Ẳng, Ẳng, Phu Quân Là Trung Khuyển
Chương 3
Lâm thị thấy nữ nhi cúi gằm đầu, một bộ “Lão phu sai rồi”, dù muốn trách cứ thế
nào cũng không thể nói ra miệng, bà hơi than thở nhẹ một tiếng, vò vò
mái tóc hơi có vẻ mất trật tự của nữ nhi, “Ngươi lão phu nha, mau trở về phòng
dọn dẹp một chút, sáng mai lão phu để Trịnh Đồng đưa ngươi lão phu.”
Tiểu Thất gật gật đầu, “Ta đây biết rồi. Thân mẫu, ngài ở nhà phải chiếu cố thật tốt cho thân phụ, đừng để ý đến những người kia.”
Thấy cô bản tọa nghiêm trang, Lâm thị không thể nhịn được bật cười: “Cậu ngược lại
dặn dò bản tọa. Bản tọa sao lại không biết nên làm thế nào, chỉ có cậu nha đầu kia
này mới có thể cùng lũ người kia cứng đối cứng. Cậu nghe lời, đi chuẩn bị
đi. Bên ngoài, bản tọa không thể bên cạnh cậu, cậu càng phải thận trọng
từ lời nói đến việc làm, sửa lại tính tình táo bạo kia của cậu. Lần
này nếu không phải Trung Dũng vương gia đến, sợ là cậu sẽ bị thua
thiệt.”
Tiểu Thất sửng sốt nói: “Đi An Hoa Tự là đề nghị của Trung Dũng vương gia?”
Lâm thị ôn nhu cười: “Ừ. Vương gia tới quá đỗi đúng lúc, ta đây nghe nói ngươi ta đây
bị lão phu nhân gọi đi đang muốn đi qua, chỉ thấy vương gia đến, ông ấy
thấy ta đây lo lắng, hỏi chuyện đã xảy ra, thuận tiện giúp chuyện này. Mặc
dù ngươi ta đây một tiểu cô gái một thân một mình đi An Hoa Tự cầu phúc có
chút không ổn, nhưng đi cầu phúc vẫn hơn lưu trong phủ. Như vậy cũng có
thể cho ngươi ta đây ổn định tâm tình.”
Tiểu Thất cầm tay Lâm thị,
tựa ở bả vai của bà, mềm yếu nói: “Thân mẫu yên tâm đi. Trong miếu tự
không có Lục tỷ tỷ, lão phu sẽ hảo hảo sinh hoạt. Nếu như thân phụ tỉnh, mẫu
thân phải sớm cho lão phu biết nha. A đúng rồi, còn gì nữa không nhỉ, nếu tìm được Đại Bạch, cũng phải báo cho lão phu nha.”
Tiểu Thất nghiêng đầu cẩn thận nghĩ, cân nhắc mình còn quên chuyện gì không.
Xem cô bản vương như bà quản gia nhỏ, Lâm thị không kiềm chế được cười càng thêm lợi
hại, “Được được được, mặc kệ có chuyện gì, đều thông báo ngươi bản vương.”
Tiểu Thất nghiêm túc cẩn thận khẽ gật đầu: “Cho bản tọa biết là được rồi.”
Lâm thị buồn cười, Tiểu Thất là lần đầu tiên một người ra cửa, Lâm thị đến
cùng là có chút không yên lòng, nghĩ như vậy, nên tự mình chuẩn bị cho
Tiểu Thất. Nhà mẹ đẻ bà là Diêm thành thủ phủ, đương nhiên không thiếu
tiền bạc, trong mấy con dâu nhà Trịnh gia, đồ cưới của bà là nhiều nhất, cũng dư dả nhất.
Tiểu Thất tuổi còn nhỏ, không hiểu, luôn
cảm thấy bọn hạ nhân kiến phong sử đà (mượn gió bẻ măng), lại không
biết, mặc dù mọi người ngoài sáng không giúp lũ người kia, nhưng trong tối lại lén lút giúp đỡ, đối với tam phòng có nhiều chiếu cố, ai lại từ chối
qua lại với bạc đây!
