Bạch Si Dã Tố Công
Chương 10: Phiên ngoại 2

Cập nhật lúc: 2026-07-18 13:15:18 | Lượt xem: 8

“HẮN uống chưa?” Nguyên Tuỳ Phong khó có được bất an, hỏi Khả nhi đưa thuốc bổ cho hắn.

“Phốc.” Nhìn thấy bộ dạng này của Nguyên Tuỳ Phong, Mộ Dung Mạch và Triệu GÃ Li vừa quay về Yên Lôi Bảo cách đây vài ngày không kiềm chế được cười ra tiếng, nhanh chóng đổi lấy một cái hung hăng trừng mắt của Phi Tinh kiếm. Hiện giờ Triệu GÃ Li đã buông được tâm, giờ thật sự đã làm bạn hữu của Tùy Phong.

“Gia đang tiễn khách, sẽ uống sau.” Khả nhi bẩm: “Bất quá vài ngày trước Nguyên công tử bị phong hàn, cho nên cũng sai đi nhà bếp hầm vài bát canh bổ.”

Không phải do tên ngốc kia hại sao, rõ ràng ban ngày ban mặt lại…..Nghĩ đến mấy ngày trước hồ nháo trong rừng cây, khuôn mặt tuấn tú của hắn lão phu đỏ lên, phất tay cho Khả nhi lui ra.

“Vật kia thật sự hữu dụng sao? Sẽ không có tác dụng phụ chứ?” Nguyên Tuỳ Phong sắc mắt liếc ngăn lại ý muốn cười của Triệu GÃ Li, hung ác hỏi, trong tiếng nói có chút lo lắng khó dấu.

“Đối phương yên tâm, đây chính là thần dược do Thiên Sơn lão nhân sư phụ đối phương tận tay giao cho lão phu.” Triệu TÊN ĐÓ Li nghiêm túc nói:”Lão nhân ngài nói: Chỉ cần nam nhân uống xong thì hai thời gian sau sẽ sinh hài tử béo tròn.”

“Kia…..”

“Chuyện tiếp theo, ngươi ta đây không cần lo lắng, ta đây đã an bài ổn thỏa, đảm bảo là 『phụ tử bình an』. Ngươi ta đây chỉ bồi bên người ca ta đây là được.” Triệu HẮN Li nói đến đây ngẩng đầu khẽ nhíu mày nói với hắn: “Bất quá ngươi ta đây ác thật không chỉ ngủ với ca ta đây còn bắt ca ta đây sinh cho ngươi ta đây đứa nhỏ”

Nguyên Tuỳ Phong đen mặt, giờ hắn đã không còn sinh khí như trước nữa. Nhưng đây là hạ sách hắn cũng không còn cách nào nữa, bởi cho đến nay mọi người vẫn nghĩ hắn ở trên, mà thân phụ cùng nhị nương và toàn thể người hầu đều sau lưng hắn than thở đau buồn vì tên đó.

Hừ, nghĩ hắn không nghe thấy à? Dựa vào cái gì mà tên ngốc kia thì chiếm tiện nghi của hắn còn hắn thì phải chịu uất khí chứ? Nguyên Tuỳ Phong tuy ngoài mặt tuy cực xem thường nhưng trong lòng đều có tâm sự.

Bởi vì Triệu HẮN Li mắc phải bênh không tiện nói kia, cho nên Triệu Vân Tề chính là người thừa kế duy nhất có thể kéo dài thể chất nhà họ Triệu, nếu không có hậu đại lưu lại, khó bảo đảm sau này sẽ thú người khác vì con nối dõi?

Nghĩ đến đây, lòng Tùy Phong đau xót, nếu tên ngốc kia dám ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, mình tuyệt đối sẽ xử hắn! Tên đó nghĩ đến hung ác, ánh mắt cũng sắc bén theo.

Đối phương đừng bày ra biểu tình đáng sợ như vậy. Ca ta đây cả ngày đều nghĩ đến đối phương, biết đối phương sinh bệnh còn chuẩn bị thuốc bổ cho đối phương. Triệu HẮN Li nói xong đem chén thuốc trong tay đưa tới cho tên đó “Thừa lúc còn nóng nhanh uống đi.”

Nguyên Tuỳ Phong tùy tiện uống mấy ngụm, đột nhiên cảm thấy cũng khá vừa ý.

Tháng trước tên đó dùng bồ câu đưa thư có sư phụ tên đó nói về phiền não của mình ở Triệu gia, không ngờ sư phụ lại gặp được Triệu TÊN ĐÓ Li đang ngao du, còn đưa cho người lão phu đem về biện giáp hóa giải nan đề của tên đó.

Ai bảo Triệu Vân Tề chiếm tiện nghi của mình? Dù sao cũng là Triệu gia muốn đứa nhỏ, vậy để hắn sinh đi! Nguyên Tuỳ Phong xuất thần nghĩ, lơ đảng đem chén thuốc nuốt hết vào bụng.

