Bạch Công Tử Bị Yêu Quái Bắt Đi Rồi!
Chương 26: Ngoại truyện 4: Đem tướng công bắt nạt khóc đến manh rồi!

Cập nhật lúc: 2026-07-22 10:30:36 | Lượt xem: 9

Vãn Lam cùng Bạch Lâm Uyên kết hôn, lúc sau nhớ đến núi Vân Vụ.  Các học trò núi Vân Vụ ngày thường chuyên tâm khổ luyện, học viện thỉnh thoảng phân nhiệm vụ, để các học trò lùng bắt yêu quái làm ác ở trần gian.

Lần này Vãn Lam cùng Bạch Lâm Uyên xuống núi, muốn bắt một con hồ ly tinh chuyên hút tinh khí người.

Đêm đó, bên dưới ngọn núi, hai người trà trộn vào Uyên Mộng lâu sầm uất nhất để nằm vùng.

Đêm xuân man mát, hai người ẩn thân ở góc phòng nhỏ của thanh lâu, hai mặt gian phòng nến đỏ chiếu lên, mùi son phấn thoang thoảng dọc hành lang. Bạch Lâm Uyên được Vãn Lam ôm vào trong ngực, chỉ nghe bên gian phòng kế khách làng chơi miệng đầy “Tiểu thao hóa” liên tục ồ ồ thở gấp, gian phòng bên kia thì tiếng động hoa khôi r*n r* “Hảo ca ca” õng ẹo không ngớt, cảm giác thân thể ôm chính mình dần dần cứng ngắc rồi.

Bạch Lâm Uyên quay đầu lại, quả nhiên thấy cả khuôn mặt Vãn Lam đỏ rực, cùng tên đó đối mắt, càng không có ý tứ, vặn vẹo nhăn nhó đem một lỗ tai hướng về thân thể tên đó, nhỏ tiếng động:”Lâm Uyên, bản tọa không muốn nghe…”

Bạch Lâm Uyên nghiêng người sang, đưa đầu tên đó ôm vào trong ngực vỗ về, trong lòng cũng đang dự tính. Vãn Lam lúc hai người ở trong phòng làm chuyện chính sự, vừa chuyên cần lại vừa giữ được lâu, duy nhất một điểm, chính là ở trên giường không chịu nói, một là da mặt mỏng, hai là đặc tính thú hoang, đến thời điểm mấu chốt chỉ lo ra sức, căn bản sẽ không nói một chút lời hạ lưu nào.

Nhớ đến đây, tên đó vỗ vỗ đầu Vãn Lam, ghé vào bên tai tên đó nói:”Lam Lam, cậu cẩn thận nghe nhân gia nói một ít, trở về chúng bản tọa cũng thử xem.”

Vãn Lam: “!!!”

Lời dâm mỹ từng tiếng từng tiếng hai người trong một đêm đều nghe hết, cuối cùng cũng bắt được hồ ly tinh. Bạch Lâm Uyên nghe xong, một đêm này, từ lâu đã mềm cả người, vội vã trở về núi, giao nộp xong, liền lôi kéo Vãn Lam trở về phòng.

Một nén nhang sau.

“Lam Lam….Gọi a… A…Mau gọi!” (._____.)

“Ngươi bản vương cái này…Tiểu thao hóa… Không được!Lâm Uyên, bản vương nói không được….”

“Tiếp theo…Nói a!Đây không phải…Rất tốt…”

“Đối phương có thích sư ca không…Ân…”

“Nói a!”

Vãn Lam rốt cục dừng động tác lại, nửa người dưới còn cắm ở trong cơ thể Bạch Lâm Uyên, tư thế hai người ngồi đối diện, đem đầu tựa trên vai Bạch Lâm Uyên, khóc nức nở:”Ô…. Không được, thật sự là quá khó để l*m t*nh rồi.”

Bạch Lâm Uyên vừa bực mình vừa buồn cười, lau nước mắt cho tên đó:”Bảo cậu làm bản vương xấu hor, cậu lại xấu hổ cái gì?”

“Đối phương lại bắt nạt ta đây….Ô….Ta đây không muốn nói với đối phương câu nói như thế….” (Rốt cục đứa nào mới đúng là công ._____., Ú: bạn Lâm Uyên khẩu vị nặng vl :v)

“Được rồi, được rồi”, Bạch Lâm Uyên ôm nhu đem đầu tên đó nâng lên:”Dù cho nó rất tình thú, nhưng ngươi ta đây không thích, chúng ta đây sẽ không thử. Ngươi ta đây yêu thích thế nào chúng ta đây liền làm thế đấy, có được không?”

“Ân.” Đại lão hổ ủy ủy khuất khuất này lại bắt đầu hoạt động, lầm bầm theo động tác nhỏ âm thanh:”Lâm Uyên… Lâm Uyên… Yêu thích cậu…”

-Ngoại truyện hoàn-

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8