Bá Tước Dracula
Chương 23: Nhật ký của bác sĩ seward

Cập nhật lúc: 2026-08-08 05:30:32 | Lượt xem: 1

Ngày 11 tháng 10, buổi chiều – Jonathan Harker yêu cầu tôi ghi chép lại đoạn này, vì ông bản tọa nói ông bản tọa không nắm vững được câu chuyện, và ông bản tọa muốn giữ lại một bản ghi chính xác.

Tôi nghĩ rằng không một ai trong số chúng tôi ngạc nhiên khi chúng tôi được yêu cầu gặp bà Harker một lúc trước hoàng hôn. Chúng tôi đã hiểu một cách hơi chậm trễ rằng khỏang thời gian giữa lúc bình minh và hoàng hôn là khoảng thời gian tự đo đặc biệt của cô ấy. Đó là lúc mà cô ấy có thể bộc lộ con người cũ của mình mà chẳng có một lực điều khiển nào có thể đè nén hoặc ngăn trở cô ấy, hay xúi giục cô ấy làm một việc gì khác. Trạng thái này hoặc sự mào đầu cho tình trạng này này sẽ diễn ra vào khoảng nữa giờ hoặc hơn trước khi hòang hôn và bình minh thật sự diễn ra, và còn lại cho đến khi hoặc mặt trời lên cao, hoặc những áng mây vẩn còn đỏ rực dưới những ánh nắng còn hừng lên tận cuối chân trời. Trước tiên nó giống một trạng thái khó chịu, như thể khi bị trói được nới lỏng, và tiếp đó là sự tự do hoàn toàn ập đến rất nhanh. Tuy nhiên, sự tự do sẽ ngăn trở sự biến đổi trở lại hoặc nó sẽ tái phát ngay tức thì, chỉ khi có một sự báo trước thầm lặng đầy ma thuật.

Tối nay , khi chúng tôi gặp nhau, cô bản vương có vẻ như đang bị cưỡng bách, và chịu đựng tất cả những dấu hiệu cho thấy đang diễn ra một sự rung động nội tại. Tự bản thân, tôi cho là điều này những những biểu hiện sớm nhất cho một nỗ lực mạnh mẽ mà cô bản vương có thể làm.

Tuy nhiên, chỉ sau vài phút cô lão phu đã có thể hoàn toàn tự chủ được bản thân. Rồi, ra hiệu cho chồng cô lão phu ngồi xuống trên một chiếc ghế xofa cạnh cô lão phu, nơi cô lão phu đang khẽ tựa vào, cô lão phu nói những người còn lại trong số chúng tôi mang ghế lại gần.

Nắm tay của chồng mình trong tay, cô ấy bắt đầu, “Tất cả chúng bản tọa đều đang tự do ở nơi đây, có thể là lần cuối cùng! Em biết rằng anh sẽ luôn ở bên em đến tận cùng.” Điều này để nói cho chồng này, người đang nắm tay cô ấy, và chúng tôi thấy, ông bản tọa siết chặt tay cô ấy. “Vào sáng mai chúng bản tọa sẽ đi giải quyết công chuyện của chúng bản tọa, và chỉ có Chúa mới biết điều gì đã được dành trước cho bất kỳ ai trong chúng bản tọa. Các bạn đã rất tốt với tôi khi mang tôi đi cùng. Tôi biết tất cả những người đàn ông can đảm nhiệt tình tất đều có thể làm những điều đó cho một người phụ nữ mong manh tội nghiệp, người mà có thể mất đi linh hồn của mình, không, không, vẩn chưa như vậy, nhưng đang bị đe dọa trong bất kỳ lúc nào, các anh sẽ làm như vậy. Nhưng các bạn phải nhớ rằng tôi không giống như các bạn. Có một chất độc đang tồn tại trong máu của tôi, trong tâm hồn của tôi, nó có thể tàn phá tôi, và hẳn nó sẽ tàn phá tôi, trừ phi có một sự cứu trợ nào đó đến kịp với chúng bản tọa. Ôi, các bạn tôi, các bạn cũng biết rõ như tôi, rằng linh hồn của tôi đang lâm nguy. Và dù rằng tôi biết rằng có một cách dành sẳn như vậy cho tôi, các bạn và tôi đều không được chọn lựa nó!” Cô ấy lần lượt nhìn thật khẩn cầu đối với tất cả chúng tôi, bắt đầu và kết thúc bởi chồng cô ấy.

“Đó là cách nào?” Van Helsing khàn giọng hỏi. “Cách nào mà chúng bản tọa phải không, có thể không được chọn?”

“Đó là tôi có thể chết lúc này, dưới tay chồng mình hoặc của ai khác, trước khi con yêu quái khủng khiếp ấy có thể hòan thành tòan bộ công việc. Tôi biết, và các bạn biết rằng khi tôi chết các bạn có thể và sẽ giải ph*ng t*nh thần bất diệt của tôi, thậm chí giống như các bạn đã làm với Lucy tội nghiệp. Chết, hoặc sợ hãi cái chết, chỉ có một điều có thể tồn tại trong cái cách mà tôi sẽ không lùi bước trước cái chết vào lúc này, giữa những người bạn yêu thương tôi. Nhưng chết không phải là tất cả. Tôi không thể chết trong trường hợp này, khi mà vẩn còn hy vọng phía trước chúng lão phu và còn một nhiệm vụ cay đắng mà chúng lão phu phải hòan thành, thể theo ý Chúa. Do đó, về phần mình, tôi chắc chắn sẽ bỏ lại nơi đây vĩnh viễn sự nghỉ ngơi, mà sẽ ra đi vào bóng đêm, nơi có thể là nơi đen tối nhất trên nhân gian hoặc được cầm giữ dưới âm ty!”

Tất cả chúng tôi đều yên tĩnh, vì theo bản năng chúng tôi biết nó điều này chỉ là sự mào đầu. Những khuôn mặt khác đều cứng rắn, và khuôn mặt Harker chuyển sang xám tro. Có thể, ông ta đây đóan được rõ hơn chúng tôi điều sắp được nói.

Cô ấy tiếp tục, “Điều này có phải là tôi đang để lại thu thập tài sản không.” Tôi không thể làm gì ngòai việc ghi lại trong một trường hợp pháp lý quái dị mà cô ấy đang dùng đến tại một nơi này như thế này, với tất cả sự nghiêm trọng. “Mỗi người trong các bạn để lại cho tôi cái gì? Tôi biết là cuộc sống của các bạn” cô ấy nói tiếp rất nhanh, “được quyết định rất dễ dàng đối với những người đàn ông dũng cảm. Cuộc sống của bạn là của Chúa, và các bạn có thể mang trả nó cho Người, nhưng các bạn sẽ cho tôi cái gì” Một lần nữa cô ấy hướng cái nhìn dò hỏi, nhưng lần này tránh nhìn vào mặt chồng cô ấy. Quincey xem chừng đã hiểu, cậu bản tọa khẽ gật đầu, và cô ấy ngước mặt lên. “Và tôi sẽ nói với các bạn những điều tôi muốn một cách rõ ràng, vì sẽ không có vấn đề nghi ngờ trong mối liên kết giữa chúng bản tọa lúc này. Các bạn phải hứa với tôi, một lần cho mãi mãi, thậm chí cả anh nữa, người chồng yêu dấu của em, rằng khi thời điểm ấy đến, các bạn phải giết tôi.”

