Ân Thù Kiếm Lục
Chương 54: Một điểm thông

Cập nhật lúc: 2026-08-30 07:45:27 | Lượt xem: 4

Hồ Bất sầu đứng nguyên tại chỗ bất động như thân gỗ trồng. Vóc hình nhỏ thó hiện dưới ánh dương quang, trong con mắt của Vạn lão phu nhân, vóc hình đó biến thành đồ sộ.

Chẳng những thế những mảnh gã phục tơi tả còn bám víu trên thân vóc đó, cách đây mấy phút, trông vừa tồi tàn vừa khôi hài thì bây giờ ngời lộng huy hoàng, như những mảnh vàng mảnh ngọc mường tượng gã dang mặc một chiếc áo giáp vô giá.

Rồi thì bà nhìn lên mớ tóc rối bồng thành đoanh của gã, bà có cảm tưởng đó là một chiếc mão chỉ dành riêng cho tay vô thượng độc nhất võ lâm…

Già Tinh đại sư nhào xuống, cố gắng đứng lên, song thân mình vừa đứng, lại loạng choạng rồi ngã trở lại.

Nơi hai khóe miệng, có hai dòng máu từ từ rỉ…

Lão cố gắng thêm mấy lần nhưng vẫn không làm sao đứng được.

Lão bật cười cuồng dại, cười một lúc cao giọng thốt :

– Tốt! Tốt lắm! Bần tăng quả nhiên không phí công chờ đợi suốt mấy năm dài!…. Chờ đợi qua thời gian đó, để được thấy một sự thật. Bí kíp võ công của Tử GÃ Hầu đúng là vô địch trong thiên hạ. Tiểu gia hỏa to đầu hôm nay thắng được bần tăng, là một chứng minh hùng hồn cho sự kiện đó…

Hồ Bất Sầu điềm nhiên đáp :

– Rất tiếc, đại sư chi thấy một chứng minh chứ không thể thấy bí kíp!

Già Tinh đại sư cười lớn :

– Bần tăng có thấy được hay không điều đó không quan hệ gì. Võ công vô thượng của Tử HẮN Hầu sau ngày lão ấy chết, còn được lưu truyền đời sau là một điều may mắn lớn cho võ lâm Trung Nguyên. Bần tăng không may, song võ lâm hữu phúc, như thế là quý rồi! Bần tăng còn mong cầu chi hơn nữa chứ?

Hồ Bất Sầu nhìn xuống đất theo dõi từng cố gắng của nhà sư lưu ý đến tiếng cười cuồng dại của một cao tăng nhưng quái dạng.

Bất giác hắn sinh lòng kính phục.

Kính phục vì ý chí cương quyết của nhà sư. Cái ý chí đó nhắm vào mục tiêu duy nhất nhà sư bảo trì cái ý chí đó, trong mục tiêu đó suốt đời.

Ngày nay đại sư gần lên tuần thất thập, vẫn giữ nguyên chí đó.

Trên giang hồ phỏng có mấy tay bền bỉ lắm ý lâu dài được như đại sư?

Chính cái điểm đó làm Hồ Bất Sầu khâm phục lão.

Nuôi dưỡng ý chí đó là lão tận tâm phục vụ cho võ thuật. Lão muốn nâng võ thuật lên ngôi vô thượng.

Lão thành tâm lo cho chiến đạo hơn chính cá nhân lão. GÃ khẽ thở dài bước tới định nâng lão đứng lên.

Bỗng Thủy Thiên Cơ bật cười ha hả, cười lên mấy tiếng lại hét to :

– Mụ yêu tinh kia, định đi đâu chứ?

Hồ Bất Sầu giật mình quay nhìn lại, thấy Thủy Thiên Cơ chụp tay áo của Vạn lão phu nhân.

Thấy con gà nhà đã rũ lông xếp cánh, cụp đuôi rồi, Vạn lão phu nhân biết nguy cớ sắp đến có ý chuồn êm.

Thừa lúc không ai lưu ý đến bà, bà sẽ lén bước đi, bước được ba bước, Thủy Thiên Cơ phát hiện ra mưu toan của bà, vội chụp tay áo bà giữ lại.

Bà nhũn thân hình sụp xuống nhăn nhó mặt :

– Thủy thiếu nữ!…. Thiếu nữ làm khó dễ già chi thế?

Thủy Thiên Cơ cười hì hì :

– Làm khó bà? Đáng lẽ tôi băm vằm xác bà ra thành trăm thành ngàn mảnh mới phải mới được!

Vạn lão phu nhân run run giọng :

– Già luôn luôn đối xử tốt với thiếu nữ mà!

Thủy Thiên Cơ cười hì hì :

– Bà đối xử tốt với tôi à? Tôi xem bà như bạn hữu, như tri giao, bà tìm đủ trăm phương ngàn kế, quyết hại tôi cho kỳ được! Toan làm hại cho tôi phải chết là tốt đối với tôi hay sao?

Vạn lão phu nhân kêu vang thiết tha :

– Đành là giá có tội song cạnh cái tội đó còn có cái công!

Thủy Thiên Cơ cười tươi, tiếng cười rất ấm rất dịu.

Cô ta đây càng cười tươi và ấm dịu, Vạn lão phu nhân càng sợ hãi, bà sợ đến líu lưỡi lại.

Bà hiểu rõ, mỗi lần giết người, Thủy Thiên Cơ cười tươi, cười ấm dịu như vậy.

Giọng cười của cô ấy càng lúc càng ngọt, dịu hòa, âm thanh của cô ấy cũng ngọt dịu cực kỳ.

Nàng bản vương hỏi :

– Bà nói là bà có công, chứ cái công đó như thế nào, bà giải thích cho tôi nghe đi?

Vạn lão phu nhân chưa hết sợ :

– Nếu không có già… thì Hồ Bất… Hồ đại hiệp có lẽ hiện giờ còn ở trong vuông phòng kín kia. Hồ đại hiệp không ra khỏi phòng thì có ai đánh ngã Già Tinh đại sư cho cô gái?

Thủy Thiên Cơ bật cười khanh khách :

– Bà nói hay quá! Cái lưỡi của bà đó, có hiệu năng làm cho người chết sống lại đấy! Nhưng cho bà hay, tôi không nghe bà đâu, vô luận bà nói gì, tôi cũng muốn…

Bỗng Hồ Bất Sầu gọi vọng lại :

– Tha cho bà ấy đi, Thủy thiếu nữ!

