Bạch Quỷ Nương Tử
Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-08-02 09:45:20 | Lượt xem: 6

Trên đài cao, Bạch Tuyết Linh ngồi bên phải Long Vô địch. Cô ta đây thản nhiên nhìn những trận so tài phía dưới mà bỏ qua những ánh mắt nóng rực đang nhìn mình.

Dĩ nhiên những trận đấu này đối với Bạch Tuyết Linh mà nói chẳng có gi thú vị.

Đợi một hồi cuối cùng cũng kết thúc, dĩ nhiên phần thắng đều trong dự liệu của cô ta đây và mấy tên kia nên chănge có gì ngạc nhiên.

Ngay lúc trao giải, học trò thần tộc liền kiêu ngạo nói:

– Bản vương không cần cái tước hiệu nhảm nhí này của các đối phương. Như các đối phương biết chúng bản vương từ đâu tới, vậy thì không cần nhiều lời nữa. Bọn bản vương chỉ cần nàng bản vương bản vương đi theo chúng bản vương.

Nghe thế mọi người xôn xao hẳn lên. Các môn sinh thì càng thêm tò mò Bạch Tuyết Linh là ai mà lại ngồi cạnh trưởng môn, đã thế mấy tên phách lối kia còn muốn nàng bản tọa bản tọa. Nàng bản tọa bản tọa là ai?

– Cái này… – Long Độc nhất vô nhị khó xử nhìn Bạch Tuyết Linh.

Nàng bản tọa cũng không nhìn tên đó mà đứng dậy, tiếng nói không chút cảm xúc nói:

– Đi thôi.

Sau đó phi thân bay ra ngoài, năm người kia theo sát phía sau. Những trưởng môn khác muốn đi theo nhưng bị Long Độc nhất vô nhị cản lại.

Nữ nhân ấy đã nói với hắn rồi. Không được cho bất kỳ ai can dự vào. Cho nên hắn chỉ có cách này mà thôi. Chỉ hy vọng mọi việc sẽ ổn.

Rời khõi Thanh Phong sơn đến một ngọn núi hoang vu không người ở cách đấy năm dặm. Bạch Tuyết Linh đứng dựa người vào thân cây, đôi mắt khép hờ nhìn năm người đám người kia.

– Đối phương là Bạch Tuyết Linh!?

Đại ca ca thấy Bạch Tuyết Linh không thèm để ý thì nhíu nhíu mày tức giận.

– Tìm bản vương có việc gì?

Hoàng Tâm Liên nghe vậy liền tức giận cầm thần lệnh giơ lên.

– Nghiệt chủng to gan thấy thần lệnh còn không quỳ xuống.

Cả người Bạch Tuyết Linh lạnh hẳn đi, hàn khí tỏa ra như đóng băng cả chỗ cô ta đây đang đứng.

– Hừ, thần tộc các ngươi ta đây quả nhiên thiếu giáo dưỡng.

– Cậu…- Cô ấy lão phu tức giận muốn cãi lại nhưng lại bị Lăng Hải Vân ngăn lại.

Khải Thiên thấy vậy liền lên tiếng:

– Bạch Tuyết Linh, đối phương nên nhớ thân phận của mình.

Bạch Tuyết Linh cười lạnh lùng:

– Thận phận? Nói nghe thử xem.

Khải Thiên cũng đáp lại cô ấy một câu:

– Diệt tộc, vậy đối phương nghĩ mình là thân phận gì?

– Ha, diệt tộc, bản vương chỉ biết bản vương giết một đám tâm lang cẩu phế thôi nha, sao? Đám còn tệ hơn súc vật đó là người thân của các đối phương à?

– Ngươi ta đây…Bạch Tuyết Linh, ngươi ta đây đừng rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. – Hoàng Tâm Liên tức giận.

Bạch Tuyết Linh cũng chẳng thèm nhìn cô ấy ta đây mà cười lạnh lùng nhìn chúng.

