Ẳng, Ẳng, Phu Quân Là Trung Khuyển
Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-07-16 00:15:16 | Lượt xem: 5

Ánh nắng sáng sớm long lanh rực rỡ, Tiểu Thất đi đến vườn hoa hái hoa mà
thân phụ thích, đợi đến khi Lâm thị vào cửa, Tiểu Thất đã cắm xong hoa,
thấy Lâm thị nhìn nữ nhân ấy, Tiểu Thất hoạt bát cười: “Mẹ, con sớm
chứ?”

Lâm thị khẽ gật đầu, bà cảm khái nói: “Xem ra đến An Hoa Tự, cũng không uổng công.”

Tiểu Thất kiêu ngạo giương đầu, nói: “Đương nhiên a! Con đương nhiên là phải có chút thay đổi, nếu không thì trễ nãi một tháng này một cách vô ích
sao?”

Lâm thị không thể nhịn được bật cười, bà tiến lên sửa sang lại đệm chăn cho Trịnh Tam Lang, nói: “Con đi mở cửa sổ ra đi.”

Tiểu Thất đi mở cửa sổ. Lâm thị nói: “Ta đây đi phòng bếp nhỏ xem xem thuốc của
cha con thế nào. Con ngồi với ông ấy một lát, lâu như vậy cũng không
gặp, cha con đại khái cũng nhớ con, con cùng ông ấy trò chuyện.”

Hồi lâu không thấy, cha cô ấy tựa hồ mập một chút, không gầy như lúc cô ấy
đi, bây giờ nhìn lại, Tiết thần hắn quả nhiên vẫn còn có chút năng lực.

Tiểu Thất suy nghĩ một chút, ngồi ở bên giường, “A cha, cha mau tốt đi.”

Trịnh Tam lão gia lẳng lặng nằm ở nơi đó, giống như trước kia, Tiểu Thất hôm
qua nghe nói cha có chút ít khởi sắc, nhưng đến tột cùng ra sao,
nữ nhân ấy cũng không biết, “A cha, thân mẫu nói cha khá hơn nhiều. Cha nếu đã khá hơn nhiều, thì đừng để cho chúng bản tọa lo lắng được hay không? Cha
tỉnh lại sẽ tốt hơn? Cha tỉnh lại, con sẽ không lo lắng. Cha biết không? Tiểu Thất rất ngốc, rất nhiều chuyện chờ cha hỗ trợ xử lý đây!”

Lại suy nghĩ một chút, Tiểu Thất cắn môi, chống cằm nhìn cha cô ta đây, “A cha,
con nghe nói, tối hôm qua tiểu thế tử bị tập kích. Cha không phải là rất thích người học sinh này sao? Nếu như cha tỉnh lại, sẽ có thể giúp tên đó
tìm được hung thủ. Cha chẳng lẽ muốn mắt thấy tên ngu xuẩn kia bị người
giết chứ? Cha xem, mọi người chúng ta đây đều rất cần cha, cho nên cha tỉnh
lại được hay không?”

Trịnh Tam lão gia vẫn không có động tác gì, thập phần an tường, Tiểu Thất tiếp tục nói: “Còn có Đại Bạch. Phụ
thân, Đại Bạch rất cần cha giúp.”

Tiểu Thất giơ ngón tay, dè dặt ngắm cha nàng bản vương, nói: “Cái kia, thân phụ a, cha cũng biết, trước đó
vài ngày Đại Bạch không phải là mất tích sao? Con tìm được tên đó. Tìm tại
An Hoa Tự, khác thường không? Chính tên đó cũng không biết mình là làm sao tìm
được đến An Hoa Tự. Có điều, tên đó biến thành một người, một người nam
nhân.” Tiểu Thất cắn môi, “Thân phụ, cha nói làm sao bây giờ a! TÊN ĐÓ hảo
hảo một con chó, thế nhưng biến thành người, vậy phải làm sao bây giờ
a!”

Tiểu Thất càng nghĩ càng ưu sầu: “Kẻ ngốc kia trừ ăn ra
chính là ngủ, cái gì cũng không hiểu. Trông cậy vào chính gã biến trở
lại là không thể nào. Tiểu Thất ngây ngốc, cũng không biết nên làm cái
gì bây giờ, cha giúp con một chút được hay không? A cha, cha tới giúp
con được chứ?”

Tiểu Thất nói lảm nhảm: “Con mang tên đó về,
liền giấu trong phòng, thân phụ, cha không biết a, lần trước ở An Hoa
Tự, Thúy Đào nữ nhân ấy bản tọa nhìn thấy kỳ thật chính là Đại Bạch, chẳng qua là
khi đó Đại Bạch cơ trí, trộm chạy ra ngoài, hiện tại con giấu tên đó ở
trong phòng, nhưng vấn đề không phải là chuyện này, con rất sốt ruột.
Môt khi bị người biết rõ, này phải làm như thế nào cho phải a?”

Tiểu Thất thao thao bất tuyệt đem những chuyện bên cạnh mình nhắc tới cho
Trịnh Tam Lang đang hôn mê bất tỉnh nghe, lại không biết, bên ngoài cửa
sổ Lục tiểu thư Tĩnh Xu đã nghe được hết thảy.