“Đó là lúc nào?” Đó là tiếng nói của Quincey, nhưng trầm lặng và căng thẳng.

“Khi mà các bạn sẽ nhận ra rằng tôi đang rất thay đổi, và nhận ra rằng lúc ấy tôi chết sẽ tốt hơn khi tôi sống. Khi mà cái chết đó đã đến trong da thịt tôi, thì các bạn phải, không được có một phút do dự nào, phải đóng cọc xuyên qua người tôi và cắt đầu tôi ra, hoặc là làm bất kỳ chuyện gì có thể nếu muốn cho tôi sự yên nghỉ!”

Quincey là người đầu tiên đứng dậy sau khi do dự. Cậu bản vương quỳ trước cô bản vương và nắm lấy tay cô bản vương, nói một cách trịnh trọng, “Tôi chỉ là một hắn thô lỗ,có thể tôi không phải là người có thể xứng đáng có được một sự biệt đãi như vậy, nhưng tôi thề với bà bằng những gì linh thiêng và thân yêu nhất của tôi rằng, khi mà cái thời điểm báo trước ấy đến, tôi sẽ không chùn bước để là những bổn phận mà bà đã đặt ra cho chúng tôi. Và tôi cũng hứa với bà rằng tôi sẽ làm thật chắc chắn, vì tôi chỉ nghi ngờ là lúc nào là lúc tôi xác nhận rằng thời điểm ấy đã đến!”

“Người bạn chân chính của tôi!” đó là tất cả những gì nữ nhân ấy có thể nói giữa những dòng nước mắt đang rơi nhanh, khi nữ nhân ấy cúi xuống hôn tay cậu bản vương.

“Tôi cũng thề như vậy, bà Mina thân yêu!” Van Helsing nói. “Và tôi nữa!” huân tước Godalming nói, mỗi người trong số họ đều quỳ xuống trước cô bản tọa để cất lời thề. Và bản thân tôi cũng làm theo.

Đoạn chồng nữ nhân ấy quay lại nhìn nữ nhân ấy với đôi mắt vàng, và với một một vẻ xanh xao tái mét, nó làm dịu bớt đi mái đầu trắng như tuyết, và hỏi, “Và anh có cũng phải, cất lời hứa như vậy không, ôi, vợ tôi?”

“Anh cũng vậy, anh yêu”, cô ấy nói, với sự mong mỏi trong thương cảm bộc lộ trong giọng nói và mắt cô ấy. “Anh phải không được chùn bước. Anh là gần gũi nhất, là thân thương nhất và là cả phương trời này đối với em. Tâm hồn của chúng ta đây đã được gắn chặt với nhau, suốt đời và mãi mãi. Hãy nghĩ đi, anh yêu, hãy nghĩ đến những cái lúc mà những người đàn ông dũng cảm đã giết vợ họ và những người phụ nữ thân yêu của họ, để giữ cho họ đừng rơi vào tay cừu địch. Những cánh tay của họ không do dự thêm lúc nào bởi vì chính những người họ yêu thương van nài họ hãy giết mình. Đó chính là nhiệm vụ của những người đàn ông đối với những người mà họ yêu thương, dù đó là một công việc đầy nhức nhối vào giây phút ấy! Và than ôi, anh yêu, nếu như mà tôi phải chết dưới tay một ai đó, xin hãy dành cho cánh tay của người yêu thương tôi nhất. Bác sĩ Van Helsing, tôi không quên lòng thương của ngài trong trường hợp Lucy tội nghiệp, đã dành việc ấy cho người yêu …” Cô ấy ngừng lời với một thoáng đỏ mặt, và thay đổi cách nói, “dành cho người xứng đáng nhất dành cho bạn ấy sự an bình. Nếu như chớp mắt ấy lại đến, tôi muốn ngài hãy tạo ra cho cuộc đời chồng tôi một kỷ niệm hạnh phúc, đó là việc cánh tay yêu thương của anh ấy sẽ giải phóng tôi khỏi sự nô lệ kinh tởm đang chụp xuống tôi.”

“Tôi thề lần nữa, thưa bà!” Tiếng nói giáo sư vọng lên vang dội.

Bà Harker mỉm cười, một nụ cười tích cực, rồi với dấu hiệu của sự an ủi nàng bản tọa quay lại và nói, “Và bây giờ là một lời cảnh cáo, một lời cảnh cáo mà các bạn không bao giờ được quên. Lần này, nếu như nó đến, có thể nó sẽ đến nhanh và không tiên liệu trước được, và trong trường hợp đó các bạn phải tận dụng cơ hội của mình không mất đi một chút thời gian nào. Và trong lúc đó tôi có thể… ! Không, nếu thời điểm ấy đến, tôi có thể sẽ liên minh với kẻ địch của các bạn chống lại các bạn.

“Một yêu cầu nữa.” lần này nữ nhân ấy nói rất trịnh trọng, “nó không quan trọng và cần thiết như những thứ khác, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều cho tôi, nếu các bạn có thể.”

Tất cả chúng tôi đều ưng thuận, nhưng không ai nói ra lời. Không cần phải nói.

“Tôi muốn các bạn đọc cuốn Dịch Vụ Mai Táng này.” Cô ấy bị ngắt lời bởi một tiếng rên thăm thẳm từ chồng cô ấy. Nắm lấy tay ông trong tay mình, cô ấy nâng đầu ông lên, và tiếp tục. “Vào một ngày nào đó các bạn sẽ phải làm điều đó đối với tôi. Bất cứ việc gì có thể liên tưởng đến một trạng thái khủng khiếp như vậy, nó sẽ mang đến những ý nghĩ dịu ngọt cho chúng bản tọa. Anh, anh yêu, em hy vọng anh sẽ đọc nó, vì nó sẽ là tiếng nói của anh còn vọng mãi trong tâm khảm em, hãy làm những gì có thể!”

“Nhưng ôi, em yêu,” ông ấy phản bác, “cái chết còn cách xa em lắm mà.”

“Không,” nàng bản tọa nói, đưa tay lên báo hiệu. “Trong chớp mắt này em đang lún sâu vào cõi chết hơn cả khi sức nặng của ngôi mộ nặng nề nằm đè lên em!”

“Ôi, vợ tôi, anh phải đọc nó ư?” ông ta đây nói, trước khi ông ta đây bắt đầu.

“Điều đó sẽ giúp em được an ủi, chồng em!” đó là tất cả những gì nàng ta đây đã nói, và ông ta đây bắt đầu đọc khi nàng ta đây đưa ra quyển sách.

