Ẩn Long Đại Hiệp
Chương 16: Tứ lão Kỳ Liên lâm thảm họa

Cập nhật lúc: 2026-08-23 05:00:37 | Lượt xem: 7

Phong Viễn Quy chợt nghe tiếng ả Thạch Thảo thì thào nói vào tai :

– Như có người đang tìm cách xông vào trận. Nếu có nghe bản tọa nói, bản tọa hy vọng lần này ngươi bản tọa hồi tỉnh thật, hãy cố nằm yên và điểm chỉ cho bản tọa biết bản tọa phải làm gì?

Phong Viễn Quy gắng gượng ngồi lên :

– Vãn sinh ngất đã bao lâu? Đã tỉnh rồi mê trước sau bao nhiêu lần?

Ả nâng tay lên, giúp Phong Viễn Quy dễ dàng ngồi dậy :

– Màn đêm cũng vừa buông xuống, vị chi thêm đêm nay nữa là cậu đã ngất đủ hai đêm một ngày. Cậu muốn tọa công tự trị thương?

Hai mắt Phong Viễn Quy vẫn chưa nhìn thấy gì, dường như đôi mí mắt quá nặng cứ níu trì chống không chịu nâng lên :

– Đã lâu như vậy không lẽ đối phương vẫn không bỏ cuộc? Trận này không thể giải phá từ bên ngoài. Kẻ vào muốn xông vào là tự hãm mình vào tử địa. Vãn sinh sẽ cố gắng ra công. Thiếu nữ hãy nhân lúc này nghỉ ngơi đi.

Phong Viễn Quy nghe tiếng ả thở dài một tiếng :

– Ta đây nghỉ đủ lắm rồi. Nếu cậu chỉ ta đây cách xuất nhập trận, ta đây muốn tìm nước uống, cũng tìm luôn vật thực về cho cậu dùng. Ta đây chưa bao giờ chịu đói khát lâu như thế này, hà…

Phong Viễn Quy vẫn gắng gượng mở cho được hai mắt :

– Đây là trận Tuyệt Địa Cửu Cung Trùng Hãm trận, chỉ có mỗi một cách xuất nhập là triệt phá trận thế. Nếu bên ngoài đang có kẻ toan xông vào, sau khi trận thế bị triệt phá cô gái nên cẩn trọng và nhất là cứ thừa cơ lo chạy thoát thân, không phải lo lắng nữa cho vãn sinh, và đây là cách phá trận.

Ả lên tiếng ngăn lại :

– Vậy thì không cần nữa. Vì lúc ngươi bản tọa hôn mê, bản tọa suy nghĩ rất nhiều. Ngươi bản tọa đã tam phen tứ thứ cứu mạng bản tọa. Hận ngươi bản tọa thì vẫn hận, nhưng bản tọa không thể bỏ mặc ngươi bản tọa trong lúc này.

Cuối cùng Phong Viễn Quy vẫn mở được hai mắt. Nhưng màn đêm đen dày đặc vẫn không thể giúp Phong Viễn Quy nhìn thấy gì, ngoài câu nói đượm vẻ chân tình mà Phong Viễn Quy vừa nghe ả thốt ra. Phong Viễn Quy gượng cười :

– Cứu mạng thiếu nữ ư? Chừng như thiếu nữ đã để tình cảm ngộ nhận lấn át lý trí. Vãn sinh đâu đã cứu mạng thiếu nữ lần nào?

Ả đáp nhẹ :

– Trâm cài đầu đối phương trao tặng lão phu vẫn giữ đây. Nếu không phải cứu lão phu, đối phương ghi lên đó làm gì câu “trận biến hậu nhất dạ”? Chính câu đó nhắc lão phu nhớ lại đêm đầu tiên đối phương dùng trận Âm Dương Loạn Ngũ Hành gây kinh hoàng cho lão phu. Để sau đêm đó, hậu nhất dạ, lão phu phục hận đối phương bằng cách lẻn hạ thủ mê dược vào nước. Không phải đối phương ghi câu đó cố ý đề tỉnh lão phu đừng dùng bất kỳ vật thực gì có trong phạm đ**m? Nhờ lời nhắc nhở của đối phương, lão phu thoát nhiều độc thủ ắt hẳn do bọn Ngũ Hành tướng Ma Lâm phục sẵn.

Phong Viễn Quy khẽ lắc đầu :

– Cũng bởi do vãn sinh gây ra, mạo nhận làm lão Đại của bọn Ngũ pháp tướng, loan tin cho thương nhân vô tội biết và đề phòng lũ Ưng Khuyển của Hạc Ưng Nương nương gây kiếp nạn. Bọn Ngũ pháp tướng vì muốn đối phó với vãn sinh, suýt vô tình gây họa đến cô gái. Vãn sinh hành động như thế chỉ là do lòng trắc ẩn nhất thời nảy đến. Cô gái đừng bận tâm làm gì.

Ả vẫn nói :

– Sau đó bản tọa đã lỡ gây tai họa, vô tình hạ lũ Ưng Khuyển chết gần hết, khiến Hắc Phi Ưng lão vốn là con đầu đàn phát cuồng. Nó chỉ muốn giết bản tọa để trả thù cho đồng loại. Nó cố tình lờ đi mệnh lệnh bản tọa phát ra bằng Bách Điểu lệnh, lẽ ra bản tọa đã chết nếu lúc tối hậu không có đối phương đột ngột dùng Lôi Công chỉ hạ thủ nó kịp lúc. Lôi Công chỉ kỳ thực là công phu chỉ có hai người biết, một người là bản tọa, đối phương còn lại là Hắc Ưng Nương Nương. Bản tọa không hạ thủ vì không có cơ hội. Hắc Ưng Nương Nương cũng không hạ thủ vì Hắc Phi Ưng lão vốn là linh vật trung thành của mụ. Chính là đối phương đã hạ thủ cứu mạng bản tọa.

Phong Viễn Quy thở ra :

– Vãn sinh bất bình vì rõ ràng mụ Hắc Ưng ẩn mặt gần đó nhưng vẫn cam tâm nhìn thiếu nữ sắp bị lão Hắc Phi Ưng đoạt mạng. Vãn sinh hạ thủ để mụ Hắc Ưng sau này không còn linh vật nữa để sai khiến.

Ả cũng thở ra :

– Ngươi ta đây bảo ngươi ta đây không cứu ta đây nhưng kỳ thực ta đây đã nhờ ngươi ta đây mà toàn mạng cho đến lúc này. Và nếu ta đây kể nữa những lần ngươi ta đây cố tình dùng chân kinh Phụng Diệp hoặc là gây náo loạn để ta đây có cơ hội thoát chết, hoặc ngươi ta đây dùng chân kinh để đặt điều kiện hầu những kẻ muốn giết ta đây phải tạm cho ta đây yên ổn, có lẽ ngươi ta đây cũng không thừa nhận đấy là hành động vì ta đây? Là ngươi ta đây sợ ta đây vì mang ân nên càng tìm cách báo đáp càng tỏ ra muốn lung lạc, khiến bao tình cảm ngươi ta đây dành cho Trúc Quỳnh, Tiểu Hoa sẽ khó vẹn toàn?

