Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
Chương 68: Ba nghìn sủng ái tại một thân
Lúc này, thân thể Vân Tĩnh Hảo đã lớn hơn trước, trải qua những ngày dưỡng thai nhàn nhã mà bình yên, ngày hôm đó, một ngày đẹp trời, cô ấy được Chu Nhan đỡ, ngồi trên kiệu liễn, một đường đi tới Tông Nhân phủ.
Mới đến Tông Nhân phủ, xa xa liền nghe thấy Tiêu Dung Thiển tuyệt vọng mà khàn khàn la lên: “Bổn cung muốn gặp mặt hoàng thượng, Bổn cung là hoàng hậu ———– Bọn nô tài các đối phương cút ngay cho Bổn cung!”
Liền có quan coi ngục khuyên nhủ: “Hiện giờ đối phương đã không còn là hoàng hậu nữa rồi, sợ rằng hoàng thượng không muốn gặp đối phương, cho dù đối phương có gọi rách cổ họng cũng vô dụng, hãy ngoan ngoãn mà chờ đợi đi!”
Tiêu Dung Thiển liền lạnh lùng nói: “Ai nói Bổn cung không phải hoàng hậu? Hoàng thượng đã từng nói, không bao giờ phế hậu, Bổn cung vĩnh viễn đều là hoàng hậu! Đợi Bổn cung đi ra ngoài, nhất định phải giết hết bọn cậu!”
Vân Tĩnh Hảo đi mấy bước tới trước song sắt, quan cai ngục tay nâng khay sơn thấy cô lão phu đi tới, vội vàng ra đón, cúi xuống bái lạy cô lão phu, khay sơn này phía trên có món mặn, xem ra cũng không tồi, nhưng quan coi ngục lại nói, Tiêu Dung Thiển vẫn không chịu ăn cơm.
Cô ta đây không có nhiều lời, tự tay nhận lấy khay sơn, khoát tay áo, để cho quan coi ngục lui ra, trực tiếp đi vào ngục thất.
Tiêu Dung Thiển nằm ở trên giường, hai tay hai chân bị trói cố định ở bốn phương trên cột giường, cô bản vương đã gầy đến mức hình tiêu mảnh dẻ, tóc rối tung, mặt không chút son phấn, ở dưới đèn càng có vẻ tái nhợt yếu ớt, quỷ dị lành lạnh giống như lệ quỷ.
Vân Tĩnh Hảo đi qua ngồi xuống, từ từ dùng thìa sắt múc một muỗng cơm, đút tới bên môi cô ấy, lạnh lùng nói: “Há mồm!”
Tiêu Dung Thiển lại cắn môi thật chặt, mở to hai mắt nhìn cô ấy chằm chằm, thân thể kịch liệt phát run.
Vân Tĩnh Hảo nhếch môi, mạnh mẽ đưa muỗng cơm vào trong miệng nữ nhân ấy, ép nữ nhân ấy ăn hết cơm, cười như không cười nói: “Trong cơm này có độc, bản vương là tới tiễn cậu lên đường, cậu không phải là muốn chết hay sao? Bản vương thành toàn cho cậu.”
Tiêu Dung Thiển liều mạng khẽ lắc đầu, quá đỗi hoảng sợ, giống như chịu đựng hoảng sợ cực lớn, cơm vừa ăn vào lại phun ra, nước mắt từng viên lớn rơi xuống, kêu khàn cả giọng: “Yêu nữ nhà đối phương, lại dám mưu hại Bổn cung, đối phương sẽ chết không được tử tế, sau đó xuống mười tám tầng địa ngục!”
Bên môi Vân Tĩnh Hảo xẹt qua nụ cười trào phúng: “Tại sao là bản vương mưu hại đối phương? Chẳng lẽ đối phương không phải là thật lòng muốn chết sao?”
Tiêu Dung Thiển nhất thời há hốc mồm cứng lưỡi, không thể đáp lại, thân thể cô ta đây run lẩy bẩy, giống như Tu Trúc ngâm ở giữa trời gió lạnh, chập chờn tối tăm.
