Anh Phát Bệnh Rồi… Em Đến Đây!
Chương 117-1: V53
Tết càng ngày càng đến gần, do vậy hầu hết các cảnh sát đều hi vọng mau chóng phá được vụ án này. Sau khi xác định Hứa Luật là nghi phạm lớn nhất, các trình tự ngay nhanh chóng được triển khai, lệnh khám xét đã được cấp.
“Giáo sư Đường, chúng tôi muốn lục soát gian phòng của Hứa Luật”, cảnh sát tiếp nhận vụ án đưa ra lệnh khám xét, quay sang nói với Tô Tử Khiêm: “Đội trưởng Tô, cấp trên đã có cuộc họp với lãnh đạo các anh, hai bên đều hi vọng mau chóng phá được vụ án này.”
Tô Tử Khiêm chưa kịp trả lời thì điện thoại của anh lão phu reo vang, anh liếc mắt nhìn cuộc gọi đến, quả nhiên là lãnh đạo điện tới. Anh lão phu ra ngoài nhận điện, khi quay trở vào thần sắc hết sức nặng nề. Bên phía cấp trên muốn anh lão phu phải biết lấy đại cục làm trọng, hợp tác tốt với Cục cảnh sát thành phố Tân.
Đường Tố cau chặt mày nhìn lệnh khám xét trên tay cảnh viên.
“Đường Tố! Cậu bình tĩnh đi!” Mạc Thông lo sợ anh hành động nóng nảy, đứng bên cạnh nhẹ giọng nhắc nhở.
“Khó có thể tin được!”, hai tay Đường Tố đút túi quần, thân hình cao lớn chiếm ưu thế: “Lệnh khám xét … Đây chính là hành động ngu xuẩn nhất trong cuộc đời làm cảnh sát của ông!”
Cảnh sát tiếp nhận vụ án từ tay Mạc Thông chính là cảnh viên trung niên họ Lưu, lớn hơn Mạc Thông vài tuổi, mấy năm qua đều thua kém Mạc Thông, do vậy cũng có chút ghen tị. Lần này nhận vụ án của Mạc Thông ông bản tọa nhủ thầm phải dốc hết sức, hận không thể làm việc suốt 24/24, cố gắng phá án.
Chính vì lẽ đó, sau khi xác định Hứa Luật là nghi phạm gã không ngừng xin lệnh khám xét, lệnh vừa được cấp ông ta đây lại nhanh tức thì thi hành.
“Giáo sư Đường, anh nói vậy không đúng”, ngay giờ khắc này, đối mặt với sự chê bai của Đường Tố, cảnh sát Lưu lại hết sức bình tĩnh: “Thủ pháp chuẩn xác, có kỹ thuật, có hiểu biết rất rõ về cấu tạo cơ thể người , phải có nền tảng, đã từng học hắn, biết cách sử dụng dao giải phẫu, học chuyên ngành pháp hắn …”, những điều này Hứa Luật hoàn toàn phù hợp, hơn nữa trong băng ghi âm Thị Thụy có nhắc đến một loại ‘thuốc khống chế’, lũ người kia hoàn toàn có lý do tin rằng Hứa Luật đã bị Thi Thụy khống chế.
“Đúng!”, vì khó chịu nên ngữ khí của Đường Tố vang lên hơi cứng nhắc, anh thuật lại lời của mình: “Nhưng tôi cũng đã nói, Hứa Luật không phạm vào những vụ án giết người này, kết luận người tình nghi của ông là một loại suy luận sai lầm.”
“Xin lỗi giáo sư Đường!”, câu trả lời của Đường Tố, Lưu cảnh sát đáp trả ngay ngay lập tức: “Vì anh có quan hệ với pháp gã Hứa, chúng tôi không thể cho cậu tiếp tục tham gia điều tra vụ án này.”
“Đội trưởng Lưu …”, Mạc Thông lên tiếng: “Đường Tố không phải loại người công tư bất phân, vụ án này nếu có sự giúp đỡ của cậu ấy sẽ tức thì có kết quả …”
“Cậu Mạc à!”, gương mặt cảnh sát Lưu mang theo ý cười: “Không phải tôi không tin cậu, nhưng cấp trên đã dặn dò như vậy”, rồi ánh mắt ông bản vương chuyển sang Đường Tố, liếc một cái: “Giáo sư Đường đã nói, nếu pháp gã Hứa giết người, anh ấy chính là người sẽ giúp đỡ hủy thi diệt tích.”
