Asisu BH Phấn Khích
Chương 7: Lưu luyến
Ngồi nhuyễn kiệu rời đi, hiển nhiên Tử Huyền đã quên mất một chuyện, đó là hoàng tử Izumin đứng bên sườn núi đã nhìn thấy hết mọi chuyện. Nấp ở chỗ khuất, Izumin nhìn chằm chằm vào bóng dáng màu tím càng lúc càng xa kia, vẫn còn suy tư mãi.
Asisu trước mắt khác hẳn Asisu lúc mới gặp ở địa lao. Lúc bắt được hắn, nếu không phải nhận được bồ câu đưa thư của thượng Ai Cập gửi tới, có lẽ Asisu đã sớm g**t ch*t hắn rồi. Mà khi cô xem xong bức thư, sự ghen tuông dữ dội dường như khiến cô mất đi lý trí, thậm chí còn muốn mượn hắn một vạn binh lực đi tấn công Thượng Ai Cập, như muốn phá hỏng hôn lễ. Nhờ đó, hắn đã biết chị em đám người kia trở mặt, Ai Cập xảy ra nội chiến, khiến cho hắn thêm tin tưởng việc công chiếm Ai Cập.
Mà Asisu hiện giờ, không có sự nổi giận, bình tĩnh lý trí, toàn thân lộ ra khí chất trong trẻo, thanh thoát. Thật kỳ quái, cô bản vương yêu Menfuisu sâu đậm như vậy, sao không thừa cơ tuyên bố cô gái sông Nile đã chết, đoạt lại tâm tư hoàng đế, mà ngược lại, lại dùng tin tức của cô gái sông Nile trấn an lòng dân?
Thật không hiểu nổi, tại sao chỉ qua một đêm, Asisu lại thay đổi như vậy? Chẳng lẽ ở Hạ Ai Cập cố ý diễn kịch cho tên đó xem? Nhưng cũng không cần như vậy… Hoặc là, lúc này cô chỉ giả vờ, thực ra đang âm thầm thực hiện kế hoạch gì đó?
Izumin không thể nào lý giải nổi, dường như nữ hoàng này có rất nhiều vấn đề. Vừa rồi cô cao ngạo giống như một nữ thần, khí thế như vậy khiến gã muốn tin tưởng từng câu nói của cô. Cô gái sông Nile vốn đã không bình thường, có lẽ giống như lời Asisu nói, quay trở về bên mẫu thần dưỡng thương…Đêm nay quan sát ngắm sao một chút cũng tốt, còn phải chú ý tới vị nữ hoàng Ai Cập này mới được.
Cô gái sông Nile biết trước tương lai, nữ hoàng Asisu thần bí khó lường, chẳng lẽ tất cả các vị thần đều đặc biệt che chở cho mảnh đất này? Hoàng đế Menfuisu, đối phương đúng là kẻ may mắn!
Không giống với Izumin có ý đồ xâm chiếm lãnh thổ, suy nghĩ của Algol[1] đơn giản hơn nhiều. Có thể ngắm nhìn dung mạo tuyệt đẹp của Asisu, hắn quá đỗi vừa lòng. HẮN đóng giả làm sử giả tới Ai Cập, ngoài lén lút xem xét thực lực của Ai Cập, còn có một điều quan trọng hơn, chính là tới ngắm người đẹp!
“Chẹp chẹp, quả nhiên nữ hoàng Asisu xinh đẹp như lời đồn đại, nếu cô gái sông Nile chưa thể trở về, vậy thì trước hết cứ để nữ hoàng về tay lão phu đã!” Nghĩ như vậy, Algon hưng phấn nở nụ cười, hoàn toàn xem nhẹ lời nhắc nhở của cận thần.
“Đại vương, không thể được đâu ạ, đó là nữ hoàng Ai Cập…” ( = =, ngay cả cô dâu hắn ta đây còn muốn cướp, còn so đo cái này làm gì?)
——— ———————— bản vương là phân cách tuyến… Thật lâu không thấy… ——— —————— ———————
Trở về cung điện, Tử Huyền vừa mới đi tới cửa cung, đã thấy Ari chạy ra tiếp đón.