Phong Viễn Quy chợt bảo :

– Vãn sinh cần tọa công. Cô gái đừng đề cập nữa đến những chuyện tương tự, được không?

Ả ngồi dịch lùi lại :

– Bản vương sẽ ly khai đối phương, để sau này đối phương khỏi khó xử. Hãy cho bản vương biết cách phá trận.

Phong Viễn Quy lặng người khiến ả lập lại bằng giọng gay gắt hơn :

– Bản tọa muốn ly khai ngay bây giờ. Ngươi bản tọa đừng giả vờ không nghe, vô ích. Trừ phi ngươi bản tọa cố tình lưu giữ bản tọa nên ngay từ đầu ngươi bản tọa lập trận tuyệt địa, hãm địa gì đó như lúc nãy ngươi bản tọa đã nói.

Phong Viễn Quy đành điểm chỉ ả cách phá trận nhưng vẫn dặn thêm :

– Cô gái phải thật cẩn trọng, đừng…

Ả đứng lên :

– Lão phu biết rồi. Và lão phu cũng không còn là trẻ lên ba. Cậu chớ dặn lão phu những câu quá thừa. Cậu quan tâm đến lão phu nhiều hơn những gì do cậu đã nói. Nhưng lão phu không dám nhận lãnh nữa đâu. Cáo biệt!

Phong Viễn Quy toan gọi ả. Nhưng kịp nghĩ lại, Phong Viễn Quy cố dằn lòng và đành nhắm mắt ngồi yên, tự bắt mình tọa công vì đó là điều khẩn cấp nhất lúc này.

Nhưng, chỉ ngồi yên như thế được một lúc ngắn, Phong Viễn Quy chợt thở ra vì nhận thức được rằng bản thân dù cố đến mấy cũng không thể nào giữ được trạng thái tâm bình khí hòa để tọa công.

Phong Viễn Quy cảm thấy lo cho ả.

Và nỗi lo đó bây giờ đã bắt Phong Viễn Quy mấy lần nhỏm người mới có thể đứng lên bằng hai chân run rẩy, như trụ không thể vững.

Và điều đó quả thật đang xảy đến.

Do trụ không vững nên Phong Viễn Quy lảo đảo trực ngã.

Chợt có người đưa tay đỡ lấy Phong Viễn Quy. Người đó lên tiếng, nửa hỏi và nửa trách Phong Viễn Quy :

– Sao đối phương không lo tọa công? Đối phương muốn tìm gì? Vội lắm sao mà đối phương không thể đợi đến lúc hoàn toàn khôi phục hãy lo tìm?

Vẫn là ả Thạch Thảo. Phong Viễn Quy nghĩ như thế và bắt mình phải gượng cười :

– Bóng đêm luôn luôn đồng lõa với những hiểm nghèo chực chờ. Vãn sinh vì mới nhớ đến đạo lý này nên mong rằng cô gái nên nghĩ lại. Hãy chờ đến trời sáng tỏ đã.

Ả vừa dìu vừa ấn Phong Viễn Quy ngồi xuống :

– Nếu lão phu còn có ý định giết cậu, chính ngay lúc này là cơ hội tốt nhất đấy. Cậu thừa nhận chăng?

Phong Viễn Quy khẽ thở dài :

– Đó là điều vãn sinh cũng vừa nhận ra. Và nếu bây giờ thiếu nữ hạ thủ, có lẽ vãn sinh không còn gì để oán thán.

– Tại sao?

Phong Viễn Quy đáp nhẹ :

– Vì vãn sinh đã mạo phạm, đã gây quá nhiều bẽ bàng cho cô gái. Có nhiều lúc vãn sinh đã tự hỏi, liệu sau hành vi như thế cô gái có thể tha thứ cho vãn sinh được chăng?

Ả chợt hỏi :

– Lão phu sẽ nói nếu ngươi lão phu đáp lại lão phu một câu hỏi này, đó là ngươi lão phu hoặc để lão phu ly khai bây giờ hoặc sau này khi nào lão phu muốn tự lão phu sẽ ly khai. Ngươi lão phu chọn điều nào?

Phong Viễn Quy ngập ngừng một lúc khá lâu khiến ả phải nôn nóng thúc giục :

– Đối phương phải chọn một trong hai. Sau đó lão phu sẽ cho đối phương biết lão phu có phản ứng như thế nào về những gì đối phương đã cố ý mạo phạm lão phu. Thế nào?

Phong Viễn Quy đáp :

– Như khi nãy vãn sinh đã nói, đêm ví như thế này nếu thiếu nữ đi ngay thì rất bất lợi. Chi bằng…

– Thế nào? Và ngươi bản tọa đừng quên dù sao bản tọa vẫn còn là một cao thủ võ lâm. Có thể bóng đêm sẽ là bạn đồng hành tốt nhất của bản tọa.

Phong Viễn Quy đành nói một điều có thể sẽ gây nhiều phiền toái cho bản thân sau này :

– Thiếu nữ hãy ở lại.

Tức thì Phong Viễn Quy cảm nhận có một cơ thể ấm áp chợt tiến sát vào, suýt chạm Phong Viễn Quy từ phía sau.

Đồng thời là tiếng nói của ả Thạch Thảo cũng thủ thỉ róc vào tai Phong Viễn Quy :

– Riêng đêm nay, nếu lão phu đi, thật sự bóng đêm không hề gây bất lợi gì cho lão phu mà là ngược lại. Cậu có biết vì sao không? Hãy tự xem xét lại tên đó phục của cậu thì rõ.

Phong Viễn Quy kinh nghi, dùng tay tự sát xét lại gã phục :

– Có nhiều chỗ bị khô cứng. Phải chăng đấy là do vãn sinh thổ huyết, gã phục bị thấm ướt nhiều chỗ và lúc này đã khô đi?

Ả thở ra nhè nhẹ :

– Đáng lý ra đối phương phải biến tên thành Huyết GÃ Nhân do cứ thổ huyết suốt thời gian hôn mê. Tuy không thể ngăn lại nhưng bản vương vẫn có cách giữ cho gã phục đối phương không bị nhuộm ướt cùng khắp. Đối phương còn nhớ bản vương đã bị mụ xé toạc gã phục ở phía sau?

Phong Viễn Quy rùng mình :

– Thiếu nữ đã dùng chính gã phục của thiếu nữ thấm bớt máu huyết của vãn sinh đã thổ ra?

