Ẩn Long Đại Hiệp
Chương 22: Anh hùng nan quá mỹ nhân quan
– Phong ca định đi đâu?
Phong Viễn Quy dừng lại. Chờ Phùng Quỳ Hoa cũng dừng bên cạnh Phong Viễn Quy mới đáp :
– Ba chữ Thập Tam Tam phải chăng muốn ám chi ngày thứ mười ba của tuần trăng thứ ba? Và cũng là hạn kỳ nửa năm để họ Thẩm tìm đến cung Dĩ Hận nhận tạm giải dược? Vãn sinh muốn mạo hiểm một chuyến. Nhưng chí ít trong ba ngày còn lại, vì hôm nay đã là ngày thứ mười của tuần trăng thứ ba, vãn sinh phải truy tìm cho bằng được nơi tọa lạc Tổng đàn Dĩ Hận cung.
Phùng Quỳ Hoa thầm thì :
– Muội có thể đi cùng?
Phong Viễn Quy lắc lắc đầu :
– Phùng thiếu nữ định chối bỏ cương vị Bang chủ, thế nào Tiền bối hội cũng sẽ giao phó cho thiếu nữ? Đừng làm thế. Và cũng đừng quên đấy chính là tâm huyết của lệnh tổ đã được thiếu nữ bao lâu nay tự đưa vai gánh vác.
Phùng Quỳ Hoa cười gượng :
– Nhưng muội vẫn chưa cảm tạ, nhờ Phong ca ứng phó linh hoạt hơn nên bao nhiêu phạm nhân đều được Phong ca sớm giải thoát, lại còn giúp họ sớm khôi phục chân nguyên. Và để cảm tạ, muội không thể không theo giúp Phong ca lần này.
Phong Viễn Quy phì cười :
– Nhờ công của thiếu nữ thì đúng hơn. Vì thiếu nữ kể ra cũng có khẩu tài, giúp cầm chân lão Ngô Chí Đường một lúc lâu. Nếu trong thời gian đó vãn sinh không thể giải thoát kịp chỉ có tám phạm nhân thôi, hóa ra vãn sinh chỉ là kẻ vô dụng bất tài ư? Đừng, đừng nói gì cả những lời cảm kích. Vãn sinh không nhận đâu.
Phùng Quỳ Hoa như muốn giữ Phong Viễn Quy lại, được bao lâu hay bấy lâu :
– Lúc nãy đang bàn về nghi hung gây thảm sát Phùng gia, sao Phong ca không để mọi người cũng bàn tiếp?
Phong Viễn Quy cũng lưu luyến chưa muốn bỏ đi ngay :
– Giữa Vô Ưu đảo và Dĩ Hận cung như có mối thù vào loại không đội trời chung, vãn sinh nghĩ như thế. Dĩ Hận cung vẫn luôn khuếch trương thanh thế, đó là nguyên do khiến Tam tiên Bát động đã bị Dĩ Hận cung thu phục, sau nữa là nhiều cao thủ võ lâm cũng bị họ bắt phục hoặc dùng lợi thu phục. Ý vãn sinh muốn nói nghi hung gây thảm sát Phùng gia dù có là Bát động Tam tiên thì sau lưng Tam tiên Bát động cũng có thể chính là cung Dĩ Hận. Nhưng vi tất cả đều là nghi vấn, vãn sinh chưa thể đoán chắc, nên lúc nãy có nói nữa cũng chỉ là thừa.
Phùng Quỳ Hoa không tin như vậy :
– Không phải Phong ca sợ nói thừa, kỳ thực là ngại trong Cái bang vẫn còn người của Dĩ Hận cung tiềm phục?
Phong Viễn Quy chỉnh sắc, nhìn ngay nữ nhân ấy :
– Lại thêm một nguyên do nữa khiến cô gái cần phải lưu lại Cái bang trong giai đoạn giao thời này. Đừng lo cho vãn sinh, hãy vì tâm huyết của lệnh tổ, cũng là vì Cái bang, đừng để địch nhân có cơ hội lay chuyển cục diện, khiến mai hậu dù có hối hận cũng quá muộn.
Phùng Quỳ Hoa khẽ thở dài ảo não vì biết đã đến lúc chia tay :
– Trước lúc muội chưa thật sự hiểu hết về Phong ca, đã nhiều lần nặng lời và ngộ nhận. Không biết Phong ca có chịu bỏ qua cho muội?
Phong Viễn Quy có một thoáng ngỡ ngàng :
– Ai cũng có thể ngộ nhận nếu lâm phải tình cảnh đúng như thiếu nữ đã gặp. Vãn sinh chỉ sợ chính thiếu nữ sẽ không bao giờ chịu hiểu cho vãn sinh. Do vãn sinh còn rất nhiều ẩn tình khó nói, khiến từng hành động sau này của vãn sình càng làm cho thiếu nữ ngộ nhận nhiều hơn.
Phùng Quỳ Hoa động tâm :
– Phong ba muốn ám chỉ mối gia thù?
Phong Viễn Quy chép miệng :
– Đúng. Nhưng đừng hỏi gì nữa. Vì vãn sinh không thể nào tiết lộ, nhất là vào lúc này. Tạm biệt Phùng cô gái.
Cô ấy lùi lai :
– Bảo trọng, Phong ca. Chờ khi xong việc, ắt hắn muội sẽ đi tìm Phong ca.
Phong Viễn Quy toan bảo cô ấy đừng tìm thì cô ấy đã quay người, đi trở lại với những nhân vật Cái bang chắc chắn là đang chờ cô ấy.
Khẽ thở dài, Phong Viễn Quy bỏ đi, bước chân dường như tăng thêm một phần trĩu nặng.
* * * * *
Có bóng dáng một nữ nhân như cố tình đón chờ Phong Viễn Quy và nếu điều đó thoạt tiên chỉ là ý niệm thì lúc tiến đến đủ gần để nhìn rõ hơn từ phía sau nữ nhân, Phong Viễn Quy hoàn toàn minh bạch đúng là nữ nhân đang cố tình đón chờ. Bởi vì dù chỉ được nhìn từ phía sau nhưng Phong Viễn Quy do đã quen mắt nên ngay lập tức nhận biết nữ nhân là ai.
Đúng như Phong Viễn Quy đoán, nữ nhân nọ dù vẫn chưa quay lại nhưng có lẽ thính lực tinh tường đã giúp nữ nhân đoán biết Phong Viễn Quy đến gần và nữ nhân cứ thế lên tiếng :
– Ngươi bản tọa ở họ Phong hay là tên Phong, hài tử?