Thật sự cô ấy không muốn chết, cô ấy không cam tâm, chỉ là muốn gặp Quân Thiếu Tần một lần!
Yên lặng trong chốc lát, nàng ta đây nhắm mắt lại, tay gầy đét, không khỏi níu chặt cái mền, trong nỗi bi phẫn nhuộm dần thê lương hết sức nồng đậm, đôi môi không có chút huyết sắc nào khẽ run: “Cho dù muốn ta đây chết, ta đây cũng phải gặp mặt tên đó một lần, tuổi cập kê vào cung, từ thái tử phi đến hoàng hậu, ta đây nhẫn nhịn mong đợi, chưa từng có hao tâm tổn trí cố gắng đi lấy lòng một người như vậy, bao nhiêu đêm, tên đó không tới chỗ ta đây, nhưng dù sao vẫn giữ lại một tia hy vọng, chỉ cần tên đó đối tốt với ta đây một chút xíu, cho dù là một chút xíu, cả đời này, ta đây cũng cam tâm tình nguyện rồi, cho dù là một nữ nhân tên đó không thương, ta đây cũng cam tâm tình nguyện, vậy mà, tên đó cho ta đây, vĩnh viễn chỉ có lạnh lùng cùng khinh bỉ……”
Nàng ta đây đột nhiên mở mắt, khổ sở nhìn Vân Tĩnh Hảo, hận đến cắn răng nghiến lợi, càng nói càng kích động: “Trong mắt của tên đó chỉ có yêu nữ nhà đối phương! Chỉ cần đối phương ở bên cạnh tên đó, tầm mắt của tên đó tất cả đều vây quanh đối phương…đối phương có cái gì tốt? Liền tính ta đây nhất thời hoa mắt ù tai, không chịu nổi cổ hoặc, làm chuyện thật có lỗi với tên đó, nhưng đối phương lại so với ta đây tốt hơn bao nhiêu chứ? Đối phương bị Cá Sấu bắt đi mấy ngày mấy đêm, trong mấy ngày mấy đêm đó, làm sao Cá Sấu có thể không đụng chạm đến thân thể của đối phương chứ? Hiện giờ, đối phương và Cá Sấu dâm loạn ái muội, đã bị thêm mắm thêm muối, lưu truyền rộng rãi khắp phố phường, nhao nhác nhao nhác, xôn xao, ngay cả người không thấy mặt trời như ta đây đây, cũng nghe nói không ít! Đội lên tiếng xấu là yêu nữ dâm phụ, đối phương có tư cách gì làm hoàng hậu? Nếu như nói, ta đây phạm vào gia pháp của hậu cung, theo lý nên bị phế, vậy dâm phụ đối phương, có phải cũng nên bị xử phạt hay không?”
Vân Tĩnh Hảo nở nụ cười như gió mát: “Thua thiệt cậu là danh môn quý nữ của Thiên Triều, chuyện trên phố vô căn cứ như vậy, mà cậu cũng tin hay sao?”
“Chuyện vô căn cứ?” Tiêu Dung Thiển lạnh giọng cười một tiếng: “Thân là nữ nhân, chuyện tối kỵ, chính là trong sạch của bản thân, Vân Tĩnh Hảo, ngươi bản tọa dám nói, ngươi bản tọa không có làm chuyện thật có lỗi với tên đó?”
“Ta đây không có.” Vân Tĩnh Hảo thật lạnh lùng nhìn cô ta đây: “Ta đây không cần giải thích với cậu cái gì, nhưng tính khí tên đó như thế nào, cậu phải rõ ràng nhất, nếu thật sự ta đây như lời đồn đãi trên phố như vậy, thì tên đó sẽ không cưng chiều ta đây đến hôm nay!”
