Bách Biến Dạ Hành
Chương 6: Trong vòng vây
Diệp Phong đang tập trung dùng Thần Thức trải rộng ra để dò xét xem rốt cuộc đang có bao nhiêu hạm đội đang tập trung về hướng này thì nghe giọng Tuyết Nhi truyền âm trong đầu. Nhìn về trước đã thấy Tuyết Nhi với bộ giáp bạc xuất hiện trong tầm mắt.
Ba mươi mốt tên GÃ-G đang bị vây khốn trong trong thiên la địa võng của 1000 quả cầu Bách Biến đang không có cách nào hoàn thủ. Chợt phát hiện thấy ở xa xa Tuyết Nhi đang bay đến thì chúng càng tuyệt vọng hơn, chỉ huy của chúng chỉ trong thoáng chốc không phòng vệ đã bị Diệp Phong xử gọn thì với năng lực của bọn chúng khó lòng mà chống lại Diệp Phong được. Huống chi bây giờ còn xuất hiện thêm một Thần Hộ Vệ khác là Tuyết Nhi, ba mươi mốt tên đều hối hận vì đã xem thường năng lực của Diệp Phong, lại càng thêm hối tiếc vì phải chết bỏ xác, linh hồn của bọn chúng chỉ vừa được “nhập xác” vài ngày mà thôi. Chúng không biết được rằng tên chỉ huy của bọn chúng đã truyền tin đến những hạm đội khác để lên kế hoạch vây bắt Diệp Phong, lại không biết rằng những hạm đội ấy đã đến rất gần đây rồi, chứ nếu biết thì không cần phải tuyệt vọng như vậy nữa.
Tuyết Nhi bay đến gần trung tâm vụ nổ lúc trước, nhìn thấy cảnh tượng còn lại sau vụ nổ mà Diệp Phong gây ra cũng phải đột ngột vì nó lớn hơn cô ấy tưởng tượng nhiều, lại nhìn thấy cảnh tượng một nhóm GÃ-G đang bị hành hạ không một mảnh thân thể nào toàn vẹn để kịp nối lại với nhau nên thầm đoán Diệp Phong đã “dọn dẹp” cả hạm đội và chỉ còn lại ba mươi mốt tên mà thôi.
Tuyết Nhi ngay khi bay qua vị trí của 31 tên HẮN-G thì một màn sương trắng rất lớn từ người cô ấy tỏa ra, bao phủ lấy tất cả bọn chúng. Trong tích tắc, toàn bộ khu vực bên trong màn sương ấy đều bị đông cứng lại, mọi mảnh vụn cũng như thân xác của nhóm HẮN-G đó đều bất động. Diệp Phong thấy thế thì hóa 1000 quả cầu Bách Biến không bị Tuyết Nhi đóng băng thành một màn sương đen và thu về thân thể tên đó.
Cùng lúc đấy, một nhóm gồm một trăm tên TÊN ĐÓ-G cũng truy đuổi tới nơi, nhưng chúng chỉ dừng lại từ xa mà không có bất kì một hành động nào khác, có vẻ chúng đã biết đến những hạm đội đang trên đường tới đây nên chỉ đứng bên ngoài quan sát hai người, đợi đồng bọn của chúng đến.
Tuyết Nhi bay đến ngay trước mặt Diệp Phong rồi nói:
– Anh chỉ đang điều tra về chúng thôi phải không? – Tuyết Nhi hỏi thế vì vừa thấy hắn đang vờn nhóm HẮN-G bằng 1000 quả cầu.
– Ừ… Anh đang kiểm tra về năng lực và những bí mật từ chúng – Diệp Phong đưa tay lên, trên bàn tay tên đó hiện ra viên bi màu lam đã nhốt tên đội trưởng GÃ-G lúc trước rồi nói – Bên trong này là một hạt ngọc kì lạ, nó có chứa linh hồn của chúng.
Tuyết Nhi nắm lấy viên bi nhìn sơ qua rồi nói:
– Có được nó thì chúng bản tọa cũng không đủ thời gian để tìm hiểu, bây giờ chúng bản tọa phải đối phó với chuyện trước mắt đã.
