Ẩn Long Đại Hiệp
Chương 7: Nhờ linh thảo đắc ngộ kỳ duyên

Cập nhật lúc: 2026-08-23 04:30:45 | Lượt xem: 4

Nàng bản vương bản vương vừa kêu vừa giận dữ nhìn vào một vật đang nằm hớ hênh ngay cạnh chân Tiểu Phong :

– Thanh Tâm Phục Linh Thảo? Ngươi bản tọa mang theo làm gì dược thảo này bên người?

Tiểu Phong không thể cử động, đành cố hết sức liếc mắt nhìn xuống chân, nơi đôi mục quang của mỹ nhân đang xạ nhìn.

Nhưng dù thế nào đi nữa Tiểu Phong cũng không thể nhìn thấy vật cần thấy. Đã vậy, Tiểu Phong càng thêm hoang mang khi nghe mỹ nhân nổi giận quát hỏi :

– Nếu ta đây đoán không sai, dược thảo này không cần cho cậu và tuyệt đối cũng không do cậu có chủ ý mang sẵn dược thảo bên người. Khai mau, ai đã giao dược thảo cho cậu và nhân vật nào sẽ được cậu giao tận tay dược thảo?

Dù không thể nhìn thấy nhưng Tiểu Phong rốt cuộc vẫn đoán biết mỹ nhân đang ám chỉ điều gì.

Nhưng biết thì biết, Tiểu Phong vẫn không thể hồi đáp, một phần vì Tiểu Phong cho đến lúc này còn chưa biết ai là nhân vật đã được Quái Diện Ma Nương nhờ Tiểu Phong mang linh thảo đến. Thứ nữa đó là vì thái độ quá ư ngông cuồng và ngạo mạn của mỹ nhân.

Tiểu Phong nghĩ, nữ nhân ấy bản vương là nữ nhân nhưng tâm địa nữ nhân ấy độc ác, lời lẽ thì hằn học hung hăng, không có lấy một ít nữ tính như đáng lẽ nữ nhân ấy phải có.

Loại nữ nhân này nếu Tiểu Phong để cho nàng bản vương bản vương khuất phục thì còn gì nam tử hán đại trượng phu?

Tiểu Phong bất phục. Và đây là lần đầu tiên Tiểu Phong ước ao có võ công để cho cô lão phu biết thế nào là lợi hại.

Và vì không có võ công nên Tiểu Phong tỏ thái độ bất phục bằng cách khinh khỉnh nhìn nàng bản tọa :

– Cô gái nghĩ vãn sinh sẽ hồi đáp những gì cô gái muốn biết ư? Sai rồi. Kể cả Phụng Diệp kinh cũng vậy, cô gái sẽ không bao giờ toại nguyện.

Cô lão phu động nộ :

– Ngươi bản tọa đâu còn quyền làm chủ bản thân. Ngươi bản tọa nên biết, Phụng Diệp kinh có thể bản tọa không cần nhưng những gì liên quan đến Thanh Tâm Phục Linh Thảo ngươi bản tọa không thể không nói cho bản tọa biết. Ngươi bản tọa có muốn nếm thử thủ đoạn của bản tọa chăng?

Tiểu Phong cười lạt :

– Có lẽ thiếu nữ cũng nên biết điều này. Vãn sinh vốn dĩ là nam nhân là hạng đầu đội trời chân đạp đất. Loại nữ nhân bất tài vô dụng như thiếu nữ đừng mong khuất phục vãn sinh.

Cô ta đây tái mặt :

– Cậu dám bảo bản vương bất tài vô dụng?

Tiểu Phong khinh khỉnh :

– Ngoại trừ gia mẫu, mọi nữ nhân đều vô dụng bất tài. Nếu không tin cô gái cứ thử xem. Liệu cô gái có cách nào khuất phục được vãn sinh chăng?

Nữ nhân ấy nhịp nhịp trường tiên :

– Ngươi ta đây đã chán sống?

Tiểu Phong bật cười :

– Giết một kẻ không có năng lực hoàn thủ, nhất là kẻ đó chẳng hề am hiểu võ công.

Đấy là một trong những hành vi cho thấy thiếu nữ thật sự vô dụng bất tài. Hạ thủ đi. Thiếu nữ chỉ có thể giết vãn sinh chứ không thể nào khuất phục. Ha… ha…

Lời của Tiểu Phong làm cô ấy động sát cơ.

“Chát…”

Cô bản vương quật Kim Hoa Xà Trường Tiên vào Tiểu Phong, miệng thì thét :

– Chính lũ nam nhân các ngươi bản vương mới là hạng bất tài. Bản vương cũng không cần khuất phục ngươi bản vương nữa. Bản vương chỉ muốn lấy mạng ngươi bản vương.

Càng thét càng giận, nữ nhân ấy quật liên tiếp thêm vài lượt trường tiên nữa vào Tiểu Phong

“Chát, chát…”

Chất độc trên đầu ngọn trường tiên thấm nhanh vào Tiểu Phong. Và không hiểu vì thế hay vì sự trùng hợp nào đó ngẫu nhiên khiến Tiểu Phong bất chợt có thể cử động tứ chi.

Nhưng khi cử động được, do chất độc ngấm vào cơ thể quá nhanh nên hành động đầu tiêu của Tiểu Phong chỉ là khuỵu người ngã vật xuống.

“Huỵch”

Nữ nhân ấy nọ vẫn quật trường tiên loạn xạ vào Tiểu Phong.

“Chát chát”

Bị ngã, Tiểu Phong tình cờ nằm đè lên gói nhỏ đựng dược thảo đã dược Quái Diện Ma Nương ủy thác. Tiểu Phong lại có thêm một cử chỉ cuối cùng là lòn tay xuống người giữ chặt gói dược thảo vào tay và cứ ôm khư khư vào lòng.

Phát hiện điều này, mỹ nhân thịnh nộ quát nhiều hơn :

– Đối phương vẫn không chịu nói ai sẽ được đối phương giao Thanh Tâm Phục Linh Thảo ư?

Vừa quát cô ấy vừa quật liên hồi kỳ trân những chiêu Tiên pháp vào khắp cơ thể Tiểu Phong. Lực đạo của tiên pháp làm cho Tiểu Phong lăn tròn. Là mỹ nhân cố tình làm thế để trường tiên có cơ hội quật nát khắp người Tiểu Phong.

“Chát, chát…”

Tiểu Phong phần bị đau xé da xé thịt phần thì bị độc chất ngấm vào nên dần dần hôn mê, tuy nhiên tay vẫn khư khư ôm giữ gói dược thảo.

Đó là tiếng động cuối cùng Tiểu Phong còn nghe được khi lại bí trường tiên quật vào người. Sau đó Tiểu Phong mê man hoàn toàn.

* * * * *

“Ầm!”

Tiếng chạm kình chát chúa làm Tiểu Phong hồi tỉnh.

Và Tiểu Phong mở mắt nhìn để chỉ phát hiện xung quanh chỉ toàn là bóng đêm.

Tuy vậy giữa đêm đen vẫn có tiếng phát thoại không thể ngờ là có vang lên :

– Cậu là ai? Vì sao rơi vào Cách Nhật cốc này?

Tiểu Phong ngơ ngác ngồi dậy :

– Cách Nhật cốc? Là một nơi như thế nào đây?

Đáp lại :

– Là một vực sâu, nơi không bao giờ có ánh dương quang chiếu rọi đến.

Và hỏi :

– Đối phương không am hiểu võ công, sao có kẻ cố tình đoạt mạng đối phương?

Tiểu Phong vẫn cố nhìn và dĩ nhiên không tài nào nhận thấy người phát thoại giữa màn đêm đen dày đặc như thế này.

– Tối độc phụ nhân tâm. Nhưng sao tôn giá biết vãn sinh không am hiểu võ công mặc dù không nhìn thấy gì?

– Chỉ có ngươi ta đây mới không nhìn thấy. Khác với lão phu vừa có bản lãnh cao minh vừa lưu ngụ nơi này quá lâu.

Tiểu Phong giật mình :

– Tôn giá tự hào có bản lãnh cao minh? Có thể thu nhận vãn sinh làm môn đồ?

– Hừ? Chỉ vì cậu muốn báo thù tiện nhân nào đó vừa độc ác ném cậu xuống tận đây?

Tiểu Phong bảo :

– Đúng vậy. Và vãn sinh tiếc rằng đã không luyện võ công sớm hơn.

– Nghĩa là mụ Quái Diện đã từng có ý thu nhận ngươi bản tọa làm truyền nhân?

Tiểu Phong lại giật mình :

– Sao tôn giá đoán biết?

Và Tiểu Phong tự đưa tay chạm vào chiếc vòng ngọc may mà vẫn còn đeo ở cổ tay bên tả :

– Vì nhìn thấy vật này và nhận ra đó là tín vật của Quái Diện Ma Nương nên tôn giá hiểu nguyên ủy?

Tiếng nói kia chợt kêu :

– Mụ Quái Diện vậy là chết thật rồi?