Ả gián tiếp thừa nhận :

– TÊN ĐÓ phục bản vương lúc này không đủ kín đáo. Nếu phải đi, bản vương chỉ còn cách nương bóng đêm để đi.

Phong Viễn Quy lại rùng mình :

– Đừng đi vội. Hãy chờ đến lúc vãn sinh hồi phục, tự vãn sinh sẽ tìm về cho thiếu nữ mọi tên đó phục cần thiết.

A cười :

– Thật tâm lão phu cũng chưa muốn đi. Và vì cậu bảo thế, được, chẳng phải lão phu đang lưu lại cạnh cậu đây sao?

Bỗng có một giọng trầm trầm vang đến :

– Và lúc này dù bọn cậu không muốn lưu lại cũng không được nữa rồi.

Phong Viễn Quy giật mình, vội hỏi :

– Cô gái đã triệt phá trận đồ?

Ả chưa đáp, giọng trầm trầm kia lại vang đến đáp thay ả :

– Trận này là do nhóc con ngươi bản vương lập? Tuy có cao minh nhưng vì là tử trận nên không đủ mọi biến hóa cần thiết. Bọn lão phu tuy có gặp một ít khó khăn lúc đầu nhưng không thể bảo là gây khó khăn mãi cho bọn lão phu.

Bấy giờ Phong Viễn Quy mới nghe ả đáp, kỳ thực là phân minh :

– Lão phu chưa hề rời xa cậu. Sao cậu bảo trận này không thể giải phá từ bên ngoài? Chúng có không dưới bốn người đấy. Và dường như đồng đến từ bốn phía thì phải?

Có tràng cười khá quen thuộc với Phong Viễn Quy chợt vang lên từ bên tả, chủ ý đáp lại câu nghi vấn của ả Thạch Thảo :

– Nha đầu kia đối phương thân thủ kể cũng khá. Biết rõ bọn lão phu những bốn người, hy vọng đối phương cũng đoán được bọn lão phu là những ai. Ha Ha…

Vì là tràng cười nghe quen tai nên Phong Viễn Quy bật kêu :

– Kỳ Liên tứ lão?

Cùng lúc đó ả Thạch Thảo cũng kêu :

– Đi bốn người chung bọn, lại tự xưng là lão phu, chứng tỏ niên kỷ khá cao. Tứ lão Kỳ Liên sao bỗng tìm đến đây?

“Xoạch, Xoạch!”

Tiếng của những ngọn hỏa tập được bật lên và ánh hỏa quang dù là leo lét vẫn tràn ngập tứ phía, cho Phong Viễn Quy và ả Thạch Thảo nhìn thấy có bốn lão nhân cùng một lúc hiện diện. Họ đứng vây tứ bề nhìn vào hai nhân vật đã bị họ ngăn chân mọi lối thoát.

Chính lão Bất Vấn Danh đứng bên tả hất hàm hỏi Phong Viễn Quy trước tiên :

– Cậu đã có công phu thượng thừa? Và lão phu ắt sẽ đột ngột nhiều hơn nếu cậu bảo đấy là nhờ cậu đã luyện Phụng Diệp kinh?

Phong Viễn Quy thật sự chẳng biết đáp thế nào cho phải, thừa nhận cũng dở và phủ nhận thì càng dở. Do vậy, khi thấy Phong Viễn Quy chậm đáp, lão nhân đứng lên hữu bất gầm lên :

– Lão phu có ngoại hiệu là Bất Đả Thi, nghĩa là không bao giờ hành hạ một kẻ đã chết. Hoặc cậu phải đáp ngay hoặc sẽ phải nếm thủ đoạn của lão phu, khiến cậu chết không ra chết và sống càng không ra sống. Thế nào?

Ả Thạch Thảo đứng bật dậy :

– Tứ lão Kỳ Liên đi đâu cũng đi cả bốn. Tuy nhiên tiểu nữ lại trộm nghe được rằng Kỳ Liên tứ lão chưa bao giờ liên thủ để đối phó với hạng tiểu bối. Điều đó dù đúng dù sai tiểu nữ cũng xin Tứ lão chỉ giáo cho một vài cao chiêu tuyệt học.

Đứng đối diện ả Thạch Thảo là một lão nhân có gương mặt lạnh như băng. Lão vừa nghe ả bảo thế liền hung hăng lao vào :

– Bé gái người không cần phí lời rào đón. Muốn lãnh giáo, lão phu ắt cho cậu toại nguyện. Hãy đỡ!

“Ào…”

Phong Viễn Quy nhăn mặt khi thấy ả Thạch Thảo cũng cuồng nộ ra chiêu ra tay và quên rằng tên đó phục phần sau lưng ả đã bị mất cả một mảng to, phơi tấm lưng trần lồ lộ chỉ còn những dải yếm vì để che ở phía trước nên được cột chằng ra phía sau.

Lão Bất Vấn Danh phát hiện vẻ mặt của Phong Viễn Quy nên cười :

– Lão Tứ có ngoại hiệu là Bất Phí Ngôn. Lão càng không thích dông dài thì càng không ưa những trận giao đấu không thể sớm kết thúc. Lão phu khuyên đối phương nên tỏ thái độ hợp tác, một là gọi nha đầu kia kia dừng tay, kẻo lại khích nộ luôn lãn Tam là người có ngoại hiệu Bất Táng Hoạt, không bao giờ chôn kẻ sống, chỉ hạ thủ cho thật chết mới chôn, hai là ngoan ngoãn đáp lại mọi điều lão phu đã hỏi và sẽ còn tra hỏi nữa.

Phong Viễn Quy có muốn ngăn cũng quá muộn.

“Ầm!”

Lão Bất Phí Ngôn thoáng bị chấn động và điều đó làm lão thêm động sát cơ. Lão gầm vang :

– Tiểu cô nương cậu thật không hổ danh là một trong Tam tiên, môn hạ Dĩ Hàn Cung, lũ phụ nhân vô sỉ. Lão phu không thể không giết cậu. Xem chiêu!

“Ào…”

Ả Thạch Thảo cũng chao đảo sau lần chạm chiêu đó, giờ thấy lão Bất Phí Ngôn động nộ lao đến, ả thoát nhanh một ngọn chỉ kinh.

– Dĩ Hận cung nào chứ? Còn muốn giết Hoa Thạch Thảo này ư? Không dễ đâu. Đỡ chiêu!

“Vù…”

Lão Bất Vấn Danh chợt quát :

– Vô Ưu chỉ? Dừng tay mau, lão Tứ! Đừng vội giết tiểu liễu đầu!

Tiếng chạm kình lại vang dội.

“Ầm….”

Lão Bất Phí Ngôn và cả ả Thạch Thảo nữa cùng chao đảo.

