[Bách Quỷ Dị Văn Hệ Liệt] Vĩnh Niên Kí
Chương 11: Phiên ngoại 1

Cập nhật lúc: 2026-07-18 12:30:24 | Lượt xem: 5

Có loài chim gọi là Đỗ Quyên, tự nó cũng không biết xây tổ cho mình, nên phải đẻ trứng và ổ của loài khác, để những con chim xa lạ kia ấp giúp mình. Chim Đỗ Quyên con nở ra, đầu tiên là quấn chặt lấy dưỡng mẫu dù chết cũng không rời, sau lại độc chiếm tất cả tình yêu của mẹ, hưởng thụ toàn bộ chất dinh dưỡng, mãi đến khi cứng cáp chắp cánh bay xa.

Bản vương nghĩ mãi, cuối cùng cũng thấy mình và loài chim đó về điểm này có chút giống nhau. Tuy rằng, bản vương là hồ ly.

Đầu tiên, ta đây là con nuôi của một hồng mao hồ ly (~ hồ ly lông đỏ). Theo lời bà kể, ta đây không biết từ lúc nào đã bị tráo đổi với hài tử của bà. Lông toàn thân đều trắng muốt, vừa nhìn là biết ngay không phải giống của người rồi. Cũng may, bà vẫn cho ta đây bú sữa.

Đến khi dứt sữa, liền nói không muốn nuôi ta đây nữa. Thế nên, ta đây liền rời khỏi hang động quen thuộc đến một nơi hoàn toàn xa lạ.

Tại nơi này, bản tọa quen nhóc đồng bọn mới. Nó là hài tử của Hạnh Hoa tinh và nhân loại. Cả tên tuổi và tướng mạo, bản tọa đều nhớ không rõ. Chỉ nhớ nhóc đó khi cười lên thì hết sức ngọt ngào.

Lão phu theo bản năng liền ghét nó lắm, nhưng phải kết làm bạn bè với nó. Bởi toàn bộ thức ăn hằng ngày đều do nhóc con kia mang đến. Nếu không có nó, lão phu hẳn sẽ chết đói mất. Một ngày, lão phu đã gặp được thân phụ của nhóc con —— Hạnh hoa tinh. Lần đầu tiên thấy tên đó, mắt lão phu tưởng như đui mù, dáng vẽ dịu dàng tươi cười, mùi hương dễ chịu, cái ôm ấm áp, cứ khiến người khác mơ mộng muốn ở mãi trong vòng tay đó, mãi mãi hưởng thụ cảm giác bình yên yên ổn.

Thế nhưng hắn lại là thân phụ của nhóc kia. Tại sao không phải là của ta đây? Ông Trời ơi, sao ông luôn bất công như vậy? Vì sao bọn người kia cứ đơn giản là có được tất cả?

Lòng ngầm ấp ủ, cứ lớn dần lên, rồi từ từ mạnh bạo. Vào mùa đông lạnh giá nào đó, chúng bản tọa chạm mặt Thao Thiết trong truyền thuyết. Một nửa người nửa yêu cùng một tiểu hồ ly yếu ớt sao có khả năng chống lại ác thú đang đói khát?

Nhóc kia rơi ngay vào mồm Thao Thiết, lót dạ cho cái bao tử đang cồn cào. Ta đây trốn sau tảng đá, run lên từng trận. Rất nhanh sau đó, Hạnh đến, đẩy lùi Thao Thiết. Ôm lấy hài cốt của nhóc kia hết sức bi thương, thống khổ tưởng chết đi được. Sau đó, ta đây xuất hiện, khóc ào ạt trong lòng hắn, cảm thương đến độ run rẩy toàn thân, tìm lấy sự che chở từ hắn.

Tất cả đều như tính toán, tên đó coi ta đây như thế thân của nhi tử mình. Toàn bộ yêu thương đều đặt lên người ta đây. Đôi mắt điềm đạm như nước kia chỉ nhìn mỗi một hồ ly ta đây mà thôi. Ta đây ghé sát vào vòng tay ấm áp kia không kiềm được hạnh phúc mà mỉm cười.

GÃ vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết, kẻ cầm tay con mình đẩy vào sào huyệt của Thao Thiết là bản vương.

