Bá Đạo Vs Ôn Nhu
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-07-25 14:00:39 | Lượt xem: 3

Vẻ mặt Phi Nhiên trở nên cảnh giác nhìn Úy Minh Tuyệt trước mắt. Ngày hôm qua mang nguyên bộ mặt đằng đằng sát khí, hôm nay lại chủ động đưa Thước Mộng về nhà, hơn nữa nhìn vẻ mặt hai người đám người kia, hình như còn có cái gì đó rất mờ ám. Mờ ám? Thước Mộng như thế nào có thể có chuyện mờ ám gì với cái loại người như tên Úy Minh Tuyệt này, em là bị ép phải trở thành người bên cạnh Úy Minh Tuyệt, em không có khả năng thích Úy Minh Tuyệt đâu! Nhưng mà, mẹ tại sao lại dùng những lời như là đang gả Thước Mộng cho Úy Minh Tuyệt ra mà nói chứ. Mẹ à, Úy Minh Tuyệt không phải là mạnh thường quân tài trợ cho việc học của Thước MỘng, tên đó bản vương cũng không phải muốn bồi dưỡng cho Thước Mộng đâu, đó chẳng qua chỉ là lừa gạt để mẹ không phải lo lắng thôi, tên đó chính là yêu nghiệt ra tay b*p ch*t hạnh phúc của Thước Mộng!

Đột nhiên, Phi Nhiên như là nghĩ đến cái gì đó, kéo Thước Mộng qua một bên, “Tiểu Mộng, cái người tên Hình Hòa kia, cậu bản vương thế nào rồi? Bây giờ có tốt không?”

“Anh Hình Hòa à, anh ấy rất tốt, ngày hôm qua sau khi đi với Úy Minh Tuyệt cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, hôm nay tự nhiên lại ra nước ngoài nghỉ phép rồi. Nhưng mà em thấy bộ dạng của anh ấy không có giống như bị trừng phạt, chắc là hai người đám người kia hôm qua cũng không có đánh nhau đâu… Chỉ là, anh Hình Hòa nói kiểu gì cũng là thanh mai trúc mã với người kia, người kia không thể đối xử nhẫn tâm với anh ấy đâu. Cho nên anh à, anh cứ yên tâm đi!”

“Phải vậy không? Vậy là tốt rồi, Hình Hòa vốn là người tốt, cũng là ân nhân của anh, cậu bản tọa không có việc gì anh cũng an tâm.” Nghe Thước Mộng nói Hình Hòa không có việc gì, trong lòng Phi Nhiên rốt cuộc cũng yên ổn được một chút. Nhưng mà, nếu như Thước Mộng không cần phải trở về với Úy Minh Tuyệt nữa thì thật là tốt biết bao.

Có lẽ đời này tên đó cũng sẽ không để cho Thước Mộng biết, kì thật đứa anh này đối với em trai của mình có bao nhiêu tình cảm vượt qua cả tình anh em, nhưng mà Thước Mộng bẩm sinh ở phương diện tình cảm hình như rất khờ khạo, tên đó cũng không có ý định cho Thước Mộng biết, tên đó không muốn tình cảm b**n th** của mình vấy bẩn Thước Mộng, lại càng không muốn Úy Minh Tuyệt dùng thủ đoạn hèn hạ c**ng b** Thước Mộng. TÊN ĐÓ chỉ hi vọng, Thước Mộng có thể có được cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.

Hình Hòa đứng trước thang máy khách sạn, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn ngay bên cạnh. Ban đầu cứ tưởng xuống máy bay là có thể tránh xa rồi, từ nay về sau cách trở chẳng thể gặp lại đượcnữa. Ai ngờ hắn lại giống như kẹo mạch nha bám dính lấy, gắt gao quấn quít lấy mình, mình đi tới đâu hắn liền bám đuôi theo đến đó, ngay cả mình gọi taxi, hắn liền từ phía sau nhào lên rất nhanh chui tọt vào ngồi cùng, đương nhiên, lúc xuống xe hắn tốt xấu gì cũng giành phần trả tiền. Bây giờ mình đến khách sạn này check-in, hắn thế nhưng cũng theo tới rồi, sau đó lại còn đòi căn phòng cách vách với phòng mình. Hình Hòa bất đắc dĩ thở dài một tiếng, như thế nào lại có tên mặt dày như thế này cơ chứ?

HẮN Đằng Tuấn Ngạn nhìn Hình Hòa đang rất đắc ý, “Tiểu Hòa, anh không được vứt bỏ tôi, hay là ráng yêu tôi nhanh một chút đi, tôi tuyệt đối chính là tình nhân tốt nhất!”

“Tôi với ông còn chưa có thân quen đến như vậy, vui lòng gọi tôi là ông Hình hoặc là Hình Hòa. Còn nữa, tôi sẽ không thích ông, xin khuyên một câu, nên kết thúc hi vọng sớm một chút đi!” Đang nói chuyện, Hình Hòa đã tới trước cửa phòng mình, “Mặc dù tôi không phải là người thích nổi nóng, nhưng không có nghĩa là tôi không có tính đó, cho nên, ông TÊN ĐÓ Đằng, mời ông chú ý đến hành vi cử chỉ của mình, không nên mang lại phiền phức không cần thiết cho người khác.” Nói xong liền đi vào phòng, để mặc TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn bên ngoài cánh cửa, TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn cười sờ sờ cái mũi, mặc kệ nói như thế nào, ít ra mình như vậy, Hình Hòa đời này cũng chẳng thể quên được?

