Bách Thủ Thư Sinh
Chương 36: Dấu tích hoa huệ
Cánh cửa biệt phòng không thể chịu đựng nổi dư kình
khủng khiếp đập vào nó, bật tung ra. Lâm Qui đang cao hứng với sự khuất
phục của Nhị Nương và Tam Nương thì bỗng cụt hứng.
Bao nhiêu sự
phấn khích của tên đó bỗng dưng tan biến như bong bóng trời mưa mà thay vào
đó là sự ngẩn người khi thấy Long Cơ Bà Bà lừng lững tiến vào. Tay trái
cầm thiết trượng, Long Cơ Bà Bà lê từng bước tiến đến tràng kỷ. Sắc mặt
hằn những nét sát nhân kh*ng b*.
Nhìn vẻ mặt của Long Cơ Bà Bà,
Nhị Nương và Tam Nương phải rùng mình bởi sắc mặt hung tợn hiện rõ trên
ánh mắt của mụ. Long Cơ Bà Bà dừng bước, chống thiền trượng nhìn Lâm
Qui, Nhị Nương và Tam Nương.
Lâm Qui lúng túng, giả lả nói:
– Tỷ tỷ … Sao không nghỉ ngơi? Lúc này tỷ tỷ còn đang dưỡng thương mà.
Long Cơ Bà Bà gằn tiếng động:
– Long Cơ thần nữ có thể nghỉ ngơi dưỡng thương được hay không chứ?
Vừa thốt ra câu nói đầy chất uất hận đó Long Cơ Bà Bà vừa chống trượng dấn
bước tới Lâm Qui. Thấy sắc diện đầy chất kh*ng b* của Long Cơ Bà Bà, Lâm Qui đoán biết cả vì nguyên cớ gì mà Long Cơ lại giận dữ như vậy.
Lâm Qui vội đứng lên sửa lại hắn phục, quỳ xuống trước chân Long Cơ Bà Bà.
Long Cơ Bà Bà nhìn Lâm Qui mà nước mắt tuôn ra. Không chỉ có nước mắt thôi
mà ngay cả vết thương bên bờ vai phải của mụ cũng rịn máu tươi vì uất
nghẹn.
Mụ rít tiếng nói:
– Lâm đệ đệ … Ngươi ta đây đã hứa với
ta đây như thế nào. Lâm đệ đệ muốn gì thì Long Cơ này cũng chịu ý đệ. Thậm
chí vì đệ mà ta đây đã mất một cánh tay bởi đao pháp của Kinh Vô Thường.
Chẳng lẽ bây giờ ta đây biến thành phế nhân rồi, Lâm đệ định bỏ rơi tỷ hay
sao?
Mụ nện thiền trượng xuống sàn gạch.
Chát …
Sàn gạch rạn nứt bởi trượng pháp của Long Cơ Bà Bà. Mặc dù bị ngoại thương
trầm trọng, nhưng với nội lực cảnh giới của mình, Long Cơ Bà Bà vẫn thừa khả năng lấy mạng Đại Đạo Hái Hoa Lâm Qui dễ như trở bàn tay.
Thấy sàn gạch rạn nứt bởi trượng pháp của Long Cơ Bà Bà, Lâm Qui biến sắc mặt.
TÊN ĐÓ dập đầu xuống sàn gạch:
– Tỷ tỷ… Lâm đệ biết lỗi của mình … Nhưng khi tỷ sát tử đệ thì trước xin tỷ minh xét lại cho Lâm đệ của tỷ.
Long Cơ Bà Bà nghiến răng rít tiếng động:
– Lâm đệ đệ muốn bản vương minh xét điều gì nào?
Lâm Qui ngang mặt nhìn lên Long Cơ Bà Bà:
– Tỷ nghĩ lại cho đệ xem … Tâm của đệ lúc nào cũng nghĩ đến một mình tỷ mà thôi. Nhưng … Nhưng chỉ vì hai ả nô nữ này …
Tên đó chỉ Nhị Nương vã Tam Nương:
– Chỉ vì hai ả nó nữ này đã khuyến dụ đệ. Họ lợi dụng lúc tỷ đang thời kỳ dưỡng thương mà … mà dụ dỗ Lâm Qui … Trong nhất thời hồ đồ … Đệ
… đệ mới không kìm chế dược mình. Tội này đáng ra phải trừng phạt Nhị
Nương và Tam Nương.
