Bá Đạo Vs Ôn Nhu
Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-07-25 14:48:51 | Lượt xem: 4

Phi Nhiên ngẩng đầu lên, theo hướng tiếng nói vọng tới “xem” thử, tiếng nói này thật sự rất lạ, nhưng bất đồng ở chỗ, tiếng nói này mang theo một chút khí phách, như là một nhân vật lợi hại. Lưu Vân không thể một mình mà bắt cóc được em, vậy người kia chính là đồng lõa?

“Anh là ai?”

“Tao là ai? Ha ha, Hình Hòa không có nói với mày về tao sao?”

Đối phương nhắc tới Hình Hòa! Khẩu khí cũng chẳng có chút lương thiện nào, chẳng lẽ là đối thủ của anh? Phi Nhiên thoáng luống cuống, ra vẻ trấn định nói: “Hình Hòa nhắc đến rất nhiều người với tôi, không biết anh là người nào trong số đó?”

“Tao họ GÃ Đằng, Trương Phi Nhiên, chúng bản tọa đã gặp nhau, mày không nhớ sao?” GÃ Đằng Tuấn Ngạn cười lạnh lùng đi đến trước mặt Phi Nhiên.

TÊN ĐÓ Đằng, TÊN ĐÓ Đằng, TÊN ĐÓ Đằng, TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn?! TÊN ĐÓ, tên đó, tên đó bắt mình để làm cái gì? “Tôi, tôi nhớ… Nhưng mà. anh bắt cóc tôi làm cái gì?” Đừng nói là để uy h**p Hình Hòa đi? Vậy thì em thật không dám nghĩ nữa. Ban đầu vốn rất hi vọng Hình Hòa có thể nhanh đến cứu em, nhưng giờ phút này thật không dám chờ đợi nữa.

“Làm cái gì? Hừ, mày rất nhanh sẽ biết thôi.” Ngồi xổm người xuống, HẮN Đằng Tuấn Ngạn bóp cằm Phi Nhiên hung tợn nói, Hình Hòa không phải rất quan tâm đến thằng này, rất thương nó sao? Vậy thì mình sẽ ngày ngày ngược đãi nó.

Vỗ vỗ tay, ngoài cửa đi vào mấy người, GÃ Đằng Tuấn Ngạn khinh thường liếc mắt nhìn Phi Nhiên một cái, “Thay tao chiêu đãi nó thật tốt, cũng đừng chậm trễ nữa.”

“Ông HẮN Đằng, ông đám ứng tôi không làm tổn thương Phi Nhiên mà.” Nắm đấm đầu tiên hung hăng giáng lên người Phi Nhiên, Lưu Vân có chút không đành lòng thỉnh cầu HẮN Đằng Tuấn Ngạn.

“Cái này sao có thể tính là tổn thương chứ? Lưu Vân, lúc thằng đó đùa bỡn tình cảm của cô, cô không hận sao? Bây giờ chỉ trả thù một chút thôi, đả thương da thịt nói, có thể so sánh với vết thương trong tim nó lưu lại cho cô năm đó sao?”

“Tôi…” Lưu Vân nghe tiếng đấm đá phủ lên người Phi Nhiên, nghĩ đến nỗi đau xót của mình năm đó, hung hăng éo trái tim không được quay đầu lại xem, “ông nói rất đúng, hắn bản vương bản vương bây giờ chịu chút thương tích ngoài da, cũng không thể so với vết thương lưu lại trong lòng tôi được.”

Hai tròng mắt bị bịt kín, nhìn không thấy đám người kia sẽ ra tay ở đâu, bởi vậy những giác quan khác trên người cũng đặc biệt trở nên nhạy cảm, Phi Nhiên nhẫn nại không rên một tiếng. Tay đấm chân đá rơi như mưa lên người Phi Nhiên, ý thức của em bắt đầu mờ mịt, phảt phất giống như trở lại bốn năm về trước. Trong cơn mưa phùn đêm hôm đó, trong con hẻm nhỏ âm u, em cũng như bây giờ không thể chống cự, giọng nói ôn hòa nhưng rất nghiêm nghị kia vang lên, như thiên sứ giáng trần, đó là lần đầu tiên em gặp mặt anh, Phi Nhiên bất giác mỉm cười.

Nhìn thấy khóe miệng Phi Nhiên mỉm cười, GÃ Đằng Tuấn Ngạn hừ một tiếng nói: “Không sai mà, như vậy vẫn còn có thể cười được, xem ra thủ hạ tao ra tay còn chưa đủ nhiệt tình ha… Bọn mày chưa ăn cơm sao? “Chiêu đãi” nó thật nhiệt tình cho lão phu.” GÃ Đằng Tuấn Ngạn lãnh khốc ra lệnh.