Tiểu Phong thất kinh, cố tình ngồi dịch lùi về phía sau. Nhờ đó Tiểu Phong phát hiện khắp thân không còn thống khổ nữa, như thể chuyện bị mỹ nhân dùng Kim Hoa Xà Trường Tiên hành hạ là chuyện xảy ra đã lâu, đủ lâu để mọi thương tích đều bình phục mà không còn gây thống khổ cho Tiểu Phong nữa. Tiểu Phong dè dặt hỏi người trong bóng tối :

– Tôn giá có hay không có cừu thù với Quái Diện Ma Nương?

Đáp :

– Vô oán vô cừu. Nếu đó là điều cậu muốn biết thì lão phu chỉ có thể nói bấy nhiêu mà thôi. Vậy là Nhị khí cụ Miêu Cương mụ Quái Diện đều trao cả cho cậu?

Tiểu Phong vẫn sờ tay vào chiếc vòng :

– Vòng ngọc này là một trong Nhị thần binh Miêu Cương sao?

Có tiếng khẽ thở dài :

– Mụ Quái Diện đến thời gian để giải thích cho đối phương hiểu tự sự cũng không có. Mụ chết thảm lắm sao? Âu cũng là gieo nhân nào gặt quả ấy.

Và giọng đó giải thích :

– Cậu tuy chưa là truyền nhân của mụ nhưng nhờ Nhị khí cụ Miêu Cương nên cậu toàn mạng. Có lẽ cậu đang tự hỏi không biết vì sao thương thế cậu mau bình phục?

Thoạt tiên đấy là nhờ diệu năng giải bách độc của Huyền Thiết Phi Cang, chiếc vòng ngươi ta đây đeo ở cổ tay. Vì thế độc chất của Vạn Niên Hắc Tri Thù, Đệ nhất linh khí Miêu Cương là không đủ lấy mạng ngươi ta đây. Kế đến, Vạn Niên Hắc Tri Thù vì là thần vật hộ mệnh nên khắp người ngươi ta đây khi bị thương tích đã được Độc vật tiết Nguyên Dịch, giúp cơ thể ngươi ta đây mau chóng khôi phục. Hy vọng ngươi ta đây tự hiểu rõ thêm những gì lão phu vừa giải thích.

Tiểu Phong vỡ lẽ :

– Vãn sinh hiểu rồi. Vậy là nhờ Huyền Thiết Phi Cang nên chất độc của Vạn Niên Hắc Tri Thù tạm thời chưa thể đoạt mạng vãn sinh?

– Đó là điều lão phu vừa giải thích cho dù vẫn chưa hiểu vì sao bản thân ngươi bản tọa lại bị chính thần vật hộ mệnh hạ độc.

Tiểu Phong khẽ thở dài :

– Có một nữ nhân độc ác sau khi tìm cách hủy diệt Vạn Niên Hắc Tri Thù đã khiến cho vũ khí của ả bị thấm chất độc từ Vạn Niên Hắc Tri Thù. Sau nữa, ả dùng chính vũ khí đó hạ thủ vãn sinh. Ả muốn vãn sinh chết vì chất độc này.

– Hà hà… Nhưng Vạn Niên Hắc Tri Thù không chết. Thảo nào lúc phát hiện cậu, lão phu cũng phát hiện Độc vật bám theo cậu. Vì ngỡ cậu sắp bị độc vật sát hại nên lão phu đành dùng công phu Tam Mụi Chân Hỏa hủy diệt nó. Hóa ra nó chỉ muốn giúp cậu. Và lão phu hủy diệt nó cũng phần nào áy náy.

Tiểu Phong ngẩn người :

– Tôn giá muốn nói vì Vạn Niên Hắc Tri Thù chưa chết, sau lại thấy vãn sinh rơi xuống Cách Nhật cốc này, nó liền bám theo vì nguyên ủy vẫn là thần vật hộ mệnh vãn sinh?

– Vạn Niên Hắc Tri Thù là linh vật trung thành do chưa tỏ tường sự việc lão phu đã quá vội hạ thủ nó. Nhưng cũng may, cậu sớm khôi phục thế này đủ hiểu độc vật vẫn kịp trút toàn bộ Nguyên Dịch chí báu vào nội thể cậu. Lão phu mong rằng cậu đừng vì thế mà oán trách mãi lão phu.

Tiểu Phong không thể không nhớ đến tiếng chấn động khá lớn đã là nguyên do giúp Tiểu Phong hồi tỉnh. Và bây giờ vì nghe lão nhân thần bí nọ giải thích, Tiểu Phong hiểu đấy là tiếng động do lão nhân dùng Tam Mụi Chân Hỏa hủy diệt thần vật hộ mệnh. Tiểu Phong bảo :

– Tôn giá có hành động như thế cũng chỉ vì thiện ý, muốn giúp vãn sinh, sợ vãn sinh bị độc vật sát hại. Vãn sinh nào dám oán trách tôn giá.

– Ngươi bản vương nghĩ như thế thật thấu đáo. Chẳng uổng công lão phu đã dùng nội lực hóa giải toàn bộ lực rơi, không để ngươi bản vương gặp cảnh tan xương nát thịt vì bị rơi từ trên cao xuống. Ngươi bản vương bảo ngươi bản vương muốn bái lão phu làm sư tôn?

Tiểu Phong vội hướng về phía phát thoại và hành lễ :

– Mong tôn giá thành toàn phận vãn sinh làm môn đồ. Đại ân này vãn sinh nguyện một đời cảm kích.

– Đừng quá vội cảm kích lão phu. Hãy cho lão phu biết dược thảo có sẵn trong tay đối phương đã được tìm thấy ở đâu?

Tiểu Phong vô tình nắm bàn tay lại. Gói dược thảo không còn ở trong tay Tiểu Phong nữa. Có chăng thì chỉ là một vài lá tình cờ rơi rớt lại trong tay Tiểu Phong mà thôi.

Tiểu Phong động tâm :

– Tôn giá ám chỉ Thanh Tâm Phục Linh Thảo? Phải chăng tôn giá từng là lão tri kỷ của Quái Diện Ma Nương?

Nhân vật thần bí hầu như không chú tâm đến câu Tiểu Phong hỏi, chỉ lẩm bẩm :

– Hóa ra Thanh Tâm Phục Linh Thảo chính là thứ lão phu cần.

Suýt nữa Tiểu Phong bật kêu vì mơ hồ nhận ra lão nhân thần bí chính là lão bạn hữu từng được Quái Diện Ma Nương đề cập. Vì chỉ có như thế lão nhân này không chỉ cần Thanh Tâm Phục Linh Thảo là dược thảo được Quái Diện Ma Nương ủy thác Tiểu Phong mang đến giao cho lão nhân – mà lão nhân còn nhận ra Huyền Thiết Phi Cang, tín vật duy nhất để nhận diện Tiểu Phong chính là người được Quái Diện Ma Nương sai phái.

Nhưng Tiểu Phong chưa kịp kêu, đã nghe lão nhân thần bí hỏi :

– Vì sao đối phương nghĩ lão phu là lão bạn hữu của Quái Diện Ma Nương?

Xem đây là cơ hội nếu muốn được lão nhân thu làm truyền nhân, Tiểu Phong vội thuật chuyện :

– Trước lúc mệnh chung, Quái Diện Ma Nương đã nhờ vãn sinh mang dược thảo này đến chỗ một lão bạn hữu. Như thế này…

Chờ Tiểu Phong thuật xong, lão nhân thần bí chợt hắng giọng :

– Hãy cho lão phu xem qua Huyền Thiết Phi Cang.

Vòng ngọc là tín vật. Vì thế có trao tín vật cho người xem cũng là điều phàm thường Tiểu Phong vội làm theo.

Trong bóng tối dày đặc có một bàn tay đưa ra nhận lấy chiếc vòng ngọc, do Tiểu Phong không nhận được phương hướng để giao.

Khi chiếc vòng không còn, Tiểu Phong nghe lão nhân hỏi :

– Theo câu chuyện ngươi lão phu thuật có thể hiểu ngoài Quái Diện Ma Nương đã chết chẳng còn ai biết Thanh Tâm Phục Linh Thảo tìm ở đâu?

Tiểu Phong gật gật đầu :

– Tôn giá vẫn cần nhiều thảo dược hơn chỗ đã có sao?

Có tràng cười cao ngạo vang lên :

– Đối với lão phu vậy là quá đủ. Còn về lời cậu vừa đề xuất, được, lão phu sẽ thành toàn theo ý nguyện cậu. Lão phu đã quyết định thu cậu làm truyền nhân. Được chứ? Ha… ha…

Tiểu Phong cả mừng, vội hành lễ bái sư, vì thế đã bỏ qua không cảm thấy nghi ngờ với tràng cười dường như không phù hợp vẫn được lão nhân phát ra mãi chẳng thôi.

Lúc dứt tiếng cười, lão nhân bảo :

– Muốn luyện võ trước hết cần phải có bí tịch nội công. Lão phu sẽ truyền cho đối phương một bí tịch thượng thừa. Hãy lắng nghe khẩu quyết.