Mạc Thông yên tĩnh, Đường Tố chính xác đã từng nói như vậy. Đường Tố cũng không phủ nhận lời của cảnh sát Lưu: “Hoang đường! Đại não của ông bị trì độn đến mức màn lừa đảo ngu xuẩn như vậy mà cũng tin, ông đang lãng phí thời gian khiến hung thủ càng gây ra thêm nhiều án mạng …”
“Giáo sư Đường làm sao có thể quả quyết pháp tên đó Hứa không giết người”, Cảnh sát Lưu đương nhiên không phải không tin lời Đường Tố. Hứa Luật là một pháp tên đó chuyên nghiệp, kỹ thuật giải phẫu điêu luyện, quanh năm giao tiếp cùng tử thi, ngay cả một lão già như ông bản tọa còn không làm được, trái lại Hứa Luật thực hiện công việc ấy một cách vui vẻ. Ông bản tọa nghĩ một người phụ nữ can đảm như thế, không phải không có khả năng biến thành một tên hung thủ b**n th** giết người.
Không chỉ Hứa Luật, mà ông bản vương cũng lưu ý Đường Tố.
Bản lĩnh của giáo sư Đường không phải ông chưa từng chứng kiến, rất có tài trong lĩnh vực tâm lý tội phạm. Nếu hai người này kết hợp thành một để gây án chắc chắn sẽ khiến toàn bộ ngành cảnh sát phải đau đầu
Đang suy nghĩ chợt phát hiện ánh mắt Đường Tố nhìn ông lão phu chăm chăm, cảnh sát Lưu hơi bối rối, cảm giác toàn bộ suy nghĩ của ông lão phu đều bị nhìn thấu.
“Khụ! Khụ! Nói tóm lại là như vậy!”, cảnh sát Lưu nhìn sang hướng Tô Tử Khiêm nói: “Cảnh sát Tô, phía bên thành phố Giang là địa bàn của cậu, tôi sẽ phái một vài cảnh viên theo cậu trở về, có cậu bên đó tôi cũng yên tâm.”
Giọng điệu của cảnh sát Lưu ngoài mặt là coi trọng năng lực của Tô Tử Khiêm, đồng thời cũng âm thầm nhắc nhở Tô Tử Khiêm nên rõ chức trách, không việc vì tình riêng mà ảnh hưởng việc công.
Sự việc đến nước này, Tô Tử Khiêm biết là do cấp trên tin tưởng anh mới cho phép anh tiếp tục vụ án, hơn nữa anh hiện tại cũng chỉ là hỗ trợ cảnh sát Lưu điều tra … Thêm vào đó, anh lão phu liếc Mạc Thông và Đường Tố, bây giờ hai người chúng đều không được phép nhúng tay vào vụ án, nếu ngay cả anh cũng bị đẩy ra ngoài thì sẽ không tìm hiểu được tình huống mới, sẽ rất bất lợi với Hứa Luật.
Tô Tử Khiêm giống như Đường Tố, một lòng tin tưởng Hứa Luật sẽ không phải là hung thủ.
Thế nhưng … chỉ bằng niềm tin của mấy người chúng thì có lợi ích gì? Quan trọng nhất là phải tìm ra chứng cứ, bắt được hung thủ mới có thể rửa sạch oan khuất cho Hứa Luật.
“Yên tâm đi cảnh sát Lưu, bên phía Cục cảnh sát thành phố Giang đã có tôi trông coi, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề”, Tô Tử Khiêm lên tiếng: “Bên phía thành phố Tân phải phiền các ông rồi!”. Tuy rằng anh ta đây đang nói chuyện với cảnh sát Lưu nhưng ánh mắt không ngừng nhìn về Đường Tố và Mạc Thông.
Trong lòng Tô Tử Khiêm rất muốn chứng minh sự trong sạch của Hứa Luật, chỉ dựa vào điều tra của Cục cảnh sát là không đủ …. Thậm chí đôi khi còn có sự sai lệch. ‘Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược’ càng chạy càng xa, nhiều khi còn khiến tội danh Hứa Luật ngày càng được xác định, dù sao hiện tại tất cả các chứng cứ đều rất bất lợi với cô.