Chỉ duy nhất có một nữ nhân từng gọi Phong Viễn Quy là hài tử. Phong Viễn Quy dừng lại, cách nữ nhân đúng một trượng và hít vào một hơi thật dài :
– Tôn giá vẫn quan tâm đến chuyện đó? Vì sao?
Nữ nhân quay lại và thật nhanh lao ập vào Phong Viễn Quy :
– Bởi vì ta đây căm hận Phong Dương Tử. Và lần này ngươi ta đây không còn cơ hội để thoái thác hoặc toàn mạng, cũng đừng mong lập trận đồ đối phó ta đây. Đỡ!
“Ào…”
Vẫn là vị Tiên nương thuở nào, vẫn là cung cách ra tay vừa thần tốc vừa mãnh liệt phi thường và nếu có gì khác thì đó là lần này dường như ý định hạ sát Phong Viễn Quy ở Tiên nương đã thập phần tăng hơn.
Phong Viễn Quy cười lạt :
– Vãn sinh không nghĩ như thế. Vì lần này ở bên cạnh vãn sinh không có bất cứ sinh mạng ai bị uy h**p để vãn sinh phân tâm. Gặp tôn giá lần này vãn sinh không có ý tẩu thoát đâu. Hãy xem chiêu?
“Vù…”
“Bùng!”
Song phương cùng khựng lại như nhau. Và điều này khiến Tiên nương biến sắc :
– Đúng là cậu đã nhờ Miên công nên nội lực mỗi lần mỗi khác, giúp chân nguyên tích tụ khắp các kinh mạch cậu càng lúc càng phát tiết đủ đầy nội lực. Vậy thì cậu càng đáng chết thêm bội phần. Đỡ chiêu!
“Ào…”
Phong Viễn Quy cũng dựng đứng song thủ lên và khi phát chiêu đã một trước một sau tung ra nhịp nhàng tạo thành hai luồng kình nối tiếp nhau cuộn ào ra.
“Vù…”
Cách quất thủ của Phong Viễn Quy làm Tiên nương thoạt nhìn liền kinh hãi ra mặt. Và thật nhanh, Tiên nương thu chiêu, lắc vai, chớp động thân hình biến mất.
“Vút!”
Phong Viễn Quy lạnh người, cũng thần tốc thu đủ nhị kình về và âm thầm phóng vút người lên thật cao.
“Vút!”
Tiên nương nọ sau khi biến mất chợt hiện thân và tỏ vẻ sững sờ vì không nhìn thấy Phong Viễn Quy đâu.
Còn đang hoang mang, Tiên nương vụt ngẩng đầu nhìn lên vì từ trên đó bỗng có tiếng Phong Viễn Quy nạt vọng xuống :
– Vãn sinh ở đây. Còn đây là phần dành cho tôn giá. Đỡ!
“Ào…”
Sóng kình của Phong Viễn Quy đã như thác đổ đầu non, cứ cuồn cuộn đổ ập xuống, khiến Tiên nương không thể nào lẩn tránh vì đã chậm đành tận lực bình sinh hất ngược một đạo sóng kình lên cao :
– Hảo công phu! Ngươi lão phu có thần thông kỳ chiêu này phải chăng là nhờ đắc thủ nhiều hơn một trong Tứ Bối Diệp Long – Ly – Quy – Phụng? Nhưng có như thế đã làm gì được lão phu? Hãy đỡ!
“Ầm! Ầm!!!”
Sóng kinh đẩy Phong Viễn Quy bay tít lên cao. Và thật diệu kỳ Tiên nương đã như kình ngư cưỡi sóng, ào ào như lốc xoáy lao bám theo Phong Viễn Quy :
– Ngươi bản vương vẫn chưa biết công phu bản lãnh bản vương lợi hại như thế nào đâu. Hãy xem đây.
“Ào…”
Nhìn Tiên nương lăng không phát chiêu đầy lanh lẹ. Phong Viễn Quy thất kinh bật rít :
– Tôn giá bản lãnh quả nhiên thượng thừa. Nhưng nếu bảo nhờ thế mà thắng vãn sinh thi không dễ đâu. Cứ xem đây thì biết. Đi!
Phong Viễn Quy co duỗi một ngón tay, và thế là một đạo chỉ kình xuất hiện xuyên xoáy vào vầng chưởng phong lanh lẹ kỳ ảo của Tiên nương.
“Ầm! Ầm!”
Chấn kình làm cả hai là là rơi xuống, khoảng cách vì thế phải xa đến ngoài ba trượng.
Chân chạm đất, Tiên nương lồng lộn lao đến :
– Vô Ưu chỉ pháp? Ngươi lão phu dám dùng Vô Ưu chỉ pháp đối phó lão phu? Nói mau, ai đã chỉ điểm Vô Ưu chỉ pháp cho ngươi lão phu? Nói! Nói!
Mỗi lần quát là mỗi lần Tiên nương quật vào Phong Viễn Quy một đạo uy kình. Để cuối cùng chúng hóa thành một chuỗi chưởng lực dập dồn vây áp Phong Viễn Quy.
“Ào!” “Ào!”
Thái độ cuồng nộ của Tiên nương làm Phong Viễn Quy tuy có kinh tâm nhưng hoang mang dao động vẫn nhiều hơn.
Phong Viễn Quy quay người thoát chiêu và để Tiên nương không vì thế mà chiếm tiên cơ, cứ tiếp tục phát chiêu dồn dập, Phong Viễn Quy tức thì vẫy xạ hai đạo chưởng phong lần lượt.
– Sao tôn giá tỏ ra quá hằn học với công phu chỉ pháp Vô Ưu? Đừng quên, đấy vẫn là Lôi Công chỉ lần trước vãn sinh đã vận dụng. Còn nếu muốn biết ở đâu có chỉ pháp Vô Ưu thì đến Dĩ Hận cung mà hỏi!
Phong Viễn Quy gọi đó là thái độ hằn học quả không sai. Vì Tiên nương dù lần này phát giác Phong Viễn Quy lại vận dụng thứ kỳ chiêu từng nghi ngờ là do hơn một trong Tứ Bối Diệp mới có, nhưng vì đang hằn học nên vẫn cuồng nộ xông vào, không một chút uý kỵ :
– Khắp Dĩ Hận cung cũng không ai vận dụng Lôi Công chỉ như đối phương. Nói đúng hơn, đối phương đừng mong qua mắt bản tọa, công phu của đối phương đúng là Vô Ưu chỉ. Nói mau! Nói!
“Ào…”
“Ầm! Ầm!”
Trận giao phong diễn ra ác liệt hơn, do Tiên nương dù chiếm hay không chiếm tiên cơ vẫn cứ quấn sát Phong Viễn Quy như hình với bóng.
