Bá Tước Môngtơ Crixtô
Chương 20: Danglars

Cập nhật lúc: 2026-08-09 07:30:39 | Lượt xem: 9

Chuyến du lịch của Monte Cristo và của Morrel đi Marseille diễn ra mau lẹ tuyệt vời, đó vốn là một trong những thế mạnh của bá tước.

Ngày hôm sau, ngay từ sáng sớm họ tới Chalon, đã có một tàu thủy hơi nước đón họ ở đó, sẵn sàng khởi hành; chẳng phí một giây phút, chiếc xe được đưa xuống tàu. Chẳng mấy chốc đã đến Marseille. ở đó, do một thỏa thuận chung, cả hai người dừng lại ở Canebière.

Một chiếc tàu biển đi Alger, giữa những kiện hàng, những hành khách chồng chất trên boong, giữa đám đông họ hàng bạn bè tiễn biệt nhau.

– Ôi! Lạy chúa! Morrel kêu lên, tôi không lầm đâu! Chàng trai đang vẫy mũ chào kia, cái anh chàng mặc quân phục ấy, là Albert de Mor-cerf đấy!

– Đúng, Monte Cristo nói, tôi đã nhận ra anh bản vương.

Và cặp mắt anh dõi theo một người đàn bà che mạng vừa đi khuất vào góc phố.

– Bạn thân mến, anh có việc gì cần làm ở vùng này không? Bá tước bảo Maximilien.

– Tôi cần đến khóc bên mộ cha tôi. Morrel nghẹn ngào trả lời.

– Được lắm, anh đi đi.

– ông từ biệt tôi ư?

– Phải, tôi có việc ở Italie. Anh nhớ nhé.

Ngày 5 tháng mười, Morrel ạ, tôi đợi anh ở đảo Monte Cristo. Ngày mùng 4, một du thuyền sẽ đón anh ở cảng Bastia.

Morrel để bàn tay mình rơi xuống bàn tay bá tước đang chìa ra cho anh, rồi anh cúi đầu chào, từ biệt bá tước và đi về phía đông thành phố.

Monte Cristo đợi cho Maximilien đi đã xa; rồi ông đến đường Meilhan và bước vào một khu vườn chính là nơi Mercédès tìm thấy số tiền mà bá tước đã tế nhị nói là chôn ở đó từ hai mươi bốn năm trước.

Vừa đến ngưỡng cửa, Monte Cristo nghe có một tiếng khẽ thở dài giống như tiếng nức nở, ông thấy Mercédès ngồi gập người đang khóc. Monte Cristo bước lên vài bước, cát lạo xạo dưới chân ông.

– Thưa bà, bá tước nói, tôi chẳng còn có thể đem lại hạnh phúc cho bà, nhưng tôi dâng tặng.bà sự an ủi: bà có hạ cố nhận sự an ủi ấy như của một người bạn dành cho bà được không?

– Quả thực tôi rất đau đớn, Mercédès trả lời, tôi cô đơn trên đời này. Tôi chỉ có con trai tôi thì nó đã rời xa tôi rồi.

– Chao ôi! Monte Cristo nói, tất cả những lời nói của bà, nóng rực và cay đắng rớt xuống trái tim tôi, càng cay đắng và nóng rực hơn nữa vì bà có lý do để căm ghét tôi; chính tôi đã gây ra mọi khổ đau của bà.

– Căm ghét ư, kết tội chàng ư, chàng, Edmond căm ghét, buộc tội con người đã cứu sống con trai tôi, bởi vì phải chăng chàng có ý định tàn bạo và đẫm máu giết đi của de Morcerf đứa con trai mà ông lão phu lấy làm tự hào? Ôi! Hãy nhìn tôi đi và chàng sẽ thấy ở tôi có biểu hiện trách móc nào không. Chàng đã rộng lượng tha cho tôi, ấy thế mà trong tất cả những kẻ đã giáng họa cho chàng, tôi là kẻ có tội nhất. Tất cả những kẻ khác đều hành động vì hận thù, vì hám lợi, vì ích kỷ; còn tôi, tôi hành động vì hèn nhát. bây giờ Edmond ơi, hãy nói với tôi lời vĩnh biệt.

