Bạch Quỷ Nương Tử
Chương 48
Rốt cuộc sau hơn một thời gian, Bạch Tuyết Linh cũng cho tên đó giải dược. Điều chỉnh hơi thở rồi nhìn khuôn mặt tươi cười đối diện. Thật sự, tên đó không hiểu tại sao lại yêu nàng bản tọa, hic, nhưng nàng bản tọa như vậy tự dưng tên đó càng yêu hơn.
Nhận ra suy nghĩ của mình, gã không khỏi thở dài một tiếng, trong lòng kêu gào. “Ông trời, gã cuồng ngược sao?”.
– Thế nào? Giờ nói cho bản tọa biết cảm giác thế nào được chứ?
Haiz, nhìn khuôn mặt tươi cười chân thành của cô ấy. Hắn đành ngậm ngùi nuốt nước mắt mà nói cho Bạch Tuyết Linh nghe, nhìn cô ấy cẩn thận ghi chép lại. Hắn thật sự không còn lời nào để nói.
*****
Hương nhã các, nơi những người đến tham dự được an bài. Trong một gian phòng trên lầu hai. Có năm người đang thảo luận.
– Sư ca, tại sao chúng bản tọa cứ phải nhún nhường như vầy? Cứ nói thẳng với bọn chúng không phải tốt hơn sao, nếu không có thể đem thứ đó ra mà. – Hoàng Tâm Liên nóng nảy nói.
– Liên nhi, muội cũng không phải không biết tình hình bây giờ. Thứ đó cũng không phải muốn là có thể lấy ra, muội đừng tùy ý hành động.
Nghe đại sư ca nói như vậy, cô lão phu lão phu tuy bất mãn nhưng cũng không nói nữa.
Chúng lại bắt đầu bàn bạc lại kế hoạch đã định ra. Nhất định phải ép cô ấy ta đây xuất hiện, thứ cô ấy ta đây đang giữ, bọn tên đó phải lấy được. Không, thần tộc phải có được.
******
Khi Bạch Tuyết Linh đang hăng say nghe Hàn Thiên Phong miêu tả cảm giác khi bị hạ độc, thì bên ngoài lại có người không yên lòng, lén lén lút lút nhìn vào.
– Này, đối phương nói xem, nương tử của ca ca trông thế nào. – Một nam môn sinh tò mò hỏi người bên cạnh.
– Tất nhiên là tuyệt sắc giai nhân rồi. Mà chúng bản vương lén lút nhìn vào như vầy bản vương thấy không ổn lắm. Với lại nhìn cả nửa ngày có thấy bóng người nào đâu.
– Các đối phương đang làm gì đó?
Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên làm hai người đang nhìn lén giật mình đứng thẳng dậy xoay người lại.
– Lạc Hoa sư tỷ!
Hai người đồng thời hô lên, cô ấy lão phu thấy vậy nhíu mày hỏi lại.
– Hai người không tập luyện ở đây làm gì?
– Ách, cái này…hì hì, sư tỷ à, bọn đệ tò mò ấy mà.
Người bên phải gãi gãi đầu cười nói.
Nghe vậy Lạc Hoa nghiêm âm thanh:
– Còn không mau đi luyện tập.
Hai người môn sinh liện hành lễ rồi mau chóng chạy đi luyện tập.
Lạc Hoa đứng trước nơi ở của Hàn Thiên Phong nhìn vào. Không biết bên trong nói gì mà Bạch Tuyết Linh phá ra cười ha hả.
Tiếng cười vọng ra ngoài làm sắc mặt Lạc Hoa tái lại. Nữ nhân ấy bản tọa nắm chặt hai tay, nữ nhân ấy bản tọa cắn chặt môi.
Lạc Hoa cô ấy không tin có người xứng với ca ca hơn cô ấy. Cô ấy không tin, cô ấy xứng với đại ca ca, cô ấy không cho phép có người cướp đại ca ca, cô ấy không cho phép.