Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 25: Năm tháng trong chớp mắt trôi đi, nhẹ hát tình ca tình tựa mây khói diệt (một)

Cập nhật lúc: 2026-07-29 05:15:36 | Lượt xem: 6

Núi Không Tịch không
khí quang đãng, buổi sáng mặt trời chói chang, từ buổi chiều đến tối gió tuyết ngợp trời. Lão phu ở bên trong thần điện không cảm nhận được nóng
lạnh, chỉ là ánh mặt trời không chiếu tới trên người lão phu, băng tích dày
đặc.

Lão phu cho rằng lão phu sẽ cứ như vậy cho đến hết đời. Mãi cho đến
ngày ấy, ma vật điên cuồng từ bốn phương tám hướng trào ra, ánh sáng của năm góc trong thất tinh trận đột nhiên tắt. Tại sao lại như vậy?

Cửa đồng mở ra, cửa lớn mở thì bóng dáng Vũ Dương tóc đen hắn phục đỏ chậm
rãi xuất hiện ở cửa. Bản tọa trước giờ chưa từng nhìn thấy Vũ Dương như vậy,
vẻ mặt của tên đó lạnh mà kiêu, con mắt màu tím toát ra thịnh nộ chưa bao
giờ có . Bàn tay nhỏ dài tuyệt mỹ nắm chặt một pháp trượng bằng ngọc
trong suốt , viên hồng ngọc đồ sộ ở trên đỉnh trượng tỏa ra ánh sáng đỏ như máu.

Phía sau ma vật đuổi theo hắn bản vương, gào thét lao đến, hắn bản vương
đạp trên khoảng không, niệm chú, hỏa diễm mạnh mẽ giống như lưới phép hướng
về ma vật tấn công, k** r*n, máu tanh, tứ chi rơi đầy đất. Trong không
khí tràn ngập mùi khét gay mũi. Lo lắng, thay thế hớn hở ban đầu.

Cho dù bị một đám tấn công, tên đó vẫn là từ từ tới gần bản tọa, cuối cùng đứng
trước mặt bản tọa đầu ngón tay xoa mặt của bản tọa, một chút này , như cách ngàn
năm vạn năm. Không nhìn Hàn Băng trên người bản tọa, tên đó ôm bản tọa thật chặt, âm
thanh thuần khiết như băng ngọc: “Bản tọa đến rồi Phi Phi.”

Lão phu không
cảm giác được nhiệt độ trên người gã, gã vung tay, phá hủy cung tên
Chúc Long trên pháp đàn.Mặt đất rung chuyển , có tiếng rít như xa mà
gần, lão phu rất muốn đưa tay giúp gã vén lên sợi tóc trên trán, Vũ Dương,
đối phương có biết đối phương đang ở đây làm gì hay không. “Tiểu thần nhân gian,
đã lâu không thấy .” Đột nhiên trên không trung xuất hiện một đám đen vĩ đại tụ thành hình người, tiếng nói nặng nề như chuông, khua động bên
tai. Vũ Dương khẽ nhếch mi, lạnh lùng nói: “Khí Thiên Đế?”

“Ngươi bản vương vậy mà lại tự mình phá đi phong ấn “ đế vương của dị độ Ma giới đứng
giữa không trung, trong tiếng nói lộ ra phong thái cao ngạo nhìn chúng
sinh: “Quả nhiên ngay cả trời cao cũng cam chịu bị những thứ yếu kém hủy diệt , cho dù là Thần Tàn Phá, cuối cùng cũng không thoát khỏi những
thứ tình cảm nhu nhược này.” “ Chuyện thắng thua, nói bây giờ thì quá
sớm.” Vũ Dương nhẹ nhàng buông bản vương ra, nhẹ nhàng phẩy vạt áo, thân thể
cao gầy thế nhưng nhất cử nhất động đều lộ ra ngang ngược bá đạo . Ma
vật bắt đầu tụ họp ở đằng sau Khí Thiên Đế , ngoài điện có người ưu sầu
lo lắng gọi một tiếng: “Vũ Dương.” hình như là tiếng động của Nguyên Quân.

Ta đây bây giờ mới phát hiện, thì ra quân đội của hai giớ Thần Ma
đều ở đây. Ba quân giao chiến, Nguyên Quân không ngừng sử dụng phép
thuật chữa thương, ma pháp hỏa diễm củ Vũ Dương làm quân địch thiệt hại
rất nhiều, từng đám từng đám hóa thành tro. Khí Thiên Đế lạnh lùng chắp
tay đứng nhìn.

Bản tọa đột nhiên hiểu ra tên đó là đang chờ pháp lực của Thần Thủ Hộ hao hết. Số lượng của ma vật giảm đi rất nhiều, Khí Thiên
Đế mặt mày nghiêm nghị, bản tọa nhìn Vũ Dương ở bên trong biển máu, đột nhiên rất hi vọng đây chỉ là một giấc mộng, sau khi tỉnh lại, bản tọa vẫn như cũ
đứng ở núi Không Tịch, mà tên đó có thể cùng với Phong Phi Phi . . . sống
một cuộc đời hạnh phúc.

Khí Thiên Đế mặc một thân áo bào đen
tiến đến càng ngày càng gần, hắn chậm rãi đi vào đại điện, Vũ Dương đang ác chiến ở bên trong cũng gấp gáp đi và, tóc đen và hắn phục đỏ ở trong
gió tung bay. Ánh sáng trong mắt Khí Thiên Đế chợt lóe lên, sau đó đánh
giá xung quanh đại điện, cuối cùng dừng mắt ở trên người bản tọa. Khí Thiên
Đế đè tay trên vai bản tọa, thấy thế bàn tay đang bấm quyết niệm chú của Vũ
Dương chậm rãi buông xuống: “Thả nàng bản tọa ra!”

“Cũng được, nhưng mà
muốn đưa ra yêu cầu với Khí Thiên Đế ta đây, thì cũng phải tỏ ra bản thân có chút bản lĩnh.” từng câu từng chữ của Khí Thiên Đế , lạnh buốt tiến vào trong lòng ta đây. “Đối phương nói.”

“ Chín tầng địa ngục của Dị độ Ma
giới, chắc đối phương đã nghe qua.” Hắn bản tọa tiếp tục nhàn nhã nói: “Bản tọa ở mỗi một tầng đều cử đến một tên thánh Ma Tướng, nếu như đối phương có thể đi qua chín tầng, khối đá này, bản tọa cũng không có hứng thú, đối phương hẳn là đã hiểu đi.” Dị độ Ma giới tổng cộng chia làm chín tầng, càng về sau pháp
lực ở các tầng càng mạnh.

“Đương nhiên ngươi bản tọa cũng có thể không
đáp ứng, điều kiện không công bằng, ai bảo ngươi bản tọa bây giờ đang muốn cầu
cạnh bản tọa .” Đầu ngón tay của tên đó ở bản tọa trên vai bản tọa gõ nhẹ, nhàn hạ thoải
mái chơi trò mèo vờn chuột..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8