Long Cơ Bà Bà trừng mắt nhìn Lâm Qui:
– Lâm đệ. Thật như vậy sao?
– Nếu đệ có ngoa ngôn, xảo quyệt thì trời tru đất diệt Lâm Qui này đi …
Tỷ …Tỷ tỷ muốn đệ phải làm gì đây để cho tỷ tin?
Nghe Lâm Qui thốt ra những lời nói trơ trẽn này, Nhị Nương và Tam Nương rúng động thần trí. Hai nàng bản tọa gần như không giữ được bình tĩnh nữa mà quì sụp xuống.
Nhị Nương nói:
– Long Cơ thần nữ… Nô nữ không có ý …
Long Cơ Bà Bà nhìn lại Nhị Nương và Tam Nương. Bà đay nghiến nói:
– Hai ngươi lão phu thị vào nhan sắc còn trẻ trung toan cướp Lâm đệ của tạ. Nhị
Nương và Tam Nương nghe Long Cơ nói càng sợ đến hồn siêu phách lạc. Cả
hai sụp lạy như tế sao trên trời.
Tam Nương sụt sùi vừa khóc vừa nói:
– Nô nữ không dám như vậy đâu … Xin bà bà mình xét cho nô nữ.
Long Cơ Bà. Bà nghe Tam Nương gọi mình bằng hai chữ bà bà, đã căm phẫn càng căm phẫn hơn. Mụ bản tọa chỉ Tam Nương thét lớn:
– Im miệng …
Tam Nương gục đầu sát sàn gạch phủ phục.
Lâm Qui liếc thìn Nhị Nương Và tam Nương rồi ngẩng lên nói với Long Cơ Bà Bà:
– Tỷ tỷ … Lâm đệ một mực.yêu thương tỷ mà … Chẳng lẽ thời gian qua tỷ không nhận thấy tình yêu của.đệ đối với tỷ.
Long Cơ Bà Bà buông một tiếng khẽ thở dài, gằn tiếng nói:
– Cậu đứng lên đi.
Lâm Qui đứng lên, phủi hai vạt áo. TÊN ĐÓ từ tốn nói:
– Đa tạ tỷ tỷ … Để đệ đưa tỷ về thư phòng nghỉ ngơi và hầu hạ tỷ.
Long Cơ Bà Bà nhìn Lâm Qui khẽ lắc đầu:
– Không … Bây giờ lão phu không muốn nghỉ ngơi gì nữa cả … Chỉ khi nào lão phu
thấy đệ chứng minh tình yêu của đệ đối với lão phu thì lão phu mới mãn nguyện.
Buông một tiếng thở dài một tiếng. Long Cơ nói:
– Lâm đệ đã biết Long Cơ này đối xử với đệ như thế nào rồi … và bây giờ bản vương muốn đệ phải chứng minh cho bản vương thấy tình yêu của đệ.
Lâm Qui khẽ gật đầu:
– Được rồi… được rồi … tỷ muốn gì thì đệ cũng sẽ làm theo ý của tỷ mà.
Long Cơ Bà Bà chỉ Tam Nương và Nhị Nương hỏi:
– Chuyện vừa rồi giữa Lâm đệ đệ và hai ả nô nữ này thật sự do chính hai ả đó khuyến dụ đệ?
Lâm Qui gật gật đầu:
– Không sai … Không sai … Đúng như vậy đó à.
– Nếu đúng nhưng đệ nói thì tỷ muốn đệ thay mặt tỷ hành xử hai ả nô nữ đê tiện này cho tỷ … Hãy làm đi.
Tiếng động của Long Cơ Bà Bà cực kỳ cương liệt khi đập vào vai Lâm Qui, bất
giác xương sống của tên đó phải gai lạnh, toàn thân nổi đầy gai ốc.
Trong khi Lâm Qui sởn người, nổi đầy gai ốc thì Nhị Nương lẫn Tam Nương quỳ
chết lặng dưới sân gạch. Cả hai người không thể nào thốt được một lời
phân giải mặc dù họ rất muốn nói nhưng cổ họng như có khối chì chẹn
ngang không sao thốt được thành lời.
Lâm Qui nhìn Long Cơ Bà Bà khẽ gật gật đầu.
