Bạch Nguyệt Quang Đổi Tính Rồi
Chương 11: Về nhà

Cập nhật lúc: 2026-07-16 04:56:59 | Lượt xem: 5

Sắc trời dần sáng tỏ, Tô Hà TÊN ĐÓ tức thì thay một bộ tên đó phục cung nữ giản dị, thắt lưng đeo tấm thẻ bài thông hành bằng gỗ kia, dẫn theo Tiên Vân xuất cung. Đúng như vị Vương phó thống lĩnh kia đã cam đoan, cửa hông quả nhiên là đã mở. Trừ hai người thị vệ canh gác ra thì đều là xe chở rau cải và chở nước ngọt ra vào.

Tô Hà HẮN ở bên cạnh quan sát một lúc, vén lại mái tóc, cùng với Tiên Vân chậm rãi bước ra ngoài. Thị vệ kia chỉ liếc nhìn một cái, cũng không có ngăn cản.

Cả người cứng nhắc đi ra khỏi cửa hông, vượt qua tầng tường thành ngoài cùng của cửa cung, hai người cuối cùng cũng đi ra ngoài đường phố đang sương sớm mịt mù.

Tô Hà HẮN thở ra một hơi dài, sợ hãi vỗ ngực một cái.

“Cuối cùng cũng ra ngoài rồi!”

Trong tiếng động của nữ nhân ấy lộ ra sự vui vẻ dễ thấy. Kinh thành buổi sáng tràn đầy sức sống, sạp nhỏ bán điểm tâm đã sớm dọn ra, dọc theo đường đi đều tỏa ra mùi thơm. Mới vừa sai Tiên Vân đi mua chút thức ăn xong thì Tô Hà HẮN liền nhìn thấy có không ít xe ngựa đang đậu bên đường.

Tô gia ở ngõ Cát Tường, cách cửa cung không xa, nhưng nếu đi bộ đến đó thì sẽ cần phải mất chút thời gian.

Cửa cung đã mở, cô ấy chỉ có nửa ngày… Trừ việc ngồi xe để đi sớm về sớm thì dường như cũng không còn cách nào khác.

“Tiểu thầy, làm phiền đưa bản vương đến ngõ Cát Tường.”

Tô Hà GÃ không suy nghĩ nhiều, kéo Tiên Vân lên một chiếc xe.

Hai người mới vừa ngồi xuống, bánh xe liền lọc cọc ma sát trên mặt đường, đi về phía trước, thỉnh thoảng lại truyền đến vài tiếng roi ngựa vùn vụt.

Phu xe đánh xe hết sức ổn định, Tô Hà TÊN ĐÓ không nhịn được cầm lấy tay của Tiên Vân.

“Chưa tới nửa khắc nữa, là có thể tới cửa rồi!”

Nhìn qua cửa sổ nhỏ thấy được đường phố đã lâu không thấy, chóp mũi Tô Hà TÊN ĐÓ chua xót, trong lòng tràn đầy một cảm giác nhớ nhung lâu ngày.

Tiên Vân thấy lông mi nàng bản vương ướt đẫm nước mắt, vội vàng đưa túi giấy lên nhằm đánh trống lảng, “Tiểu thư, hôm nay phải đi ngay từ sớm, ngay cả đồ ăn sáng cũng không ăn, hay là ăn một ít bánh bao nóng trước đi.”

“Được.”

Tô Hà HẮN nhận lấy, cúi đầu cắn một miếng bánh bao nóng hổi, nước thịt tươi mới thơm ngon, so với thức ăn tinh xảo ở trong cung lại đặc biệt có thêm một phần bình dị.

Cô ấy đột nhiên hít vào một hơi, “Tiên Vân…”

“Tiểu thư, sao vậy?”

Tiên Vân đang nằm ở cửa sổ nhìn phong cảnh giật mình, cẩn thận lui người lại.

“Là….là bánh bao nô tỳ mua ăn không ngon ạ?”

“Không phải bánh bao ăn không ngon.”