Thủy Thiên Cơ quay mặt lại cười ròn :

– Tại sao ngươi lão phu muốn lão phu thả cho bà lão phu? Bà đã hại bao nhiêu người rồi, như vậy chưa đủ sao, còn lưu mạng sống cho bà lão phu, để bà hại thêm nữa? Bà lão phu là một nữ yêu tinh đấy!

Hồ Bất Sầu thở dài một tiếng :

– Nhưng bà ấy nói có lý. Nếu bà bản vương không sắp xếp cái đó cho Già Tinh đại sư thi hành thì chẳng biết đến năm tháng nào tại hạ ra khỏi phòng kín. Bởi muốn ra phòng, ít nhất cũng phải chờ đến khi nào mình tự tin! Mà ở trong đó mãi làm gì có dịp cho mình tự tin sự thành tựu của mình?

TÊN ĐÓ cười khổ tiếp :

– Có thể tại hạ hoài nghi mãi đến cực kỳ tận đó, và chắc chắn là không dám bước ra vậy!

Thủy Thiên Cơ ngưng ánh mắt nhìn hắn bản vương.

Một lúc lâu, cô ấy mỉm cười, dịu giọng thốt :

– Được! Cậu muốn bản vương tha cho bà bản vương, bản vương xin vâng lời. Bất cứ việc gì, cậu muốn sao, bản vương làm vậy!

Cần tàn độc, nữ nhân ấy có thể tàn độc hơn bất cứ ai trên đời.

Cần dịu hiền, nàng bản vương cũng có thể dịu hiền hơn bất cứ ai trên đời.

Hồ Bất Sầu khẽ gật đầu :

– Đa tạ cô gái?

Nụ cười của Hồ Bất Sầu hiện tại chừng như có một ma lực hấp dẫn hơn bảy năm về trước.

Thủy Thiên Cơ lại nhìn tên đó, đúng hơn nàng bản tọa nhìn nụ cười của tên đó đoạn nhẹ giọng :

– Chính lão phu phải tạ ơn ngươi lão phu mới đúng!

Bất đột ngột cô ấy hôn phớt lên má Hồ Bất Sầu rồi như con én liệng, cô ấy vọt nhanh vào nhà.

Khi cô ấy trở ra ngoài, Hồ Bất Sầu đang ở tại dòng suối tắm rửa.

Lần đầu tiên sau bảy năm qua gã mới tắm rửa.

Nếu không có một nghị lực phi phàm, thì còn ai có thể chịu đựng nổi cái khổ bảy năm không tắm rửa?

Con thú không tắm, thì vẫn vẫy nước, thì con người làm sao bảy năm dài không có một giọt nước trên mình?

Cánh buồm ngũ sắc đã hạ xuống rồi và trong tay Thủy Thiên Cơ có một chiếc bao.

Thời gian cấp bách lắm, sau bảy năm còn gì nữa?

Đã đến lúc họ lên đường.

Hồ Bất Sầu hỏi :

– Con thuyền của Vạn lão phu nhân còn sử dụng được chăng?

Vạn lão phu nhân đáp nhanh :

– Còn! Còn!

Thủy Thiên Cơ mỉm cười :

– Miễn nó đừng chìm thôi, mình còn có cách điều khiển nó lướt đi như thường.

Hồ Bất Sầu lại hỏi :

– Trên thuyền có ai khác nữa chăng?

Vạn lão phu nhân đáp :

– Có chứ, song lại bị Già Tinh đại sư g**t ch*t hết rồi!

Hồ Bất Sầu khẽ thở dài.

GÃ nhìn sang Già Tinh đại sư, lão đã ngồi yên được từ lâu, lão đang xếp bằng tròn, bất động như tượng Phật.

Lão chưa chết cái xác, song lão đã chết cái tâm.

Lão biết rõ, vĩnh viễn lão không thể đạt đến ngôi vị độc tôn trong võ lâm.

Ngôi vị tuyệt đỉnh đó, đã về tay kẻ khác rồi Hồ Bất Sầu khẽ thở dài lượt nữa đoạn gọi Vạn lão phu nhân :

– Bà dìu đại sư nhé?

Thủy Thiên Cơ trố mắt :

– Dìu lão? Thế cậu định mang lão cùng theo à?

Hồ Bất Sầu gật gật đầu :

– Vô luận làm sao cũng là một bậc tông sư trong võ lâm. Chúng bản tọa không thể bỏ rơi lão!

Thủy Thiên Cơ mỉm cười :

– Mọi người đều muốn giết, riêng cậu lại thương tài!

Vạn lão phu nhân mỉm cười :

– Đúng vậy đó, thiếu nữ!

Vạn lão phu nhân bước tới nâng Già Tinh đại sư. Lão như tê liệt, chẳng còn cử động được nữa.

Hồ Bất Sầu vào khoang thuyền góp nhặt mấy mươi quyển sách bằng lụa vàng, dùng cánh buồm ngũ sắc bao lại kín đáo.

HẮN làm việc đó, vừa thận trọng vừa kín đáo.

Thủy Thiên Cơ nhìn những quyển sách đó cũng sanh lòng tôn kính ngay. Sách là tim óc của Tử GÃ Hầu. Sách là tinh hoa của võ thuật.

Ngoài Tử GÃ Hầu ra còn ai góp nhặt vừa đầy đủ vừa tinh vi như thế?

Một vật báu như thế phàm con nhà võ ai không tôn kính?

Qua những quyển sách còn có bóng hình bậc tiền bối siêu phàm.

Sách tượng trưng người, người lưu sách cho ngàn đời sau, còn ai chẳng biết ơn?

Vạn lão phu nhân không dám bước theo Thủy Thiên Cơ nhìn cho thỏa mắt, song đứng xa xa bà len lén nhìn, nhìn một cách thèm thuồng.

Chỉ có Già Tinh đại sư thì đôi mắt như đờ không còn đảo tròng háo hức nữa.

Lão thật sự mất hết sinh lực, hay có một mưu định gì?

Cam tâm chịu vất vả, gian lao suốt bảy năm dài đến tuân hành mạng lệnh cho Thủy Thiên Cơ, từ lịnh nhỏ đến lịnh lớn như một tên nô lệ trung thành, cốt chờ đợi một ngày nào đó chính mắt nhìn mấy pho sách quý.

Ngày nào đó đã đến rồi tại sao lão dửng dưng?