Tên đó quay lại bước đến trước mặt Nhị Nương và Tam Nương. Thấy tên đó bước đến
trước mặt mình, Nhị Nương và Tam Nương chỉ còn biết khẽ lắc đầu.
Tam Nương ngẩng lên:
– Lâm thiếu giạ. Thiếu gia tha mạng cho Tam Nương.
Mặt Lâm Qui sa sầm xuống. HẮN nhỏ tiếng nói:
– Bản tọa không muốn đâu, nhưng … hai người phải hiểu cho bản tọa.
Tam Nương toan mở lời thì chưởng ảnh của Lâm Qui đã dựng lên vồ thẳng xuống đỉnh đầu nàng bản tọa.
Bộp …
Nhận trọn một chưởng của Lâm Qui, Tam Nương chúi người đến trước, tứ chi
giẫy lên vài lần thì hồn lìa khỏi xác, nhưng mắt vẫn trợn đứng. Trong
khoé mắt là hai giọt máu lệ trẹo ra khoé, cô ấy nhận một cái chết tức
tưởi mà tuyệt nhiên chẳng thể thốt được một lời phân biện nào. Cô ấy đúng là đang nhìn Lâm Qui bằng đôi mắt uất hận của người chết.
Nhị Nương bật đứng lên chỉ Lâm Qui:
– Ngươi ta đây … Ngươi ta đây là kẻ mặt người dạ thú … Ngươi ta đây đê tiện … Ngươi ta đây bỉ
ổi … Kẻ tiểu nhân đê tiện nhất bỉ ổi nhất chính là ngươi ta đây.
Lâm Qui cau mày.
Nhị Nương gào lên:
– Lâm Qui … Nhị Nương này có chết cũng sẽ biến thành quỷ dữ theo ám
đối phương suốt cuộc đời này, nhưng bản tọa thề không chết bởi tay đối phương đâu …
Không chết bởi tay đối phương đâu.
Nhị Nương nhìn lại Long Cơ Bà Bà:
– Mụ già … rồi mụ cũng sẽ nhận một kết cục còn đớn đau hơn cả Nhị Nương và Tam Nương này nữa.
Nghe Nhị Nương nói, mặt Long Cơ Bà Bà đanh lại. Bà buột miệng thốt:
– Bé gái …
Lời của Long Cơ Bà Bà chưa trọn câu thì Nhị Nương lao đầu thẳng vào cáy cột đá.
Bộp…
Cô lão phu ôm lấy cây cột từ từ quị xuống, nhưng mắt thì đóng đinh vào mắt Lâm Qui và Long Cơ Bà Bà như thể muốn thâu tóm nhân dạng của hai người vào hai
con ngươi lão phu đặng có chết thì cũng theo hình ảnh đó mà ám họ suốt đời.
Hai ánh mắt của Tam Nương và Nhị Nương đập vào nhãn quang của Lâm Qui khiến xương sống hắn gai lạnh từng cơn một. Hắn cảm thấy hồi hộp, sợ hãi khi
nghĩ đến hằng đêm sẽ phải đối mặt với hai đôi mắt đầy chất man rợ và
chết chóc kia. Bất giác hắn rùng mình.
Long Cơ Bà Ba buông một tràng khẽ thở dài nói:
– Không biết hai người chết oan hay bị người lão phu vu oan giá họa nữa?
Nghe Long Cơ Bà Bà nói cau mày, tứ chi Lâm Qui bủn rủn hẳn ra. Mặc dù vậy
hắn vẫn có giữ bình tĩnh bước đến trước mặt Long Cơ Bà Bà từ tin nói:.. – Giờ tỷ đã tin đệ chưa?
Buông một tiếng khẽ thở dài, Long Cơ Bà Bà nói:
– Tỷ đã tin đệ rồi, nhưng tỷ sợ sẽ còn nhiều người con gái chết oan nữa.
Lâm Qui cau mày nói:
– Tỷ nói vậy có ý gì?
Nhìn Lâm Qui, Long Cơ Bà Bà nói:
– Khi nhìn thấy ánh mắt của Nhị Nương và Tam Nương, bản vương biết hai người đó
chết oan. Thật ra tỷ biết đệ không bao giờ yêu thương tỷ, dù cho Long Cơ này có làm tất cả vì đệ … Nhưng bản vương tự lừa dối mình bởi vì bản vương quá yêu
đệ.