Ta đây chiếm được cha của nó.

Ngày lại ngày an tĩnh và yên bình chầm chậm trôi qua. Vì mất đi hài tử, Hạnh luôn thích nhặt những động vật nhỏ bị thương về nuôi. Nhưng bọn chúng cứ lần lượt biến mất khỏi Hạnh. Bản tọa nói với Hạnh là chúng muốn rời đi. Thế nhưng sự thật chỉ mình bản tọa được biết, thật ra toàn bộ đều đã vào bụng của bản tọa.

Đông qua xuân đến, lão phu đã trưởng thành, nhưng không muốn rời khỏi Hạnh. Lý do thì lão phu cũng không rõ cho lắm. Hạnh lại bắt đầu lo lắng, liều chết dạy lão phu luyện pháp môn. Lão phu tự thấy mình ngu ngốc, hao tâm tổn lực như thế lại chẳng tiến thêm bước nào.

Như vậy sẽ có một ngày, một ngày nào đó lão phu phải rời xa Hạnh.

Ta đây không muốn rời xa gã. Sợ Hạnh cô đơn, nhưng lại càng sợ.

Rời xa vòng tay ấm áp kia rồi, bản vương có thể lần thứ hai tìm được nữa không?

Ta đây không muốn bỏ cuộc. Ta đây biết cơ hội ngày nào đó sẽ đến, nên trước mắt chỉ cần lẳng lặng ngủ đông thôi.

Cơ hội, đến. Nhưng lão phu thật không ngờ đi kèm với cơ hội là nguy cơ.

Có một Thái Tuế mới lớn bị ăn mất nửa phần thân thể, bê bếch máu ngã rạp bên đường. Chỗ máu của gã nhỏ xuống ở đâu thì cây cối xanh tốt trổ hoa đến đó.

Thái Tuế quả nhiên là liều thuốc bổ tối trân quý.

Nhìn tên đó không hề vút qua, bản vương biết cơ hội đã đến rồi. Đáng tiếc lòng thương hại của Hạnh lại trỗi dậy mênh mông, dám dùng linh khí của mình chữa thương cho tên đó, còn giấu tên đó trông hốc cây, trốn tránh bọn yêu quái đang tìm đến.

Hốc cây kia là của ta đây mà!

Lão phu bất mãn, nhưng lý trí nói cho lão phu biết lúc này không thích hợp phát tiết.

Ta đây nhìn thân thể đang hấp hối kia mà nuốt nước bọt.

Bọn yêu quái trong núi tìm hết nữa năm, có vài lần còn mò đến hốc cây làm lão phu và Hạnh sợ chết khiếp. Nửa năm sau, chúng cuối cùng cũng bỏ cuộc, tụm năm tụm ba thất vọng rời đi.

Mắt bản tọa lần thứ hai nhìn vào thân thể tiểu Thái Tuế kia.

Ta đây hỏi bâng quơ, vì sao Hạnh không ăn gã đi. Phải biết rằng, ăn chút thịt của Thái Tuế thì công lực tăng thêm cả mười mấy tầng. Hạng kiên quyết lên án loại hành động này. Tên đó cứ vịn vào lý do là tu đạo phải đến nơi đến chốn, loại chuyện nguy hại thần vật này tuyệt không cho làm.

Lão phu thầm cười nhạt.

Máu thịt của Thái Tuế là thuốc bổ tối trân quý trong thiên hạ. Đã vậy, sau khi trưởng thành bất luận là thần lực hay địa vị đều cao cao tại thượng. Chúng vừa sinh ra đã hưởng sự che chở hết sức mật thiết của thiên đình, chỉ đơn giản là thụ hưởng mà thôi.

Thế nhưng, Thái Tuế lúc còn nhỏ rất mong manh thật dễ bị ức h**p. Như tên này dám ngang nhiên trốn khỏi sự bảo hộ của thiên đình thật hiếm thấy. Nếu bỏ qua cơ hội này, tuyệt sẽ không có lần sau.

Đã được ông trời hậu đãi như vậy, lý nào không đáp lại cho có chút công bằng?

Là hắn thiếu ta đây, bởi ta đây chỉ có mình là tất cả, trừ Hạnh ra, cái gì cũng không có.

