Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 16: Ai siêu độ ai giữ kín
Đêm đó, bất đột ngột mưa to kéo đến, Khả Khả lại không thấy đâu. Bản tọa nhìn
sấm dền chớp giật, cuối cùng không nhịn được đi ra ngoài tìm nó. Theo
ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn, dọc theo con đường phảng phất mùi hương của nó mà đi đến. Nhưng mà mưa rơi như trút, cuối cùng một chút mùi hương
còn xót lại cũng bị tán đi rồi. Xung quanh bản tọa là một mảnh tối om, mịa
nó, đây là chỗ nào vậy? .
Chớp giật điên cuồng cắt ngang bầu
trời, đó là báo hiệu Dị Giới xảy ra biến đổi chấn động khổng lồ. Bản tọa ở
trong bóng tối tìm tòi, trong rừng cây cối um tùm, một thiếu niên lang lôi
kéo một cô gái chạy tới, người phiá sau cầm đuốc đuổi theo , tiếng người náo nhiệt. Thiếu niên lang kia dùng sức đẩy nữ tử về phía trước, quát lên:
”Đi mau! Nếu không thì. . .” Hắn bản tọa còn chưa nói hết câu, đã xoay người lại ngăn trở đám người đang kéo tới. Cô gái kia lảo đảo một lúc, liều mạng
mà chạy về phía trước .
Bản tọa đi tới, muốn nhìn rõ mặt của thiếu
niên kia, nhưng là càng đến gần, cảnh tượng càng mờ nhạt, cuối cùng rừng cây che kín đám người đang tranh chấp bên trong, thời điểm mà bản tọa đi tới trước mắt, đã biến mất không còn tăm hơi. Bản tọa tiếp tục hướng về sâu
trong bóng tối mà đi, trước mắt chậm rãi xuất hiện ánh sáng, một mảnh
hoa thơm chim hót bên trong, nam tử tên đó phục màu bạc ở giữa rừng hoa rơi
đánh đàn , cô gái áo hồng ở trong biển hoa hát hay múa đẹp, này tiếng ca du du dương dương lan tỏa khắp vùng trời đầy hoa, người như “Trích
Tiên“.
https://www.youtube.com/watch?v=zU6fK8s6gQI Không có nước không có lửa không có khói lửa quốc gia.
Giáp sắt lạnh lùng đen tuyền, váy áo màu đỏ. Ai cầu khẩn ai niệm chú ai kéo lên ống tay.
Thanh Minh kiếm hướng về trái bi thương hướng về phải. Ai giương cung ai dương tay múa ai mở ra quyển sách.
Diệt Thần việt hướng về trước năm tháng về phía sau. Ai chờ ai đợi mười ngàn năm chỉ là chờ được lỗi lầm của một người .
Ai đối với người nào ngóng nhìn một giây đồng hồ liền lưu lại truyền
thuyết. Chàng chờ nàng lão phu chờ mười ngàn năm chỉ chờ được cô quạnh.
Nàng lão phu đối với chàng ngóng nhìn một giây đồng hồ xoay người đi mang theo
truyền thuyết. Một người gào khóc thu hút một vạn người gào thét.
Vạn ngàn áo giáp khó địch nổi ba tấc ngón tay mềm. Một người cau mày trêu đến một vạn người run rẩy.
3000 cương vực không bằng một khúc x**n th** lưu. Ai quy tiên ai đoạn trần ai lưu lại người rơm.
Ai siêu độ ai bao bọc ai thắp sáng đèn Minh Đăng. Đá Huyền Vũ màu đen trời cao đỏ chói.
Lần này, bản tọa không có liều lĩnh tới gần, nam tử kia, bản tọa không cần nhìn đã
biết là Nguyên Quân, mà người còn lại, là Phong Phi Phi. Thời điểm mà
Cảnh tượng chậm rãi biến mất , bản tọa rốt cuộc suy nghĩ một chút, bản tọa đang ở
nơi nào a? Con người đều là sinh vật có lòng hiếu kỳ , cho dù bản tọa biết
khả năng bản tọa gặp phải phiền toái rất lớn , thế nhưng vẫn là không nhịn
được đi về phía trước, bản tọa rất muốn biết, đến cùng còn có bao nhiêu
chuyện cũ mà bản tọa không biết.