Cơn mưa quyền cước càng thêm mãnh lei65t, Phi Nhiên sớm đã thương tích chất chồng, khóe miệng cũng tràn máu. Lưu Vân thỉnh thoảng liếc lại vài lần, có chút không đành lòng, cũng hận thù thật sâu. HẮN Đằng Tuấn Ngạn từ đầu tới cuối chỉ cười lạnh lùng.

“Dừng tay.” tiếng nói tức giận của Hình Hòa rơi vào tai Phi Nhiên. Hình Hòa, Hình Hòa, là anh sao? Hay là em đang bị ảo giác?

Hình Hòa vừa vào tới cửa liền thấy được tràng diện quần ẩu, đau lòng nhìn thương tích chồng chất trên người Phi Nhiên, Hình Hòa tiến lên rất nhanh hạ gục mấy gã kia, nhanh tay lẹ chân nâng Phi Nhiên co quắp trên mặt đấy, rút khăn tay ra lau vết máu trên miệng Phi Nhiên.

“Nhiên, anh tới trễ, để cho em phải chịu khổ rồi.” Hình Hòa tự trách nói. Nghe được lời nói ấm áp của Hình hòa, trong lòng Phi Nhiên cảm thấy thật xót xa, nước mắt ứa ra, lại rất nhanh bị mảnh vải bịt mắt thấm mất.

“Hình Hòa, rốt cuộc em cũng tới.” HẮN Đằng Tuấn Ngạn một bên bất mãn cắt đứt hai người.

Hình Hòa nổi giận quay đầu căm tức nhìn HẮN Đằng Tuấn Ngạn, “Mày thật sự rất có bản lãnh, chưa từng có đứa nào dám chọc giận tao hết lần này đến lần khác.” Đồi thời, Hình hòa cũng chú ý đến Lưu Vân đứng bên cạnh HẮN Đằng Tuấn Ngạn, ngốc một chút, “Lưu Vân? Không ngờ việc này cô cũng co 1pha62n… Là tôi cưới Phi Nhiên, cô muốn trả thù thì tìm tôi, cô không phải yêu Phi Nhiên sao, như thế nào lại có thể trơ mắt nhìn em ấy bị thương?!”

Nhìn Hình Hòa như ma quỉ gầm rú, Lưu Vân sợ hãi rồi. Trước kia ấn tượng của mình đối với Hình Hòa đều là một người đàn ông yếu đuối tao nhã lịch sự, không nghĩ tới lại có bộ mặt đáng sợ như vậy, răng cô bản tọa va vào nhau lập cập trốn ra sau HẮN Đằng Tuấn Ngạn.

“Là tôi ra lệnh.” HẮN Đằng Tuấn Ngạn nói.

“Chính là bởi vì tao từ chối mày?”

“Đúng vậy, không sai. Nếu như em yêu phụ nữ còn chưa tính, nhưng em nếu chính là thích đàn ông, tại sao lại không thể là tôi? Năm đó, tôi cự tuyệt quyền thừa kế của gia tộc, thầm nghĩ trở thành một người bình thường tự do, sau khi gặp em, thế nhưng em lại trốn tôi, chỉ để lại một cái tên liền biến mất. Để tìm được em, tôi phải làm trái với lòng mình tiếp nhận yêu cầu của chúng, chỉ có thừa kế Phi Ưng bang, tôi mới có năng lực tìm được em, mấy năm nay tôi tân tân khổ khổ, chính là vì em, nhưng lòng em trước sau chỉ có một mình Trương Phi Nhiên. Cho tới bây giờ không có cái gì mà tôi không chiếm được, trừ em ra. Tôi hận em, nhưng càng hận nó, nếu như không có nó, có lẽ tôi với em sẽ ở chùng một chỗ.”

“Cho dù không có Phi Nhiên, tôi cũng sẽ không thích anh. Anh cũng nói, chưa từng có người nào anh không chiến được, nhưng anh vẫn không chiếm được tôi, không chiếm được thật ra là tốt, kì thật anh đối với tôi, căn bản không phải là thích, chỉ là bởi vì anh không chiếm được tôi mà thôi.”

“Nói bậy, tôi phấn đấu mấy năm nay, chính là vì em, em còn nói tôi không thích em?” TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn tức giận vung tay đánh Hình Hòa, hình Họa bị thụt lui hai bước.

“Anh đánh đi, tốt nhất là có thể đem tất cả ý nghĩ về tôi đánh tan luôn, sau này chúng bản tọa cũng tĩnh tâm.”

Hình Hòa càng tỉnh táo, HẮN Đằng Tuấn Ngạn càng giận dữ, cũng chẳng cần đóng kịch, cũng chẳng cần trông nom Hình Hòa có phải là người mình thích hay không, chỉ muốn đánh người cho hả giận, lại bị một người khác ngăn cản lại.