Bản vương không muốn chết, không muốn rời xa Hạnh.

Bản vương cần phải đắc đạo.

Cứ ôm ấp suy nghĩ như vậy, bản tọa lén uống máu từ miệng vết thương của hắn chảy xuống.

Tại sao không cắn hắn?

Vì lão phu không muốn làm Hạnh ghét mình. Cho nên, Hạnh cứ cho rằng lúc lão phu chăm sóc vết thương cho tên Thái Tuế kia, đã vô tình uống phải mà thôi.

Dù sao cũng không uổng công vô ít.

Tiểu thái tuế tính tình thoải mái, cũng không phiền trách gì. Bản vương thuận lợi kết thành bạn thân với gã.

Quá trình thoát khỏi hình thú quả là hết sức khổ cực. Tuy có máu của Thái Tuế trợ giúp, luyện tập không có gì trở ngại. Nhưng sự tình này cứ như lột da róc xương mà ra, khiến bản vương thống khổ tưởng chừng chết đi sống lại.

Hạnh cũng không thường lui tới lo lắng cho ta đây như trước. Chỉ là lúc ta đây đau đến độ không chịu nổi sẽ vuốt vuốt lông ta đây, an ủi vài câu, thế thôi.

Khoản thời gian này cuối cùng lão phu cũng suy nghĩ, hay là tên đó không hề yêu lão phu.

Bản vương đã quen với hương vị của gã, lỡ như gã không yêu bản vương thì phải làm sao bây giờ?

Bản tọa bắt đầu gặp phải uy h**p. Hạnh vì sao lại quên đi bản tọa.

Trước đây bản vương làm việc gì cũng đều xóa đi dấu vết thật sạch sẽ. Hạnh vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được. Vậy chỉ còn nguyên nhân tối hậu.

Thái tuế ngu ngốc kia.

Cứ chăm chăm dưỡng thương trong hốc cây, chiếm giường của bản tọa, chiếm luôn cả toàn bộ sự chú ý, chiếm lấy Hạnh của bản tọa. HẮN đến khi nào mới chịu rời đi?! Đến tột cùng thì khi nào mới chịu rời khỏi nhà bản tọa! Rời khỏi Hạnh!

Ta đây vừa gian khổ luyện tập, vừa nôn nóng chờ đợi. Ngày ngày đều nhìn trăng ngắm sao cầu xin cho vết thương của Thái Tuế ngu ngốc kia mau lành một chút, để gã nhanh chóng rời đi.

Sau đó, trả Hạnh lại cho bản vương.

Ông trời lại một lần nữa không đoái hoài đến thỉnh cầu của ta đây. Ánh mắt của Thái Tuế ngu ngốc càng lúc càng nhìn Hạnh khác lạ. Trong đó cuồn cuồn sóng tình hừng hựt rực lửa. GÃ cố ý kêu khóc in ỏi, bảo là đau nhứt rồi nhào ngay vào lòng của Hạnh, miệng cười gian trá, hưởng thụ hương thơm chỉ thuộc về ta đây.

Lão phu giận run rẩy, tưởng chừng có thể lôi tuột hắn xuống, tưởng chừng có thể vặn nát tay hắn. HẮN sao có thể nhìn Hạnh của lão phu như vậy, hắn sao có thể độc chiếm vị trí đang thuộc về lão phu?!

Muốn nhiều như thế, nhưng lão phu vẫn phải nhịn. Dù sao, đối phương không phải là sinh vật bình thường. Chưa thấy thực lực của gã mà lao vào gây chuyện thì phần thắng cho mình chỉ bằng không.

Thế nhưng, thế nhưng…

Thế nhưng Hạnh, gã bản tọa đã thay đổi! GÃ chỉ vì nhận được hoa của Thái Tuế ngu ngốc kia tặng mà mỉm cười. Chỉ vì nghe những lời vô sỉ của Thái Tuế ngu ngốc kia mà lén lút đỏ mặt. Chỉ vì một cái đụng chạm vô ý của Thái Tuế ngu ngốc kia mà lòng lại hoảng lên, tim đập dồn dập tưởng chết.