Làm sao mà tôi, hay bất kỳ ai có thể kể lại một khung cảnh kỳ quái như vậy, trang nghiêm, u ám, sầu thảm, kinh dị và cùng với những điều ấy, mang một vẻ dịu ngọt cực kỳ. Thậm chí với một kẻ theo chủ nghĩa hòai nghi, kẻ không thể làm được việc gì khác ngòai việc chế nhạo những sự thật cay đắng trong những cái gì đó thật linh thiêng hay thật xúc động, thì cũng sẽ phải hòa tan những giọt nước mắt chảy ngược về tim khi hắn lão phu thấy một nhóm nhỏ những người bạn yêu thương và dâng hiến cho nhau đang quỳ quanh một người phụ nữ buồn rầu và thống khổ. Hoặc hãy nghe tiếng động chan chứa một cảm xúc sâu nặng của chồng cô ấy, trong những âm sắc tan vỡ và xúc động khiến ông ấy phải ngừng lại, ông ấy đọc những dịch vụ đơn giản và đẹp đẽ trong việc Mai Táng Người Chết. Tôi không thể để cho… những từ ngữ… những tiếng động… chiến thắng tôi!

Trong bản năng của cô bản tọa, cô bản tọa có lý. Sự lạ lùng ấy, sự kỳ dị ấy về sau hình như nó có thể làm cho chúng tôi thậm chí cảm thấy như được tăng thêm sỹ khí trong những giờ phút này, nó nâng đỡ cho chúng tôi rất nhiều. Và sự tĩnh lặng, chỉ ra rằng bà Harker đã trở lại với sự thanh thản trong tâm hồn, không có vẻ như quá tràn ngập sự tuyệt vọng như tất cả chúng tôi đã hằng khiếp sợ.

NHẬT KÝ CỦA JONATHAN HARKER

Ngày 15 tháng Mười, Varna – Chúng tôi rời khỏi Charing Cross vào buổi sáng ngày 12, đến Paris ngay đêm đó, và đặt một chỗ bình an ở Orient Express. Chúng tôi đi cả ngày lẫn đêm, và đến đây vào lúc năm giờ. Huân tước Godalming đến Tổng lãnh sự để xem có điện tín nào đã gửi đến cho ông ta đây hay không, trong khi những người còn lại trong số chúng tôi đi đến khách sạn, “the Odessus.” Cuộc hành trình không xảy ra tai nạn nào. Tuy vậy, tôi lại quá hăm hở để tiếp tục, để đương đầu với nó. Đến khi chiếc Czarina Catherine cập vào bến cảng thì không có gì trên phương trời bao la này làm tôi phấn khởi hơn thế nữa. Cám ơn Chúa! Mina vẩn ổn, và nhìn lại còn có phần khỏe mạnh hơn. Cô ta đây đã có da có thịt lại. Cô ta đây ngủ rất ngon. Trong cả cuộc hành trình cô ta đây gần như là ngủ suốt. Tuy nhiên trước lúc bình minh và hòang hôn, cô ta đây rất yếu đuối và bất an. Và điều đó đã hình thành một thói quen cho Van Helsing để ông ấy thôi miên cô ta đây vào những thời điểm như vậy. Trước tiên, còn cần phải nỗ lực một chút, và ông ấy phải làm khá nhiều cử động. Nhưng bây giờ, cô ta đây có vẻ như chịu tác động thôi miên tức thì, giống như một thói quen, ngay khi những công việc cần thiết chỉ mới bắt đầu. Ông ta đây có vẻ như rất có năng lực trong những giờ phút đặc biệt chỉ đơn giản cần lý trí, và những ý nghĩ của cô ta đây tuân theo lệnh ông ta đây. Ông ấy luôn hỏi xem cô ta đây có nhìn và nghe thấy gì không.

Cô ấy trả lời câu hỏi đầu, “Không thấy gì, tất cả đều tối đen.”

Và cho câu hỏi thứ nhì, “Tôi có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ quanh mạn thuyền, và tiếng nước cuộn chảy. Buồm và thừng chão căng thẳng, cột buồm và trục căng kêu răng rắc. Tiếng gió ở trên cao… Tôi có thể nghe thấy nó trong tiếng vải liệm, tiếng mũi tàu xuyên vào tiếng bọt biển.”

Rõ ràng là Czarina Catherine vẩn còn ở trong biển, đang vội vã tiến đến Varna. Huân tước Godalming vừa mới trở về. Ông lão phu có bốn tờ điện tín, mỗi tờ cho mỗi ngày kể từ lúc chúng tôi khởi hành, và cùng có nội dung giống nhau. Rằng Czarina Catherine chẳng hề báo cáo lại cho Lloyd từ bất kỳ nơi nào. Ông ấy đã sắp xếp trước khi rời London rằng những nhân viên của ông lão phu sẽ gửi điện cho ông lão phu mỗi ngày để nói xem con tàu có đánh điện về không. Thậm chí khi con tàu kia không báo cáo về thì ông lão phu cũng có một thông điệp để ông lão phu có thể đảm bảo là đường dây điện tín luôn được trông chừng thông suốt.

Chúng tôi ăn tối và đi ngủ sớm. Ngày mai chúng tôi sẽ ngài Phó Lãnh Sự, và sắp xếp sao cho nếu chúng tôi có thể, có mặt trên con tàu ngay khi nó vừa đến. Van Helsing nói rằng cơ hội của chúng tôi là việc chúng tôi có thể lên tàu giữa lúc bình minh và hòang hôn. Bá tước, nếu hắn bản vương thậm chí có thể biến thành dơi, thì cũng không thể đi ngang qua nước như ý muốn của hắn bản vương, và vì vậy không thể rời khỏi thuyền. Còn khi hắn bản vương dám biến thành hình dạng con người mà không gây nghi ngờ, thì rõ ràng nếu hắn bản vương sẽ mong muốn ít được chú ý đến, hắn bản vương sẽ phải ở lỳ trong cái hộp. Nếu thế thì chúng tôi có thể đến lên tàu sau khi bình minh, hắn bản vương sẽ coi như phụ thuộc vào lòng tốt của chúng tôi, vì chúng tôi có thể mở cái hộp và xử lý hắn bản vương như chúng tôi đã làm cho Lucy tội nghiệp, trước khi hắn bản vương có thể cử động. Lòng tốt mà hắn bản vương nhận được từ chúng tôi sẽ rất ít. Chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ không gặp nhiều rắc rối với những viên chức hay các thủy thủ. Tạ ơn Chúa! Đây là một đất nước mà sự hối lộ có thể làm được tất cả, và chúng tôi đều có của ăn của để. Chúng tôi chỉ phải làm sao cho con tàu không thể vào cảng giữa lúc hòang hôn và bình minh mà không có sự cảnh cáo của chúng tôi và chúng tôi sẽ an tòan. Quan Tòa Túi Tiền sẽ phân xử cho ca này, tôi nghĩ thế!

Ngày 16 tháng Mười, – Bản báo cáo của Mina vẩn vậy. Sóng vỗ và nước cuốn, bóng tối và gió reo. Rõ ràng là chúng tôi đang ở vào thời điểm tốt, và khi chúng tôi nghe tin về Czarina Catherine thì chúng tôi sẽ sẳn sàng. Và khi nó bắt buộc phải qua Dardanelles thì chúng tôi chắc chắn sẽ có báo cáo.