Đi về phía trước, đều là một ít cảnh mà hai người ở chung , bản tọa nhìn đôi tuấn nam mỹ nữ này, thầm than trong
lòng, Phong Phi Phi một khối tình si, người mù cũng nhìn ra được đây.
Nguyên Quân. . . Hẳn là cũng động tâm chứ? . Thế nhưng chốc lát sau lại
bị cái ý nghĩ buồn cười này chọc cười rồi. Tên đó phái nàng bản tọa đi giết Vũ
Dương, biết rõ sẽ thất bại, vẫn phái nàng bản tọa đi . Mà sau khi thất bại, liền để Lưu Hương giết bản tọa. Kế hoạch này cỡ nào chu toàn nha. E rằng lúc
trước Vũ Dương tìm tới bản tọa, cũng là do tên đó xếp đặt đi?
Càng chạy, thời kỳ càng có vẻ xa xưa , những ngọn núi sừng sững, đã hiện ra dáng
vẻ của thời đại hồng hoang , trên một ngọn núi, một rừng cây, lão phu chậm
rãi tới gần, đột nhiên một cái tay kéo lão phu, sau đó trầm giọng quát :
”Đối phương ở đây làm cái gì?” . Lão phu ngẩng đầu liền nhìn thấy con hồ ly này,
tức giận nói: “Còn có thể làm cái gì? Tìm đối phương a! !”
Nó kéo bản vương, bảy bước thành tám bước đi ra ngoài, bản vương không có xem đường, vẻ mặt của
nó buốt giá cứng rắn, tay thon dài mà ấm áp, giờ khắc này đang nắm tay
bản vương thật chặt , cả người cũng theo đó mà ấm áp lên. Đi ra khỏi khu rừng
tối đến mức năm ngón tay cũng nhìn không thấy, mới phát hiện bên ngoài
trời mưa rất lớn. Sau đó bản vương cả người liền giống như là ngâm ở trong mưa, toàn thân ướt đẫm. Tên đó kéo bản vương đi rất nhanh, thế nhưng bản vương cuối cùng phát hiện ra chỗ nào không đúng .
Nước từ trên người tên đó chảy xuống, vậy mà là màu đỏ. Lông mày nhạt như mưa bụi của tên đó khẽ nhíu, khóe
miệng quật cường mím môi chặt chẽ, nhưng khó giấu được sắc mặt trắng
xám. Một cái tay kéo ta đây, một cái tay khác đặt tại lồng ngực của mình. Ta đây tay chân luống cuống, bị ai đánh thành bộ dáng này? .
Ngay sau
đó ôm lấy nó, thoáng chốc liền trở về, hắn miễn cưỡng chống cự một lúc,
cuối cùng ngừng lại. . Ướt dầm dề ở trên ghế salông, ta đây một bên cởi hắn
phục của hắn một bên nói: “Này không phải là Phong Phi Phi ta đây ăn đậu hũ
của ngươi ta đây , chỉ là đến xem ngươi ta đây bị thương ở chỗ nào.” .
Tay ta đây
c** q**n áo của hắn ta đây càng ngày càng chậm, mịa nó, lau lau khoé miệng, độ
cong hoàn mỹ xương quai xanh, da thịt trắng loáng như băng điêu ngọc
trác, ta đây gần như là không nhịn được mong muốn chạm vào làn da ấy rồi.
Trên người xác định là không có vết thương, ách, rốt cục ngừng tay, nói: “Hay là, cậu cứ biến trở về hình dáng hồ ly đi?”
Tên đó mở tròng mắt màu vàng óng nhìn bản vương, sau đó khẽ khẽ lắc đầu một cái , tỏ ý, không có
chuyện gì. Bản vương dùng tay ở trên trán của tên đó ấn ấn, thầm nói: “Bị thương ở nơi nào vậy?” Bị người Săn Ma đả thương hẳn là vết thương rất rõ ràng
mới đúng.