Bản tọa mắt nhìn lòng nghĩ. Bản tọa đã sống với Hạnh lâu như thế là lần đầu tiên nhìn thấy tên đó thất thường. Bản tọa không biết những xúc cảm kia mang ý nghĩa gì, chỉ là theo bản năng cảm thấy tức giận và lo lắng.

Bản tọa muốn đoạt lại hạnh, giả bệnh, chơi xấu khóc rống hết nửa đêm, bao nhiêu thủ đoạn đều đem ra dùng. Nhưng kết quả chẳng ra gì. Thậm chí, thậm chí bản tọa đọc được từ sâu trong mắt Hạnh đang thiếu dần sự kiên nhẫn.

Lần đầu tiên bản tọa cảm nhận được cảm giác bất lực. Bản tọa ở lì trong núi hờn dỗi hết ba ngày. Hạnh cũng đã ba ngày không tìm bản tọa, không hề chủ động bảo bản tọa về nhà.

Ta đây thua sạch sẽ.

Thời kỳ trưởng thành của dã thú đã đến. Ta đây dùng cớ này để ngày càng xa nhà, không muốn nhìn bọn tên đó nồng cô ấy ân ái. Thế nhưng Hạnh lại không chịu buông tha ta đây. Mỗi khi trừu sáp trên người giống cái. đầu ta đây chỉ có gương mặt của tên đó, gương mặt của tên đó mà thôi.

Bản vương cuối cùng đã hiểu rõ.

Bản vương thương Hạnh, bản vương muốn Hạnh thuộc về mình, muốn cùng hắn ***, muốn cùng hắn vĩnh viễn ở cùng một chỗ.

Muộn rồi sao?

Nhớ lại, khi bản tọa về đến nhà Hạnh. Thái tuế chính là đang ở đây, hắn thấy bản tọa về thì có chút ngạc nhiên, sau đó tức thì giả làm bộ dạng người lớn. Dạy bảo bản tọa sao cứ mãi vui chơi đến nỗi quên cả đường về, làm Hạnh lo lắng như thế. Tiếp theo lại bừng bừng hưng phấn nói cho bản tọa biết, hắn đã được ca ca cho phép sau khi trưởng thành sẽ cưới Hạnh làm vợ. Mà Hạnh cũng đồng ý rồi.

Hạnh đồng ý rồi sao?

Sấm sét giữa trời cũng không đủ để hình dung cảm giác của bản vương lúc đó.

Người đầu tiên phản ứng là bản tọa. Bản tọa dùng móng của mình, dùng răng của mình có sức xé nát bộ mặt kêu ngạo kia. Đáng tiếc chỉ trầy một chút thôi!

Thái tuế thật không ngờ lão phu sẽ có phản ứng này. Chúng lão phu đánh đến trời đất tối tăm. Lão phu bị thương rất nặng, nên tròn một năm sau đều là trải qua trên giường.

Chẳng phải lão phu lười biếng khổ luyện, đến một Thái Tuế vị thành niên cũng đánh không lại. Mà là….

Ta đây cố ý.

Bản tọa muốn khiến Hạnh phải phiền não, phải day dứt, phải lo lắng….

Phải… không thể vứt bỏ bản vương được.

Bị thương 1 năm tròn, bản tọa cứ quấn lấy tay áo của Hạnh, đêm nào cũng khóc ròng, nói với tên đó, cầu xin tên đó đừng vứt bỏ bản tọa. Chỉ cần Hạnh rời bản tọa một chút, bản tọa liền rống lên thống khổ rồi cắn đứt động mạch nơi cổ tay.

Mục đích của bản vương đã đạt được.

Hạnh cứ thế mà chẳng thể nào rời khỏi người ta đây. Ta đây lần thứ hai lại nhận được cái ôm ấm áp và hương thơm say lòng người của hắn ta đây. Một ngày, Thái Tuế muốn Hạnh ra ngoài, hai người liền cãi nhau.

Nhìn bóng dáng đang rời đi của Thái Tuế ngu ngốc kia, ta đây đắc ý cười, đồng thời cũng là hai hàng nước mắt đang lã chã rơi xuống.

Hạnh phúc này có thể kéo dài được bao lâu?

Thấy thân ảnh càng ngày càng cô đơn của Hạnh, ta đây cũng cảm thấy đầy tuyệt vọng.