Tô Hà GÃ nhíu mày, tìm kiếm khắp nơi bên trong buồng xe chật hẹp đang lắc lư lảo đảo.

“Ngươi ta đây có ngửi được mùi gì kì lạ hay không?”

Tiên Vân nghe xong, cũng dùng sức hít mũi một cái.

“Có ạ…. hình như là có một mùi bất thường. Cảm thấy có hơi quen thuộc.”

Tìm kiếm một lúc cũng không tìm được nơi phát ra mùi lạ kia, Tô Hà HẮN nghi ngờ vén màn vải lên, vừa định hỏi phu xe có chuyện gì xảy ra thì trên tay có chút trơn bóng.

Trong lòng cô ấy run lên, ngay ngay lập tức rút tay lại, phát hiện trên tay mình đã dính một lớp sền sệt đen kịt.

Ngay tức khắc, đáy mắt Tô Hà GÃ xuất hiện sự khinh hãi.

“Ừ…là dầu lửa!”

Có cái mùi quái dị này là vì trên xe đã bị người lão phu tạt dầu lửa!

Ngay lúc nữ nhân ấy vừa lên tiếng, người phu xe ít nói thật thà bỗng nhiên có hành động.

Tên đó ném roi ngựa trong tay đi, ánh đao bên hông lóe lên.

Tô Hà GÃ chưa kịp phản ứng, ngẩng đầu, chỉ thấy một thanh đoản đao từ phía đối diện tức thì đâm tới.

Mặt đao sáng chói giống hệt như một cái gương, phản chiếu rõ ràng thần sắc kinh hoảng của nữ nhân ấy.

Trên lưỡi đao có dấu tích hình sóng gợn, là đao của Nam Việt.

Khuôn mặt hung ác của phu xe đã gần trong gang tấc, trong lòng Tô Hà TÊN ĐÓ kinh hãi.

Không biết hành tung của nàng bản tọa bị lộ ra lúc nào, sớm đã bị Hạ Yên Nhiên mai phục rồi!

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tiên Vân hét lớn một tiếng “nương nương cẩn thận”, một cước đá vào chân phu xe kia.

Đường đao tức thì bị lệch.

Tô Hà GÃ dùng hết sức mình ngã qua một bên, ‘a’ một tiếng, trên vai tức thì bị cắt qua thành một vết thương thật dài.

Máu tươi ngay lập tức thấm ướt quần áo, cũng kéo tinh thần sắp bay mất trở lại, cô bản tọa nhịn đau, dùng sức đẩy Tiên Vân một cái.

“Ôm chân của tên đó!”

Tiên Vân cũng rất nhanh trí, không nói hai lời đã dùng sức xông ra ngoài, ôm lấy hai chân của người phu xe.

Người phu xe kia tức giận, dùng quả đấm tàn nhẫn đánh lên trên người Tiên Vân, hai người động đậy đã làm mất thăng bằng, cả hai giữ chặt lấy nhau, tức thì trực tiếp ngã thẳng xuống xe.

“Tiên Vân!”

Hai con ngựa liên tục chạy như điên, Tô Hà HẮN mấy lần đưa tay kéo cũng không dừng được dây cương.

Nếu chạy từ ở chỗ này chạy xuống, sợ rằng sẽ đụng vào đụng trúng những thứ khác, chỉ có thể nhảy khỏi xe!

Trong tình huống nguy cấp, Tô Hà GÃ cắn răng, phòng vệ vào thành xe, ngay tức thì đi ra ngoài.

Nhưng vào lúc này không biết từ đâu phóng tới một mồi lửa, một tiếng ‘rầm’, cả chiếc xe ngựa đã bị đốt.

“Nóng quá!”

Chỉ trong chớp mắt, ngọn lửa đã tức thì nổi lên, Tô Hà TÊN ĐÓ vô thức lùi về sau một bước, ngã ngồi xuống chỗ cũ.

Đã trễ, cô ấy không thể đi ra nữa.