“Ào…”
Đến lượt Phong Viễn Quy cũng cuồng nộ :
– Sao? Tôn giá biết khắp Dĩ Hận cung không ai vận dụng Lôi Công chỉ như vãn sinh? Có phải tôn giá cũng là người Dĩ Hận cung? Vậy thì may cho vãn sinh biết ngần nào. Vì chính vãn sinh đang muốn tìm một người như tôn giá. Hãy đỡ chiêu. Đỡ nữa đây. Nữa đây!
“Ào…”
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Song phương điên cuồng quần thảo, người thì quả quyết chỉ có Dĩ Hận cung mới am hiểu công phu chỉ pháp Vô Ưu, người thì khăng khăng phủ nhận chính điều đó, cũng không nhận bản thân xuất xứ từ cung Dĩ Hận.
“Ào…”
“Ầm! Ầm!”
Được một lúc lâu, Phong Viễn Quy bỗng vọt thoát lên cao.
“Vút!”
Tiên nương bám theo bén gót :
– Ngươi ta đây chạy đi đâu? Đỡ!
Phong Viễn Quy lăng không đảo bộ và tìm cơ hội trầm người trở xuống.
“Vù…”
Tiên nương bị đột ngột, đành để lỡ đà và cuồng nộ tìm cách trầm người bám theo.
Đó là lúc Phong Viễn Quy từ phía dưới đẩy bật lên nhị kình nhịp nhàng như thoi đưa :
– Chưa minh bạch tôn giá phải hay không phải người của Dĩ Hận cung, vãn sinh sao đành lòng chạy? Xem chưởng!
“Ào…”
Tiên nương liền rơi vào thế hạ phong, đành quăng người qua một bên, hy vọng kịp thoát kỳ chiêu lợi hại nọ.
“Vút!”
Phong Viễn Quy tức thì lao theo, miệng cười vang dội :
– Dĩ Hận cung chỉ giỏi giữ kín hành tung, còn kỳ dư đều nhờ thủ đoạn để chế phục người. Tôn giá đúng là hạng người như vậy, lúc lâm nguy chỉ biết loay hoay tìm đường lẩn trốn. Quả là cách đối phó đáng cho vãn sinh khâm phục. Ha… Ha
Tiên nương vụt quay ngoắt lại :
– Đừng đắc ý vội một khi đối phương chưa biết thế nào là công phu chân thực của Dĩ Hận cung! Xem chiêu!
“Ào…”
Phong Viễn Quy ngưng cười, thần sắc cũng ngưng đọng và nhanh chóng xuất phát nhất chiêu đối kháng :
– Thế nào là công phu chân thực của Dĩ Hận cung? Nếu chỉ có thế này thì… Đỡ!
“Vù…”
Phong Viễn Quy xuất phát tả kình. Và chờ khi thời điểm chạm chiêu sắp xảy ra liền vội vàng thu hồi tả thủ.
Ngay sau đó Phong Viễn Quy phóng người lên thật cao, đồng thời quật bủa hữu kình xuống, kèm theo tiếng quát thốt lời cao ngạo :
– Hữu thực hữu hư, đạo lý này tôn giá là người đầu tiên được vãn sinh chọn làm đối tượng thử nghiệm. Trúng!
“Ầm!”
Tiên nương bị lảo đảo, Phong Viễn Quy có cơ hội lướt đến :
– Sao vãn sinh vẫn chưa mục kích chân tài thực học của Dĩ Hận cung? Hay tôn giá vẫn còn nhân nhượng? Hảo ý của tôn giá vãn sinh e đương không nổi. Đỡ chiêu!
Hoa dung vụt đanh lai, Tiên nương bật gầm lên một tiếng cuồng nộ :
– Ngươi ta đây thật quá ngông cuồng. Đó là ngươi ta đây tự tìm chết, không thể trách ta đây. Hãy đỡ!
“Ầm!”
Phong Viễn Quy biến sắc, bởi đối phương vừa vận dụng một loại công phu khác thường, tuy chưa thể gây phương hại cho Phong Viễn Quy nhưng kỳ thực công phu đó chí ít cũng hóa giải từ năm đến bảy phần uy lực vốn được Phong Viễn Quy thi triển đủ thập phần công phu nội lực.
Phong Viễn Quy ngỡ ngàng nhìn Tiên nương :
– Tôn giá thật sự là ai? Công phu đó, thiết nghĩ, vãn sinh không thể ngờ là có.
Những diễn biến tiếp theo càng ngoài ý nghĩ của Phong Viễn Quy nhiều hơn. Vì thoạt tiên vị Tiên nương cũng biến sắc nhìn Phong Viễn Quy như một quái nhân. Sau đó, Tiên nương nọ từ từ lùi dần, mắt vẫn không ngớt nhìn Phong Viễn Quy, vẻ biến sắc không thay đổi, hoặc nói đúng hơn thì đối phương càng biến sắc nhiều hơn.
Phong Viễn Quy dám đoán chắc điều đó vì liền ngay lúc đó, thật thình lình, vị Tiên nương quay người lao đi thật nhanh. Dáng vẻ của Tiên nương như muốn nói lên rằng nếu chần chừ thêm một lúc nữa có lẽ trạng thái kinh tâm sẽ làm Tiên nương không còn đủ dũng lực bỏ chạy nữa.
Phong Viễn Quy nhìn theo, đã ngỡ ngàng còn ngỡ ngàng nhiều hơn vì không hiểu tại sao Tiên nương đột nhiên có thái độ này.
Mang nỗi băn khoăm đó mãi trong dạ, Phong Viễn Quy cũng bỏ đi và nhất thời mất khái niệm về phương hướng cũng như về thời gian đang đi.
Đến lúc nhận thức chợt quay lại, Phong Viễn Quy đành dừng chân, dùng mắt nhận định lại phương hướng đang đi.
Nhưng điều đầu tiên Phong Viễn Quy nhận định được lại chính là thời gian.
Phong Viễn Quy thở dài một tiếng :
– Trời lại sắp tối. Một ngày đã qua đi. Lão phu chỉ còn có hai ngày để tìm nơi Tổng đàn Dĩ Hận cung tọa lạc. Biết tìm ở đâu bây giờ?
Không dám nghĩ đến việc nghỉ đêm, Phong Viễn Quy lại tiếp tục rảo bước, mặc dù không thể hy vọng đi như thế này là sẽ có cơ may tìm được nơi cần tìm.
Một gian thảo lư bé nhỏ nằm lẩn khuất sau một đặng liễu xanh um chợt le lói phát ra những tia hỏa quang như vừa được thắp lên để qua bớt bóng đêm trường làm cho Phong Viễn Quy chú tâm.