Về phần chuyện hôm nay, thật là là phát sinh quá sớm, thoáng cái liền nháo đến lão phu nhân bên kia, hộ viện
đều bị lão phu nhân lưu tại trong viện, lúc này mới không có người thông báo cho bà, nếu không, chuyện tuyệt đối sẽ không phát triển như vậy.
Đương nhiên, Lâm thị chắc chắn sẽ không nói cho nữ nhi biết. Tiểu Thất
đơn thuần lại có chút xúc động, nói nhiều với cô ta đây, cũng không thỏa
đáng.
Nghĩ như vậy, Lâm thị bỏ thêm tiền bạc vào bọc hành lý của Tiểu Thất, đồng thời dặn dò: “Phật môn trọng địa, tiền bạc mặc dù
không nhất thiết phải dùng đến, nhưng là nên thêm hương khói, cũng không thể giản lược. Chúng bản tọa cùng lắm là để an tâm thôi. Đối phương hiểu không?”
Tiểu Thất khẽ gật đầu.
Lâm thị mỉm cười, “Trịnh Đồng đưa đối phương đi sẽ trở lại, bên kia có trọng
binh gác, sẽ không phải lo về vấn đề bình an. Đối phương yên tâm là được, nếu nói cái gì không ổn, thì là bên kia có vài vị nương nương xuất gia,
đối phương cách xa một chút. Với tính tình của đối phương, nháo không tốt thì đắc
tội với người, cũng không trách tổ mẫu đối phương hết lần này đến lần khác
dặn dò.”
Tiểu Thất ôm đầu: “Mẹ ta đây nói thật dong dài!”
Lâm thị liếc cô ấy một cái, vì cô ấy sửa sang lại quần áo, “Bản tọa có thể không
lo lắng ngươi bản tọa sao! Ở nhà thì gây gổ với người bản tọa, ra cửa còn không biết
gây ra trò gian gì.”
Tiểu Thất xin lỗi vò đầu…
… … … … … … … … … … … … … … … … … … …
Hôm sau.
Theo xe ngựa chậm rãi đi về phía trước, Tiểu Thất từ bên trong thò đầu ra
không ngừng nhìn quanh, Lâm thị phất tay, trên mặt luôn nở nụ cười.
Bóng người càng ngày càng nhỏ, cho đến khi đã hoàn toàn không còn nhìn thấy, Tiểu Thất rúc đầu vào, lầm bầm: “Đây là bản tọa lần đầu tiên một người ra
cửa. Kỳ thật, trong lòng bản tọa là có chút thấp thỏm.”
Nha hoàn Tiểu Đào xì một cái bật cười: “Tiểu thư, không tính ta đây sao!”
Tiểu Thất chống cằm, sẵng giọng: “Cậu nhặt xương trong trứng gà sao? Ta đây
chỉ là không có đi theo cha mẹ.” Ngừng một cái, cô ta đây chu môi: “Cũng
không có Đại Bạch.”
Trong xe ngựa nhất thời tĩnh lặng trở
lại, cũng không biết trải qua bao lâu, chỉ nghe tiếng vó ngựa ngừng lại, Trịnh Đồng chịu trách nhiệm hộ tống bẩm: “Khởi bẩm Thất tiểu thư, đã
đến An Hoa Tự.”
An Hoa Tự không tính lớn, nhưng lại rất đặc
biệt, nó đặc biệt là vì, những phi tử không có con cái của tiên hoàng
đều đến đây xuất gia, chính là bởi vậy, An Hoa Tự được trọng binh trông
coi. Mà cũng bởi vậy thanh danh An Hoa Tự lan truyền khắp nơi. Đương
nhiên, không phải là người người có thể ở tại An Hoa Tự, Tiểu Thất lần
này có thể tới, đều là nhờ Trung Dũng vương gia.
Tĩnh Âm sư
thái sớm đã chờ ở cửa, thấy Tiểu Thất đến, dẫn cô ấy đến hậu viện, Tiểu
Thất quy củ, hiển lộ phong độ tiểu thư thế gia. Mặc dù cô ấy ở nhà là một thiếu nữ bướng bỉnh, nhưng ra khỏi cửa, đại biểu chính là Trịnh phủ,
đương nhiên phải cẩn thận thủ lễ.