Bà nhướng đôi mắt đã chảy xệ. Sắc mặt già nua của Long Cơ đã gần hằn với những nếp nhãn thời gian giờ lại càng hằn sâu hơn nữa.
Mụ thở ra một Liếng như thể muốn trút những nỗi muộn phiền đang âm ĩ đốt cháy nội tâm mụ, rồi nói:
– Tỷ biết một ngày nào đó, thì Lâm đệ đệ cũng bỏ lão phu mà thôi. Cái ngày đó
cũng không bao xa nữa… Long Cơ này sợ đến cái ngày đó lắm. Trước đây
lão phu chưa tàn phế thì đệ cũng chẳng nghĩ gì đến lão phu, ngoại trừ muốn lão phu gầy
dựng một tương lai cho đệ, nay thì …
Long Cơ Bà Bà nhẹ khẽ lắc đầu:
– Bản tọa sao còn có thể giữ được Lâm đệ đệ nữa.
Long Cơ nhìn lại Lâm Qui:
– Lâm đệ … Đệ còn nhớ lời thề hôm nào giữa tỷ và đệ không?
Miệng Lâm Qui ngậm lại. GÃ như muốn nói nhưng lại chẳng thề nào nói được.
Long Cơ Bà Ba khẽ lắc đầu. từ tốn nói:
– Làm sao Lâm đệ nhớ được. Có lẽ đệ đã quên rồi.
– Đệ … Đệ …
Long Cơ Bà Bà nghiêm mặt:
– Hôm đó vào tiết nguyên đán … Bản vương gặp đệ trên Vu Sơn … Thế là bản vương và
đệ kết tình tỷ đệ… Phải chi cái tình đó đừng xen vào tình yêu thì hay
biết mấy. Bây giờ bản vương đâu có đau đớn và đệ cũng không phải gượng ép vì
vui ngoài mặt nhưng tâm thì chẳng muốn gần bản vương bao giờ.
Long Cơ Bà Bà chợt nhìn thẳng vào mắt Lâm Qui:
– Đệ hãy nói cho tỷ biết … Tại sao hồi đố đệ đệ lại trao tình cho tỷ và lại còn thề sống cùng sống, chết cùng chết? … Tại sao chứ? … phải
chăng Lâm đệ chỉ muốn bỡn cợt tỷ mà thôi?
Lâm Qui nhìn Long Cơ.
Nước mắt của gã từ từ tuôn dài xuống khoé mắt. GÃ từ từ quì xuống dưới
chân của Long Cơ Bà Bà. Thấy những giọt nước mắt của Lâm Qui, lòng Long
Cơ Bà Bà đau quặn từng cơn một, nhưng con tim già nua của bà thì lại
thổn thức bởi những giọt nước mắt của gã.
Lâm Qui ôm lấy hai chân Long Cơ Bà Bà.:
– Tỷ tỷ … Đệ yêu tỷ mà … Đệ nói thật đó. Bây giờ tỷ đã hoài nghi đệ rồi thì tỷ hãy giết đệ đi.
Long Cơ bùi ngùi nói:
– Lâm đệ đệ … Tỷ cũng có ý đó … Tỷ nghĩ kiếp này lão phu và Lâm đệ có
duyên phận với nhau, nhưng ông trời tạo oan nghiệt khiến lão phu lại sớm tàn
trong khi bướm vừa đến. Có lẽ chỉ có chết chung với nhau, kiếp sau tỷ và đệ mới xứng đôi vừa lứa … Đệ… hiểu lời nói của tỷ không?
Lâm Qui buông tiếng khẽ thở dài. khẽ nói:
– Đệ hiểu.
– Đệ hiểu tỷ thì hẳn không oán trách tỷ chứ?
– Đệ không bao giờ oán trách tỷ và tỷ cũng không bao giờ hờn trách đệ.
Lâm Qui nói xong từ từ đứng lên. Khi hai chân gã đứng.thẳng thì cũng là lúc ống tay áo xuất hiện ngọn truỷ thủ. GÃ nghiến răng đâm mạnh ngọn truỷ
thủ đó vào đúng đan điền của Long Cơ Bà Bà.
Long Cơ Bà Bà tròn
mắt dựng ngược, toàn thân run rẩy, buông thiền trượng, vươn trảo chụp
lấy yết hầu của Lâm Qui. Lâm Qui bị trảo của Long Cơ Bà Bà bóp chặt lại.