Và Phong Viễn Quy vùng thất sắc vì phát hiện ở bên ngoài lão Bất Đả Thi chợt lao vào toan hạ thủ ả Thạch Thảo. Phong Viễn Quy cũng vội kêu :

– Dừng tay! Chư vị muốn gì, vãn sinh nguyện đáp ứng. Đừng gây phương hại cho… Ôi…

Phong Viễn Quy hoàn toàn kinh tâm động phách. Ả Thạch Thảo do bị đột ngột nên lúc này đã bị lão Bất Đả Thi chế ngự. Ả chưa kịp tỏ lộ bất kỳ phản ứng nào thì nghe lão Bất Đả Thi hét lồng lộng bên tai :

– Nói mau. Ai đã chi điểm công phu Vô Ưu chỉ pháp cho cậu? Nói?

Phong Viễn Quy lảo đảo đứng lên, cố gắng giải thích trước khi để sự việc tiếp diễn đến chỗ vô phương cứu vãn :

– Đấy là Lôi Công chỉ, do Hắc Ưng động chủ trước mặt vãn sinh truyền thụ cho cô ta đây. Chư vị có lầm không khi lại gọi đó là Vô Ưu chỉ pháp?

Lão Bất Vấn Danh nhẹ nhàng đẩy cho Phong Viễn Quy ngã ngồi :

– Chưa đến lượt ngươi bản tọa đâu, chớ quá vội xen vào. Vô Ưu chỉ pháp mà là do mụ Hắc Ưng động chủ truyền thụ được sao? Những gì mụ có thể am hiểu và truyền thụ thì chỉ là cách đào huyệt cả một lũ Ưng Khuyển vô dụng. Mụ sao đủ tư cách vừa có thể am hiểu vừa truyền thụ cho tiểu cô nương kia công phu Vô Ưu chỉ pháp thượng thừa?

Lão Bất Phí Ngôn lại quát vào tai Hoa Thạch Thảo :

– Cậu hết muốn sống rồi sao, tiểu nha đầu kia? Còn không mau giải thích Vô Ưu chỉ pháp ở đâu cậu có?

Phong Viễn Quy lại lên tiếng :

– Vãn sinh đã nói đó chỉ là Lôi Công chỉ bình thường. Sao chư vị cứ miễn cưỡng, gọi mãi là công phu thượng thừa Vô Ưu chỉ pháp?

Lão Bất Phí Ngôn quay phắt lại, quắc mắt nhìn Phong Viễn Quy :

– Ngươi bản vương còn một lời nào nữa tỏ ra xem thường Vô Ưu chỉ pháp, liệu có tin lão phu chỉ một chưởng quật chết ngươi bản vương chăng?

Phong Viễn Quy hết cả sợ :

– Chết thì chết, nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật. Vì tuy chỉ là kẻ trộm nhìn và lẻn học nhưng vãn sinh kỳ thực chẳng cần nhờ khẩu quyết vẫn có thể luyện thành mà còn tự suy ra khẩu quyết Lôi Công chỉ cho bản thân. Chư vị có muốn nghe thử qua một lần không?

Lão Bất Vấn Danh kinh nghi :

– Cậu quả quyết đấy chỉ là Lôi Công chỉ? Vậy sao thủ thức động thủ lại giống như Vô Ưu chỉ pháp?

Phong Viễn Quy bảo :

– Để minh bạch, vãn sinh chỉ đọc một đoạn khẩu quyết và đọc thật khẽ vào tai lão. Sau đó lão cứ bảo nữ nhân ấy cũng hành động tương tự, lão sẽ so sánh và sẽ biết hư thực là thế nào.

Lão Bất Vấn Danh nhìn ba lão kia, sau mới khẽ gật đầu :

– Khẩu quyết thế nào thì thủ thức phải thế ấy. Nếu sự thật đúng như cậu đề quyết không những lão phu tin đấy là Lôi Công chỉ mà còn hiểu vì sao cậu dám bảo đó chỉ là thứ công phu phàm thường.

Và lão kề tai để nghe Phong Viễn Quy thì thầm đọc một đoạn khẩu quyết.

Lão lại bước đến gần Hoa Thạch Thảo. Lão cười cười căn dặn lão Bất Phí Ngôn :

– Khác với nhóc con đã hoàn toàn không còn năng lực hoàn thủ, phiền lão Tứ giữ chặt tiểu cô nương, đừng để ả ngoạm sứt tai lão phu.

Lão Bất Phí Ngôn không nói cũng chẳng cười. Chỉ có Hoa Thạch Thảo là dùng ánh mắt dò hỏi Phong Viễn Quy.

Đến khi nhận được cái gật gật đầu và nụ cười khích lệ của Phong Viễn Quy, Hoa Thạch Thảo mới thì thào đọc cho lão Bất Vấn Danh nghe cũng một đoạn khẩu quyết của công phu Lôi Công chỉ.

Nghe xong, lão Bất Vấn Danh gật gù :

– Sự xuất hiện của chúng bản vương là đột ngột, khó thể bảo lũ oa nhi vì biết trước thế nào cũng xảy ra chuyện này nên đã toa rập nhau, ngụy tạo sẵn cũng một đoạn khẩu quyết như nhau để đối phó sự truy vấn của chúng bản vương. Không sai, đấy chính là Lôi Công chỉ. Vì cảm thấy giống nên chúng bản vương ngộ nhận là Vô Ưu chỉ pháp. Hãy nương tay với tiểu liễu đầu một chút, lão Tứ. Giờ đến lượt nhóc con phải giải thích những gì đang làm chúng bản vương bận tâm.

Lão tiến trở lại chỗ Phong Viễn Quy :

– Trận đồ này là do đối phương lập?

Trước khi đáp, Phong Viễn Quy mơ hồ nhìn thấy những ánh mắt bất thường được ba lão nhân kia xạ nhìn thật nhanh vào lão Bất Vấn Danh là người đang thay họ tra hỏi Phong Viễn Quy.

Thầm ghi nhận điều đó Phong Viễn Quy đáp :

– Là do vãn sinh lập.

Hỏi :

– Đối phương chỉ mới luyện võ công trong thời gian gần đây, ai đã chỉ điểm kỳ môn trận thế cho đối phương?

Đáp :

– Là do một vị cao nhân vô danh. Không chỉ truyền thụ kỳ môn trận thế mà còn trao tặng cho vãn sinh gần năm mươi năm công phu sức mạnh.

Hỏi :

– Lão không xưng danh? Cậu gọi lão là cao nhân nghĩa là giữa cậu và lão tuyệt đối không có danh phận sư đồ? Vậy tại sao lão lại sẵn lòng trao truyền cho cậu đến những năm mươi năm công lực?

