Anh Nghĩ Muốn Em
Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-07-25 08:45:21 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 39

Nghe vậy, anh lão phu trừng mắt nhìn, thay đổi tầm mắt nhìn về phía góc tối, trong mắt cũng bao trùm một tầng hắc ám. “Em tới tìm tôi báo thù sao?”

Nghe thấy câu hỏi của anh lão phu, tôi gật khẽ gật đầu. “Đúng vậy.” Sau đó đứng lên, tức thì bước về trước hai bước, kéo áo của anh lão phu qua, nhắm ngay khuôn mặt xinh đẹp kia, vung tay thật mạnh.

“A!” Anh ta đây bị tôi đánh lệch đầu, nhưng bởi vì áo bị tôi túm chặt, không thể ngửa về phía sau, đôi môi non mềm bị đánh vỡ, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.

Anh bản vương không hề phản kháng, duy trì động tác nghiêng đầu, tôi nghĩ cho dù bây giờ tôi cầm dao nói muốn giết anh bản vương, anh bản vương cũng sẽ không chống cự nhỉ?

“Anh không phản kháng sao?” Âm thanh thốt ra tàn nhẫn vô tình, làm cho người bản vương nghe xong cảm thấy đáy lòng rét lạnh, rất giống như đang nói chuyện với Diêm vương.

Nghe thấy tiếng nói của tôi, Phó Trữ Viễn chấn động, sau đó vẻ mặt thống khổ cực cùng nhăn mày, không nói một câu.

Nhìn anh bản tọa thật sự không có ý định phản ứng, tôi cười lạnh lùng, tay trái giật áo của anh bản tọa lại, nhắm ngay đôi môi vẫn đang chảy máu của anh bản tọa, hung hăng hôn lên.

Con đối phương xinh đẹp trợn trừng giống như muốn rớt ra ngoài, sửng sốt nhìn tôi, tôi thì một mặt hung hăng trừng anh lão phu, một mặt g*m c*n đôi môi mềm mại của anh lão phu, nếm được vị rỉ sắt nhàn nhạt, mùi máu làm cho tôi càng thêm hưng phấn, vươn đ** l*** ch** v** trong cái miệng đang há hốc ra của anh lão phu, gắt gao dây dưa với cái lưỡi mềm mại vẫn không thể phản ứng của anh lão phu.

g*m c*n, l**m láp như muốn nuốt sạch anh ta đây vào bụng, nước miếng không kịp nuốt xuống theo khóe miệng hai người tràn ra, mãi cho đến khi không khí trong phổi tôi hết sạch, tôi mới th* d*c hơi hơi lùi lại, giữa hai đôi môi kéo ra một sợi chỉ bạc ám muội.

Nhìn anh lão phu cũng đang th* d*c, sắc mặt tái nhợt bởi vì nụ hôn kịch liệt vừa rồi mà hơi ửng đỏ, nhìn qua càng thêm mê người, mỹ nam tử chính là có ưu thế, chẳng qua chỉ đỏ mặt th* d*c thế này thôi, cũng đã khiến cho tôi nhìn đến miệng khô lưỡi khô.

“Em…” Đôi môi bị nước mắt thấm ướt, sáng tựa như hai viên thủy tinh, lại chứa đầy nghi hoặc nhìn tôi.

Tôi buông cổ áo trong tay ra, ngồi trở lại ghế, cố ý giả bộ vô tri không ai bì nổi liếc ngang anh bản tọa. “Làm sao? Không thể hôn anh sao? Anh còn dám c**ng b** tôi mà.”

Nghe thấy câu nói của tôi, con ngươi bản vương vốn sáng bóng phút chốc tối sầm lại, gương mặt tuấn mỹ như ngọc khắc trong chớp mắt cứng ngắc, tất cả k*ch t*nh chậm rãi biến mất, anh bản vương mặt không chút thay đổi nhìn tôi.

“Vì sao em biết tôi ở đây?”

“Hiện tại mới hỏi?” Tôi không khỏi trợn mắt xem thường anh bản tọa. “Anh không phải đã quên một việc?”

Nghe thấy tôi nói vậy, Phó Ninh Viễn nhướn mày, cho tôi một ánh mắt khó hiểu.

Tôi không kiên nhẫn vươn tay chỉ chỉ đống ảnh rơi rụng trên tủ đầu giường, người này thật sự có đủ b**n th**, ban ngày thì nghiêm chỉnh lịch sự, về nhà liền làm hết những chuyện chỉ có mấy ông chú b**n th** mới có thể làm.

Anh bản tọa thuận theo hướng ngón tay tôi nhìn lại, người run lên mạnh, rồi mới cứng ngắc tại chỗ, duy trì tư thế xoay nửa người.

“Anh như vậy sẽ không mệt sao?” Không đợi anh ta đây đáp lại, tôi tiếp tục nói: “Ngày đó ở trong phòng tối, tôi đều nhìn thấy toàn bộ, nhìn rất rõ ràng, cảnh rất giống trong ảnh, rất rõ ràng là anh chụp ở tòa nhà này, mà tên đó theo góc độ kia tính ra, không phải lầu hai chính là lầu ba, bởi vì từ lầu bốn đã không nhìn thấy hoạt động trong phòng tôi.”

Lại nói tiếp anh ta đây thật sự rất giống tên b**n th** cuồng, hóa ra anh ta đây sớm có thói quen sưu tập ảnh chụp của tôi, ở trong phòng tối có một đống lớn ảnh chụp trong nhà của tôi, đều là chụp cảnh trong phòng tôi, chụp nhiều nhất chính là lúc tôi vừa tắm xong, để trần thân trên.