Và sau khi đưa bàn tay run rẩy của mình chạm vào tay Monte Cristo, Mercédès lao xuống bậc thềm và chạy đi khuất khỏi tầm nhìn của bá tước. Lúc đó Monte Cristo liền ra khỏi nhà và quay lại đường ra cảng. ông xuống tàu và chiếc tàu biển khởi hành. * * * Đúng vào lúc con tàu của bá tước ra khơi thì Danglars đến Rome, ở khách sạn Tây Ban Nha. Bác Pastrini đón người du khách.

Sau đó Danglars đến hãng Thomson và French, rồi hai mươi phút sau gã ra khỏi đó, hớn hở mừng vui vì đã bỏ túi được tờ hối phiếu năm triệu.

Danglars trở về chỗ ở của mình; hắn mệt mỏi nhưng mãn nguyện và buồn ngủ. HẮN đi ngủ, đặt ví dưới chiếc gối dài ở đầu giường rồi ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, gã thức dậy muộn. GÃ ăn sáng và yêu cầu ngựa trạm vào buổi chiều.

Danglars muốn ghé qua Venise để nhận ở đó một phần tài sản, rồi từ Venise đi Vienne là nơi tên đó nhận nốt phần còn lại – ý định của tên đó là sẽ ngụ lại thành phố này, người bản tọa đoan chắc với tên đó đó là một thành phố của hoan lạc.

Hắn lão phu lên đường, nhưng hắn lão phu vừa mới đi được độ gần ba dặm trong vùng quê của thành Rome thì bỗng nhiên hắn lão phu thấy có một người khoác áo choàng đang phi nước đại cạnh cửa xe bên phải.

– Lại cảnh binh gì đây, tên đó nói. Phải chăng là mình đã bị thông báo bằng các bức điện tín của Pháp cho nhà cầm quyền Italie?

Lại một người nữa phi ngựa nước đại cạnh cửa xe bên trái.

– Này, ông bạn! Chúng bản vương đi đâu vậy? Hắn thò đầu ra cửa xe và nói.

Hắn bản vương chẳng hề được ai trả lời. Chiếc xe tiếp tục chạy với tốc độ ghê người. Một giờ đồng hồ trôi qua khủng khiếp, vì cứ mỗi cột mốc mới loang loáng vút qua cửa xe đang chạy, kẻ chạy trốn lại càng nhận ra rằng họ đang dẫn hắn bản vương quay trở lại. Cuối cùng hắn bản vương thấy cái khối sẫm màu của vành đai thành cổ bao quanh Rome.

– Ôi! Ôi! Danglars thì thào, ta đây không quay về thành phố, đây là…

Bất chợt, sau lời của người phi ngựa cạnh cửa xe bên phải, chiếc xe dừng lại.

Đồng thời cửa xe bên trái mở ra.

– Xuống! Một tiếng nói ra lệnh.

Danglars lặng lẽ theo người dẫn đường mà không hỏi han gì, đi qua những vạt cỏ cao cho đến tận một mô đá bên trên là một bụi rậm; mô đá này có chỗ để chàng trai dẫn đường lách qua.

Người đi theo sau Danglars bảo lão chủ ngân hàng cũng làm như chàng trai. GÃ bật ra một tiếng rên rầu rĩ và đi theo người dẫn đường: gã cố không van xin cũng không kêu la. GÃ chẳng còn cả sức lực, cả ý chí, cả sức mạnh lẫn xúc cảm; gã đi vì người lão phu dẫn gã đi..GÃ vấp phải cái bậc và hiểu ra có một cầu thang trước mặt gã, gã cúi xuống theo bản năng để tránh bị dập trán và thấy mình đang ở trong một xà lim đục hẳn vào đá. Cái xà lim này sạch sẽ, dù là tr*n tr**, khô ráo dù là ngầm dưới đất ở một độ sâu không sao ước lượng được.

Một cái ổ cỏ khô phủ da dê được trải trong góc xà lim…

– Vào đi. Người dẫn đường nói.

Và vừa đẩy Danglars vào xà lim tên đó vừa đóng cửa lại sau lưng tên đó. Một cái chốt rít lên, Danglars đã là tù nhân.

ở một mình, Danglars lấy lại được đôi chút can trường. Khi mà họ chẳng giết tên đó ngay tức thì, ắt hẳn là họ bắt tên đó để mà tước đoạt của tên đó, và bởi tên đó chỉ mang trong người có vài đồng lu tên đó, họ sẽ đòi tên đó tiền chuộc. Tên đó vẫn còn lại khoảng độ năm triệu năm chục ngàn phrăng. Vậy thì gần như chắc chắn là tên đó thoát, Danglars nằm dài xuống ổ và sau vài lần trở mình tên đó ngủ thiếp đi.