Dầu lửa rất dễ cháy, vật liệu trên xe này đều là gỗ và vải bố, một khi đã bị đốt thì nhiệt độ sẽ rất nóng.

Một luồng khói mịt mù gay mũi xông đến trước mắt, Tô Hà HẮN giơ tay lên, dùng cánh tay nhỏ che chắn, không ngừng ho khan.

Hốc mắt bị xông tới nước mắt lẫn lộn, mọi thứ xung quanh rất nhanh đã trở thành một mảng mơ hồ.

“Khụ khụ khụ…”

Tô Hà TÊN ĐÓ sờ cổ, tay chân co rút cuộn tròn lại, hít vào một ngụm khói khiến nữ nhân ấy bị đau rát. Thoáng ngẩn người, so với đời trước bị chém đầu trong mưa, một nước một lửa, hoàn toàn chính là hai thái cực.

“Lão phu…lão phu lại phải chết sao?”

Ngay sau đó bỗng nhiên xe ngựa vang lên một tiếng ‘lộp bộp’ thật lớn, toàn bộ chiếc xe bị chấn động.

Nóc xe được người giở ra, ánh sáng sáng choang chiếu vào bên trong.

Tô Hà HẮN vừa mới ngẩng đầu dậy, còn chưa biết rõ đầu đuôi thì sau lưng đã cảm nhận được bị người lão phu kéo một cái, cả người bay lên cao.

Dường như võ công của người tới cứu viện này rất cao, Tô Hà HẮN bị lôi lôi kéo kéo một lát, lúc này đã dừng lại ở một chỗ đất bằng phẳng, sau khi thoát khỏi cái chết, trong đầu lúc này nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.

Chỉ một chút thôi thì nàng bản vương đã đi gặp Diêm Vương gia rồi…. cũng may, rốt cuộc vẫn nhanh hơn một bước!

Tô Hà HẮN vừa định cảm tạ, mở mắt ra nhìn thì lại thấy một nhóm vạt áo màu đen.

Hai mắt của nữ nhân ấy đột nhiên co lại, run sợ không thôi.

GÃ phục màu đen này…. là gã phục của thái giám trong cung!

Tầm mắt chậm chạp di chuyển lên trên, một vị mặt mũi gầy gò, là lão thái giám vẻ mặt hung ác, tên đó cũng đang tỉ mỉ quan sát cô ấy.

“Nô tài đến cứu giá chậm trễ, không biết vết thương của nương nương thế nào?”

Là Cao Khang, Cao tổng quản.

Tô Hà HẮN lại hít vào một ngụm khí lạnh, quên luôn cả đớn đau của vết thương trên vai.

Gương mặt của người này, cô lão phu vĩnh viễn không thể quên!

Có tin đồn người này võ công cao cường, xuất quỷ nhập thần, chuyên giúp Độc Cô Đình giải quyết những việc xấu xa. Tên đó rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác, ở trong cung giống như một cái bóng mờ màu đen, đi đến đâu thì máu tươi chảy đến đó.

Đời trước chính là hắn phụng mệnh mang thuộc hạ đến giết cô ấy và toàn bộ cung nữ ở trong tiểu viện kia.

“Thì ra là Cao…. Cao tổng quản, sao cậu lại ở chỗ này vậy?”

Cả người Tô Hà GÃ căng thẳng lùi về phía sau, trong lòng lo sợ không biết Cao Khang muốn làm cái gì.

Nhưng nữ nhân ấy mới vừa lùi được hai bước đã nghe được tiếng mở cửa nhà ở sau lưng.

Da đầu Tô Hà TÊN ĐÓ tê dại, dùng sức quay đầu lại.

Người trong ngôi nhà kia thò nửa đầu ra cửa, ngáp một cái, “Đây là phủ của Tô ngự sử, là ai mới sáng sớm đã gõ cửa vậy?”

Tô phủ….

Tô Hà GÃ ngẩn ngơ ngẩng đầu lên nhìn tấm bảng.

