Ẩn Long Đại Hiệp
Chương 14: Bộc lộ thân thủ lộ kế mưu
Tiểu Hoa xuất hiện lần này trong gã phục tuy dung dị nhưng không bẩn cũng không rách rưới và vá thành nhiều mảnh như có lần cô bản vương xuất hiện trong thân phận học trò Cái bang. Cô bản vương vẫn che kín nửa mặt, xạ đôi mắt lấp loáng thần quang nhìn Phong Viễn Quy :
– Sau này đừng bao giờ gọi bản vương như thế nữa. Nói đi, đối phương quen thói gạt người, đối phương và bản vương gặp nhau hai lần có phải là hai lần đối phương cũng lừa dối bản vương?
Phong Viễn Quy ngơ ngác :
– Vãn sinh gạt cô gái bao giờ? Hoàn toàn không hề có.
Tiểu Hoa cười khẩy :
– Bản lãnh ngươi bản tọa thật sự rất cao minh. Cao đến độ ngươi bản tọa vẫn nghiễm nhiên bình thản với lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân vốn là cao nhân có tuyệt kỹ thượng thừa. Ngươi bản tọa bảo xem, phải mất bao nhiêu lâu thời gian để một người phàm thường có thể đạt mức sở học như ngươi bản tọa lúc này? Mười năm hay phải mất nhiều hơn?
Phong Viễn Quy vỡ lẽ :
– Thiếu nữ có ý bảo vãn sinh mười hai năm trước, vào lần đầu gặp gỡ thiếu nữ, vãn sinh đã am hiểu tuyệt kỹ?
Tiểu Hoa nhún vai :
– Điều đó cậu tự am hiểu thì hơn. Bản vương chỉ nhận là đã để cậu lừa, khiến bản vương bây giờ hầu như thân phận đã bị lộ. Phải chi lần trước bản vương đừng quá bi lụy, đừng vì tình cố cựu mà ra tay cứu cậu thì hay biết mấy. Bản vương sẽ ghi mãi mối hận này.
Thấy Tiểu Hoa toan bỏ đi, Phong Viễn Quy vội kêu :
– Thiếu nữ thình lình xuất hiện, chỉ để oán trách và nghi ngờ vãn sinh thế thôi?
Tiểu Hoa quắc mắt :
– Thế cậu còn muốn gì nữa? Muốn giết bản vương ư? Rất tiếc, vào thời điểm này tuy bản vương chưa đủ bản lãnh hạ thủ cậu nhưng cậu muốn lấy mạng bản vương cũng không dễ. Cậu có muốn thử không? Mời!
Phong Viễn Quy thở dài một tiếng :
– Cô gái đã quá ngộ nhận rồi. Kỳ thực, vãn sinh vẫn ước mong được cô gái xem là hảo tri kỷ, là thanh mai trúc mã thuở niên thiếu như Quái Diệt Ma Nương có lần gọi. Nhưng, tiếc thay…
Tiểu Hoa liếc nhìn ả Thạch Thảo :
– Tiếc thay bên đối phương lúc này đã có hồng nhan tri kỷ chứ gì? Cũng tốt thôi, vì bản vương chưa bao giờ xem Tiểu Phong đối phương là bạn hữu cố tri, càng không thể là thanh mai trúc mã, cáo biệt!
“Vút!”
Ả Thạch Thảo giận giữ nhìn theo bóng dáng khuất dần của Tiểu Hoa :
– “Thiên Mã Hành Không”? Chính là ả? Ả mấy phen vì muốn kiếm tìm đối phương nên cố tình hí lộng ta đây. Sau này nếu có cơ hội ta đây sẽ cho ả nếm mùi lợi hại. Hừ!
Phong Viễn Quy thì bần thần nhìn theo mãi, miệng lẩm bẩm :
– Nữ nhân ấy đã bị ngộ nhận? Nữ nhân ấy nào biết bấy lâu nay Tiểu Phong ta đây vẫn luôn nhớ và cảm kích nữ nhân ấy. Làm sao để nữ nhân ấy đừng ngộ nhận nữa đây?
– Nhớ? Vậy Phong ca không còn nhớ gì đến Trúc Quỳnh muội của Phong ca nữa sao?
“Vút…”
Tiểu Hoa vừa đi thì đến lượt La Trúc Quỳnh xuất hiệu.
Phong Viễn Quy kinh nghi, nhìn La Trúc Quỳnh :
– Quỳnh muội đến từ lúc nào?
La Trúc Quỳnh liếc nhìn ả Thạch Thảo :
– Bên cạnh thì có tri kỷ hồng nhan, một mỹ nhân vào loại trầm ngư lạc nhạn, Phong ca lại vừa tiếc ngẩn tiếc ngơ vì phải chia tay quá sớm với một kỳ nữ khác. Phong ca còn tâm trí đâu để nhận biết Trúc Quỳnh này đến từ lúc nào.
Ả Thạch Thảo cũng lườm lườm nhìn lại La Trúc Quỳnh :
– Ả là ai? Sao với đối phương, ả xưng muội gọi Phong ca nghe thân mật vậy?
Phong Viễn Quy toan đáp, chợt nghe La Trúc Quỳnh hừ lạt :
– Cậu yên tâm đi, yêu nữ Bát động. La Trúc Quỳnh này xưng hô như vậy đã là thói quen suốt mười hai năm qua, và hoàn toàn không có tà ý gì khác như có kẻ đã cố tình bịa chuyện.
Phong Viễn Quy cau mày, cảm nhận ý mai mỉa của La Trúc Quỳnh trong câu nói.
Phong Viễn Quy bảo :
– Bấy lâu nay bản vương vẫn lo cho muội. Nhưng gặp lại thế này dường như ý muội không vui?
La Trúc Quỳnh diện đối diện với Phong Viễn Quy và cật vấn :
– Phụng Diệp kinh đang được lưu truyền hầu như rộng khắp võ lâm, vì sao?
Phong Viễn Quy tươi dần nét mặt, vội tìm lời giải thích :
– Có nhiều tình huống đã xảy ra khiến bản vương không thể không tìm biện pháp thích ứng đối phó. Giả dụ như…
La Trúc Quỳnh cướp lời :
– Giả dụ như Phong ca ngoài mặt thì giả vờ không màng đến việc luyện công, luôn xử sự như kẻ không am hiểu võ công nhưng kỳ thực Phong ca vẫn ngấm ngầm khổ luyện, đúng không?