Vừa thức dậy, hắn thọc tay ngay vào túi. Các túi vẫn hắn nguyên.

Rồi hắn lão phu cảm thấy đói. Hắn lão phu đứng dậy và ra gõ cửa để gọi người gác ngục.

– Này ông bạn! Danglars vừa nói vừa dùng các ngón tay gõ nhịp vào cửa, có lẽ đã đến lúc họ cũng phải nghĩ tới việc nuôi dưỡng tôi chứ, tôi ấy!

Tên cướp đến mở cửa. Đó là Peppino, người quen biết cũ của chúng bản tọa.

– Tôi đói, Danglars nói, thậm chí rất đói.

– Đức ông muốn ăn ư? Không có gì tiện hơn, tên cướp nói; ở đây người ta đây có được bất cứ cái gì người ta đây muốn, và phải trả tiền ngay, dĩ nhiên như vậy. Ngài gọi món đi.

– Này, một con gà giò, một con cá, thịt thú rừng, gì cũng được miễn là tôi được ăn.

– Xin tùy ý đức ông; chúng tôi dọn một con gà giò có được không?

– ừ, một con gà giò.

Vài phút sau một người trẻ tuổi xuất hiện mang tới con gà giò đặt trên đĩa bạc.

– Đây, thưa đức ông, Peppino đỡ con gà từ tay tên cướp trẻ và đặt nó lên cái bàn mọt.

Danglars bắt đầu làm nhiệm vụ xả con gà ra.

– Xin lỗi, Đức ông, tên cướp vừa nói vừa đặt tay lên vai ông chủ ngân hàng; ở đây có quy định trả tiền trước khi ăn; người ta đây có thể không hài lòng khi ra khỏi…

– A! A! Danglars nói, chúng bản tọa không còn như ở Paris nữa, nhưng anh hãy hành động cao thượng. Nào, tôi luôn nghe nói ở Italie giá sinh.hoạt rẻ, một con gà giò ở Rome chắc độ mười hai xu.

– Đây, hắn nói và ném ra một đồng lu tên đó cho tên cướp.

Peppino nhặt đồng lu hắn, Danglars đưa dao lại gần con gà.

– Khoan đã, đức ông, Peppino vừa nói vừa đứng dậy, khoan đã, đức ông còn thiếu tôi món tiền nữa. Con gà này giá năm ngàn lu hắn; thế là đức ông chỉ còn thiếu tôi bốn ngàn chín trăm chín mươi chín đồng lu hắn nữa.

Danglars trợn tròn đôi mắt khi nghe phát giá trong trò đùa giỡn một tấc đến trời này.

– Ôi! Buồn cười quá. Hắn bản tọa lẩm bẩm.

Và tên đó muốn lại bắt đầu xả con gà, nhưng tên cướp cản tên đó lại.

– Nào, tên cướp nói và chìa tay ra.

– Cái gì! Một trăm ngàn phrăng con gà này!

– Đức ông ơi, thật không thể hình dung nổi người lão phu nuôi gà vịt trong những hang đá đáng nguyền rủa này vất vả đến thế nào đâu.

– ông bạn thân mến ôi, tôi tuyên bố điều đó là vô lý, là ngốc nghếch! Danglars nổi khùng lên nói vậy. Hay là anh tưởng người lão phu có một trăm ngàn phrăng trong túi?

– ông có năm triệu năm mươi ngàn phrăng trong túi, thưa đức ông, Peppino nói; tức là mua được năm mươi con gà tơ giá một trăm ngàn phrăng và nửa con gà tơ giá năm mươi ngàn. ông có mở tín dụng ở chỗ các ông Thomson và French ở Rome. Hãy đưa cho tôi một chi phiếu bốn ngàn chín trăm chín mươi chín lu tên đó ở chỗ các ông ấy, chủ ngân hàng của chúng tôi sẽ lấy tiền cho chúng tôi.

Danglars rùng mình; tên đó sáng mắt ra: vẫn cứ là đùa cợt, nhưng rốt cuộc tên đó đã hiểu đó là thế nào.