Đáp :

– Vãn sinh cũng nêu nghi vấn. Vị cao nhân chỉ đáp tất cả đều là do chữ duyên. Có lẽ vì thấy vãn sinh hợp nhãn và hợp cách chăng?

Hỏi :

– Lão còn nói thêm gì với cậu? Không lẽ công phu sở học lão không truyền thụ?

Đáp :

– Sau khi cao nhân tuyệt khí mà chết, vãn sinh có xem lại thì nhận ra vị cao nhân đã bị trúng độc từ lâu, có lẽ vì thấy khó thể chi trì, nên thay vì tiếp tục truyền thụ khẩu quyết công phu sau khi đã tận tâm chỉ điểm kỳ môn trận thế, vị cao nhân đành trút truyền toàn bộ nội lực rồi chết. Vãn sinh hiện vẫn còn áy náy vì không biết dựa vào đâu để truy tung xuất xứ hoặc tính danh của đại ân nhân.

Lão Bất Vấn Danh chợt nhìn lần lượt ba lão nhân còn lại :

– Có thể lão không phải nhân vật chúng bản vương quan tâm?

Lão Bất Đả Thi khẽ gật đầu :

– Năm mươi năm công phu sức mạnh tính là chưa đủ, không hợp lắm với nhân vật đó.

Lão Bất Táng Hoạt lập luận :

– Nhưng còn trận đồ này do nhóc con lập? Phi nhân vật đó và nếu không phải do bốn người chúng ta đây cùng hợp lại để giải phá thì còn ai khác đủ kiến thức để truyền thụ cho nhóc con về trận thế kỳ môn cao minh đến bậc này?

Lão Bất Phí Ngôn là người cuối cùng lên tiếng :

– Muốn tỏ tường thêm hư thực, phiền lão Đại lập lại đoạn khẩu quyết lũ oa nhi vừa thầm thì đọc cho một mình lão Đại nghe. Vì cớ chẳng một ai trong chúng bản vương thật sự am hiểu toàn bộ khẩu quyết Vô Ưu chỉ pháp. Biết đâu đoạn khẩu quyết lão Đại vừa nghe nếu có làm lão tin đấy chỉ là khẩu quyết Lôi Công chỉ do quá xa lạ với lão, thì không chừng lại chính là khẩu quyết có phần nào quen thuộc với một ai đó trong ba người chúng bản vương còn lại?

Lão Bất Vấn Danh cau mày :

– Như lão Tứ có ý nghi ngờ lão phu đang tìm cách bao che cho lũ oa nhi?

Lão Bất Phí Ngôn đúng là hạng không thích phí lời. Lão xua tay :

– Không ai nói chuyện nghi ngờ ở đây. Lão Đại không đọc cũng không sao.

Lão Bất Vấn Danh nhìn hai lão kia :

– Lão Nhị, lão Tam! Thế nào?

Lão Bất Đả Thi lắc lắc đầu :

– Lão phu không có chủ kiến, lão Đại muốn thế nào thì tùy.

Lão Bất Táng Hoạt cũng khẽ lắc đầu :

– Mọi chuyện để sau này hãy hay. Lão Đại cứ cật vấn thằng nhóc cho xong đã.

Chợt Phong Viễn Quy tự lên tiếng :

– Vãn sinh cũng có ý này, nếu chư vị tình cờ mà biết vị cao nhân nọ là ai xin tỏ cho vãn sinh một lời. Để đáp lại, vãn sinh nguyện cho chư vị biết vì sao chỉ trong thời gian ngắn vãn sinh đạt thân thủ cao minh. Chính là nhờ vật này.

Dưới ánh hỏa quang leo lét và sắp tắt của bốn ngọn hỏa tập do Tứ lão Kỳ Liên ngay từ đầu đã thắp lên, Hoa Thạch Thảo càng thêm hoài nghi khi phát hiện Phong Viễn Quy như cố tình chỉ lấy ra ba trong số những quyển sách có ghi sẵn Phụng Diệp kinh. Tại sao Phong Viễn Quy không đưa ra thêm một quyển nữa cho đủ bốn Tứ lão Kỳ Liên sẽ được mỗi người một quyển? Hoa Thạch Thảo vừa thầm hỏi như thế thì thấy Phong Viễn Quy tuần tự ném ba quyển về ba phía không ném cho lão Bất Phí Ngôn. Đã thế, Phong Viễn Quy còn bảo :

– Chư vị cứ thư thả xem. Vì quyển nào cũng như quyển nào, đều ghi lại toàn bộ kinh văn Phong Diệp kinh công phu. Một bí tịch lợi hại giúp vãn sinh dễ dàng tự luyện các loại công phu khác.

Ba lão Bất Vấn Danh, Bất Đả Thi và Bất Táng Hoạt vì đột ngột mỗi người nhận một quyển nên ai ai cũng không kềm nén nổi lòng hiếu kỳ, đều vội vàng mở ma xem, dưới ánh hỏa quang chợp chờn sắp tắt của ngọn hỏa tập.

Chợt có một ngọn gió lạ xuất hiện, thổi vờn qua, làm cả bốn ngọn hỏa tập đều tắt.

Nhưng trước đó, trong một khoảnh khắc còn lại của ảnh hỏa quang cuối cùng, lão Bất Vấn Danh như đã biết đâu là hướng xuất phát của ngọn gió lạ. Lão dời mắt khỏi quyển chân kinh và quát vang :

– Đối phương dám giở trò sao? Lão phu…

Màn đêm đen đã vây phủ và ai cũng nghe tiếng lão Bất Vấn Danh quát bằng giọng khác :

– Có cường địch xuất hiện! Quyển chân kinh của lão phu vừa có người đoạt mất. Tất cả hãy cẩn trọng. Đừng loạn động kẻo lầm kế địch nhân.

Tiếng lão Bất Phí Ngôn vang lên :

– Lão Đại đừng hô hoán mãi thế. Cứ bình tâm nghe ngóng thế nào.

Lão Bất Đả Thi phụ họa :

– Xung quanh chúng bản tọa vẫn là trận đồ, nếu có địch nhân xuất hiện và hắn cũng am hiểu thuật kỳ môn, chúng bản tọa càng loạn động càng tạo cơ hội cho đối phương tập kích. Mỗi người chú tâm nghe mỗi hướng. Nếu có phát hiện gì khác lạ sẽ dễ có biện pháp thích ứng đối phó.

Lão Bất Vấn Danh lầu bầu :

– Lão phu chỉ e gã đã bỏ đi, sau khí đã cướp quyển chân kinh trên tay lão phu.

Chợt có tiếng lão Bất Táng Hoạt hô hoán :

– Quyển của lão phu cũng vừa bị chiếm đoạt. Đuổi theo mau!

Lão Bất Phí Ngôn tức giận gầm vang :

– Cuồng đồ nào to gan? Thử chường mặt ra xem nào? Mau ra đây.