“Bất quá, ngươi lão phu thật đúng là tin tưởng sư tôn ngươi lão phu.” Triệu GÃ Li lắc lắc đầu: “Lão phu chưa từng nghe nói nam nhân có thể sinh con.”

“Sư phụ bản tọa xem số tử vi, bói toán không có gì làm không được, nếu không giang hồ đã không gọi thần nhân.” Nguyên Tuỳ Phong đang tự hào khoe khoang thì đột nhiên bụng đau đến quằn quại, hắn nhanh chóng ngã lên bàn thân mình run lên.

Triệu HẮN Li tức thì cao giọng kêu người, Triệu Vân Tề vừa tiễn khách xong vội vàng chạy đến, tay nắm lấy người đang đau đến chảy mồ hôi đầm đìa đang dùng sức ôm bụng, tức thì bế hắn ta đây lên giường.

“Mau mời đại phu.” Triệu Vân Tề vội phân phó Khả nhi, lại cúi đầu hỏi Tùy Phong “Đối phương bị sao vậy? Ăn gì đau bụng sao?”

“Lão phu….. chỉ uống… Khả nhi…..đưa tới dược.” Nguyên Tuỳ Phong đứt quảng nói.

“Kia không phải ngươi bản tọa nói đó là linh thảo sư phụ ngươi bản tọa thiên tân vạn khổ mới kiếm được rất có lợi cho sức khỏe sao? Bản tọa thấy mấy người nay ngươi bản tọa không khỏe mới vội sai Khả nhi đưa tới cho ngươi bản tọa dùng.” Triệu Vân Tề khó hiểu “Bản tọa sợ ngươi bản tọa tiếc không uống, nên mới bảo Khả nhi nói là do phòng bếp làm đưa đến, Sao ngươi bản tọa uống lại đau đến thế này?”

Cái gì? Nguyên Tuỳ Phong giận đến trợn mắt lên, cả người phát run chỉ tay vào Vân Tề nói không thành lời, nhìn tình hình này Vân Tề lòng đau muốn nứt ra, chờ không kịp thầy lang tới tự mình ôm Tùy Phong đi đến hắn quán.

“Ca, đừng tìm đại phu, Tùy Phong uống xong dược giờ phải sinh em bé.” Triệu HẮN Li cười nói: “Ta đây đã sớm cho người tìm bà mụ, hiện tại cho nữ nhân ấy vào đi.”

“Nói hưu nói vượn!” Triệu Vân Tề trách cứ đệ đệ ăn nói kì lạ, định mang Tùy Phong ra ngoài. Nhưng gã nhìn kĩ lại vợ mình cho dù đau đến sắc mặt trắng bệt cũng liều chết nắm bả vai mình, khẽ lắc đầu không chịu đi chữa trị, cảm thấy có chút nghi hoặc.

Triệu HẮN Li giờ phút này mới đem sự tình kể lại, nghe xong mày đang nhíu chặt cửa hắn mới giản trở lại, hắn cẩn thận đêm Tùy phong thả lại giường, trầm giọng nói: “Tùy Phong, ta đây không ngờ đối phương lại có ý tưởng hoang đường thế.”

Nguyên Tuỳ Phong trong lòng hổ thẹn lần đầu không phản bác chỉ trích của người khác, nhưng Vân Tề thấy tên đó đau đến vậy, đau lòng cũng không trách nữa, ôn nhu ôm người bản tọa vào ngực nhẹ nhàng an ủi.

“Này thật đúng là tự đập đá vào chân mình.” Khả nhi một bên sửng sờ xong cười khẽ: “Gia, không bằng lão phu ra ngoài kêu bà mụ vào nhanh một chút.”

“Không được” Nguyên Tuỳ Phong lúc này mới cố rống một câu, sau đó nặng nhọc nhã vào lòng Vân Tề, hiện giờ tên đó thấy hết sức xấu hổ, huống hồ giờ tên đó đau đến khó khăn không muốn để ngoại nhân thấy. Lại nghĩ đến mình sẽ thật sinh đẻ, nếu truyền ra ngoài làm sao tên đó còn dám sống trên giang hồ?

Hắn ta đây nhất thời vừa tức vừa vội hướng Triệu Vân Tề mắng: “Tất cả đều tại ngươi ta đây không tốt, rõ ràng trước nay đều là ngươi ta đây khi dễ ta đây, vì sao ai cũng tin ngươi ta đây? Hiện giờ còn muốn ta đây sinh con? Dựa vào cái gì cha ngươi ta đây, nhị nương lại nghĩ vì ta đây mà Triệu gia tuyệt hậu?”

Triệu Vân Tề sửng sốt, nhìn Nguyên Tuỳ Phong trước giờ luôn trong trẻo lạnh lùng nay lại khẩn trương, trên khuôn mặt tuấn mĩ đang tức giận tràn đầy mồ hôi, chút không vui trong lòng cũng chậm rãi biến mất. TÊN ĐÓ thở dài một tiếng ôm lấy tình nhân xoa lưng tên đó, hoãn khí lại cho Tùy Phong khó khăn lắm mới có một lần kích động.

