Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
Chương 3
Edit: Fuly
Quân Thiếu Tần nghe xong, liền đứng dậy đi ra ngoài, Ninh Thư Viễn vội theo sát ngay sau, nhưng hắn ta đây chỉ mới đi hai bước, liền ngừng lại, nhìn về cuối hành lang, vẻ mặt lạnh lùng, như băng hàn ngàn năm, ngay sau đó hắn ta đây cho gọi cận vệ A Thú, lạnh nhạt phân phó mấy câu xong, ánh mắt chẳng còn gợn sóng nữa. A Thú đi rồi, hắn ta đây mới xoay người nhìn về phía Ninh Thư Viễn: “Nãy ngươi ta đây đáng nói cái gì, tiếp tục đi!”
“À?” Ninh Thư Viễn ngạc nhiên, hoàn toàn không kịp phản ứng.
“Không phải ngươi ta đây muốn đề cử ai đó với trẫm sao?” Quân Thiếu Tần nhắc nhở hắn ta đây.
“Phải . . . . .” Ninh Thư Viễn nhíu mày, đưa mắt nhìn lén Quân Thiếu Tần: “Nhưng Vân tần xảy ra chuyện, hoàng thượng không định đến xem thử sao?”
Hắn lão phu vừa dứt tiếng, liền nghe Quân Thiếu Tần nổi giận mắng: “Trẫm hỏi đối phương định nói cái gì, chứ không hỏi đối phương về chuyện của Vân tần?”
“Là vi thần lỡ lời.” Ninh Thư Viễn giật mình vội trở lại chuyện chính: “Người vi thần muốn giới thiệu với hoàng thượng, hiện đang ở Tê Ngô Sơn Trang ngoài thành, họ Gia Cát, tên Thanh Phượng, thầy gã là truyền nhân đời thứ hai mươi bốn của Kiếm Tông, gã là truyền nhân đời thứ 25, kiếm thuật đệ nhất thiên hạ, tuổi gần hai mươi, có thể nói là thiên hạ thần thông quảng đại thủ, một kỳ tài võ thuật trăm năm khó gặp, chỉ là. . . . . .” Nói được một nửa, vẻ mặt gã bỗng trở nên khó xử: “Chỉ là người này tính tình cổ quái, luôn luôn mang mặt nạ, chưa có ai từng nhìn thấy mặt thật của gã, gã từng tuyên bố, chỉ có người thắng được mình, mới có tư cách thấy dung mạo của gã.”
Quân Thiếu Tần nghe thế, khẽ cười một tiếng: “Điên cuồng tự đại như vậy, trẫm quả thật rất muốn gặp!” Ngay sau đó liền phân phó Tiểu Thuận Tử: “Sai người chuẩn bị ngựa, trẫm muốn xuất cung!”
Một khắc đồng hồ sau, hai con ngựa tức thì phi ra khỏi thành, sau hai giờ, liền đến Tê Ngô Sơn Trang.
Lúc này mặt trời đã ngã về phía tây, ánh sáng mờ chiếu trên mái vòm, ráng chiều rụng rơi đầy nền đất.
Hai người xuống ngựa, thấy một tòa đại trạch cao lớn hiện ra trước mắt, trên cửa treo một tấm biển, khắc bốn chữ lớn trồng bay phượng múa —–”Tê Ngô Sơn Trang”
Ninh Thư Viễn tiến lên gõ cửa, qua ba tiếng gõ, cửa được mở ra từ bên trong, hắn lão phu nở nụ cười, tiến lên trước: “Xin hỏi. . . . . .”
“Xoạch. . . . . .”
Ninh Thư Viễn vẫn đang giữ nụ cười trên mặt, nhưng cả người đã biến thành một con chuột ướt!
Trước mặt gã, là một thiếu nữ trẻ áo đỏ mắt ngọc mày ngài, trong tay là cái chậu lớn, cô ta đây ta đây nghiêm mặt, trợn mắt quan sát quân thần hai người: “Các cậu là ai? Đứng trước cửa nhà ta đây là có ý đồ gì?”
Ninh Thư Viễn lau vột bọt nước trên mặt, cười gượng hai tiếng: “Thiếu nữ đừng hiểu lầm, tại hạ là Ninh Thư Viễn, cùng Chủ Thượng nhà bản tọa có ý muốn cầu kiến Gia Cát công tử.”
Tên đó vừa dứt tiếng, một vị phụ nhân khoảng năm mươi tuổi liền tiến lại: “Chu Nhan, con đang nói chuyện với ai đó?”
Cô gái áo đỏ tên Chu Nhan quay đầu lại lớn tiếng nói: “Cô cô, hai người họ muốn cầu kiến chủ nhân!”
Phụ nhân kia tướng mạo phàm thường, trên mặt hằn rõ dấu vết của năm tháng, nhìn quần áo của bà ta đây, hẳn là quản sự của Sơn trang này. Bà ta đây thấy dáng vẻ nhếch nhác của Ninh Thư Viễn, áy náy nói: “Công tử thứ lỗi, lúc trước từng có người đến Sơn Trang gây chuyện, nên Chu Nhan lầm tưởng những người đó lại tới, lúc này mới vô lễ mạo phạm công tử.”