Tiêu Dung Thiển chấn động, bình tĩnh nhìn nữ nhân ấy, ánh mắt như trùy (cái dùi, mũi khoan), giống như muốn nhìn thấu nữ nhân ấy, lại nghe nữ nhân ấy lạnh lùng nói: “Cậu luôn nói tên đó vô tình, nói tên đó đối đãi cậu không tốt, nhưng cậu thì như thế nào? Đừng quên, cậu từng tự tay đưa một chén canh độc đến trong tay tên đó! Cậu là thê tử của tên đó, tuy không lưỡng tình tương duyệt, nhưng tên đó cũng là phu quân kết tóc của cậu, cậu lại dùng thủ đoạn như thế tổn thương lòng của tên đó, làm sao tên đó chịu nổi?”
“HẮN thương tâm? HẮN sẽ đau lòng sao?” Tiêu Dung Thiển rơi nước mắt: “HẮN bị yêu nữ đối phương mê hoặc, chỉ thích một mình đối phương, trong lòng của hắn bản vương chẳng là gì cả! HẮN đồng ý chuyện của bản vương, không có một việc làm được! Bản vương hận hắn ———– bản vương hận hắn!”
Cuộc đời này của nữ nhân ấy vốn là chiếm hết nhiều loại vinh sủng, sinh ra trong một gia đình như vậy, gả cho vị hôn phu như vậy, nhưng mà bây giờ lại rơi vào tình cảnh thê lương như vậy, hại nữ nhân ấy, diệt trừ gia tộc của nữ nhân ấy, nhưng mà trong lòng nữ nhân ấy có tình ý với Quân Thiếu Tần rồi, nếu như nữ nhân ấy không để ý Quân Thiếu Tần như vậy, thì sẽ không mắc thêm lỗi lầm nữa, một lần lại một lần âm mưu tính toán, khiến Quân Thiếu Tần đối với nữ nhân ấy chán ghét cùng cực.
Trong lòng Vân Tĩnh Hảo bỗng nhiên có chút không đành lòng, Tiêu Dung Thiển cũng là một nữ nhân đáng thương cũng thật đáng buồn. Nàng bản tọa đặt khay sơn xuống, nhàn nhạt mở miệng: “Nếu như cậu thật không muốn chết, bản tọa có thể cho cậu một con đường sống.”
Vẻ mặt Tiêu Dung Thiển chấn động, hai mắt chợt mở to: “Cậu nói cái gì?”
“Bản tọa nói, bản tọa có thể cho cậu một con đường sống.” Vân Tĩnh Hảo chăm chú nhìn nữ nhân ấy, từng chữ từng câu chậm chạp rõ ràng nói: “Quên thân phận của cậu, quên tất cả những chuyện trong quá khứ, từ nay về sau, trên đời không còn phế hậu Tiêu Dung Thiển nữa, lúc này cậu rời đi thôi, đến một nơi thật xa, lần nữa bắt đầu lại. Cậu có bằng lòng hay không?”
Lần nữa bắt đầu lại?
Còn có thể lần nữa bắt đầu lại sao?
Cô ấy bỏ xuống được sao?
Nước mắt của Tiêu Dung Thiển chảy xuống, từ từ rơi lệ nở nụ cười càng thêm bi thương ———– không, nàng bản vương không làm được!
Chỉ vì sinh mệnh của nàng lão phu sớm cùng hắn tương liên, cho dù là hận, nàng lão phu cũng dứt bỏ không được, cho dù hắn không cần nàng lão phu, nàng lão phu cũng là nữ nhân của hắn!
“Bản vương sẽ không đi.” Nữ nhân ấy nhếch môi cười lạnh lùng: “Cả đời này, cho dù chết, bản vương cũng là nữ nhân của tên đó, là hoàng hậu nguyên phối của tên đó, trước đây là vậy, sau này vẫn vậy!”
Đây chính là quyết định của cô ấy, chỉ mong cô ấy không bao giờ hối hận. Vân Tĩnh Hảo lắc lắc đầu, đứng dậy phẩy tay áo bỏ đi.