Lão cảm thấy mình không còn hy vọng chi nữa nên không nhìn chăng? Nhìn làm chi cho lòng thêm đau buồn?

Vạn lão phu nhân đi trước dẫn đường.

Chỉ có bà mới biết con thuyền đậu tại chỗ nào. Dù Già Tinh đại sư cũng biết như bà, song lão đã biến thành cái xác không hồn, còn giúp ích gì cho nội bọn?

Huống chi Vạn lão phu nhân lại dìu đại sư? Hai người đó đi trước, dù cho ai dẫn đường cũng thế thôi.

Hồ Bất Sầu đeo chiếc bao bí kíp, Thủy Thiên Cơ đeo chiếc bao vật dụng theo sau.

Thủy Thiên Cơ đảo mắt nhìn quanh vẻ u buồn thoáng hiện nơi gương mặt.

Nữ nhân ấy trầm giọng thốt :

– Bảy năm qua, không ngày nào là lão phu không mơ tưởng sớm rời hoang đảo, trở lại đất liền. Nhưng bây giờ sắp sửa ly khai nơi đất quỷ này, lão phu cảm thấy tâm tư man mác làm sao! Có ai không lưu luyến một địa phương nào đã khắc ít nhiều kỷ niệm của mình?

Hồ Bất Sầu không đáp.

Cô ấy điểm phớt một nụ cười tiếp :

– Giờ đây, bản vương nhận ra cái đảo quỷ này vẫn còn có cái gì khả ái, vừa lưu lại một mảnh lòng, mà cũng vừa mang theo bao kỷ niệm êm đềm, giả như có một ngày nào bản vương không còn bị ràng buộc bởi một sự đời nhỏ nhen nào, có thể là bản vương trở lại đây, sống suốt chuỗi ngày tàn, để rũ đống xương lạnh tại một nơi hoang vắng xa hẳn tục trần. Bản vương nhận thấy không nơi nào thích hợp cho bản vương hơn đây!

Hồ Bất Sầu ngưng ánh mắt nhìn cô bản tọa, lâu lấm tên đó mới nhẹ nở một nụ cười thốt :

– Nếu thật sự thiếu nữ có ý đó thì chung quy vẫn có một ngày thiếu nữ được mãn nguyện!

Thủy Thiên Cơ nhìn tên đó :

– Chắc vậy?

Hồ Bất Sầu khẽ gật đầu :

– Chắc vậy thiếu nữ!

Bốn mắt nhìn nhau, đôi lòng hứa hẹn một hoài mơ.

Chiếc bao trên vai Hồ Bất Sầu rất to, tất phải nặng, song hắn mang nó như chẳng mang vật gì, bước chân thoăn thoắt.

Bao nhẹ, hay gã nóng lòng trở về quê cha đất tổ quên đi cái nặng nề?

Vạn lão phu nhân cũng nóng lòng về lục địa nên bước rất mau.

Không lâu lắm, đoàn người gồm bốn mạng đã đến bờ biển.

Dưới ánh dương quang, mặt biển ngời màu xanh biếc, trải rộng tận mù khơi, ánh mắt con người làm sao nhìn thấu bờ dối diện của đại dương?

Hồ Bất Sầu từ chỗ hẹp ra nơi rộng, rộng bao nhiêu cũng chưa vừa với cái ý phiêu bồng của con người nuôi dưỡng đại chí từ nhiều năm qua.

Nhìn mặt biển mênh mang, tên đó nghe lòng phơi phới bay cao, lòng thoáng qua ánh mắt vút tận miền xa.

Biển? Chung quanh là biển, trước mắt là biển, gần như xa đều là biển.

Thuyền đâu?

Sóng biển tràn bờ, tràn lên rồi cuốn về khơi để trở lại cát vàng.

Bọt biển văng tung tóe, tiếng sòng ầm ì, tiếng gió rào rào.

Hồ Bất Sầu day sang Vạn lão phu nhân trầm giọng :

– Thuyền đâu?

Vạn lão phu nhân biến sắc.

Không phải bà sợ Hồ Bất Sầu hay Thủy Thiên Cơ làm khó dễ chi bà. Bởi bà cũng mong muốn trở về như họ, khi nào bà dám nói dối? Nói dối làm chi một sự việc có thể chứng minh trong phút giây, ai ai cũng cần có sự chứng minh đó?

Bà biến sắc vì sự việc diễn tiến quá bất thường.

Con thuyền đó bà cùng Già Tinh đại sư vào rừng, ngày chưa tàn, bà đưa nội bọn trở ra, thuyền mất dạng!

Thuyền đâu chứ? Làm sao bà đáp được câu hỏi đó?

Bà run run giọng thốt :

– Rõ ràng!…. Nó ở tại đây!…. Rõ ràng…

Thủy Thiên Cơ hừ một tiếng :

– Rõ ràng nó ở tại đây, nhưng nó đi đâu rồi?

Vạn lão phu nhân ấp úng :

– Kỳ quái… kỳ quái… kỳ quái…

Bà cứ kêu mãi hai liếng đó, bà kêu không biết bao nhiêu lượt, bà chỉ kêu như vậy thôi chẳng nói được gì hơn.

Hồ Bất Sầu cau mày :

– Hay nó bị sóng biển tràn bờ cuốn trôi?

Vạn lão phu nhân lắc lắc đầu :

– Không thể có việc đó, vì chính già…

Thủy Thiên Cơ chận lời :

– Nếu không thể có việc đó, thì đúng là có người cướp thuyền vượt biển rồi!

Vạn lão phu nhân lại khẽ lắc đầu :

– Cũng không thể có việc đó. Bởi Công Tôn Hồng và Mai Khiêm đã chết, chính mắt già trông thấy như vậy mà!

Thủy Thiên Cơ giậm chân :

– Cái gì cũng không thể? Không thể tuốt? Nhưng thuyền vẫn mất dạng. Thế là nghĩa làm sao chứ? Không lẽ quỷ đoạt thuyền?

Vạn lão phu nhân xuất hạn ướt đầu :

– Ky quái… Quái dị thật!

Bỗng Già Tinh đại sư cao giọng :

– Hai người đó không chết!

Thủy Thiên Cơ hỏi gấp :

– Sao đại sư biết?

Già Tinh đại sư lạnh lùng :

– Chính lão phu hạ thủ, tự nhiên lão phu biết!