Tiểu Phong nhờ chuyên chú lắng nghe nên cuối cùng được sư phụ tán dương :

– Hiểu nhanh và hiểu đến thấu triệt như đối phương quả thật ít có người sánh kịp. Nhưng hiểu là một chuyện, thực hành được hay không mới là điều đáng nói. Để giúp đối phương dễ thực hiện, lão phu có ý này. Đối phương hãy mau tọa công, chiếu theo khẩu quyết lão phu truyền và dẫn lưu nội khí. Riêng về nội khí, vì đối phương chỉ mới lần đầu luyện nên không thể có, lão phu sẽ giúp đối phương, trước mắt là truyền cho đối phương một ít chân nguyên nội lực của lão phu. Chờ sau khi đối phương luyện thuần thục lẽ đương nhiên lão phu có cách thu hồi lại chỗ chân nguyên đã truyền. Lão phu giải thích như vậy đã rõ chứ?

Tiểu Phong hết sức cảm kích :

– Đồ nhi đa tạ ân tài bồi của sư tôn lão nhân gia.

– Đã là sư đồ, đối phương hà tất nói đến lời đa tạ. Có thể bắt đầu được rồi.

Tiểu Phong liền tọa công. Và đúng như lão nhân nói Tiểu Phong sẽ không hiểu cũng như không thể cảm nhận thế nào là nội khí nếu không có lão nhân, vào thời điểm thích hợp đã nhẹ nhàng đặt một tay vào Linh Đài huyệt của Tiểu Phong và truyền qua cho Tiểu Phong một ít chân nguyên nội lực.

Nhờ có động thái này của lão nhân nên không riêng gì ở huyệt Linh Đài mà ở cả đại huyệt Đan Điền của Tiểu Phong cũng dần dầu hiển hiện những luồng nhiệt khí xuất phát.

Đang có tâm trạng phấn chấn, âm thanh của lão nhân chợt rót vào tai Tiểu Phong :

– Không được để tâm thần bất định. Mau dẹp bỏ tạp niệm, chỉ lo chuyên chú dẫn lưu nội kình theo những vòng Châu Thiên. Nếu để xảy ra tình trang nghịch hành chân khí, hậu quả không thể lường.

Tiểu Phong cố trấn định mọi cảm xúc lo thực hiện theo lời chỉ điểm của lão nhân. Một lúc sau, khi việc dẫn lưu nội kình rồi cũng đến lúc tự nó dịch chuyển như là bản năng, Tiểu Phong nghe thầy bảo :

– Hảo tiểu gia hỏa. Ngươi bản tọa tiếp nhận chân truyền nhanh hơn lão phu nghĩ, có lẽ đã đến lúc lão phu thu hồi chân nguyên đã trút truyền. Ngươi bản tọa đừng bao giờ tỏ ra hoảng sợ, khiến chân nguyên nội khí của ngươi bản tọa lâm cảnh hỗn loạn nha. Lão phu bắt đầu thu hồi đây.

Và từ lúc này tuy lão nhân vẫn áp một tay vào huyệt Linh Đài của Tiểu Phong nhưng nội khí thay vì được lão nhân truyền qua thì bây giờ được lão nhân dụng lực chậm rãi thu hồi.

Nội nguyên chân khí của Tiểu Phong vì thế sau khi được dẫn lưu gần một vòng Châu Thiên, thay vì quy hoàn trở lại huyệt Đan Điền – đúng như khẩu quyết nội công được lão nhân chỉ điểm – thì từ huyệt Linh Đài luồng nội khí cứ thế bị hút đi, thấm nhập tất cả vào bàn tay vẫn được lão nhân áp vào lưng Tiểu Phong.

Diễn biến này cứ thế kéo dài, cho đến lúc Tiểu Phong dù hoàn toàn rũ liệt vẫn nghe tiếng lão nhân cười vang dội :

– Có thế chứ. Cuối cùng thì bao nhiêu điều kỳ diệu từ Nhị linh khí Miêu Cương đều hóa thành sở hữu của lão phu. Hoàng thiên đã bất phụ khổ tâm nhân. Sau hơn ba mươi năm tự sinh cầm, giờ là lúc lão phu tái xuất võ lâm báo thù phục hận. Ha ha…

Tràng cười có lẽ vẫn cứ thế kéo dài, Tiểu Phong nghĩ chắc như thế khi phát hiện bản thân dần dà chìm vào mê man. Vì làm sao Tiểu Phong biết lúc bản thân mê lịm lão nhân nọ có còn cười nữa hay không?

* * * * *

Tiểu Phong dần dần hồi tỉnh trong một thể trạng suy kiệt chưa từng có.

Và với nhận thức cũng dần dần phục hồi Tiểu Phong hiểu lúc bản thân mê man lão nhân nọ đã ngưng cười. Bằng chứng là lúc này lão nhân đã tuyệt tích có thể hiểu lão nhân đã bỏ đi từ lâu, sau khi toại nguyện vì đã chiếm hữu cùng một lúc Nhị khí cụ Miêu Cương như lão nhân tự miệng thốt ra.

Tiểu Phong cay đắng nghĩ thầm :

– “Một ác nhân như Quát Diện Ma Nương thì có một lão tri kỷ bất cận nhân tình như lão này cũng là điều dễ hiểu. Tiểu Phong bản vương không hề tiếc vì để mất Nhị thần binh. Chỉ đáng hận là lúc bản vương quyết ý luyện võ công lại lọt vào âm mưu cạm bẫy của người. Lòng người giang hồ thật gian xảo hiểm ác khó lường!”

Xung quanh Tiểu Phong vẫn tối tăm, quả đúng là Cách Nhật cốc, nơi ánh dương quang không thể rọi đến. Và cảm giác đói khát bắt đầu hoành hành Tiểu Phong, tạo một tâm trạng lo lắng huyền hoặc không hề có bao giờ dù sau nhiều lầu Tiểu Phong đối mặt với cái chết.

Nỗi lo lắng tăng thêm thập bội khi Tiểu Phong chực nhớ rằng đây là nơi không hề có ánh sáng. Nghĩa là ở đây dù sẵn có vật thực nhưng một khi không nhìn thấy gì thì Tiểu Phong vẫn cam chịu đói khát vì không thể nhìn thấy vật thực ở đâu để tìm.

Chỉ mới nghĩ đến đây trong lòng Tiểu Phong bỗng trào dâng nỗi căm hận mỹ nhân đã đẩy Tiểu Phong rơi xuống Cách Nhật cốc, cho dù lúc đó Tiểu Phong đã ngất lịm, đâu khác gì kẻ đã chết chỉ trừ nhịp hơi thở là vẫn còn.

– “Ả có dung nhan xinh đẹp nhưng tâm địa độc ác hơn cả rắn rết. Tiểu Phong ta đây quyết phải báo thù này.”

Tiểu Phong cũng oán hận lão nhân kỳ bí, lão bằng hữu của Quái Diện Ma Nương.

– “Lão là hạng nhị tâm. Đã thu nhận lão phu làm học trò nhưng sau đó hãm hại lão phu. Phải chi lão cứ đối xử đúng mực, hợp với danh phận sư đồ, chỉ cần lão thố lộ lão phu đâu tiếc gì mà không giao Huyền Thiết Phi Cang cho lão? Vì lòng tham lão hóa thành loại bất nghĩa. Nhị pháp bảo Miêu Cương có điểm gì quý báu khiến lão quên nghĩa quên nhân? Mà cũng lạ, một trong Nhị pháp bảo Miêu Cương là Vạn Niên Hắc Trì Thù đã bị lão tự lão phu hủy diệt, cớ sao sau đó lão bảo lão vẫn đắc thủ Nhị pháp bảo Miêu Cương? Được lắm, lão hại lão phu một thì sau này bằng mọi cách lão phu sẽ làm lão khốn đốn bội phần. Hừ!”

Nhưng hận nhất là Tiểu Phong hận chính bản thân :

– “Ít nhất đã có hai lần ta đây được người đề xuất thu nhận ta đây làm học trò và truyền thụ võ công cho ta đây. Vậy mà ta đây khăng khăng khước từ. Ngược lại, khi ta đây cầu cạnh, xin người truyền thu võ công cho ta đây, kết quả lại là thế này đây. Phải chăng đấy là vì ta đây có phúc mà không biết hưởng, được cơ hội nhưng không chịu nắm bắt? Để khi ta đây thay đổi chủ ý thì trời già lại trêu đối phương, trừng trị ta đây vì tội đã phụ lòng hảo tâm nhân!”

Quy tất cả mọi tội lỗi cho bản thân, Tiểu Phong sau đó cười cay đắng và lẩm bẩm nói thành lời :

– Tuy nhân định khó thể thắng thiên nhưng bản vương cứ tận tâm tận lực. Vì có câu “Tận nhân lực mới tri thiên mệnh”. Bản vương sẽ tự luyện công. Với nhiều khẩu quyết tuyệt kỹ bản vương vẫn còn ghi nhớ lẽ nào bản vương không thể tự luyện để nên thân hữu dụng? Bản vương sẽ bắt đầu luyện, ngay bây giờ!

Thường vẫn nói vạn sự khởi đầu nan, Tiểu Phong đã nghĩ bản thân khó thể bắt đầu luyện một khi đang bị cơn đói khát hành hạ. Lòng dạ rỗng không thường thì tâm trí khó bình tĩnh, Tiểu Phong thất vọng khi phát hiện việc chuyên chú vào khẩu quyết công phu ở thời điểm này quả là điều không thể.