Phong Viễn Quy nhè nhẹ tiến đến gần, vạch lối đi xuyên qua rặng liễu.
Bầu trời đêm chưa đến nỗi dầy lắm, tạm đủ cho Phong Viễn Quy nhận định đó là một gian thảo lư chỉ mới được dựng xong có lẽ ngay trong ngày hôm nay.
Phong Viễn Quy nhớ lại, chỉ mới nửa năm trước đây thôi, hoặc lâu hơn một ít, chính bản thân Phong Viễn Quy cũng đã tự tay dựng đi dựng lại trước sau ba nếp nhà mộc mạc.
Nhớ lại khoảng thời gian đó, Phong Viễn Quy khẽ thở dài nuối tiếc. Vậy là đã qua rồi thời gian Phong Viễn Quy chỉ biết sống cho bản thân và luôn tìm cho mình một cuộc sống an nhàn thảnh thơi.
Hồi ức đột ngột tràn về khiến Phong Viễn Quy nhất thời mất tự chủ, tiến thẳng đến gian thảo lư và chỉ suýt nữa là lấy tay gõ nhẹ vào tấm liếp dùng thay cửa lúc này đã được chủ nhân của gian thảo lư kéo lại che kín lối.
Nhưng vì kịp nhớ lại một thái độ đường đột như thế là không nên, Phong Viễn Quy từ từ buông thõng cánh tay toan gõ cửa xuống.
Chợt ở bên trong có tiếng nói một nữ nhân vang ra :
– Tiểu nữ chọn nơi này để lưu ngụ là muốn ẩn dật. Khách nhân ở bên ngoài nếu tìm chỗ trọ thì xin lượng thứ. Còn nếu là cường sơn thảo khấu thì cũng hãy lui gót mau. Bởi cứ cưỡng cầu ắt họa sẽ theo sát thân.
Phong Viễn Quy chấn động, nhìn sững vào gian nhà và kỳ thực là nhìn vào tấm liếp đã vô tình ngăn che mọi thị tuyến.
Giọng nói của nữ nhân lại vang lên, gay gắt hơn :
– Khách nhân vờ không nghe hay cố tình khích nộ tiểu nữ đây? Xin lui bước cho.
Phong Viễn Quy tự buột miệng mà không hay :
– Quỳnh muội?
Âm thanh ở bên trong cũng khàn đi :
– Ai? Ai thế? Là oan hồn của Thiếu Vân huynh hay Phong ca không muốn muội yên thân?
Phong Viễn Quy rùng mình lo ngại sau đó vỗ gấp gáp vào tấm liếp :
– Là Phong ca đây. Ta đây chỉ tình cờ đi ngang qua. Gặp lại muội thế này chính ta đây cũng không ngờ. Hãy cho ta đây vào gặp muội. Ta đây có điều cần giải thích.
Âm thanh bên trong mang theo âm hưởng nghẹn ngào :
– Phong ca đi đi. Hãy để muội yên. Muội không cần nghe Phong ca giải thích. Muội cũng không trách Phong ca nữa về cái chết của Thiếu Vân. Hãy để muội yên, Phong ca!
Nhưng chính giọng nghẹn ngào đó càng thôi thúc Phong Viễn Quy nhiều hơn :
– Muội không trách bản vương, vậy là bản vương hiểu vì sao muội không trách bản vương. Tuy nhiên chính vì điều đó mà bản vương cần gặp muội hơn bao giờ hết. Hãy để bản vương vào. Vì đây là chuyện liên quan đến sinh mạng muội.
Tấm liếp chợt nhích động và được kéo qua một bên, cho Phong Viễn Quy nhìn thấy rõ ràng một La Trúc Quỳnh đang mang vẻ mặt sầu muộn.
Nàng ta đây sầu muộn đến nỗi khi lên tiếng cũng lộ vẻ không quan tâm :
– Chuyện gì liên quan đến sinh mạng muội? Phong ca vào đi.
Nữ nhân ấy không hỏi Phong Viễn Quy đi đâu, có thật là tình cờ đi ngang qua hay không. Đủ hiểu nữ nhân ấy đang trong tâm trạng sầu nản, không còn chút sinh thú gì nữa.
Phong Viễn Quy biết như thế và cũng không muốn quấy rầy cô lão phu lâu.
Chỉ bước vào mấy bước là Phong Viễn Quy lên tiếng hỏi ngay :
– Muội không trách lão phu về cái chết của Bạch Thiếu Vân có phải chăng vì muội đã nhận ra hoàn dược hoàn lão phu đã tìm thấy trong người hắn là có vẻ quen thuộc đối với muội?
La Trúc Quỳnh không bước theo Phong Viễn Quy. Điều đó thật dễ hiểu vì Phong Viễn Quy nghe tiếng tấm liếp cửa được kéo lại.
Do đó, Phong Viễn Quy đoán, chờ khi đặt lại xong tấp liếp ắt hẳn nàng bản tọa sẽ lên tiếng, chí ít là thừa nhận điều Phong Viễn Quy vừa nêu, vừa hỏi như một sự quả quyết.
Thế nhưng điều Phong Viễn Quy chờ đợi lại không chịu xảy ra ngay. Vì trước khi nghe nàng bản tọa lên tiếng, toàn thân huyệt đạo của Phong Viễn Quy đã đột ngột bị chế ngự, kể cả á huyệt cũng thế.
Đến lúc đó, La Trúc Quỳnh mới chầm chậm tiến ra phía trước, đi qua đi lại ngay trước mặt Phong Viễn Quy.
Cô ta đây bắt đầu độc thoại :
– Lời đầu tiên bản vương muốn cho cậu biết là cậu đừng quá sửng sốt. Vì nếu cậu chỉ vô tình đi ngang qua đây thì ngược lại chính bản vương đã cố tình đợi cậu ở đây. Cậu muốn nghe giải thích? Dễ thôi, hãy nghe đây.
Nàng bản tọa hắng giọng, chọn từ, sắp xếp từng câu nói và lời độc thoại tiếp tục :
– Lúc nãy đối phương hỏi không sai. Chính vì nhận ra hoàn dược hoàn đó quá quen thuộc, sau lại nghe đối phương và lão Ẩn Hiệp đa sự tuần tự nói về tác hại của hoàn dược hoàn đó, bản vương vỡ lẽ bản vương đã bị Bạch Thiếu Vân lợi dụng. TÊN ĐÓ đã lừa dối bản vương. Vì Phụng Diệp kinh nên tên đó cố tình mê hoặc và lừa bản vương. TÊN ĐÓ đã cho bản vương dùng hoàn dược hoàn đó. Và có lẽ đối phương đã đoán ra vì sao ngay đêm đó, từ khi khi thấy hoàn dược hoàn, bản vương đã thôi không lồng lộn đòi giết đối phương để báo thù cho tên đó họ Bạch. Nhưng đối phương khoan đắc ý vội, vì kỳ thực cho đến tận lúc này bản vương không biết bản vương nên hận tên đó hay cảm kích tên đó?