Vạn lão phu nhân trố mắt :

– Nhưng rõ ràng già thấy…

Già Tinh đại sư chân lại :

– Bản tọa hạ thủ thế nào chẳng lẽ bản tọa không hiểu nặng nhẹ ra sao chăng?

Lão nói như thế còn ai cãi lý được?

Luyện võ công đến mức thành tựu, đương nhiên lão muốn đánh mạnh đánh nhẹ tùy ý, nhất định không lầm được.

Vạn lão phu nhân ngồi phịch xuống cát, kêu lên tuyệt vọng :

– Rồi! Xong rồi! Thế là xong! Nhất định hai hắn đó cướp thuyền ra khơi rồi!

Già Tinh đại sư ngẩng mặt lên không bật cười cuồng dại :

– Tốt! Tốt! Thuyền mất là điều rất tốt. Không còn ai tưởng đến việc trở về!

Lão rít lên :

– Hồ Bất Sầu! Ngươi bản vương khổ luyện bảy năm chung quy rồi cũng trở thành vô ích!

Bảy năm công phu, bỏ trôi theo dòng nước! Dòng nước cuốn đi, cuốn cả công phu hạnh phúc!

Hồ Bất Sầu và Thủy Thiên Cơ nhìn nhau, nhưng thay vì thở dài một tiếng họ lại cười.

Thủy Thiên Cơ hỏi :

– Trên đảo này có gỗ chứ?

Hồ Bất Sầu gật gật đầu :

– Có rừng là phải có gỗ! Hẳn như vậy rồi!

Thủy Thiên Cơ mỉm cười :

– Có gỗ là lão phu có thể trở về đất liền!

* * * * *

Rừng có loại cây lớn, có cây rắn chắc, gia dĩ bốn người đều là những tay võ dũng siêu phàm, công việc kết một chiếc bè không khó khăn lắm, có điều thiếu phương tiện đốn gỗ, thành ra phải mất một thời gian lâu.

Lâu là nói theo cái ý muốn gấp của họ, chứ sang ngày thứ ba là bè hoàn thành.

Thủy Thiên Cơ cao hứng hơn ai hết.

Chính nàng bản tọa lo cái việc trương lá buồm ngũ sắc lên chiếc bè đó.

Rồi bè cũng ra khơi, cánh buồm ngũ sắc cũng lộng gió như ngày nào, trước bảy năm.

Bè nhờ buồm, buồm nhờ gió, gió lại xuôi buồm ra khơi ngay nhanh chóng và thẳng đường trở lại TrungNguyên.

Chỉ một khắc sau họ quay đầu nhìn lại không còn thấy hòn đảo nữa.

Gió một chiều giúp họ nhận định phương dễ dàng.

Ngày có gió, đêm có sao, đi biển nhờ sao không lạc lối.

Đêm đó rồi cũng qua đi, ngày mới lại bắt đầu, ngày thứ hai trên con đường biển trở về Trung Thổ.

Ngủ say một đêm, thái dương vừa lên, Thủy Thiên Cơ thức dậy.

Dưới ánh nắng ban mai, trông cô ấy đẹp huy hoàng.

Hồ Bất Sầu lẩm bẩm :

– Miễn sao đừng có bão, đừng có mưa, là trong vài hôm nữa mình sẽ đến đất liền.

Thủy Thiên Cơ mỉm cười :

– Không đâu, làm gì có bão, có mưa? Trời đã thử thách chúng bản vương suốt bảy năm trời, thì bây giờ phải ban thưởng cho chúng tạ để bù lại thời gian hành thú.

Vạn lão phu nhân mỉm cười phụ họa :

– Phải! Phải! Theo sự kinh nghiệm của già, già tin chắc là trong vòng mấy hôm nữa, nhất định không có bão, không có mưa đâu! Thủy thiếu nữ và Hồ đại hiệp đã đến hồi thái lai sau cơn bỉ cực đó!

Thủy Thiên Cơ cười nhẹ :

– Bà cũng giỏi khen mà cũng giỏi ước mơ!

Hồ Bất Sầu nhìn xa xa sóng nước muôn trùng lẩm bẩm :

– Bảy năm qua rồi! Cố nhân ai còn ai mất…

Thủy Thiên Cơ gắt yêu :

– Lo nghĩ làm gì, đến đất liền rồi là biết, ở đây có ai biết chi đâu mà than vãn vẩn vơ?

Hồ Bất Sầu gật gật đầu :

– Đợi bảy năm vẫn còn đợi được không biết tại sao chỉ còn mấy hôm nữa tại hạ nôn nóng phi thường!

TÊN ĐÓ thơ màng tiếp tục lẩm bẩm :

– Mạc ca ca… Kim nhị ca… có lẽ bảy người đều thành danh hết rồi!

Thủy Thiên Cơ tỏ vẻ tin tưởng :

– Với tài nghệ của họ, thành danh là điều dĩ nhiên cho họ rồi!

Hồ Bất Sầu gật gật đầu :

– Tại hạ cũng nghĩ như vậy!

TÊN ĐÓ quay qua Vạn lão phu nhân, tiếp hỏi :

– Bà từ đất liền qua đây chắc bà hiểu hiện nay những người đó ra sao chứ?

Vạn lão phu nhân thoái thác :

– Già… già không biết đích xác lắm!

Thủy Thiên Cơ cười lớn :

– Bao nhiêu lần đối phương hỏi, là bấy nhiêu lần bà đáp không biết không biết! Đối phương còn hỏi bà bản vương làm gì?

Hồ Bất Sầu mơ màng :

– Hỏi để cho vơi bớt cái gì tại hạ thắc mắc. Bởi dù sao cũng chỉ là sự ức đoán của chúng, lão phu, mà ức đoán thì có bao giờ chắc chắn? Tại hạ không yên tâm về họ, thiếu nữ ạ! Tuy bà ấy nói không biết, tại hạ vẫn không tin là bà ấy chẳng biết gì. Bởi trên giang hồ bà là người xuôi ngược thường xuyên. Nơi nào cũng có mặt bà, việc gì cũng chẳng qua lọt được kiến thức của bà. Thì làm sao bà không biết được ít nhất tin tức về khách giang hồ trong số bảy sư ca của tại hạ?

Thủy Thiên Cơ bĩu môi :

– Biết trăm việc, biết ngàn việc, chưa hẳn là biết hết mọi việc. Tự nhiên cũng có việc mà bà rất mù mờ, đừng tưởng bà lão phu là thánh mà biết được tất cả sự việc trên thế gian.