Diệp Phong cũng biết nếu không thoát khỏi tình cảnh đang bị bao vây thì những chuyện bí mật kia sẽ khó mà tìm hiểu được thêm gì nữa. Ba mươi mốt tên TÊN ĐÓ-G mặc dù khả năng của chúng có mạnh hơn “phiên bản” Robot trước kia rất nhiều nhưng trong mắt Diệp Phong thì chúng chỉ là những vật thí nghiệm để tên đó “kiểm tra chất lượng” mà thôi. Nhưng hạm đội đang chuẩn bị bao vây hai người sắp tới không chỉ vài chục tên, mà số lượng rất đông, ngoài ra không biết chúng còn có những bí mật nào chưa lộ ra nên không thể xem thường được
– Khắp các hướng đều có hạm đội GÃ-G bao vây, tổng cộng 174 phi thuyền, tính ra thì ít nhất là 50.000 chiến binh GÃ-G, khoảng một phút nữa chúng sẽ vây kín nơi này, chúng bản vương có chạy trước cũng tốn công mà thôi – Diệp Phong nhìn Tuyết Nhi rồi nói tiếp – Theo những gì bản vương nghe chúng nói lúc trước thì nội trong ngày hôm nay, chúng sẽ thâu tóm toàn bộ Vô Nha tinh, dù chúng bản vương không lộ diện thì chúng vẫn tìm và bắt được, cho nên bây giờ chúng bản vương hãy cứ đối mặt với mọi việc vậy.
Tuyết Nhi khẽ gật đầu chấp thuận với ý định đối mặt của Diệp Phong, từ xưa cô ấy đã luôn phản đối những quyết định đối đầu của tên đó với những đối thủ khác. nhưng lần này không còn là những vụ đánh đấm “trẻ trâu” như trước nữa, mà có thể là cuộc chiến cuối cùng của hai người. Tuyết Nhi định lên tiếng nói gì đó thì thình lình quay mặt về hướng những mảnh vụn của những tên TÊN ĐÓ-G bị cô ấy đóng băng vừa rồi:
– Chúng đang dần chuyển đổi thành loại băng tuyết đang bao bọc lấy chúng – Tuyết Nhi trầm tiếng nói với vẻ ngạc nhiên – Quả thật là mặc dù sức tấn công của chúng yếu kém, nhưng lại có rất nhiều bí ẩn.
Diệp Phong cũng đã nhận thấy những bất thường đó nên hỏi Tuyết Nhi:
– Vừa rồi cô ấy chiến đấu với chúng có thu thập được thông tin gì không?
Tuyết Nhi tổng hợp lại những thông tin đã thu thập được nói ra:
– Ngoài những việc hai ta đây đều biết về năng lực của chúng thì chúng có một đặc điểm là không có dấu hiệu lưu chuyển năng lượng trong cơ thể, không hấp thu năng lượng từ bên ngoài, và không có dấu hiệu tiêu hao năng lượng từ bên trong, chúng chỉ có duy nhất một mức năng lượng sẵn có trong người không tăng lên hay giảm xuống.
Diệp Phong nghe vậy thì bổ sung thêm:
– Nói cách khác chúng không thể luyện tập hấp thu Linh Khí vũ trụ mà chỉ có duy nhất một mật độ năng lượng để sử dụng, mỗi tên GÃ-G đều có một mức năng lượng riêng biệt, có tên tốc độ rất nhanh chỉ ở từ xa tấn công, có tên mạnh mẽ nhưng chỉ biết lao vào tấn công, có tên rất “trâu bò” nhưng chỉ biết hứng đòn… Bọn chúng mỗi tên có một đặc điểm, năng lực và mức năng lượng cao thấp khác nhau.
– Còn chuyện chúng sở hữu năng lực biến hóa mặc dù có vẻ giống với Thần Hộ Vệ, nhưng chúng chỉ có thể biến hóa thân thể mà không tạo ra được hạt Bách Biến, chúng chỉ hóa ra một số loại thường gặp rất nhanh, nhưng gặp những loại nằm ngoài khả năng của chúng thì biến hóa rất chậm chạm – Tuyết Nhi hướng về phía những mảnh vỡ của ba mươi mốt tên GÃ-G bị nữ nhân ấy đóng băng, mặc dù lúc nãy nữ nhân ấy đột ngột vì chúng đang chuyển hóa thành “Vô Cực Hàn Băng” (một loại tuyết không màu, vô thanh vô tức do nữ nhân ấy sáng tạo ra) nhưng lại hết sức chậm chạm.
Tuyết Nhi đang nói thì sực nhớ ra một chuyện, tức thì nói ra:
– À có một chuyện không phải đến từ chúng mà đến từ những học trò của Tuyết Vệ Môn, lúc em xông vào trong phi thuyền để cứu họ thì họ phản ứng rất lạ, mới đầu thì họ còn mừng rỡ khi gặp được em, nhưng một lúc sau họ lại không muốn được cứu, họ bảo họ sắp không phải là họ trước kia nữa, đừng cố công vô ích cứu họ ra làm gì.