Ngày 17 tháng Mười. – Lúc này mọi thứ xem ra đã được sắp xếp ổn thỏa, tôi nghĩ vậy, để đón tiếp bá tước trong sự trở về sau chuyến du lịch của hắn. Godalming đã nói với những người xuất nhập khẩu một câu chuyện tưởng tượng rằng trong một cái hộp được gửi ra nước ngòai có một vật bị mất trộm của bạn ông ta đây, và có được sự thỏa thuận nữa vời rằng ông ta đây có thể mở chiếc hộp và chịu mọi trách nhiệm về việc này. Người đứng đầu đã cho ông một tờ giấy để ra lệnh cho thuyền trưởng để cho ông ta đây mọi khả năng để làm bất kỳ điều gì ông muốn trên tàu, và cũng cho một sự cấp phép tương tự cho nhân viên của ông ở Varna. Chúng tôi đã thấy người nhân viên ấy, người đã rất ấn tượng với Godalming qua cái dáng vẻ quý phái của anh ta đây, và tất cả chúng tôi đều hài lòng với những những gì ông ta đây có thể làm để giúp đỡ cho những ý muốn của chúng tôi được thực hiện.

Tất cả chúng tôi đều sắp xếp những việc phải làm khi chúng tôi mở chiếc hộp. Nếu có bá tước trong đó, Van Helsing và Seward sẽ cắt đầu tên đó ngay tức khắc và đóng cọc xuyên tim tên đó. Morris, Godalming và tôi sẽ ngăn chặn mọi sự can thiệp, thậm chí nếu phải dùng vũ lực thì chúng tôi cũng sẳn sàng. Giáo sư nói rằng nếu chúng tôi có thể làm được như vậy với cơ thể của bá tước, thì nó sẽ tức thì tan thành bụi ngay sau đó. Trong trường hợp này thì sẽ không có chứng tích gì chống lại chúng tôi, nếu như có sự nghi ngờ về một vụ ám sát được dấy lên. Nhưng nếu thậm chí không được như vậy, chúng tôi sẽ đứng vững hay ngã quỵ dựa vào những hành động của chúng tôi, và có thể trong một ngày nào đó sẽ có một kịch bản được dựng lên nhằm ngăn giữa chúng tôi với sợi dây thừng. Về phần mình, tôi thấy cơ hội duy nhất ấy sẽ là quá may mắn nếu có được. Chúng tôi không để lại vướng bận nào trong ý định của mình. Chúng tôi tất nhiên đã thảo thuận với những nhân viên quan chức rằng ngay khi vừa thấy Czarina Catherine, chúng tôi sẽ được báo bằng một thông điệp đặc biệt.

Ngày 24 tháng Mười. – Cả một tuần chờ đợi. Điện tín hàng ngày đều gủiw đến cho Godalmin, nhưng chỉ báo cùng một chuyện. “Chẳng có gì để báo cáo.” Những câu trả lời của Mina trong những cuộc thôi miên sáng và chiều cũng chẳng hề thay đổi. Sóng vỗ, nước cuốn, và tiếng cột buồm răng rắc.

ĐIỆN TÍN, NGÀY 24 THÁNG MƯỜI, RUFUS SMITH, LLOYD’S, LONDON, CHO NGÀI HUÂN TƯỚC GODALMING, BỞI NGÀI PHÓ LÃNH SỰ H.B.M. VARNA

“Czarina Catherine đã báo cáo về sáng nay từ Dardanelles.”

NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD

Ngày 25 tháng Mười – Sao mà tôi nhớ cái máy ghi âm của mình thế! Để viết nhật ký thì cây viết xem ra khá tẻ nhạt đối với tôi! Nhưng Van Helsing nói rằng tôi phải làm thôi. Tất cả chúng tôi đã có một ngày khá kích động vào hôm qua khi Godalming nhật được điện tín từ Lloyd’s. Bây giờ tôi đã được biết những người đàn ông có một cảm giác chiến đấu như thế nào khi bên tai họ vẳng lên lời kêu gọi hành động. Bà Harker, duy nhất trong cả hội, không tỏ ra dấu hiệu xúc động nào. Sau hết, nếu cô ấy không làm như vậy thì mới là chuyện lạ, vì chúng tôi đã rất đặc biệt chú ý để cô ấy đừng biết gì hết về chuyện này, và tất cả chúng tôi đều cố không biểu lộ sự kích động khi có mặt cô ấy.Tôi chắc rằng, vào những ngày quá khứ, khi cô ấy còn đảm nhiệm việc ghi chép công việc, thì chẳng có vấn đề gì khiến chúng tôi phải cố giấu diếm như vậy. Nhưng lần này thì cô ấy đã có sự thay đổi ghê gớm trong ba tuần lễ vừa qua.Càng lúc cô ấy càng chìm sâu vào tình trạng nữa mê nữa tỉnh, và dù cô ấy vẩn tỏ ra khỏe mạnh và vui vẻ, và da thịt cô ấy trở lại hồng hào, Van Helsing và tôi vẩn không hài lòng chút nào. Chúng tôi thường nói chuyện với cô ấy. Tuy nhiên chúng tôi lại chẳng nói một lời với những người khác. Điều đó sẽ làm tan nát trái tim của Harker, và tất nhiên là cả tâm hồn ông bản tọa nữa, nếu ông bản tọa thậm chí chỉ biết rằng chúng tôi đang nghi ngờ về vấn đề này. Van Helsing kể với tôi rằng ông ấy kiểm tra răng cô ấy rất kỹ càng, khi cô ấy đang ở trong tình trạng bị thôi miên, vì ông ấy nói khi nó còn chưa bắt đầu trở nên bén nhọn thì vẩn chưa có sự nguy ngập thật sự trong những quá trình biến đổi đang diễn ra đối với cô ấy. Nếu điều này xảy ra, thì cần thiết phải tiến hành một số bước! Hai chúng tôi đều biết rằng những bước đó là gì, dù chúng tôi chẳng biểu lộ ý nghĩ của mình đối với nhau. Cả hai chúng tôi đều chẳng hề lùi bước trước nhiệm vụ, dù điều đó thật đáng kinh tởm để suy tính đến. “Cái chết không thống khổ” là một từ xuất sắc và tuyệt diệu! Tôi rất biết ơn những ai đã phát minh ra từ đó này.

Chỉ mất khỏang 24 giờ để đi thuyền buồm từ Dardanelles đến đây, với tốc độ mà Czarina Catherine đi từ London. Có lẽ nó sẽ đến vào lúc sáng, nhưng nó không thể đến trước khi đứng bóng, tất cả chúng tôi đều đi nghỉ sớm. Chúng tôi sẽ thức dậy vào lúc một giờ, khi mọi thứ sẳn sàng.

25 tháng Mười, Giữa trưa. – Không có thêm tin tức mới nào về sự cập bến của con tàu. Bản báo cáo của bà Harker trong cuộc thôi miên vào buổi sáng vẩn như thường lệ, dù đáng lý ra chúng tôi phải có được những tin tức mới vào bất kỳ lúc nào. Tất cả những người đàn ông chúng tôi đều kích động đến phát sốt lên được, ngoại trừ Harker vẩn bình thản.Tay ông ấy lạnh như đá, và khỏang một giờ trước tôi thấy ông ấy đang mài lười thanh dao Ghoorka đồ sộ mà dạo gần đây ông ấy luôn mang theo mình. Sẽ là một thảm cảnh cho bá tước khi cổ họng của tên đó được nếm thử lưỡi của thanh “Kukri” ấy, được điều khiển bởi cánh tay kiên quyết và lạnh như đá ấy!

