Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 22: Đối phương chính là bản vương
Đội quân tham dự phong ấn củaThần Ma ở dưới chân núi tụ họp. Gió gào thét,
tuyết lớn đầy trời. Vũ Dương chắp tay đứng ở dưới chân núi, tên đó phục màu
đỏ tung bay, Tuyết rơi trên tóc đen, dung nhan mờ ảo, đẹp hơn cả thần
tiên. Bản vương xoa xoa tay hướng về bên cạnh hắn bản vương lại bước tới, hắn bản vương như lơ đãng ôm bản vương ôm vào trong lồng ngực, xung quanh liền có một bức bình phong vô
hình tách gió tuyết ra.
Thần giới quân đội cũng lục tục đến đông đủ, ta đây gặp được Nguyên Quân, Phong Phi Phi, Nhị Lang thần và người toàn thân áo đen, lạnh lùng- Lưu Hương. Buổi tối ở dưới chân núi cắm trại,
lũ người kia vội vàng kiểm kê nhân số, ta đây ở bốn phía vòng tới vòng lui hái
Tuyết Liên. Cuối cùng bị Kim Long hung ác mang trở về. Vũ Dương nắm chặt tay của ta đây, lông mày khẽ nhíu: “Lạnh như băng thế này, còn chạy loạn
khắp nơi.” Không nhìn vẻ mặt của đám người Nguyên Quân đang ở xung
quanh, xách ta đây như xách một con chó nhỏ ôm vào trong lồng ngực.
Tất cả mọi người trợn mắt nhìn bản vương, bản vương rụt người lại, cố gắng không cho ai
nhìn thấy, trên người tên đó, thật sự là quá đỗi ấm áp. Đám người kia tiếp tục
thương lượng hành trình của ngày mai, bản vương chọc ghẹo mà lấy tay luồn vào
bên trong vạt áo của tên đó , tên đó cứng người, tiếp tục phân tích vị trí của từng cái góc ưu thế và nhược điểm của binh sĩ dị độ Ma giới.
Tay của lão phu còn có chút lạnh, chạm và da thịt của hắn lão phu, đột nhiên nghĩ đến
hai chữ —— mất hồn. Hắn lão phu vẫn như cũ làm như chưa phát giác, chỉ là tốc độ nói càng lúc càng nhanh, nói xong, nhanh chóng ôm lão phu ra ngoài, nghênh ngang rời đi. Trong doanh trướng Vũ Dương câu môi cười khẩy, yêu dã tận
xương: “Câu dẫn lão phu?”
Lão phu ngay tại chỗ hướng về giường bên trong
lăn đến, lăn tới góc dường, sau đó thật nhanh chùm chăn đắp kín: “Con
mắt nào của chàng nhìn thấy lão phu quyến rũ chàng rồi?” Tên đó cười khẩy đột
nhiên nhấn trụ lão phu, thò tay vào, chạm vào bên hông lão phu, thời điểm sau khi
hôn lên môi lão phu tên đó mới trầm thấp nói: “ Cả hai con mắt.”
Dây dưa một trận, hơi thở cảu gã nặng nề vỗ vỗ đầu của bản tọa: “Ngủ đi.” Những mùa
đông trước khi bản tọa ngủ một mình, hơn nửa đêm tay chân đều rất lạnh, nhưng là ở trong lồng ngực của gã, toàn bộ cơ thể ngay cả ở trong mơ đều quá đỗi ấm áp.
Mùi hoa nhàn nhạt quanh quẩn bên người, bản tọa hướng về
trước đẩy đẩy, càng tới gần gã một ít. GÃ liền một tay ôm bản tọa vào , nhẹ nhàng vỗ vỗ, ý bảo yên lặng. Cứ như vậy đến tận cùng trời đất, thì thật tốt.
