Âu Dương Công Tử
Chương 3
Âu Dương Phong phát hiện gần đầy đứa cháu bảo bối của hắn dường như cố tình không thân cận với hắn nữa. Lúc luyện võ, hắn không còn nhào vào lòng hắn làm nũng đòi khen, lúc rảnh rỗi cũng không đi theo phía sau hắn nói cười vui vẻ. Cho dù một ngày ba bữa thúc cháu vẫn dùng cơm cùng nhau, nhưng Âu Dương Khắc lại luôn né tránh ánh mắt hắn, lạnh nhạt cực kỳ.
Âu Dương Phong có chút không vui, hơn nữa là buồn bực. Từ nhỏ, Khắc Nhi của tên đó đã hay bám theo tên đó rồi, sao giờ lại như đột nhiên biến thành một người khác, tránh tên đó như tránh hồng thủy, mãnh thú. Tên đó đã thử kiểm tra mấy lần, nhưng vẫn không thể khiến Âu Dương Khắc há miệng nói ra. /
Ở bên này, Âu Dương Khắc cũng rất đau đớn, gã chưa từng rối rắm như lúc này, loại tình cảm nhụ mộ của gã dành cho thúc thúc chẳng biết từ khi nào đã biến chất thành một loại tình cảm khác. Trong mắt gã, Âu Dương Phong là thúc phụ hết lòng yêu thương gã, là người chỉ thu liễm luồng khí lạnh ở trước mặt gã, chỉ dịu dàng với gã, đáng để gã yêu quý, kính trọng.
Nhưng người nam nhân vạn trung vô nhất ấy, không phải là người mà gã có thể mơ tưởng được.
Và khi tên đó phát hiện ra sự thật này, thì nhân gian của tên đó đã chỉ dung được một mình Âu Dương Phong.
GÃ không biết phải khống chế tình cảm thế nào, cho nên chỉ đành phải khống chế hành vi của mình. Nhưng ban ngày gã càng tận lực khắc chế, thì đến đêm, cảnh tượng trong mơ lại càng ph*ng đ*ng, bừa bãi.
Trong mộng, động tác của thúc phụ hắn với hắn ngày càng quá phận, càng về sau, với một người cường tráng, chỉ với chuyện cho điệt nhi v**t v* côn th*t là chưa đủ, tên đó lại còn dùng ngón tay trừu sáp t*** h***t của hắn, hơn nữa lại càng to gan tách hai chân hắn ra, trực tiếp dùng cự vật dưới khố thao hắn. Có những lúc, giấc mộng xuân *** uế đó sẽ kéo dài cả một đêm, suốt cả buổi tối hắn đều bị thúc phụ đè dưới thân tùy tâm sở dục, cự hành thô dài như vĩnh viễn không biết mệt, r*t r* c*m v** cơ thể hắn, một khắc cũng không ngừng. Người cường tráng phía trên hắn như không nghĩ tới tình thúc cháu, chỉ xem hắn như đối tượng để phát tiết thú tính mà thôi. Không có ôn nhu âu yếm, không có những câu nói quan tâm, tên đó chỉ chà đạp t*** h***t một cách hung ác, nói hắn phóng túng, nói hắn *** đãng, tên đó giữ chặt hắn trên giường, mỗi ngày bắt hắn phải ngậm côn th*t của mình. HẮN càng kêu khóc cầu xin, thì cự vật hung mãnh ấy lại càng trở nên quyết tuyệt. Mỗi lần tỉnh giấc, chẳng những Âu Dương Khắc đều tiết ra dịch thể, mà cả hậu huyệt phía sau cũng ẩm ướt, giống như thật sự bị nam nhân tàn nhẫn thao suốt một đêm. Zhou Zhou – Ngạo
Ban ngày, Âu Dương Phong vẫn đối đãi với hắn như trước, săn sóc chu đáo, hỏi han ân cần, cũng không gặng hỏi hắn thêm điều gì. Như vậy, lại càng khiến Âu Dương Khắc ngày càng lún sâu vào tình cảm đơn phương, tuyệt vọng. Dù ở trong mơ hắn vẫn luôn liều chết giãy giụa như xử nữ, nhưng sâu trong nội tâm hắn, cho dù có trốn tránh thế nào, xấu hổ với tà niệm của mình thế nào, hắn cũng không thể ngăn đi kh*** c*m cấm kỵ ấy. Mỗi đêm, trước lúc ngủ, hắn sẽ nhớ lại cảnh đối phương thô bạo áp mình dưới thân thế nào, dùng phân th*n d*** khố một lần lại một lần thao t*** h***t của hắn thế nào, sau đó trong sự tự trách cùng chờ đợi vô hạn, hắn mong ngóng, xem đêm nay nam nhân sẽ xỏ xuyên qua hắn ra sao.