Chỉ mới đó mà cô ấy đã đến trước cửa nhà rồi!

Lúc cô ấy quay đầu lại thì bóng dáng của Cao Khang giống như ma quỷ vậy, đã sớm biến mất từ lâu.

– ———

Tô phu nhân nhìn thấy vết thương dài hai ba tấc kia, lọ thuốc trong tay cũng cầm không vững, trực tiếp khóc “Thật thảm mà.” Tô Hà HẮN không đành lòng nhìn mẹ mình đau lòng, chỉ có thể đưa tay làm động tác ra hiệu yên tĩnh, đưa mắt nhìn về phía cửa phòng, giục bà ngay tức thì bôi thuốc.

“Mẹ, tai vách mạch rừng, lần này chúng lão phu phải âm thầm một chút, không thể để lộ ra được.”

Tô Tuấn ở một bên rào rào nghịch nước, giờ cái khăn vải lên rồi ra dấu.

“Tỷ tỷ, rửa mặt”

“Ai, Tiểu Tuấn ngoan. Tỷ tỷ về nhà đệ có vui hay không?”

Tô Hà GÃ cười đưa mặt qua, tùy ý để Tô Tuấn vụng về lung tung lau mặt chải đầu cho mình. Khói đen lúc nãy bị nước rửa sạch, lộ rõ da thịt trắng nõn như tuyết ở bên dưới.

Tô phu nhân giúp cô ấy thay hắn phục tử tế, không ngừng rơi nước mắt, hết sức yêu thương sờ lên khuôn mặt nhỏ của cô ấy.

“Gầy, gầy quá! Sớm biết nhập cung sẽ gặp nhiều khó khăn như vậy, dù bản tọa liều mạng đến chết cũng không để con đi con đường này!”

“Mẹ đừng nói những lời như vậy, để Thánh Thượng biết được nhà chúng bản vương mang oán giận trong lòng, một trăm cái đầu cũng không đủ chém. Bây giờ con đã lớn, tất nhiên sẽ biết cách tự lo cho mình.”

Tô Hà TÊN ĐÓ lắc lắc đầu một cái, thở dài một tiếng nói: “Cha đâu rồi ạ?”

“Ở thư phòng.”

Tô phu nhân cúi đầu lau nước mắt, vẫy khăn tay lệnh cho bé gái tâm phúc.

“Mau dẫn đường cho nương nương…..tiểu thư đi.”

“Bố cục trong nhà không đổi, con còn cần phải có người dẫn đường sao? Từ núi giả nhẹ nhàng vòng qua là được mà.”

Tô Hà GÃ sửa sang lại trang phục, bước từ ghế quý phi xuống, dựa lối nhỏ trong trí nhớ mà tĩnh lặng đến bên ngoài thư phòng của Tô Chính Khanh.

Vừa đưa tay định gõ cửa, Tô Hà HẮN lại do dự.

Có câu ‘cận hương tình khiếp*’, lúc nhìn thấy thân mẫu và đệ đệ, cảm giác vừa ấm áp lại an tâm. Nhưng lúc nghĩ đến phải đối mặt với Tô Chính Khanh, Tô Hà GÃ lại có chút thấp thỏm bất an.

* Cận hương tình khiếp: càng gần quê hương càng trở nên bồn chồn không yên.

Những lá thư kia đều đã bị Độc Cô Đình sàng lọc sao chép, trừ những lời đó, có phải cha ta đây vẫn còn chuyện gì muốn nói với cô ta đây không?

Chắn hẳn thấy cô ấy lén xuất cung như vậy sẽ lại mắng cô ấy ‘to gan làm bậy, không ra thể thống’ đây….

Tô Hà TÊN ĐÓ cười khổ một cái.

Cô ấy lấy hết dũng khí, vừa định giơ tay gõ cửa lần nữa, cánh cửa bằng giấy dầu trước mắt lại giống như cảm nhận được có người đến, một tiếng ‘két’, cửa tử mở ra!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8