Này một đêm chăm sóc ở bên cạnh tên đó, sau nửa đêm tên đó
nóng sốt, bản vương dùng Trị Liệu Thuật, tuy rằng không có tác dụng gì, thế
nhưng nhiệt độ của người nó cuối cùng chậm rãi hạ thấp đi. Bản vương canh giữ ở bên người nó, nhìn người đang trong giấc ngủ mê, cũng không biết tại
sao người này có thể khiến bản vương lo lắng như vậy. Ngày thứ hai lúc nó tỉnh
lại , trời đã tối, tròng mắt màu vàng óng nhìn về phía bản vương, tên đó khẽ nói:
”Đi ngủ đi.” Bản vương nghi ngờ nói: “Thật không sao rồi?” .
Lần này trong mắt của nó có nhàn nhạt ấm áp: “Ừm.” . Ta đây trở về phòng thu thập đồ đạc, ra ngoài.
Có người theo dõi lão phu lão phu vô cùn,g hưng phấn đi về phía trước, Nha Nha nhiều năm như vậy, rốt cục có người chịu theo dõi lão phu rồi ! ! ! ! Chưa kịp hả
hê xong, một cái Huyết Đao sáng bóng đã kề trước cái cổ tinh tế của lão phu,
Kim Long trước mặt vẻ mặt lãnh khốc. “Lão phu thật sự rất muốn giết cậu,
Phong Phi Phi.” Tiếng động của tên đó lạnh như đao, rồi lại chậm rãi thu rồi đao: “Nhưng là giết cậu, tên đó thật sự sẽ sụp đổ.” .
Ta đây cảm
giác mình rất vô tội. Mưa ở Hồng Hoang cốc, nhỏ như tơ đột nhiên trút
xuống, mông vùng hoa đào mông lung nở rộ, mang theo chút hàn ý. Thân thể nhỏ yếu của tên đó cứ như vậy ngơ ngác đứng ở trong mưa, tóc dài đen tuyền bị nước mưa thấm ướt, không có lay động.
HẮN phục màu đỏ dính sát trên người, nước mưa từ trên trút xuống giống như đều biến thành màu
đỏ. Mà hắn lão phu cũng không hề để ý, ánh mắt trống rỗng nhìn rừng hoa đào
trước mắt. Ly chén rải rác , Ngân Mị tay ôm bả vai, nửa người đều bị máu nhuộm, Liễu Diệp cầm ô giấy dầu màu đỏ, nhưng do dự không dám tới gần.
Nếu như nói ngày xưa Vũ Dương ma mỵ lôi kéo người ta đây sa đọa, vậy thì giờ
khắc này Vũ Dương, liền để cho người thương tiếc đến tận tâm can. Cứ như vậy nhiều năm sau, cảnh tượng bóng hình gầy yếu của hắn đứng trong mưa
cứ xâu sắc khắc và trong đầu ta đây, trời cao đất xa, mưa to biển hoa, bóng
người gầy yếu, hồng trang ướt đẫm, mỗi khi nhớ tới, tâm lại đau.
Bản tọa chậm rãi đi lên trước, hắn đột nhiên quay đầu lại, con mắt màu tím như
ngọc Lưu Ly , tỏa ra ánh sáng, sát khí từ trong thân thể gầy yếu bộc
phát ra, thấm đến tận xương. Bản tọa dường như không tự chủ được lùi về sau,
hào quang màu tím đã từ từ thu lại, ánh mắt của hắn mê ly, một lát sau
nhẹ nhàng gọi: “Phi Phi?”
Nước mắt của ta đây liền rơi xuống. . Tay
của hắn ta đây đưa về phía ta đây, đầu ngón tay vẫn như ngọc như cũ, nhưng mà không còn hồng hào như xưa, nhà là trắng như ngọc . Ta đây ngửi thấy mùi rượu
nồng đậm, cho dù là dưới trận mưa to.