“Trịnh tiểu thư ở tại sân
nhỏ này, An Hoa Tự ban ngày khách hành hương nhiều, nếu như tiểu thư yêu thích thanh tịnh, thì chạng vạng có thể đến đại điện cầu phúc. Ba bữa cơm sẽ có tiểu ni tới đây đưa món ăn chay, tiểu thư không cần lo lắng. An
Hoa Tự không được lén lút nhóm lửa, càng thêm không đồng ý ăn mặn, điểm
này tiểu thư phải nhớ cho kỹ.” An Hoa Tự đương nhiên có một chút quy củ
của mình, Tĩnh Âm sư thái báo cho Tiểu Thất, sau đó mỉm cười rời đi.
Chờ sư thái rời đi, Tiểu Thất vào phòng, gian phòng kia cũng không phức
tạp, chỉ một vào một ra, trong phòng cũng không quá mức bài trí, chỉ đơn giản giường chiếu bàn ghế, thậm chí ngay cả một cái gương cũng không
có. Có lẽ là bài trí quá mức đơn giản, vốn là gian phòng không lớn lại
có chút trống trải.
Tiểu Đào động tác nhanh nhẹn, không lâu lắm, gian phòng kia đã có chút cảm giác khuê phòng của nữ tử.
Thu thập xong xuôi, Tiểu Đào nói: “Phòng ở nhỏ cũng có chỗ tốt, nếu như trong phủ, làm sao có thể mau như vậy.”
Tiểu Thất nở nụ cười, “Được rồi, giống như ở trong phủ, bản vương ở nội thất, cậu ở ngoại thất, có chuyện gì bản vương sẽ gọi cậu. Ngày thường không có đại sự gì, bản vương đi đại điện niệm kinh, cậu lưu trong phòng là được”
Tiểu Đào khẽ gật đầu: “Bản tọa có thể đi phòng bếp giúp sư thái nấu cơm. Như vậy đến
lúc đó có thể trực tiếp mang về, cũng không cần chúng chạy tới đưa, rất thuận tiện!”
Tiểu Thất cũng không thèm để ý những chi tiết này, cười khẽ gật đầu.
Có lẽ là lần đầu tiên rời nhà, tự mình sống độc lập, Tiểu Thất đúng là
thoáng cái có chút luống cuống, cụ thể phải làm gì, nữ nhân ấy một chút cũng
không biết. Giống như con ruồi không đầu, xoay hai vòng bên trong bên
ngoài, nữ nhân ấy rốt cục ngồi xuống.
Thường ngày nàng bản tọa tay chân
luống cuống hay là có tâm sự, cũng sẽ cùng Đại Bạch nói nói. Nhưng là
bây giờ Đại Bạch không thấy, nàng bản tọa tìm hồi lâu, cũng khóc mấy lần, nhưng
là Đại Bạch vẫn như cũ không có xuất hiện.
Nữ nhân ấy thường xuyên nghĩ, Đại Bạch đến tột cùng đi nơi nào, nhưng lại không thể nào biết được.
Mất đi là tri kỷ quan trọng nhất, Tiểu Thất khổ sở cắn cắn môi, nàng ta đây đứng lên, dặn dò: “Ta đây đi đại điện tiền viện cầu phúc. Cậu cũng xem mọi nơi một chút, làm quen hoàn cảnh một chút.”
Tiểu Đào đồng ý.
An Hoa Tự bố cục đơn giản, là một đại viện vuông vức, mà mấy sân nhỏ bên
trong cũng đều hết sức quy củ, mặc dù Tiểu Thất là lần đầu tiên đi, tuy
nhiên cũng không sợ đi nhầm, nàng ta đây đi vào tiền viện.
Hiện
thời đã là buổi chiều, dân gian có chút chú ý, nói là buổi chiều không
bái phật, bởi vậy trong điện cũng không có ngoại nhân nào, một vài sư
thái đang tụng kinh.