Đến lượt lão Bất Đả Thi kêu :

– Quyển của lão phu cũng bị mất. Phá trận đi. Chỉ có như thế mới dễ đuổi bắt địch nhân.

Sau cùng là lão Bất phí Ngôn cũng có lý do để hô hoán.

– Ôi chao, nha đầu kia chạy đâu rồi? Mãi lo nghe ngóng, lão phu lại sơ ý để nha đầu kia trốn chạy.

Lão Bất Vấn Danh bật gầm :

– Là nhóc con? Chính nhóc con đã giở trò? Vì ngay từ đầu lão phu đã nghi như thế rồi. Hãy bắt đầu phá trận. Nhóc con đã trốn chạy, ắt hẳn chưa chạy được bao nhiêu, nhanh lên.

Tiếng chưởng kình ngay sau đó liền vang lên khiến màn đêm đen vô tận như cũng bị xé toang theo.

“Ầm… ầm…”

* * * * *

Phát hiện trời đã mờ mờ sáng, Hoa Thạch Thảo cựa mình gọi Phong Viễn Quy :

– Này. Có lẽ Tứ lão đã bị lạc hướng? Tiếng Tứ lão phá trận đã ngưng bặt từ lâu rồi.

Phong Viễn Quy mở mắt không nổi :

– Hãy chờ đến sáng đã. Tứ lão không dễ bỏ qua câu chuyện này đâu.

Hoa Thạch Thảo giật mình, quay mặt nhìn Phong Viễn Quy :

– Trời đã sáng rồi, ngươi lão phu thử mở mắt nhìn thì rõ.

Phong Viễn Quy vẫn không thể nhướng nổi hai mắt :

– Mau sáng thế sao? Vậy đừng chần chừ nữa, chúng bản vương phải thật khẩn trương mới được.

Nhưng để đứng lên Phong Viễn Quy càng không thể tự đứng.

Phát hiện điều này, Hoa Thạch Thảo vội đưa tay đỡ Phong Viễn Quy.

Nhưng vừa chạm tay vào người Phong Viễn Quy. Hoa Thạch Thảo liền kêu :

– Ôi chao! Sao cậu cậu nóng thế này? Không lẽ do nội thương chưa kịp chữa trị, suốt đêm lại lo đối phó mọi gian nguy, cậu bị phong hàn thâm nhập nội tạng?

Phong Viễn Quy càu nhàu :

– Đừng nói nhảm. Mà thôi, cô gái đi đi, cứ để vãn sinh ở lại đây một mình. Vãn sinh tạm thời vẫn chi trì được. Hãy thử thám sát một vòng, dò xét xem Tứ lão đã thật sự bỏ đi chưa. Mà này, phải thật cẩn trọng lấy.

Hoa Thạch Thảo ngại ngần :

– Nhỡ lúc bản vương đi, cậu gặp hiểm nghèo thì sao? Hay là để bản vương dìu cậu cùng đi?

Ánh mắt lờ đờ của Phong Viễn Quy cuối cùng cũng bắt gặp nét mặt lo lắng của Hoa Thạch Thảo đang dành cho Phong Viễn Quy. Gượng cười, Phong Viễn Quy bảo.

– Nếu vãn sinh gặp nguy, chứng tỏ có đại địch xuất hiện, thiếu nữ có lưu lại cạnh vãn sinh hay không, dường như kết quả vẫn không thay đổi, đúng không? Vậy thà một cậu gặp nguy còn hơn là bị cả hai. Thiếu nữ mau đi đi, đừng nhẫn nại nữa.

Hoa Thạch Thảo chợt đưa tay choàng qua người Phong Viễn Quy :

– Bản tọa thà gặp nguy cả hai hơn là để cậu lưu lại nơi đây một mình. Đi nào, trừ phi cậu ngăn cản được bản tọa. Nhược bằng ngược lại, cậu ngăn không được, chứng tỏ ngay bản thân cậu cũng không thể làm chủ, vậy thì cậu đừng ương bướng, hãy ngoan ngoãn tuân lệnh bản tọa.

Đúng là Phong Viễn Quy không còn sức lực đâu để cưỡng lại ý muốn cũng là hảo ý của Hoa Thạch Thảo. Phong Viễn Quy chỉ còn biết biểu lộ thái độ phản đối qua tiếng chép miệng, đành phó mặc cho mệnh trời vậy.

Cũng biết Phong Viễn Quy không hài lòng, Hoa Thạch Thảo vừa đưa Phong Viễn Quy đi vừa thầm thì nói cho Phong Viễn Quy biết những gì bản thân cô bản vương đang cảm nhận. Hoa Thạch Thảo bảo :

– Còn một lý do nữa khiến bản tọa càng không yên tâm nếu để đối phương một mình lưu lại. Đối phương còn nhớ đêm qua do tình thế quá cấp bách, dù đối phương đã nỗ lực tột cùng trong việc giải tháo bản tọa khỏi tay lão Bất Phí Ngôn nhưng chân lực đối phương cạn kiệt nên đối phương có biết đối phương đã đưa bản tọa đến ẩn nấp ở chỗ nào suốt đêm qua không?

Phong Viễn Quy ầm ừ :

– Nếu vãn sinh vẫn còn nhớ đúng thì đó là một ngách đá khá sâu, đủ kín đáo cho chúng bản tọa ẩn thân. Giả như Tứ lão vì cuồng nộ kiếm tìm ắt không bao giờ dám nghĩ vãn sinh lại mạo hiểm chọn một chỗ ẩn thân như thế.

Hoa Thạch Thảo khẽ thở dài :

– Trong tình cảnh đó dám mạo hiểm như cậu kể ra cũng thừa tạo đột ngột cho bất kỳ ai muốn truy tìm chúng lão phu. Chỉ tiếc một điều, chỗ cậu chọn lại không phải một ngách đá khá sâu, nó chỉ là phần rỗng được tạo ra từ vài ba tảng đá chất chồng lên nhau, hở mặt trước thông mặt sau, còn ở bên trên thì không đủ kín để ngăn sương khuya đừng rơi xuống. Cậu chỉ bị nhiễm phong hàn hãy còn may, sẽ tệ hại hơn nếu cả cậu lẫn lão phu đều bị Tứ lão phát hiện.

Và Hoa Thạch Thảo chợt đổi giọng đay nghiến :

– Một chỗ ẩn trống trước trống sau như thế, đối phương bảo lão phu làm sao yên tâm nếu cứ để đối phương lưu lại một mình?

Phong Viễn Quy lại chép miệng :

– Vãn sinh vô dụng quá phải không? Nhưng thiếu nữ cũng tỏ ra công bằng hơn. Vì cuối cùng chỗ ẩn do vãn sinh lúc khẩn cấp chui bừa vào vẫn giúp chúng lão phu bình an, chưa bị Kỳ Liên tứ lão phát hiện.