Miệng tên đó há hốc trong khi tay cầm truỷ thủ cố nhấn sâu hơn vào đan điền của Long Cơ. Miệng thì khèn khét nói:
– Mụ chết đi … Chết nhanh lên … Mụ chết đi … chết ngay đi.
Vốn đã bị ngoại thương trầm trọng làm hao tổn nguyên ngươn, giờ lại hứng
thêm một đao chí mạng của Lâm Qui vào đúng đan điền, cho dù nội lực của
sức mạnh của Long Cơ Bà Bà có đạt đến thực lực cao siêu thế nào thì cũng
là người phàm mắt thịt đâu thể giữ được sức lực vốn có, tất cả điều gộp
lại khiến cho mụ không thể nào thực hiện được ý định bắt Lâm Qui phải
theo chầu mình về thực lực hư vô.
Hữu trảo của Long Cơ Bà Bà nới lỏng ra trong khi Lâm Qui càng cố nhấn sâu hơn mũi truỵ thủ vào đan
điền mụ … Long Cơ Bà Bà quy hai chân, ngã dài xuống sàn gạch.
Bà nhìn Lâm Qui nói:
– Ta đây biết sẽ có kết cục này.
Rút ngọn truỵ thủ khỏi đan điền Long Cơ Bà Bà. Lâm Qui nói:
– Mụ tưởng bắt Lâm thiếu gia chết theo mụ dễ lắm à?
GÃ ngồi xuống bên Long Cơ Bà Bà, rít âm thanh:
– Mụ có chết thì chết một mình, chứ đừng bắt Lâm thiếu gia theo mụ.
Hừ nhạt một tiếng Lâm Qui nói tiếp:
– Mụ biết Lâm thiếu gia kinh tởm mụ như thế nào không? Lâm thiếu gia chỉ muốn mụ chết ngay nhanh chóng mà thôi.
Lệ trào ra khoé mắt Long Cơ Bà Bà. Bà đang bị thương với cảm giác thống khổ
tột cùng, nhưng những lời nói của hắn càng khiến mụ thống khổ hơn.
Lâm Qui đay nghiến nói:
– Mụ còn khóc nữa … Già nua như mụ mà được hưởng mật ngọt như thế vẫn chưa đủ sao. Thôi để Lâm thiếu gia tiễn mụ đi.
Long Cơ Bà Bà gượng khẽ lắc đầu nói:
– Lâm đệ … Đừng tàn nhẫn với tỷ …
Long Cơ Bà Bà nói được bấy nhiêu thì miệng rướm máu. Người mụ gồng cứng lên, chân duỗi mạnh một cái như một đứa bé giãy nãy giận hờn rồi tắt thở.
Lâm Qui phủi hai ống tay áo nhìn xác Long Cơ Bà Bà dè bĩu nói:
– Nếu mụ không xuất hiện ở đây thì đâu có đến nỗi nhận một cái chết đau
đớn như thế này. Cũng vì mụ ghen quá má không biết chỗ đứng của mình
trong tâm lâm thiếu gia nên mới bị như vậy đó.
GÃ hừ nhạt một tiếng, phủi hai bàn tay:
– Tại mụ mà bản tọa không còn dịp vui vẻ với Nhị Nương và Tam Nương…
GÃ nhìn ra ngoài cửa. Như thể biết được hậu quả sẽ xảy đến với mình, Lâm
Qui vội vã sửa lại gã phục để rời Tụ Hiền trang. Tên đó vừa đi được ba bước
liền quay lại giật luôn miếng ngọc bội đeo bên hông Long Cơ Bà Ba. GÃ
nhìn miếng ngọc bội nhẩm nói:
– Với miếng ngọc bội này, bổn thiếu gia có thể làm lộ tìm đến với Mộng Diệp Tình Cung chủ.
HẮN nói xong liền trở bước. Nhưng Lâm Qui thừ người khi đập vào mắt hắn là
nhân dạng của lão tổng quản Trửu Khả Hỷ. Trừu Khả Hỷ đứng ngay ngưỡng
cửa biệt phòng rọi ánh mắt cá chết nhìn Lâm Qui. Lão chắp tay sau lưng,
từ từ bước đi.
Ánh mắt cá chết tiềm ẩn sắc giết người của lão rọi vào Lâm Qui, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn xác của Long Cơ Bà Bà.