Vạn lão phu nhân chụp ngay câu nói đó :

– Đúng vậy! Đúng vậy!

Một lúc lâu, Hồ Bất Sầu tiếp nối :

– Còn Bửu Nhi? Nhóc con đó ngày nay đã trưởng thành rồi hẳn rất thông minh, tại hạ tin rằng thế nào hắn bản vương cũng thành danh, tại hạ thắc mắc một điều, lớn lên hắn bản vương biến đổi hình dáng như thếnào…

Thủy Thiên Cơ mỉm cười :

– Cái câu đó người…

Hồ Bất Sầu cười nhẹ chận lời :

– Tại hạ biết, câu nói đó tại hạ hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần. Hỏi để mà hỏi chứ nào ai đáp cho tại hạ biết đâu? Cứ mỗi lần tại hạ nhớ đến hắn ta đây, thì tại hạ nôn nao bứt rứt làm sao ấy! Do đó, cuối cùng rồi cũng phải lập lại câu hỏi cũ rích…

Thủy Thiên Cơ trầm ngâm một lúc lâu, đoạn trầm buồn buông một câu :

– Ngươi lão phu nhớ đến họ, nhắc đến họ chẳng biết có ai nhớ đến ngươi lão phu, nhắc nhở ngươi lão phu chăng?

Hồ Bất Sầu cười khổ :

– Tuy không có gì chứng chắc điều đó, tại hạ vẫn tin rằng họ luôn luôn nhớ đến tại hạ! Mà dù cho chẳng ai nhớ tại hạ, mình nhớ đến họ là đủ rồi! Trước hết hãy biết cho mình, đủ tình đủ ý với bạn đồng môn, như vậy mới vẹn thủy chung!

Thủy Thiên Cơ cười nhạt :

– Ta đây thì khác, ai nghĩ đến ta đây, ta đây nghĩ lại, ai không nhớ ta đây, chẳng tội gì ta đây phải nhớ lại!

Hồ Bất Sầu mỉm cười :

– Chỉ vì hoàn cảnh của mỗi người mỗi khác, hoàn cảnh tạo cảm tình, hoàn cảnh duy trì hay hủy diệt cảm tình, tất cả đều do hoàn cảnh, thiếu nữ ạ! Tuy nhiên có loại cảm tình, muôn năm bất diệt, đó là loại cảm tình chân chánh thành thật, phát sinh từ thanh khí cho nên đời gọi là đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu! Dù tao ngộ trên con dường đời, cảm tình đó vẫn được duy trì mãi mãi. Thiếu nữ…

Bỗng từ bao nhiêu giây phút ngồi bất động như tượng đá, Già Tinh đại sư ngẩng mặt lên không cười cuồng dại.

Tràng cười của lão có giọng nói quái dị đáng sợ.

Thủy Thiên Cơ cau mày :

– Đại sư cười chi?

Già Tinh đại sư cười một lúc nữa rồi cao giọng đáp :

– Bản vương cười các cậu! Bọn người vẩn vơ với mộng, nói qua cơn mơ!

Thủy Thiên Cơ phát cáu :

– Đại sư biết gì dám chỉ trích bọn tôi? Phải biết bọn tôi…

Già Tinh đại sư chận lại :

– Bọn cậu đừng mơ tưởng thấy lại họ! Bọn cậu đừng mơ tưởng trở lại Trung Nguyên!

Vạn lão phu nhân biến sắc :

– Cậu… cậu nói sao?

Già Tinh đại sư nhấn mạnh :

– Chiếc bè này, chìm ngay bây giờ!

Thủy Thiên Cơ nhảy dựng lên không còn giữ lễ độ nữa :

– Ngươi ta đây câm ngay!

Già Tinh đại sư cười nhạt :

– Dây chằng các thân gỗ, sắp đứt đến nơi!

Thủy Thiên Cơ, Hồ Bất Sầu, Vạn lão phu nhân không hẹn mà cùng đồng nhìn xuống các đường dây ràng chằng chịt những cây gỗ.

Đúng như Già Tinh đại sư đã nói, nhiều đường dây đã đứt rồi. Dây chẳng phải một tao, mà do nhiều tao kết lại. Hầu hết những đường dây đều đứt, có đường còn lại vài tao, có đường đứt đoạn.

Nhờ thế, chiếc bè chưa tan rã.

Nhưng hàng chục tao vẫn không chịu đựng nổi áp lực sóng biển, còn lại một vài tao có thấm vào đâu?

Chắc chắn trong chớp mắt đây, những tao dây cuối cùng sẽ đứt, những thân gỗ rời ra.

Cuộc ly tán giữa họ sắp sửa thành hình và chẳng biết ai sẽ vào bụng cá trước?

Hồ Bất Sầu là con người trầm tĩnh nhất trong bọn cũng phải biến sắc mặt.TÊN ĐÓ trầm giọng hỏi bâng quơ :

– Tại sao thế này? Tại sao?

Còn ai biết tại sao?

Bè đi biển dây đứt, thân gỗ rời rã, đương nhiên là do áp lực của những lượn sóng to giập nhồi, chứ còn tại sao nữa?

Nhưng Già Tinh đại sư nhắm mất lại, lạnh lùng đáp :

– Tại lão phu đấy! Lão phu chặt đứt dây!

Thủy Thiên Cơ túm lấy lão lên hét lớn :

– Đối phương điên phải không? Đối phương chán sống rồi phải không?

Già Tinh đại sư khẽ gật đầu :

– Ta đây bất cần sanh mạng nữa!

Vạn lão phu nhân run run giọng :

– Đối phương sợ ta đây không trao giải dược cho đối phương phải không? Cho nên, đối phương đinh ninh là phải chết rồi hành động điên cuồng như vậy phải không?

Già Tinh đại sư buông gọn :

– Ừ!

Vạn lão phu nhân kêu lên :

– Trời! Lão phu lừa ngươi lão phu, gạt ngươi lão phu chứ nào phải là chuyện thật? Loại Ô mai đó lão phu ăn hằng ngày, lão phu ăn hàng chục hàng trăm, làm gì có độc mà ngươi lão phu sợ quá đỗi như thế chứ?

Già Tinh đại sư lạnh lùng :

– Có độc cũng chẳng sao, không độc cũng thế thôi!