Thái độ của Trúc Quỳnh quá giống thái độ ngộ nhận vừa có ở Tiểu Hoa, Phong Viễn Quy nhăn nhó :
– Sao Quỳnh muội không chờ nghe ta đây giải thích tường tận? Chưa gì đã…
La Trúc Quỳnh xua tay :
– Phong ca bất tất giải thích. Muội tìm đến Phong ca là có hai điều cần đề xuất.
Phong Viễn Du thở ra nhẫn nại :
– Di ngôn của lệnh đường ủy thác bản tọa chăm sóc Quỳnh muội. Mọi đề xuất của muội, bản tọa nguyệt đáp ứng.
La Trúc Quỳnh đưa ra hai ngón tay và bây giờ xếp một ngón vào trong :
– Thứ nhất, Phụng Diệp kinh là sở học La gia, muội hy vọng đừng bao giờ Phong ca vận dụng đến.
Phong Viễn Quy ngơ ngác :
– Sao Quỳnh muội bỗng dưng có đề xuất này? Đừng quên, chính lệnh đường từng cho ta đây quyền lựa chọn, luyện hay không luyện.
La Trúc Quỳnh hất hàm :
– Phong ca đáp ứng hay không?
Phong Viễn Quy nhẫn nhục chịu đựng :
– Được ta đây đáp ứng.
Sắc mặt của La Trúc Quỳnh chợt đanh lại khi xếp ngón tay còn lại vào lòng bàn tay :
– Điều thứ hai là một câu hỏi. Phong ca có ý gì khi trâng tráo quả quyết với Bạch Thiếu Vân rằng Phong ca là hôn phu của muội đã được song thân muội chỉ phúc kết giao từ nhỏ?
Phong Viễn Quy giật nảy người :
– Lão phu không hề nói như thế.
La Trúc Quỳnh tức giận :
– Đương nhiên đó không phải từng lời từng chữ do tự miệng Phong ca thốt ra, nhưng ý tứ của Phong ca thì vẫn vậy. Đã thế, Phong ca còn mặt dày mày dạn, nhận bừa với Bạch Thiếu Vân rằng Phong ca có được Phụng Diệp kinh vì đấy là một phần hôn lễ đã được song thân muội giao trước cho Phong ca. Có chuyện như thế thật sao, Phong ca? Hay Phong ca do quen lừa người, bản tánh thì gian ngoa xảo quyệt, tự Phong ca đã bịa ra chuyện này, chủ ý là cản trở không cho Bạch Thiếu Vân cơ hội một khi cảm nhận ngoài Phong ca đã có thêm Bạch Thiếu Vân quan tâm đến muội?
Đến lượt Phong Viễn Quy cũng nổi giận :
– Họ Bạch đâu? Ta đây muốn gặp tên đó. Thử xem lần gặp gỡ trước là tên đó đã gây bất lợi cho ta đây hay ta đây thật sự có những lời lẽ thô bỉ như Quỳnh muội vừa nói.
La Trúc Quỳnh cười lạt :
– Phong ca có gặp được Thiếu Vân huynh cũng vô ích. Muội biết rằng bản lãnh ca Phong ca dù cao minh, không còn che giấu như trước kia nữa, nhưng vị tất Phong ca đã là đối thủ của muội, so làm gì với Thiếu Vân huynh đã được muội chỉ điểm công phu Phụng Diệp.
Phong Viễn Quy lo ngại cho La Trúc Quỳnh :
– Quỳnh muội sao lại tùy tiện chỉ điểm công phu cho người?
La Trúc Quỳnh cười khanh khách :
– Khác với Phong ca vẫn luôn là ngoại nhân đối với La Trúc Quỳnh này, Thiếu Vân huynh đã là hôn phu danh chánh ngôn thuận và là người của La gia. Tại sao bản vương không chỉ điểm công phu Phụng Diệp cho hôn phu?
Phong Viễn Quy thêm lo ngại, nhất là khi La Trúc Quỳnh vừa đột ngột thay đổi lối xưng hô.
– Cả hai đã là phu thê? HẮN đã lừa và chiếm hữu trinh tiết muội?
La Trúc Quỳnh bật lao đến :
– Không được hồ đồ. Ta đây không phải phường mèo mả gà đồng. Tội thất ngôn của cậu đáng bị xử phạt. Đỡ!
“Ào…”
Không thể ngờ La Trúc Quỳnh ra tay và Phong Viễn Quy càng đột ngột hơn khi bị nàng ta đây xuất kỳ bất ý vận dụng chiêu “Phụng Diệp Lạc Dực”, thần thông Phong Diệp Kinh để hạ thủ.
“Ầm!”
Phong Viễn Quy tránh không kịp đành bị hơn một nửa chiêu công của La Trúc Quỳnh quất vào làm cho hai khóe miệng rỉ máu.
La Trúc Quỳnh đắc ý, đe dọa Phong Viễn Quy :
– Nhớ đấy, đừng bao giờ nghĩ Bạch Thiếu Vân luôn dùng những thủ đoạn như đối phương. Lần này lão phu tạm lưu mạng đối phương lại đấy mai hậu chớ để lão phu bắt gặp đối phương và Phụng Diệp kinh lại có liên quan. Bằng không, đừng trách lão phu không kể gì công lao đối phương đã bảy năm hoạn dưỡng. Lão phu thừa tuyệt tình để lấy mạng đối phương. Hừ!
Dứt lời, La Trúc Quỳnh quay lưng đi thẳng, nữ nhân ấy còn tìm dịp trút hận bằng cách quật thêm một kình làm cho tảng thịt duy nhất do dự tay Phong Viễn Quy nướng bị bay đi một đỗi xa.
Chờ nàng bản vương đi khuất, ả Thạch Thảo tiến lại gần Phong Viễn Quy :
– Ngươi bản vương quá khinh suất hay đã nhân nhượng do ả là muội muội ngươi bản vương?
Phong Viễn Quy bước tránh qua một bên không những không đáp mà còn loay hoay tìm chỗ đào cho lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân một huyệt mộ.
Lúc đào xong, khí Phong Viễn Quy toan đặt thi thể lão xuống lòng mộ thì chợt thấy Thạch Thảo vì không có việc gì làm nên đã tự ý di chuyển và đang khom người định nhặt lại tảng thịt.