Nữ nhân ấy dừng lại trước mặt Phong Viễn Quy và mỉm cười :
– Ngươi bản vương đang ngạc nhiên khi nghe bản vương đề cập đến việc cảm kích hắn? Bản vương sẽ giải thích ngay và ngươi bản vương không thể không hiểu nguyên do. Là thế này, bản vương hận hắn vì hắn lừa bản vương, cho bản vương dùng một loại dược thảo mà hậu quả thật khó lường. Nhưng bản vương lại hết hận hắn vì nhờ hắn bản vương biết được lai lịch thật của bản vương. Nhìn ngươi bản vương kìa? Ngươi bản vương lại ra vẻ ngạc nhiên khi nghe bản vương đề cập đến lai lịch? Hóa ra ngươi bản vương vẫn nghĩ bản vương ở họ La, là cốt nhục thật sự của La Hào Chung, Trang chủ Hạnh Hoa trang? Lầm rồi, vì nếu đúng là vậy thì tại sao thủy chung họ không những không luyện Phụng Diệp kinh mà cũng không truyền thụ cho bản vương? Vì họ không dám, ngươi bản vương hiểu chứ?
Họ không dám vì họ tự biết nếu họ luyện hoặc để hở ra chuyện họ có giữ Phụng Diệp kinh thì thù nhân của họ tất phát giác và truy tìm họ.
Rồi nữ nhân ấy gật gù :
– Ngươi bản vương đang tỏ ra quan tâm? Tốt lắm. Đủ chứng tỏ tội của ngươi bản vương được giảm một phần vì ngươi bản vương hoàn toàn không liên quan cũng như không biết gì về âm mưu của họ đã làm bản vương ngay từ bé đã ly tán song thân. Vậy thì bản vương nói tiếp, nói cho kỳ hết để ngươi bản vương hiểu và thông cảm cho bản vương.
Giọng cô bản tọa chợt lạnh đi :
– Họ là thuộc hạ môn nhân của Dĩ Hận cung. Họ có tội và sợ Dĩ Hận cung trừng trị. Họ lập mưu tẩu thoát và lúc bỏ trốn họ đã cướp đi của Dĩ Hận cung hai báu vật. Vật báu thứ nhất chính là Phụng Diệp kinh. Vật báu thứ hai chính là bản vương, một tiểu hài mới sinh và đã được chọn làm Cung chủ Dĩ Hận cung sau này. Đối phương đừng hỏi vì sao bản vương biết. Bản vương biết, thế là đủ. Và vì bản vương biết nên bản vương mới nói có thể bản vương phải cảm kích hắn họ Bạch. Còn bây giờ, vì bản vương nghiễm nhiên đã trở thành Thiếu cung chủ Dĩ Hận cung nên bản vương muốn chứng tỏ uy quyền thật sự của một Thiếu cung chủ.
Nữ nhân ấy nhấc Phong Viễn Quy lên, sau đó đặt Phong Viễn Quy ngồi lên một tràng kỷ là vật duy nhất có ở bên trong gian thảo lư này. Một tràng kỷ có thể dùng để ngồi hoặc nằm nghỉ tuỳ thích.
Và đó cũng là vật mà nếu ngay từ đầu Phong Viễn Quy chịu khó nhìn và ngẫm nghĩ ắt có thể đoán ra nó là vật sẽ tố giác mọi âm mưu nếu có của chủ nhân căn nhà.
Vì đây là một gian thảo lư chỉ mới dựng xong, sự hiện hữu của tràng kỷ là điều bất hợp lý. Nó chỉ hợp tình hợp lý hơn nếu thay cho tràng kỷ là một sập gỗ đơn sơ, phủ thêm một lớp cỏ khô nữa thì hoàn toàn hợp cách.
Đằng này, vì gian nhà được dựng lên vội vàng, dành cho một dự mưu đã có sẵn, nên tràng kỷ cũng là vật dụng có liên quan đến âm mưu.
Phong Viễn Quy phát hiện đã quá muộn.
Có lẽ thế, vì La Trúc Quỳnh vừa đang cười cười vừa tìm đâu ra một bầu rượu con con.
Nữ nhân ấy nâng bầu rượu lên trước mặt Phong Viễn Quy :
– Vì muội là Thiếu cung chủ Dĩ Hận cung, vì Phong ca đang càng lúc càng làm cho Dĩ Hận cung khó chịu. Muội tự nghĩ ra kế này, hy vọng sẽ giúp Dĩ Hận cung thu thập Phong ca và công đầu sẽ là công của muội.
Đoạn cô lão phu ngửa cổ tự hớp vào một ngụm rượu trong bầu.
Cô ấy bắt đầu kề bầu rượu vào gần miệng Phong Viễn Quy :
– Bản lãnh của Phong ca quá cao thâm, muội đã thấy lúc Phong ca cùng Cung chủ Dĩ Hận cung giao đấu. Phong ca lại không ngại độc cho dù ở chiêu cuối cùng Cung chủ đã cố tình vận dụng độc chiêu. Muội tự biết bản lãnh muội không là gì đối với Phong ca, có dụng độc cũng vô ích. Nhưng vì Cung chủ đã thất bại, muội đành mạo hiểm một phen. Cứ theo phương hướng Phong ca đang đi, muội bắt chước Phong ca dựng bừa gian thảo lư này. Thật may Phong ca lại tự ý tìm đến. Vậy là muội đã đắc thủ, Phong ca nghĩ có nên chăng nếu hai chúng lão phu lần đầu cũng là lần cuối cùng nhau uống chung bầu rượu này?
Và cô ấy dốc nửa bầu rượu còn lại vào miệng Phong Viễn Quy :
– Đã lâu lắm rồi muội rất muốn cùng Phong ca uống chung bầu rượu như thế này. Phong ca biết vì sao không?
Cô ấy thu bầu rượu đã dốc cạn về và khẽ lắc đầu :
– Có lẽ không bao giờ Phong ca hiểu nếu muội không tự miệng giải thích. Là thế này, Phong ca ngỡ Bạch Thiếu Vân đúng là mẫu người muội ưa thích ư? Sai rồi. Vì hắn quá tuấn tú, quá phong nhã. Hạng như hắn chỉ biết hám sắc và hám sắc. Thêm vào nữa là hắn quá vội vàng. Vì muốn chiếm cảm tình của muội, hắn càng hào phóng bao nhiêu càng khiến muội nghi ngờ hắn bấy nhiêu. Ở hắn thiếu sự trầm tĩnh và nho nhã ca Phong ca. Tuy vậy, muội còn biết chọn ai ngoài hắn một khi Phong ca lúc nào cũng như lúc nào, cứ luôn xem muội là một hảo muội muội bé bỏng của Phong ca.