Đã vậy lại còn phải dẹp bỏ tạp niệm để đạt đến sự minh mẫn cần có của thực lực gọi là Tâm – Khí – Thần hiệp nhất, Tiểu Phong đang lâm cảnh đói cồn cào thật sự không thể giữ sao cho tâm thần chuyên nhất.

Chính vì lẽ đó, Tiểu Phong sau một lúc lâu tự bắt mình ngồi yên suy nghĩ thật nhiều về mọi khẩu quyết đã từng ghi nhớ, kể cả nội công bí tịch vừa được lão nhân độc ác ở đây truyền thụ nhưng kết quả thu được chỉ là trạng thái mệt mỏi và suy kiệt chưa từng xảy đến với Tiểu Phong.

Quá thất vọng và toan buông xuôi chợt Tiểu Phong phát hiện từ huyệt Đan Điền bỗng dấy lên một luồng nhiệt khí nhè nhẹ, mỏng mảnh tợ tơ trời.

– “Có còn hơn không, đấy chính là nội công ắt có thể giúp bản thân thoát trạng thái mệt mỏi. Chẳng phải trước kia ở Hạnh Hoa trang bản tọa vẫn thường nghe Trang chủ La Hào Chung chỉ điểm với bao gia nhân môn sinh như thế là gì?”

Kể như có thêm tia hy vọng, Tiểu Phong gắng gượng vận dụng công pháp, nương theo luồng nội khí vừa xuất hiện để từ từ dẫn lưu đi khắp kinh mạch toàn thân.

Cũng giống như lần trước được lão nhân thần bí ngồi một bên chỉ điểm, Tiểu Phong vẫn dẫn lưu nội kình theo chu trình thành một vòng châu thiên.

Nhưng do lúc này không còn luồng nội khí nào được truyền vào Linh Đài huyệt nên nội nguyên chân khí sau khi đi đủ một vòng đã quy hoàn về huyệt Đan Điền. Tiếp đó, luồng nội khí quy hoàn được bổ sung thêm bằng một ít nhiệt khí tự phát sinh từ huyệt Đan Điền, khiến vòng châu thiên sau đó có nội nguyên chân khí được dẫn lưu thêm sung mãn hơn.

Giống như câu tích tiểu thành đại, bản thân Tiểu Phong cũng cảm thấy phấn khích khi nhận thức luồng nội nguyên chân khí càng được duy trì thì về sau càng mãnh liệt hơn. Nhờ phấn khích như thế nên Tiểu Phong hầu như đã quên đi tâm trạng đói khát.

Nhưng chỉ được như thế một lúc, sau đó Tiểu Phong chợt phát hiện vòng châu thiên do nội nguyên chân khí tự dẫn lưu đã thỉnh thoảng chuyển dịch theo một đường lối hoàn toàn khác.

– “Chân khí nghịch hành? Bản vương đã phân tâm khiến nội nguyên bấn loạn, tự dịch chuyển theo chu trình khác? Đấy chính là hiệu trạng nghịch hành chân khí sẽ đưa đến hậu quả khó lường cho người luyện công?”

Tiểu Phong kêu thầm và ngấm ngầm lo sợ, đành chú tâm hơn trong việc dẫn lưu chân khí nội nguyên.

Tuy nhiên, khi đã chú tâm, Tiểu Phong bất giác thừ người vì một phát hiện lạ. Đó là mỗi khi Tiểu Phong điều động, cho chân khí dẫn lưu theo vòng châu thiên đã được lão nhân thần bí chỉ điểm, thì đây là vòng châu thiên được dẫn lưu theo bí tịch nội công của lão nhân. Nhưng đến khi Tiểu Phong để cho chân khí tự dẫn lưu theo chu trình sẵn có thì vòng châu thiên do nội nguyên dịch chuyển lại không theo đúng khẩu quyết được lão nhân truyền.

Lấy làm lạ về hiện trạng này, Tiểu Phong phần thì cứ để chân khí tự dẫn lưu, phần thì để tâm dò xét, xem tại sao chân khí lại dịch chuyển theo chu trình kỳ quái này.

Và đến khi tỏ tường nguyên nhân, Tiểu Phong càng thêm lấy làm lạ vì nhận ra đó là chân khí tự dịch chuyển theo khẩu quyết bí tịch Phụng Diệp kinh mà suốt bảy năm qua Tiểu Phong đã nghiền ngẫm đến thấu triệt, đã thay La Gia truyền thụ khẩu quyết cho La Trúc Quỳnh.

– “Khẩu quyết Phụng Diệp kinh lẽ nào nhờ ta đây nghiền ngẫm mãi, tự khắc ghi vào tiềm thức, để khi có cơ hội chân khí nội nguyên tự dẫn lưu theo đường lối hữu biệt, kháng lại đường lối ta đây cố ép chân nguyên dẫn lưu theo khẩu quyết lão nhân truyền thụ? Luyện theo đường lối nào có lợi hơn? Giữa bí tịch Phụng Diệp kinh và bí tịch do lão nhân truyền thụ, đâu là bí tịch lợi hại hơn? Hoặc giả nếu ta đây cứ tiếp tục chi trì cả hai đường lối cùng một lúc, liệu có dẫn đến hậu quả nào bất lợi chăng?”

Trong lúc Tiểu Phong mãi phân vân trăn trở về hiện trạng này, luồng chân khí nội thể của Tiểu Phong sau một lúc tự dịch chuyển theo chu trình này lại đổi qua theo chu trình nọ.

Khiến Tiểu Phong dù muốn dù không vẫn đã có sự khởi đầu của việc chi trì cùng một lúc hai đường lối công pháp hữu biệt, với hậu quả sẽ như thế nào chưa thể biết.

Đến lúc có quyết định sẽ chỉ chọn một trong hai và một được chọn đó có thể chính là bí tịch Phụng Diệp kinh – do đây là công phu đang có rất nhiều nhân vật võ lâm thèm khát, chứng tỏ đó là công phu thật sự lợi hại thì Tiểu Phong chợt nghe tiếng động lạ vang lên.

“Soạt”

Không dám nghĩ đó là tiếng động do con người tạo ra, Tiểu Phong thầm kinh hoảng, tự mường tượng cảnh có một sinh vật bí hiểm đang mon men tìm đến.

– “Ở một đáy cốc âm u như thế này ai dám bảo là không có độc xà hoặc những loài độc vật nào khác xuất hiện? Bản tọa sẽ chết nếu để độc vật tiến đến thình lình hạ thủ bản tọa? Làm gì bây giờ?”

Tiểu Phong nơm nớp lo sợ, đành ngồi im thin thít, đến thở mạnh cũng không dám. Chợt có tiếng người phát thoại vang lên :

– Ngươi bản vương còn sống chăng, thằng nhóc?

Tiểu Phong rùng mình chấn động vì đó là chuỗi âm thanh được phát ra từ một người Tiểu Phong không thể nào quên. Tiểu Phong tự hỏi :

– “Ả đã đẩy ta đây rơi vào Cách Nhật cốc không lẽ vẫn chưa cam tâm? Ả quyết lòng xuống tận đây, phải tận mắt nhìn thấy ta đây chết mới hả dạ ư?”

Tiếng nói của nữ nhân lại vang lên :

– Đã có một lão yêu nghiệt từ dưới này vượt thoát lên trên, lão phu nghĩ ắt hẳn ngươi lão phu còn sống.

Nếu nghe tiếng sao đối phương không lên tiếng?

Tiểu Phong bàng hoàng :

– “Ả ám chỉ lão nhân đã thu nhận lão phu làm môn đồ? Vậy là ả vì nhìn thấy Vòng Huyền Thiết Phi Cảng nên đoán biết lão phu vẫn sống dù đã bị rơi đến tận chỗ này?”

Tiếng bước chân của ả di chuyển lần về phía Tiểu Phong :

– Phải chăng lão yêu nghiệt chính là nhân vật được cậu đưa Thanh Tâm Phục Linh Thảo đến? Lão là ai? Sao phải cần Thanh Tâm Phục Linh Thảo?

Tiểu Phong thầm khẽ thở dài :

– “Ả vẫn mãi quan tâm đến bất kỳ ai có liên quan đến Thanh Tâm Phục Linh Thảo, tại sao chứ? Đối với ả lẽ nào Thanh Tâm Phục Linh Thảo quan trọng hơn? Đến như công pháp Phụng Diệp kinh cũng không quan trọng bằng?”

Có tiếng ả nhếch mép :

– Nơi này quá tối tăm, quả nhiên rất phù hợp cho những ai vì trúng độc thủ nên không dám chường mặt ra ánh sáng. Nhưng vì đối phương đã đưa Thanh Tâm Phục Linh Thảo đến, giúp lão yêu nghiệt tạm thời thoát độc thủ. Đối phương có biết đối phương làm thế là tự rước họa vào thân chăng? Đối phương đừng lẩn trốn bản vương nữa, vô ích! Hừ!

Và “xoạch” một tiếng, có một tia hỏa quang bật sáng lên, cho Tiểu Phong nhìn thấy rất rõ ả chỉ cách Tiểu Phong độ ba trượng và đang giương cao hỏa tập để tìm kiếm nơi Tiểu Phong ẩn thân.