Diệp Phong nghe thế, cầm viên bi màu lam đưa lên xem xét rồi nói:
– TÊN ĐÓ-G có linh hồn… Hạt châu chứa linh hồn… Chúng đang truy bắt loài người… Họ không phải là họ nữa.
Những lời ấy vừa nói ra thì cả Diệp Phong lẫn Tuyết Nhi đều xâu chuỗi những sự kiện đó lại, ngay sau đó cả hai đều kinh hoàng lên tiếng:
– Một vụ xâm lược hành tinh.
“UUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU………………….”
Đúng lúc ấy thì tiếng nói của những hạm đội từ mọi hướng đang bay tới gần, tạo thành những tiếng nói vang dội trời đất, khắp nơi là những chấm đen đang dần dần hiện rõ ra là những phi thuyền lớn nhỏ khác nhau. Trong đó có chín chiếc Mother Ship và 165 phi thuyền nhỏ, tất cả chúng đều mang hình dạng tam giác màu đen. Chỉ trong tích tắc chúng đã tạo thành một vòng tròn bao vây cách Diệp Phong và Tuyết Nhi trong bán kính hơn 10 Km
Từ chín Mother Ship, chín đường sáng bắn lên trời kết tụ lại thành một khối năng lượng vĩ đại, khối năng lượng ấy tản ra và tạo dần dần thành một mái vòm mờ đục vô cùng cực lớn. Mái vòm ấy càng lúc càng hoàn thiện, bao bọc một phạm vi hơn 20 km² với trung tâm là Diệp Phong và Tuyết Nhi.
Nhìn thấy cảnh đó, Diệp Phong cũng thầm thán phục về sự chuẩn bị của chúng. Quả thật là chúng quyết tâm bắt bằng được hai người, tạo ra một màn chắn lớn như vậy để chắc chắn hai người không còn đường thoát mà nằm trong tay bọn chúng.
Được một lúc thì mái vòm hình cầu ấy đã bao trùm lấy toàn bộ không gian bên ngoài, nhưng chín cột năng lượng từ chín Mother Ship vẫn tiếp tục truyền vào mái vòm để mở rộng thêm vào lòng đất. Chúng muốn bao bọc cả trên trời lẫn dưới đất, không để một con kiến nào lọt ra ngoài được.
Một khoảng thời gian ngắn sau thì chín Mother Ship ngừng việc cung cấp năng lượng cho mái vòm. Ngay sau đó, từ khắp các tất cả các phi thuyền lũ lượt những đốm màu đỏ từ bên trong bay ra, nhìn đông nghịt như đàn ong vỡ tổ. Một trăm tên lúc trước đuổi theo Tuyết Nhi thấy đồng đội đang kéo đến mới bắt đầu hành động, chúng lao tới chỗ mảnh vỡ của những tên đã bị Tuyết Nhi đóng băng lúc trước, thu lượm hết toàn bộ rồi chạy lại với đám đồng đội đang tràn tới ở sau lưng.
Tổng cộng có 81.215 tên HẮN-G đang lao tới nơi này, lớn hơn số lượng mà Diệp Phong đã dự đoán rất nhiều. Chúng không hề dừng lại nói một câu nào cả, mà đồng loạt xông lên. 174 phi thuyền cũng bay theo ngay phía sau, khoảng cách bao vây lấy Diệp Phong và Tuyết Như đang thu hẹp lại, giống như một đàn ong đồ sộ đang lao vào trung tâm từ mọi hướng vậy.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Diệp Phong không chần chừ thêm nữa, hắn lão phu gầm lên một tiếng vang trời. Từ trong người hắn lão phu, vô số những hạt Bách Biến bay ra làm cả một vùng rộng lớn là một màn sương đen dày đặc, Tuyết Nhi bên cạnh cũng tạo ra một vùng sương trắng từ trong người bay ra, rộng lớn không chênh lệch về mật độ với Diệp Phong bao nhiêu cả. Đây là tất cả những hạt Bách Biến mà cả hai đã tu luyện được trong hơn 3000 năm, một con số hết sức đồ sộ. Hai màn sương sau khi xuất hiện thì tạo thành hai lốc xoáy đồ sộ, cát bụi tung bay khắp nơi, tiếng động cuồng bạo như hai cơn bão khủng khiếp.
Lấy trung tâm của hai cơn lốc xoáy ấy là Diệp Phong và Tuyết Nhi, hai cơn lốc xoáy mang những hạt Bách Biến li ti bám vào bên ngoài thân thể hai người theo một trật tự chuẩn xác, dần dần tạo ra hình dáng. Khi cả hai màn sương đã bám toàn bộ vào hai người thì hiện ra là hai thân thể cao lớn hơn mười mét, cả hai đã trở thành hai người đồ sộ.
