Anh Hùng Mạn Tẩu
Chương 48
: Quay về trừng phạt
Sở Ngạo Thiên cảm giác thực ủy khuất, nước mắt lưng tròng ôm chân ngồi ở cạnh cửa, đem lỗ tai dính sát cánh cửa nghe động tĩnh trong phòng, cách đúng một lúc lại gọi mấy tiếng, “Thục nhân, bản tọa sai lầm rồi, cho bản tọa vào đi i i i i i i.”
Không có đáp lại, trời đã tối , Sở Ngạo Thiên đáng thương hề hề canh ở ngoài cửa lạnh run. Kỳ thật trong giáo phòng trống không ít, nhưng gã không dám đi, lo lắng rằng gã đi, Thục Nhân sẽ càng giận, không thèm để ý gã nữa.
“Ô ô ô, bản vương thật không biết Cát Cát sẽ trở về. . . . . .” Sở Ngạo Thiên cắn cắn ngón tay, lại đi cào cào cửa. Vẫn là không trả lời, khiến cho hắn nản lòng thoái chí.
Đang lúc Sở Ngạo Thiên không hề giữ hình tượng mà đem đầu áp vào cửa cọ , thì ánh mắt quét thấy Cát Cát. Sở Ngạo Thiên đại kinh thất sắc, xem xét cánh cửa vẫn bình thường, lại nhìn Tô Cát đang từng bước tới gần , bật người đứng lên.
“Cậu đừng lại đây!” Sở Ngạo Thiên không biết làm gì, hắn mới không phải sợ dọa người, hắn là sợ lại làm cho Thục Nhân hiểu lầm.
Tô Cát đâu chịu nghe, từ từ đi tới, ánh mắt đánh giá một phen, cười khẩy nói “Giáo chủ ở đây làm cái gì ?” Sở Ngạo Thiên sợ bị Lâm Thục Nhân phát hiện, không dám lộ ra, phất tay ý bảo tên đó đi. Tô Cát thấy bộ dáng tên đó kinh hoảng , nhất thời muốn nổi lên đùa giỡn, cố ý trưng vẻ mặt dễ thương, nói”Giáo chủ, đối phương như vậy sợ tên đó a?”
“Không, không liên quan đến cậu.” Sở Ngạo Thiên như bị buột trên cửa.
Tô Cát tiếp tục tới gần, nói “Đến tột cùng ngươi ta đây là giáo chủ hay là hắn là giáo chủ?”
Sở Ngạo Thiên chậm rãi vuốt vuốt tóc, không dám nhìn thẳng Tô Cát, nghe hắn bản tọa nói, “Bị nhốt ở bên ngoài thật đáng thương, đến phòng bản tọa đi, bản tọa giúp đối phương sưỡi ấm ——”
Sở Ngạo Thiên quả nhiên bị dọa, trước kia Cát Cát đối tên đó vô cùng cực ghét, lần này trở về lại biến hóa lớn như vậy ? Tô Cát không chút nào nhụt chí tiếp tục tiến công, cả người đều ngã vào ***g ngực Sở Ngạo Thiên, nói “Đối phương cư nhiên còn lo lắng, thật sự là chỉ thấy người mới cười, không nghe thấy người cũ đang khóc.”
Sở Ngạo Thiên mồ hôi lạnh chảy ròng, thật sự là Cát Cát lúc trước vừa đánh vừa mắng gã? Tô Cát còn nói thêm, “Một đêm phu thê trăm đêm ân ái, ngươi bản vương sẽ không vì gã mà đuổi bản vương đi đi ?” Dứt lời, nước mắt chảy đầy trên mặt.
Sở Ngạo Thiên nổi một thân da gà, lách ngang như cua bò, vội la lên “Ngươi bản vương thích trụ liền trụ, không ai đuổi ngươi bản vương, nhưng ngươi bản vương đừng đến nhiễu chúng bản vương. . . . . .”
Nói còn chưa nói hết, cửa ‘đát’ một tiếng mở ra , Sở Ngạo Thiên đang dựa vào cửa thì vừa lúc ngã vào ***g ngực Lâm Thục Nhân. Sở Ngạo Thiên lại sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, sắc mặt Lâm Thục Nhân cũng cực kỳ khó coi. Tô Cát ngay lập tức thay đổi biểu tình ngạo mạng, khóe mắt liếc Lâm Thục Nhân. Lâm Thục Nhân một tay trảo Sở Ngạo Thiên vào phòng, lưu cho Tô Cát một tiếng đóng cửa vang dội , Tô Cát ‘hừ’ một tiếng, vung tay áo bỏ đi.
Trong phòng, Sở Ngạo Thiên bị Lâm Thục Lhân ném lên trên giường, mạnh thật là mạnh, làm hắn có điểm đau. HẮN xoa đầu nhìn phía Lâm Thục Nhân, phát hiện đối phương sắc mặt phi thường không tốt, không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.
” Thoát gã phục.” Lâm Thục Nhân nói như ra lệnh.
“A?” Sở Ngạo Thiên chấn kinh, nhanh chóng phản ứng, ngượng ngùng hỏi “Hiện tại?”