Phong Viễn Quy thất kinh kêu lên :
– Đừng chạm vào. Tảng thịt đó có độc! Đừng…
Quá may, ả Thạch Thảo ngừng tay kịp lúc. Ả đứng lên, quay mặt lại, ngơ ngác nhìn Phong Viễn Quy cũng đang vội vã chạy đến :
– Đối phương muốn nói chính ả Trúc Quỳnh đã hạ độc lúc tung kình đánh vào tảng thịt?
Phong Viễn Quy chộp vào tảng thịt chạy ngược trở lại và ném vào mộ huyệt cùng với thi thể lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân.
Ả cũng hối hả chạy theo :
– Sao đối phương không đáp? Hay đối phương sợ bản vương lấy đó làm thù, sau này sẽ tìm và sát hại ả muội muội của đối phương?
Phong Viễn Quy thở ra :
– Độc là vãn sinh dùng trường tiên tẩm vào, chủ ý là đối phó lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân. Không liên quan gì đến La Trúc Quỳnh.
Ả hoài nghi :
– Ngươi lão phu tẩm độc từ lúc nào? Ngay khi lão ác ma này xuất hiện, lão phu luôn chú tâm quan sát cả hai, nào thấy ngươi lão phu có hành vi gì gọi là tẩm độc vào tảng thịt?
Phong Viễn Quy chậm rãi dùng đất đá lấp kín lòng mộ :
– Vãn sinh tẩm độc từ trước, lúc những nhân vật Cái bang chưa xuất hiện. Thiếu nữ không nhìn thấy cũng phải.
Ả giật mình :
– Nghĩa là cậu đã biết từ trước, thế nào lão ác ma cũng xuất hiện? Dựa vào đâu chứ?
Phong Viễn Quy cuối cùng cũng đắp xong nấm mộ. Vừa thở phào, Phong Viễn Quy vừa mệt mỏi ngồi xuống :
– Vãn sinh đã nói, tất cả đều là chân kinh thật. Vì thế, theo suy luận của vãn sinh, do giới giang hồ luôn xem chân kinh bí kíp quí hơn sinh mạng, thế nào Cổ Lâm viện và nhất là lệnh sư cũng tìm ra đủ cách để thoát sự truy đuổi của lão ác ma. Vậy nếu theo đó mà suy tiếp vãn sinh tin chắc rồi cũng có lúc lão tự ý tìm đến vãn sinh. Tất cả chỉ có thế thôi.
Ả động tâm :
– Vậy là đối phương tìm mọi cách để giết lão, chỉ vì mỗi một lần lão đã dám phỉnh lừa đối phương?
Phong Viễn Quy bĩu môi :
– Cô gái lại cho vãn sinh là người độc ác? Cũng không sao. Có như thế sau này mới biết, mạo phạm ai thì cứ mạo phạm, đừng bao giờ phạm đến Tiểu Phong này, chỉ chuốc thảm họa mà thôi.
Ả sinh nghi :
– Cậu muốn ám chỉ bản vương thăng? Có phải thính vì thế, lúc nãy cậu cố tình đưa tảng thịt về phía bản vương, lại còn hỏi bản vương muốn ăn không. Cậu đã có ý giết bản vương?
Phong Viễn Quy phì cười, mở tay nải ra, cố ý cho ả thấy một tảng thịt khác cũng đã nướng chín và được gói gắm cẩn thận bằng nhiều mảnh hoa tiên xếp chồng thau :
– Đó là lúc vãn sinh phát hiện có lão ma đang lẻn đến gần. Và vãn sinh hỏi cho có hỏi, vì biết đó là thức ăn đã dính đất bẩn, vị tất thiếu nữ chịu ăn cho. Hành vi đó của vãn sinh là dành cho lão ma.
Ả rùng mình :
– Vậy là ngươi bản vương lầm rồi. Lúc nãy chỉ suýt nữa bản vương đã ăn. Đang lúc đói, quá đói thức ăn dù có bẩn bản vương cũng chẳng dám chê. May là lão ma đã xuất hiện chộp mất tảng thiết đáng lẽ thuộc phần bản vương.
Phong Viễn Quy đưa cả tay nải :
– Tay vãn sinh có lẽ vẫn còn bị chất độc bám vào. Cô gái có thể tùy tiện ăn, vãn sinh chỉ xin phần còn thừa lại.
Ả lấy tảng thịt ra, ngần ngừ một lúc mới xé mảnh thịt thành hai phần, một to một nhỏ.
Ả chỉ nhận phần nhỏ, vừa ăn vừa hỏi :
– Đối phương thấy lão lão phu đã cầm tảng thịt nhưng không có dấu hiệu trúng độc, sau đó sao đối phương dám lừa lão, bảo là lão đã trúng độc?
Phong Viễn Quy bắt đầu ăn phần thức ăn của mình :
– Kế thứ nhất bất thành, vãn sinh phát hiện hoặc giả lão sẽ bị trúng độc nếu để chất độc thấm ngay vào máu huyết, đành mạo hiểm dựng luôn kế thứ hai. Khi dụng lực khó thể thắng thì tội gì không dụng mưu, đỡ hao phí sức lực.
Ả cau mày :
– Dụng mưu như cậu quả là mạo hiểm. Trong khi đó, theo lão phu nhận định, dường như cậu thừa bản lãnh đả bại lão. Hay lão phu đã nhận định sai?
Phong Viễn Quy đã ăn xong, huơ tay cười :
– Cô gái nhận định như vậy là quá đề cao vãn sinh. Thử hỏi một người chỉ mới luyện võ chưa đầy nửa năm như vãn sinh, liệu đắc thành bao nhiêu bản lãnh chứ? Cô gái không thấy La Trúc Quỳnh chỉ mới một kích là nhanh chóng đả bại vãn sinh đấy sao? Vãn sinh không có bản lãnh cao minh như cô gái nghĩ đâu. Ha Ha…
Tràng cười của Phong Viễn Quy bỗng được tiếp nối bằng một giọng cười khác, vang từ xa vang đến :
– Đối phương biết tự lượng sức như vậy kể cũng hay. Và quả thật ta đây quá phòng xa nên lúc này cảm thấy áy náy. Phải chi ta đây đừng kích nộ Trúc Quỳnh, để lúc này, sau khi tìm gặp đối phương và quay về cô ta đây bỗng đâm ra nghi ngờ ta đây, bảo rằng đối phương có ý cùng ta đây ra mặt đối chất. Dường như đối phương còn sống ngày nào thì Bạch Thiếu Vân ta đây còn chưa yên tâm ngày ấy thì phải. Ha Ha…
“Vút!”
