Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 14: Tiên tử tạp niệm

Cập nhật lúc: 2026-07-29 05:00:48 | Lượt xem: 4

Bản vương ở trong Bách Hoa cung, không có gặp được Lưu Hương, Nguyên Quân hình
như rất bận, Lê Hoa , Anh Hoa các nữ nhân ấy thỉnh thoảng sẽ tới nhìn bản vương một
chút , nhưng ú a ú ớ không chịu nói cho bản vương biết chuyện gì đang sảy ra.
Mấy ngày nay không có bước ra khỏi cửa cung một bước, cũng không phải
bởi vì bản vương chịu ngoan ngoãn nghe lời, mà là bởi vì bản vương không biết ngoại
trừ nơi này ra, bản vương còn có chỗ nào có thể đi. Bản vương, có phải là bắt đầu già
rồi không ? Hay là Nguyên Quân cuối cùng cũng đã thành công tiêu diệt
tính tình l* m*ng không biết kiềm chế của bản vương, bản vương phát hiện thật ra khi
bản vương ở bên cạnh tên đó, sẽ thật biết điều, là vỏ quýt dày có móng tay nhọn
sao? .

Cũng có thể là, do ta đây nhìn không thấu, hắn không giống Vũ Dương, Vũ Dương chẳng qua cũng chỉ là một đứa bé, chỉ cần làm cho hắn
vui vẻ , thì cho dù là chuyện lớn trên trời dưới đất gì cũng không đáng
nói. Mà Nguyên Quân, có lẽ là che dấu quá sâu. Ta đây vỗ về ngón tay, ta đây đã
quên trả lại nhẫn cho Vũ Dương , thi thoảng lại nghĩ đến bóng dáng đỏ
tươi của hắn, thật không thể tin được, ta đây thế nhưng không có yêu hắn.

Nguyên Quân đến đây lúc đêm tối , ta đây ngơ ngác mà ngồi ở khuôn viên nhỏ trong
Bách Hoa cung, thế nhưng lại không có phát hiện ra trời đã tối. Tiếng
nói của tên đó vẫn như cũ câu chữ như châu ngọc, trong suốt như băng ngọc:
”Phi Phi.” Ta đây quay đầu, ánh mắt của tên đó thâm thúy không thấy đáy. Tên đó
tao nhã đi tới, áo dài màu bạc như ẩn như hiện trong bóng tối. bàn tay
mát lạnh, che ở mu bàn tay của ta đây, sau đó cầm thật chặt, ta đây không thấy
rõ ánh mắt của tên đó, nhưng lại cảm nhận được ưu thương của tên đó.

Trong lòng có chút đau xót, hắn cho tới nay đều cao cao tại thượng, khiến bản vương
quên mất hắn cũng sẽ có cảm xúc bình thường như vậy. Bản vương nhẹ nhàng hỏi:
”Làm sao vậy ?” . Tay của hắn bỗng chốc xiết chặt , nhưng không nói lời
nào, chậm rãi buông tay bản vương ra.

“Đi cùng lão phu một đoạn đường thôi.” Tiếng nói của hắn lại khôi phục trầm tĩnh, lão phu đi theo sau hắn, từ từ
theo hắn hướng ra ngoài Bách Hoa cung. Đêm rất im ắng, lượn lờ giống
như những đám mây cũng đang ngủ. Trên đại lục tựa hồ chỉ còn lão phu và hắn, một trước một sau, đi ở bên trong một vùng phồn hoa hoang vắng. HẮN
không tiếng động mà bước ra cửa lớn của Bách Hoa cung , nhưng không xoay người lại, cánh cửa kia ở giữa chúng lão phu chậm rãi đóng, mơ hồ ngăn cách
chúng lão phu, nhìn bóng người thanh nhã thoát tục của hắn, lão phu đột nhiên có
một loại cảm giác rất quái dị, giây phút này, có thứ gì đó đã không
tiếng động mà rời đi sao?

Lưu Hương tiến vào bản tọa liền vồ tới, cho hắn một cái ôm mãnh liệt. Lần này, hắn không có tránh. Bất đột ngột
bản tọa cứ như vậy nhào vào trong lồng ngực của hắn. Bản tọa lấy làm kinh hãi,
hỏng rồi, vụ làm ăn này thiệt thòi rồi. Tay của hắn vỗ về mái tóc dài
của bản tọa, khuôn mặt luôn luôn buốt giá cứng rắn, lại hiện ra vẻ thất vọng
nhè nhẹ. Bản tọa đột nhiên rất sợ hãi, này một người hai người, đều làm sao
vậy ? .