Sau đó, Tô Tử Khiêm cùng ba cảnh viên quay về thành phố Giang, bắt đầu lục soát khu vực làm việc của Hứa Luật. Phía bên này cảnh sát Lưu và thủ hạ tiến đến phòng khách sạn của Đường Tố và Hứa Luật.
Đường Tố rời Cục cảnh sát nhưng không quay trở về khách sạn.
“Nếu như những người này không phải do Hứa Luật giết, vậy người đó sẽ là Thi Thụy sao?”
Mạc Thông đưa Đường Tố về căn biệt thự của đại học GÃ.
“Không phải hắn bản vương!”, Đường Tố phủ định suy đoán này của ông bản vương: “Kẻ đánh cờ sẽ không biến mình thành quân cờ.”
Thi Thụy là kẻ ra cờ, Đường Tố là người đánh cờ cùng tên đó. Ngoài ra, tất cả những người khác đều là quân cờ, bàn cờ này xưa nay đều là Thi Thụy tiến công.
Từ lúc bắt đầu là màn chào hỏi trẻ con cho đến vụ việc của Chu Tây, rồi đến các vụ án giết người liên hoàn, Thi Thụy từng bước lộ ra thế tiến công của tên đó. Mặc kệ là Chu Tây hay là cảnh sát Lưu đều là con cờ tiến của tên đó, mà trong ván cờ này này Hứa Luật chính là quân cờ mấu chốt.
“Không phải Thi Thụy?”, Mạc Thông ngạc nhiên, “Là còn người thứ ba? Vậy … Vết khâu trên người những nạn nhân kia tại sao lại giống thủ pháp của Hứa Luật như đúc?” Nói như vậy là dùng lời lẽ uyển chuyển thôi bởi vì so sánh kết quả vết khâu đều là của một người.
Đường Tố liếc mắt nhìn ông bản vương: “Bởi vì chính là Hứa Luật khâu.”
“Hả???”, Mạc Thông mù mờ, “Vậy sao cậu nói …”
“Hứa Luật khâu không có nghĩa là Hứa Luật giết!”, Đường Tố cắt ngang sự nghi ngờ của ông bản vương: “Thi Thụy chỉ có thể dọa được mấy người tay mơ thôi!” Mà mục đích của hắn bản vương cũng đã đạt được, thành công dọa bọn người của cảnh sát Lưu, khiến đám người kia coi Hứa Luật là kẻ tình nghi.
Thuốc là do anh điều chế, đương nhiên anh là người hiểu rõ.
Thật sự loại thuốc đó có khả năng k*ch th*ch sự vô thức của đại não con người, nhưng không tài nào có thể tức thì thay đổi bản tính và tâm tính của một người. Trung Quốc có câu ‘Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’.
Khi ấy, chính bản thân anh là người thử thuốc, dược hiệu phát tác khiến các giác quan của anh trở nên nhạy cảm, khiến anh sục sôi nhiệt huyết và tính khiêu chiến, chìm đắm trong các loại vụ án, vui đến mức quên hết trời đất. Cuối cùng phải có sự can thiệp của Đường Tu áp chế anh không được phép sử dụng loại thuốc này. Dược hiệu thật sư không tổn hại đến thần kinh con người nhưng nó để lại di chứng: Tính bản năng bị ức chế.
Nguyên lý điều chế dược liện này dựa trên học thuyết của Freud, sự ảnh hưởng của ‘Bản năng’ đến lý luận tâm lý con người, thông qua việc hạ thấp ý thức, đưa con người đến trạng thái hoàn toàn vô thức, khiến cho sức quan sát của một người đạt đến mức nhạy cảm cao độ.
Nếu sử dụng loại thuốc này quá nhiều, sẽ khiến ức chế ‘bản năng’ và tính k*ch th*ch, nói một cách đơn giản, người đó sẽ dần trở nên lãnh cảm, thậm chí mất hoàn toàn sự sôi nổi.
Tuy nhiên đồng thời, ‘Bản năng’ vẫn được ‘ý thức’ bảo vệ, có một sợi dây vô hình ràng buộc hai khái niệm. Sợi dây bảo vệ này chính là sự giáo dục từ khi còn nhỏ, đạo đức, quan niệm, cùng thói quen nghề nghiệp tạo ra sức ảnh hưởng dẫn dắt cơ thể con người, có thể coi như là phản xạ có điều kiện hoặc là hành vi quán tính cũng chính do tác dụng của nó.
