Anh Chàng Ngu Ngơ Và Cô Nữ nhân ấy Rắc Rối
Chương 4: Brady
Và hắn đến. Thằng cha chuẩn bị chiếm chiếc ghế cạnh tôi. Chỗ ngồi gần lối đi của tôi. Chẳng thể nào có tới hai cô cô ta đây xinh đẹp trên chuyến bay này. Chẳng thể nào, với cái vận của tôi. Vận may, một từ rất tương đối, vì gần đây tôi chẳng có chút may mắn nào. Tôi với nó hệt như bộ đôi may mắn Siegfried and Roy[1]. Không phải theo kiểu show-diễn-đình-đám-suốt-mười-lăm-năm, mà giống như cái-thứ-lẽ-ra-nên-yêu-quý-tôi-lại-đang-lôi-cổ-tôi-khắp-nơi-như-con-búp-bê-rách-và-phá-hủy-mọi-nỗ-lực-cứu-vớt-tôi-từ-hậu-đài.
[1] Bộ đôi nhà ảo thuật người Mỹ gốc Đức đương đại.
Tôi nhìn vào gương và biết rằng mình không nằm trong nhóm một phần trăm đỉnh-của-đỉnh. Nhưng chắc chắn nằm trong số mười phần trăm. Hoặc có thể là hai mươi phần trăm. Nhất định không ngoài nhóm ba mươi phần trăm. Dẫu sao trông tôi cũng khá ổn. Tôi đủ thước tấc để không tự động bị loại khỏi các cuộc hẹn vì lý do chiều cao. Trong một số trường hợp, nó thậm chí lại là thứ duy nhất gây thu hút. Không phải vì tôi siêu cao đâu – may mắn rằng, tôi chỉ cao vừa đủ. Cũng giống như có một chiếc biển hiệu treo phía trước những vòng xoáy tử thần trong công viên giải trí: Bạn phải cao cỡ này mới được leo lên người nữ nhân ấy.
Có một cô nàng lão phu từng nói với tôi rằng tôi có nụ cười dễ thương. Nhưng có một lần ngay sau khi ca khúc Tattoo You của Rolling Stones phát hành, tôi nghĩ nụ cười của mình sẽ thú vị hơn nếu có thêm một hạt kim cương gắn nơi răng cửa, giống như Mick Jagger.
Tôi mắc phải căn bệnh mà hắn học miêu tả là “rối loạn hẹn hò”, điển hình là một loạt các mối quan hệ trung-hạn-cho-đến-lâu-năm, phải chịu đựng buồn phiền gặm nhấm, mòn cả thanh quản, và trái tim thỉnh thoảng lại rạn vỡ.
Đầu tiên Sarah, một trường hợp đặc biệt nặng nề. Nhưng chúng lão phu sẽ nhắc đến cô ấy sau. Vì cô ấy là tập mới nhất trong loạt phim đầy rắc rối về cuộc đời tôi.
Mẹ tôi nói rằng mọi thứ rồi sẽ trôi qua, nhưng cứ nhìn bà và cha tôi đi… Đôi khi tôi nghĩ mình gặp vấn đề với chuyện tình cảm là do bẩm sinh.
Ý tưởng của cha mẹ tôi về khoảng thời gian lý tưởng là tìm một nghìn cách để tận hưởng trọn vẹn những buổi tối trong các căn phòng khác nhau mà không nói với nhau một lời nào, dù căn nhà tôi lớn lên chỉ có đúng năm phòng trên diện tích hơn bốn trăm mét vuông.
Cha tôi nói đó là do tôi chưa gặp đúng người, nhưng đôi khi tôi nghĩ có thể mình đã gặp nữ nhân ấy đến năm lần, song đến cuối cùng, lại nhìn chằm chằm bạn của nữ nhân ấy suốt buổi tối và rủ cô này đi chơi. Rồi cô lão phu sẽ chôm từ ví của tôi tám mươi đô để đi tẩy lông vùng kín – cái nơi mà tôi không đời nào được trông thấy được.