Tên đó kéo bản vương đi ra ngoài, đứng giữa Hoa Thần điện, bản vương nghi hoặc nhìn bốn phía: “Nguyên Quân lại không ở đây, đến nơi này làm cái
gì?” Tên đó quay lưng lại với bản vương, nhìn hồi ức thủy tinh trên tường, tên đó
lạnh lùng ôm tiêu hồn kiếm vào trong ngực, tên đó khẽ cúi đầu, cằm như dao
gọt tựa vào chuôi kiếm màu đen, tạo hình lãnh khốc tàn bạo .

Trên cung điện có chút trống trải, tiếng động và con người tên đó đều lạnh như
nhau: “Cô ấy có biết tại sao cô ấy không thể nhớ lại những chuyện trước
kia hay không ?” Bản vương ngây ngốc lắc lắc đầu, tên đó không có xoay người lại,
nhưng thật giống như hiểu rõ bản vương nhất cử nhất động: “Bởi vì , Phong Phi
Phi có ba hồn bảy phách thì trên người cô ấy chỉ chứa một hồn một phách.” .

Bản tọa ngơ ngác đứng ở đó, hắn bản tọa lại tựa hồ như lầm bầm lầu bầu:
”Năm đó Bách Hoa tiên tử quả thực không chỉ bởi vì đùa giỡn Minh Bộ mà
bị đầy xuống trần gian, mà là bởi vì nữ nhân ấy yêu Nguyên Quân, thật ra cũng
không có gì đáng trách, Nguyên Quân. . . Đúng là khiến người bản tọa rất khó
chống cự, nhưng mà đối với Thần giới lý do để cho nữ nhân ấy tồn tại là để đối phó với ác ma. Thần Đế tức giận, mới lấy lý do nữ nhân ấy có hành vi phóng
túng mà biếm nữ nhân ấy xuống hạ giới, vì ngăn cách nữ nhân ấy và Nguyên Quân, trớ
trêu là ngay cả chính bản thân nữ nhân ấy cũng không biết.” . Lưu Hương quay
đầu lại hơi nhìn bản tọa một chút: “Nữ nhân ấy ngây ngốc ở lại Hồng Hoang cốc bốn
trăm năm, cuối cùng giống như chỉ thị của thần linh, nữ nhân ấy gặp Vũ Dương.
Đó là kiếp số của Vũ Dương, hắn bản tọa ở Hồng Hoang cốc cùng với nữ nhân ấy 600 năm,
Thần Đế cảm thấy cơ hội đã đến , dẫn động Thiên Lôi, mà mục tiêu là tiêu diệt hoa đào Bách Hoa tiên tử. Vũ Dương trong lúc Thiên Lôi kéo tới ,
đã sử dụng hết thảy pháp lực ở trên người nữ nhân ấy, bảo vệ cho hồn phách của nữ nhân ấy hoàn chỉnh, mà chính mình lại bị Thiên Lôi đánh tan.” .

Bản vương nhìn hồi ức thủy tinh, cảnh tượng đó, thật sự thê lương mà lại tuyệt
đẹp . “Thời điểm mà hồn phách của Bách Hoa tiên tử bị mang về Thiên giới , linh hồn của nàng bản vương đã không còn thánh khiết, tình yêu đơn thuần đối
với Nguyên Quân đã biến thành tạp niệm. Thần Đế vì ý nghĩ riêng mà dán
cho nàng bản vương danh nghĩa tà ma mà đem nàng bản vương đi xử tử ở chảm yêu đài, Nguyên
Quân chỉ cùng Thần Đế nói một câu, Thần Đế liền từ bỏ .”

Bản vương nhìn về phía Lưu Hương, tên đó mặt không hề cảm xúc: “Tên đó nói, nữ nhân ấy sống bản vương
sống, nữ nhân ấy chết bản vương chết. . .” . “Thần Đế đương nhiên không thể xử tử
Nguyên Quân, vì lẽ đó tên đó rút ra tạp niệm bên trong hồn phách của Bách
Hoa Tiên Tử , đưa vào bào thai của người dưới trần thế. Bách Hoa tiên tử bị mất đi một hồn phách thì giống như mong muốn của tên đó chỉ còn biết
đến luật lệ của thiên đình và trở nên mặt lạnh vô tình chỉ biết chấp
hành luật lệ, cái bé gái ngây thơ hay cười khắp nơi gây rối, ở trên
người nữ nhân ấy ấy đã không còn thấy bóng dáng đâu cả.” .

