Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 1
“Ladies and Gentlemen, thanks for taking this plane, we are arriving at London, please. . . . . .”
Nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, bản tọa nhàm chán ngáp một cái. Dương Tĩnh ngồi bên cạnh đứng lên chuẩn bị lấy hành lý, thuận tiện đẩy bản tọa ra: “Nhìn ngây ngốc cái gì chứ? Chẳng lẽ bị cảnh sắc bên ngoài làm cho cảm động rồi hả? Sẽ không ngu xuẩn như thế chứ?”
Ngạo mạn đứng lên, lấy hành lý, cùng những hành khách khác xếp hàng chờ đợi phi cơ hạ xuống: “Tui cảm động…… chỉ là kích động quá thôi, đều phải chờ thì thôi lão phu cứ ngồi đi, lúc nào đáp xuống hẵng đứng cũng được mà.”
Dương Tĩnh, hàng xóm từ nhỏ kiêm bạn thân đã cùng bản vương đến nước Anh du học, khinh bỉ liếc mắt nhìn bản vương một cái: “Ông đúng là hết cứu nổi rồi!”
Bản vương là Đỗ Mặc, 19 tuổi, ở trong nước học một khóa dự bị đại học, và từ hôm nay trở đi sẽ bước đi trên con đường du học.
Chúng ta đây được đoàn giáo viên dẫn đầu đưa đi, thông qua hải quan, ra sân bay, chuẩn bị ngồi xe tới khách sạn. Luân Đôn chỉ có thể xem như một trạm trung chuyển, Lợi Tư mới chính là địa phương mà chúng ta đây muốn đi, sau khi dừng chân tại đây một đêm, ngày hôm sau liền trực tiếp bay đến đó.
Ở sân bay nhà ga đợi nửa giờ đồng hồ, khi đã cảm nhận đủ không khí ẩm ướt băng giá ở Luân Đôn, chiếc xe buýt màu đỏ dưới ánh mắt mong chờ của mọi người cuối cùng đã xuất hiện, a, không, vừa rồi hẳn phải là một con trâu điên vọt tới đây mới đúng, khi đến trạm thì phanh khẩn cấp một cái két.
Dương Tĩnh đứng bên cạnh hơi thở dồn dập hỏi người dẫn đầu gần đó: “Tài xế lái xe buýt ở đây đều điều khiển xe như thế sao?”
“Hình như là không. . . . . .” Người dẫn đầu lau mồ hôi, ta đây yên lặng nhìn chiếc hành lý nặng 40 kg trên tay.
“Bánh xe quẹo như vậy mà cũng không đổ được sao?”
“Dường như. . . . . . là . . . . . .” Người dẫn đầu càng mạnh liệt lau mồ hôi vã ra, ta đây nhìn đống hành lý, chẳng muốn xách chút nào.
Đúng lúc đó, cửa xe mở ra, một cái đầu màu vàng so với thân thể hắn tốc độ còn nhanh hơn lộ ra khỏi xe, hướng chúng bản vương nhe cái hàm răng trắng của mình: “Hoan nghênh đã tới Luân Đôn, các bạn tuyệt đối sẽ thích nơi này, xem ra thời tiết nơi này so với tính tình của các bạn không giống nhau lắm, Aha!”
“. . . . . .”
Bản vương xem xét đống hành lý của mình, bắt đầu lo lắng có thể chính mình sẽ đem đống hành lý này tương cái tên lái xe tóc vàng đang muốn khảo nghiệm sự kiên nhẫn của lòng người này đánh ngất xuống mặt đất, rồi mới yêu cầu đổi tài xế lái xe để đảm bảo bản vương cùng mấy đứa bạn phía sau được bình an.
Tên tóc vàng thấy lão phu đặt hành lý trước mặt tên đó, lại hướng lão phu lộ ra hàm răng trắng của mình: “Vị tiểu thư này, cần hỗ trợ không?” Ác nữ đứng cạnh lão phu khẽ cười.
Bản tọa mặt không chút thay đổi quay đầu nhìn cô bản tọa một cái, lại quay lại đối với tên tóc vàng ánh mắt đang tràn ngập chờ mong, mỉm cười, lúm đồng tiền như hoa: “Thanks!” Dù sao cũng không phải lần đầu tiên bị người bản tọa cho rằng là nữ tuy rằng bản tọa thân cao 182 cm, hơn thế nữa, bản tọa lại là người a, có miễn phí lao công, cớ sao mà không lấy chứ?
Tóc vàng cao hứng phấn chấn kéo hành lý của ta đây, người dẫn đầu bị nụ cười của ta đây làm cho xấu hổ đến cạnh tên tóc vàng nói: “Tên đó, tên đó là nam nhân. . . . . .”
Tên tóc vàng ngạc nhiên quay đầu nhìn lên bản tọa đang ngồi ở trong xe: “Male? Impossible!” (nam? không thể nào!) Ầm vang một tiếng, hành lý của bản tọa bị hành vi giật mình quá độ hoa lệ của tên tóc vàng rớt phịch xuống mặt đất.
Ác nữ đi sau bắt đầu cuồng tiếu, lão phu gân xanh bạo đột, ca ca, lão phu quản đối phương impossible hay possible nhưng xin đối phương đừng ngược đãi hành lý của lão phu, OK? Còn bà nữa, cười đủ chưa? Cẩn thận tui cầm trái bóng rổ nghiến cho bà tắc mồm há mỏ bây giờ! = =|||
Xe cuối cùng cũng bình an vô sự chạy đến khách sạn, tuy rằng khi chúng bản vương xuống xe là xây xẩm mặt mày mà đi ra, nhưng ít ra là còn sống. . . . . .
Ta đây trừ bỏ bóng tối ra chẳng nhìn thấy gì nữa, trong lòng hung tợn thề: “MD lão tử ta đây không bao giờ … đi xe buýt nữa!”
Phát thệ xong, nhìn chung quanh, thấy mấy đứa bạn bản vương cư nhiên cũng đồng dạng nằm úp xuống nhìn trời, chẳng lẽ đều phát ra lời thề độc như bản vương? Bản vương ngất!
***
Qua một đêm ngủ không sâu, lại bị chiếc xe buýt điên cuồng kia tàn phá đưa tới sân bay, run rẩy bước lên phi cơ, qua nửa giờ, cuối cùng đã đặt chân lên đất Lợi Tư.
Lợi Tư, thủ phủ của lloque (một vùng thuộc nước Anh), thành phố tài chính lớn thứ ba nước Anh, trừ Luân Đôn nổi tiếng là trung bí tịch luật ra thì cùng với Lợi Tư có vị thế ngang nhau. Mà bản tọa, sẽ học đại học ở đây, một trong những trường đại học được hoan nghênh nhất ở nước Anh và trải qua 3 năm làm sinh viên du học.