Vạn lão phu nhân hấp tấp hỏi :

– Vậy tại sao đối phương hành động như thế?

Già Tinh đại sư vụt mở mắt ra, nhìn trừng chiếc bao chứa dựng những bí kíp của Tử TÊN ĐÓ Hầu. Ánh mắt của lão sáng rực.

Lão buông từng tiếng một :

– Ta đây không làm chủ những vật đó, thì những vật đó phải theo ta đây về đáy biển sâu?

Vạn lão phu nhân run cả tay, cả chân, hét lên :

– Điên! Điên… Ngươi bản vương điên mất rồi!

Hồ Bất Sầu quát lớn :

– Tất cả giữ sự yên tịnh. Chúng bản vương sẽ…

Già Tinh đại sư bật cười cuồng dại :

– Hồ Bất Sầu! Hồ Bất Sầu! Giữ sự bình tịnh để làm gì? Ngươi lão phu học hết võ công của Tử TÊN ĐÓ Hầu để làm gì? Để làm gì chứ? Hồ Bất Sầu!

Lão rít lên :

– Để theo ta đây, nằm yên dưới lòng biển lạnh?

Bỗng lão đứng lên nhào tới Hồ Bất Sầu.

Hồ Bất Sầu đánh ra một chưởng chặt hai cánh tay của đại sư.

Già Tinh đại sư rút tay về, rồi chụp tới như độc xà táp chuột, Hồ Bất Sầu cũng biến chiêu đánh vào mạch môn của lão.

Trong phút giây, song phương trao đổi bảy tám chiêu, chiêu nào cũng độc cũng nhanh.

Thủy Thiên Cơ và Vạn lão phu nhân kinh hãi đến xanh mặt. Họ như quên cái chết đến nơi, theo dõi cuộc đấu qua từng chiêu một.

Qua một lúc lâu, Hồ Bất Sầu chẳng gây thương tổn gì được cho Già Tinh đại sư mà đại sư cũng chẳng làm chi nổi Hồ Bất Sầu.

Đội nhiên có tiếng rắc rắc, bựt vang lên.

Chiếc bè rã thành bốn năm phần. Thủy Thiên Cơ kêu lên thất thanh :

– Hồ Bất Sầu!

Sóng biển tràn tới cuốn nàng bản vương đi…

Trong lúc dở nổi dở chìm, cô ấy mường tượng nghe tiếng gọi :

– Thủy Thiên Cơ….

Tiếng gọi đó hòa với tiếng sóng vỗ ầm ầm cùng tiếng cười cuồng dại của Già Tinh đại sư.

Thủy Thiên Cơ cố vùng vẫy, cố lướt mình qua sóng, tiến đến chỗ tiếng gọi phát ra, nhưng làm sao nhận định phương hướng chính xác trong trường hợp đó.

Sóng biển dìm cô ấy xuống, cô ấy lại vọt mình trồi lên, rồi nhờ biết ít nhiều thủy tính, cô ấy nổi phình phình trên mặt biển.

Trên mặt biển, những thân gỗ, những đường dây, những vật dụng mang theo từ hải đảo còn trôi lềnh bềnh, trào lên hụp xuống theo sóng dập nhồi.

Nhưng chẳng có một người nào.

Thủy Thiên Cơ bật khóc. Nữ nhân ấy khóc, chẳng phải nữ nhân ấy lo ngại cho sanh mạng của Già Tinh đại sư hoặc Vạn lão phu nhân.

Cô bản tọa khóc, chẳng phải cô bản tọa lo ngại cho sinh mạng của chính cô bản tọa.

Nữ nhân ấy lo ngại cho Hồ Bất Sầu.

Chợt nàng bản tọa phát hiện ra đối với người ngoài, nàng bản tọa quan tâm quá nhiều, quan tâm hơn chính nàng bản tọa. Phát hiện ra điều đó, nàng bản tọa cũng chưa tin là vậy.

Nhưng, sự thật là như vậy, hiện tại nàng ta đây lo cho Hồ Bất Sầu quá độ.

Nàng bản tọa vớ một thân gỗ, nàng bản tọa theo đó, mặc cho sóng vỗ đưa đi đâu thì đưa, nàng bản tọa gào lên :

– Hồ Bất Sầu! Hồ Bất Sầu!…. Ngươi ta đây ở đâu?

Kêu lên làm gì?

Tiếng nói của con người ở biển khơi có gió lộng, có sóng gầm, còn ai nghe lọt?

Có thể chính người gào thét còn không nghe âm thinh của mình, huống chi người mà mình hướng vọng?

Và người mình hướng vọng đó, ở gần hay ở xa, hay đã chìm dưới đáy biển sâu rồi?

Đôi mắt cô ấy mờ dần, không còn trông thấy gì rõ rệt nữa.

Đôi mắt mơ hồ, do nước biển từ bên ngoài bắn vào, hay do lệ thảm từ bên trong tràn ra.

Cô ấy gào to quá, nhiều quá, tiếng động của cô ấy trở nên khàn khàn, tiếng động nhỏ dần.

Và cuối cùng cô bản tọa chẳng trông thấy gì cả, dù là mờ mờ…

Nữ nhân ấy hôn mệ..

Chẳng rõ nàng ta đây hôn mê được bao lâu bỗng nàng ta đây tỉnh lại, nàng ta đây nghe như có bàn tay ai đó, nắm mớ tóc của nàng ta đây rồi một tiếng nói hơi trầm nhưng có phần ấm dịu, vang lên văng vẳng bên tai nàng ta đây :

– Tỉnh lại! Tỉnh lại cô gái! Tại hạ ở đây sát một bên đây…

Thủy Thiên Cơ mở bừng đôi mắt.

Hồ Bất Sầu thật sự ở bên cạnh cô ấy. Thì ra cô ấy không nằm mộng, trong phút giây, cô ấy cảm thấy khích động hết sức…

Không một danh từ nào diễn tả đúng niềm khích động đó, có hàm chứa biết bao tình cảm.

Bất chấp hắn bản vương như thế nào, cô bản vương ôm chầm hắn bản vương, r*n r* :

– Đừng đi nữa nhé! Đừng đi đâu nữa nhé! Vĩnh viễn ở cạnh bản tọa! Vĩnh viễn! Chúng bản tọa không thể rời nhau nữa!….

Hồ Bất Sầu nghe mặn nơi miệng.

Nước biển hay nước mắt?