Trách không được ngày đó anh bản vương lại điên cuồng chụp ảnh n*d* của tôi như vậy, bề ngoài lớn lên đường đường chính chính, sao tâm lý lại vặn vẹo như vậy chứ? Tôi thích phải tên này, rốt cuộc là phúc hay họa?

Nghe thấy giải thích của tôi, anh lão phu lại càng cứng ngắc hơn, cứ giằng co như vậy chừng năm phút đồng hồ, anh lão phu mới thả lỏng thân thể, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.

“Em đã thấy được tất cả?”

Tôi khẽ gật đầu. “Đúng vậy, ‘toàn bộ’ đều thấy được.” Cố ý cường điệu hai chữ toàn bộ, để tránh anh lão phu còn ôm tâm lý may mắn nào.

Lông mày xinh đẹp càng nhăn hơn, anh bản tọa nhìn tôi, tựa hồ mở miệng rất khó khăn: “Em hận tôi không?”

Vốn muốn đùa giỡn anh lão phu, nhưng nhìn thấy bộ dáng anh lão phu thương tâm như vậy, tôi đột nhiên có chút không đành lòng, ngẫm lại tôi cũng đã phản công lại anh lão phu, hơn nữa anh lão phu bị tôi làm cho rất thảm, coi như hòa nhau đi. Một chút oán khí cuối cùng trong lòng lặng lẽ biến mất.

“Tôi hận anh.” Nhưng tôi còn muốn chỉnh anh bản vương, cư nhiên để lâu như vậy cũng không tới tìm tôi, hại tôi còn phải xông vào nhà trống, à không, còn có người ở, như vậy là xông vào nhà dân, mệt tôi còn ở trước cửa phá khóa cả buổi.

Khuôn mặt tuấn tú phút chốc cứng đờ, sắc mặt hết xanh lại trắng, một tia hi vọng cuối cùng trong đôi mắt đẹp hoàn toàn biến mất.

Nhìn thấy bộ dáng anh ta đây giống như đến ngày tận thế, tôi cảm thấy hết sức thống khoái, khi đó ở trong phòng tối, tôi còn đớn đau hơn anh ta đây.

Tôi âm thầm buồn cười, người này thật dễ lừa, nếu tôi hận anh ta đây, thì việc gì nửa đêm chạy tới tìm anh ta đây, còn đi một mình, thật sự hận anh ta đây thì vào lúc anh ta đây về nhà dẫn theo một đám anh em đánh anh ta đây, rồi mới hung hăng trói anh ta đây lại mới đúng, một chút thưởng thức cũng không có.

Đang lúc tôi âm thầm khinh bỉ anh lão phu, đột nhiên bị người túm lấy cổ áo kéo về phía trước, rơi vào một ***g ngực rực lửa ẩm ướt.

Trước khi tôi kịp phản ứng lại, đã bị hung hăng hôn lên, so với nụ hôn vừa rồi của tôi còn kịch liệt hơn, hai cánh môi bị g*m c*n trở nên tê đau, đầu lưỡi bị cường ngạnh quấn m*t lấy, mỗi một chỗ trong khoang miệng đều bị dùng sức l**m láp, giống như muốn ăn sạch tôi vậy.

Mãi cho đến khi đầu óc tôi trở nên mơ màng, hai chân như nhũn ra, không thể đứng thẳng được thì nụ hôn này mới chấm dứt, sau đó bị người lão phu dùng sức ném lên giường, mặt vừa mới đập lên gối đầu mềm mại nhưng lạnh lùng, hai tay liền bị quặt ra phía sau trói chặt lại.

“Anh làm cái gì, buông ra!” Mãi cho đến khi anh bản tọa trói chặt tôi lại, khóa ngồi ở trên lưng tôi th* d*c, tôi mới có phản ứng, lớn tiếng kêu lên.

Rõ ràng là tôi đến chỉnh anh bản tọa, sao giờ lại bị đặt trên giường rồi? Tuy là tôi thích anh bản tọa, nhưng tôi không có ý định làm người phía dưới a.

Anh bản tọa chậm rãi cúi người xuống, dùng sức nặng thân thể áp chế phản kháng của tôi, ngón tay băng giá khẽ khàng v**t v* sườn mặt của tôi, ở bên tai tôi nhẹ nhàng nói: “Em là người tôi rất vất vả mới gặp lại, em hận tôi cũng được, như vậy em sẽ không quên tôi lần nữa, tôi vĩnh viễn sẽ tồn tại ở trong ký ức của em.”

Tùy theo động tác nói chuyện của anh ta đây, đôi môi non mềm nhẹ nhàng ma xát vành tai của tôi, làm cho tôi mẫn cảm nghiêng đầu né tránh, ngược lại thuận lợi cho anh ta đây tiến công, một loạt nụ hôn ướt sũng dừng trên cổ tôi.

“Buông ra, cái đồ ngu ngốc nhà anh này!” Nghe thấy lời anh ta đây nói, tôi không khỏi càng thêm buồn bực, người này sao lại thích để tâm vào chuyện vụn vặt như vậy, hơn nữa tư tưởng lệch lạc, cư nhiên thích thú việc tôi hận anh ta đây, như vậy có thể nhớ anh ta đây cả đời, quả nhiên có đủ b**n th**.

Tôi hét lớn một tiếng bật ngửa đầu ra sau, cốp một tiếng đỉnh đầu chuẩn xác đập vào trán của anh ta đây, lực đạo áp chế chớp mắt giảm đi, tôi vội vàng xoay người né tránh anh ta đây, lắc lắc lắc đầu thích ứng với cơn đau nơi đỉnh đầu

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8