Hạnh cứ lặng lẽ từ chối bản tọa, nhưng đầu bản tọa cứ tràn ngập yêu thương không hình không sắc.

Ngây thơ, quá ngây thơ.

Hạnh, cậu cho là làm như vậy sẽ có thể khiến ta đây trở lại vị trí làm nhi tử sao? Được, có thể, ta đây có thể trở lại làm con, thế nhưng điều kiện là cậu vĩnh viễn không được yêu ai khác. Chúng ta đây sẽ bên nhau vĩnh viễn, dựa dẫm vào nhau dù cho thân phận là cha ta đây và nhi tử đi chăng nữa….

Yêu nặng nề và mãnh liệt khiến bản vương hít thở không nổi.

Sau khi thương thế lành hẳn bản tọa bắt đầu ph*ng đ*ng, cứ bước trên đường tà đạo đối lập với Hạnh —— hấp thụ tinh nguyên của nhân loại để tu đạo. Phát hiện hài tử không đi đúng hướng khiến lòng Hạnh nóng như lửa đốt. Mỗi khi hắn bản tọa lên giọng trách mắng là bản tọa lại hỏi thẳng hắn bản tọa, tại sao không chấp nhận tình yêu của bản tọa. Chỉ cần hắn bản tọa chấp nhận, bản tọa sẽ tức thì dừng lại tất cả hành động đáng lo kia. Hắn bản tọa nghẹn lại không trả lời, chuyện cũng không giải quyết được gì.

Hạnh không thể trả lời được câu hỏi tại sao của ta đây. Ta đây cũng không hỏi hắn nữa.

Ngày qua tháng lại, cũng đến lúc để trả đũa, nói cách khác là đến lúc khôn lớn. Thái Tuế trưởng thành ắt sẽ tự thu được thần lực cuồng ngạo thiên hạ. Thế gian này, yêu vật chống lại họ rất ít, mà cửu vĩ hồ là một trong số đó. Trước khi hắn trưởng thành, bản vương phải tức thì luyện thành cửu vĩ hồ. Bản vương có dự cảm là hắn sẽ trở lại, cùng bản vương tranh đoạt Hạnh.

Nhưng, ta đây đã xem thường khát vọng của Hạnh, có lẽ nên gọi là tình yêu của Hạnh mới đúng.

Cũng quên mất, đến thiên giới cũng có thể vì những mối quan hệ mà làm việc gian lận.

Thiên kiếp của bản vương đến sớm hơn 3 năm.

Hai hàm răng trên dưới cứ va vào nhau. Bản tọa thấy sấm sét từ xa cứ cuồn cuộn kéo đến. Nói đúng ra là sự nổi giận kinh khủng. Thái Tuế ngu ngốc kia, đối phương cho rằng làm vậy là bản tọa có thể nhường nhịn rời xa Hạnh?

Lão phu cười nhạt, phải thừa nhận, hắn dụng chiêu cũng rất ngoan độc.

Nhưng gã lại quên mất lão phu là hồ ly. Xét ở phương diện nào đó Đỗ Quyên và hồ ly là giống nhau.

Lão phu xoay người, không chút do dự chạy về nơi của Hạnh. Sấm không ngừng bổ xuống bên cạnh, thiêu trụi cả một mảnh núi lớn.

Hạnh, đối phương cho bản vương nửa cuộc đời hạnh phúc và đau đớn. Giờ bản vương trả cho đối phương một lựa chọn:

Cứu bản vương, đừng từ bỏ bản vương.

Cứu lão phu là sẽ tiếp nhận lão phu.

Mất đi ngươi ta đây, ta đây nguyện chết.

Cho dù chết, bản vương cũng sẽ không để Thái Tuế ngu ngốc kia đạt được. Nếu chết bản vương sẽ ấn vào bức tranh trong lòng cậu một dấu hiệu bằng máu, để cậu vĩnh viễn cũng không quên được bản vương….

Để cậu và Thái Tuế ngu ngốc kia cùng bên nhau nhưng luôn phải nhớ về ta đây…

Những tưởng….

Ta đây thấy tên đó ngay trước mắt. Tên đó ôm lấy ta đây, dường như trở về thời thơ ấu khờ dại, thời điểm mà Hạnh thuộc về ta đây.