Ở trước khi nàng lão phu đi ra khỏi ngục, đột nhiên Tiêu Dung Thiển cất giọng: “Lão phu vẫn muốn hỏi đối phương, Gia Cát Thanh Phượng đến cùng có phải là đối phương hay không?”
Vân Tĩnh Hảo quay đầu lại cười nhẹ một tiếng, mắt như ánh sáng lạnh, ở bên trong nụ cười trong trẻo lạnh lùng của cô lão phu, Tiêu Dung Thiển nhất thời có điều hiểu ra!
“Quả nhiên là ngươi bản tọa! Bản tọa không có oan uổng ngươi bản tọa, không có oan uổng ngươi bản tọa ———– quả nhiên yêu nữ ngươi bản tọa nữ giả nam trang, họa loạn triều chính!”
Nữ nhân ấy kịch liệt giùng giằng, cả đôi mắt đều là oán độc và không cam lòng, hận không thể nuốt sống người trước mắt: “Cậu chớ đắc ý, chỉ cần lão phu còn ở đây, nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật của cậu! Đến lúc đó, đầu thân hai nơi, không chết tử tế được, đó chính là báo ứng của cậu!” Nữ nhân ấy bỗng bật cười, càng cười càng vui vẻ, như kẻ điên, giống như thật sự nhìn thấy cảnh Vân Tĩnh Hảo đầu thân hai nơi.
Thấy bộ dáng cô ấy như thế, Vân Tĩnh Hảo thật sự không còn lời nào để nói, cũng sẽ không giúp cô ấy nữa.
Cũng trong lúc đó, trong hoàng cung, Quân Thiếu Tần hạ triều, liền đi Cầm Sắt điện, cung nữ thái giám như lệ thường ra nghênh đón.
Quân Thiếu Tần như thường hỏi: “Nương nương đâu?”
Cung nhân trả lời: “Sáng sớm nương nương liền xuất cung, lúc này còn chưa có trở lại, có cần nô tài phái người đi tìm không ạ?”
Sắc mặt Quân Thiếu Tần như thường: “Không cần, trẫm ở chỗ này chờ nữ nhân ấy.”
Nhưng mà, khi Vân Tĩnh Hảo trở về, thế nhưng tên đó lại đợi đến ngủ thiếp đi.
Mấy ngày này triều chính bận rộn, có lẽ hắn quá mệt mỏi rồi? Vân Tĩnh Hảo có chút đau lòng, lẳng lặng nhìn hắn, lúc hắn ngủ, bớt chút lãnh khốc, đường cong đẹp đẽ trên cổ hướng lên kéo dài đến khuôn mặt tuấn tú tuyệt luân của hắn, cặp mắt nhẹ đóng, lông mi xinh đẹp, cả người ấm áp mềm mại, nào có dáng vẻ của vua một nước chứ? @d#đ!le^&quy*d^n$
Mỗi người đều nói hắn vô tình, nói hắn là nam nhân đáng sợ, cũng không tin hắn đối xử thật lòng với nàng bản tọa, ở trong mắt chúng, nàng bản tọa là người lấy sắc đẹp để hầu hạ, là Hồ Mị chuyển thế, một khi sắc đẹp giảm sút, tự nhiên tình yêu không còn như lúc trước nữa, kết quả chỉ biết thê lương.
Vân Tĩnh Hảo không có nghĩ xa như vậy, nhưng có thể khẳng định, nàng ta đây không phải Tiêu Dung Thiển, nàng ta đây sẽ không bức mình đến tình cảnh vạn kiếp bất phục.
Cô ấy đã sớm nói, cô ấy không phải loại người có thể cùng rất nhiều nữ tử hầu hạ chung một chồng, nếu có một ngày, tên đó chung tình với người khác, dựa theo tính tình của cô ấy, cô ấy sẽ buông tay, sẽ không đi âm mưu tính toán, sẽ không đi cùng người khác tranh thủ tình cảm, cô ấy vẫn luôn là tâm tư như thế, trước kia như thế, mặc dù tương lai làm hoàng hậu, cũng sẽ không thay đổi.