Và ả cũng nhìn thấy Tiểu Phong :

– Quả thiên cậu vẫn còn sống! Tốt lắm.

Phần Tiểu Phong nhờ có ánh hỏa quang đột ngột hiển hiện nên tình cờ phát giác ở ngay bên cạnh có một thông đạo dẫn tuốt vào trong sâu.

Tiểu Phong tức thì nhoài người, tận lực bình sinh chui vào thông đạo.

Chợt, “Vù…”

Có một vật mềm mại thình lình xuất hiện và quấn quanh người Tiểu Phong, làm cho Tiểu Phong không thể nào chui sâu hơn vào thông đạo theo ý định.

Vật đó còn từ từ lôi ngược Tiểu Phong lui trở ra, kèm theo đó là câu nói đắc ý và kiêu ngạo của ả độc ác :

– Ngươi lão phu muốn tẩu thoát ư? Trừ phi ngươi lão phu am hiểu võ công. Nhưng tiếc thay đó là điều mà ngươi lão phu sẽ không bao giờ đạt được. Ha ha…

Ngọn trường tiên Kim Hoa Xà của ả cứ như thế lôi kéo Tiểu Phong về phía ả. Tiểu Phong rủa thầm :

– “Tiện tỳ cậu ngỡ bản vương không bao giờ có võ công ư? Được lắm, ắt sẽ có lúc bản vương gây cho cậu sửng sốt, nhưng chưa phải lúc này. Tạm thời bản vương đành giữ kín, chưa thể cho cậu biết bản vương đang cố sức luyện công. Hừ!”

Ả thu trường tiên về, dùng tay tóm tấy Tiểu Phong và cười cao ngạo :

– Chất độc của Vạn Niên Hắc Tri Thù vẫn không làm ngươi bản vương chết? Bản vương đồ rằng mụ Quái Diện có di ngôn chỉ điểm cho ngươi bản vương cách hóa giải chất độc. Nhưng có như thế cũng không sao. Vì lúc này chính là lúc bản vương cần ngươi bản vương sống. Hãy cố tận hưởng những ngày ít ỏi còn lại của ngươi bản vương nha. Ha ha…

Đoạn ả nhún mình, thi triển khinh thân pháp, đưa Tiểu Phong cùng ả di chuyển dần lên cao.

“Vút”

Mục kích thân thủ bản lãnh này của ả, Tiểu Phong lần đầu tiên ao ước phải chi bản thân có bản lãnh này, sẽ dễ dàng vượt thoát bất kỳ địa hình dù sâu hoặc hiểm trở tương tự địa hình này.

Không bao lâu sau ả đã đưa Tiểu Phong quay lại mặt đá cao chênh vênh nơi ả đã từng xô Tiểu Phong rơi vào đáy cốc tối tăm.

Ả vừa nhìn Tiểu Phong vừa cười :

– Không ngờ lão kỳ nhân đó cũng am hiểm gã thuật, có dược hoàn thần diệu giúp ngươi bản tọa không còn nữa những vết rách xé da do bản tọa cùng kim Hoa Xà Trường Tiên quật vào ngươi bản tọa.

Kể cũng tốt vì lão phu không thích phải đưa theo kè kè bên mình một tên đó bất thành nhân dạng.

Đây là hắn phục dành cho ngươi bản vương, mặc vào đi.

Ả ném qua cho Tiểu Phong một bọc nhỏ. Tiểu Phong nhẫn nhục, mở bọc ra và tự khoác vào người bộ tên đó phục không hiểu đã được ả đưa đến từ lúc nào.

Thấy Tiểu Phong thủy chung vẫn không lên tiếng, ả hậm hực bảo :

– Thái độ này của cậu, hãy chờ đấy không đến ba ngày đâu, ta đây sẽ cho cậu biết thế nào là lễ độ. Hừ! Đi!

Ả đi trước và dĩ nhiên ả thừa biết thế nào Tiểu Phong cũng đi theo ả.

Tiểu Phong kinh nghi, không hiểu sao ả lại tự tin như thế. Và để thử nghiệm, Tiểu Phong len lén dừng lại.

Tức thì ả quay đầu nhìn Tiểu Phong :

– Với thính lực của lão phu, mọi động tĩnh trong vòng mươi mười lăm trượng đều bị lão phu phát hiện. Đối phương nên ngoan ngoãn thì hơn, đừng xuẩn động tự làm theo ý riêng mình. Bằng không, đối phương thừa biết rối đấy, lão phu chẳng phải hạng người có nhiều bền bỉ, hoặc khách khí đâu. Còn chưa đi?

Tiểu Phong đành lủi thủi đi theo ả, dạ kêu thầm :

– “Có võ công thì thính lực cũng thêm lợi hại. Nếu có lúc lão phu muốn tẩu thoát e khó lòng giấu được ả. Hừ”

Tiểu Phong vẫn không lên tiếng, vì rằng lúc này Tiểu Phong vẫn ngấm ngầm dẫn lưu nội khí chân nguyên do phát hiện chân khí càng dẫn lưu càng giúp Tiểu Phong kháng lại sự mệt mỏi. Và đó là điều duy nhất Tiểu Phong đang rất cần.

Tiểu Phong đi theo ả vượt qua một sườn núi. Phía trước đã là một chỗ ngoặc mà nếu rẽ bên tả sẽ dẫn vào vùng chân núi lổn nhổn đá, còn rẽ theo mé hữu chính là vùng cỏ cây bạt ngàn, không thuận tiện chút nào nếu Tiểu Phong tự ý tẩu thoát.

Do rắp tâm tẩu thoát nên khi thấy ả ngoặt người bước về bên tả Tiểu Phong vội nhìn khắp lượt vùng chân núi lổn nhổn toàn là đá và đá.

Có nhiều gộp đá chồng lên nhau tạo nhiều khe hở hoặc ở bên cạnh hoặc ở ngay phía dưới. Tiểu Phong khẽ lắc đầu :

– “Bản vương có chạy vào những chỗ như thế cũng bằng thừa. Ả và ngọn trường tiên của ả rồi cũng dễ dàng tóm lại. Bản vương đành phải tìm cơ hội khác thuận lợi hơn vậy!”

Được một lúc lâu, Tiểu Phong chợt lên tiếng gọi ả :

– Cô gái không thể cho vãn sinh ngừng lại nghỉ chân ư?

Ả đáp lời chân vẫn không ngừng bước :

– Ngươi ta đây sẽ tha hồ nghỉ ngơi khi đến được chỗ có một cỗ xe chờ sẵn. Đừng buộc ta đây phải dùng vũ lực đối với ngươi ta đây. Hừ!

Đó là điều Tiểu Phong đang chờ đợi. Và nếu Tiểu Phong đòi nghĩ chân mà ả do tính cao ngạo vẫn không thèm quay đầu lại nhìn, đúng như Tiểu Phong tiên liệu, thì chính ả đang vô tình tạo cơ hội cho Tiểu Phong.

Do đó, sau khi vờ bước theo ả được một quãng nữa, Tiểu Phong lại kêu than :

– Vãn sinh mệt lắm rồi. Cô gái…

Ả gắt ngay tức thì :

– Câm miệng. Ta đây bảo đi thì cứ đi, không được lắm lời, nghe chưa?

Lúc ả gắt chính là lúc Tiểu Phong dịch chân bước tạt nhẹ qua một bên.

Và khi ả ngưng lời cũng là khi Tiểu Phong từ từ ngồi xuống, nép thật kín sau một tảng đá chỉ nhô cao nửa vời.

Do vậy dù ả không nghe tiếng Tiểu Phong hồi đáp ắt ả nghĩ đấy là Tiểu Phong vì mệnh lệnh ả nên ngậm miệng, không dám đáp dù chỉ một lời. Và ả cứ thế tiếp tục bước đi một mình cho đến khi khoảng cách giữa ả và Tiểu Phong đã vượt ngoài mười lăm trượng chỉ chờ có thế, Tiểu Phong mọp người xuống, tụt dần theo một triền dốc, lao thật nhanh vào một động khẩu mà trước khi thực hiện ý đồ Tiểu Phong đã phát hiện và đã chọn đó là phương tẩu thoát.

Động khẩu khá sâu và tận bên trong lại có thêm nhiều ngách đá xuất hiện ngang dọc.

Tiểu Phong trước hiện trạng này đành bất chấp hậu quả cứ lao bừa vào một ngách đá bất chợt…

“Vù…”

Vừa khuất mình, Tiểu Phong bấy giờ mới bắt đầu nghe những tiếng quát tháo giận dữ của ả.

Tiểu Phong ngồi thu mình lại thật êm, đến cả nhịp nhịp thở cũng cố tình ngưng bế lại, lòng nghĩ thầm :

– “Ả đang thịnh nộ kiếm tìm. Giờ là lúc lão phu và ả thi nhau lòng nhẫn nhịn, xem ai chịu đựng lâu hơn ai. Hừ!”

Tiếng ả quát càng lúc càng gần và khi thì vang lên từ phía trời Đông, lúc lại xuất phát từ phía ngược lại.

Có những lúc Tiểu Phong cảm nhận ả đã đến thật gần. Nhưng do trong động khẩu có quá nhiều ngách đá ngang dọc nên cuối cùng ả vẫn chưa phát hiện chỗ Tiểu Phong ẩn thân.