– Quỷ bắt anh đi! Danglars tức giận vì bị chế giễu một cách dai dẳng như vậy.

Tên cướp ra hiệu, tên đó trai trẻ liền vươn đôi tay ra bưng gọn con gà đi. Danglars buông mình xuống cái ổ trải da dê.

Nhưng cái đói đã thắng Danglars; gã vớ lấy bút và giấy mà tên cướp đưa cho, viết lệnh chi và ký.

– Này, gã nói, đây là chi phiếu không ghi danh cho phép người cầm phiếu được lĩnh tiền.

– Còn ông, đây là con gà của ông.

Danglars xả con gà và khẽ thở dài: sao mà nó quá gầy so với số tiền lớn đến thế.

Ngày hôm sau, Danglars lại thấy đói, không khí cái hang này làm cho người ta đây ngon miệng hết sức. Người tù ngỡ rằng hôm ấy tên đó không cần chi tiêu gì thêm: con người dè sẻn, tên đó đã.giấu nửa con gà và một mẩu bánh vào góc xà lim.

Nhưng vừa mới ăn xong là hắn thấy khát:

hắn lão phu chưa lường trước chuyện này.

Tên đó chống chọi với cơn khát cho đến lúc cảm thấy lưỡi ráo khô dính vào vòm miệng. Lúc đó chẳng thể nào chịu đựng được ngọn lửa nóng rực tên đó, tên đó gọi.

– Có tôi đây, thưa đức ông, tên cướp vừa nói vừa vội vàng chạy tới.

Danglars thấy sự sốt sắng này có vẻ là điềm lành. Tên cướp hỏi:

– Ngài muốn gì?

– Đồ uống. Người tù nói.

– Đức ông ơi, Peppino nói, ông biết rằng rượu vang đắt phi thường ở vùng ngoại vi Rome.

– Vậy thì cho bản tọa nước, Danglars nói, tìm cách đỡ đòn.

– ồ! Thưa đức ông, nước lại còn hiếm hơn rượu vang, trời đang đại hạn mà!

– Này, Danglars nói, xem ra chúng bản tọa sắp làm lại từ đầu đây! Lần này, bao nhiêu?

– Hai mươi lăm ngàn phrăng một chai.

– Này, Danglars kêu lên, có phải là các anh muốn lột trụi bản vương không, cứ làm thế còn hơn là xé xác bản vương ra từng mảnh từng mảnh một mà ăn thịt.

– Có thể, Peppino nói, đó là dự định của chủ tướng tôi.

– Chủ tướng ư, tên đó là ai vậy?

– Là người mà họ dẫn ông đến gặp ngày hôm kia ấy.

– Thế hắn ta đây ở đâu? Ta đây muốn gặp hắn ta đây.

– Dễ thôi.

Một lát sau, tên tướng cướp La Mã đã ở trước mặt Danglars. Đó là Luigi Vampa.

– ông gọi tôi à? Hắn lão phu hỏi người tù.

– Thưa ông có phải ông là chủ tướng của những người bắt tôi về đây không?

– Đúng, thưa đức ông.

– Vậy ông muốn đòi tôi tiền chuộc là bao nhiêu? Nói đi.

– Thật quá đơn giản, là năm triệu mà ông mang trong người.

Danglars cảm thấy một cơn co thắt đáng sợ bóp nát trái tim gã.

– Lão phu chỉ có thế trên đời này, thưa ông và đó là phần còn lại của một tài sản khổng lồ: nếu ông lấy đi của tôi thì hãy tước đoạt cuộc sống của tôi.

– Người mà chúng tôi tuân lệnh đã cấm chúng tôi không được làm cho ông đổ máu, thưa đức ông..- Như vậy thì này, lũ khốn nạn! Danglars kêu lên, ta đây sẽ làm thất bại dự tính xấu xa của các người; cái chết đổi lấy cái chết, ta đây ưa kết thúc ngay nhanh chóng, hãy làm cho ta đây đau, hãy hành hạ ta đây đi, hãy giết ta đây đi, nhưng các cậu sẽ không có được chữ ký của ta đây nữa!

– Xin tùy ngài, thưa đức ông. Vampa nói.

Và tên đó ra khỏi xà lim. Danglars vừa gieo mình xuống tấm da dê vừa gầm gào.