Hình Hòa sau khi tiến vào trong phòng, tắm rửa một chút, xua tan những uể oải trên đường đi, mừa mới nằm trên giường định nghỉ ngơi một chút, chuông cửa thế nhưng lại vang lên.

“Chào ngài, chúng tôi là nhân viên phục vụ phòng, đây là bữa cơm lót dạ của ngài!” Nhân viên phục vụ cung kính đẩy xe thức ăn vào trong. (cái đó, nơi này đáng lẽ là phải dùng tiếng Anh, nhưng mọi người thông cảm cho vốn tiếng Anh có hạn của bản vương, bản vương hay dùng tiếng Trung mà ~ phía dưới bản vương sẽ không chú thích lại nữa đâu.)

“Nhưng mà tôi không có gọi phục vụ mà, các người đưa nhầm rồi không?” Hình Hòa tốt bụng hỏi lại.

“Xin hỏi ngài chính là Hình Hòa có phải không?”

“Đúng vậy!”

“Vậy thì không có sự nhầm lẫn đâu… Được rồi, không quấy rầy ngài nữa, xin mời thong thả dùng!”

Hình Hòa không hiểu ra sao đóng cửa phòng lại, trong lúc lòng vẫn còn đang cảm thấy kì quái, chuông cửa lại vang lên lần nữa.

Khi cửa bị mở ra, GÃ Đằng Tuấn Ngạn liền nhìn thấy Hình Hòa còn đang mặc áo tắm rộng rùng thình, chắc là mới tắm rửa xong, nước từ mái tóc của Hình Hòa rơi xuống, cổ áo tắm hơi mở rộng, lộ ra xương quai xanh đầy gợi cảm cùng khuôn ngực trắng nõn, phía dưới chính là đôi chân thon dài thẳng tắp lấp ló trong vạt áo, đúng là một màn mĩ nhân tắm táp mà! GÃ Đằng Tuấn Ngạn nuốt nước miếng một cái, cảm giác bản thân hình như cũng không chịu được k*ch th*ch mà sắp xịt máu mũi tới nơi rồi.

“Thức ăn là ông đưa tới?” Hình Hòa nhìn TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn ngơ ngắc trước mặt lời nói không hề chứa theo một tia tức giận, mặc dù chính là câu nghi vấn, nhưng trong lòng tên đó cũng xác định chính là do TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn đặt rồi.

“Hả?… Uh, là tôi gọi đấy, tôi chính là vội tới nhận lỗi với anh.” HẮN Đằng Tuấn Ngạn trưng ra bộ dáng cùng vẻ mặt phi thường cung kính, lại còn khom lưng 90 độ trước Hình Hòa.

Bị làm cho như vậy, Hình Hòa banđầu hết sức cảnh giác không hiểu ý gì, cũng thả lỏng dây thần kinh đang căng thẳng, mời TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn vào phòng.

TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn sau khi vào phòng, phi thường hối hận nói với Hình Hòa: “Anh Hình Hòa, xin lỗi nha, tôi mới rồi hình như làm hơi quá, sau khi trở về phòng mới cảm thấy hình như là mình đem lại phiền phức cho anh, rất xin lỗi!”

“A, không có gì…”

“Tôi cẩn thận nghĩ lại, có lẽ là vì anh Hình Hòa nhìn qua rất ôn hòa, làm cho người bản vương rất muốn thân cận, cho nên tôi làm có hơi quá đáng… Anh Hình Hòa, anh có tha thứ cho tôi không?!” HẮN Đằng Tuấn Ngạn kéo tay Hình Hòa lấy lòng. Hình Hòa xấu hổ rút tay mình về, cười cười.

“Đương nhiên rồi! Cậu còn nhỏ, vừa rồi đúng là có làm sai một chút, tôi cũng hiểu rồi, có thể bỏ qua!”. Hình Hòa lại khôi phục vẻ mặt ôn hòa trước sau như một của mình trước đây, đối mặt với thiếu niên trẻ chừng 20 tuổi này, nếu tên đó đã đồng ý thừa nhận sai lầm của mình, Hình Hòa cũng không tức giận nữa.

TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn cười vui vẻ, rót rượu cho cả hai người, đưa Hình Hòa một li, “Ực, anh Hình Hòa, uống li rượu này xong, chúng bản tọa chính là bạn tốt, tôi xin phép cạn trước.”

Hình Hòa tiếp nhận li rượu, cũng ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, nhưng lại không để ý khóe miệng HẮN Đằng Tuấn Ngạn phía trước ý cười nhàn nhạt.

Không sai, GÃ Đằng Tuấn Ngạn sau khi trở về phòng đúng là cẩn thận suy nghĩ lại một chút, nhưng mà kết quả sau khi cân nhắc kĩ lưỡng chính là, hắn thật sự đối với Hình Hòa vừa thấy đã yêu. Nhưng mà vì biểu hiện ban đầu của mình, hình như lưu lại ấn tượng không tốt với gã, như vậy sau này muốn theo đuổi gã sẽ phiền phức hơn rất nhiều. Cho nên, hắn giả bộ cầu xin Hình Hòa tha thứ, trước cứ làm bạn bè cái đã, sau đó từng bước từng bước bắt cóc trái tim Hình Hòa…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8