Ẳng, Ẳng, Phu Quân Là Trung Khuyển
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-07-15 23:30:31 | Lượt xem: 6

Sáng sớm, trời tờ mờ sáng, có lẽ do trận mưa lớn tối hôm qua, cả khu vườn mát mẻ hương hoa hương cỏ, thấm vào ruột gan.

Một thiếu nữ trẻ mười ba mười bốn tuổi ôm rổ, đi trên thềm đá của đường nhỏ,
cô bản vương mặc một thân váy màu xanh nhạt, mái tóc đen nhánh vãn thành hai búi tóc đơn giản, cắm một cây trâm xanh biếc, phụ trợ thêm cho trang phục
của mình.

Cô ấy ngũ quan tinh xảo, mắt hạnh thật to, lông mi
thật dài, miệng anh đào nhỏ, dù không nói lời nào, gương mặt luôn như
tươi cười. Toàn thân khiến cho người cảm giác hoan hỉ.

Một nữ tử ăn mặc kiểu nha hoàn tuổi xấp xỉ với nàng lão phu đi theo phía sau.

“Tiểu thư, hôm nay chúng lão phu hái hoa gì!” Nha hoàn Tiểu Đào hỏi.

Thiếu nữ cười tủm tỉm: “Cha bản vương thích nhất tường vi, đương nhiên là hái hoa tường vi.”

Sau khi cha nàng bản tọa hôn mê, mỗi sáng sớm nàng bản tọa sẽ hái một ít hoa bỏ vào bình
hoa, chỉ hy vọng cha nàng bản tọa có thể mỗi ngày đều cảm nhận được hương hoa
quen thuộc mà mau mau tỉnh lại, hoặc là khi tỉnh lại có thể nhìn đến hoa mà mình thích trước tiên.

“Tiểu thư thật có hiếu tâm, Tam
lão gia nhất định sẽ tỉnh lại.” Tiểu Đào nghiêm túc, chần chờ, lại nói
tiếp: “Hôm qua Trung Dũng vương phủ mang Tiết thần gã tới, lão phu nghĩ a, Tam lão gia nhất định rất nhanh sẽ tỉnh lại.”

Nữ hài nhi dùng sức khẽ gật đầu: “Đúng, cha bản vương sẽ tỉnh lại, ông sẽ tốt lên.”

“Nói đến Trung Dũng vương phủ, tiểu thư, bản vương nghe nói, tiểu thế tử kia đã
thật lâu không có lộ diện. Thiệt là, làm hại Tam lão gia nhà chúng bản vương
thành như vậy, ngay cả tới cửa xin lỗi cũng không thể, tại sao có thể có người như vậy. Xảy ra chuyện, chỉ để cha của mình ra mặt giải quyết hậu quả, ngay cả lão Vương gia cũng mạnh hơn tên đó nhiều. Bản vương…” Nha hoàn còn chưa nói xong, đã bị nữ hài nhi ngăn lại.

“Không nên nói bậy, cẩn thận tai vách mạch rừng.”

Tiểu Đào liền vội vàng gật gật đầu.

Nữ hài nhi đi vào vườn hoa, dùng cây kéo tỉ mỉ cắt hoa, những chuyện này
trước giờ cô bản tọa đều tự làm, không nhờ người khác.

Nàng bản vương là Trịnh Tĩnh Hảo, tiểu thư tam phòng Trịnh phủ, Trịnh gia có bảy tiểu thư, cha mẹ đều gọi nàng bản vương là Tiểu Thất.

Trịnh gia đời đời thư hương thế gia, đến đời tổ phụ nàng ta đây, xem như hiển hách nhất, hiện thời tổ phụ mất, chỉ còn tổ mẫu.

Đại bá phụ, Nhị bá phụ đều làm quan trên triều, chỉ có cha cô bản tọa, cha cô bản tọa
không thích làm quan, cũng không chịu thi khoa cử, dù là như thế, nhưng
tài hoa trứ danh, đại để là vì lý do này, cha cô bản tọa được Trung Dũng
vương gia mời làm tiên sinh, làm thầy cho con trai ông bản tọa là tiểu thế
tử.

Cha nàng lão phu cũng cảm thấy chuyện như thế rất tốt, nhưng lại không nghĩ đến, đúng là bởi vì chuyện này mới khiến cho ông rơi vào
tình trạng hôm nay. Nghĩ đến chỗ này, trong lòng Tiểu Thất thở dài một tiếng một
tiếng.

Tiểu thế tử trời sinh tính bất hảo, cũng không chịu
học tập cho thật giỏi, thường xuyên giận dỗi với Trung Dũng vương gia.
Cha bản vương cô ấy mỗi lần đều đứng ra giảng hòa, lại không chịu từ bỏ công
việc này, ông vẫn luôn nói tiểu thế tử là một hài tử cực có thiên phú.