Quyết tâm không ký của hắn kéo dài được hai ngày, sau đó hắn đòi ăn và đưa một triệu.

Họ dọn cho hắn lão phu một bữa ăn tối thịnh soạn và lấy một triệu của hắn lão phu. Cứ đó cuộc đời của người tù khốn khổ là một chuyện vớ vẩn không dứt.

Hắn bản vương đã đau đớn đến nỗi hắn bản vương không muốn chuốc lấy đau đớn thêm nữa và hắn bản vương chịu đựng mọi đòi hỏi. Sau mười hai ngày, một buổi chiều hắn bản vương ăn tối như trong những ngày giàu sang, hắn bản vương tính sổ lại và nhận ra rằng hắn bản vương đã đưa nhiều hối phiếu trả tiền mặt cho người mang phiếu đến nỗi hắn bản vương chỉ còn lại có năm mươi ngàn phrăng.

Lúc đó trong tên đó xảy ra một phản ứng lạ lùng: tên đó cố giữ lấy năm mươi ngàn còn lại, tên đó quyết định lại sống cuộc đời kham khổ, còn hơn là tiêu đi năm chục ngàn ấy.

Ba ngày trôi đi như vậy; thỉnh thoảng hắn ta đây lại có những lúc mê sảng.

Sang ngày thứ tư, thật không còn là một người đàn ông nữa, đó là một xác chết còn sống; hắn nhặt nhạnh dưới đất cho đến mảnh vụn cuối cùng còn rơi vãi lại của những bữa ăn trước và bắt đầu nhai ngấu nghiến cái chiếu trải trên nền đất.

Thế rồi tên đó cầu xin người gác ngục.

– Hãy cầm lấy đồng tiền cuối cùng của tôi, Danglars vừa ấp úng nói vừa chìa cái ví của mình ra, hãy để cho tôi sống ở đây, trong cái hang này; tôi không đòi tự do nữa, tôi chỉ yêu cầu được sống thôi.

– ít ra ông cũng sám hối rồi chứ? Một giọng ảm đạm và trang trọng cất lên, làm dựng ngược tóc trên đầu Danglars.

Cái nhìn không còn tinh tường của tên đó cố phân biệt các đồ vật, và tên đó thấy đứng sau tên cướp là một người đàn ông khoác chiếc áo choàng đứng khuất sau một trụ đá.

– Bản vương phải sám hối về cái gì nhỉ? Danglars ấp úng hỏi.

– Về điều ác mà ông đã làm. Vẫn giọng ấy nói.

– Ôi! Vâng, tôi sám hối! Tôi sám hối!

Danglars kêu lên.

Rồi hắn lão phu đấm ngực bằng nắm đấm gầy gò của hắn lão phu..- Như vậy thì lão phu tha thứ cho cậu. Người ấy vừa nói vừa ném chiếc áo khoác đi vừa bước lên một bước ra chỗ sáng.

– Bá tước Monte Cristo! Danglars nói, người nhợt nhạt đi vì kinh hãi, còn hơn là một lát trước đây hắn bản tọa nhợt nhạt đi vì sợ đói, vì khổ.

– ông lầm rồi, tôi không phải bá tước Monte Cristo.

– Vậy ông là ai?

– Tôi là kẻ đã bị ông bán đứng, đã giao nộp, đã làm mất danh dự. Tôi là kẻ đã bị ông giẫm đạp để leo lên tạo cơ nghiệp cho mình; tôi là kẻ có người cha bị ông làm cho chết vì tuyệt vọng:

tôi là Edmond Dantès!

Danglars chỉ thét lên được một tiếng rồi quỳ sụp xuống.

– Dậy đi ông, bá tước nói, ông đã thoát chết; vận may như vậy đã không đến với hai kẻ đồng lõa với ông: một kẻ phát điên, kẻ kia đã chết!

Hãy giữ lấy năm mươi ngàn quan còn lại của ông, bản vương làm quà cho ông đấy. Và bây giờ hãy ăn đi, uống đi; tối nay ông là khách mời của bản vương.

Vampa, khi người này đã ăn no nê, tên đó sẽ được tự do.

Danglars vẫn cứ quỳ sụp dưới đất trong lúc bá tước đi xa dần; khi tên đó ngóc đầu lên, tên đó chỉ còn thấy một cái bóng đang khuất dần trong hành lang và trước cái bóng ấy những tên cướp cúi mình chào.