“Lâm Dạ.” Lâm Dạ xuất hiện trước mặt Hình Hòa, “Bên ngoài bây giờ thế nào rồi?”

“Bên ngoài? Rất sầm uất nha, Minh Tuyệt đang xem kịch quần ẩu, tôi cảm thấy nhàm chán nên đi vào xem kịch vui trong này.” Lân Dạ ưu nhã mỉm cười, đi tới trước mặt HẮN Đằng Tuấn Ngạn. “Tổng giám đốc HẮN Đằng, nếu không ngại, tôi có thể hỏi mấy câu không? Nói xong anh muốn đánh Hình Hòa tiếp cũng không muộn.

Thấy TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn không có phản đối, Lâm Dạ nói: “Các người vừa rồi nói chuyện với nhau, tất cả tôi đều nghe được… Hình Hòa nói không sai, anh đối với anh ta đây, chưa chắc là thích thật sự.” Nhìn TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn bộ dáng không phục, Lâm Dạ bình tĩnh nói: “Anh trước khoan tức giận, anh có muốn nghe chút ý kiến của tôi không?”

“Ý kiến của cô? Chẳng lẽ cô cũng thích Hình Hòa?” TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn nhếch mép.

Nhìn mắt Hình Hòa, Lâm Dạ kiên định gật gật đầu, “Đúng vậy, tôi thích anh bản tọa.” Những lời này của Lâm Dạ làm bốn người ở đây sửng sốt, “Tôi thích anh bản tọa, anh bản tọa ôn hòa, hữu lễ, rất nhiều người đều thích, tôi cũng không ngoại lệ. Tôi thích anh bản tọa nhiều năm rồi, nhiều đến chính mình cũng không nhớ rõ. Nhưng mà tôi với anh không giống nhau, tôi biết Hình Hòa không thích tôi, tôi không muốn bắt buộc anh bản tọa, khiến cho cuối cùng cũng chẳng thể làm bạn… Anh bản tọa thích Phi Nhiên, chỉ cần anh bản tọa cảm thấy hạnh phúc là tốt rồi, tôi đây thật tình chúc phúc cho anh bản tọa.”

HẮN Đằng Tuấn Ngạn nhìn người phụ nữ trước mặt, đột nhiên có chút xúc động, không thể nói đến, nhưng lại cảm giác được cô nói không sai.

Lâm Dạ đi đến trước mặt Phi Nhiên, mở trói thay em. “Ngay từ đầu tôi cũng không thích Phi Nhiên, mặc dù lớn lên rất được, nhưng chung qui cũng là đàn ông, hơn nữa cũng không có bản lãnh như tôi, như thế nào lại có thể cướp Hình Hòa đi?! Nhưng mà, nếu chính là Hình Hòa thích, cho dù bản thân mình không thích, cũng không nỡ đi tổn thương cậu bản tọa, bởi vì Phi Nhiên bị thương, Hình Hòa cũng sẽ khổ sở, tôi đây sẽ càng khó chịu… Tổng giám đốc HẮN Đằng, anh có cảm thấy như vậy không?”

HẮN Đằng Tuấn Ngạn không nói gì, hắn đang tiêu hóa những gì Lâm Dạ nói, cô nói cũng đúng. Nhưng mà chẳng lẽ mình thật sự không thích Hình Hòa sao, cũng chẳng hoàn toàn là như vậy.

Nhìn TÊN ĐÓ Đằng Tuấn Ngạn bộ dáng có chút động dung, Lâm Dạ thừa dịp rèn sắt khi còn nóng. “Thả lũ người kia đi cũng là buông tha cho bản thân, được không?”

HẮN Đằng Tuấn Ngạn mờ mịt nhìn Lâm Dạ, lại nhìn Hình Hòa cùng Phi Nhiên một chút. Thả đám người kia đi, cũng là buông tha cho bản thân sao, thả ra được sao? Xua xua tay, ý bảo đám người kia rời đi.

Lúc này, Lưu Vân đứng một bên không rên một tiếng vọt ra: “Muốn đi đơn giản vậy sao? Hình Hòa, không dễ dàng vậy đâu! Trong tay Lưu Vân không biết khi nào có một con dao găm, đâm thẳng về hướng Hình Hòa.

“Hòa… A…”

Tất cả mọi người ngây dại, chỉ thấy Phi Nhiên liều mạng nhào đến, che trước mặt Hình Hòa.

“Nhiên!”

“Trương Phi Nhiên”

“Trương Phi Nhiên”

Hình Hòa, Lâm Dạ, cùng HẮN Đằng Tuấn Ngạn ba người đồng thanh gào lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8