Nữ nhân ấy ta đây bóp
khăn, đi vài bước mau ra khỏi sân nhỏ tam phòng. Một bên Thúy Đào nước
mắt lưng tròng: “Tiểu thư, người xem, ta đây nói ta đây không có nói láo nha?
Lão phu nhân hôm qua nói ta đây hồ ngôn loạn ngữ bố trí tiểu thư, còn khấu
trừ ta đây ba tháng tiền công, ta đây thật oan uổng a. Trong phòng Thất tiểu thư rõ ràng có nam nhân.”

”Câm miệng.”

”Nhưng tiểu thư, chúng ta đây vì cái gì không vạch trần nàng ta đây? Như vậy nàng ta đây liền không có cách nào ngụy biện.” Thúy Đào nói.

Đầu óc Tĩnh Xu lần này thanh tỉnh hơn, cùng Thúy Đào trở về sân nhỏ của
mình, thấp âm thanh: “Phải bắt tận tay day tận mắt. Chúng bản vương không thể
tùy tiện làm lớn. Nếu không lại ra chuyện như lúc trước, tổ mẫu tất
nhiên sẽ cảm thấy là phòng lớn chúng bản vương bới lông tìm vết.” Ngừng một
chút, Tĩnh Xu nói: “Cậu đi mời mẹ bản vương đến, bản vương lần này tất nhiên
khiến cho cô ấy nói không ra lời.”

Thúy Đào chạy như một làn khói ra ngoài, không lâu sau, đại phu nhân vội vàng chạy đến.

Bà vừa vào cửa, Tĩnh Xu liền đem hết thảy chuyện nói ra. Đại phu nhân
Vương thị khiếp sợ nhìn Tĩnh Xu, hỏi: “Con nói, là thật sao?”

Tĩnh Xu: “Còn không phải sao. Con và Thúy Đào đều chính tai nghe Tiểu Thất
nói chuyện này. Nếu nói là một người nghe lầm cũng thôi, còn có thể hai
người đều nghe lầm? Này rõ ràng không thể nào.”

Vương thị rơi vào trầm tư.

Tĩnh Xu lấy làm quái dị nói: “Thiên hạ rộng lớn vô kỳ bất hữu, một con chó
đang yên đang lành, nhưng không hiểu sao lại biến thành người, này nói
ra, sợ là không có người chịu tin. Di, đợi chút, không đúng!” Tĩnh Xu
thay đổi sắc mặt, nàng ta đây ta đây nhìn đại phu nhân Vương thị, run rẩy nói: “Đại Bạch rõ ràng bị con đánh chết, làm sao sẽ lại có một cái Đại Bạch khác? Nó đã chết, chẳng lẽ liền biến thành người? Điều này sao có thể?”

Vương thị nhìn chằm chằm Tĩnh Xu, dặn dò: “Cái gì bị con đánh chết, con chớ
nói bậy, Đại Bạch chết, không có quan hệ với con.”

Tĩnh Xu
sít sao níu lấy tay áo Vương thị, “Thân mẫu, mẹ nói Đại Bạch biến thành
người, có phải muốn tới tìm con báo thù hay không? Nàng lão phu… Tiểu Thất,
Tiểu Thất nói nàng lão phu là ở An Hoa Tự tìm được Đại Bạch. Nhưng Đại Bạch đã
bị chúng lão phu chôn a.”

Lúc này sắc mặt Tĩnh Xu đã tái nhợt,
nàng lão phu lão phu cơ hồ thoáng cái liền nghĩ đến tình huống lúc ấy lục soát gian
phòng Tiểu Thất, nàng lão phu lão phu vội vã nói: “Lúc ấy con lục soát phòng Tiểu
Thất ở An Hoa Tự, thì nhìn đến cầu vải mà Đại Bạch thích chơi. Thân mẫu, làm sao bây giờ? Mẹ nói sao lại thế này?”

Mới vừa rồi còn
dương dương đắc ý cảm giác mình bắt được chuôi của Tiểu Thất, muốn một
kích phải trúng, có điều chỉ trong chốc lát, Tĩnh Xu sợ hết sức, nữ nhân ấy lão phu
càng nghĩ trong lòng càng phát rét, chuyện này, tuyệt đối không đơn giản như vậy.

”Thân mẫu, làm sao bây giờ làm sao bây giờ?”

Vương thị đến cùng là lớn tuổi, bà nắm tay Tĩnh Xu: “Con chỉ có chút tiền đồ
này? Tỉnh táo cho bản tọa. Không cần quá lo lắng. Chó đang yên đang làm sao
có thể biến thành người. Coi như là biến thành người, có thể có ích lợi
gì? Nên là tên đó sợ chúng bản tọa, không phải là chúng bản tọa sợ tên đó. Tiểu Thất một thiếu nữ chưa lấy chồng che giấu tên đó trong phòng, nói ra, mất mặt chính là cô ấy. Lại nói, có khi cô ấy bản tọa ở bên ngoài quyến rũ nam nhân, cô ấy
nói như vậy là lừa gạt cha cô ấy thôi.”

Tĩnh Xu tái mặt hỏi: “Kia… Mẹ bản tọa, mẹ nói chúng bản tọa nên làm cái gì bây giờ? Vạch trần nữ nhân ấy sao?”

Vương thị cười nhạt, “Khó được có cơ hội tốt như vậy, chúng bản tọa có thể bỏ qua sao. Chuyện này, mẹ bản tọa giúp con.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8