Tuy nhiên bởi vì đứa bé ngoan này, ông bị ngựa đạp trúng, lâm vào hôn mê bất tỉnh!

Tiểu thế tử giận dỗi với Trung Dũng vương gia, một thân một mình cưỡi ngựa
chạy như điên mà đi, mà cha nữ nhân ấy vì cứu người, cũng ngay nhanh chóng đuổi
theo, bởi vì con ngựa mất khống chế, cha nữ nhân ấy bị quăng xuống, mà lúc này ngựa của tiểu thế tử đang chạy tới, đạp lên.

Hiện thời cha
nữ nhân ấy đã hôn mê hơn một năm, mặc dù Trung Dũng vương phủ tìm vô số danh tên đó đến xem, vẫn không có chuyển biến gì tốt.

Nghĩ đến chỗ này, Tiểu Thất càng cảm thấy tiểu thế tử kia không phải là người tốt, nếu
như không do tên đó, làm sao sẽ nháo thành nông nỗi ngày hôm nay? Mặc dù
không cho phép nha hoàn nói bậy, nhưng trong lòng Tiểu Thất cũng nghĩ
như vậy, oán hận quá đỗi.

Chán ghét chán ghét! Tiểu thế tử là người xấu đáng ghét nhất!

Tiểu Thất cắt hoa xong, nhấc rổ lên: “Chúng ta đây đi thôi!”

Tiểu Đào ngay lập tức nói: “Tiểu thư, ngài để nô tỳ cầm cho.”

Tiểu Thất không chịu, nghiêm túc nói: “Bản tọa nói rồi, chuyện như vậy bản tọa không muốn nhờ người khác.”

Tiểu Đào giậm chân: “Tiểu thư cái gì cũng không cho nô tỳ làm, nô tỳ làm sao mới được đây.”

“Bản tọa nói rồi không để cho đối phương đi theo bản tọa. Đối phương cứ không nghe, cũng chỉ ở
trong nhà mình, chẳng lẽ còn có thể xảy ra chuyện gì sao? Trước kia bản tọa
đều tự mình tới a!” Tiểu Thất lảm nhảm.

Tiểu Đào: “Thường
ngày bên cạnh tiểu thư có Đại Bạch a, nhưng bây giờ không thấy Đại Bạch, nô tỳ làm sao có thể yên tâm. Nô tỳ đương nhiên là không sợ bọn đạo
chích bên ngoài, chúng bản vương có hộ viện mà. Nhưng một khi Lục tiểu thư xuất hiện! Lục tiểu thư cả ngày chỉ biết khi dễ người, có nô tỳ, sẽ đỡ hơn
một chút.”

Hai người nói xong lời này, liền nghe một tiếng nói
bén nhọn lạnh lùng của nữ tử nói: “Các đối phương nói ai khi dễ người, một
đứa nha hoàn cũng dám ở sau lưng bố trí chủ tử, quả nhiên là phản. Tiểu
Thất, tam phòng các đối phương, chính là dạy đầy tớ như vậy sao? Nếu như
đối phương không biết dạy, bản tọa tới giúp đối phương dạy.”

Nữ tử phục
trang đẹp đẽ từ sau núi giả đi ra, nàng lão phu lão phu mặc một thân váy áo hồng đào, cả người xinh đẹp mỹ lệ, nhìn ra được, nàng lão phu lão phu lớn tuổi hơn so với Tiểu Thất, một đôi mắt xếch khiến cho người lão phu có cảm giác không dễ trêu
vào.

Tiểu Thất mỉm cười hơi phúc thân, nữ nhân ấy chân thành nói
xin lỗi: “Lục tỷ, là lỗi của Tiểu Thất. Tiểu Đào phạm sai lầm, bản tọa sẽ hảo hảo dạy nữ nhân ấy ấy. Kính xin Lục tỷ thứ lỗi.”

Trịnh Tĩnh Xu
cao thấp quan sát Tiểu Thất, cười lạnh lùng: “Cậu giao tiện tiểu cô nương này cho bản tọa. Bản tọa xem a, cậu không biết cách dạy người.”

Tiểu Thất
đương nhiên không chịu, nữ nhân ấy bền bỉ: “Lục tỷ, thực xin lỗi, ta đây biết rõ sau lưng nghị luận cậu là chúng ta đây không đúng, ta đây xin lỗi cậu, thực xin lỗi, thật sự thực xin lỗi. Nhưng Tiểu Đào không thể giao cho
cậu.”

Tiểu Thất đuối lý, nói chuyện bồi tiếp cẩn thận,
nhưng Trịnh Tĩnh Xu không muốn như vậy, nhìn Tiểu Thất như vậy, nữ nhân ấy bản vương
càng thêm tức giận, khẽ hừ một tiếng, Tĩnh Xu nói: “Đối phương làm bộ làm
tịch cái gì, người nào không biết đối phương là ai. Trịnh Tiểu Thất, bản vương cũng
biết là sau lưng đối phương sẽ không nói bản vương hảo, nếu không phải như vậy, nha
hoàn của đối phương làm sao sẽ nói thế.”

