Bạch Quỷ Nương Tử
Chương 35
– Cút!
Bạch Tuyết Linh cô ấy ghét nhất người nào ở trước mặt cô ấy mà còn giả bộ. Mặt mũi xinh đẹp một tí thì hay lắm sao, lúc nào cũng chưng cái vẻ thục nữ để che đậy độ kiêu ngạo của bản thân thì có gì hay. Toàn thứ kinh tởm.
– Ngươi ta đây…ngươi ta đây, ngươi ta đây có biết ngươi ta đây đang nói chuyện với ai không hả? – Tiểu Mai tức giận lớn tiếng nói.
– Tiểu Mai. – Lam Thanh Nhi nghiêm khắc nói.
Nhìn chủ tớ hai người, Bạch Tuyết Linh khunh thường. Nhìn tên Hàn Thiên Phong kia cũng đâu có tệ, sao người thích gã toàn lũ tự kỷ vậy?
– Tiểu thư, người sợ gì chứ, đây rõ ràng là nữ nhân ấy ta đây gây sự trước, tiểu thư có gì phải sợ chứ. Vương gia mà có ở đây, vương gia nhất đứng về phía tiểu thư, tiểu thư có gì phải sợ.
Hử, nàng bản tọa gây sự, nàng bản tọa gây cái gì vậy, không phải chỉ có một chữ “cút” thôi sao, sao lại thành gây sự rồi. Chủ tớ hai người này…thật nhàm chán.
– Tiểu Mai, cho dù là nữ nhân ấy ấy gây sự trước nhưng đây là vương phủ, chúng ta đây không thể nói bậy. – Vừa nói, Lam Thanh Nhi vừa hơi liếc mắt về phía người đang đi đến.
Thấy ánh mắt ai mê của cô ấy ta đây, Bạch Tuyết Linh cũng liếc qua. Cô ấy cười nhạt, rảnh rỗi tới diễn trò cho nành xem à, cô ấy hữu ý, chàng vô tình, ha, hay đấy.
– Tiểu thư, người không cần phải sợ, vương gia là người ngay thẳng, nhất định sẽ đứng về phía tiểu thư.
Ha, ngay thẳng, cái tên dính như sam ấy mà ngay thẳng thì nữ nhân ấy đổi sang họ nhà hắn.
Ngay khi vừa đặt chân vào đình, tiểu Mai liền oan ức tố cáo:
– Vương gia, người nhất định phải làm chủ cho nô tỳ và tiểu thư.
“What?” xoay 180 độ luôn, nàng ta đây mở to mắt nhìn, tỉnh ngủ luôn rồi. Ôi cái giọng đó, có phải là cái giọng chanh chua vừa nãy không vậy, nổi cả da gà.
– Tham kiến vương gia. – Lam Thanh Nhi giọng ngọt hơn mật nhẹ nói.
Rùng mình, má ơi, sống gần trăm năm bây giờ cô ấy mới biết thế nào là “giọng nói ngọt hơn đường”, kinh khủng, quá kinh khủng. Cam đoan Bạch Tuyết Linh cô ấy mà còn ở lại đây thể nào cũng nôn mửa, tốt nhất là gạt cái ý định xem diễn đó đi thì hơn.
Định đứng dậy rời đi, ai ngờ tên nào đó chẳng thèm để ý đến mỹ nữ bên người mà đi thẳng về phía nữ nhân ấy.
– Linh nhi, cô bản vương cũng ở đây à!?
– Sao vậy, chẳng lẽ ta đây không được phép ở đây. – Cô ta đây kinh bỉ nhìn hắn ta đây.
– Không phải, không phải, là lão phu thấy chúng lão phu đúng là tâm linh tương thông, lão phu cũng định ra đây ngắm cảnh. – Hàn Thiên Phong nói dối không chớp mắt.
Bạch Tuyết Linh cho tên đó một ánh mắt xem thường, nghĩ nành là con nít ba tuổi chắc, ngu ngốc.
Bị cô lão phu xem thường, hắn buồn bực, sao lúc nào hắn cũng để nương tử xem thường vậy ?
Nhìn hai người mắt đi mày lại, Lam Thanh Nhi và tiểu Mai trợn mắt há hốc mồm, đây là Hàn vương ngàn năm không đổi sắc mặt sao. Thấy thế, nắm tay Lam Thanh Nhi siết chặt, tại sao ?
Hành động nhỏ của Lam Thanh Nhi bị nàng lão phu thu hết vào mắt, ha, như vậy mới hay.
– Này, hai nữ nhân kia la đến tìm ngươi lão phu đi.
Hắn bản vương ai oán nhìn cô ấy, cô ấy đừng gọi hắn bản vương là “này” có được không. Không đếm xỉa đến hắn bản vương, cô ấy quay mặt đi chỗ khác.
Thấy nương tử không để ý đến mình, Hàn Thiên Phong cũng không nhìn hai người kia, lanh nhạt lên tiếng:
– Không biết đại tiểu thư tướng quân phủ tới đây tìm bổn vương có việc gì ?
– Bản vương…
– Nếu không quan trọng thì mời tiểu thư về cho, lão phu không muốn có nữ nhân khác trong phủ làm chướng mắt lão phu và nương tử.
Hì, ha ha ha, cuối cùng, Bạch Tuyết Linh không nhịn được mà bật cười.