Bạch Thiếu Vân xuất hiện nếu có làm Phong Viễn Quy phần nào bị đột ngột thì lại khiến cho ả Thạch Thảo giận dữ. Ả nhặt lấy Kim Hoa Xà Trường Tiên :
– Côn Luân phái có bao nhiêu thần thông thượng thừa khiến đối phương cao ngạo dám xuất hiện trước mặt ta đây? Mau cút đi thì hơn.
Bạch Thiếu Vân vẫn cười và hầu như không cố ý giữ khoảng cách tối thiểu là ngoài hai trượng so với chỗ tên đó vừa dừng chân và nơi Phong Viễn Quy đang cùng ả Thạch Thảo đứng lên.
HẮN bảo :
– Tam tiên Bát động cũng vị tất có nhiều thần thông hơn bổn phái Côn Luân, huống hồ thiếu nữ phần thì nguyên khí chưa hồi phục, phần thì đang bị chính Tam tiên Bát động phát lệnh truy nã. Bạch mỗ khuyên thiếu nữ đừng vội vàng khua môi múa mép. Bởi Bạch mỗ không phải lúc nào cũng thương hoa tiếc ngọc đâu. Ha Ha…
Ả Thạch Thảo biến sắc :
– Cậu đến đã lâu? Vì thế cậu mới biết nguyên khí lão phu chưa phục hồi?
Đoạn ả bĩu môi khinh khỉnh :
– Thảo nào đối phương tuy chỉ có một mình lại to gan lớn mật, dám đường đột xuất hiệu và buông lời cao ngạo. Hóa ra đã biết bản tọa đang cảnh lực bất tòng tâm. Người có đởm lược và khí phách của nam nhi đại trượng phu thật đấy. Hừ.
Bạch Thiếu Vân vẫn câng câng nét mặt, trâng tráo nhìn Phong Viễn Quy :
– Bản vương và Trúc Quỳnh đã cùng nhau minh sơn thệ hải, chỉ chờ ngày gia sư ấn định là sẽ thành thân bái đường. Cậu nghĩ bản vương có yên tâm để cô ấy đi một mình, nhất là đi gặp cậu, kẻ có thể tố giác bản vương có lần vì muốn chiếm hữu Phụng Diệp kinh nên suýt giết cậu không? Và đường nhiên cô ấy đi đến đâu bản vương âm thầm bám theo đến đó. Bản vương lưu lại khá lâu đủ để nghe ngóng và đoán biết từng thủ đoạn cậu đã dùng để sát hại lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân. Hóa ra cậu chỉ nhờ dùng mưu mà thắng, không hề có bản lãnh cao minh như gần đây bản vương có ý ghi ngờ, cậu có còn gì để nói nữa không?
Phong Viễn Quy chợt bảo ả Thạch Thảo :
– Mau đưa trường tiên cho vãn sinh. Họ Bạch kia như phen này quyết lấy mạng vãn sinh thật rồi.
Nhưng ả Thạch Thảo chưa kịp thực hiện theo lời Phong Viễn Quy, Bạch Thiếu Vân đã đột ngột vẫy xạ một loạt kình cách không, nhắm vào ả Thạch Thảo :
– Tiện tỳ ngươi ta đây nếu muốn toàn mạng tránh mau. Kẻo lại trách Bạch Thiếu Vân ta đây hạ thủ bất lưu tình.
“Ào…”
Ả Thạch Thảo vội thôi lùi miệng thì kêu lên nổi giận :
– Phách Không chưởng, Côn Luân phái? Sau này nếu còn cơ hội bản tọa sẽ đích thân lĩnh giáo tuyệt học này của đối phương. Ôi chao…
Nơi này toàn loạn thạch, ả Thạch Thảo phần vì vội lùi, phần vì chân nguyên nội lực chưa khôi phục nên chân đi không đủ vững. Ả bật kêu vì vô tình vấp vào đá và khuy ngã xuống.
Phong Viễn Quy lo ngại toan chạy đến đỡ ả, Bạch Thiếu Vân đã đột ngột lướt nhanh đến, vừa ngăn chận Phong Viễn Quy vừa chộp vào ả Thạch Thảo. HẮN còn quát Viễn Quy :
– Không được manh động. Trừ phi ngươi bản tọa muốn bản tọa kết liễu sinh mạng ngươi bản tọa ngay ngay lập tức. Lùi lại mau.
Phong Viễn Quy đành lùi lại :
– Chính lão phu cũng muốn khuyên ngươi lão phu đừng manh động. Vì cứ thử hỏi như thế này là rõ, giả như Trúc Quỳnh cũng bám theo như ngươi lão phu vẫn bám theo Trúc Quỳnh, nhỡ nữ nhân ấy nghe mọi lời vừa rồi ngươi lão phu đã nói thì sao đây?
Họ Bạch phá lên cười :
– Đối phương chọn sai đối tượng để vận dụng cơ mưu rồi. Thứ nhất, vì bản tọa biết chắc Trúc Quỳnh không thể nghe nên bản tọa mới dám oang oang thố lộ. Thứ hai, do đối phương quen dùng kế, đó là điều bản tọa vừa biết, nên kế này của đối phương kể như vô dụng đối với bản tọa. Ha ha…
Phong Viễn Quy nghiêm mặt :
– Đối phương có ý gì khi bảo Trúc Quỳnh không thể nghe?
Họ Bạch càng đắc ý nhiều hơn :
– Vì lúc này cô ấy đã ở cách đây ba mươi dặm. Cũng là vào một trấn thành để mặc tình sắm sang mọi thứ hắn phục cô ấy thích. Do đối phương để cô ấy quá thiếu thốn nên mới sinh ra những ý thích như thế. Để đối phương tin là cô ấy không thể nào có mặt ở đây, ta đây có cách này minh chứng. Xem đây. Ha… Ha…
Họ Bạch vừa cười vừa sàm sỡ v**t v*, ve vuốt khắp mặt ả Thạch Thảo. Và gã càng khiến Phong Viễn Quy thêm gai mắt khi gã bắt đầu chuyển dần bàn tay nhơ bẩn của gã xuống đến thân ả Thạch Thảo.