Chợt bước chân của Hoa Thạch Thảo bị khựng lại :

– Này, dường như cậu đoán sai rồi. Tứ lão chưa phát hiện chúng bản tọa không phải vì cậu tình cờ chọn một chỗ ẩn tốt, nhưng là đã có điều gì đó xảy ra gây bất lợi cho Tứ lão.

Phong Viễn Quy chợt hiểu Hoa Thạch Thảo không phải ngẫu nhiên dừng lại :

– Thiếu nữ vừa phát hiện điều gì?

Hoa Thạch Thảo chầm chậm dìu Phong Viễn Quy đi tiếp :

– Có một thi thể nằm khuất đầu sau một tảng đá. Xem hắn phục thì giống lắm, nhưng vì máu huyết nhuộm ướt thân nên chưa có gì chắc chắn. Tuy vậy, lão phu vẫn thầm mong đấy chính là một trong Tứ lão.

Phong Viễn Quy càng nghe càng chấn động :

– Vãn sinh lại mong rằng đấy không phải là Tứ lão. Nhưng cứ để xem sao đã.

Hoa Thạch Thảo lại dừng chân lần thứ hai. Và lần này tiếng nói của Hoa Thạch Thảo gần như là chuỗi tiếng nói thì thầm :

– Là lão Bất Đả Thi. Vậy là từ nay về sau lão chẳng còn đả ai được nữa, dù là người sống hoặc chết.

Phong Viễn Quy tỉnh người lại dần :

– Tử trạng của lão như thế nào?

Hoa Thạch Thảo bảo :

– Cậu có thể tự xem xét. Đừng bảo lão phu một khi đã nhìn lại còn chạm tay vào thi thể lão trong một thảm trạng như thế.

Đôi mục quang của Phong Viễn Quy nhờ đó cũng giảm bớt vẻ lờ đờ. Phong Viễn Quy bắt đầu nhìn thấy thi thể lão Bất Đả Thi, càng nhìn càng rõ :

– Lão bị tập kích từ phứa sau. Phần gáy vỡ vụn. Một công phu vừa lợi hại vừa quá ư tàn độc.

Và Phong Viễn Quy tự ý tiến lại gần hơn. Thấy thế, Hoa Thạch Thảo nhăn mặt :

– Cậu nhìn như thế chưa đủ sao? Còn muốn tìm kiếm gì ở lão?

Phong Viễn Quy cho tay vào bọc áo của thi thể lão Bất Đả Thi khi đã ngồi bên cạnh :

– Chân kinh Phụng Diệp mất rồi. Vậy là rõ hung thủ đã sát nhân đoạt vật. Có lẽ vì muốn báo thù. Tam lão còn lại quá vội đuổi theo hung thủ nên quên cả việc an táng cho lão Bất Đả Thi.

Hoa Thạch Thảo chợt hừ lạt :

– Hoặc như vậy hoặc Tứ lão đều chịu chung số phận. Bản vương vừa thấy ở đằng kia có vật gì bay phất phơ như thể mảnh hắn phục từ một thi thể khác.

Phong Viễn Quy kinh tâm đứng bật dậy :

– Ở chỗ nào?

Nhưng không cần chờ nghe Hoa Thạch Thảo đáp, tự Phong Viễn Quy cũng nhìn thấy một chéo áo từ một thi thể vẫn đang bị những làn gió lùa qua khe đá thổi phất phơ.

Thấy Hoa Thạch Thảo toan chạy đến đó, Phong Viễn Quy kêu ngăn lại :

– Chậm đã nào. Thiếu nữ tỏ mắt hơn vãn sinh, hãy bước lên một chỗ thật cao, quay lưng về phía vãn sinh và thử lần lượt nhìn ba phía còn lại xem sao.

Hoa Thạch Thảo đỏ mặt, liếc Phong Viễn Quy :

– Nếu đối phương không giải thích rõ nguyên nhân đừng mong bản vương làm theo. Để đối phương tha hồ nhìn trộm qua hắn phục chẳng còn kín đáo của bản vương chứ gì?

Phong Viễn Quy tỉnh người lại hoàn toàn, mọi nhận thức cũng như mọi suy nghĩ không còn mơ mơ hồ hồ nữa :

– Cô gái đừng hiểu sai ý vãn sinh. Là thế này, đêm qua Tứ lão có nói là đã hợp nhau mới phá được trận và lọt vào uy h**p hai người chúng lão phu? Kế đó, Tứ lão từ tứ phía xuất hiện, vô tình ngăn mọi nẻo thoát của chúng lão phu? Có nghĩa là, lúc cần truy đuổi chúng lão phu, Tứ lão lại phải thoát ra từ tứ phía, theo đúng phương vị mỗi lão đã từ đó đi vào, đúng chứ? Vậy thì khi vãn sinh nhờ cô gái đứng trên cao để nhìn ba phía còn lại…

Hoa Thạch Thảo vụt hiểu :

– Đủ rồi, bản vương sẽ nhìn. Bản vương càng mong sao cả Tứ lão cùng bỏ mạng, để không còn đi nữa truy đuổi chúng bản vương lúc này.

Hoa Thạch Thảo nhảy l*n đ*nh một tảng đá và bắt đầu đưa mắt tìm quanh.

Riêng Phong Viễn Quy, mảng lưng trắng ngần của Hoa Thạch Thảo dù muốn dù không cũng đập vào mắt, khiến Phong Viễn Quy hễ càng muốn quay mặt đi thì phần da thịt đó lại càng thu hút toàn bộ nhãn lực. Và điều này đã bị Hoa Thạch Thảo thình lình quay lại bắt gặp.

Nữ nhân ấy nhảy xuống khỏi đỉnh đá.

Phong Viễn Quy đỏ mặt cúi đầu.

Cô ấy tiến lại gần Phong Viễn Quy :

– Ngươi bản vương.

Nhưng rồi nữ nhân ấy thở dài một tiếng và bảo :

– Đối phương đoán đúng. Tứ lão nếu đã vào từ tứ phía thì cũng đã từ tứ phía thoát ra. Cả Tứ lão đều vong mạng. Nếu đó là điều đối phương không muốn nghe thì sự thật vẫn là sự thật. Nói đì, tại sao đối phương sợ?

Phong Viễn Quy len lén nhìn nữ nhân ấy :

– Vãn sinh đã có lỗi, vì quả nhiên đã lẻn nhìn vào chỗ đáng lẽ không nên nhìn.

Cô ấy phì cười :

– Bản tọa không bắt lỗi, cũng không hỏi vì sao đối phương sợ, không dám nhìn thẳng vào bản tọa. Ý bản tọa muốn hỏi vì sao đối phương sợ nếu sự thật cho thấy cả Tứ lão đều bị sát hại.

