Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-07-27 14:42:32 | Lượt xem: 1

Ca ca, nhị ca nổi giận đùng đùng từ sau bình phong vọt ra, hai người đám người kia đang thở hổn hển không ngừng, hiển là do đuổi theo bản tọa, cũng vừa đúng lúc ngăn trở bí đỏ cầu hôn.

Cừu nhân gặp lại, hết sức đỏ mắt. Cầu hôn lại bị quấy rầy, khuôn mặt bí đỏ nhanh chóng như bị mây đen dầy đặc kéo tới, hắn bản vương đứng dậy xoay người, cả người đều phát ra khí tức hắc ám đầy kh*ng b*, vừa thấy là biết ngày đó là ma vương Khải Ân, bản vương phản xạ có điều kiện, cả người run lên.

HẮN có thể cảm giác được, hít thật sâu mấy hơi, kiềm chế cảm xúc, rồi mới tận lực dùng âm thanh tương đối vững vàng nói với hai người anh của bản vương: “Người bản vương cầu hôn là Mặc, không phải các cậu.”

Nhị ca lạnh lùng nói: “Chỉ cần một ngày bản vương còn là anh trai của nó, bản vương còn có tư cách quản.” Nói xong, hắn bản vương kéo bản vương rồi khỏi chỗ ngồi, hướng ra ngoài bình phong.

Khải Ân nhanh tay lẹ mắt, giữ chặt lấy tay kia của bản tọa, nổi giận nhìn nhị ca: “Đối phương muốn mang Mặc đi đâu?”

Nhị ca không để ý tới tên đó, vẫn kéo ta đây về phía trước, mà Khải Ân cũng cố chấp kéo ta đây lại, ta đây ở giữa, thập phần khó xử, một bên là người ta đây cực kỳ yêu thương, một bên là người thân của ta đây, người nào cũng không hảo đắc tội a.

Thái dương Khải Ân nổi gân xanh, ánh mắt nhìn nhị ca cũng càng ngày càng ngoan độc, đang lúc ta đây vì tính mạng nhị ca mà lo lắng đề phòng thì ca ca cuối cùng có hành động, chắn giữa ta đây cùng Khải Ân.

“Chúng bản tọa chính là muốn mang Mặc trở về, hôm nay là sinh nhật Mặc, đối phương cũng không muốn để nó khó xử chứ hả?”

Khải Ân nhìn bản tọa, tức giận trên mặt có phần dịu đi, nhưng vẫn không chịu buông tay, đột nhiên khàn khàn hỏi bản tọa: “Đáp án của em?”

“. . .. .” Bản vương quay đầu, xem nhẹ mong ước dưới đáy mắt hắn, khẽ cắn môi, dùng tiếng nói không thể thấp hơn được nữa nói: “. . . . Không thể . . . .”

Lão phu không dám nhìn tên đó, nhưng cảm giác được tay tên đó nhẹ nhàng run rẩy

“Phải không. . . . .” Giọng nói tên đó thập phần chua sót, ta đây chung quy cũng không nhịn được, quay đầu nhìn về phía tên đó, vừa lúc nhìn thấy tên đó cúi đầu u ám nhìn chiếc nhẫn trong tay. “Quả nhiên, vẫn là. . . . không được sao?”

Chẳng bao lâu sau, thân là vương giả, hắn cư nhiên lại ở trước mặt mọi người toát ra biểu tình như thế khiến lão phu cảm giác như tâm hồn mình đang bị tội ác ăn mòn.

Khải Ân khẽ nơi lỏng tay lão phu rồi lại tức thì gắt gao giữ chặt. Một lát sau, hắn ngẩng đầu, khẩn cầu nhìn lão phu: “Ít nhất ăn xong bữa này, được không? Lão phu muốn cùng em ăn sinh nhật.”

Ca ca, nhị ca không nghĩ tới Khải Ân cư nhiên lại thỏa hiệp, phi thường giật mình.

Ta đây bỏ ra tay nhị ca ra, nhìn Khải Ân gật gật đầu: “Được.”

Ca ca, nhị ca thấy ta đây đáp ứng, cũng không phản đối nữa, nhưng vì phòng ngừa bí đỏ làm ra một ít hành động bất lương, đám người kia không chịu rời đi, nhẫn nại ở một bên chờ chúng ta đây ăn xong. Bữa tối còn lại cũng chẳng còn ngon, cảm giác bí đỏ tự nhiên cũng không tốt, từ đầu đến cuối đều thối mặt ra.

Ăn xong mấy món điểm tâm ngọt, bữa tối chấm dứt, lão phu nói lời từ biệt, đang muốn đứng lên theo các ca ca rời đi, bí đỏ cũng không cố rít gào nhị ca nữa mà cầm lấy hai tay lão phu, thần tình lưu luyến không rời, không muốn buông ra. Nhị ca phía sau lại bắt đầu giơ chân, nếu cứ để như vậy cũng không được, thế là lão phu hy sinh, hôn nhẹ lên hai má hắn lão phu, cũng thừa cơ nói cho hắn lão phu biết ngày nghỉ lão phu sẽ theo các anh trai đi Ý.

Bí đỏ ngay lập tức chuyển biến, trong tiếng mắng của nhị ca kéo bản tọa về, hôn sâu rồi mới thả bản tọa ra.

Hai người anh trai của bản vương mang bản vương tới biệt thự của  đám người kia ở Luân Đôn, tuy rằng mới 10 giờ tối, nhưng một ngày hôm nay, bản vương cùng hai người anh của mình đều cảm thấy thực mệt chết đi được. Cho nên đám người kia sau khi tặng bản vương quà sinh nhật, lại giản lược đề ra một số nghi vấn sau đó mới để bản vương trở về phòng ngủ, bản vương cũng bởi vậy tránh được một kiếp.

Bởi vì ca ca lợi dụng quan hệ đặc thù nên visa đi Ý của bản vương cũng đã hoàn thành trong ngày. Ngày hôm sau, bản vương quay về Lợi Tư, mang theo chút quần áo. Sau khi nhận quà sinh nhật của bọn Dương Tĩnh, bản vương theo anh mình bay đến Ý.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8