Bạch Quỷ Nương Tử
Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-08-02 09:45:35 | Lượt xem: 12

Trong hang động âm u lạnh lùng, từng đơt hàn khí phát ra lạnh thấu xương. Từng hơi lạnh như lưỡi dao cứa vào da thịt Bạch Tuyết Linh, theo vết thương đâm vào tận xương tủy của nàng bản tọa.

Mặt nàng bản tọa trắng bệch, vết máu trên người đã đông cứng lại, cả người nàng bản tọa co rúc run rẩy đáng sợ.

“Lạnh, thật lạnh” cơn lạnh đâm vào thân thể, máu nàng bản vương như dần đông lại, lục phủ ngũ tạng như bị cứa ra lạnh buốt thống khổ.

“Ư, phụt” Bạch Tuyết Linh khó khăn phun ra một ngụm máu, nàng bản vương th* d*c nặng nhọc mở đôi mắt đau nhức của mình ra.

Mắt cô ấy mơ màng khó khăn nhìn xung quanh. Bạch Tuyết Linh chỉ thấy trước mắt trắng xóa những làn sương trắng lạnh buốt tê dại, mọi thứ đều trắng lạnh thấu xương. Từng hơi thở cô ấy thở ra như muốn xé rách cô họng “Đây, là đâu?”

Từ xa vọng lại từng tiếng bước chân hướng về phía nữ nhân ấy, mờ mờ trong làn sương có mấy bóng người xuất hiện. Bạch Tuyết Linh muốn ngước lên nhìn nhưng nữ nhân ấy lại không thế, mỗi lần cử động, cơ thể nữ nhân ấy như muốn gẫy nát khiến nữ nhân ấy chỉ có thể bất động một chỗ.

Những đôi chân càng ngày tiến càng gần nữ nhân ấy, khi đến cách nữ nhân ấy khoảng năm bước chân thì dừng lại. Sau đó, Bạch Tuyết Linh mơ hồ được những từ không rõ ràng:

– Nữ nhân ấy bản tọa sao rồi? – Bạch Lân Thương hỏi.

– Vẫn chưa chịu nói gì cả, có vẻ đã hôn mê rồi. – Người bên cạnh đáp.

– Mang cô lão phu lão phu ném vào hàn đàm đi, lão phu đã cho người kiểm tra, trên người cô lão phu lão phu không có thứ đó. Có lẽ cô lão phu lão phu đã đưa cho bọn chúng, chúng lão phu sẽ quay lại đó, nên không cần cô lão phu lão phu nữa.

Nghe Bạch Lân Thương lạnh lúng nói, hai người kia nhíu mày nhưng cũng không nói gì mà nhận lệnh làm theo.

Bạch Tuyết Linh nghe chúng đối thoại, cười lạnh lùng trong lòng “hừ, cho dù các cậu có đến thì cũng muộn rồi”

“Xoạt” hai người nhấc nữ nhân ấy lên tiến về phía hàn đàm trước mặt. Từng làn khói trắng buốt lượn lờ che phủ mặt hồ trong suốt lạnh ngắt thấu xương. Càng đến gần, cả người nữ nhân ấy như cứng lại đau buốt.

“Bõm” không chút do dự, hai người ném nàng bản vương xuống hàn đàm, từng cơn rét lạnh xâm nhập vào cơ thể, nước trong hồ khiến nàng bản vương không thể thở được. Hơi thở nàng bản vương càng ngày càng khó khăn, lòng nàng bản vương lạnh buốt, Bạch Tuyết Linh chỉ cảm thấy mọi thứ đều lạnh giá, dần dần chìm xuống hàn đàm…”Hàn Thiên Phong”…

Nàng ta đây mất đi ý thức, thân thể dần kết thành băng chìm xuống.

*****

Trong khi đó, trên Thanh Phong sơn, ben trong Hàn Thiên các.

Cả người Hàn Thiên Phong thống khổ như bị nghiền nát, tim hắn đập mạnh như muốn vỡ ra.

“Linh nhi, Linh nhi, cô ấy đâu rồi, Linh nhi…Đừng đi, Linh nhi, đừng đi…”

Trong mơ hồ, hình ảnh Bạch Tuyết Linh dần dần mờ nhạt xoay người bỏ đi. Cho dù hắn có níu kéo cũng không được, hắn sợ, cô bản vương đã gặp chuyện gì sao?

Linh nhi…TÊN ĐÓ muốn thoát khỏi nơi này để tìm cô ấy, nhưng tại sao không được? TÊN ĐÓ như bị giam giữ không thể đứng lên…Tại sao? Tại sao lại như vậy?

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8