Phong Viễn Quy chợt hắng giọng :
– Đối phương là học trò danh môn chánh phái, thói phong lưu và trăng hoa của đối phương dường như chưa bị ai phát hiện trừng trị?
TÊN ĐÓ cười :
– Tiền dâm hậu sát Bạch mỗ đã từng trải qua năm bảy lượt phong lưu và lần nào cũng khéo léo che đậy, giết mọi nhân chứng nếu có. Ai phát hiện và trừng trị được lão phu nào. Ha Ha…
Bàn tay gã sắp chạm vào huyệt Nhũ Phong của ả Thạch Thảo.
Không thấy La Trúc Quỳnh xuất hiện, có nghĩa là Bạch Thiếu Vân đã không hành sự thì thôi, đã hành sự thì luôn chu đáo, kín kẽ.
Phong Viễn Quy bỗng bật một ngón tay :
– Nhưng lần này đã có lão phu. Xem đây!
“Vù…”
Có một tia chỉ kình bỗng xạ ra từ ngón tay vừa khẽ bật của Phong Viễn Quy.
Bạch Thiếu Vân kinh hoảng nhảy lùi.
Ả Thạch Thảo được dịp mở miệng, vụt kêu.
– Lôi Công chỉ? Sao cậu cũng am hiểu tuyệt học này, do Hắc Ưng Nương Nương chỉ truyền thụ riêng cho bản vương?
Phong Viễn Quy không một lời đáp lại câu nghi vấn của ả. Phong Viễn Quy đang dùng khinh thân pháp kỳ ảo, hóa thành một bóng mờ bám sát theo Bạch Thiếu Vân. Có tiếng Phong Viễn Quy phát thoại bằng giọng đều đều, khó thể đoán Phong Viễn Quy đang trong tâm trạng thế nào.
– Hãy vận dụng mọi kỹ năng sở học đi, Bạch Thiếu Vân. Vì lần này là lần cuối cùng của ngươi bản tọa vậy!
Bạch Thiếu Vân dần tái mặt cứ lo loay hoay mong phát hiện phương vị thật lúc này của Phong Viễn Quy :
– Ngươi lão phu… ngươi lão phu làm sao có được thân thủ này? Là do Phụng Diệp kinh ư?
“Vút…”
Phong Viễn Quy xuất hiện trước mặt Bạch Thiếu Vân :
– Trúc Quỳnh đã ngăn cấm, không cho bản vương dùng công phu Phụng Diệp. Đối phương đang muốn tìm phương vị của bản vương? Vậy để dễ cho đối phương, bản vương đã xuất hiện minh bạch đây này. Ra tay đi và đừng bỏ lỡ cơ hội. Hừ.
Họ Bạch nhanh chóng phát kình :
– Đương nhiên ta đây không khi nào bỏ lỡ. Đỡ?
“Ào…”
Phong Viễn Quy gật gù :
– Đúng là chưởng Phách Không. Chỉ tiếc hỏa hầu hãy còn kém. Lui mau!
Phong Viễn Quy hất tay, quật một kình làm họ Bạch loạng choạng lùi.
“Bùng…”
Phong Viễn Quy ung dung lướt đến :
– Công phu Phụng Diệp đâu? Còn không mau thi triển! Đỡ!
“Vù…”
Bạch Thiếu Vân tung ngay một chưởng :
– Đỡ!
“Ầm!”
Tiếng chấn kình vừa vang lên, Bạch Thiếu Vân liền nương theo chấn kình tháo chạy.
“Vút!”
Nhưng hắn chưa lường hết bản lãnh của Phong Viễn Quy, do đó hắn hoàn toàn thất sắc khi thấy rằng dù hắn đã trốn chạy từ trước nhưng xuất hiện trước mặt hắn lúc này lại vẫn là Phong Viễn Quy.
Phong Viễn Quy nhếch mép :
– So về tâm cơ, ngươi ta đây cũng kém. Hay là ngươi ta đây tự sát, khỏi phải phí thời gian của ta đây?
GÃ tức giận tung nhiều loạt kình cùng một lúc :
– Đừng đắc ý vội. Ngươi bản tọa chưa đủ tư cách nói với bản tọa câu đó. Hãy nạp mạng cho bản tọa.
“Vù… Vù…”
Phong Viễn Quy chợt sa sầm nét mặt :
– Ngươi bản vương muốn rõ bản lãnh của bản vương chứ gì? Thì xem đây!
Phong Viễn Quy ra chiêu thật thần tốc. Những tiếng chạm kình nối tiếp nhau vang ra.
Và mỗi lần có tiếng chạm kình là mỗi lần Bạch Thiếu Vân bị lảo đảo bước lùi.
Phong Viễn Quy chỉ ngừng tay khi thấy gã đã bị bức lùi hầu như trở lại nguyên vị lúc đầu.
Phong Viễn Quy nhìn tên đó lúc này thật là thảm hại và bảo :
– Hãy nói lời vĩnh biệt, nếu ngươi lão phu thật sự còn có người quan tâm để vĩnh biệt.
HẮN chấn động khắp người, nhìn và không tin người vừa lên tiếng bảo hắn nói lời vĩnh biệt lại chính là Phong Viễn Quy. HẮN vừa thở hào hển vừa nài nỉ :
– Đệ đệ biết tội rồi. Xin Phong ca, Phong ca hãy vì Trúc Quỳnh, tha cho đệ lần này.
Viễn Quy cười lạt :
– Tại sao lão phu phải vì Trúc Quỳnh?
HẮN có phần hy vọng :
– Vì nữ nhân ấy và đệ không bao lâu nữa sẽ thành thân. Đệ sẽ thật sự trở thành đệ đệ của Phong ca, là muội phu của Phong ca.
Viễn Quy bĩu môi :
– Đối phương quen thói phong lưu. Tội đối phương mê hoặc Trúc Quỳnh…
TÊN ĐÓ sợ hãi, vội phân minh :
– Đệ yêu nàng ta đây thật lòng. Đệ chưa hề mạo phạm gì đến nàng ta đây. Thói phong lưu của đệ nào dám để nàng ta đây biết.
