Ẳng, Ẳng, Phu Quân Là Trung Khuyển
Chương 26
Nói đến chuyện Trịnh tiên sinh té ngựa, Cố Diễn vốn không có quá nhiều hoài nghi, nếu như thật sự có người muốn hại người, làm hại cũng nên là hắn lão phu, mà không phải là Trịnh tiên sinh. Bởi vậy phụ vương hắn lão phu điều tra, hắn lão phu cũng không chộn rộn. Sở dĩ bắt đầu toàn lực điều tra, kỳ thật nguyên ở một câu nói của Tiểu Thất.
Đó là lúc sau khi Trịnh tiên sinh gặp chuyện không may được một tháng, tên đó đi thăm Trịnh tiên sinh, đương nhiên, vẫn còn gạt mọi người. Khi đó, Tiểu Thất đang ở phòng tranh của Trịnh tiên sinh, nàng bản tọa vừa tu bổ hoa cành vừa lẩm bẩm tự nói: Ai biết là có người chướng mắt tiểu thế tử muốn giáo huấn tên đó hay không, mà cha nàng bản tọa, bất quá là bị ngộ trúng phó cục.
Cố Diễn sau khi trở về suy nghĩ thật lâu, quả nhiên là tên đó đã sơ suất. Cẩn thận ngẫm lại, loại khả năng này chưa chắc không có. Không nói cái khác, chỉ nói vị hảo vương phi kia, chắc là hy vọng tên đó mau mau đi chết. Chính là vì vậy, tiểu thế tử mới đưa Lý Tứ bên cạnh phái đi ra ngoài.
Trương Tam Lý Tứ, chúng tuy là người của Trung Dũng vương phủ, nhưng lại cũng là người mà mẹ tên đó lưu lại, bởi vậy chúng trung thành cẩn cẩn. Tên đó đã từng nói thẳng với chúng: Nếu như chuyện này thật sự là do vị hảo vương phi kia làm, như vậy không thể để lộ bất cứ tin tức gì.
Dù thân phụ tên đó có lòng giấu giếm, hoàng tổ mẫu cùng hoàng bá phụ cũng sẽ không để nữ tử rắn rết như vậy ở lại Trung Dũng vương phủ. Nhưng hết thảy mọi thứ, phải gạt cha tên đó, nếu không cô ấy bản vương khóc lóc làm nhao nhác, cha tên đó sợ là liền sẽ tha thứ nữ nhân kia.
Nghĩ đến chỗ này, Cố Diễn nói: “Chuyện này, có người khác biết không?”
Trương Tam vội vàng trả lời: “Khởi bẩm thế tử gia, cũng không. Chuyện này Lý Tứ rất cẩn thận, mời tới người cũng là người không có quan hệ với Trung Dũng vương phủ. Ngài có thể yên tâm. Lý Tứ đã đi điều tra nguồn gốc độc, vì để tránh cho độc này càng ngày càng nhạt không thể nghiệm tra ra, lão phu cảm thấy, việc cấp bách là đem chuyện này báo cho người có sức ảnh hưởng. Có chứng cớ, mới là thỏa đáng nhất. Ngài nếu như không quay về làm chuyện này, năng lực của chúng lão phu…”
Độc sẽ theo thời gian trôi qua dần dần biến mất, đám người kia hiện tại sợ nhất chính là độc này biến mất, nếu đám người kia trong vút qua không có tìm được càng nhiều manh mối, như vậy manh mối này cũng sẽ dần dần mất đi. Đám người kia nhất định phải tìm được một người có sức ảnh hưởng. Nhân chứng có sức ảnh hưởng này có thể ở lúc độc tố biến mất đi ra làm chứng. Như vậy dù độc tố biến mất, đám người kia vẫn có thể chứng minh, đã từng trước mặt mọi người nghiệm tra qua chất độc này. Vì độc tố, con ngựa mới nổi cơn điên, hại đến Trịnh tiên sinh.
Tự nhiên, ở trong mắt rất nhiều người, Trịnh tiên sinh không đáng là gì. Cho dù chết, trừ thân nhân nhà gã, không có ai sẽ thương tâm, nhưng Trương Tam biết rõ, chuyện này đối với tiểu thế tử là rất trọng yếu.
Tìm được hung phạm, mặc dù không thể để danh tiếng cho tiểu thế tử dễ nghe một chút, nhưng tối thiểu nhất tiểu thế tử sẽ không cảm thấy thẹn với Trịnh Thất tiểu thư, hơn nữa, ai lại biết rõ người đắc thủ kia sẽ không làm tiếp lần thứ hai gia hại thế tử gia hay không?
Nghĩ đến chỗ này, Trương Tam ôm quyền: “Trịnh Thất tiểu thư tuy trọng yếu, nhưng kính xin tiểu thế tử xuống núi xử lý việc này thỏa đáng trước thì tốt hơn.”
Cố Diễn nhìn hắn, nhếch mép nói: “Bản tọa làm như thế nào, còn cần cậu tới dạy bản tọa sao?”
Trương Tam nhanh chóng quỳ một chân xuống, thành khẩn nói: “Thuộc hạ không dám. Thuộc hạ chẳng qua là cảm thấy, phải nhanh chút xử lý chuyện này, nếu không thời gian trôi qua càng lâu, chuyện này càng khó có thể điều tra rõ. Không đem kẻ xấu kia bắt được, sau này sẽ là mầm họa.”