Diệp Phong khắp người bốc lên một màn lửa đen cháy phừng phừng, khuôn mặt dữ tợn đầy ý định giết người, hai tay cầm hai thanh kim loại ngắn màu lam sẫm cũng có ngọn lửa đen bao bọc lấy, đây chính là “Hắc Hỏa Thần Giáp” là hình thái chiến đấu cao nhất của Diệp Phong.
Thân ảnh vĩ đại của Tuyết Nhi bên cạnh cũng không kém bao nhiêu, một thân thể vĩ đại với khuôn mặt hiền hòa nhưng lạnh lùng của cô ấy, người mang giáp bạc tỏa ra những hàn khí có thể nhìn thấy bằng mắt thường đang luân chuyển khắp bên ngoài, hai tay cầm hai thanh đao màu lam bao bọc bởi hàn khí, đây là hình thái “Vô Cực Thần Giáp” của Tuyết Nhi.
Hai người vừa biến thân thành hai người vĩ đại thì vô số những đợt sát phạt từ khắp nơi bắn tới, Diệp Phong gầm lên một tiếng rồi múa hai thanh côn trên tay, đập một nhát vào không trung ngay trước mặt. Không gian trước mặt như vỡ nát, chấn động cả một vùng, chấn động ấy làm những đòn tấn công đang bay tới bị giảm tốc độ lại ngay ngay lập tức. Diệp Phong sau đó bay thẳng về hướng thẳng về nhóm HẮN-G đông như kiến ngay trước mặt, tốc độ nhanh không thể nhìn thấy bằng mắt thường quét sạch mọi đòn tấn công trong tầm nhìn. Tuyết Nhi đằng sau cũng bay thẳng về hướng đối diện, hai người như hai con thú vĩ đại bị một đàn thú nhỏ khác bao vây rồi nổi điên lên lao vào liều mạng vậy.
– Lập đội hình chiến đ…ấ…. – Một tên đội trưởng trong đám TÊN ĐÓ-G đối mặt với Diệp Phong hét lớn khi thấy Diệp Phong nổi điên lao tới.
Vừa mới thét lên ra lệnh còn chưa hết câu đã đột ngột bị một côn trời giáng từ trên cao bổ thẳng vào người, thân thể hắn như một quả bóng chày bị đập nghe “Bốp” một tiếng từ không trung rơi thẳng xuống dưới mặt đất tạo thành một cái hố to.
Diệp Phong trong tích tắc đã xuất hiện, một tay vung một côn vào tên vừa ra lệnh, một tay quét thành một đường vòng cung đánh một côn vào thẳng đám TÊN ĐÓ-G đang ngơ ngác phía trước, “Bốp..bốp..bốp..” liên tiếp những tiếng nói va chạm với thanh côn đồ sộ của hắn bản tọa vang lên, tiếp theo là một đám bị Diệp Phong đánh văng xa tít tắp.
Bị phản kích quá đột ngột, các nhóm TÊN ĐÓ-G xung quanh liền tạo thành từng đội ngũ chỉnh tề quay qua hướng Diệp Phong mà tấn công. Một nhóm đông xông thẳng tới Diệp Phong, đó là những tên cận chiến với sức tấn công rất cao, theo sau là một loạt tấn công đủ màu sắc bắn tới Diệp Phong.
Diệp Phong hai tay cầm hai thanh côn ngắn trên tay ghép lại với nhau thành một thanh côn dài, tay xoay tròn thanh côn trước mặt, một luồng lửa đen cực kỳ lớn từ trong thanh côn bay ra bắn thẳng vào đội hình của những tên TÊN ĐÓ-G đang lao tới. Màn lửa ấy như một đợt sóng thần ào ào tấp vào chúng, những tên đang lao tới bị lửa đen ập vào người thì thét lên đớn đau, lửa này dập không tắt mà cháy như thiêu như đốt cả bên trong lẫn bên ngoài.
Dưới cái hố của tên vừa bị Diệp Phong đập một côn rơi xuống tạo thành. Một thân ảnh bay vút lên, trên thân thể cũng bị lửa đen bám lấy, tên GÃ-G đó đớn đau tìm mọi cách dập tắt ngọn lửa, hóa thân thành các loại nước, lửa cao cấp khác đều không có tác dụng với loại lửa đen này, chúng vẫn cứ thản nhiên cháy trên người gã. Mặc dù không bị lửa cháy gây tổn hại thân thể nhưng cảm giác đớn đau cả thân xác lẫn tâm hồn đều không thể dập tắt được, tên GÃ-G đó thét lên bay thẳng về hướng của Diệp Phong mà tấn công.