Trong xe rơi vào thanh tịnh.
Mạc Thông không hiểu được tại sao Đường Tố lại có thể chắc chắn như thế.
Đường Tố cũng không buồn giải thích.
Sự tĩnh lặng duy trì cho đến khi đến đại học TÊN ĐÓ.
Đường Tố không cho Mạc Thông vào trong, một thân một mình đi vào biệt thự, đi qua phòng khách, thẳng lên lầu hai, đến trước cửa phòng thí nghiệm.
Đẩy cửa bước vào trong, mục đích rất rõ ràng, trực tiếp tiến đến ngăn cuối cùng bên phải, mở ra, đưa tay vào trong tìm kiếm, khi thu tay lại trên tay anh cầm một bình thủy tinh nhỏ.
Một bình chứa chất lỏng trong suốt.
Đường Tố với tay lấy một ống tiêm mới, rút chất lỏng trong bình thủy tinh, vén tay áo, chuẩn bị đâm vào …
“Anh nhớ anh có nói với cậu, nếu dùng lại thứ này, anh nhất định sẽ giúp cậu ‘Nhất lao vĩnh dật’.” Tự hủy đi, bởi dù gì, có cũng chẳng có ý nghĩa.
* Nhất lao vĩnh dật: làm một mẻ, khoẻ suốt đời; một lần vất vả suốt đời nhàn nhã
Ngoài cửa truyền đến tiếng nói lạnh lùng, không nặng không nhẹ, nhưng cũng đủ khiến Đường Tố ngừng động tác ba giây.
Tuy nhiên ba giây sau, kim tiêm vẫn tiếp tục chuẩn bị đâm vào.
Soạt!!!
Một giây sau, ống tiêm bị giựt mất.
“f*ck!”, Đường Tố tức đến đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn người đối diện: “Cút mau!”
“Nhóc con! Lễ phép một chút!”, đối phương dùng cánh tay ghìm chặt bàn tay Đường Tố, chuỗi châu trên tay anh bản vương theo lực cũng khẽ chuyển động.
“Đường Tu, mau cút ra ngoài! Chớ xen vào việc của người khác!” hiếm thấy khi nào vẻ mặt luôn giữ được bình tĩnh của Đường Tố lại tức giận đến mức này.
Anh không có thời gian.
Anh cần phải tỉnh táo, để có thể khôi phục lại trạng thái cao nhất chơi ván cờ này.
Dù sao trước giờ anh luôn yêu thích mấy loại chuyện có tính khiêu chiến này hay sao? Thế nhưng, lần này anh đã đề cao chính mình.
Không còn cách nào khác!
Anh vẫn nỗ lực khắc chế tâm trạng nhưng ý niệm ‘Hứa Luật đang gặp hiểm nghèo và thống khổ’ như đám cỏ dại, diệt đi rồi rất nhanh lại mọc lên.
Anh không ngừng lực suy nghĩ, vận dụng tài trí cao siêu của mình để lần theo manh mối của hung phạm, thế nhưng cứ mỗi lần suy nghĩ, ý niệm đó không ngừng xuất hiện đốt cháy tất cả mọi bình tĩnh của anh.
Tất cả những điều này bắt nguồn từ tình cảm của anh dành cho Hứa Luật, là ‘Bản năng’ của anh đối với tình yêu của Hứa Luật. Do vậy, anh chỉ còn cách nhờ vào tác động bên ngoài. Tuy rằng anh ngưng không sử dụng loại thuốc này nhưng không đồng nghĩa với việc anh ngừng nghiên cứu, phát triển nó.
“Không cần nôn nóng như thế nhóc con!”, Đường Tu khống chế chiếc kim tiêm, rồi bây giờ lại ra vẻ dung túng cho một đứa trẻ tùy hứng.
Đứa trẻ tùy hứng ấy lại không chút nào cảm kích: “Anh đến làm gì? Đường Thị bị anh chơi phá sản rồi à?”
“Yên tâm đi, vi huynh tuy bất tài nhưng không để cho em trai phải lưu lạc đầu đường xó chợ, ăn gió nằm sương đâu!”
“Vậy thì mời anh biến ra ngoài, đừng quấy rầy tôi!”, lần này Đường Tố lễ phép dùng thêm từ ‘Mời’.