Nàng lão phu ngồi lên tràng kỷ, đối diện và ngó chằm chằm Phong Viễn Quy :
– Suốt bảy năm dài được Phong ca cưu mang bảo bọc, được một mình cận kề bên Phong ca, muội những mong chúng bản tọa sẽ có một ngày như thế này. Vì lẽ gì Phong ca biết không?… Vì muội đã thầm yêu Phong ca. Muội muốn đem tấm chân tình đáp lại những gì Phong ca đã vì muội mà chịu hy sinh. Phong ca chính là mẫu người muội cần, là người để cho muội nương tựa, an ủi muội mỗi khi cô quạnh, gần gũi dỗ dành mỗi khi muội buồn chán. Đó là sự hào phóng muội cần, tuyệt đối không phải thứ hào phóng giả tạo hắn Bạch Thiếu Vân cố đem đến cho muội vì nghĩ muội cần.
Cô lão phu bỗng chép miệng :
– Đúng là lần đầu uống rượu có khác. Rượu làm cơ thể muội cứ nóng hừng hực. Phong ca có cảm thấy như vậy không?
Nữ nhân ấy cởi khuy áo cho lỏng ra :
– Muội tự biết làm như vậy là không nên. Nhưng biết thế nào được một khi muội từ lâu vẫn nghĩ muội là người của Phong ca. Vả lại, bảy năm trước chẳng phải trong vài ngày đầu, vì muội mãi sầu muộn chẳng thiết gì đến sống, Phong ca cũng đã dỗ dành, giúp muội từng miếng ăn và thay hộ muội từng mảnh gã phục đó sao? Cơ thể muội có lẽ không còn gì gây ngạc nhiên cho Phong ca?
Cô bản tọa trật dần một bên áo, từng mảng da thịt trắng ngần cũng bộc lộ dần.
Phong Viễn Quy phát hiện bản thân đang nuốt nước bọt khan.
Điều này làm cho Phong Viễn Quy kinh hãi.
Trái lại. đó là điều làm cho La Trúc Quỳnh đắc ý :
– Muội muốn tự nguyện dâng hiến cho Phong ca. Dù chỉ một lần nhưng quá đủ giúp muội mãn nguyện suốt quãng đời cô độc còn lại. Vì muội đã quyết định, ngoài Phong ca muội không thể nào yêu thêm ai.
Phong Viễn Quy lại nuốt nước bọt khan một lần nữa vì mắt cứ bắt nhìn vào từng cử chỉ cởi bỏ hắn phục của nữ nhân ấy.
Nữ nhân ấy đắc ý nhiều hơn :
– Phong ca sẽ có đủ đởm lược cần phải có ở bất kỳ nam nhân nào. Vì trong bầu rượu vừa rồi muội có phục sẵn xuân dược. Tấm thân không ngại bách độc của Phong ca cũng phải thúc thủ. Vì xuân dược nào có phải là độc dược? Ha ha…
Giọng cười của nàng bản tọa toát ra toàn ma lực, khiếm diện mạo Phong Viễn Quy đỏ bừng bừng.
Bất chợt Phong Viễn Quy bắt gặp bản thân đang gầm lên một tiếng đòi hỏi và cả hai cánh tay cũng vì đang đòi hỏi nên cũng chồm đến, chỉ suýt nữa là vồ vập chộp vào tấm thân trong ngọc trắng ngà kia.
Sự biến này làm Phong Viễn Quy kinh hãi, không thể nghĩ bản thân lại có thể gầm lên một tiếng mang đầy thú tính như thế.
Chính tiếng gầm man rợ đó giúp Phong Viễn Quy có một chớp mắt hồi tỉnh, lấy lại nhân tính.
Phong Viễn Quy vội thu hai tay về, nhắm nghiền cả hai mắt, thâu liễm nội nguyên, dẹp bỏ d*c v*ng lẫn tạp niệm và bắt đầu vận công cho toàn thân suất hạn, trục bỏ toàn bộ xuân dược đã lỡ uống vào.
Động thái của Phong Viễn Quy ngay nhanh chóng làm La Trúc Quỳnh ngỡ ngàng.
Sau đó, cô ta đây hậm hực và đòi hỏi nhào đến và toan ôm chầm Phong Viễn Quy.
Nhưng đôi mắt của Phong Viễn Quy vụt mở bừng ra, bắn xạ vào nàng bản tọa những tia nhìn lạnh như băng.
Nàng lão phu rùng mình thu người về.
Phong Viễn Quy lại nhắm mắt, việc tọa công bức trục xuân dược nào phải chỉ một thoáng là xong.
Và Phong Viễn Quy nghe tiếng sột soạt do La Trúc Quỳnh đang tự ý mặc tên đó phục trở lại.
Chợt, Phong Viễn Quy rũ người xuống, tai nghe La Trúc Quỳnh thét nổi giận :
– Đối phương cũng lừa bản vương. Đối phương không bị chế ngự cho dù đã bị bản vương điểm huyệt. Được lắm. Giờ thì toàn bộ võ công của đối phương đã bị bản vương phế bỏ. Xuân dược giờ tuy không còn nhưng bản vương cũng không cần. Bản vương những muốn hiến thân cho đối phương, sau đó mới giết đối phương để trừ hậu hoạn cho Dĩ Hận cung. Nhưng vì đối phương khước từ, đối phương đã nhìn bản vương như bản vương là một dâm nữ bại hoại. Bản vương đành phải giết đối phương. Cho dù sau này bản vương mãi mãi cô độc bản vương cũng vẫn giết đối phương. C…h… ế… t…!
Đúng là Phong Viễn Quy vừa bị La Trúc Quỳnh thình lình phế bỏ toàn bộ công phu. Biết sắp chết, Phong Viễn Quy mở mắt nhìn nàng ta đây lần cuối.
Hữu thủ của nàng lão phu đang chộp vào Phong Viễn Quy chợt khựng lại :
– Cậu còn gì để nói?
Phong Viễn Quy mong manh lắc lắc đầu :
– Không có gì. Ngoại trừ lão phu vẫn lo cho muội.
Nàng bản vương bĩu môi :
– Đừng lo cho bản tọa. Hãy lo cho đối phương là kẻ sắp bị bản tọa hạ sát.