HẮN cũng không biết mình là một người *** đãng, một người không biết thẹn, khao khát được thúc phụ phá đi thân nam đồng của mình như thế.HẮN ảo tưởng côn th*t dưới khố của hắn lão phu là mùi vị gì, nếu như c*m v** trong t*** h***t của mình, có phải sẽ khiến mình dục tiên dục tử hay không? HẮN không biết đó là do thiên tính của hắn như thế, hay do khổ đau thầm yêu Âu Dương Phong không được mà biến thành thế này.
Vô sự tự thông, gã học được cách thủ ***, gã tưởng tượng tay mình thành tay thúc phụ, âu yếm tính khí, da thịt của mình, để chính mình run lên vì kh*** c*m, hai đ** nh* màu hồng nhạt bị ngón tay vân vê đến khi dựng thẳng, miệng gọi thúc thúc đến khi cao trào. Thậm chí, gã từng cố gắng thăm dò t*** h***t bí ẩn phía sau mình, có lần ngón tay đã chạm vào cửa huyệt, cuối cùng do thấy quá mức nhục nhã, nên gã từ bỏ. /
Ban đêm ngủ không đủ giấc cộng với tinh khí hao tổn rõ ràng ảnh hưởng tới tiến độ luyện công ban ngày. Ngay cả những chiêu thức hắn đã luyện nhuần nhuyễn cũng mất hẳn thần thái tự tin, khí thế giảm đi rất nhiều.
Âu Dương Phong vốn muốn mắng gã, rồi lại không biết nên khiển trách thế nào, nhìn vành mắt thâm quầng và cái vẻ phờ phạc của điệt nhi, càng khiến tên đó đau xót không thôi. Tự dưng điệt nhi mà tên đó sủng ái nhất lại khép cửa lòng với tên đó, còn tên đó lại không cách nào biết được tâm sự của chàng trai, đây là lần đầu tiên một người danh chấn thiên hạ như tên đó gặp phải nan đề.
Trong bất giác, hai thúc cháu đã phân phòng ra ngủ hơn ba tháng. Tối hôm đó, Âu Dương Phong phối hoàn xà dược xong trở về phòng. Nhìn gian phòng trống rỗng, trong vút qua hắn thấy buồn tẻ hết sức. Hai chân như mất đi khống chế, Âu Dương Phong lặng lẽ đi tới tiểu viện của điệt nhi. Hắn tự nhủ với lòng là tuy Khắc Nhi đã ngủ rồi nhưng tới xem một chút cũng không sao. Nghĩ như thế, hắn đi tới gần phòng ngủ của Âu Dương Khắc.
Ngoài dự liệu của hắn, dường như Âu Dương Khắc vẫn chưa đi vào giấc ngủ. Âu Dương Phong nội công thâm hậu, dĩ nhiên thính lực cũng mẫn tuệ vô cùng cực. HẮN đứng ngoài phòng, nghe tiếng điệt nhi thở hổn hển, âm thanh khàn khàn, thì thào gì đó bên trong. Có đôi lúc, hắn không thể phân rõ đó là tiếng khẽ thở dài hay là r*n r*, nhưng như thế, lại khiến lòng hắn rung động.
Sờ sờ cửa sổ, có một cánh cửa vẫn chưa đóng chặt. Tên đó đẩy nhẹ ra, nhảy vào trong phòng, không hề kinh động tới người trên giường. Tên đó tự giễu với lòng mình, đường đường là sơn chủ Bạch Đà Sơn vậy mà lại làm ra hành vi như kẻ trộm ngay trên địa bàn của mình, cứ như tên đó đã bị ai đó mê hoặc rồi.
Trong phòng không thắp đèn, chỉ có ánh trăng nhàn nhạt len vào lớp cửa mỏng manh. Âu Dương Phong ẩn mình trong một góc tối bên cạnh giường, mà giờ này, Khắc Nhi của tên đó lại đang nằm ngửa trên giường, cái bộ dáng ấy khiến tên đó chấn động, giống như bị điểm huyệt, không thể nhúc nhích.Zhou Zhou
Chỉ thấy cái q**n l*t màu trắng của Âu Dương Khắc bị kéo tới mắt cá chân, không hề che đậy nửa th*n d*** tr*n tr**ng, tính khí bị tay phải x** n*n đang dựng thẳng. Áo vén lên, một tay v**t v* ***g ngực phập phồng, miệng r*n r*, “Thúc thúc, sờ chỗ này của bản tọa…”
Thiếu niên lang tuấn mỹ quần áo không chỉnh tề vừa tự an ủi vừa khao khát chính mình, dáng vẻ, hình ảnh *** mỹ, ướt át đó quá đột ngột khiến Âu Dương Phong không cách nào chống đỡ được.