Vì lo sợ có lúc ả tìm thấy nên mỗi khi tin chắc ả đã lùi xa Tiểu Phong nhẹ nhàng rúc người sâu hơn nữa vào ngách đá.

Nhờ thế, sau nhiều lần dịch chuyển tương tự, Tiểu Phong đột ngột nhận ra bản thân dang hiện diện ở một động thất vừa âm u – nhưng không có người nào từng lưu ngụ – vừa có những ấn tượng mơ hồ cho biết rằng ở đây thật sự đang có người ẩn cư.

Tiểu Phong đang hoang mang là thế chợt nghe tiếng quát của ả vang lên khá gần :

– Đối phương đừng mong thoát khỏi tay bản tọa. Tam tiên Bát động chủ không phải hạng dễ chấp nhận thất bại.

Tiểu Phong rùng mình thất kinh, vội quay người nấp kín sau một khối thạch trụ lộ thiên.

Một lúc sau, tuy không thấy ả xuất hiện nhưng vì có chuỗi giọng nói lào thào chợt vang lên nên Tiểu Phong cũng một phen giật mình hoảng vía. Cũng may chuỗi giọng nói đó chỉ hỏi Tiểu Phong :

– Đối phương là đối tượng đang bị chủ nhân câu vừa quát tháo truy tìm?

Vẫn nấp phía sau khối thạch trụ, Tiểu Phong chỉ cần khẽ quay đầu là nhìn thấy ngay nhân vật vừa lào thào hỏi.

Đó là một lão nhân với nhân dạng thoạt nhìn vừa xấu xa gớm ghiếc vừa nhơ bẩn. Được mỗi một điểm là đôi mục quang của lão vẫn còn giữ nguyên ánh mắt quan tâm như lúc đang hỏi và bây giờ đó là ánh mắt quan tâm chờ nghe lời Tiểu Phong đáp. Tiểu Phong khẽ gật đầu :

– Vãn sinh những tưởng sẽ không bao giờ thoát ả. Và nếu bây giờ ả xuất hiện…

Lão nhân nhơ bẩn bỗng hất đầu, bảo Tiểu Phong :

– Nếu đối phương đủ đởm lược đi theo bản tọa, ả tuyệt đối không thể nào tìm thấy.

Và vẻ quan tâm của lão liền biến mất. Thay vào đó ánh mắt lão chợt dại đi, đan xen vào là một vài biểu hiệu đau đớn cũng lộ rõ trong đôi mắt lão.

Và lão đau đớn thật chứ chẳng phải giả vờ. Bằng chứng như Tiểu Phong đang mục kích là lão quay người lại thật nhanh và vội vã bỏ đi như chạy, khuất lấp dần vào một kẽ đá chỉ cách Tiểu Phong không mấy xa.

Tiểu Phong hoang mang nhìn theo.

– “Lão chỉ muốn giúp hay đang có mưu đồ dụ hoặc bản tọa? Nếu là giúp, cớ sao lão còn thêm câu: ngươi bản tọa phải có đởm lược? Có đởm lược để làm gì? Quá rõ đây chỉ là lời khích bác, mục đích là lừa bản tọa đi theo, chui vào cạm bẫy lão chuẩn bị sẵn!”

Đã toan không tự chui đầu vào cạm bẫy, Tiểu Phong lại vội phóng người đi theo lão ngay khi nghe tiếng quát tháo thịnh nộ của ả nọ hầu như vang lên thật gần :

– Ngươi bản vương đang nấp lánh ở đây phải không? Nếu còn muốn sống hãy mau mau xuất đầu lộ diện. Nhược bằng để bản vương tìm thấy, ngươi bản vương chắc chắn phải chết?

Tiểu Phong đi như bay, cứ nhắm mắt theo hướng của lão nhân nọ mà cắm dầu chạy bừa.

Mà lão nọ kể cũng lạ Tiểu Phong thấy rất rõ lão cứ đủng đà đủng đỉnh, đầu không một lần quay nhìn phía sau và lúc thì lão rẽ hữu lúc ngoặc tả nhưng thủy chung lão vẫn cứ đi trước Tiểu Phong cũng không một lần bỏ rơi Tiểu Phong.

Phần Tiểu Phong vì vẫn lo ngay ngáy nên thỉnh thoảng cũng thử quay đầu nhìn lại.

Nhưng lần nhìn nào cũng như lần nhìn nào, hễ Tiểu Phong quay đầu nhìn là thấy cảnh quang ở phía sau cứ luôn biến chuyển một cách quái dị, không còn là cảnh như Tiểu Phong đã nhìn lúc đi vượt qua.

Giả như ngay lúc này chẳng hạn, rõ ràng Tiểu Phong vừa mới đi vượt qua một chỗ rẽ với ba bề đều là những vách đá nhám nhúa. Nhưng lúc vượt qua rồi và quay đầu nhìn thì những vách đá đó không hiểu sao đều biến mất. Chỉ còn lại trong mục quang Tiểu Phong là những khối đá đồ sộ dị thường đang lay động lắc lư, chẳng biết đến khi nào là lăn rời khỏi vị trí để lao ập đến và nghiền nát Tiểu Phong.

Tiểu Phong sợ thật đấy, nhưng chỉ cần chuyển mục quang nhìn về phía trước cứ thấy lão nhân nọ vẫn còn đó, thấy lão vẫn cứ đủng đa đủng đỉnh bước đi là bao nỗi sợ hãi đều tan đi, giúp Tiểu Phong thêm yên tâm đi theo lão, dù vẫn tự dặn lòng di theo lão phải dè dặt.

Đến một nơi chỉ dẫn lờ mờ sáng, lão nọ chợt buông người, ngồi phịch vào một lớp cỏ khô như thể đó là nơi quá quen thuộc với lão.

Sau một lúc th* d*c, lão chợt hỏi Tiểu Phong :

– Cậu không am hiểu võ công, cớ sao ả tức giận chỉ muốn tìm giết cậu?

Tiểu Phong cũng mệt mỏi tìm chỗ ngồi nghỉ chân :

– Vì ả quan tâm đến Thanh Tâm Phục Linh Thảo. Ả muốn biết vãn sinh đã giao linh thảo đó cho ai. Và nếu có thể ả cũng muốn biết linh thảo đó được tìm thấy ở đâu?

Ánh mắt của lão nhân ra chiều ngạc nhiên :

– Ngươi lão phu cũng biết Thanh Tâm Phục Linh Thảo ư? Hay đã có người tìm thấy, sau đó giao phó ngươi lão phu đưa dược thảo đến chỗ người khác? Ngươi lão phu đã giao dược thảo cho người cần được giao rồi ư?

Tiểu Phong kinh nghi nhìn lão, sau đó tự thở dài một tiếng :

– Như tôn giá không hề có mưu toan nào bất lợi cho vãn sinh như thoạt đầu vãn sinh đã nghi ngờ? Tôn giá cũng biết về loại linh thảo này ư? Đúng là có người đã nhờ vãn sinh đem linh thảo cho một lão bằng hữu. Tôn giá có biết Quái Diện Ma Nương chăng? Đấy chính là nhân vật đã nhờ cậy vãn sinh.

Lão nọ nghe đến đây cũng thở dài một tiếng và gật gật đầu :

– Lão phu có biết mụ Quái Diện Ma Nương. Nhưng vì sao mụ phải nhờ cậy ngươi lão phu?

Nhìn lão, Tiểu Phong tự hỏi, phải chăng vì đây là chỗ quen thuộc đối với lão, thần thái lão tự tin nên cũng khiến Tiều Phong tự tin theo lão?

Và dù không kịp tự giải thích điều này nhưng do tin bản thân và phần nào tin lão nên Tiểu Phong bộc bạch toàn bộ với lão :

– Quái Diện Ma Nương lâm nguy cảnh, trước lúc mệnh chung tình cờ gặp vãn sinh.

Được Quái Diện Ma Nương nhà cậy vãn sinh đã mang theo bên người gói linh thảo, kèm theo là vòng Huyền Thiết, tín vật của Quái Diện Ma Nương.

Và Tiểu Phong cũng thuật lại cho lão nghe nguyên nhân vì sao Vạn Niên Hắc Tri Thù thay đổi chủ nhân, sau đã bị lão nhân thần bí ở Cách Nhật cốc ra tay hủy diệt như thế nào :

Chờ Tiểu Phong thuật xong, lão nọ chợt thở ra một hơi dài ngao ngán :

– Đối phương đã giao lầm thảo dược cho Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân. Nhưng dù không giao lầm thì kết quả vẫn như vậy. Bởi vì đối với lão phu lúc này có muốn dùng Thanh Tâm Phục Linh Thảo cũng vô ích.

Tiểu Phong thất kinh :

– Tôn giá dựa vào đâu quả quyết vãn sinh đã giao lầm? Trừ phi tôn giá đây mới chính là người vãn sinh cần phái giao dược thảo?

Lão cười :

– Vạn sự đều không vượt ra ngoài thiên ý. Không sai, bản tọa chính là lão bạn hữu tình cờ của mụ Quái Diện Ma Nương. Nhưng cậu đừng quá bận tâm, vì như bản tọa vừa nói khi tử kỳ sắp điểm bản tọa có dùng Thanh Tâm Phục Linh Thảo cũng vô ích.