Trừu Khả Hỷ gằn tiếng nói:
– Lâm công tử … Ai đã giết Long Cơ Bà Bà thái quân?
Lâm Qui lúng túng:
– Ơ …
Trừu Khả Hỷ nhìn gã:
– Lâm công tử đã giết lão thái quân?
Nghe Trừu Khả Hỷ nói câu này, Lâm Qui càng lúng túng hơn nữa. GÃ ngượng ngập
một lúc rồi thình lình sàng bộ lướt đến, vừa vung truỷ thủ vừa nói:
– Lâm thiếu gia giết thì sao nào?
Đi cùng với lời nói đó, Lâm Qui chớp động song chưởng vồ thẳng đến vùng
thượng đẳng của lão tổng quản Trừu Khả Hỷ. Hắn vừa xuất chưởng vừa nói:
– Thân phận quản gia của lão thì đâu thể làm gì được Lâm thiếu gia mà chỉ sớm nhận được cái chết mà thôi.
Lâm Qui đoán chắc chưởng ảnh của mình sẽ đánh vỡ nát vùng ngực của lão tổng quản Trừu Khả Hỷ, nhưng sự biến lại diễn ra hoàn toàn ngược lại ý niệm
của hắn.
Lão tổng quản Trừu Khả Hỷ chờ cho chưởng ảnh của Lâm Qui
chụp tới lại thản nhiên vươn trảo ra bắt lấy mà chẳng một chút e dè. Thế trảo của lão trông thật đơn giản nhưng lại đắc dụng quá đỗi. Chưởng chưa chạm được đến thân pháp của lão Trừu thì hổ khẩu chưởng công của Lâm
Qui đã nằm gọn trong đôi trảo công của lão tổng quản Trừu Khả Hỷ rồi.
Lão nhìn Lâm Qui:
– Đối phương chỉ là hạng hậu sanh khả ố sao có thể đối đầu với lão phu được.
Lão vừa nói vừa vận công bóp đôi trảo công mình lại. Lâm Qui những tưởng hổ khẩu mình bị nát bét, đớn đau rống lên:
– Ối cha …
TÊN ĐÓ đau quá đến nỗi đứng không vững phải quì mọp xuống.
– Lão tiền bối, tha cho vãn bối…
Nhìn Lâm Qui, lão tổng quản chậm rãi nói:
– Bây giờ thì đối phương có còn xem thường lão phu nữa hay không?
Lâm Qui vừa lắc lắc đầu vừa nói:
– Lâm Qui không dám … không dám xem thường lão tiền bối.
– Lời của ngươi lão phu như gió thoảng mây bay … Nếu ngươi lão phu muốn lão phu tin và
tha mạng cho ngươi lão phu thì mau nói ra, Minh chỉ Thần châu mụ Long Cơ để ở
đâu… hoặc ngươi lão phu giấu ở đâu?
Lâm Qui lắc lắc đầu nguầy nguậy:
– Vãn bối không giữ viên Minh chỉ Thần châu đó. Kẻ giữ viên Minh chỉ Thần châu của Long Cơ Bà Bà chính là Hạ Tuấn Luận.
Trừu Khả Hỷ quắc mắt rít lên:
– Hồ đồ … sao có chuyện đó được. Long Cơ Bà Bà yêu đối phương chứ đâu nghĩ gì đến Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận.
– Không như tiền bối nghĩ đâu … Long Cơ Bà Bà đã giao thủ với Hạ Tuấn Luận và thua hắn, nên phải giao hạt Minh chỉ Thần châu.
– Hóa ra là vậy.
Lão hừ nhạt một tiếng gằn tiếng nói:
– Không có Minh chỉ Thần châu thì số ngươi bản tọa đã tận rồi.
Lão nói dứt câu ghịt Lâm Qui đứng lên, rồi thuận tay thộp trảo đến vùng
chân tâm của gã. Thủ pháp của lão quái dị đến độ Lâm Qui chỉ thấy bóng
trảo công thì trang gã đã bị xé toát ra rồi. GÃ đoán chắc mình sẽ chết.
Nhưng khi trang phục bị xé toang phơi vùng ngực ra trước mặt lão tổng quản
Trừu Khả Hỷ thì lão lại đứng sững ra chằm chằm nhìn vào vùng ngực phẳng
phiu của họ Lâm.