Trời đã sáng.Thời điểm mà lão phu tỉnh lại liền nhìn thấy con
mắt tỏa ra ánh sáng màu lưu ly của Vũ Dương, đầu ngón tay nhỏ dài như
ngọc của hắn lão phu chạm chạm vào mũi của lão phu, tiếng nói như châu ngọc, lời nói
lại mang theo vẻ bất đắc dĩ: “Tướng ngủ thật xấu.” Lão phu tức giận đẩy ra
hắn lão phu, hắn lão phu kéo lão phu lại rồi ôm lấy lão phu: “Nhưng mà sau này, Vũ Dương sẽ từ từ
sửa lại.”
Ta đây lẳng lặng để cho hắn ta đây ôm, hắn ta đây cũng không tiếp tục
nói nữa. Khi đó có một tia ánh mặt trời xuyên qua khe màn nghịch ngợm
chiếu vào, ngày hôm nay, khí trời thật tốt. Danh sách phân công cứ như
vậy hạ xuống, cặp đôi Vũ Dương bị tách ra khiến người người phấn khởi,
Vũ Dương coi như không thấy, chỉ cầm tay lạnh lùng đứng trên lớp băng,
phong nhã tuyệt đẹp nhưng lại lạnh lùng xa cách.
Hắn bản vương ở trước mặt người khác vẫn luôn cao cao tại thượng như vậy, chỉ có lúc giao bản vương cho
Phong Phi Phi đột nhiên từng chữ từng chữ nói: “Phong Phi Phi.” Một thân phấn hồng Phong Phi Phi không có chờ hắn bản vương nói xong, gật gật đầu nói: “Bản vương
biết.” Bản vương đi theo người đã từng có cùng chân thân với bản vương hướng về núi
Không Tịch, ánh mặt trời vàng chiếu lên lớp băng quá mức chói mắt, đột
nhiên dừng lại xoay người, Vũ Dương đang đứng lặng bên dưới ngọn núi tay áo phiêu dật, tóc đen như mực, từng tia từng tia quyến luyến ở trong
gió tản ra, giống như trước kia đẹp đến như vậy hư vô chập chờn như có
như không.
Phong hoa tuyệt đại. Có phải những người nghiêm chỉnh đều nói ít hay không? Phong Phi Phi không nói nửa lời.
Ta đây đột nhiên nhớ tới điều gì đó liền bước lên hỏi nàng ta đây người đã từng phong ấn núi Không Tịch và kéo cung Chúc Long bây giờ đang ở đâu? “Cậu lập
tức có thể nhìn thấy hắn.” Nàng ta đây đơn giản đáp lời ta đây, sau đó lại nói:
”Sau khi mũi tên của Chúc Long trở về vị trí cũ, ta đây sẽ thực thi pháp lực ở trên nguyên thạch , lúc này ma vật sẽ phát hiện ra, một đám lớn sẽ ở
ngoài xuất hiện, vì lẽ đó cậu ngay lập tức đến trốn ở mặt sau của cung
tiễn, hiểu chưa?”
Bản vương khẽ gật đầu liên tục, nàng bản vương liền nói tiếp:
”Nhưng mà không cần sợ, nếu như không nắm chắc hoàn toàn, Vũ Dương làm
sao có khả năng để cậu mạo hiểm cùng chúng bản vương.” Lúc nàng bản vương nói những lời này, trong tiếng nói có một tia xúc động mà bản vương không nắm bắt được.
”Phong Phi Phi, cậu yêu Vũ Dương sao?” Kỳ thực bản vương luôn muốn hỏi như
vậy nàng bản vương , hơn 600 năm gần nhau, ngăn cản bước ngoặt sinh tử, một người
thanh cao thoát tục như vậy. . .
Lần này nữ nhân ấy trầm mặc rất lâu, sau đó đột nhiên hỏi: “Ngươi bản vương yêu hắn sao?” Bản vương khẳng định khẽ gật đầu, bản vương nói yêu.
Liền nàng bản tọa liền lạnh nhạt nở nụ cười: “Đừng quên ngươi bản tọa chính là bản tọa.“.