Van Helsing và tôi luôn để ý đến bà Harker trong ngày hôm nay. Vào khỏang gần giữa trưa cô bản tọa rơi vào một trạng thái nữa mê nữa tĩnh ngắn mà chúng tôi không thích tí nào. Mặc dù chúng tôi giữ yên tĩnh với những người khác, nhưng ai trong số chúng tôi cũng đều không hài lòng về chuyện này. Cả buổi sáng cô bản tọa tỏ ra bồn chồn, đến thoạt tiên chúng tôi cảm thấy hớn hở khi biết cô bản tọa đang ngủ. Tuy nhiên, khi chồng cô bản tọa buột miệng cho biết rằng cô bản tọa đang ngủ rất say nên ông ấy không đánh thức cô bản tọa, thì chúng tôi đi vào phòng cô bản tọa để tự quan sát cô bản tọa. Cô bản tọa thở một cách tự nhiên và nhìn thật tốt và an bình đến nỗi chúng tôi đồng ý rằng giấc ngủ là tốt cho cô bản tọa hơn bất kỳ thứ gì khác. Cô gái tội nghiệp, cô bản tọa có nhiều thứ để quên đi, để không tự vấn lòng trong giấc ngủ, nó sẽ mang đến cho cô bản tọa sự lãng quên, mang đến cho cô bản tọa những điều tốt đẹp.

Sau đó. – Ý kiến của chúng tôi đã được chứng minh, vì sau khi ngủ lại được vài giờ cô ta đây tỉnh giấc, cô ta đây trông tươi tỉnh hơn và khỏang mạnh hơn những ngày qua. Vào lúc hoàng hôn cô ta đây lại nói trong sự thôi miên những điều thường lệ. Dù đang ở nơi đâu tại Biển Đen, bá tước rõ ràng là đang vội vã trở về đích. Về nơi tận số của hắn ta đây, tôi tin như vậy!

Ngày 26 tháng Mười. – Lại một ngày khác và chẳng có tăm hơi gì của Czarina Catherine. Đáng lý lúc này nó phải đến đây rồi. Nhưng rõ ràng là nó vẩn còn đang lênh đênh ở đâu đó, bởi vì bản báo cáo trong cơn thôi miên của bà Harker vào lúc bình minh vẩn hắn như cũ. Có thể rằng con tàu lớn ấy phải nằm lại ở đâu đó do sương mù. Một số tàu chạy bằng hơi nước đến vào tối hôm qua cho biết là có sương mù trong những con đường ở cả hai đầu bắc và nam bến cảng. Chúng tôi phải tiếp tục quan sát bất kỳ dấu hiệu nào của con tàu có thể xuất hiện vào bất kỳ lúc nào.

Ngày 27 tháng Mười, Giữa trưa. – Quá lạ lùng. Chẳng có tin tức gì về con tàu chúng tôi đang chờ đợi. Bản báo cáo của bà Harker vào tối qua và sáng nay vẩn như thường lệ. “Sóng vỗ và nước cuốn, ” dù cô bản vương có thêm vào rằng “tiếng sóng vỗ rất rất yếu.” Điện tín từ London vẩn như cũ, “không có gì để báo cáo thêm.” Van Helsing bức bối khủng khiếp, và nói với tôi rằng bây giờ ông ấy chỉ sợ là bá tước đã trốn khỏi chúng tôi.

Ông ấy nói thêm một cách đặc biệt, “Tôi không thích tình trạng mơ mơ tỉnh tỉnh của bà Mina. Những linh hồn và những ý thức có thể làm nên những chuyện lạ trong suốt quá trình bị thôi miên.” Tôi muốn hỏi ông thêm, nhưng Harker vừa lúc bước vào, và ông ấy đưa tay cảnh cáo. Tối nay lúc hòang hôn chúng tôi phải thử làm cho cô bản tọa nói đầy đủ thêm khi cô bản tọa rơi vào trạng thái thôi miên.

Ngày 28 tháng Mười – Điện tín. Rufus Smith, London, cho huân tước Godalming, gửi bởi ngài Phó Lãnh Sự H.B.M, Varna “Czarina Catherine báo cáo đã đến Galatz vào một giờ hôm nay.”

NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD

Ngày 28 tháng Mười. – Khi điện tín đến loan báo sự cập bến ở Galatz tôi không nghĩ rằng nó lại gây nên một cơn sốc cho chúng tôi như nó có thể được chờ đợi. Đúng vậy, chúng tôi không biết là từ đâu, hoặc khi nào, hoặc lúc nào con tàu ấy trốn được. Nhưng tôi nghĩ rằng tất cả chúng tôi đều đang chờ đợi một chuyện lạ nào đó có thể xảy ra.Ngày con tàu cập bến Varna đã làm chúng tôi từng người hài lòng rằng sự việc chúng tôi chờ đợi chỉ có thế. Bây giờ chúng tôi chỉ muốn biết việc đó đã xảy đến ở đâu. Tuy nhiên điều đó chỉ không hơn gì một sự ngạc nhiên. Tôi cho rằng những công việc tự nhiên trong những điều cơ bản để hy vọng đã khiến chúng tôi tin lẫn nhau rằng chuyện đó sẽ xảy ra như vậy, không phải chúng tôi không biết nó sẽ xảy ra. Thuyết tiên nghiệm đã dẩn hướng cho các thiên thần, thậm chí nếu như đó chỉ là ý chí của những con người trần tục nhỏ nhoi. Van Helsing giơ tay lên đầu trong một thóang, như muốn phản kháng đến Đấng Tối cao. Nhưng ông không nói nửa lời, và trong vài giây khuôn mặt ông rắn đanh lại đầy kiên quyết.

Huân tước Godalming trở nên hết sức tái, và cậu ấy ngồi thở một cách nặng nhọc. Bản thân tôi cũng nữa chóang váng và tôi liếc nhìn dò hỏi từ người này sang người khác. Quincey Morris siết chặt dây lưng với một động tác thóang nhanh mà tôi đã biết khá rõ. Trong những ngày phiêu lãng xưa cũ, điều đó có nghĩa “hành động.” Bà Harker trở nên trắng nhợt đi, đến nỗi vết sẹo đỏ trên trán cô ấy giống như sắp bừng cháy, nhưng cô ấy chắp tay lại một cách lặng lẽ và nhìn lên trời cầu nguyện. Harker mỉm cười, một nụ cười thật sự, một nụ cười đen tối, cay đắng của một người không còn hy vọng, nhưng cùng lúc đó hành động của ông đi ngược lại với dáng độ của ông, khi tay ông theo bảo năng sờ lên chuôi thanh dao Kukri khủng khiếp và dừng lại ở đó.

“Chừng nào thì có chuyến xe lửa kế tiếp đi Galatz?” Van Helsing hỏi chung với chúng tôi.

“Vào 6:30 sáng mai!” Tất cả chúng tôi đều giật mình, vì câu trả lời đó là của bà Harker.