Tiểu Phong tự giận mình :

– Vậy còn lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân, lẽ nào lão và tôn giá cùng chịu chung số phận, bị trúng độc thủ như nhau và cùng cần Thanh Tâm Phục Linh Thảo giống nhau?

Lão vô danh khẽ gật đầu :

– Không chỉ vỏn vẹn có hai người bọn lão phu cùng bị chung một độc thủ. Còn rất nhiều những nhân vật như thế nữa. Đối phương có thể giúp lão phu tìm một nhân vật?

Tiểu Phong ngượng ngùng đáp ứng :

– Vãn sinh sẵn lòng, chí ít cũng là chuộc lại điều lầm lẫn đã xảy ra.

Lão bảo :

– Kỳ thực điều lầm lẫn đó không do lỗi ở ngươi lão phu. Vì lúc ngươi lão phu chưa hồi tỉnh, chẳng phải lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân vì phát hiện Phục Linh Thảo Thanh Tâm nên đã tự ý chiếm đoạt. Sau đó mới cho ngươi lão phu biết sao? Không những vậy lão còn lợi dụng ngươi lão phu, chiếm hữu luôn Nhị thần binh Miêu Cương. Nếu ngươi lão phu hứa giúp lão phu một việc, đòi lại lão phu có cách đào luyện ngươi lão phu trở thành cao thủ, đủ năng lực phục hận lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân sau này.

Tiểu Phong động tâm :

– Tôn giá vừa nói lão Bán Nhật Quỷ đã lợi dụng vãn sinh? Là thế nào?

Lão vô danh giải thích :

– Vì cậu là Tân chủ nhân, lại do cậu bị thương tích nên Vạn Niên Hắc Tri Thù đã hộ chủ bằng cách phát tiết toàn bộ Nguyên Dịch chí báu vào cậu. Đối với người từng luyện võ, Nguyên Dịch của Vạn Niên Hắc Tri Thù có diệu năng làm cho người hưởng thụ đắc thủ thêm ba mươi năm công phu sức mạnh. Vì cậu là người hưởng thụ nên Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân vờ truyền thụ nội công bí tịch cho cậu. Chờ đến khi nội công bí tịch đó giúp cậu tự phát xuất đủ số ba mươi năm công phu sức mạnh, lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân vờ thu hồi chân nguyên của lão nhưng thật ra là đã chiếm đoạt luôn phần chân nguyên lẽ ra thuộc về cậu, rõ chứ?

Tiểu Phong ngơ ngẩn người :

– Hóa ra lời nói đã chiếm hữu đủ Nhị khí cụ Miêu Cương là ám chỉ điều này?

Lão vô danh lại cười :

– Nhưng lão Bán Nhật Quỷ đó do quá vội nên chưa thể đắc thủ hoàn toàn. Vì thế mụ Quái Diện thố lộ, bản tọa biết, Nguyên Dịch của Vạn Niên Hắc Tri Thù chỉ phát huy diệu năng, sau một thời gian tối thiểu là đôi ba ngày. Có thể hiểu, dù cậu bị lão Bán Nhật Quỷ dối lừa nhưng chỗ công phu lão chiếm được cũng chỉ xấp xỉ một nửa mà thôi.

Tiểu Phong phấn khích :

– Tôn giá đoan chắc nếu vãn sinh chỉ khổ công luyện thì bước đầu vẫn còn có chí ít là mười lăm năm công phu sức mạnh?

Lão gật gù :

– Không chỉ có thế mà thôi. Vì bản tọa đã có ý định trao truyền thêm cho cậu phần công phu sức mạnh còn lại của bản tọa. Miễn cậu nhận lời giúp bản tọa tìm cho kỳ được một nhân vật.

Tiểu Phong nhìn lão :

– Tôn giá có thiện ý như thế thật sao?

Lão thở dài một tiếng :

– Đừng nghĩ bản tọa cũng mưu toan lừa đối phương như lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân từng thực hiện. Đối phương hãy tự cân nhắc, đừng như lũ chim điêu đã một lần bị trúng tiễn thì lần sau sẽ thấy cành cong là sợ.

Tiểu Phong bảo :

– Tôn giá muốn vãn sinh tìm ai? Để làm gì?

Lão đáp :

– Như bản vương đã nói không chỉ vỏn vẹn vài ba người bị trúng độc thủ cần phải có Thanh Tâm Phục Linh Thảo hóa giải. Vì có nhiều nhân vật bị như thế và hầu hết đều gặp một kết cục như bản vương nên đại họa này cần phải có người đủ bản lãnh tiêu trừ. Đó là nhân vật bản vương muốn đối phương tìm hộ.

Tiểu Phong cau mày :

– Gặp một kết cục như tôn giá là thế nào?

Lão cười buồn :

– Sợ ánh sáng và buộc phải tìm chỗ tối tăm ẩn nấp cho đến tận cuối đời.

Tiểu Phong vỡ lẽ :

– Đó là nguyên do khiến Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân hơn hai mươi năm chọn Cách Nhật cốc để ẩn thân?

Lão đưa mắt nhìn quanh :

– Lão phu kém may mắn hơn nên chỉ tìm được địa điểm này với một ít ánh sáng lờ mờ đưa đến. Và đáng lý lão phu có thể kéo dài sinh mạng thêm một thời gian nữa nếu không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Tiểu Phong mơ hồ đoán biết chuyện ngoài ý muốn là chuyện như thế nào :

– Tôn giá muốn ám chỉ lần cứu nguy cho vãn sinh vừa rồi?

Lão vô danh khẽ thở dài :

– Bản vương nói ra không hàm ý oán trách ai, tất cả đều do Thiên định. Nhưng kỳ thực ngươi bản vương là người thứ hai bản vương vì động lòng trắc ẩn không thể không mạo hiểm ứng cứu.

Tiểu Phong chùng lòng :

– Nếu vãn sinh đoán không sai, nhân vật đầu tiên được tôn giá ứng cứu chính là Quái Diện Ma Nương?

Lão cười mãn nguyện :

– Chuyện xảy ra đã ngoài năm năm. Ta đây cứ ngỡ Quái Diện Ma Nương chỉ hứa chiếu lệ. Hóa ra ta đây nhìn không lầm người. Mụ tuy mang lắm ác danh, hành sự cũng độc ác khó lường, nhưng vẫn tuân thủ chữ tín. Chỉ tiếc mụ tìm Thanh Tâm Phục Linh Thảo quá muộn, cũng không còn cơ hội đưa đến tay ta đây.

Tiểu Phong thở hắt ra một tiếng :

– Xin tôn giá lượng thứ vì vãn sinh vừa rồi đã tỏ ra quá đa nghi. Về việc tôn giá toan nhờ cậy vãn sinh tự nguyện đảm trách.

Lão gật gù :

– Cậu tuy có nghĩa khí, cộng thêm bản tính thận trọng, quả là hạng người vị tất bản tọa cầu mà có. Nhưng điều mà bản tọa định ủy thác cho cậu, bỏ đi, thà đừng nghĩ đến còn hơn.

– Tại sao?

Lão khẽ lắc đầu :

– Vì nhân vật đó còn là kẻ tử đối đầu với lão phu. Tìm gặp hắn quá khó, thuyết phục hắn tin vào câu chuyện của lão phu còn khó hơn thập bội.

Tiểu Phong giật mình :

– Nhân vật đó hành tung thế nào? Là ác ma hay là chính nhân quân tử?

Đáp :

– Thuở tên đó còn tung hoành, mọi người đều xưng tụng tên đó là bậc đại hiệp. Trừ Ma Vệ Đạo là quan điểm sống của tên đó.

Tiểu Phong giật mình nhiều hơn :

– Vậy mà tôn giá cùng nhân vật đó là tử đối đầu? Vãn sinh nên hiểu về tôn giá như thế nào đây?

Lão cười héo hắt :

– Loại độc thủ nãy giờ bản vương và cậu đề cập là rất lợi hại. Phàm những ai trúng độc thủ đều không biết bị hạ thủ lúc nào. Mãi về sau, khi đã bị người sai khiến và gây ra nhiều hành vi vô cùng cực tác tệ, lúc phát hiện nguyên ủy sự thật thì mọi việc quá muộn màng. Bản vương đã lâm vào tình trạng như thế. Để khi muốn chuộc lại lỗi lầm thì ánh sáng tràn ngập bên ngoài kia chính là trở lực vô cùng cực hiểm nghèo khiến bản vương lực bất tòng tâm.

Tiểu Phong thừ người một lúc, sau chợt hỏi :

– Ngoài nhân vật như tôn giá vừa đề cập liệu còn ai khác đủ năng lực tiêu trừ đại họa đã xảy ra cho nhiều người?

Lão hoài nghi :

– Như cậu đang có chủ ý gì thì phải?

Tiểu Phong gật gật đầu :

– Vãn sinh có ý định thay tôn giá cáo tri đến mọi người về những gì đã xảy ra. Giả như vẫn còn nhân vật đủ bản lãnh như tôn giá cần, ắt nhân vật đó vì đại nghĩa sẽ thay võ lâm tiêu trừ đại họa.