Cho dù yêu một người, cũng không thể yêu đến mức không có tự tôn.
Cho đến trời tối, Quân Thiếu Tần mới tỉnh lại, áy náy nhìn nữ nhân ấy, đáy mắt vẫn còn u mê lúc mới tỉnh giấc, giống như một đứa bé: “Bản tọa ngủ thiếp đi.”
“Chàng quá mệt mỏi rồi.” Vân Tĩnh Hảo mỉm cười, nhẹ nhàng v**t v* gã: “Chàng ngủ thêm một lát nữa đi, đến bữa tối thiếp sẽ đánh thức chàng.”
Quân Thiếu Tần lại lôi kéo nữ nhân ấy cùng nhau nằm xuống, ôm nữ nhân ấy vào trong ngực, trong mắt mang theo nồng đậm quyến luyến, mặt vùi vào trong ngực ấm áp thơm mát của nữ nhân ấy, ấm áp mà sâu đậm nói nhỏ: “Sáng nay lên triều, Khâm Thiên Giám định ra ngày tốt rồi, ngày mười lăm tháng sau sẽ làm đại điển sắc phong. Lão phu biết, nữ nhân ấy không thích Chiêu Dương điện, nên kêu Nội Vụ phủ trùng tu lại Cầm Sắt điện cho nữ nhân ấy, đổi tên ‘ Lai Nghi điện ’, ý nghĩa là ‘ Bách Điểu Triều Phượng, Hữu Phượng Lai Nghi ’, nữ nhân ấy có thích hay không?”
“Thích.” Vân Tĩnh Hảo mím môi mà cười, thật ra thì, cô ấy càng nguyện ý cùng tên đó ở trong tiểu viện bên ngoài cung, trải qua cuộc sống tĩnh lặng, đó mới là điều cô ấy mong muốn nhất, nhưng cô ấy rõ ràng, đó cũng chỉ có thể là mong muốn mà thôi.
Nhìn dáng vẻ mỉm cười của nữ nhân ấy, lòng của Quân Thiếu Tần cũng mềm mại theo, nhẹ nhàng dán lên gương mặt của nữ nhân ấy, môi rơi vào vành tai của nữ nhân ấy, khẽ cắn d** tai yếu ớt của nữ nhân ấy, Vân Tĩnh Hảo cũng rất phối hợp, vòng đôi tay lên gáy tên đó, ngẩng đầu hôn môi tên đó.
GÃ chịu không nổi quyến rũ của cô ấy, tay vòng ở trên eo cô ấy không nhịn được dời lên, cởi gã phục của cô ấy ra, lòng bàn tay ấm áp bao phủ đi lên, vô cùng cực vô cùng cực nhẹ nhàng bao phủ lên nh* h** bởi vì mang thai mà đầy đặn của cô ấy, cùng rơi vào cảnh đẹp, mắt thấy sắp cùng nhau mây mưa, Vân Tĩnh Hảo lại bắt được tay của gã, khẽ bĩu môi, làm nũng nói: “Hoàng thượng, thái gã nói rồi, chuyện phòng the không thể quá thường xuyên, tối hôm qua chàng mới muốn rồi mà……”
Quân Thiếu Tần ảo não gãi gãi đầu, tiếng nói rất là đè nén: “Một ngày làm một lần cũng coi như thường xuyên?”
Vân Tĩnh Hảo khép gã phục lại, buồn buồn nói: “Nếu không chàng đi tìm phi tử khác?”
Quân Thiếu Tần ngồi dậy, nghiêm mặt, quan sát cô ấy nửa ngày, hơi híp mắt lại nói: “Cô ấy thật muốn để cho ta đây đi?”
Vân Tĩnh Hảo nghe giọng điệu của hắn ta đây không tốt, giống như là muốn trở mặt, liền chun chiếc mũi xinh xắn về phía hắn ta đây, tiếng nói mềm mại dễ nghe nói: “Người ta đây nói làm hoàng hậu không thể làm đố phụ, lại nói, cuối cùng thiếp sẽ niên lão sắc suy (già đi sắc đẹp cũng giảm)……”
Quân Thiếu Tần cười khẽ, tên đó thích nàng bản vương làm nũng như vậy, mỗi lần nàng bản vương làm nũng, tên đó đều cảm thấy hạnh phúc.