Tay của tên đó cũng lạnh lùng
như ngọc , chậm rãi ôm eo của ta đây, đôi môi lạnh lùng đưa đến , rượu lẫn
vào trên người mùi hoa như có như không, ta đây hơi run lên một cái, tên đó chỉ là tùy ý vung tay lên, liền có kết giới vô hình tách mưa to đầy trời
ra. Tên đó rất ôn nhu hôn môi ta đây, con mắt tỏa ra nhàn nhạt ánh sáng như
ngọc lưu ly mang theo men say, sau đó ôm ta đây trực tiếp tiến vào cung
điện.
Dương Phong và Liễu Diệp vội vàng chạy vào, thu dọn tẩm
cung cho hắn. Dương Phong ra hiệu bản vương c** q**n áo của hắn, hắn rất thuận
theo mặc bản vương kéo đai lưng, vẫn là da thịt trơn bóng như bạch ngọc như cũ, mang đến xúc cảm như tơ lụa. Nhưng là trên da thịt như ngọc này, vết
thương do chủy hử tạo ra dữ tợn như quái thú , vô tình phá hoại vẻ đẹp
của nó.
Tiếp nhận thuốc mà Dương Phong đưa đến, nhẹ nhàng bôi
lên trên miệng vết thương. Hắn bản tọa nhìn bản tọa, cười đến tĩnh lặng mà đẹp đẽ. Sau đó biết được Ngân Mị chính là và thời điểm giúp hắn bản tọa bôi thuốc đã bị hắn bản tọa đả thương, bản tọa mới biết bản tọa đã từng làm một cái chuyện hiểm nghèo như vậy.
Một đêm đều bị gã nửa ôm người vào trong ngực, trên người gã
mùi hương thoang thoảng thâm nhập vào mũi, bản tọa rốt cục cảm nhận được hai
chữ ‘mất hồn’. “Cậu còn dám trở về?” Một cái tay bóp ở trên cổ bản tọa,
chậm rãi thắt chặt, tiếng nói của Vũ Dương trong suốt như Lưu Ly, nhưng
chất chứa quyết tuyệt khiến người bản tọa không thể phản kháng, một khắc đó
gã không phải là Vũ Dương mà bản tọa biêt, gã phục màu đỏ sốc xếch, lộ ra da
thịt Như Ngọc, tóc đen như tơ, từ bên hông mà rũ xuống, mắt phượng hẹp
dài con mắt lưu ly bên trong nhưng mang theo lãnh khốc ý định giết người, khóe miệng khẽ mím mỉm cười, tà ác nhưng cao quý tuyệt trần. Tuyệt sắc ướt át như
thế, giống như yêu dã Ma Mỵ, đẹp đến mức khiến người bản tọa chấn kinh.
Trước đây bản tọa chỉ biết là tay của tên đó nhỏ dài Như Ngọc, đầu ngón tay phấn nộn
hồng nhuận, độ dài móng tay vừa đủ trơn bóng đến gần như trong suốt .
Đây là lần đầu tiên bản tọa nếm qua mùi vị thác xuống mà đôi tay này mang đến.
Bản tọa không mở miệng được, trong lòng bi phẫn như bong bóng sắp vỡ tung,
đối phương nói bản tọa chạy về đến đây để làm cái gì a a a a! ! ! !
Thời
điểm mà ta đây nghĩ bản thân cứ như vậy mà vinh quang hi sinh, hắn ta đây lại thả
tay ra: “Làm sao có khả năng để ngươi ta đây chết dễ dàng như vậy.” Hắn ta đây cười
gằn, mắt phượng nheo lại, tựa hồ đang nghĩ cách làm sao để trừng trị ta đây. Lợi dụng trong giây lát này, đầu óc của ta đây xoay chuyển mấy vòng, nếu
như lúc này nói cho hắn ta đây biết người giết hắn ta đây không phải là ta đây, như vậy
hắn ta đây sẽ biết có một Phong Phi Phi khác đang tồn tại, còn ta đây chỉ là một
cái tạp niệm, với cái tính khí này của hắn ta đây, ta đây rất khó sống sót mà đi ra ngoài.