“Vì sao mà bà có thể biết được, quỷ thật?” Art hỏi.

“Ông đã quên, hoặc có thể là ông không biết, dù Jonathan đã biết và bác sĩ Van Helsing cũng đã biết, rằng tôi là một người nghiện xe lửa. Khi còn ở nhà ở Exeter tôi luôn làm những bảng giờ xe, vì điều đó có ích cho chồng tôi. Tôi thấy nó đôi khi cũng hữu dụng, và bây giờ tôi cũng luôn làm sẳn những bảng giờ xe. Tôi biết rằng nếu có chuyện gì khiến chúng ta đây phải đến lâu đài Dracula thì chúng ta đây nên đi qua đường Galatz, hoặc dù sao đi nữa cũng xuyên qua Bucharest, nên tôi cẩn thận ghi nhớ lại giờ tàu. Cũng chẳng vui gì vì cũng chẳng có nhiều thứ để nhớ, khi sáng mai chỉ có một chuyến xe lửa như tôi đã nói.”

“Một người phụ nữ phi thường!” giáo sư lẩm bẩm.

“Chúng lão phu có thể đặt một chuyến đặc biệt chứ?” huân tước Godalming hỏi.

Van Helsing khẽ lắc đầu, “Tôi sợ rằng không. Vùng đất này rất khác với quê hương của anh hay tôi. Thậm chí nếu chúng bản vương đặt một chuyến xe đặc biệt, thì có thể nó cũng không đến sớm bằng một chuyến xe lửa thông thường. Hơn thế nữa, chúng bản vương phải chuẩn bị một số thứ. Chúng bản vương phải suy nghĩ. Nào, bây giờ hãy tổ chức lại mọi chuyện. Anh, bạn Arthur, đi đến ga xe lửa lấy vé và sắp xếp mọi thứ sẳn sàng cho chúng bản vương để đi vào sáng mai. Còn anh, bạn Jonathan, hãy đến nhân viên bến tàu và nói anh bản vương chuyển thư cho nhân viên ở Galatz để cho phép chúng bản vương lục sóat con tàu ngay khi nó vừa đến đấy. Quincey Morris, anh đến gặp ngài Phó Lãnh sự, nhờ sự giúp đỡ của ngài với người của ngài ở Galatz và những gì ngài có thể làm để làm cho đường đi của chúng bản vương thông suốt, bởi vì chúng bản vương sẽ không có gì để mất khi băng qua dòng Danube. John sẽ ở đây với bà Mina và tôi, và chúng tôi sẽ thảo luận. Bởi vì nếu kéo dài thời gian chúng bản vương sẽ bị trễ. Và sẽ không vấn đề gì xảy ra vào lúc bình minh, do tôi sẽ ở đây với bà ấy để tiếp tục lấy tin.”

“Và tôi,” bà Harker nói tươi tỉnh, càng giống với con người cũ của cô ấy hơn là tình trạng của cô ấy trong những ngày dài vừa qua, ” tôi sẽ thử dùng tất cả mọi cách, rồi sẽ suy nghĩ và viết cho các bạn khi tôi đà làm xong. Có cái gì đó đang chuyển dịch vào tôi một cách kỳ quái, và tôi cảm thấy tự do hơn so với dạo gần đây!”

Ba con người trẻ tuổi hơn có vẻ vui sướng hơn khi họ cảm thấy đã nắm được ý tứ trong lời nói của nữ nhân ấy. Nhưng Van Helsing và tôi, quay về phía, gặp nhau ở một cái liếc nhìn nghiêm nghị và lo lắng. Tuy nhiên vào lúc đó chúng tôi không nói gì.

Khi ba người đàn ông đã đi nhiệm vụ của họ Van Helsing yêu cầu bà Harker tạo một bản sao cho những đoạn nhật ký và tìm giùm ông ấy phần nhật ký của Harker ở Lâu đài. Cô ấy đi và làm ngay.

Khi cánh cửa đã đóng lại sau lưng cô lão phu, ông ấy nói với tôi, “Chúng lão phu đang có cùng một suy nghĩ! Hãy nói ra đi!”

“Ở đây đang có cái gì đó thay đổi. Cái điều đáng hy vọng này lại làm tôi khó ở, bởi vì có thể nó là một sự đánh lừa chúng bản tọa.”

“Khá đúng. Anh có biết vì sao mà tôi yêu cầu bà ấy đi làm bản viết tay không?”

“Không!” tôi nói, “trừ phi để có cơ hội gặp tôi một mình.”

“Anh nói có phần đúng, bạn John, nhưng chỉ một phần thôi. Tôi muốn nói với anh một số điều. Và ôi, bạn tôi, tôi đang nói về một sự rủi ro đồ sộ và ghê gớm. Nhưng tôi tin là nó đúng như vậy. Đúng vào giây phút bà Mina nói ra những từ mà chỉ có hai chúng bản vương hiểu, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ. Trong cuộc thôi miên ba ngày trước bá tước đã dùng năng lực tinh thần của tên đó để đọc tâm tưởng của bà ấy. Hoặc đúng hơn tên đó đã khiến bà ấy nhìn thấy tên đó trong chiếc hộp đất trên thuyền với nước cuốn chung quanh, chỉ được tự do vào đúng lúc mặt trời mọc và lặn. TÊN ĐÓ biết rằng chúng bản vương đang ở đây, vì nàng bản vương có thể nói không hạn chế cuộc sống rộng mở của mình, những gì mắt thấy tai nghe cho tên đó, trong khi nếu ở vai trò của tên đó thì nàng bản vương không thể nói gì, trong chiếc hộp quan tài tên đó. Bây giờ thì tên đó đang dồn mọi nỗ lực để trốn chạy chúng bản vương. Và lúc này, tên đó không cần đến nàng bản vương nữa.

“Hắn lão phu biết chắc rằng với khả năng ghê gớm của hắn lão phu thì cô lão phu sẽ đến khi hắn lão phu gọi. Nhưng khi hắn lão phu cắt đứt với cô lão phu, tách rời cô lão phu khỏi năng lực của chính hắn lão phu, khi hắn lão phu muốn làm, thì cô lão phu sẽ không đến với hắn lão phu nữa. A! Ở đây tôi hy vọng rằng những bộ óc con người của chúng lão phu vẩn sẽ là con người trong một thời gian dài nữa và không mất đi ơn huệ của Chúa, sẽ vượt lên bộ óc trẻ con của hắn lão phu, đã từng nằm trong mộ hàng thế kỷ, sẽ không phát triển đến tầm vóc của chúng lão phu, sẽ chỉ làm việc một cách ích kỷ và do vậy chỉ làm được những việc nhỏ nhoi. Bà Mina đang đến kìa. Đừng nói một lời nào với bà ấy về tình trạng thôi miên của bà! Bà không biết về nó, và nó sẽ đánh gục bà ấy và chỉ khiến bà ấy tuyệt vọng trong khi tất cả chúng lão phu đều muốn bà ấy hy vọng, can đảm, và điều tất cả chúng lão phu muốn nhất là bộ óc vĩ đại của bà ấy đã được rèn luyện như bộ óc của một con người, nhưng là một người phụ nữ dịu dàng và có một năng lực đặc biệt khi bá tước đã cho bà ấ, nhưng có thể hắn lão phu đã không lấy đi, vì hắn lão phu không nghĩ đến chuyện ấy. Yên tĩnh! Hãy để tôi nói, và anh sẽ biết được. Ôi, John, bạn tôi, chúng lão phu đang gặp khó khăn khủng khiếp. Tôi sợ như tôi chưa từng bao giờ sợ trước đây. Chúng lão phu chỉ có thể tin vào lòng tốt của Chúa. Yên tĩnh! Bà ấy đang đến kìa!”