Viễn Quy lắc lắc đầu :
– Đối phương phải chết. Vì sau lần đối phương hành hạ và cố tình hạ thủ bản vương, đó là lần đầu tiên bản vương nảy sinh ý niệm chỉ muốn giết đối phương, nhất là giết những kẻ nào dám mạo phạm đến bản vương.
GÃ kêu thất thanh, như ngỡ sắp bị Phong Viễn Quy giết đến nơi :
– Phong ca không thể giết đệ. Vì một khi đệ chẳng còn, không chỉ Trúc Quỳnh mà toàn thể phải Côn Luân sẽ đi tìm đệ. Khi đó…
Viễn Quy cáu lệnh, ngắt lời gã :
– Cả phái Côn Luân của đối phương cùng đi tìm thì đã sao? Chính ta đây cũng đang muốn tìm đến tận cửa Côn Luân phái đây.
GÃ xua tay loạn xạ.
– Ý đệ không phải thế. Mà là Trúc Quỳnh sẽ lâm họa nếu bản thân đệ từ giã cõi đời này.
Viễn Quy kinh nghi :
– Tại sao?
GÃ lại thấy tia hy vọng :
– Vì Phụng Diệp kinh. Bấy lâu nay gia sư vẫn để yên cho cô ấy vì biết rằng cô ấy đã trao truyền toàn bộ Phụng Diệp kinh cho đệ. Một khi đệ hoàn toàn thất tung, ắt gia sư sẽ tìm đủ cách để buộc cô ấy giao Phụng Diệp kinh ra. Khi đó…
Viễn Quy phá cười :
– Ngỡ thế nào. Chứ nếu như ngươi bản vương nói thì vào ngày gần đây nhất chính bản vương sẽ tuần tự gởi đến cho mỗi phái một quyển Phụng Diệp kinh, sư tôn ngươi bản vương cũng sẽ có, lão cần gì miễn cưỡng Trúc Quỳnh? Ngươi bản vương còn gì để nói nữa không. Ha Ha…
GÃ tuyệt vọng và sinh liều. GÃ bật tung một chiêu tối hậu :
– Bản vương còn một lời như thế này đây. Đỡ!
“Vù…”
Phong Viễn Quy nhanh tay hơn, đột ngột điểm vào tử huyệt của tên đó.
“Hự!”
HẮN khựng lại và bất động. Cánh tay đang liều lĩnh phát kình của hắn cũng khựng lại, không thể tiếp tục thực hiện hành vi cuối cùng theo ý định được nữa. Tiếp đó, vẫn đứng trước mặt hắn, như cả hai nguyên là hảo bạn hữu, Viễn Quy khẽ đẩy vào người hắn một cái, làm thi thể hắn ngã vật ra phía sau :
– Vĩnh biệt.
“Huỵch!”
Ả Thạnh Thảo chấn động thật sự :
– Mặc cho tên đó đã van xin, ngươi ta đây không chút động lòng thật sao?
Phong Viễn Quy lại đào một mộ huyệt khác.
– Nhân với cừu địch là bất nhân với chính bản thân. Ai bảo hắn tự mua thù chuốc oán vào thân? Nào phải vãn sinh háo sát, gặp ai cũng muốn lấy mạng? Mà này, thiếu nữ từng đẩy vãn sinh xuống một vực thẳm, chứng tỏ thiếu nữ nếu cần thì vẫn sát nhân hại mạng không hề thương xót, sao lần này lại đề cập đến lòng từ tâm? Là thiếu nữ đang thay tâm đổi tính hay tự bản thân thiếu nữ kỳ thực vẫn tồn tại những mâu thuẫn như thế này?
Ả thoáng sững người, sau đó vừa ngồi xuống theo tư thế tọa công vừa gật gù lẩm bẩm, nửa như nói với chính mình, nửa cố tình nói cho Phong Viễn Quy nghe :
– Ân đền oán trả, đấy là chuyện thường tình. Giết lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân vì lão đã từng dùng độc mưu, vờ xưng sư gọi đồ nhưng kỳ thực chỉ để cưỡng đoạt chân nguyên nội lực. Nguyên nhân này nghe ra cũng đáng. Nhưng hạ thủ Bạch Thiếu Vân chỉ vì đã từng bị hắn hành hạ, vu khống, nguyên nhân này dường như không hợp lý.
Phong Viễn Quy bắt đầu đặt thi thể Bạch Thiếu Vân vào lòng mộ :
– Thiếu nữ bất tất hao phí tâm cơ tìm hiểu nguyên nhân. Vãn sinh đã minh định rõ chủ trương lập trường, ai phạm đến vãn sinh một ắt phải nhận sự đáp trả đến vạn phần nhiều hơn. Và thật tâm mà nói, vãn sinh giết hắn mà lòng thanh thản lạ. Vãn sinh nói thế này thiếu nữ tất hiểu. Là ngay lần đầu gặp hắn đối với vãn sinh là người chưa từng am hiểu võ công, hắn chỉ vì chân kệnh Phụng Diệp mà thản nhiên dùng ngón tay vừa chọc vừa ngoáy vào một vết thương trên người vãn sinh. Thiếu nữ nói đi, kẻ có tâm địa độc ác như hắn liệu có đáng sống hay không?
Ả đang muốn tọa công để khôi phục nguyên trạng, lời của Phong Viễn Quy làm ả phải tạm ngừng chuyện đó lại. Ả bĩu môi, xạ mắt nhìn Phong Viễn Quy bằng ánh mắt như muốn soi thấu tâm can Viễn Quy :
– Đối phương đang tự biện bạch cho hành vi của đối phương, đừng tưởng bản vương không biết nguyên nhân thật sự khiến đối phương hạ thủ.
Ả có một thoáng dừng lời vì thấy Phong Viễn Quy chợt khom người cúi xuống với tay đưa ra như đang nhặt vật gì đó Phong Viễn Quy vừa tình cờ phát hiện dưới lòng mộ. Nhưng đến khi Phong Viễn Quy đứng thẳng trở lại vì ả thấy Phong Viễn Quy vẫn bình thản hất đất xuống mộ, tiếp tục an táng cho Bạch Thiếu Vân xấu số, tịnh không một lời nói hoặc cử chỉ nào cho biết Phong Viễn Quy đã phát hiện vật gì dưới lòng mộ, ả lại tiếp lời :
– Đối phương không hỏi bản tọa đã đoán biết nguyên nhân nào đối phương giết Bạch Thiếu Vân ư? Đừng quá tự phụ, ngỡ chỉ có mình đối phương là thông tuệ, kẻ khác thì không. Kỳ thực bản tọa đã đoán đối phương giết họ Bạch chỉ là vì La Trúc Quỳnh.