Tên đó đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt của cô ấy, ánh mắt sáng quắc, tiếng nói kiên nghị chắc chắn: “Có cô ấy làm vợ, cuộc đời này có cô ấy làm bạn, cho dù là niên lão sắc suy, bản vương cũng vui vẻ chịu đựng.”
Vân Tĩnh Hảo nở nụ cười tươi đẹp dịu dàng, trong lòng tức thì vui vẻ rất nhiều, hớn hở thỏa mãn không nói nên lời.
Vào cung tới nay, gã đã từng nói với nàng bản vương không ít lời tâm tình, nhưng câu này là nghe cảm động nhất!
Cô ấy áp vào trong ngực gã, tiếng cười ngọt hơn: “Những lời này, thiếp nhớ kỹ, về sau không được đổi ý.”
Rốt cuộc thích hắn ta đây cái gì chứ? Vân Tĩnh Hảo không biết, cũng nói không ra được, cô ta đây chỉ biết, chỉ cần ở bên cạnh hắn ta đây, sẽ có một loại cảm xúc như lửa nóng, tâm như là bị hắn ta đây quấn lấy, nếm mùi vị của hắn ta đây, liền muốn ngừng mà không được.
Mà nữ nhân ấy cũng không biết Quân Thiếu Tần thích nữ nhân ấy cái gì, thật ra thì, nữ nhân ấy cũng không có chỗ hơn người, có lẽ, nữ nhân ấy chỉ là may mắn.
Mười lăm tháng tám, ngày hội Trung Thu, còn được gọi là “Tiết Đoàn Viên”, là ngày lành tháng tốt cùng người nhà “Thuyền quyên chấp cánh, cùng bay muôn trùng”, đối với Vân Tĩnh Hảo mà nói, hôm nay lại có một tầng hàm nghĩa khác.
Hôm nay là ngày nữ nhân ấy được thụ phong, bắt đầu từ hôm nay, nữ nhân ấy chính là Trung Cung hoàng hậu của Quân Thiếu Tần, “Cầm Sắt điện” của nữ nhân ấy cũng chính thức đổi tên là “Lai Nghi điện”, đổi lại tấm biển ngự bút đề thân mới.
Trời còn chưa sáng, cung nhân đã hầu hạ nữ nhân ấy thay lễ phục hoàng hậu, địch hắn (áo ngoài) thêu hình chim trĩ ngũ sắc, cổ áo tay áo vạt áo màu đỏ sẫm, đai ngọc đính trân châu, lại đeo thêm miếng ngọc bội dây đeo màu tím, trên đỉnh đầu đội búi tóc nặng trĩu, đeo mũ phượng sáng chói, châu ngọc chồng chất nặng nề, trân châu rũ xuống như thác, trâm hoa bằng kim loại, rạng rỡ lấp lánh, lắc lư theo từng bước chân, làm cho dung nhan càng thêm rực rỡ kiều diễm.
Giờ Thìn, Quân Thiếu Tần mặc áo cổn màu đen xiêm tên đó màu đỏ thêu mười hai hoa văn (áo cổn của hoàng đế thêu 6 hoa văn: nhật (mặt trời), nguyệt (mặt trăng) ở hai vai, tinh (sao), sơn (núi) ở lưng, long (rồng), hoa trùng (chim trĩ) ở hai ống tay áo; xiêm tên đó thêu 6 hoa văn: tảo (rong), hỏa (lửa), phấn mễ (gạo), tông di (cốc tế), phủ (rìu), phất (hoa văn chữ Á亞), đội mũ miện mười hai tua ngọc, ngồi trên điện Thái Hòa cùng với Vân Tĩnh Hảo, cùng nhau nhận quỳ lạy của quần thần.