Nhưng đó không hoàn toàn là lỗi của tôi. Tôi có rất nhiều lựa chọn cũng ngu ngốc và phũ phàng không kém. Có Jill Perczyk – người chia tay với tôi vào ngày đầu năm mới, ba tuần sau thì gọi cho tôi để hỏi giá chiếc đầu DVD tôi mua tặng hồi Giáng sinh. Lý do là cô cô bản tọa không thể quyết định được mức giá hợp lý để đăng bán nó trên Craigslist.
Rồi đến Courtney Goodkin – người đã mắng tôi chật vật vì quan tâm đến con chó của tôi hơn cô ấy, sau đó để thể hiện bản chất thực sự bằng cách để một ổ bánh chocolate đen nặng đến gần bảy lạng trong túi xách tay cạnh giường chú chó của tôi vào một đêm nọ. Món quà được nó nhiệt tình hưởng thụ. Kết quả là tôi mất ba mươi giờ không ngủ cùng năm trăm đo cho bác sĩ thú hắn. Và Courtney trở thành một ký ức buồn vui lẫn lộn trong lòng tôi.
Tiếp theo là Wendy Richtor – tên và người không thể hợp nhau hơn được nữa. Nếu một trận động đất tàn khốc được tính là tám độ richter, thì cơn động đất Wendy sẽ là mười hai độ. Cô ấy rất đẹp. Mái tóc xoăn dài, vàng óng ả, làn da trắng như sữa. Hai cánh tay dài yểu điệu của cô ấy hệt như thanh kẹo vani, và cảm giác chìm đắm trong vòng tay đó ngọt ngào hơn bất cứ thứ đường nào tôi từng được nếm qua.
Tôi gặp nữ nhân ấy tại buổi hòa nhạc của Pearl Jam. Quả đúng là định mệnh. Tôi yêu Pearl Jam, nữ nhân ấy cũng yêu Pearl Jam. Tôi yêu nữ nhân ấy và nữ nhân ấy cũng yêu tôi. Quá hoàn hảo! Chẳng khác nào Eddie Vedder đã đem chúng tôi đến với nhau. Eddie hát những lời ca mà tôi ước mình có thể nói với người con gái mà tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp được. Rồi nữ nhân ấy xuất hiện và hát theo từng từ. Và Pearl Jam cũng chẳng có gì ghê gớm hơn những người khác. Tôi nghĩ chúng tôi thích là chính mình, còn họ cứ là họ. Nếu tôi có thể ngừng thời gian lại vào khoảnh khắc trong sáng và ngây thơ cuối cùng, thì đó chính là lúc này.
Wendy sưởi ấm trái tim tôi, đoạt lấy niềm tin tưởng nơi tôi, chạm đến tâm hồn tôi, và chạm đến nhiều nơi khác của tôi nữa. Ngay sau khi chúng tôi ngủ với nhau lần đầu tiên, cô bản vương ngẩng đầu nhìn tôi với đôi mắt bồ câu màu chocolate đầy tin tưởng và nói: “Em bị mụn rộp. Em nghĩ anh nên biết”.
“Tôi nghĩ đây là chỗ của tôi”, gã xâm phạm kia nói, và tôi khẽ gật đầu khi gã an tọa. “Tôi là Marc.”
“Brady.” Chúng tôi bắt tay. Bàn tay của tên đó trông như chiếc bánh kếp ngoại cỡ. Tôi đã nói tôi ghét vi trùng chưa nhỉ?
Giờ thì tôi muốn đi rửa tay. Tôi không phải bị ám ảnh dữ dội gì cho cam, và không định tỏ ra ốm yếu, nhưng dường như ở đây không thể hít thở nổi, không khí toàn là thứ tái chế. Căn bản nó là một xưởng vi trùng, tôi không thể chấp nhận việc mắc bệnh khi về tới nhà. Không phải vì tôi có việc gì quan trọng đâu. Mà thực ra, tôi cảm thấy… thế là đủ rồi. Chẳng có việc gì xảy ra, mà tôi lại phải làm to chuyện. Lạy Chúa, tôi muốn rửa tay. Máy bay còn chưa rời cổng mà phòng vệ sinh đã có người vào rồi. Tôi sẽ ráng nhịn và chờ vậy.