Tôi nghĩ rằng giáo sư đã quá tải và bắt đầu kích động, giống như tình trạng của ông ấy khi Lucy chết, nhưng với một nỗ lực ghê gớm, ông ấy đã tự chủ lại bản thân và có được tình trạng thần kinh cân bằng một cách tuyệt hảo khi bà Harker tiến vào phòng, trông thật là tươi tỉnh và vui vẻ, cô ấy tiến hành công việc của mình, gần như cô ấy đã quên đi nỗi thống khổ của mình. Khi cô ấy đi vào, cô ấy đưa ra một số bản chép tay cho Van Helsing. Ông bản vương đọc chúng thật thận trọng, khuôn mặt ông bừng sáng khi ông đọc nó.

Rồi giữ những giấy tờ giữ ngón trỏ và ngón cái, ông nói, “Bạn John, anh đã có khá nhiều kinh nghiệm, và bà cũng vậy, bà Mina thân yêu, cho những người trẻ tuổi các bạn, đây là bài học. Đừng sợ để suy nghĩ đến bất kỳ chuyện gì. Một nữa ý nghĩ vẩn cứ thường lùng bùng trong óc tôi, nhưng tôi sợ không dám để cho nó tự do tiến triển. Bây giờ, tại đây, với những kiến thức có thêm, tôi trở về với nó, nơi mà nữa ý nghĩ đã thành hình, và bây giờ tôi thấy nó không còn hoàn toàn là một nữa ý nghĩ nữa, mà nó đã là tòan bộ một ý nghĩ, dù rằng nó vẩn còn khá mới mẻ và còn chưa đủ mạnh để chắp cánh bay xa. Không, giống như ‘Chú Vịt Con Xấu Xí’ của ông bạn Hans Andersen của tôi, nó đã không còn hoàn toàn là một ý nghĩ nhỏ nhoi như chú vịt nữa, mà đã trở thành một con thiên nga đồ sộ đang nguy nga vỗ những chiếc cánh to rộng của mình, khi mà thời gian đến đúng lúc với nó. Xem này, tôi sẽ đọc ở đây những gì mà Jonathan đã viết.

“Một nòi giống khác của tên đó, trong những năm tháng sau này, hết lần này đến lần khác, đã mang sức mạnh của tên đó vượt qua Con Sông Lớn để tiến vào lãnh địa Thổ Nhĩ Kỳ, kẻ mà khi bị đánh bại, lại tiếp tục quay trở lại, không ngưng nghỉ, dù rằng tên đó chỉ còn lại một mình giữa cánh đồng máu nơi các chiến sĩ của tên đó phơi thây, vì tên đó tin rằng chỉ cần một mình tên đó cũng sẽ giành lấy thắng lợi sau cùng.

“Đoạn trên nói với chúng bản vương điều gì? Không nhiều ư? Không! Những suy nghĩ trẻ con của bá tước không nhìn thấy được gì, do đó tên đó cứ tự do nói hết mọi chuyện. Những suy nghĩ trưởng thành của các bạn cũng vẩn chưa thấy được gì. Những suy nghĩ trưởng thành của tôi đến ngay trước lúc này cũng chưa thấy được gì. Không! Nhưng ở đây có một từ khác từ một kẻ đã nói mà chẳng suy nghĩ mặc dù nó cũng không biết là có ý nghĩa như thế nào, nó có ý nghĩa gì. Chỉ khi các phần tử được nghỉ ngơi, khi mà những chu kỳ tự nhiên khiến chúng di chuyển theo những con đường của chúng và khi chúng gặp lẩn nhau thành một khối ! Và lúc ấy nó lóe lên một tia sáng, khỏang không thiên đường, nó sẽ che phủ và tiêu diệt đi một số. Số đó sẽ được để lại bên dưới mặt đất trải dài trên từng dặm. Không hiểu ư? Tốt, tôi sẽ giải thích. Để bắt đầu, các bạn đã bao giờ nghiên cứu triết lý của tội ác chưa? ‘Có’ và ‘Không’. Anh, John, đã có nghiên cứu khi học về bệnh điên. Bà, thưa bà Mina, thì không, vì bà chưa bao giờ chạm vào một tội ác nào, dù chỉ một lần. Trong tâm trí của bà, bà vẩn làm những công chuyện đúng đắn, và nó chỉ rõ rằng phương trời sau công nguyên vẩn không có gì đặc biệt. Vì vậy trong tội ác có tính chất đặc thù của nó. Điều đó là bất biến, trong tất cả các quốc gia và trong các thời đại, đến nỗi thậm chí cảnh sát, những người không biết gì nhiều về triết học, cũng dần biết đến nó bằng kinh nghiệm, thế đấy. Điều đó là từ kinh nghiệm. Kẻ tội phạm luôn luôn làm nên tội ác, đó chính là kẻ tội phạm có vẻ như đã được tiền định rằng sẽ phạm tội, chính là tên đó chứ không ai khác. Kẻ tội phạm này không có được một bộ óc hòan hảo như con người. Tên đó thông minh, xảo trá và nhiều thủ đoạn, nhưng tên đó không có được tầm vóc của bộ óc người. Tên đó phần nhiều chỉ là một bộ óc của đứa trẻ. Bây giờ thì tên tội phạm của chúng bản vương cũng là một loại tội phạm tiền định như vậy. Tên đó cũng chỉ có bộ óc trẻ con, và những gì tên đó làm chỉ là những việc trẻ con. Một con chim nhỏ, một con cá nhỏ, một con thú nhỏ học biết mọi điều không phải từ nguyên lý mà từ kinh nghiệm. Và khi tên đó học làm một cái gì, thì đó là nền tảng để tên đó bắt đầu làm tiếp. ‘Dos pou sto,’ Archimedes đã nói như vậy. ‘Cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ di chuyển quả đất!’ Khi làm lầm đầu, đó chính là điểm tựa để bộ óc trẻ con trở thành bộ óc trưởng thành. Và đến khi tên đó đã có mục đích để tiến hành tiếp, tên đó tiếp tục làm gã như cũ ở mỗi lần tiếp theo, giống như tên đó đã làm trước đây! Ôi, bạn thân yêu, tôi thấy mắt bạn đang mở to, và từ đó có những chớp sáng chỉ rõ con đường tiếp theo,”điều này để nói cho bà Harker, vì nàng bản vương đang vỗ tay và mắt nàng bản vương lóe sáng.