Như bá tước đã ra lệnh, Vampa cho dọn bữa ăn mời Danglars, cho đem đến rượu vang ngon nhất và những thứ quả ngon nhất của Italie, rồi đặt tên đó vào ghế chiếc xe trạm, Vampa đứng dựa lưng vào một gốc cây, để kệ tên đó lên đường.

Lúc trời sáng, Danglars thấy mình đang ở bên một dòng suối: tên đó khát, tên đó trườn tới mép nước.

Và lúc cúi xuống để uống nước, tên đó thấy tóc mình bạc trắng..Đoạn kết Ngày 5 tháng mười, một chiếc du thuyền nhẹ lướt tới đảo Monte Cristo trong những làn sương đầu tiên của buổi tối.

Người du khách mà chiếc du thuyền nhỏ dường như tạm thời tuân lệnh cất một giọng trầm và đượm một nỗi buồn sâu lắng hỏi:

– Kia có phải là đảo Monte Cristo không?

– Vâng thưa ngài, chủ thuyền trả lời, chúng lão phu đến nơi rồi.

Mười phút sau người bản tọa cuốn buồm và buông neo cách một cảng nhỏ khoảng năm trăm bước.

– Xin chào Maximilien, một tiếng nói cất lên, anh thật đúng hẹn, cám ơn!

– ông đấy à, bá tước, chàng trai vừa kêu lên vừa đưa hai tay nắm lấy bàn tay Monte Cristo.

Morrel như cái máy bước theo bá tước đến tận hang.

– Này bá tước, ông sắp cho tôi một trong những cái chết mà ông đã báo trước, một cái chết không hấp hối, một cái chết cho tôi được vừa lịm đầu đi vừa gọi tên Valentine và xiết tay ông?

– Anh không nuối tiếc gì sao? Monte Cristo hỏi. Tôi không có ai là bà con thân thích trên đời này như anh biết đấy. Tôi đã quen coi anh như con trai tôi; như vậy thì để cứu con trai tôi, tôi hy sinh cả tính mạng của mình huống hồ là tài sản. Morrel ơi, tôi có gần một trăm triệu, tôi cho anh cả; với một cơ nghiệp như vậy, anh có thể đạt tới mọi thành tựu mà anh muốn vươn tới.

– Bá tước, tôi đã nhận lời hứa của ông, Morrel lạnh lùng trả lời.

– Được lắm, Monte Cristo nói, anh đã muốn thế, và anh thật cứng rắn. Vậy tôi sắp cho anh thứ mà anh muốn.

Monte Cristo rút ra một cái hộp nhỏ bằng vàng có nắp bật lên được nhờ một cái lò xo giấu kín.

Chiếc hộp này đựng một chất nhờn gần như rắn, màu sắc thật khó xác định.

– Đây là cái mà anh đã yêu cầu tôi, bá tước nói. Và cũng là cái tôi đã hứa với anh.

– Bây giờ đang còn sống, tôi xin cám ơn ông từ đáy lòng mình. Vĩnh biệt người bạn cao quý và hào hiệp của tôi, tôi sẽ nói với Valentine về tất cả những gì ông đã làm cho tôi.

Và từ từ, Morrel nuốt cái chất huyền bí do Monte Cristo đưa cho. Dần dần các đồ vật bắt.đầu mất đi hình dạng và màu sắc của mình; cặp mắt anh mờ đục đi. Anh thấy trong bức tường cứ như mở ra những cánh cửa và những tấm rèm.

– Bạn ơi, anh nói, tôi cảm thấy, tôi đang chết.

Xin cám ơn.

Trong khi Maximilien buông mình đi vào cơn hấp hối nhẹ nhàng của anh thì một luồng ánh sáng tràn trề từ căn phòng bên cạnh chiếu rọi vào nơi anh đang ở. Anh thấy một người đàn bà đẹp tuyệt vời đến ngưỡng cửa của phòng này.

Cô tiến về phía anh, hai tay chắp vào nhau và nụ cười trên môi.

– Valentine! Valentine! Morrel reo lên từ cõi sâu thẳm của linh hồn.

Valentine chạy xô về phía anh.

Cặp môi Morrel còn phác một cử động.

– Anh đang gọi cô, bá tước nói; anh đang gọi cô từ một giấc ngủ sâu. Valentine, từ nay các bạn không phải rời xa nhau nữa trên trái đất này.