Nhìn Lâm Thục Nhân vẻ mặt bình tĩnh , Sở Ngạo Thiên không dám tiếp tục hỏi nhiều, bắt đầu ngoan ngoãn cỡi áo, quần áo nhất kiện kiện rũ xuống dưới, càng ngày càng ít, gã đỏ mặt lên.
“Nằm xuống.” Lâm Thục Nhân mệnh lệnh lạnh như băng ngầm .
Sở Ngạo Thiên làm theo, sau đó nhìn thấy Lâm Thục Nhân tiến đến chỗ mình, nghĩ rằng Thục Nhân là muốn cùng hắn thân thiết, trong lòng bắt đầu kích động.
” tách chân ra.” Lâm Thục Nhân phía trên khẩu khí vẫn đông cứng như cũ .
“Di? Nga. . . . . .” Sở Ngạo Thiên phối hợp mở ra hai chân, nghi hoặc , không khởi động liền trực tiếp đến ?
Kết quả Lâm Thục Nhân quay đầu cầm lấy cái áo gã mơi cởi, xé thành vài đoạn, đem tay chân Sở Ngạo Thiên cột vào đầu giường.
“Thục Nhân?” Sở Ngạo Thiên không rõ nên bị đùa nghịch một phen, cuối cùng thành hình chữ ‘đại’ – hình người nằm dang tay chân.
Lâm Thục Nhân không chút khách khí nói, “Dám giãy liền một tháng không chuẩn lên trên giường!”
Sở Ngạo Thiên không dám lộn xộn ,ác liệt chính là ở phía sau, Lâm Thục Nhân từ trong ngực lấy ra một cái hòm nhỏ màu đỏ, vừa mở ra một mùi hương khí ma huyễn vừa xông vào mũi. Chỉ thấy Lâm Thục Nhân dùng tay phếch một ít cao dược màu trắng kia , xoa lên mặt sau của Sở Ngạo Thiên.
“Xuân, Dạ Xuân. . . . . .” Sở Ngạo Thiên nói lắp ,tên đó đương nhiên nhận biết được kia là loại dược gì
Lâm Thục Nhân làm xong mấy việc rồi đi xuống gường, nói thêm một câu “Thành thật ngốc ” liền ly khai. Biết rõ loại cao này lợi hại ra sao , Sở Ngạo Thiên khóc không ra nước mắt, cảm giác h* th*n dần dần nóng lên, thật giống như có một đống củi khô vừa bỏ vào một mồi lửa, rất nhanh bùng cháy.
Tô Cát vui vẻ trở về phòng mình , chân vừa bước đến cửa, liền nghe thấy tiếng đập cửa. Mở ra nhìn lên, người tới đúng là Lâm Thục Nhân. Tên đó khẽ hừ một tiếng, nói “Cậu tới làm gì?”
Nhìn Lâm Thục Nhân không trả lời, Tô Cát nhân tiện nói “Như thế nào, không thoải mái khi ta đây trở về an hưởng vị trí của ngươi ta đây ? Nghĩ muốn đuổi ta đây đi cũng phải nhìn xem giáo chủ có đồng ý hay không, ha hả, ta đây hầu hạ giáo chủ so với ngươi ta đây không hề ngắn hơn, gã cuối cùng chọn ai còn không nhất định đâu, ta đây nghĩ ngươi ta đây nên an phận đi.”
Tô Cát nói còn chưa nói xong, Lâm Thục Nhân dương tay liền cho gã một bạt tai, đánh cho gã gào khóc thảm thiết.
“Đối phương điên ư!”
Ba! Lại là một bạt tai, đánh vào giống nhau vị trí, Tô Cát bị đánh cho đầu óc choáng váng, liên tục lui vài bước, mặt nhanh chóng liền sưng vù lên. Tên đó trong lòng là muốn đánh lại, hai cái tát giáng xuống, cả người tên đó đều ngừng lại cân nhắc . Hơn nữa cho dù tên đó thật sự muốn đánh lại, cũng không phải đối thủ của Lâm Thục Nhân.”Cậu dám đánh bản vương, bản vương sẽ đi nói cho giáo chủ. . . . . .”
Lâm Thục Nhân không thèm nhìn, lại liên tiếp cho thêm hai cái tát, vẫn đánh vào sườn mặt lúc nãy, Tô Cát kêu thảm ngã lăng xuống.
“Ai lớn ai nhỏ ?” Lâm Thục Nhân hỏi, trên môi nở nụ cười mỉm.
Tô Cát chưa từng chịu loại ngược đãi này , nhất thời hai mắt đầy nước mắt, nói “Cậu lớn, cậu lớn, ta đây nhỏ. . . . . .”
Ba, lại là một cái. Tô Cát quát to một tiếng, khóc hô “Bản tọa từ bỏ, từ bỏ, tiểu nhân bản tọa cũng không cần!”
Lâm Thục Nhân khẽ cười một tiếng, nói “Phạm tả sử, các ngươi ta đây xuất hiện đi.”
Dứt lời, Phạm Đình Chí, Kim Hâm cùng Giang Tuyền Phi ba người đi vào trong phòng , Tô Cát xoa cái má phù thủng biến dạng, sắc mặt chợt biến, trong lòng hô to không ổn.