Bởi vì lính Hạ Ai cập mới đưa tin tức tới nơi, tuy rằng không kịp, nhưng Ari vẫn tức thì rút lui, cũng không để lọt ra chuyện thả sư tử, coi như cũng đỡ được phần nào.
Khuôn mặt Ari tràn đầy lo lắng: “Nữ hoàng Asisu, tay của người thế nào rồi? Jinna thật bất cẩn! Lại để nữ hoàng bị thương nặng như vậy!”
Đây chính là nữ quan Ari- người đối xử tốt nhất với Asisu ở Ai Cập, tuy rằng cô làm không ít chuyện xấu, nhưng tất cả việc này, cũng chỉ vì nữ hoàng của cô mà thôi.
Tử Huyền nhẹ âm thanh: “Không sao đâu, Ari. Không phải là lỗi của Jinna, cô bản vương hầu hạ bản vương rất tốt, là do bản vương không băng bó vết thương thôi.”
“Vậy xin người băng bó lại đi, nô tì đã chuẩn bị thuốc rồi ạ.”
“Được.” Lặng lẽ ngồi trên giường mềm mại xa hoa, nhìn Ari cẩn thận băng bó.
“Đừng băng bó cẩn thận quá, yến tiệc tối nay không thể hủy bỏ, đừng để sứ giả các nước chú ý.”
“Bệ hạ, bị thương năng như vậy, người chịu khổ rồi. Là nô tì không tốt, không ở bên cạnh hầu hạ người…”
Nhìn Ari áy náy như vậy, Tử Huyền len lén khẽ thở dài, Asisu à, cô có một thị nữ trung thành như vậy là thần linh đã bồi thường cho cô rồi, lúc cô bị thương, lúc cô khóc, còn có người xót xa cho nỗi đau của cô.
“Là do lão phu chạy quá nhanh thôi.”
“… Bệ hạ, …” Ari do dự không biết có nên hỏi hay không.
“Muốn hỏi vì sao bản tọa lại ngăn cản kế hoạch ư?” Tử Huyền nghĩ nghĩ, hỏi thẳng.
“Ari, giết Carol cũng không có ích lợi gì, chỉ làm Menfuisu càng thêm điên cuồng mà thôi. Giống như bản vương yêu Menfuisu bao nhiêu năm, có người cướp mất tên đó, làm bản vương chỉ có thể hoài niệm. Đám người kia cũng vậy… Chuyện này nói sau, giờ chuẩn bị cho bản vương tắm rửa thay hắn phục, buổi tối còn có yến tiệc phải tham dự.”
“Vâng, nô tì đi chuẩn bị ngay.”
Yến tiệc, chính là ăn sơn hào hải vị, uống rượu ngon, ngắm người đẹp, nghe nhạc.. À, còn thuận tiện trao đổi tình cảm.
Đúng thế. Tay phải nắm chặt đập vào tay trái. Bốp! Ai ui, đau chết lão phu rồi. Quên mất tay trái vẫn còn vết thương, lần đánh nhau với Irumi[2] cũng thế. Hừ, Irumi, chắc chắn ngươi lão phu vẫn còn ôm hận việc lão phu quỵt nợ ngươi lão phu hai trăm triệu chứ gì? Đồ nhỏ mọn (-_-! Bà chị, ngay cả tiền của Irumi mà cũng dám quỵt…)
Mà vừa mới đập tay vào muốn làm gì ấy nhỉ?
À, lần này trong bữa tiệc, phải đối xử hòa hảo với các sứ giả, khiến họ mau rời khỏi Ai cập… Nếu chúng không chịu đi… đá về luôn!
Tham dự yến tiệc, nữ hoàng chính là đại diện cho toàn bộ Ai Cập, đương nhiên trang phục phải lộng lẫy.
Ở đuôi mắt vạch một đường kẻ xanh thẫm, xoa dầu thơm lên mái tóc, trang sức rực rỡ, hắn phục lộng lẫy, tất cả các chi tiết nhỏ đều không thể bỏ qua. Chờ đến khi đám thị nữ trang điểm cho Tử Huyền xong, cũng đã chạng vạng tối.
Tử Huyền ngắm nhìn khuôn mặt trong gương, thật ra khuôn mặt này có vài phần giống cô, cô chỉ không có nét uy nghiêm ẩn chứa trong đôi mắt này mà thôi.