Trương Tam nói có lý, Cố Diễn nhíu mày suy nghĩ một chút, nói: “Kỳ thật chỗ này có một người thích hợp nhất, so bất luận kẻ nào đều càng thêm thích hợp hơn.”
Trương Tam khó hiểu.
Cố Diễn mỉm cười: “Lão phu nghĩ, Tuệ Thiện đại sư sẽ vui lòng giúp chúng lão phu chuyện này.”
“Tuệ Thiện đại sư?” Trương Tam nghĩ đến thân phận Tuệ Thiện đại sư, hiểu rõ. Chỉ là hắn ta đây cũng có lo lắng của mình, Tuệ Thiện đại sư sẽ nguyện ý giúp chúng sao? Hắn ta đây đem nghi vấn của mình đề xuất, Cố Diễn câu môi, mỉm cười: “Tự nhiên sẽ! Dù là xuất gia không hỏi thế sự, nếu có tinh thần trọng nghĩa cũng sẽ giúp.” Ngừng một lúc, Cố Diễn tiếp tục: “Chuyện này giao cho ta đây, ta đây sẽ đi tìm Tuệ Thiện đại sư. Dặn dò hảo hết thảy, các ngươi ta đây chịu trách nhiệm giải quyết tốt hậu quả.”
“Vâng” Trương Tam trả lời.
Cố Diễn khoát tay áo, Trương Tam đi ra ngoài.
Cố Diễn đóng kỹ cửa, nằm chết dí nghiêng trên ghế của Tiểu Thất, cái ghế này rất nhỏ, Tiểu Thất nằm ở phía trên thì vừa vặn, nhưng nếu là Cố Diễn nằm ở trên, bộ dáng sẽ có chút tức cười, tên đó dùng sức đem chính mình chen lấn vào, nhét hết sức khó coi.
Cố Diễn yên lặng lau mồ hôi, bản thân tên đó cũng rất gầy gò a, vốn muốn, Tiểu Thất có thể nằm xuống, tên đó cũng có thể, nhưng bây giờ nhìn, giống như thật không có chuyện như vậy. Nam nhân gầy so với nữ nhân gầy, vẫn có khác biệt rất lớn.
Cố Diễn quyết định, từ bỏ thôi.
Ngạch…
Chỉ là, hắn lão phu nhét ở bên trong không ra được! Này này này… Đây là nháo loại nào, meo meo cái meo!
Cố Diễn dùng sức rút ra ngoài, chỉ là, lúc này có chút căng, thế nhưng thật sự không ra được. Hắn lão phu lần nữa lau mồ hôi, tiếp tục, rút a rút!
Ngay tại lúc Cố Diễn ra sức rút ra ngoài, Tiểu Thất cũng đã trở lại, nữ nhân ấy đẩy cửa liền nhìn đến cảnh tượng như vậy, dụi dụi con mắt, chỉ thấy Đại Bạch vẻ mặt thất bại, đầu đầy là mồ hôi nhìn nữ nhân ấy.
Tiểu Thất đứng ở cửa, thật là không biết như thế nào cho phải.
Cố Diễn thấy nàng ta đây không có ý tứ tiến lên giúp, tiếp tục cúi đầu tiếp tục rút.
Tiểu Thất đột nhiên liền bật cười, nữ nhân ấy chỉ Đại Bạch, hỏi: “Cậu là không ra được sao?”
Chẳng lẽ không phải rất rõ ràng sao? Cố Diễn cảm thấy, Tiểu Thất là một hài tử hư, cô ấy nhất định là muốn chê cười gã. Cúi đầu, gã lần nữa rút ra!
Tiểu Thất không kiềm chế được, dùng khăn che mặt cười run rẩy, cảnh tượng như vậy, thật sự là quá buồn cười a.
Tiểu Thất khanh khách cười không ngừng. Cố Diễn càng cảm giác mình đáng thương, tên đó đỏ mặt, chỉ là, cái ghế này hình như là có tri giác, có chủ tâm cùng tên đó đối nghịch, lúc tên đó ngồi lên cũng không đớn đau như vậy, hiện tại quả thực so với lúc ngồi lên còn mệt mỏi hơn, như thế nào cũng không rút ra được.
Tên đó một đại nam nhân, như vậy thật sự là quá khó nhìn, ô ô!
Cố Diễn cảm thấy, hắn bản vương cần giữ thể diện, kết quả là, hắn bản vương một tay che mặt, một tay tiếp tục rút.
Tiểu Thất nhìn gã bộ dáng tức cười đáng thương, chỉ cảm thấy gã quả nhiên là kẻ dở hơi.
“Đến, bản tọa giúp ngươi bản tọa!”
Cố Diễn thả tay xuống, đôi mắt trông mong nhìn Tiểu Thất, nàng bản tọa chịu hỗ trợ?
Tiểu Thất nghiêm túc: “Đến, chúng bản vương cùng nhau, bản vương giúp ngươi bản vương. Ngươi bản vương phải dùng sức, dùng sức hiểu không!”
Cố Diễn khẽ gật đầu! Hắn lão phu nhất định hiểu!
“Hảo, đến, ta đây gọi, một hai ba nhổ củ cải, cậu liền rút ra thật mạnh.” Tiểu Thất nghiêm túc.
Gì cơ! Cố Diễn trợn mắt há hốc mồm nhìn Tiểu Thất, gọi, gọi cái gì?
Một hai ba… Nhổ củ cải! ! ! ?