GÃ không nói tiếng gì. GÃ không nói được mà cũng chẳng cần phải nói gì. Hai người đã ôm chặt được vào một thân cây. Sóng biển đưa thân cây chập chờn theo sóng nước. Tình dù nồng, ý dù thắm, nghĩa phải keo sơn.

Song, để làm gì trong cảnh này? Một khung cảnh tàn khốc, tử thần đang chớp cánh lượn trên dầu sóng, vầng vầng theo gió, chực chờ họ.

Tuy nhiên biết chẳng làm được gì hơn, cả hai đành để mặc cho nước đẩy gió đùa.

Dù không quên được, họ cũng cố quên, bắt buộc phải quên cái nguy quanh mình.

Họ để cho nguồn lòng cuộn chảy, hai nguồn lòng kết hợp thành giòng, và tâm hồn họ theo giòng tâm tư đó mà bay tận phương trời xa, nơi mà sắc huy hoàng của tình yêu nghinh đón họ.

Nhưng sức người có hạn.

Họ không chi trì nổi với biển động, gió đùa, sức bám víu vào sự sống dần dần kém giảm. Tay họ đau, thân họ đau, từ đau đến tê đi chẳng mấy chốc.

Biết đâu trong phút giây bất lực nào đó, họ buông tay?

Gió thản nhiên hét, biển thản nhiên gào, bất chấp hai cuộc đời vừa lên hương yêu đương.

Hồ Bất Sầu và Thủy Thiên Cơ còn chi trì được bao lâu nữa?

Những ngày trên đảo, họ trông ánh dương quang đẹp làm sao.

Thật ra thì chỉ có Thủy Thiên Cơ trông thấy ánh dương quang mà thôi chứ Hồ Bất Sầu nhốt mình trong phòng kín thấy gì được?

Giờ đây họ oán hận ánh dương quang cực kỳ.

Nóng quá! Nhất là khi họ đẫm mình trong nước mặn. Nắng chiều, nước khô, chất mặn vừa kết tinh, vừa rít gây cái cảm giác khó chịu phi thường.

ác thịt khó chịu, đôi mắt cũng hoa luôn. Đầu óc cũng hỗn loạn luôn.

Cả hai tưởng chừng có thể buông tay trong phút giây nào đó. Thà buông tay mà chìm lỉm cho xuống đáy biển, thà chết cho rồi chứ bám víu vào sự sống một cách bấp bênh khác nào bám vào tuyệt vọng, thì tội gì phải đầy đọa thân xác, tội gì phải kéo dài sinh mạng thêm mấy phút?

Tuy nhiên họ không buông tay, họ nhìn qua tuyệt vọng, tìm một viễn ảnh một hy vọng.

Họ gợi chuyện, cho quên đi phần nào thực tế của chính họ.

Thủy Thiên Cơ hỏi :

– Còn… Vạn lão phu nhân?

Hồ Bất Sầu khẽ lắc đầu :

– Tại hạ không được rõ!

Thủy Thiên Cơ lại tiếp :

– Già Tinh…

Hồ Bất Sầu lại lắc lắc đầu :

– Cũng không biết nốt!

Thủy Thiên Cơ mỉm cười :

– Xem ra, chỉ có hai chúng bản tọa là còn sống!

Hồ Bất Sầu trầm giọng :

– Nhưng được bao lâu nữa?

Thủy Thiên Cơ điềm nhiên :

– Dù sao, cũng lâu hơn họ được mấy phút mấy khắc và biết đâu…

Hồ Bất Sầu thở dài một tiếng :

– Thiếu nữ… thiếu nữ…

Tuy nói thế, tuy cố gượng quên nhưng Thủy Thiên Cơ vốn là nữ nhân, có nữ nhân nào lại không yếu mềm lòng dạ?

Khi hành sự thì có chí khí như nam nhân, song khi nghĩ đến số phận tâm tình, thì nữ nhân nào cũng yếu mềm cả, trừ những người không tha thiết đến sự sống nữa!

Thủy Thiên Cơ bật khóc.

Hồ Bất Sầu an ủi :

– Cô gái…

Thủy Thiên Cơ vẫn còn khóc :

– Đáng lẽ lão phu không nên khóc. Đáng lẽ lão phu phải cười… Có người bên cạnh lão phu, lão phu còn mong muốn gì hơn, sống có nhau, chết có nhau, lão phu còn mong muốn gì hơn?…

Rồi nữ nhân ấy ngưng khóc thật, nữ nhân ấy lại cười.

Nhưng thà cô ta đây khóc, tiếng khóc của cô ta đây, Hồ Bất Sầu còn dễ chịu hơn. Tiếng cười của cô ta đây, như những nhát dao đưa vào tim gan của tên đó. Mỗi tiếng cười vang là mỗi lần tên đó nghe nhói trong lòng.

GÃ đứt ruột vì âm thinh quá bi đát của tiếng cười, gã còn đứt ruột vì niềm thiết tha của Thủy Thiên Cơ dành cho gã…

Hắn khuyên Thủy Thiên Cơ cười vui, song chính hắn lại muốn khóc.

Lệ thảm không trào tuôn, lệ ứ trong yết hầu làm giọng hắn khàn khàn sệt sệt.

Tên đó lẩm bẩm :

– Không ngờ thiếu nữ đối xử với tại hạ….

Thủy Thiên Cơ chận lời :

– Bản tọa cũng không ngờ là bản tọa có thái độ này đối với cậu… Người đời cho rằng đó là duyên, duyên tiền kiếp có đúng thế không? Bởi cái duyên đó cho nên chúng bản tọa mới gặp nhau, phàm thường thì chẳng làm sao chúng bản tọa gặp nhau, bởi dù có cái duyên tiền kiếp, chúng bản tọa cũng không hề tìm gặp nhau. Do đó, cao xanh bày ra tai nạn đưa đẩy chúng bản tọa cởi mở tâm tình để hoàn thành cái duyên tiền kiếp.

Hồ Bất Sầu mơ màng :

– Tai nạn!…. Thừa chết thiếu sống!… Tại hạ nên cảm kích cao xanh hay phải hận?

Thủy Thiên Cơ đáp nhanh :

– Riêng bản vương, thì bản vương cảm kích cao xanh! Nhờ cao xanh sắp xếp tai nạn, tạo dịp cho chúng bản vương gần nhau, nhờ cao xanh bản vương mới hiểu thế nào là cảm tình chân chánh, nhờ cao xanh bản vương mới biết yêu thành thật! Con người biết yêu và được yêu rồi thì cái chết còn nghĩa lý gì nữa?