Phong Viễn Quy dù đang đắp mộ cho họ Bạch vẫn đột ngột dừng tay, trừng mắt nhìn ả Thạch Thảo. Nhưng thay vì Phong Viễn Quy phải lên tiếng nói lên điều gì đó thì thật là quái lạ Phong Vân Quy thở ra rồi lại quay trở lại với công việc đang đắp mộ hãy còn dang dở.
Ả đắc ý nói tiếp :
– Họ Bạch là kẻ có tâm địa độc ác, lại có lắm thủ đoạn. Nếu là bản tọa, bản tọa cũng giết hắn, để tránh những bất lợi sau này, một khi bản tọa có người thân trước sau gì cũng bị dáng vẻ ngụy quân tử của hắn mê hoặc. Ngươi bản tọa luôn luôn quan tâm đến Trúc Quỳnh, dĩ nhiên ngươi bản tọa không hề muốn muội muội ngươi bản tọa rơi vào tay một kẻ vừa bại hoại vừa chẳng ra gì như Bạch Thiếu Vân. Bản tọa đoán đúng chứ?
Phong Viễn Quy đã đắp xong nấm mộ thứ hai, và lúc này là lúc ngừng tay để ngắm nhìn hai nấm mộ vừa vùi lấp vĩnh viễn hai nhân vật đầu tiên bị Phong Viễn Quy hoặc dùng mưu hoặc nhờ công phu tuyệt học khu xử. Phong Viễn Quy chỉ lầu bầu, ném cho ả Thạch Thảo một câu :
– Thiếu nữ thật sự không cảm thấy đã đến lúc cần tọa công để tự khôi phục chân nguyên ư?
Ả bật ra tiếng xì thật dài từ môi miệng đang cong cớn của chính ả :
– Ngươi lão phu lo ngại vì phát hiện lão phu đã đọc thấu suốt tâm can ngươi lão phu chứ gì? Yên tâm đi, chờ khi khôi phục nguyên trạng lão phu sẽ ly khai ngươi lão phu, tránh cho ngươi lão phu khó bề giải thích với ả Quỳnh muội và ả Tiểu Hoa, rằng tại sao lúc nào bên cạnh ngươi lão phu cũng có một nữ nhân như lão phu, khiến ai cũng nghĩ lão phu là hồng nhan tri kỷ của ngươi lão phu. Hừ!
Phong Viễn Quy nhìn ả và cười lạt :
– Thế không phải thiếu nữ hết muốn lẵng nhẵng bám theo vãn sinh vì phát hiện vãn sinh đã có bản lãnh thật sự, khiến thiếu nữ dù đa mưu túc kế cũng không còn cơ hội hạ thủ vãn sinh như lòng dạ thiếu nữ vẫn luôn nghĩ đến?
Ả chợt có phản ứng gay gắt :
– Ai thèm lẵng nhẵng bám theo cậu? Mà dù có muốn bám theo thì đã sao? Đúng vậy, bản tọa muốn bám theo là để tìm cơ hội hạ thủ cậu đó. Chứ không như cậu lúc nào ngưu cũng lo đến Trúc Quỳnh, cậu lo đến độ sẵn sàng nghĩ thiên phương bách kế để cứu nguy cho ả. Và đối lại là cậu vẫn bị Trúc Quỳnh xua đuổi, hắt hủi. Cậu mới là thứ nam nhân chẳng ra gì.
Phong Viễn Quy tìm chỗ ngồi nghỉ ngơi :
– Cô ấy là hảo muội muội của vãn sinh, di ngôn của thân mẫu cô ấy còn ủy thác vãn sinh chăm sóc cô ấy. Mặc cho Trúc Quỳnh đối xử thế nào với vãn sinh, đến tận lúc này vãn sinh vẫn còn áy náy vì chưa tận tâm tận lực lắm để lo cho cô ấy.
Ả hậm hực nói kháy :
– Phải rồi đối phương chưa tận tâm tận lực lắm. Bất quá đối phương chỉ sẵn sàng liều mạng, dám ghi ghi chép chép cho thật nhiều Phụng Diệp chân kinh, sau thì gặp bất luận ai hoặc bất kỳ thế lực nào cũng sẵn sàng dâng hai tay cho họ mỗi người một quyển chân kinh. Thế đối phương nghĩ lão phu không tự đoán ra đối phương hành động như thế là có ẩn ý gì ư? Lão phu biết quá đi chứ. Đấy là đối phương lo sợ cho Trúc Quỳnh, sợ ả gặp bất lợi nếu nhỡ ai ai cũng biết ngoài đối phương ra vẫn còn có ả am hiểu Phụng Diệp kinh. Thà đối phương giao cho họ mỗi người một quyển, một khi họ đã đắc thủ chân kinh rồi, họ còn hao phí tâm cơ làm gì nữa cho việc tìm, bắt giữ và gây bất lợi cho Quỳnh muội của đối phương? Đúng không?
Phong Viễn Quy cau mày nhìn ả toan nói gì đó. Nhưng rồi kịp nghĩ lại.
Phong Viễn Quy chỉ khẽ thở dài :
– Cô gái cũng thông tuệ lắm. Đúng rồi, vãn sinh đành thừa nhận, được chưa? Nếu đã hài lòng, phiền cô gái mau mau ngồi yên và tự lo tọa công cho. Đưa Phật thì đưa đến tận Tây Thiên, vãn sinh đành chờ đến lúc cô gái tọa công xong sẽ nói lời cáo biệt. Được chứ?
Ả giận dữ :
– Ta đây không dám phiền đối phương nữa. Đối phương muốn đi cứ đi. Ta đây biết tự lo liệu. Hừ!
Và ả nhắm tịt hai mắt lại, ngồi yên, như muốn cho Phong Viễn Quy biết ả đang quyết làm theo lời ả, có thể tự tọa công lo khôi phục chân nguyên, bất cần Phong Viễn Quy vẫn còn đó hoặc muốn đi đâu thì cứ tùy tiện. Ả bất cần.