“Nguyên
Quân. . . Không có bảo vệ nàng lão phu sao?” . “Nguyên Quân là Thần Thủ Hộ
củaTiên giới, trách nhiệm của hắn lão phu, là bảo đảm an bình của toàn bộ Tiên
giới. Vốn là mọi chuyện cứ như vậy trôi qua , nhưng mà nhiều năm sau đó, chúng lão phu phát hiện thân thể Vũ Dương có thể tự phục sinh , thân thể lớn lên,nhưng linh hồn lại không biết ở nơi nào. Thần giới bí mật theo dõi
hắn lão phu, không nghĩ tới hắn lão phu tuy không có linh hồn nhưng lại có thể khống chế người chết, mà tìm được nàng lão phu.” .

Lão phu không có lời nào để nói,
Lưu Hương nhìn lão phu, tiếp tục nói: “Lão phu nhận được mệnh lệnh Minh vương , là ở thời điểm mà Vũ Dương tìm đến nàng lão phu. Thực hiện kế hoạch mê hoặc nàng lão phu
để giết Vũ Dương, nhưng là sau đó, Nguyên Quân cũng phát hiện ra nàng lão phu.
GÃ vẫn rất nuông chiều nàng lão phu, lý do lớn nhất có thể là do gã cảm thấy
mắc nợ Bách Hoa tiên tử. Mà Đào Hoa Tiên Tử thành thục kiên định mặt
lạnh như tiền kia, gã không có cách nào bù đắp.” . “Đối phương cuối cùng
không có g**t ch*t Vũ Dương, đối với nàng lão phu, Nguyên Quân so với ai khác
cũng đều hiểu rõ hơn. Vì lẽ đó cũng không có nghĩ để cho nàng lão phu đi giết
gã, nhiệm vụ của nàng lão phu, chỉ là gợi lên tình yêu say đắm của gã, để gã
không đề phòng. Vốn là tất cả những thứ này đều rất thuận lợi, hơn nữa
còn là hết sức thuận lợi. Nhưng là cuối cùng, vào thời điểm mà Đào Hoa
Tiên Tử thay nàng lão phu tiến hành nhiệm vụ, lại thất bại. Vũ Dương dưới cơn
nóng giận suýt chút nữa đánh tan hồn phách của nàng lão phu ấy.”

Lão phu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong bóng tối bóng hoa mơ hồ, như Nguyên
Quân đang càng ngày càng đi xa Bách Hoa cung. . “Tại sao nói cho lão phu
những thứ này?” .

“Ma giới điên cuồng oanh tạc Tiên giới, Thần
Thủ Hộ so với Thần Tàn Phá thì pháp lực thấp hơn nhiều, cho dù Vũ Dương
đang mang thương tích, Nguyên Quân cũng là không ngăn cản được hắn lão phu.”
”Phi Phi. . .” Lưu Hương tiếng nói do dự, lão phu ngẩn ra, thân kiếm màu bạc
của tiêu hồn kiếm đam vào trong ngực lão phu, thống khổ tận xương, trong chớp
mắt bao trùm lấy lão phu. Tiếng nói lão phu run rẩy kêu một tiếng: “Lưu Hương. . .” .

Không nhìn thấy vẻ mặt của hắn lão phu, nhưng nhớ tới trước đây lão phu đã từng hỏi hắn lão phu: “Lưu Hương, đại minh lệ luật đối với cậu mà nói quan
trọng như vậy sao?” “Đúng thế.” “So với thiện ác đúng sai quan trọng hơn sao?” “. . . Đúng thế.” . Tiếng nói của hắn lão phu xa xôi truyền đến, câu chữ
gian nan: “Hắn lão phu Tùy Hành Thi của cậu, chỉ cần giết cậu, hắn lão phu sẽ chết.
Lão phu thật sự không muốn như vậy. . . Cho dù trong trí nhớ của cậu vĩnh
viễn sẽ không có Minh Bộ mà cậu đã từng đùa giỡn, thế nhưng. . . Lão phu
thật sự không muốn. . .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8