Vỡ lẽ Phong Viễn Quy vội vàng giải thích nhờ đó quên dần mặc cảm có lỗi vì đã dám lẻn nhìn tấm lưng trần của cô ta đây :

– Để thiếu nữ dễ hiểu rõ nguyên nhân vì sao vãn sinh có cảm giác lo ngại nếu cả Tứ lão cùng bị hạ sát, hãy bắt đầu từ lập trường của Tứ lão.

– Lập trường như thế nào?

– Tứ lão đã tỏ ý giận dữ, muốn đối đầu Dĩ Hận cung.

– Ta đây có nghe. Chỉ tiếc Dĩ Hận cung là một Cung như thế nào, đến ta đây bôn tẩu giang hồ đã lâu còn chưa biết, cũng chưa nghe ai nói đến, lẽ nào ngươi ta đây biết.

– Thiếu nữ không thể đoán đó là bổn cung do Hắc Ưng Nương Nương luôn mở miệng tư xưng?

– Lão phu cũng có nghĩ đến. Nhưng sẽ là hồ đồ nếu cứ quả quyết đấy là Dĩ Hận cung mà không hề có chứng cứ nào thuyết phục.

– Có đấy, Vô Ưu chỉ pháp. Tứ lão đã nhìn lầm Lôi Công chỉ với Vô Ưu chỉ pháp vì có lẽ Tứ lão thừa biết xuất xứ của Vô Ưu chỉ pháp có liên quan đến Dĩ Hận cung. Do đó, vừa thoạt nhìn thấy thiếu nữ thi triển Lôi Công chỉ, Tứ lão liền đề quyết thiếu nữ là môn hạ Dĩ Hận cung.

– Nhưng vì đã minh chứng Lôi Công chỉ không là Vô Ưu chỉ nên thật miễn cưỡng nếu bảo hai chữ “bổn cung” do Hắc Ưng Nương Nương luôn tự luận định là Dĩ Hận cung.

– Hoàn toàn không miễn cũng như thiếu nữ nghĩ. Vì Lôi Công chỉ chính là hình thức khác của Vô Ưu chỉ. Đã có người vì một ẩn tình nào đó cố ý thay đổi khẩu quyết, khiến Vô Ưu chỉ pháp vốn là công phu thượng thừa bỗng trở nên bình thường, biến thành Lôi Công chỉ.

– Sao cậu dám quả quyết như vậy?

– Có nương có ngạc nhiên không khi thấy đêm qua vãn sinh chỉ đề xuất đọc khẽ và đọc chỉ một đoạn khẩu quyết mà thôi?

– Lão phu không ngạc nhiên vì hiểu rằng đối phương không thể đọc hết toàn bộ thứ khẩu quyết do đối phương tự thấu triệt, tự nghĩ ra và hy vọng sẽ giống với toàn bộ khẩu quyết do lão phu được Hắc Ưng Nương Nương đích truyền. Lão phu đoán đúng chứ?

– Vì cô gái đoán đúng nên cô gái sẽ ngạc nhiên nhiều hơn nếu biết trong khẩu quyết Lôi Công chỉ do vãn sinh tự thấu triệt có phần lợi hại và cao minh hơn Lôi Công chỉ do cô gái thi triển.

– Sao lạ vậy?

– Vì nguyên thủy nó chính là Vô Ưu chỉ.

– Sao đối phương biết?

– Vì quả thật tuy vãn sinh chỉ mới bắt đầu luyện võ công trong thời gian gần đây nhưng thời gian để tự nghiền ngẫm nhiều về võ đạo thì lại có đến những hai mươi năm hơn. Do đó, mặc dù chỉ trộm nhìn và học lỏm Lôi Công chỉ nhưng một khi đã thấu triệt khẩu quyết, sự thành tựu của vãn sinh dĩ nhiên cao minh hơn thứ khẩu quyết đích truyền, đồng thời đã bị biến cải, tự làm suy giảm đi mức độ lợi hại vốn có của Vô Ưu chỉ.

– Được rồi, bản vương tạm thời chấp nhận Dĩ Hận cung chính là chủ nhân thật sự hiện lúc này của cả bản vương lẫn Hắc Ưng Nương Nương. Vậy thì liên quan thế nào đến nỗi lo ngại hiện thời của đối phương?

– Hắc Ưng Nương Nương từng đối phó với vãn sinh. Có nghĩa là vãn sinh cũng vô tình ở vào thế đối đầu với cung Dĩ Hận. Tứ lão Kỳ Liên vì đối đầu Dĩ Hận cung nên cả bốn đều thảm tử. Thử hỏi, chúng bản vương sẽ như thế nào nếu Dĩ Hận cung vẫn mai phục gần đây và trước sau gì cũng phát hiện vãn sinh lẫn thiếu nữ?

Hoa Thạch Thảo chấn động, vội nhìn quanh :

– Cũng may chưa có ai phát hiện chúng ta đây.

Phong Viễn Quy thở dài một tiếng :

– Chưa phát hiện không phải là sẽ không phát hiện. Và nguyên nhân tại sao chúng lão phu chưa bị phát hiện, có lẽ đó là điều thiếu nữ cần giúp vãn sinh tìm hiểu minh bạch.

Hoa Thạch Thảo lại nhìn Phong Viễn Quy :

– Nếu ngươi bản vương muốn bản vương tiếp tục đứng trên tảng đá kia để ngươi bản vương tha hồ lẻn nhìn.

Phong Viễn Quy vội xua tay :

– Không phải thế đâu. Mà lần này nhờ thiếu nữ đi đến tận nơi, xem xét từng thi thể Tam lão còn lại.

Hoa Thạch Thảo lo ngại :

– Ngươi lão phu muốn lão phu dò xét điều gì?

Phong Viễn Quy bảo :

– Bất kỳ điều gì cò nương cần thấy là cần dò xét. Tử trạng của họ? Nguyên nhân khiến họ bị hạ sát? Mọi dấu vết xung quanh thi thể họ nếu có? Nhanh lên. Càng khẩn trương càng có lợi cho chúng lão phu sau này.

Thái độ lo ngại và quá ư khẩn trương của Phong Viễn Quy khiến Hoa Thạch Thảo vội lao đi, hết cả mọi úy kỵ, vì cô bản tọa buộc phải chạm tay vào từng thi thể một.

Nhưng Hoa Thạch Thảo chỉ vừa mới bỏ đi chưa lâu, Phong Viễn Quy do có chủ ý riêng nên cũng tự di chuyển dần về một phía.

Sau đó, Phong Viễn Quy chợt sững người, đứng yên như hóa đá, không hề biết Hoa Thạch Thảo đã xem xét xong và đang quay lại tìm Phong Viễn Quy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8