Khương Họa Thần không nhìn nữa mà lên tiếng:

– Đối phương nên nhớ trong người đối phương đang chảy dòng máu của lang tâm cẩu phế.

– Đúng thật, cho nên bản tọa thấy kinh tởm chính mình.

Nghe vậy hắn lão phu nhíu mày, huyết thống thần tộc cao quý mà bị nữ nhân ấy lão phu xem là một thứ kinh tởm thì chắc chỉ có nữ nhân ấy lão phu.

– Nể tình cậu là người cuối cùng của tộc hậu duệ, chỉ cần cậu đem thứ đó đưa cho chúng bản tọa, chúng bản tọa liền tha cậu lần này.

– Nếu ta đây không đưa thì sao?

– Vậy thì đối phương phải theo chúng lão phu về thần tộc.

Bạch Tuyết Linh nhún nhún vai.

– Hết cách, theo các đối phương vậy.

– Ngươi lão phu…thứ đó đâu? – Khải Thiên nhíu mày.

– Tiếc quá, lúc đó bản tọa chướng mắt tất cả mọi thứ nên hủy luôn rồi. – Nữ nhân ấy thản nhiên nói.

– Cậu… cậu có biết đó là gì hay không, sao cậu dám… – Hoàng Tâm Liên tức quát.

Nghe thế Lăng Hải Vân đăm chiêu như có điều suy nghĩ. Sau đó liền nói:

– Quả thật lão phu không cảm nhận được chút gì của thứ đó, có lẽ đúng theo cô lão phu lão phu nói. Hoặc nó bị cô lão phu lão phu giấu đi rồi.

– Trước hết cứ mang nàng bản tọa bản tọa hồi thần tộc rồi tính sau, dù sao trong tộc còn cần nàng bản tọa bản tọa.

Khương Họa Thần nói xong định tiến lên bắt Bạch Tuyết Linh thì cả người vô lực vừa lạnh vừa nóng đau đớn khó chịu. “Á” tiếng hét làm tên đó chú ý nhìn bốn người còn lại cũng bị như tên đó.

Khương Họa Thần hung tợn nhìn cô lão phu.

– Cậu…

Nàng bản tọa vẫn lười biếng dựa vào thân cây nhìn mọi việc trước mắt cười nhạt. Hừ, Bạch Tuyết Linh nàng bản tọa ngay cả mấy tên nhãi này mà còn không hạ độc được thì sao xứng với danh “Bạch Quỷ”.

– Ha, có nhìn lòi mắt cũng không ai cứu các đối phương được đâu.

– Cậu…cậu dám…- Hoa Vân Lan vô lực nói.

Bạch Tuyết Linh mắt lạnh nhìn lũ người kia, cất giọng hàn băng:

– Có gì mà không dám, ngay cả một đại gia tộc lão phu còn dám giết thì các đối phương có là gì.

“Aaaaa” tiêngq hét thảm vang lên, bàn tay của Hoàng Tâm Liên giờ đang nứt ra từng miếng, từng miếng một, máu tuôn ra ào ạt. Cả người cô ấy lão phu khổ đau như bị xẻo từng lớp da, từng miếng thịt…

Bốn người kia cũng không khá hơn gì, cơ thể bắt đầu thối rữa rụng rời, nhưng lại ngứa đến phát điên. Hay cả người đau quằng quại tứ chi không ngừng chảy máu thảm hại hết sức…

Vậy mà người gây ra chuyện này đang dựa vào cây nhàn nhã nhìn lũ người kia thống khổ cực cùng.

– Ngươi lão phu…ngươi lão phu…sẽ phải hối hận.

Vì pháp lực chưa khôi phục hoàn toàn nên Bạch Tuyết Linh không cảm nhận sự bất thường của Khương Họa Thần bóp nát thứ gì đó trong tay. Đến khi phát hiện thì muộn rồi.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8