Phải!

Chết là cái gì, có gì đáng sợ đâu?

Còn biết yêu và được yêu là đạt được cứu cánh của lẽ sống. Trăm ngàn giấc mơ, chẳng có giấc mơ nào đẹp bằng giấc mơ tình, giấc mơ tình đã thực hiện, còn người còn mong muốn chi hơn?

Huống chi, chết trong lúc tình yêu lên hương là bảo vệ tình yêu trọn vẹn?

Rồi ngày hết đêm về.

Về theo đêm, có sao trời xoa dịu cái khổ của ánh nắng ban ngày.

Song chẳng có đêm nào vô tận, đêm qua ngày lại đến, luân phiên ngày đêm chia vũ trụ, giành vũ trụ với nhau.

Họ bềnh bồng theo sóng nước như thế chẳng biết được bao nhiêu đêm ngày.

Dĩ nhiên trong hoàn cảnh đó, con người dù là sắt đá, sắt đá cũng tiêu mòn, huống hồ là da, thịt xương?

Thủy Thiên Cơ và Hồ Bất Sầu như ngọn đèn ngày càng cạn dầu, càng lụi tim.

Đã đến lúc họ không còn kháu chuyện với nhau được nữa.

Môi vẫn mấp máy, song tiếng nói không có âm hưởng nào, ánh mắt lờ đờ như những kẻ quáng manh.

Họ không còn nói gì với nhau nữa.

Và họ cũng chẳng dùng ánh mắt thay lời được nữa, bởi nhãn quang mất hẳn tinh thần.

Nhưng lòng của họ lại dung hợp với nhau hơn bao giờ hết.

Họ lấy lòng hiểu lòng, họ sẵn sàng bước sang nhân gian bên kia, lòng dung hợp, ý chí dung hợp.

Họ chui mình vào cái vỏ cứng của tình yêu, của chung tình và cái vỏ đó chực dịp lăn qua lằn ranh sanh tử, để vĩnh viễn yêu nhau nơi khung trời xa lạ, nơi đó họ thung dung tự tại, họ sống mãi với trời đất.

Họ sẵn sàng bước qua phương trời an tường, để vĩnh viễn yêu nhau, để cho tình yêu của họ bất diệt…

Một tiềm lực siêu nhiên, bỗng đến với Thủy Thiên Cơ như ngọn đèn sắp tắt, bừng lóe lên, cô bản tọa gọi Hồ Bất Sầu :

– Dấu yêu! Hẹn gặp nhau bên kia nhân gian…

Hồ Bất Sầu cũng vùng lên, vượt qua mọi suy nhược :

– Sao? Đi gấp thế à?

Thủy Thiên Cơ khẽ thở dài :

– Kiệt quệ rồi! Không làm sao chi trì nổi nữa… Bản vương muốn đi… Bản vương phải đi…

Hồ Bất Sầu run giọng :

– Không! Thủy muội! Thủy muội không thể đi được!….

Thủy Thiên Cơ lắc lắc đầu :

– Gắng gượng làm chi nữa Hồ huynh? Chung quy rồi cũng buông xuôi! Gắng gượng là kéo dài khổ đau. Hồ huynh để cho tiểu muội ra đi, chẳng lẽ Hồ huynh bắt tiểu muội phải khổ?…

Hồ Bất Sầu gấp giọng :

– Nhưng… nhưng… Thủy muội…

Tên đó không nói được, tên đó nắm chặt tay Thủy Thiên Cơ, sợ nữ nhân ấy vuột mất.

Thủy Thiên Cơ khẽ thở dài :

– Hãy để cho tiểu muội đi, Hồ huynh! Cho tiểu muội đi sớm, Hồ huynh!

Hồ Bất Sầu nghiến răng :

– Nếu có phải đi chúng ta đây cùng đi!

Thủy Thiên Cơ khẽ lắc đầu :

– Hồ huynh không được đi! Không được? Hồ huynh còn cơ hội!

Hồ Bất Sầu cười thảm :

– Cơ hội gì sau khi Thủy muội ra đi? Cơ hội dù có, có để làm gì?

Thủy muội có biết nhờ đâu mà nguy huynh chi trì sanh mạng suốt bảy năm trời không? Nhờ Thủy muội đó. Giờ đây, được chết cùng cảnh, cùng lúc với Thủy muội thì đúng là một diễm phúc của ngu huynh rồi.

Thủy muội ơi…

Bỗng hắn lão phu kêu lên :

– Không? Thủy muội không chết! Ngu huynh cũng không chết!

Thủy muội trông kia xem cho biết cái gì!

a xa một cánh buồm ló dạng.

* * * * *

Con thuyền lướt sóng tiến nhanh về phía họ.

Gom tàn lực, Hồ Bất Sầu gọi to :

– Bạn hữu nào trên thuyền đó? Có thể lái thuyền lại đây cứu nạn bọn này chăng?

Trên thuyền, chẳng có có người chăng, không một tiếng người vỏng lại.

Hớ Bất Sầu lại gọi :

– Bạn hữu trên thuyền có nghe tiếng kêu cứu chăng?

Con thuyền cứ bềnh bồng, không đến gần mà cũng chẳng dang ra xa.

Thuyền có buồm giương, nhưng vắng bóng người thủy thủ.

Thủy Thiên Cơ chợt hỏi Hồ Bất Sầu :

– Chừng như thuyền không có người?

Hồ Bất Sầu không đáp, chỉ thốt :

– Kỳ quái.. thật là kỳ quái!

Thủy Thiên Cơ lẩm bẩm :

– Hay là thuyền bị cướp, người trên thuyền bị giết hết?

Hồ Bất Sầu cương quyết :

– Vô luận làm sao, chúng bản vương hãy tìm cách lên thuyền rồi hẵng hay!

Lên thuyền có gì khó khăn đâu? Nhưng cả hai quá kiệt sức, thành phải vất vả lấm mới bơi đến gần thuyền, rồi còn bám víu vào những vật gì có thể bám víu…

Cuối cùng họ cũng lên được thuyền.

Lên thuyền là thoát nạn trầm thủy, lên thuyền là một bước tiến dài đến sự sống, đáng lẽ họ vui.

Song họ không vui khi lên thuyền.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8