“Rồi cậu lại từ mình lên đạn.” Đường Tu quơ quơ ống chích trên tay: “Tự bắn mình một phát? À … rồi sau đó rút súng đầu hàng … Đúng là sự ngu ngốc khiến người bản vương phải ngả mũ kính phục.”
Đường Tố: “Anh thật sự muốn giúp tôi … Mau tìm ra cô ấy đi!”
Ánh mắt Đường Tu đăm chiêu nhìn Đường Tố, khẽ chấn kinh. Từ nhỏ đến lớn đứa em trai này luôn là người tranh đấu tự mình giành lấy ưu thế, chưa từng bao giờ cầu xin người khác.
“Đường Nhị!”, thu hồi nét mặt trêu đùa, nhàn nhạt liếc mắt nhìn Đường Tố: “Chỉ vì một người phụ nữ mau chóng khiến cậu thỏa hiệp. Nếu ngay cả bản thân cậu cũng cho rằng sự tồn tại của cô ấy chính là nhược điểm của cậu … Vậy … Cô ấy không cần thiết phải tồn tại.”
Trương Luật cũng được, Hứa Luật cũng được, nếu như sự tồn tại của người này chính là nhược điểm của Đường Tố, vậy anh lão phu sẽ không từ nan xóa bỏ. Lợi ích của Đường thị là cao nhất, đây chính là chuẩn tắc làm việc của anh lão phu.
Đường Tố nhận ra sự uy h**p trong câu nói của Đường Tu, đây không phải là uy h**p suông. Nếu như anh dám tiêm thuốc vậy Hứa Luật sẽ vong mạng trong tay anh ta đây bất kể là dùng phương pháp gì.
“Có người đã nói với anh là tôi thật sự rất chán ghét anh chưa!”
Dưới sự c**ng b*c của Đường Tu, Đường Tố dần bình tĩnh … Đường Tu xưa nay tuyệt đối có kỹ năng này, luôn khiến Đường nhị mệt mỏi.
“Bởi vì trước giờ tôi vẫn thong dong hơn cậu, thành thạo, điêu luyện hơn cậu.” Đường Tu tự động lý giải từ ‘CHÁN GHÉT’ trở thành hai chữ ‘ĐỐ KỊ’.
Đường Tố mạnh miệng thét lớn: “f*ck! Cút ngay …”
“Hiện tại Hứa Luật vẫn còn ở thành phố Tân!”, sau khi biết án mạng phát sinh, anh lão phu ngay ngay lập tức cho người chặn tất cả các lối ra vào của thành phố Tân, nghiêm ngặt bảo vệ: “Phải làm thế nào, cậu là người rõ ràng nhất!” Đương Tu ném ống tiêm ra xa, nó lăn vài vòng, sau đó chuẩn xác nằm ở trên bàn. Đường Tu không quay đầu lại nhìn, đi thẳng khỏi biệt thự.
Đường Tố ngồi đó một mình.
Đường Tu đến bát nháo một lúc, nhiều lúc như ‘Miệng chó mọc không ra ngà voi’ … nhưng thật sự lần này anh bản vương nói được tiếng người.
Hứa Luật không phải yếu điểm của anh.
Mà chính là ưu thế … ưu thế mạnh nhất, Hứa Luật hoàn chỉnh cuộc đời anh.
Nếu Thi Thụy cho rằng tình yêu của anh với Hứa Luật là yếu điểm của anh … Mất đi Hứa Luật sẽ khiến anh chán đời, mất tất cả nhân tính và đạo đức, trở thành con người phản xã hội. Vậy anh sẽ cho tên đó biết, tình yêu với Hứa Luật chính là sức mạnh, là vũ khí khích lệ anh, cổ vũ anh hành động, duy trì cảnh giác.
Thở hắt ra một hơi, đứng dậy, rảo bước, không đưa mắt nhìn lấy chiếc ống tiêm trên bàn thêm lần nào.
Kiên định, tức thì rời khỏi biệt thự.
Anh sẽ tìm được Hứa Luật, nhất định sẽ tìm ra Hứa Luật.
Anh nhất định sẽ không nghĩ đến, nhất định không nghĩ đến … chuyện … khi tìm thấy Hứa Luật, bộ dạng của cô biến thành ra thế nào …