Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 71
“Ông ôm cột cũng vô dụng, tới đây đi.”
Ellen tà ác cười, cái cánh nhỏ màu đen của ác ma xuất hiện phía sau thân thể nàng lão phu khiến lão phu chấn động run lên, thập phần phù hợp với hình tượng của nàng lão phu. Mà lão phu một khi… không …chú ý đã bị nàng lão phu đẩy mạnh vào yến hội.
Có lẽ bởi vì chúng bản vương đến trễ hơn nữa lại còn làm ra động tĩnh rất lớn nên một khắc kia, vốn không khí vũ hội đã tới cao trào cư nhiên chốc lát trở nên thanh tịnh, không lâu sau, ngay cả âm nhạc cũng đình chỉ.
Lão phu nhìn thấy vẻ mặt hoặc khiếp sợ, hoặc mê luyến, hoặc ái mộ, trong lòng không ngừng hét lớn: không cần phải khoa trương thế chứ?
Tuy rằng cách ăn mặc của bản tọa bây giờ xác thực giống kỳ tài nhưng cũng không lợi hại đến nỗi có thể làm kinh diễm bốn phương đi? Mỹ nhân ở yến hội không phải cũng rất nhiều sao?
Sau khi hai người anh trai của lão phu rời đi, lão phu đã bị ba nữ nhân vây quanh, lấy một địch ba có chút miễn cưỡng, cho nên lão phu phản kháng thất bại, cuối cùng vẫn bị Ellen cùng các cô ấy bắt ăn mặc thành nữ nhân.
Trên đầu bản tọa đội một bộ tóc giả màu đen dài, mượt; trên mặt bị Ellen bôi rất nhiều phấn; trên cổ vì để che dấu hầu kết mà được quấn một cái khăn lụa màu đen cùng một chiếc vòng cổ ngọc trai trông rất thanh lịch; trên người được phủ một bộ lễ phục dạ hội màu đen hở lưng đầy gợi cảm, váy được xẻ từ bắp đùi trở xuống. Gia hỏa Ellen kia vì theo đuổi hoàn mỹ mà ngay cả ngực giả cũng đeo cho bản tọa, giống như đúc, cảm giác thật tuyệt, cũng không biết nữ nhân ấy từ đâu tìm được cái này.
Ta đây được các nữ nhân ấy đưa đến trước gương để chiêm ngưỡng hình tượng mới. Nữ nhân trong gương ngoại trừ chiều cao và màu mắt thì toàn bộ đều là phiên bản của Tuyết Lị kiếp trước. Hình thể thon dài, dáng người lả lướt, khuôn mặt tinh xảo sau khi được phụ trợ, hóa trang liền phát ra hơi thở mị hoặc hơi thở đến kinh người.
Bản tọa nhìn cái hình dáng đã lãng quên ngàn năm, không khỏi có điểm xuất thần ── nếu mỹ nhân này là vợ của bản tọa thì thật tốt. . . . . . (tác giả: uy uy uy, cậu đã quên đó chính là cậu a. . . . -_-|||)
Vốn tưởng rằng cực khổ vốn đã xong, không nghĩ tới khi bước ra ngoài, Ellen lại không thèm để ý tới ánh mắt hoảng sợ của lão phu, cười gian xuất ra một đôi guốc cao màu đen cao ít nhất 8 thước. . . . .
Ta đây ôm cô ấy khóc lớn, tên gia hỏa này sao biết cỡ giầy của ta đây vậy?
Hóa trang xong, bản vương lại phản kháng thất bại, bị ba nữ nhân tha ra khách sạn, ngồi xe đi tới nhà bí đỏ, rồi bị Ellen lôi kéo vào dạ hội.
Đi giày cao gót đối với bản tọa mà nói dù sao cũng rất miễn cưỡng, hơn nữa lại có nhiều người nhìn như vậy, trong lòng khó tránh khỏi khẩn trương, liền không cẩn thận, mắt thấy sắp trình diện tư thế chó gặm xương, nằm úp xuống mặt đất thì đúng lúc đó, một bàn tay khổng lồ vòng tới, nắm chặt thắt lưng bản tọa, ngăn trở cơ thể bản tọa ngã về phía trước.
Lão phu kinh hồn chưa hết, giữ chặt lấy cánh tay người nọ, ngẩng đầu tình nói cám ơn với tên đó mới phát hiện ra tên đó cư nhiên chính là bí đỏ, hơn nữa lại là Địch Tu Tư. Tên giả hỏa này thực không biết cùng ca ca tính diễn vai gì nữa, trên người phủ một bộ lễ phục tây trang màu trắng, cả người toát ra một cỗ hơi thở quý tộc sang trọng, tao nhã, hấp dẫn không ít ánh mắt ái mộ của mỹ nhân.
Địch Tu Tư ôn nhu nhìn bản vương, trong mắt là tình yêu say đắm, lại có một tia mê hoặc. Rồi, tên đó cư nhiên dùng tay kia ở trước công chúng sờ lên b* ng*c dưới bộ lễ phục của bản vương, thậm chí còn ra sức nhéo nhéo. Thế là, bên trong mới vừa có chút không khí nhao nhác thì mọi người tất cả lại trợn mắt há hốc mồm nhìn tên đó rõ ràng đang làm ra hành động quấy rối *** đến kinh người.
Tuy rằng b* ng*c là giả nhưng bản vương vẫn có chút xấu hổ đến đỏ mặt, tức giận khiến cả người phát run, không chút khách khí thưởng cho hắn bản vương một cái tát.
Tên đó nhất thời bị bản vương đánhtrên khuôn mặt đang chấn kinh hiện ra dấu năm ngón tay, rồi đột nhiên dùng ngữ khí ủy khuất nói với bản vương: “Vợ a, ngươi bản vương đánh bản vương?”
Tên gia hỏa này lại học theo ngữ khí của Khải Nhĩ để nói chuyện. Bởi vì bên trong rất tĩnh lặng cho nên những lời tên đó nói có vẻ đặc biệt vang dội, lời còn chưa dứt, xung quanh giật mình, âm thanh bắt đầu liên tiếp nổ ra.
Bản vương mặt nhăn mày nhó nhìn Địch Tu Tư, dùng đầu gối cũng đoán ra được tên đó là cố ý, trong lòng không khỏi cảm thấy thập phần phiền muộn, không chút khách khí giật cánh tay tên đó đang ở trên lưng bản vương ra, nổi giận đùng đùng đi về phía trước. Không nghĩ tới tên đó ngay lập tức như mấy tên lang băm mặt dầy vô liêm sỉ bám gót theo, giữ chặt lấy thắt lưng bản vương, không cho bản vương khước từ.
Những người xung quanh tựa như đàn châu chấu, lấy chúng ta đây làm trung tâm, vội vàng vây quanh cùng nói một lúc. Tất cả đều hỏi Địch Tu Tư rốt cuộc là chuyện gì.
Địch Tu Tư lúc trước bày ra một bộ vô lại bao nhiêu thì bây giờ ngữ khí tao nhã thập phần kiên nhẫn nhất nhất đáp lại bấy nhiêu, cũng nhất trí tuyên bố bản tọa là vợ của hắn, thế là mọi người nhìn bản tọa bằng ánh mắt khó có thể tin. Những người xung quanh bản tọa chẳng biết ai cả nên đơn giản bản tọa liền không thèm để ý tới, miễn cho bởi vì giọng nói của mình mà bại lộ danh tính nam nhân thật sự.