Phong Viễn Quy thở dài một tiếng não ruột :
– Giết bản tọa xong, muội hãy lo tọa công. Đừng để xuân dược rồi thế nào cũng hại muội.
Cô bản tọa phá lên cười :
– Ta đây đâu có uống xuân dược? Vì nếu có, lúc ta đây và ngươi ta đây g*** h**n đâu còn là hành vi của con người, chỉ là thú tính mà thôi. Lúc ta đây đưa bầu rượu cho ngươi ta đây, đó mới là lúc ta đây lẻn cho xuân dược vào. Ngươi ta đây đừng nghĩ chỉ có một mình ngươi ta đây mới biết dùng kế. Ha Ha…
Phong Viễn Quy sửng sốt nhìn nữ nhân ấy và thở dài một tiếng :
– Vậy là muội cũng đã thành nhân. Ta đây thật sự mừng cho muội. Vì nếu ta đây không còn, ta đây nghĩ, muội vậy là có thừa bản lãnh đối đầu với mọi gian nguy ngập trá của muôn người. Ta đây yên tâm rồi, muội hạ thủ đi.
Cô bản vương đã mặc lại tên đó phục, lúc này cô bản vương chính là hiện thân của Tử Thần.
Cô lão phu vươn dần hữu thủ đến :
– Cậu không mảy may hối hận hoặc sợ hãi?
Phong Viễn Quy cười buồn :
– Muội bảo bản tọa hối hận vì không ra tay đối phó trước lúc muội cho bản tọa uống rượu có phục xuân dược ư? Điều đó thì không, vì bản tọa biết tâm tính muội vốn nhu mì, bản tọa không nghĩ muội dùng thủ đoạn đối với bản tọa.
Nàng bản tọa cười lạt :
– Vậy còn sợ hãi thì sao?
Phong Viễn Quy chợt bảo :
– Nếu có sợ thì ta đây chì sợ cho bản thân muội sau này.
Cô ta đây khinh khỉnh :
– Tại sao?
Phong Viễn Quy thở ra :
– Muội có thể thay bản vương tìm hiểu một việc?
Nữ nhân ấy tức thì đáp ứng :
– Nếu đó là tâm nguyện cậu chưa hoàn thành được, ta đây hứa. Nói đi.
Phong Viễn Quy ái ngại :
– Kỳ thực đó là một việc do một người nhờ ta đây. Có một vị cô gái tên là Phùng Quỳ Hoa.
Phong Viễn Quy thoáng dừng lại vì thấy sắc diện La Trúc Quỳnh vụt sa sầm. Nhưng vì không nghe nữ nhân ấy nói gì nên Phong Viễn Quy nói tiếp :
– Toàn gia nữ nhân ấy đều bị thảm sát, chỉ trong một đêm, sau đó còn bị hung thủ phóng hỏa thiêu rụi. Riêng nữ nhân ấy thoát chết vì đột ngột có dị nhân phát hiện, kịp cứu nữ nhân ấy lúc nữ nhân ấy đã bị lửa đỏ bao trùm. Lúc này nữ nhân ấy đã biết hung thủ là người của Tam tiên Bát động. Và điều nữ nhân ấy muốn tìm hiểu là phải chăng đứng sau lưng Tam tiên Bát động chính là Dĩ Hận cung?
La Trúc Quỳnh động tâm, vụt cau mặt :
– Như cậu muốn nhắc khéo lão phu điều gì đó?
Phong Viễn Quy thầm mừng :
– Bản vương chỉ thấy bất thường thôi. Và thật tâm cũng muốn muội sau này tự tìm hiểu.
Nàng lão phu cười lạnh lùng :
– Cũng bị thảm sát trong một đêm, cũng bị phóng hỏa thiêu hủy sau khi gây thảm sát, ngươi lão phu muốn ám chỉ lẽ ra lão phu đã chết nếu như trước đó không được La phu nhân tìm ch* k*n để ẩn giấu lão phu?
Phong Viễn Quy khẽ gật đầu.
– Muội vừa bảo phu phụ La trang chủ nguyên là thuộc hạ cung Dĩ Hận chứ không phải Vô Ưu đảo? Bản vương chợt cảm thấy lạ về điều này. Và còn lạ hơn nếu bảo họ vì sợ Dĩ Hận cung phát hiện tung tích nên không dám luyện Phụng Diệp kinh, vì nếu là muội, có lẽ hễ muội càng lo sợ cho sinh mạng thì tự muội phải gắng công khổ luyện nhiều hơn đúng không?
Lần đầu tiên Phong Viễn Quy phát hiện nữ nhân ấy bối rối. Và nữ nhân ấy bảo :
– Ngươi bản tọa nghi ngờ bản tọa đang bị Dĩ Hận cung lợi dụng? Họ đã đối xử tốt với bản tọa, bản tọa không cảm nhận bị lợi dụng.
Phong Viễn Quy thở dài một tiếng :
– Việc muội bị Bạch Thiếu Vân phục dược thảo. Dĩ Hận cung đã bảo sao?
Nàng ta đây đắc ý đáp :
– Họ sẽ tìm giải dược cho ta đây.
– Khi nào?
– Sẽ khá lâu, họ bảo thế, nhưng chắc chắn họ sẽ có.
– Vậy hạn kỳ nửa năm sau khi muội lỡ bi Bạch Thiếu Vân phục đan dược, họ có hứa hoặc nhắc gì đến hạn kỳ này chăng?
Cô lão phu ngạc nhiên :
– Hạn kỳ nào? Ta đây không nghe nói đến.
Phong Viễn Quy chấn động :
– Không thể nào. Nhất định họ phải nhắc, hoặc chí ít cảnh báo muội về hạn kỳ đó.
Cô bản tọa sinh nghi :
– Tại sao?
Phong Viễn Quy bảo :
– Ta đây có hai vật này muốn cho muội xem, được chăng?
Cô ta đây cười cười :
– Cậu hiện chẳng còn võ công, đừng mong giở trò với bản vương. Là hai vật gì? Cậu cất ở đâu? Bản vương sẽ tự lấy.
Phong Viễn Quy cười héo hắt :
– Cũng được. Ta đây đang cất trong người. Là hai mảnh kim thiết, muội sẽ nhận ra ngay.
Cô ấy tiến lại gần, nhanh tay lục soát và lấy hai mảnh kim thiết ra :
– Là hai vật này? Sao?
Phong Viễn Quy hất hàm :
– Ở hai mảnh có ghi hai thời điểm khác nhau, muội xem đi.
– Đoan Ngọ, Thập Tam Tam. Lão phu xem rồi. Nghĩa là gì?