Lão lắc lắc đầu :

– Khó có thêm nhân vật thứ hai đủ bản lãnh như nhân vật bản tọa đã đề cập. Và càng khó hơn nếu đòi hỏi nhân vật đó dám vì đại nghĩa diệt thân. Có thể quả quyết, đã làm người thì ai ai cũng ham sinh úy tử, ngại gian khổ và chỉ thích nhàn hạ tấm thân. Đó là loại người dù biết việc phải làm, đủ năng lực để hành động, nhưng vì nhát đảm, yếu hèn, cũng là do ngại khổ nên không bao giờ muốn cất tay động chân.

Tiểu Phong lẩm bẩm :

– Biết đó là việc phải làm, nên làm, nhưng vì yếu hèn nhát đảm nên cố tình lẩn tránh. Đấy chẳng phải nói về ngươi bản tọa sao, Tiểu Phong?

Lão vô danh sửng sốt :

– Cậu vừa nói gì? Ai là Tiểu Phong cậu vừa nhắc đến?

Tiểu Phong nhìn lão và khẽ lắc đầu :

– Vãn sinh sẽ quyết thay tôn giá tìm cho bằng được nhân vật như thế. Ai là người dùng độc thủ hãm hại tôn giá?

Lão cũng lắc lắc đầu :

– Đó là điều mà nhân vật nào đó nếu có đủ bản lãnh phải tự tìm ra. Lão phu không thể nói và kỳ thực cũng chẳng biết gì để nói.

Tiểu Phong sửng sốt :

– Nghĩa là tôn giá đã có ý nghi ngờ ai đó nhưng vì chưa đủ bằng chứng nên không thể đề quyết?

Lão giật mình :

– Lời của ta đây khiến cậu nghĩ như thế sao? Ta đây đâu nói ta đây nghi ngờ ai?

Tiểu Phong thở dài một tiếng :

– Tôn giá là người trong cuộc, chí ít tôn giá phải chỉ điểm một vài manh mối. Đâu lý nào tôn giá cam chịu thế này nhưng chẳng nghi ngờ ai?

Lão nổi giận xua tay :

– Đừng đề cập đến chuyện này nữa. Vì quả thật lão phu chẳng thể nghi ngờ ai.

Tiểu Phong ái ngại cho lão :

– Tính danh tôn giá là thế nào?

Lão khẽ lắc đầu quầy quậy :

– Người cần biết để làm gì?

– Vì tôn giá là người bị hại, đúng không? Vậy muốn truy tìm người đã hại tôn giá điều đầu tiên là cần tra xét những ai được xem là thù nhân của tôn giá. Sau nữa là…

Lão ngắt lời :

– Đối phương chỉ phí công vô ích. Vì hầu hết mọi nhân vật Trung Nguyên đều xem bản tọa là cừu địch.

Tiểu Phong chột dạ :

– Ai ai cũng là đối thủ ư? Vậy còn bạn hữu? Hy vọng tôn giá có một vài bạn hữu, gọi là thâm giao tri kỷ chứ?

Lão cau mày :

– Có thì sao?

Tiểu Phong thở ra nhè nhẹ.

– Vẫn có câu “Họa từ bên trong họa ra”. Cũng có thể tôn giá bị hại vì những tri kỷ này.

Lão nổi giận :

– Nói nhảm. Ta đây…

Và đột nhiên lão thở ồ ồ, sau đó vừa nhăn mặt vừa ôm ngực th* d*c.

Trạng thái này của lão vì đã nhìn thấy một lần nên Tiểu Phong vừa bước lại gần vừa khẩn trương hỏi :

– Cũng là thứ độc thủ đó đang hoành hành tôn giá?

Lão cố phát thoại một cách khó nhọc :

– Thanh Tâm Thanh Tâm phục Linh Thảo…

Sực nhớ đến một việc, Tiểu Phong ngay lập tức cho tay vào bọc áo và thở phào :

– May quá. Vãn sinh còn cất giữ một vài lá Thanh Tâm Phục Linh Thảo còn sót lại. Tôn giá có thể dùng tạm.

Tiểu Phong đưa ra và lão vô danh nọ không hề khách khí, đón nhận lấy và cho vào miệng ngay tức thì.

Được một lúc lão thở ra :

– Có lẽ sinh mạng bản tọa không được kéo dài như đã nghĩ. Ngươi bản tọa tin chắc vào điều vừa nói chứ?

Tiểu Phong hoang mang :

– Vãn sinh đã nói không ít điều. Cụ thể tôn giá muốn ám chỉ điều gì?

Lão cười lạt :

– Họa từ trong họa ra.

Tiểu Phong lo ngại :

– Họa tâm phúc luôn là họa khó lường nhất. Tôn giá hãy tùy nghi suy xét.

Lão gật gật đầu :

– Lão phu muốn nhờ cậu một việc.

Tiểu Phong đoán ra :

– Là thay tôn giá dò xét những nghi can.

Lão khẽ gật đầu :

– Không phải dễ đâu. Nhất là lỡ để họ nhận ra cậu từng gặp gỡ bản tọa.

Tiểu Phong bảo :

– Tự vãn sinh không nói, còn ai hay biết chuyện giữa vãn sinh và tôn giá?

Lão bĩu môi.

– Nếu bản vương truyền thụ võ thuật một đời của bản vương cho đối phương, đó là sơ hở duy nhất khiến đối phương tự bộc lộ tất cả.

Tiểu Phong giật mình :

– Tôn giá định truyền thụ võ thuật cho vãn sinh?

Lão lắc lắc đầu.

– Vì làm như thế sẽ khiến ngươi bản vương bộc lộ thân phận nên bản vương nghĩ lại, sẽ không truyền thụ võ đạo cho ngươi bản vương nữa. Hãy nói đi, công pháp gì lão Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân đã chỉ điểm cho ngươi bản vương?

Tiểu Phong đáp :

– Lão không hề nói đó là tám pháp gì. Do vậy…

Lão nhân vô danh chợt tỏ ra khẩn trương.

– Nhưng bản vương tin chắc đó chẳng phải bí tịch bình thường. Vì một khi Bán Nhật Quỷ có dự mưu chiếm đoạt chân nguyên của cậu, lão phải chỉ điểm cậu bí tịch thượng thừa. Có như thế chân nguyên của cậu mới phù hợp với chân nguyên của lão. Để khi chiếm đoạt xong chỗ chân nguyên đó mới vĩnh viễn thuộc về lão. Cậu cứ chiếu theo khẩu quyết đó, hãy tọa công ngay.

Tiểu Phong hoài nghi :

– Tôn giá có chủ ý gì?

Lão càng tỏ ra vội vàng hơn :

– Nội lực của ta đây vẫn còn độ ba mươi năm công phu cảnh giới. Đó là thứ duy nhất ta đây có thể tặng cho đối phương, đổi lại việc đối phương sẽ thay ta đây dò xét hung phạm.

Tiểu Phong ái ngại :

– Nếu tôn giá trút truyền tất cả, hậu quả e sẽ là…

Lão ngắt :

– Đừng chần chừ nữa. Vì nếu không như thế, lúc bản tọa mệnh chung bao nhiêu nội lực đó cũng bị vất bỏ một cách vô ích.

Và lão vươn tay, ấn Tiểu Phong ngồi xuống cạnh lão :

– Ắt hẳn cậu chỉ mới biết duy nhất một loại bí tịch nội công? Cứ vận dụng theo đúng khẩu khuyết đó, tiếp nhận nội lực bản vương truyền. Bằng cách này nội lực của bản vương sẽ biến thành nội lực bản thân cậu. Thực hiện đi.

Tiểu Phong đành làm theo.

Và đang khi Tiểu Phong tọa công cũng như lão nhân thần bí độ nào đã hành động, lão vô danh này cũng áp một bàn tay vào huyệt Linh Đài của Tiểu Phong.

Từ huyệt Linh Đài vì thế đã hiển nhiên một luồng nhiệt khí trút vào người Tiểu Phong, hòa theo luồng nhiệt khí phát sinh từ huyệt Đan Điền của Tiểu Phong, dẫn lưu khắp các kinh mạch.

Vì đã từng bị dối lừa nên lần này Tiểu Phong tiếp nhận chân nguyên thì cứ tiếp nhận nhưng khi nơm nớp lo sợ thì vẫn cứ lo. Do đó Tiểu Phong hầu như không thể biết bản thân đang vận dụng thứ bí tịch nào. Bí tịch do Bán Nhật Quỷ Bán Nhật Nhân chỉ điểm hay là bí tịch từ Phụng Diệp kinh chỉ sau đó, lúc lão nhân vô danh vì cạn kiệt chân lực nên để bàn tay truyền lực tự rơi xuống, lão lên tiếng hỏi thì Tiểu Phong mới rõ điều gì đã xảy ra.

Tiểu Phong nghe lão thều thào :

– Đối phương cố tình lừa bản vương? Kỳ thực đối phương còn am hiểu một công pháp khác nữa. Đối phương là ai?

Sao lại lừa dối lão Mạc lão phu?

Tiểu Phong chợt hiểu, toan giải thích cho lão hiểu đấy là công pháp Phụng Diệp kinh, chợt thấy lão ngã vậ

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8