Không có tôi các bạn sẽ chết cả đôi; tôi trao trả các bạn cho nhau. Tôi xin cầu chúa xét đến cho tôi hai sinh linh mà tôi cứu sống!

Valentine nắm lấy tay Monte Cristo và trong lúc hớn hở không sao cưỡng nổi, cô đưa tay ông lên môi mình.

Lúc đó, bá tước ôm ghì lấy cô rồi đi khuất.

Gần một tiếng đồng hồ trôi đi, Valentine, cứ ngồi bên Morrel mà thở hổn hển, không nói năng gì, đôi mắt nhìn đăm đăm. Cuối cùng cô thấy tim anh đập nhẹ một hơi thở không nhận ra được làm hé mở cặp môi anh, và cái run nhè nhẹ báo hiệu sự sống đang trở lại ấy lan khắp thân thể chàng trai.

– Ôi! Anh thốt lên với ngữ điệu tuyệt vọng, tôi vẫn sống ư! Bá tước đã lừa tôi!

– Morrel, Valentine nói với nụ cười tuyệt diệu, anh tỉnh lại đi và nhìn về phía em đây.

Morrel thét lên thật to, cuống cuồng đứng lên, lòng đầy hoài nghi, lóa mắt như trước một ảo ảnh trên trời, anh ngã quỵ xuống.

Ngày hôm sau, dưới những tia nắng đầu tiên của mặt trời, Morrel và Valentine khoác tay nhau dạo bước dọc bờ biển, Valentine kể cho Morrel nghe Monte Cristo đã xuất hiện trong phòng cô như thế nào và bá tước đã cứu cô thoát chết một cách thần kỳ mà vẫn để mọi người tưởng là cô đã chết.

Trước đấy họ đã thấy cửa hang mở sẵn và họ đi ra. Lúc này Morrel nhận ra trong một vùng mờ tối của một đống đá có một người đàn ông đang ngồi, ông vẫy gọi để họ tiến lại.

– A! Đây là ông thuyền trưởng của chiếc du thuyền. Valentine nói..- ông có điều gì muốn nói với chúng tôi chăng? – Morrel hỏi.

– Tôi phải trao lại cho ông bức thư của bá tước.

Morrel mở lá thư và đọc:

“Maximilien yêu quý, Có một chiếc thuyền buồm nhẹ dành cho anh đang neo. Nó sẽ đưa anh đến Livourne, ở đó cụ Noirtier đang đợi cô cháu gái vì cụ muốn cầu phúc cho cô trước khi cô theo anh đến bàn thờ Chúa. Tất cả những gì có trong hang này, cả ngôi nhà ở Champs élysées và tòa lâu đài nhỏ ở Tréport là quà cưới mà Ed-mond Dantès tặng cho con trai ông chủ Morrel của mình. Cô de Villefort sẽ vui lòng nhận một nửa vì tôi đã cầu xin cô dành cho những người nghèo ở Paris cả tài sản cô nhận được từ cha cô đã phát điên, từ em trai cô đã chết cùng với bà mẹ kế của cô hồi tháng chín vừa qua.

Còn anh, Morrel, đây là tất cả bí mật trong cách xử sự của tôi đối với anh: không có cả hạnh phúc lẫn bất hạnh trên đời này, chỉ có sự so sánh tình trạng này với tình trạng khác, thế thôi. Phải đã từng muốn chết, Maxi -milien ạ, mới biết rằng sống là tốt đẹp biết bao.

Vậy hãy sống và hãy sung sướng, các con yêu dấu của lòng ta đây và đừng bao giờ quên rằng cho đến ngày Chúa rủ lòng vạch rõ tương lai cho con người, thì mọi sự khôn ngoan của người đời chỉ bao hàm trong hai từ: chờ đợi và hy vọng!

Bạn anh, Edmond Dantès Bá tước Monte Cristo.” – Đi rồi! Morrel hét. Đi rồi! Vĩnh biệt người bạn của tôi, cha của tôi! Ai mà biết có bao giờ chúng ta đây lại được gặp ông! – Anh vừa nói vừa lau nước mắt.

– Morrel, Valentine nói, phải chăng bá tước vừa nói với bản tọa rằng sự khôn ngoan của con người ở cả trong hai từ: chờ đợi và hy vọng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8