Cũng không có người hỏi đến cô bản tọa, Tiểu
Thất cũng không kinh nhiễu người ngoài, học bộ dáng của đám người kia quỳ
xuống, lẳng lặng đi theo tụng kinh.
Thật sự có thể bình phục tâm thần, dần dần, Tiểu Thất vứt bỏ tạp niệm cùng không nỡ trong lòng,
bình phục lại. Thời gian trôi qua cực nhanh, chờ tụng kinh kết thúc, thế nhưng mặt trời đã lặn phía tây, vài vị sư thái đứng dậy gật gật đầu chào
lẫn nhau rời đi, Tiểu Thất cũng là như thế.
Mặt trời chiều
ngã về tây, bầu trời một mảnh nhàn nhạt vàng óng ánh, Tiểu Thất cân
nhắc: Nếu như đêm nay có thể ăn trứng vịt muối thì tốt rồi. Màu của bầu
trời, giống như lòng đỏ trứng muối vậy!
Ách, đương nhiên, đây là nữ nhân ấy suy nghĩ nhiều, cười một tiếng, Tiểu Thất nhẹ nhàng hướng về sân nhỏ của mình.
“Ẳng!” Một tiếng nho nhỏ truyền đến.
Tiểu Thất tức thì ngây dại, nàng ta đây dừng bước lại, đứng tại nguyên chỗ, dựng lỗ tai lên.
“Ẳng ẳng.”
Khẳng định là tiếng chó sủa, Tiểu Thất nhanh chóng kích động, không biết tại sao, nàng lão phu thoáng cái liền nghĩ đến Đại Bạch. Nàng lão phu đi theo tiếng chó sủa, rất nhanh thì tìm đến bụi cỏ trong góc tường, trong bụi cỏ phát ra tiếng ư ử nhẹ nhàng, tiếp theo lại là một tiếng chó sủa: “Ẳng ẳng!”
Tiểu Thất khó nén kích động, nhanh chóng lay mở bụi cỏ, “Đại Bạch, ngươi bản tọa đi đâu…” Không đợi nói xong, Tiểu Thất ngây dại.
Làm gì có Đại Bạch, ngồi chồm hổm ở trong góc ẳng ẳng kêu, rõ ràng là một
nam hài tử, bằng tuổi nữ nhân ấy. TÊN ĐÓ ngồi chồm hổm trong góc, đối với nữ nhân ấy
”Ẳng” một tiếng, dáng vẻ khá là vui vẻ.
Tiểu Thất: “…”
“Ẳng ẳng, ẳng ẳng ẳng!” Nam hài tiếp tục học chó sủa.
Tiểu Thất cố gắng bình phục tâm tình, cô lão phu trừng mắt nam hài, nam hài dùng
cả tay chân tiến đến bên người cô lão phu, dùng mặt cọ làn váy của cô lão phu, “Gâu
gâu gâu! Ẳng ư ~ “
Tiểu Thất tức thì né tránh, cô ấy gắt
gao nhìn chằm chằm nam hài, hỏi: “Ngươi ta đây là ai, tại sao phải học chó sủa. Đừng tưởng rằng giả chó thì ta đây tốt tính. Ta đây cho ngươi ta đây biết, ta đây cũng
không phải là dễ trêu.”
Mắt to đen nhánh của nam hài cũng
chăm chú nhìn chằm chằm Tiểu Thất, hắn tội nghiệp “Ẳng ư ~” một tiếng,
co rúc bên chân Tiểu Thất, một thân bạch hắn bởi vì những động tác này, cọ hết sức bẩn thỉu, dù là như thế, hắn vẫn cúi đầu ư ử.
Không biết tại sao, Tiểu Thất cảm thấy, trong đôi mắt đen nhánh của nam hài này, tràn đầy quen thuộc cùng khẩn cầu.
Cô bản tọa cao thấp quan sát gã, sửng sốt phát hiện, cạnh gáy của gã, có một vết thương nhàn nhạt, Tiểu Thất tức thì ngây dại!