Buổi sáng cử hành đại điển, buổi chiều Vân Tĩnh Hảo liền trở lại Lai Nghi điện, tiếp nhận lời chúc mừng của các phi tần hậu cung và mệnh phụ triều đình, sau khi kết thúc những lễ nghi phiền phức, thì cũng là lúc trăng treo lên cao.
Mệt mỏi suốt cả một ngày, ngay cả một chút thời gian để thở cũng không có.
Trong Lai Nghi điện, hai bên trang trí những cây nến long phượng đế đỏ mạ vàng, ánh nến đỏ chiếu lên màn che Như Vân, trong thụy thú lô đốt hương khói mùi thơm ngào ngạt kéo dài, làm cho điện các tiêm nhiễm thành ảo cảnh mê ly.
Cửu mạch tường yên hợp, thiên xuân thụy nhật minh. Nguyện quân vạn niên thọ, trường túy phượng hoàng thành. (hai câu thơ in trên ly rượu hợp cẩn)
Các cung nhân hầu hạ Đế Hậu hai người uống rượu hợp cẩn, sau khi thực hiện xong chánh lễ, liền rối rít lui xuống.
“Mệt mỏi sao?” Quân Thiếu Tần đưa tay gỡ mũ phượng rườm rà xuống giúp cô ta đây, cầm tay của cô ta đây, tiếng nói rất chân thành: “Cả đời ta đây đây, hạnh phúc nhất, chính là hôm nay.”
Vân Tĩnh Hảo nhẹ nhàng cười, cùng mười ngón tay của hắn quấn quít, đan xen thật chặt, nụ cười này, chính là xuân sắc cả phòng, như trăm hoa đua nở, xuân sắc rạng ngời.
Ngày hôm sau, Cá Sấu phái sứ thần đưa tới một lễ vật đặc biệt, nói là lễ vật tiến dâng cho tân hoàng hậu.
Hộp gấm này được dâng đến trước mặt Vân Tĩnh Hảo, bên trong là một viên đá quý Cáp Huyết Hồng [ruby (tốt nhất)], rất đẹp, sáng tỏ rực rỡ.
Viên đá quý này, Vân Tĩnh Hảo đã gặp qua, nó từng được khảm trên mũ phượng của vương hậu Hạ Lan, là chí bảo của nước Hạ Lan, thiên hạ này chỉ có một viên.
Cá Sấu đưa tới lễ vật như vậy, đến tột cùng là ý tứ gì? Chẳng lẽ gã còn chưa chết tâm?
Nghe nói, sau khi Cá Sấu trở lại Bắc Cương, vẫn ốm đau triền miên, nhưng vẫn không quên trọng chấn cờ trống, tùy thời xâm lấn Trung Nguyên, mà Quân Thiếu Tần cũng đồng dạng chuẩn bị kỹ càng, muốn phái binh Bắc Tiến, san bằng Hạ Lan.
Hai người này, sớm muộn gì sẽ còn có một cuộc đại chiến!
Vân Tĩnh Hảo thả viên đá quý vào lại trong hộp gấm, ngoài điện lại truyền đến một trận tiếng người hỗn loạn, quấy nhiễu tâm thần cô ấy.
“Là ai ở bên ngoài, không hiểu quy củ như vậy!” Cô bản vương cất giọng quát hỏi.
“Khởi bẩm nương nương, là Giang thị bị phế vào lãnh cung, các nô tài trông coi không nghiêm, Giang thị chạy ra khỏi Trường Môn điện, xông vào Lai Nghi điện……”
Cung nhân đáp lời khi đó có chút do dự, tựa hồ lo lắng nàng lão phu trách cứ.
“Giang thị?” Vân Tĩnh Hảo khó hiểu, suy nghĩ trong chốc lát, mới nhớ tới, là tuyển thị Giang Ánh Nguyệt.
Giang Ánh Nguyệt, cái tên này đã thật lâu không có ai nhắc tới rồi, cô bản vương xông tới Lai Nghi điện làm cái gì.