Vừa bay được một đoạn thì tự dưng lại không thấy có cảm giác ở phần ngang bụng nữa, nhìn lại thì thân thể đã bị chém thành hai mảnh, nguyên lai là Tuyết Nhi đang điên cuồng chém giết khắp nơi, mọi địch thủ nào chỉ cần xuất hiện trong tầm mắt là nàng bản tọa đều vung đao chém tất. Những nhát đao nhanh cực độ, vô thanh vô tức như gió nhẹ lướt qua mà không cảm nhận được gì, nhát chém từ nàng bản tọa không gây ra cảm giác đau đơn thiêu đốt bởi lửa đen của Diệp Phong, mà làm cho vết thương bị mất cảm giác hoàn toàn, dù HẮN-G có khả năng phục hồi nối lại cơ thể rất nhanh nhưng bị nhát chém mang hàn khí Vô Cực của nàng bản tọa thì muốn nối lại phần thân thể là cực kỳ lâu. Tuyết Nhi đang tả xung hữu đột, phát hiện từ dưới đất một tên đang lao lên đánh lén Diệp Phong, dù biết là cũng không có nguy ngập gì tới Diệp Phong những nàng bản tọa cũng tặng cho một đao.
Tên GÃ-G xấu số ấy vừa mới ăn một gậy của Diệp Phong, đang lòm còm thoát khỏi cái hố lại bị một đao của cô ta đây chém làm hai, vừa đớn đau từ vùng lửa đen cháy trên người, lại bị mất cảm giác ở vết đứt của thân thể, hắn điên tiết gầm lên thì bị Tuyết Nhi chém nát vụn thành vô số mảnh nhỏ.
Tất cả đám GÃ-G đang bao vây thấy tình hình có vẻ không ổn, dù số lượng đông nhưng lại không thể tiếp cận hay chống lại được sát phạt của Diệp Phong lẫn Tuyết Nhi, hai vị Thần Hộ Vệ này quá mạnh mẽ. Nếu cứ để tình hình kéo dài thì sẽ bị “đồ sát” dần dần mất, chín tên chỉ huy phát ra một tín hiệu báo động, toàn bộ GÃ-G đều dừng lại bay lùi ra sau khỏi vòng chiến. Diệp Phong và Tuyết Nhi thấy vừa mới đánh mà chúng đã rút lui, nhưng cũng không truy đuổi theo chúng mà dừng để xem tình hình.
Những tên bị Diệp Phong đập cho tan nát hay bị lửa đen cháy trên người cũng đều được đồng bọn kéo lui về, cả những mảnh thân thể bị Tuyết Nhi chém vụn cũng vậy. Khi toàn bộ đã lùi ra xa thành một vòng tròn lớn đông nghịt bao vây lấy hai người thì dừng lại. Những chiếc phi thuyền từ bên ngoài bay đến bên cạnh, bỗng nhiên toàn bộ thân xác của tất cả bọn HẮN-G như tan rã ra thành bụi, khắp mọi nơi là cảnh tượng những chiến binh HẮN-G đang tan ra.
Không đúng, nhìn kĩ lại thì chín tên chỉ huy vẫn đứng yên phàm thường. Toàn bộ số bụi từ thân xác GÃ-G phân rã ấy phân bổ ra chia nhau tụ hợp lại trên người chín tên chỉ huy. Thân thể của chín tên chỉ huy càng lúc càng to ra, thân thể của bọn GÃ-G đang phân rã thì càng lúc càng nhỏ lại rồi biết mất. Sau khi thân xác những tên tự tiêu hủy đã tan ra thì chỉ còn lài một hạt ngọc với ánh sáng đỏ nhập nhòe, những hạt châu đó là những hạt châu chứa linh hồn của chúng, những hạt châu ấy tức thì được các phi thuyền xung quanh thu lại. Hạt ngọc mà Diệp Phong thu được lần chiến đấu trước cũng bị một lực hút quái dị thu lấy, hướng về phi thuyền của GÃ-G.
Bây giờ trước mắt Diệp Phong và Tuyết Nhi là chín thân ảnh đồ sộ cao hơn 30 mét, còn to gấp ba lần thân thể của hai người. Cả chín tên đều bốc ra luồng năng lượng mạnh mẽ, xung quanh là một luồng khí đỏ chết chóc bao bọc, ánh mắt chúng hừng hực đầy luồng khí lạnh nhìn về Diệp Phong cùng Tuyết Nhi.
Nếu bạn yêu thích l*l thì không thể bỏ qua bộ truyện Việt Nam . Main cực bá, nhiều gái theo