Con à… bản vương đã bức con đến nông nỗi này sao….

Tai truyền đến lời nghẹn nghào của Hạnh.

Sau đó tên đó liền đưa người nghênh đón ánh chớp sáng đến chói mắt….

Bầu trời trong chớp mắt sáng lại, một đám lửa đỏ đang hừng hựt cháy, như loáng thoáng lưu lại dấu vết tội ác vừa mới đây thôi.

Hạnh?

Bản thể khổ luyện trăm năm của Hạnh trong thoáng chốc đã hóa thành tro bụi.

Lão phu suy sụp ngã xuống đất.

Kết thúc này là bản vương đã thua rồi.

Hạnh, Hạnh, Hạnh!

Bản vương không ngừng gọi to tên Hạnh, mắt khô khốc không thể chảy ra được nước mắt. Tiếng cười như tự mồm bản vương phát ra, quỷ dị giòn giã, cười đến độ trào ra huyết nóng.

Thái Tuế ngu ngốc đến, mắt đỏ đậm đánh cho ta đây trở về nguyên hình. Nhưng hắn ta đây không lấy mạng ta đây, bởi hắn ta đây đã hứa với Hạnh.

Sinh nhi là một đứa bé đáng thương, sau này dù xảy ra chuyện gì, xin người đừng tổn thương đến nó.

Hạnh!

Cậu là có suy nghĩ gì. Đến tột cùng bản vương phải làm sao mới có thể cùng cậu ở cùng một chỗ?

Thái tuế!

Cậu là một thằng ngốc, đã hứa rồi thì xem như thánh điển mà nhất nhất tuân theo.

Rõ ràng người đã chết rồi….

Rõ ràng Hạnh đã tan thành tro bụi….

Thu qua đông lại đến, bản vương vẫn canh giữ không chịu rời khỏi mảnh đất trơ trọi này. Hắn bản vương là của bản vương, của bản vương….

Tuy miễn cưỡng có thể dời đi kẻ địch, nhưng nhà bị hủy vẫn là của bản tọa….

Một người không có nhà, không có người thân.

Hạnh, cậu ở đâu?

Trả lời lại bản tọa chỉ có gió lạnh tàn tạ. Hoa tuyết trắng ngần chậm chạp rơi xuống, lông dù dầy cách mấy cũng không chống lại được mùa đông giá lạnh.

Hạnh, bản vương lạnh.

Vốn định sẽ ở mãi đây đến khi chết già.

Bỗng một cơ hội thôi thúc bản tọa rời khỏi chỗ này.

Bởi một điểu yêu nho nhỏ nhiều chuyện, bản vương phát hiện bản vương bí mật của Thái Tuế.

Bay qua ngọn núi này, hướng về phía đông, tại con sông đối diện, có một thôn trang nho nhỏ, trong thôn chó một nhà họ Vương. Vào năm nhâm nhà này sinh được một bé trai. Hài tử vừa sinh thì cây hạnh trong vòng trăm dặm quanh đó chỉ qua một đêm mà nở rộ hoa.

Hạnh!

Về phần ruộng đồng bỗng nhiên phì phiêu lợi lộc thì không cần phải nói, khẳng định là do Thái Tuế làm. Ta đây khinh bỉ lạnh lùng hừ. Nếu là ta đây, thế này có đáng là gì. Từ đất đai đến sông nước đều có giới hạn thôi. Ta đây sẽ cho Hạnh cuộc sống tốt hơn rất nhiều.

Thế nhưng làm thế nào để không hay không biết mà đoạt lại chuyển thế của Hạnh từ tay Thái Tuế? Phải làm sao để ngăn mọi người nhìn trộm Hạnh?

Toàn núi đều thoang thoảng hương thơm của hoa hạnh, lão phu khua chiên giống trống bắt đầu triển khai kế hoạch giành lại Hạnh.

Lần này lão phu sẽ kiên nhẫn thêm nữa. Sẽ từ từ nhẫn nhịn đợi Hạnh yêu lão phu, yêu đến không gì kềm được.

Lần này hẳn sẽ có một kết thúc tốt đẹp.

Bản vương cứ vững tin như thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8