Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 67
Bản tọa không khỏi nhẹ nhàng thở ra, việc học nặng nề, nếu tên đó lại tiếp tục quấy rầy thì bản tọa thực chẳng có sức mà đi ứng phó với tên đó. Trong lòng lại đồng thời lại có điểm mất mát nho nhỏ, chẳng lẽ đây là cái tên đó gọi là theo đuổi sao? Chỉ có lể vật cùng hoa, việc này cũng quá không thành ý đi?
Cũng may đa sầu đa cảm không phải phong cách của bản vương, cho nên khi nhưng bài tập không ngừng mãnh liệt ào tới thì cái cảm giác này không biết đã bay đi đằng nào.
Trong lúc bận rộn tứ tung, thời gian một cách vô thức đã qua 3 tháng.
Ngày 4 tháng 12 đã là ngày cuối cùng của học kì đồng thời cũng là sinh nhật của ta đây. Chương trình học phần lớn đã sớm chấm dứt, cho nên hôm nay so ra vẫn rảnh hơn mọi ngày, bọn Dương Tĩnh đề nghị sau khi nghe xong 2 cuộc toạ đàm liền cho ta đây đến quán bar gần trường học tổ chức sinh nhật, cũng thuận tiện chúc mừng ngày giáng sinh sắp đến. Mà ta đây thân là nhân vật chính, đương nhiên là giơ hai tay tán thành rồi.
Kỳ thật chúng lão phu cũng không muốn đi nghe hai cái cuộc toạ đàm này, ngày nghỉ sắp đến rồi, còn ai muốn nghe nữa chứ. Nhưng nghe nói người đến giảng lần này là CEO trong ngành thương mại và tài chính, trường học phải mất rất nhiều sức mới mời đến được, mà chúng lão phu là những sinh viên năm cuối học ngành có quan hệ tới tài chính hơn nữa được nghe miễn phí nên cuối cùng vẫn là quyết định đi.
Một cái là buổi sáng, một cái buổi chiều một lần, mỗi lần 2 giờ, không phải rất dài, so với phàm thường đi học thì vẫn thoải mái hơn rất nhiều.
Chứng làm biếng của bản vương phát tác, khi đi tới thì cũng đã muộn, đến lúc vào phòng thì đã không còn chỗ ngồi, may mắn Dương Tĩnh có giành một chỗ ngồi cho bản vương mới không phải chìm trong hàng người dài phải chịu đứng. Không nghĩ tới buổi toạ đàm này lại được hoan nghênh như thế, bản vương không khỏi có điểm hứng thú.
Đúng 9 giờ, vị CEO kia được 4,5 người vây quanh tiến vào phòng học. Là là một nam nhân trẻ tuổi, mặc đồ trắng, bộ dạng thập phần xuất sắc, rất có phong vị nam nhân. Dương Tĩnh thực hưng phấn, không ngừng hét nhỏ với bản vương: “Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy một cực phẩm tiểu công .” Mà Phương Dật Phong ở bên cạnh bản vương cũng thập phần kích động: “Này, này, này, là CEO của công ty tập đoàn Lafite, trường học cư nhiên có thể thỉnh tới hắn bản vương, trời ạ. . . . . .”
Những giọng nói sợ hãi cứ liên tiếp vang lên, mà bản tọa lại khiếp sợ tột đỉnh, bởi CEO trên đài rõ ràng chính là sư ca đêm qua còn vừa nói chuyện với bản tọa qua điện thoại. TÊN ĐÓ nói sẽ cho bản tọa một kinh hỉ lớn, không nghĩ tới cư nhiên lại là việc này, cứ thể, bản tọa cứ ở trong buổi tọa đàm chìm đằm trong niềm vui mà chẳng chịu nghe một chút gì cả.