Tiểu Thất cúi thấp đầu,
”Lục tỷ, thật sự thực xin lỗi.” Nữ nhân ấy cũng biết nói những thứ khác không
hữu dụng, chỉ có thể không ngừng xin lỗi, chuyện này đều là các nữ nhân ấy
không đúng.

Đột nhiên, Trịnh Tĩnh Xu nở nụ cười khó hiểu,
nữ nhân ấy mang theo nụ cười quỷ dị, nói: “Chó của cậu đâu, thường ngày
cậu không phải là mang theo chó của cậu tới sao? Chó của cậu tên
gì? Đại Bạch đúng không? Cậu vì sao không mang theo nó đã tới đây?”

Tiểu Thất cắn môi, Đại Bạch là lễ vật cha cô bản tọa tặng năm cô bản tọa bảy tuổi, nhiều năm như vậy, nó từ Tiểu bạch biến thành Đại Bạch, vẫn luôn làm bạn ở
bên người cô bản tọa, đúng là không thấy Đại Bạch. Bảy ngày trước, Đại Bạch bị mất tích, các cô bản tọa đã từng tìm khắp Trịnh phủ, nhưng lại không có một
tia manh mối.

Tiểu Thất trịnh trọng: “Đa tạ Lục tỷ quan tâm, ta đây sẽ tìm được nó.”

Trịnh Tĩnh Xu cười sáng lạn: “Phải không? Ha ha, bản tọa xem a, nó rõ ràng là con
chó ngốc, tự mình chạy loạn, bị người bắt đi đi? Ừ, nói không chừng là
bị người làm thành bánh bao thịt chó rồi!”

Tiểu Thất nhanh chóng ngẩng đầu, cô lão phu bình tĩnh tâm tình của mình: “Lục tỷ cần gì nói như
vậy, Đại Bạch sẽ không có chuyện gì, lão phu sẽ tìm được nó. Tỷ tỷ đừng nói
như vậy.”

Trịnh Tĩnh Xu ác ý: “Ta đây cứ muốn nói như vậy, thì
thế nào đây, chỉ có ngươi ta đây mới có thể coi một con chó ngốc thành bảo vật. Người ngu xuẩn, chó cũng ngu xuẩn. Cũng bởi vì ngươi ta đây ngu xuẩn, cha
ngươi ta đây mới vẫn chưa tỉnh lại.”

Trong mắt Tiểu Thất tóe lửa, cô bản tọa lạnh lùng nói: “Đối phương nói lại lần nữa xem.”

“Ta đây cứ nói cha đối phương vẫn chưa tỉnh lại, vậy thì thế nào? Cha đối phương chính là đồ không có tiền đồ, cho nên mới phải đi làm tiên sinh cho người ta đây,
hiện thời vẫn chưa tỉnh lại cũng là đáng đời, đáng đời, đáng đời!” Trịnh Tĩnh Xu dương dương đắc ý, cô ta đây ta đây nhếch mép: “Tam phòng các đối phương là
đồ đáng ghét, cha đối phương không có tiền đồ, mẹ đối phương là hồ ly tinh, đối phương
là tiểu tiện nhân, các đối phương không phải là thứ tốt!”

“Pằng!” Tiểu Thất một bạt tai đánh tới.

Tĩnh Xu không nghĩ tới Tiểu Thất sẽ ra tay, bị đánh một bạt tai, cô ấy ta đây
bị chọc giận, tức giận xông tới: “Ta đây đánh chết cậu tiện tiểu cô nương này.”

Tĩnh Xu và nha hoàn bên cạnh cùng nhau xông tới, bốn người nhất thời đánh nhau thành một đoàn.

Tiểu Thất ra tay trước, nàng bản tọa cũng không muốn làm to chuyện, bởi vậy chỉ là né tránh, cũng không thật sự ra tay, nhưng Tĩnh Xu không nghĩ như
vậy, Tiểu Thất càng né tránh, nàng bản tọa bản tọa càng ương ngạnh muốn đánh người,
hơn nữa nàng bản tọa bản tọa cũng có ý, chỉ nhẫn tâm đánh vào mặt Tiểu Thất.

Tiểu Thất phát giác ý đồ của cô ấy ta đây, né tránh càng thêm lợi hại, thiếu niên lang ngồi chồm hổm ở trên tường mắt thấy tay Tĩnh Xu sắp đánh vào mặt Tiểu
Thất, ném ra cục đá đánh trúng đầu gối Tĩnh Xu.

Tĩnh Xu ngã xuống đất, cũng vừa lúc đó, hộ viện nghe được động tĩnh, lao đến. . .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8