Phong Viễn Quy giải thích :
– Bang chủ Cái bang Ngô Chí Đường cũng vì bị phục loại dược hoàn như muội nên đến ngày Đoan Ngọ lão phải tự thân tìm đến Dĩ Hận cung để nhận tạm giải dược. Mảnh còn lại là của một Đà chủ Cái bang, hạn kỳ của nhân vật này chỉ hai ngày nữa là đến. Lý ra muội cũng phải có một mảnh tương tự. Chỉ vì Dĩ Hận cung không hề có giải dược, đành dùng những hoàn tạm giải vừa để lưu dung sinh mạng vừa dễ bề khống chế thuộc hạ.
Cô bản vương choáng váng :
– Những lời ngươi bản tọa nói đều là thật cả chứ? Sao lúc có phái Côn Luân ở chung chỗ với Ẩn Hiệp, bản tọa không nghe ngươi bản tọa đề cập đến chuyện thế này?
– Bản tọa không nói vì không ai hỏi. Ẩn Hiệp không hỏi vì trước đó đã nghe bản tọa giải thích. Riêng Triệu Khắc Phục không hỏi thì bản tọa nghi lão cũng bị phục dược thảo. Chỉ có điều, ắt hẳn lão không ngờ Bạch Thiếu Vân, học trò lão, cũng gặp chung số phận như lão. Và đêm đó lão vì quá sững sờ khi biết sự thật này nên sơ tâm không hỏi đến những nguy hại của dược thảo, là phản ứng phản có giống như muội bây giờ. Đủ minh bạch, lão không hỏi vì lão đã tự biết quá rõ.
La Trúc Quỳnh sau một lúc lâu ngỡ ngàng mới có thể lên tiếng :
– Được rồi, ta đây tạm tin ngươi ta đây. Và ta đây hứa sẽ thay ngươi ta đây dò xét việc này. Thiết nghĩ, đã đến lúc ngươi ta đây nói lời vĩnh biệt với cõi trần này rồi đấy?
Hữu thủ nữ nhân ấy lại từ từ đưa đến gần thật gần với sinh mạng của Phong Viễn Quy.
Hoàn toàn không ngờ nàng ta đây vẫn quyết liệt muốn lấy mạng, Phong Viễn Quy tuy thầm kinh hãi nhưng thừa biết có nói thêm gì hoặc dù là van xin cũng vô ích, đành từ từ nhắm mắt lại chờ chết.
Nhưng tử thần chợt lui chân, thay vào đó là một bàn tay dịu dàng vuốt nhẹ khắp mặt Phong Viễn Quy :
– Phong ca quá hốc hác, cuộc sống giang hồ vừa tất bật vừa khắc nghiệt, thật khác xa khoảng thời gian an nhàn thảnh thơi thuở nào của Phong ca. Muội thay đổi ý định rồi. Muội sẽ không giết Phong ca nữa.
Phong Viễn Quy mở mắt ra nhìn nữ nhân ấy và giọng của nữ nhân ấy không chút nhạo báng :
– Phong ca không còn võ công, điều đó muội không cần. Muội chỉ cần có Phong ca bên cạnh. Muội sẽ tìm chỗ cho chúng bản tọa quy ẩn, nếu ngay bây giờ vẫn chưa thì sẽ có một ngày chúng bản tọa sẽ hoàn toàn thuộc về nhau.
Phong Viễn Quy mấp máy môi :
– Quỳnh muội Muội cam chịu quy ẩn ư?
Nữ nhân ấy cười nhẹ :
– Muội cần thu xếp chỗ cho Phong ca trước, chỉ sau khi hoàn thành việc Phong ca nhờ, muội sẽ quy ẩn cùng Phong ca.
Phong Viễn Quy kinh tâm :
– Muội toan cùng Dĩ Hận cung đối đầu? Đừng, muội làm thế là tự ý tìm chết.
Nữ nhân ấy khẽ lắc đầu :
– Phong ca đừng quên Phong ca đã mất hết võ công. Những việc thuộc về giang hồ Phong ca đừng bàn đến nữa, đừng bao giờ nghĩ đến. Vả lại, muội nói lời này có thể giúp phong ca yên tâm. Là muội vội gì cùng Dĩ Hận cung đối đầu? Muội đang là Thiếu cung chủ. Muội sẽ dùng thân phận đó để tha hồ dò xét theo ý muội, nhất là về giải dược của hoàn thần đan đáng khinh bỉ kia.
Phong Viễn Quy mở miệng toan nói thì nàng ta đây đã ngăn lại :
– Muội sẽ hết sức cẩn trọng. Thế Phong ca nghĩ muội không muốn quay về cùng Phong ca sao? Có chăng, Phong ca hãy chọn cho mình một chỗ tốt nhất để quy ẩn. Chờ lúc an trí xong cho Phong ca, muội sẽ cho Dĩ Hận cung biết kẻ từng làm họ khó chịu đã được muội loại bỏ giùm họ rồi. Cứ để họ tìm Phong ca và khi họ không tìm được, họ phải tin muội, vô tình tạo thuận lợi nhiều hơn cho muội.
Và cô bản vương nhỏ nhẹ bảo :
– Hơn nửa năm qua ắt hẳn Phong ca đã đi lại nhiều. Hãy nói đi, đâu là địa điểm tốt nhất Phong ca đã thấy và quyết định chọn làm nơi mãi mãi quy ẩn?
Phong Viễn Quy thở dài một tiếng :
– Kỳ Liên sơn! Tứ lão Kỳ Liên vì đã chết, bản tọa nghĩ đó cũng sẽ là nơi muội thích.
Cô ấy phá lên cưới :
– Phong ca chọn nơi đó ư? Được. Muội sẽ chìu Phong ca. Nhưng đừng quên, người đã mất võ công như Phong ca dù sao cũng đừng mong giở trò gì với muội. Và tự muội cũng luôn ghi nhớ điều đó để Phong ca sẽ chẳng còn cơ hội nào giở trò với muội. Chúng bản tọa đi. Ha Ha….
Nữ nhân ấy đưa Phong Viễn Quy ra ngoài, phóng hỏa thiêu hủy gian thảo lư vừa mới giúp nữ nhân ấy hoàn thành sở nguyện. Sau đó nương bóng đêm, nữ nhân ấy đưa Phong Viễn Quy đi.
Nhưng nữ nhân ấy không thể biết Phong Viễn Quy đã có ý gì khi chọn Kỳ Liên sơn. Và ngược lại Phong Viễn Quy cũng không thể nào biết vì sao thoạt nghe ý định chọn Kỳ Liên sơn của Phong Viễn Quy, nữ nhân ấy lại phá lên cười và đắc ý như vậy.
Ai ai cũng có những dự định riêng của mỗi người.