Toạ đàm chấm dứt, hắn rất nhanh rời đi, mà bản vương vì đuổi theo hắn, ra sức điên cuồng chen vào trong đám người tiến về phía trước, cuối cùng không chút dễ dàng nào chen vô được thì sư ca đã biến mất vô tung vô ảnh. Bản vương thất vọng xoay người, đang muốn cùng bọn Dương Tĩnh trở về thì có người ở sau lưng bản vương vỗ vai.
“A. . . . ” Dương Tĩnh kinh diễm trừng trừng nhìn phía sau ta đây, ta đây nghi hoặc xoay người, ngạc nhiên, nhanh chóng hét lên.
“Nhị ca!”
“Ha hả, đã lâu không gặp Mặc.” Nhị ca ôm lấy bản tọa, lại hôn lên mặt bản tọa.
“Anh sao lại ở đây?”
“Sinh nhật của em, bản tọa và sư ca em sao có thể quên? Đi thôi, ăn cơm đi, sư ca em ở trên xe chờ chúng bản tọa.”
Bản vương cao hứng phấn chấn đi theo nhị ca về phía trước đi, Dương Tĩnh ở phía sau giữ chặt lấy bản vương, âm trầm nói: “Đỗ Mặc, đây là chuyện gì vậy?”
Lão phu xấu hổ quay đầu, nhất thời cao hứng nên đã quên tên gia hỏa này, thế là sau khi lão phu giới thiệu chúng một chút, nhị ca cũng thuận tiện mời chúng đi ăn cơm trưa cùng.
Nhưng vậy cũng không làm Dương Tĩnh đánh mất niềm vui, ở trên xe, nàng bản tọa cứ nhìn chằm chằm vào mặt nhị ca, đương nhìn cả sư ca đang ở trên xe nữa, thét chói tai liên tục: “Tuyệt phối cường công cường thụ a, không nghĩ tới sinh thời tui cư nhiên có thể nhìn thấy, chết cũng không đáng tiếc!” Phương dật Phong đã sớm bước nhanh về phía sư ca bản tọa mà xin chữ ký. Mà Mại Khắc Tư bởi vì đã sớm biết hai người lũ người kia là anh trai của bản tọa, cho nên cũng không thực ngạc nhiên. Ellen phỏng chừng là bởi vì có anh trai mạnh mẽ của bản tọa ở bên nên vẻ mặt cũng rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt nhìn bản tọa lại có chút phức tạp.
Chúng lão phu mấy người bồi hai người anh của lão phu ăn xong cơm trưa rồi bởi vì buổi chiều còn có buổi toạ đàm sớm, lão phu liền ở lại trong khách sạn của anh lão phu.
Lũ người kia vốn muốn qua đây chúc mừng sinh nhật ta đây, tiện thể nghỉ lễ giáng sinh dài hạn nên muốn ta đây đi cùng. Tuy rằng bởi vì hành vi bắt cóc lúc trước của bí đỏ, ta đây đối với Ý chẳng có ấn tượng gì tốt, nhưng tưởng tượng đến lại có thể cùng các anh trai ở một chỗ, ta đây liền cao hứng đến rất muốn ngay ngay lập tức về nhà, thu thập hành lý, bất quá bởi vì có rất nhiều giấy tờ cần làm nên ta đây đành từ bỏ.
Hai giờ chiều, ca ca, nhị ca rất nhanh chuẩn bị tốt tư liệu, visa giúp lão phu gửi đến đại sứ quán Ý, mà lão phu thì phải đi nghe buổi toạ đàm.
Vốn tưởng rằng buổi toạ đàm khi sáng đã đủ sửng sốt rồi, thì không ngờ rằng buổi tọa đạm chiều này lại càng muốn kinh người hơn, người diễn thuyết cư nhiên lại là CEO của S&K, cũng đồng thời chính là tên bí đỏ b**n th** kia. Chắc hẳn phải vậy nên cả buổi toạ đàm gã nói gì, bản vương một chữ cũng nghe không rõ, gì dùng toàn lực để nghĩ cách coi làm sao tránh khỏi gã.