“Li nhi, Thiên Sơn tiền bối có nói gì nữa không?”

“Có a, tiền bối bảo nếu tên đó không tự tin với sự lựa chọn của mình thì cho tên đó uống thuốc này.” Triệu TÊN ĐÓ Li chớp mắt mấy cái, cười tủm tỉm.

Nguyên Tuỳ Phong cảm thấy Triệu Vân Tề ôm hắn hơi chấn động, trong lòng biết tình nhân để ý đến hành vi của mình, lòng tạm thời bình tĩnh giờ lại thấy bất an.

“Ai, Tùy Phong, ngươi bản tọa thường mắng bản tọa ngu ngốc, bản tọa thấy ngươi bản tọa cũng không hơn tiểu ngốc là mấy.” Triệu Vân Tề sau một lúc trầm mặt bổng thở dài một tiếng nói: “Trên đời làm gì có nam nhân sinh con được? Ngươi bản tọa sao có thể tin tưởng lời vô căn cứ này chứ?”

Nguyên Tuỳ Phong chấn kinh, gã từ nhỏ đã được Thiên Sơn lão nhân thu dưỡng nên với năng lực của sư tôn rất tin tưởng không hề nghi ngờ, hiện giờ nghe Vân Tề nói vậy không khỏi theo bản năng nhìn về phía GÃ Li, nhưng đã sớm không thấy thân ảnh của Triệu nhị công tử.

“Sao lại như vậy?” Nguyên Tuỳ Phong thì thào tự nói:”“Thế tại sao TÊN ĐÓ Li nói cho đối phương uống xong phải bên cạnh đối phương?”

“Phỏng chừng là muốn đối phương tận mắt xem ta đây đau bụng, cho đối phương đau lòng một chút. Ta đây đoán Li nhi cũng không thỉnh bà mụ nào cả. Nhìn đối phương về sau có dám miên man suy nghĩ không!” Triệu Vân Tề vừa tức vừa buồn cười, gã ôm lấy hắn ta đây, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng tình nhân:”Hiện tại chắc không đau nữa phải không?”

Nguyên Tuỳ Phong cũng mới nhận ra, thật không đau nữa, thảo nào gã nói chuyện cũng có khí lực.

“Bất quá, trải qua việc này bản vương cũng biết, là bản vương không tốt, không cho đối phương đủ cảm giác yên ổn, cho nên đối phương mới không tin bản vương sẽ thủy chung như một.” Triệu Vân Tề đột nhiên lành lạnh thở dài một tiếng, lời nói có chút bi thương làm Tùy Phong vừa buông tâm thì giờ lại lo lắng.

“Ta đây…… Ta đây không phải cái kia ý tứ.” Nguyên Tuỳ Phong lạnh lùng luôn không chịu nổi một chiêu của Vân Tề, hơn nữa đối phương lại làm ra bộ dạng vô tội, làm cho gã không khỏi nhớ lại bộ dạng ngu si trước kia của nam nhân, cho nên gã không thể để Vân Tề thương tâm.

Đang suy nghĩ làm thế nào cho tên đó hết buồn, nhưng ngay lập tực tình nhân mới đây còn thống khổ giờ đang đè hắn lão phu trên giường.

“Ngươi ta đây, ngươi ta đây muốn làm gì?”

“Bản vương đương nhiên là muốn càng thêm ra sức để đối phương tin tưởng bản vương, bản vương chỉ muốn có một vợ thôi.” Triệu Vân Tề bá đạo ôm lấy gã, ngay lập tức cởi bỏ quần áo hai người: “Chẳng lẽ đối phương không biết cha mẹ gần đây nhắc đến chính là để chúng bản vương nhận nuối một đứa nhỏ sao?”

“Bạch si, bản vương còn sinh bệnh mà…. “

“Kháng nghị không hiệu quả, Tùy Phong” Triệu Vân Tề khẽ cười chặn lại miệng người yêu: “Đối phương phải chịu trừng phạt vì không tín nhiệm bản tọa.”

Ô, còn có người mà? Nguyên Tuỳ Phong dùng tia lí trí cuối cùng của mình nhìn xung quanh, trong phòng im ắng không một bóng người. Cho nên tiếp tục được đi, tự biết mình đuối lí nên hắn bản tọa trở nên đặc biệt dịu ngoan, mặc cho nam nhân ăn sạch—————

Trong phòng khách, Triệu GÃ Li đang nhàn nhã uống trà bích la xuân khẽ hé miệng cười, tiểu tiểu cô nương Khả nhi hãnh diện cười, nhẹ nhàng cong cong khóe môi, mặc kệ hiện tại mập mờ, bất quá, tốt xấu gì cô ta đây cũng đã biết được đại thiếu gia là ở trên, cuối cùng cũng đáng đi?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8