Tên đó luôn si mê tuyệt kỹ, lãnh đạm nữ sắc. Lúc còn trẻ, tên đó và đại tẩu từng có mấy ngày u mê, cá nước thân mật, sau có Âu Dương Khắc. Bên ngoài, lũ người kia là thúc cháu, nhưng thật ra lại là phụ tử. Bí mật này chỉ có tên đó và đại tẩu, hai người biết được, còn hai phụ tử Âu Dương Khắc đều hoàn toàn không biết. heobibi89
Lúc này tận mắt nhìn thấy ái nhi nảy sinh dục niệm với chính mình, khát vọng cùng mình h**n **, theo lẽ hắn nên giận tím mặt mới phải. Nhưng lần này, với một người nhiều năm rồi chẳng để ý tới chuyện phòng the như Âu Dương Phong, lại tức thì cứng rắn.
Từ nhỏ do ta đây sủng ái bảo bối, trưởng thành, ở trên giường, tự nhiên cũng phải từ ta đây đến yêu thương. Âu Dương Phong tự nói với chính mình.
Mà trước mắt, Âu Dương Khắc đã sắp tới cao trào, chỉ còn kém một chút gì đó. GÃ đưa bày tay ra phía sau, sờ sờ cửa t*** h***t của mình, thở gấp, “Thúc thúc, bên trong bản vương ngứa quá, xin người…”
“Xin lão phu cái gì?” Âu Dương Phong không nhịn được nữa, bước nhẹ khỏi bóng tối, nói khẽ vào tai Âu Dương Khắc.
Đời này, Âu Dương Khắc chưa từng hoảng sợ như thế, trong đầu gã trống rỗng, cả người run lên, b*n r* ngoài. GÃ cuống quýt kéo chiếc chăn mỏng kế bên qua, che lung tung lên người mình, “Thúc thúc… người… người…”
Nỗi khổ bí mật nhất trong lòng bị bại lộ trước mặt người mà hắn không muốn cho biết nhất, Âu Dương Khắc hận không thể ngất đi ngay, để tránh khỏi cảnh tuyệt vọng này. Thúc phụ đã nhìn thấy hắn lén tên đó có ý niệm xấu xa trong đầu, nhất định người sẽ tức giận, sẽ đuổi hắn xuống núi. Nếu phải rời xa thúc phụ, chi bằng hôm nay hắn chết dưới chưởng của tên đó cho rồi. Zhou – Ngạo
Nghĩ tới đó, Âu Dương Khắc ngồi dậy, cuộn thành một khối trong chăn, nức nở, “Thúc thúc, người giết ta đây đi!”
Âu Dương Phong ngồi xuống mép giường, đưa tay v**t v* mặt gã, “Con ngoan, nói ngốc gì đó, sao thúc thúc lại đành lòng?”
Âu Dương Phong càng ôn hòa, Âu Dương Khắc lại càng cảm thấy sợ hãi, tuyệt vọng. GÃ nằm trong lòng Âu Dương Phong, khóc lớn, “Thúc thúc, xin người, đừng chán ghét lão phu!”
Âu Dương Phong v**t v* phía sau hắn, an ủi, “Đừng khóc, thúc thúc thương ngươi bản vương còn không kịp!”
Âu Dương Khắc lại càng khóc to hơn, hoàn toàn không nghe thấy Âu Dương Phong đang nói gì, gã nghẹn ngào, “Thúc thúc, sau này lão phu sẽ không dám nữa, xin người đừng đuổi lão phu đi! Lão phu sẽ nghe lời, chuyện gì lão phu cũng sẽ nghe lời người hết!”
Âu Dương Phong ôm gã, nhưng có dỗ thế nào cũng dỗ không xong. Tên đó kéo bàn tay người kia đến nửa th*n d*** của mình, hỏi: “Khắc Nhi, chuyện gì đối phương cũng nghe thúc thúc cả sao?”
Âu Dương Khắc chạm vào phân thân của thúc phụ, vừa nóng vừa cứng, tức thì, mặt tên đó đỏ rần, tên đó nằm trong lòng Âu Dương Phong, không dám nhúc nhích. Tim tên đó đập thật nhanh, cơ hồ muốn nhảy ra khỏi miệng, tên đó không ngờ mình lại có vận may như thế. Thúc thúc có cảm giác với tên đó, dù chỉ là trên thân thể, nhưng vẫn tốt hơn tên đó mong đợi nhiều lắm.
GÃ vẫn nức nở, rồi ngẩng đầu nhìn thúc phụ, “Thúc thúc, người…”
Âu Dương Phong ôm điệt nhi vào lòng, ngữ khí vẫn thân mật như trước, “Khắc Nhi, đối phương muốn thúc thúc, sao lại không cho thúc thúc biết?” heobibi89
Bị tên đó ôm, cả người Âu Dương Khắc như nhũn ra, trong đầu tên đó vẫn còn đang miên man suy nghĩ, nếu tên đó đã cứng rắn, sao không làm… làm ta đây trước, tiết hỏa, lại còn thế này. Nghĩ tới đó, tên đó rầu rĩ, nói, “Nhưng thúc thúc lại không muốn ta đây!”
“Ai nói không muốn? Hiện giờ thúc thúc đang muốn ở trên chiếc giường này, hảo hảo yêu thương Khắc Nhi đây!”
..