Nhìn ánh chiều tà trên sông Nile, lại một lần nữa tự nhắc nhở bản thân, thân phận hiện tại của cô là nữ hoàng.
Sau đó đứng dậy, thản nhiên ra khỏi phòng, đi qua dãy hành lang tiến về đại sảnh đang tổ chức yến tiệc.
Cung điện của Asisu ở phía đông, cung điện của Carol ở phía tây, như vậy chỗ giữa này là nơi ở của Menfuisu. Ừ mà… đến bây giờ hắn ta đây còn chưa tỉnh sao? Chẳng lẽ cô ra tay nặng như vậy? Nghĩ thế, Tử Huyền đi tới cung điện của Menfuisu.
“Tham kiến nữ hoàng.” Đám thị nữ quỳ rạp trên mặt đất.
“Các cậu lui xuống trước đi.”
“Vâng, thưa bệ hạ.”
Vén tấm sa mỏng, Tử Huyền nhìn thấy Menfuisu đang nằm trên giường. Ánh chiều tà chiếu thẳng vào trong phòng, yếu đuối chiếu trên người tên đó, tỏa màu vàng ấm áp. Không còn cáu gắt, lo lắng, luống cuống, hiện giờ tên đó chỉ nằm yên lặng trên chiếc giường lớn xa hoa.
Đây chính là vị hoàng đế Ai cập khiến Asisu si mê, tan nát cõi lòng đến điên cuồng!
Từ nhỏ hai chị em che chở lẫn nhau, khắc sâu dưới đáy lòng, ao ước lớn lên có thể làm cô dâu của gã… Nguyện vọng bao năm sắp thành hiện thực, lại đột nhiên xảy ra biến cố, khó trách Asisu không thể buông tay. Một người đàn ông đẹp trai, khí phách ngời ngời như vậy, có mấy cô gái có thể không động tâm cơ chứ?
Đưa tay xoa nhẹ mặt Menfuisu! Khuôn mặt anh tuấn, tuổi trẻ sôi nổi, vị hoàng đế thiếu niêu này đẹp như một cô gái vậy…
Đợi chút, lão phu đang làm gì vậy? Giống như chạm phải nước sôi thiêu đốt tay, Tử Huyền ngay nhanh chóng rụt tay lại.
“…”
Có chỗ không đúng, bản thân cô chưa bao giờ vừa gặp một người đàn ông xa lạ đã không thể khống chế được như vậy, cho dù hắn đẹp trai tới đâu, nhưng mấy anh chàng ở đại lục Hunter đẹp trai không thua kém gì hắn..
Chẳng lẽ… là do thân thể này? Là do thân thể này quyến luyến tên đó?
Nghĩ vậy, khuôn mặt Asisu phiếm hồng. Không ngờ tình yêu của Asisu lại lớn như vậy, ngay cả khi linh hồn không còn mà vẫn có thể thao túng được thể xác!
“Nữ hoàng.” Đột nhiên có tiếng nói vang lên, khiến cho tim Tử Huyền đập mạnh suýt bay ra khỏi lồng ngực. Imhotep? Ông bản vương vào đây từ lúc nào, nhìn thấy những gì?
Cẩn thận kiềm chế cảm xúc, đứng dậy.
“Bệ hạ, đã lâu như vậy, vì sao hoàng thượng vẫn còn chưa tỉnh?”
“À…” Tử Huyền điềm nhiên nói: “Lần đầu tiên ta đây ra tay chưa có kinh nghiệm, hơi nặng tay một chút, lần tới ta đây sẽ khống chế tốt hơn.”
“…”
Tia sáng cuối cùng của mặt trời đã biến mất, trên mặt đất vẫn còn lưu lại chút hơi nóng. Bóng đêm nặng nề bao phủ bốn phía, những ngọn đèn trong hoàng cung cũng lần lượt được đốt lên.
“Yến tiệc bắt đầu rồi sao?” Không ngờ lại tới chậm.
“Vâng, xin mời nữ hoàng di giá.”
“Đi thôi.” Vấn đề của thân thể này, rồi cũng sẽ có cách giải quyết sớm thôi.
[1] Algol: vua xứ Assyria.
[2] Irumi là sát thủ hàng đầu trong nhân gian Hunter.