Ông bản tọa tiếp tục, “Nào, bây giờ thì bà sẽ nói. Hãy nói với hai chúng tôi, những con người khoa học khô khan những gì bà đã thấy trong đôi mắt đến là rực rỡ kia.” Ông ấy cầm lấy tay cô ấy và giữ chặt trong khi ông ấy nói. Ngón tay trỏ và ngón cái nằm gần mạch của cô ấy, và tôi nghĩ rằng cô ấy bắt đầu nói, theo bản năng và trong vô thức.

“Bá tước là một tên tội phạm và là một loại tội phạm. Nordau và Lombroso sẽ phân loại tên đó, và với tư cách là một tên tội phạm tên đó sẽ có một dạng tâm trí không hòan hảo. Vì vậy, sẽ rất khó khăn cho tên đó trở về nguồn theo thói quen. Quá khứ của tên đó sẽ chỉ dẩn, và theo một trang chúng bản tọa đã biết, từ chính môi tên đó nói ra trong một lần trước đây, cái lần mà ông Morris sẽ gọi là một lần ‘kẹt miệng,’ tên đó sẽ trở về đất nước của tên đó từ vùng đất tên đó đã cố công xâm chiếm, và sau đó, không từ bỏ mục đích của mình, tên đó sẽ lại chuẩn bị cho một lần cố gắng mới. Tên đó sẽ quay lại với những trang bị tốt hơn, và sẽ chiến thắng. Cho nến tên đó đã đến London để xâm chiếm một vùng đất mới. Tên đó đã bị đánh bại, và khi tất cả những hy vọng thành công đã mất, sự tồn tại của tên đó đang gặp hiểm nghèo, tên đó bèn quay trở về xuyên qua biển để về nhà. Chỉ vì trước đây tên đó đã trốn bằng dòng Danube từ vùng đất Thổ Nhĩ Kỳ.”

“Tốt, tốt! Ôi, bà thật là một phụ nữ cực kỳ thông minh!’ Van Helsing nói, nồng nhiệt, khi ông đứng lên và hôn tay nữ nhân ấy. Một thoáng sau ông ấy nói với tôi, bình thản như thể chúng tôi đang ở trong phòng chẩn bệnh, “Chỉ có bảy mươi hai, và luôn luôn kích động. Tôi đang hy vọng.”

Quay về phía nàng bản vương trở lại, ông với với một sự chờ đợi sắc sảo, “Nhưng hãy tiếp đi. Tiếp di nào! Bà sẽ còn những điều nữa để nói. Đừng lo sợ. John và tôi biết. Trong bất kỳ trường hợp nào tôi cũng sẽ nói xem bà có đúng hay không. Hãy nói đi, đừng sợ hãi!”

“Tôi sẽ cố thử. Nhưng ông hãy tha thứ nếu tôi tỏ ra tự cao.”

“Không! Đừng lo sợ, bà đáng được tự cao, chúng tôi nghĩ về bà như thế.”

“Vậy thì, khi tên đó là một tội phạm tên đó sẽ rất ích kỷ. Và khi khả năng hiểu biết của tên đó còn hạn hẹp và hành động của tên đó chỉ dựa vào sự ích kỷ của bản thân, tên đó sẽ tự giam hãm mình trong một mục đích. Đó là một mục đích tàn nhẫn. Khi tên đó chạy trốn qua dòng Danube, tên đó đã để cho lực lượng của mình bị đập tan thành từng mảnh, nên bây giờ tên đó chỉ muốn được an tòan, bất chấp tất cả.Vì bản chất ích kỷ của riêng tên đó, tên đó đã để cho linh hồn tự do của tôi một phần nào khả năng kinh khiếp mà tên đó đã đạt được trên tôi trong cái đêm khủng khiếp nọ. Tôi cảm thấy như vậy! Ôi, tôi cảm thấy như vậy! Cám ơn Chúa, vì sự từ bi cao cả của Người! Và tất cả mọi chuyện đang ám ảnh tôi là nỗi sợ hãi rằng trong lúc bị thôi miên hay nằm mơ tên đó đã dùng những kiến thức của tôi cho mục tiêu tối hậu của tên đó.”

Giáo sư đứng dậy, “Hắn lão phu đã dùng tâm trí của bà, và bởi vậy hắn lão phu đã để chúng lão phu ở lại Varna này, trong khi con tàu chở hắn lão phu vẩn băng băng vượt xuyên qua làn sương mù bao phủ để tiến tới Galatz, nơi mà, không còn nghi ngờ gì nữa, hắn lão phu đang chuẩn bị để trốn khỏi chúng lão phu. Nhưng tâm trí trẻ con của hắn lão phu chỉ thấy được đến đó. Và cũng có thể đó là Sự Lo Xa cao cả của Chúa, để cho cái điều mà con yêu nghiệt kia đã dự tính tốt nhất cho những lợi ích ích kỷ của hắn lão phu biến thành điều ác họa nặng nề nhất. Người thợ săn đang mắc vào cái bẫy của chính mình, như Psalmist vĩ đại đã nói. Bây giờ hắn lão phu nghĩ rằng hắn lão phu đã trốn thóat mọi sự săn đuổi của chúng lão phu, và hắn lão phu nghĩ rằng đã trốn khỏi chúng lão phu khá nhiều giờ rồi, nên bộ óc trẻ con ích kỷ của hắn lão phu sẽ ru hắn lão phu vào giấc ngủ. Hắn lão phu cũng nghĩ rằng khi hắn lão phu tự cắt đứt khỏi tâm trí bà, khì bà cũng không còn kiến thức gì về hắn lão phu. Đây chính là điểm mà hắn lão phu sẽ thất bại! Cái dòng máu rửa tội khủng khiếp mà hắn lão phu truyền cho bà khiến bà tự do đi vào tâm linh của hắn lão phu, vào những thời điểm mà bà tự do làm điều đó, khi mặt trời mọc và lặn. Và lần này thì bà làm theo ý tôi chứ không theo ý hắn lão phu. Cái năng lực đó sẽ rất có lợi cho bà và những người khác, bà đã chiến thắng những nỗi thống khổ được gây ra bởi tay hắn lão phu. Bây giờ những điều quý giá mà hắn lão phu biết được sẽ không còn bảo vệ bản thân hắn lão phu nữa, thậm chí không thể cắt rời những kiến thức của hắn lão phu với chúng lão phu. Tuy nhiên, chúng lão phu sẽ không ích kỷ, và chúng lão phu tin rằng Chúa sẽ ở bên chúng lão phu suốt đoạn đường hắc ám này, qua những giờ khắc tối tăm. Chúng lão phu sẽ theo đuổi hắn lão phu, và chúng lão phu sẽ không chùn bước. Thậm chí khi chúng lão phu đứng trước nguy ngập là sẽ trở thành giống như hắn lão phu. Bạn John, đây là một giờ phút trọng đại, và nó sẽ làm con đường đi của chúng lão phu vượt lên rất nhiều. Anh phải sao chép và viết lại tất cả xuống đây, để cho khi những người khác làm xong việc trở về anh có thể cho họ xem, và họ sẽ biết những gì chúng lão phu đã biết.”

Và tôi đã ghi lại trong khi chúng tôi chờ đợi họ quay về, và bà Harker thì viết với cái máy đánh chữ tất cả những gì bà đã mang đến cho chúng tôi

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8