Nhưng để tọa công, điều tiên quyết cần phải có là tâm bình khí hòa. Ả đang tâm trạng khó chịu đâu dễ gì tọa công. Ả chợt len lén mở mắt. Không thấy Phong Viễn Quy đâu, ả lại len lén quay đầu tìm khắp nơi.
Phong Viễn Quy đã đi thật rồi. Ả hậm hực, toan đứng lên, nhưng kịp nghĩ lại, chủ yếu là lo nghĩ cho bản thân, ả thở dài một tiếng thất vọng và đành ngồi yên tọa công lần này là ả tọa công thật.
Và ả nào biết ở cách chỗ ả ba trượng, nép sau một gộp đá lớn, Phong Viễn Quy đang âm thầm giám sát ả. Và Phong Viễn Quy cũng thở dài một tiếng, thở nhè nhẹ thôi, khi thấy ả cuối cùng cũng chuyên tâm chuyên chú cho việc tọa công. Phong Viễn Quy cũng nhân đó ngồi im và lo nhắm mắt dưỡng thần.
Được một lúc, Phong Viễn Quy vụt mở to hai mắt.
Và đúng như cảm giác vừa mách bảo, ở cách Phong Viễn Quy độ ba trượng không hiểu đã xuất hiện từ lúc nào một phụ nhân có dáng vẻ bên ngoài và thần thái phong tư siêu thoát như một Tiên nương vừa hạ phàm.
Phong Viễn Quy từ từ đứng lên, mắt vẫn nhìn Tiên nương. Nhưng qua khóe mắt, Phong Viễn Quy chợt yên tâm vì phát hiện ả Thạch Thảo vẫn còn đó, ả đang tọa công đến giai đoạn xuất thần. Chưa có ai xuất hiện cố tình gây kinh động cho ả. May mà Phong Viễn Quy vẫn chưa vì khinh suất để không làm tròn lời đã hứa với ả. Ả vẫn yên ổn, tốt rồi.
Phong Viễn Quy với tâm trạng nhẹ nhõm chợt mấp máy môi toan hỏi vị Tiên nương kia là ai. Bỗng có chuỗi âm thanh vừa ôn nhu vừa thánh thót róc vào tai Phong Viễn Quy, như sau :
– Cậu đang lo cho ả? Yên tâm đi, hài tử. Ta đây xuất hiện là có mấy điều cần hỏi cậu. Ả không phải là đối tượng cho ta đây xuống tay. Huống hồ mục đích ta đây tới đây là tạo hòa khí. Miễn hài tử đừng khích nộ ta đây, đừng tỏ ra ương bướng với ta đây, hãy tin ta đây, hài tử, chúng ta đây sẽ mãi mãi giữ hòa khí. Thế nào?
Phong Viễn Quy lại liếc nhìn về phía ả Thạch Thảo. Ả vẫn ngồi im, cho biết lời phát thoại vừa rồi của Tiên nương như không hề lọt vào tai ả. Và điều này làm Phong Viễn Quy rùng mình phấn động tự bắt mình phải lên tiếng hỏi Tiên nương :
– Công phu phát thoại của tôn giá…
– Suỵt!
Chuỗi tiếng nói ôn nhu lại róc vào tai Phong Viễn Quy, như thế này :
– Đối phương không thể vận dụng tuyệt kỹ Truyền Âm Nhập Mật sao? Đừng gây linh động đến ả, cũng chẳng tốt cho hài tử lắm đâu. Hay là để ta đây tặng cho đối phương một món quà diện kiến? Ta đây sẽ chỉ điểm hài tử cách vận dụng tuyệt kỹ Truyền Âm Nhập Mật?
Phong Viễn Quy chợt vòng tay thi lễ :
– Vô công bất thụ lộc. Đa tạ tôn giá có hảo ý, nhưng vì không dám nhận vãn sinh đành tâm lĩnh và cảm kích thịnh tình này. Tôn giá bảo có vài điều cần hỏi? Xin cứ chỉ giáo!
Hoa dung siêu phàm thoát tục của Tiên nương chợt có một thoáng bị phủ qua một sắc hồng. Nhưng chỉ chớp mắt sau, khi Tiên nương đã lấy được sắc diện bình thường, chợt chép miệng :
– Cậu không ngại kinh động cho ả thì ta đây cũng không việc gì phải lo ngại. Có phải thế không?
Phong Viễn Quy nghiêm mặt :
– Do tôn giả đến trong hòa khí, việc tấn công ắt khó thể xảy ra. Dường như tôn giá lo xa khi ngại những lời đàm đạo có thể gây kinh động cho bất kỳ ai? Hoặc nói đúng hơn dường như tôn giá không muốn bất kỳ ai nghe những gì tôn giá đang định hỏi vãn sinh?
Tiên nương chợt gật gù :
– Thông tuệ. Đối phương quá thông tuệ. Lão phu thấy mừng vì nhận ra rằng lão phu đến gặp đối phương thế này là đúng lúc. Không quá sớm và càng không quá muộn để tránh mọi phiền toái về sau. Nói đi, đối phương thật sự bắt đầu luyện công từ khi nào? Chỉ độ nửa năm gần đây hay kỳ thực đã ngoài hai mươi năm có lẻ?
Phong Viễn Quy giật mình :
– Vì sao tôn giá quan tâm đến điều đó? Và dựa vào đâu tôn giá nghĩ rằng vãn sinh phải có bổn phận đáp lời?
Tiên nương bỗng vẫy nhẹ một kình vào một tảng đá cạnh đó và bảo :
– Dựa vào công phu này!
Đó là một nhu kình vô lực. Nó lao đi không một tiếng động. Và lúc chạm vào đá cũng không gây ra tiếng động.
Tuy vậy, tảng đá đó cũng từ từ đổ ụp xuống, rã ra và biến thành một đám thạch bột.
Phong Viễn Quy thất kinh nhìn loại công phu kỳ diệu được Tiên nương cố tình phô diễn.
Bỗng có tiếng tặc lưỡi và suýt soa khen của ả Thạch Thảo thình lình vang lên :
– Hảo công phu! Hảo trượng thừa! Tôn giá là cao nhân phương nào? Và muốn gì qua việc phô diễn công phu?
Tiên nương lạnh lùng xạ nhìn ả :
– Đừng bẻm mép xen vào. Trừ phi đối phương hết muốn sống.
Phong Viễn Quy cố tình bật cười vang :
– Ha ha…