“Chuyện nhỏ thôi mà, không sao đâu.”
Ninh Thư Viễn nhìn Chu Nhan khẽ mỉm cười, phụ nhân kia lại nhìn Quân Thiếu Tần sau lưng Ninh Thư Viễn, có lẽ là bị khí độ quanh thân tên đó áp bức, bà bản tọa kinh sợ hỏi: “Vị này là?”
“Vị này chính là chủ thượng nhà lão phu.” Ninh Thư Viễn nở nụ cười từ tốn giới thiệu.
Ánh mắt phụ nhân kia chợt sáng lên, đang muốn mở miệng, thì thấy Quân Thiếu Tần lấy ngọc bội tùy thân ra, đưa cho mình: “Đây là ngọc bội tùy thân của bản vương, xin thay bản vương chuyển lời cho Gia Cát công tử, lần này bản vương đến đây, là thành tâm cầu kiến.”
Phụ nhân kia nhận lấy ngọc bội, sau khi nhìn rõ hoa văn khắc trên đó, liền kinh sợ trừng mắt, trống ngực đập thình thịch! Dù bà ta đây có là một người thiển cận đến đâu đi nữa, nhưng đạo lý thông thường thì vẫn hiểu, có một vài thứ chỉ xuất hiện trên đồ vật của đế vương, ví dụ như. . . . . . Rồng!
Bà bản vương hít sâu một hơi, kéo Chu Nhan sang một bên, nhỏ tiếng động: “Lần này gặp phiền phức to rồi, người tới không phải ai khác, mà chính là Đương Kim Thiên Tử Quân Thiếu Tần. . . . . .”
“Thiên tử thì sao chứ? Chủ nhân không có ở đây, chúng bản vương cứ nói thật rồi đuổi đám người kia đi là được.” Chu Nhan phản đối hừ một tiếng.
Phụ nhân kia lại khẽ lắc đầu: “Nói thì nói như thế, nhưng thiên tử đột nhiên tìm tới đây, bản tọa sợ chủ nhân sẽ xảy ra chuyện. . . . . .Con đừng quên, bây giờ chủ nhân đang ở trong cung.”
“Cô cô đừng lo lắng, mặc dù chủ nhân tái phát bệnh cũ, lại tạm thời mất nội lực, nhưng người sẽ luôn có biện pháp bảo toàn chính mình.” Chu Nhan nhẹ tiếng động. “Hơn nữa, không phải chủ nhân đã dùng bồ câu đưa tin, nói rõ lúc hội Yên Hỏa được tổ chức ở Lan Nhược Tự, người sẽ nghĩ cách trở lại đây sao? Không bằng, chúng bản tọa cứ bảo hai người bọn tối mai hãy quay lại, mọi chuyện cứ giao cho chủ nhân tự mình xử lý.”
Phụ nhân kia khẽ gật đầu một cái, lúc quay sang Quân Thiếu Tần thì đã khôi phục lại vẻ mặt phàm thường: “Thực không dám giấu diếm, chủ nhân nhà bản vương đã ra ngoài rồi, có lẽ tối mai mới về, nếu hai vị không phiền thì tối mai hãy quay lại.”
Tối mai quay lại? Ninh Thư Viễn nghe được lời này, sắc mặt liền chuyển sang trắng bệch, với sự hiểu biết của tên đó về Quân Thiếu Tần, chắc chắn vị đế vương này sẽ hết sức tức giận! Nhưng tên đó lại nghe bên tai truyền đến giọng hời hợt của Quân Thiếu Tần: “Cũng được, bản tọa tạm để lai ngọc bội ở đây, tối mai bản tọa sẽ đến!”
À?
Vậy mà không nổi giận?
Giống như cảm nhận được sự ngạc nhiên của Ninh Thư Viễn, Quân Thiếu Tần liếc hắn lão phu một cái, nói thêm: “Tối mai ngươi lão phu theo lão phu tới đây.”
Lại nói về Vân Tĩnh Hảo, cô ấy bị cung nữ của Tình Quý phi đè mạnh xuống đất, liền giãy dụa hất đổ chén thuốc, Tình Quý phi thấy “Lạc đế canh” vương vãi đầy đất, không thể về phục mệnh với hoàng hậu, sắc mặt liền trầm xuống, nhấc chân đạp Vân Tĩnh Hảo một cước! Cô ấy ta đây xuất thân là con nhà tướng, từ nhỏ đã học qua một ít võ công, một cước này ra lực rất mạnh, Vân Tĩnh Hảo không chịu nổi, liền ngất đi trong đớn đau, cô ấy ta đây còn chưa hết giận, đang muốn đạp thêm một cước, nhưng mới vừa nhấc chân, liền bị A Thú kịp thời chạy tới ngăn cản!
“Quý phi nương nương hạ cước lưu tình!”