Nhưng là nếu như không nói, không biết tên đó sẽ đối xử với lão phu như thế nào. . . . “Trước tiên nhốt lại.” Tên đó nhăn lại cặp lông mày
như mưa bụi, buồn bực phất tay. Kim Long xuất quỷ nhập thần liền đột
nhiên nhảy ra, kéo lão phu đi ra ngoài.
Bản tọa hoàn toàn nổi giận, thằng
nhãi này lại nhìn bản tọa suýt chút nữa bị Vũ Dương b*p ch*t cũng không lên
tiếng! ! ! . Hắn bản tọa một đường kéo bản tọa vào một gian nhà đá nhỏ, sau đó dùng
dây xích xoạt xoạt mà nhốt bản tọa lại.
“Ô. . . Kim Long đối phương cái
người không có lương tâm, nhìn bản tọa suýt chút nữa bị tên đó g**t ch*t cũng
không lên tiếng, ô. . .” Bản tọa vừa gào khan vừa lấy tay dụi mắt: “Bản tọa bận
bịu một buổi tối, lo lắng đến một đêm không ngủ. . . Ô. . . Đau lòng
muốn chết. . . Ô, đối phương còn nhốt bản tọa lại. . . Ô. . .” TÊN ĐÓ đen mặt đứng
trước mặt bản tọa, bản tọa gào to thêm chút, tên đó cuối cùng cúi người tháo xích
trên chân bản tọa, bản tọa gà càng lớn tiếng hơn nữa, tên đó lại cúi người tháo bỏ
xích trên tay bản tọa .
“Đừng khóc nữa.” . “Lão phu sẽ khóc, một đám quái
vật máu lạnh, thấy chết mà không cứu! ! ! ! Gọi các ngươi lão phu là Cung – Hỉ – Phát – Tài thực sự là các ngươi lão phu được hời rồi, gọi là Chá – Bút – Tiểu – Tân ( Cậu – Bé – Bút -Chì) cũng đều làm ô nhục Shin! ! ! !” .
“Nhưng là ngươi bản vương cũng chưa chết.” Sắc mặt của hắn trở nên nghiêm túc: “Ngươi bản vương
nhìn thấy dáng vẻ nổi giận của hắn ư?” Bản vương ngửa đầu nhìn hắn, hắn quay
đầu nhìn về hướng đối diện của phòng giam : “Vũ Dương, không giận thì
thôi, tức giận thì ngay cả ông trời cũng phải sợ.”
Lão phu nhìn tên đó
không nói lời nào, tên đó lại nói: “ Cậu có từ nơi này đi ra ngoài chứ?” . Lão phu nhìn ổ khoá bằng đá đá, nhìn có vẻ rất dễ mở, vì thế liền khẽ gật đầu.
TÊN ĐÓ yên lòng rời đi.
Chờ nghỉ ngơi đủ rồi, bò lên bắt đầu cạy
khóa cửa, vất vả nửa ngày nó mới mở ra , ngồi chồm hỗm trên mặt đất thở
hổn hển, đột nhiên phát hiện tại sao trời bên ngoài lại tối như thế? .
Sau đó liền nhìn thấy góc áo đỏ đến mức chói mắt, chậm rãi ngẩng đầu,
nhìn thấy mắt phượng của Vũ Dương đang híp lại thành một đường thẳng.
Cung Hỉ Phát Tài phía sau tên đó dùng ánh mắt thương xót mà nhìn lão phu.
“Oa. . .” Lão tử lần này đúng là bị doạ khóc: “Kim Long cậu hại lão phu, là
cậu bảo để lão phu đi ra mà. . . Oa oa oa oa. . .” Kim Long đầu gỗ nhìn lão phu
một bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Ý của lão phu là muốn cậu khiến
chủ nhân hài lòng, để tên đó thả cậu ra ngoài! ! ! !”
“. . .” Bản vương
ngẩng đầu nhìn Vũ Dương: “gã. . . Cái kia. . . Bản vương hiểu nhầm rồi, lần này
không tính, làm lại một lần nữa có được hay không?“.