Toàn thân Lâm.Qui nổi đầy gai ốc, xương sống
lạnh ngắt, rờn rợn bởi tưởng tượng chỉ chốc lát nữa thôi lão tổng quản
Trừu Khả Hỷ sẽ dùng trảo công moi tim mình. Ý niệm đó khiến lâm Qui rùng mình không dám nghĩ đến nữa mà lại hổn hển nói:
– Tiền bối tha
mạng … tiền bối tha mạng … tiền bối có bắt Lâm Qui làm thân trâu
chó, ngựa bò, Lâm Qui cũng sẽ làm, nhưng xin đừng sát tử Lâm Qui tội
nghiệp …
Hắn lão phu bật khóc. Vừa khóc Lâm Qui vừa nói:
– Vãn
bối vốn chỉ là một cô nhi thống khổ nhiều quá rồi … chẳng lẽ giờ lại
chết bởi tay tiền bối sao. Kính xin tiền bối giũ lòng từ tâm mà tha cho
Lâm Qui.
Mặc cho tên đó van xin nhưng lão tổng quản Trừu Khề Hỷ vẫn
định nhăn chằm chằm nhìn vào ngực Lâm Qui mà không nói tiếng nào. Thấy
hành động và thái độ của lão tổng quản Trừu Khả Hỷ như vậy, Lâm Qui càng sợ hãi hơn. TÊN ĐÓ không biết lão Trừu kia đang nghĩ gì nhưng chỉ với ánh
mắt như thể đang muốn xói vào tim tên đó thì tên đó đã hồn siêu phách lạc.
Mãi một lúc thật lâu, như thể đã nghiệm ra điều gì đó, lão tổng quàn mới từ tốn nói:
– Đối phương phải trả lời thật cho lão phu. Nếu đối phương ngoa ngôn thì lão phu sẽ moi tim đối phương ngay nhanh chóng. Thậm chí moi tim đối phương rồi ta đây còn ăn tươi
nuốt sống nữa.
Lần này lão tổng quản Trừu Khả Hỷ thốt ra câu đó
thỉnh thoáng lại có pha chút chất giọng éo éo nghe mà lợm giọng. Nhưng
với Lâm Qui thì khác. GÃ đâu còn phân biệt được sự khác biệt đó, mà được
lời của lão tổng quản chẳng khác nào người đang chết đuối bám được vào
gốc cây hay mảnh ván để bảo tồn sự sống. GÃ rối rít nói:
– Vãn bối sẽ thành thật… vãn bối sẽ thành thật, không dám xảo ngôn bừa bãi để tiền bối tức giận g**t ch*t vãn bối.
– Nghĩ như vậy thì tốt. Nghe lão phu hỏi đây.
Lão chỉ vào ngực xăm hình hoa huệ được xăm ngay giữa vùng tâm huyệt của Lâm Qui:
– Vết xăm này từ đâu đối phương có?
Lâm Qui quì thọp xuống:
– Vãn bối không dám giấu tiền bối … Vết xăm trên ngực vãn bối do chính tay thân mẫu xăm cho vãn bối.
Mặt lão tổng quản Trừu Khả Hỷ đanh lại:
– Thân mẫu cậu là ai?
Lâm Quỉ nhăn nhó:
– Dạ … thân mẫu của Lâm Qui chỉ là … chỉ là một kỹ nữ lầu xanh.
Nghe Lâm Qui nói câu này, lão tổng quản Trừu Khả Hỷ chợt biết đổi sắc mặt xanh tái. Lão rít lên:
– Hồ đồ.
Lão vừa nói vừa toan dựng trảo công xuống đầu Lâm Qui, nhưng tên đó đã rống lên:
– Vãn bối nói thật … Vãn bối không dám nói ngoa.
Lão từ từ rút trảo công lại:
– Ngươi bản tọa không xảo ngôn với lão phu chứ?
– Vãn bối không dám ngoa ngôn.
Lão nhìn thẳng vào mặt Lâm Qui như thể muốn kiểm chứng ý nghĩ trong đầu hắn.
Buông một tiếng khẽ thở dài, lão tổng quản Trừu Khả Hỷ từ từ hạ trảo công mình xuống. Lão từ tốn ôn nhu nói:
– Thân mẫu ngươi bản vương là kỹ nữ, nhưng hẳn phải có xuất thân kỳ quái chứ?
Lâm Qui lúng túng một lúc rồi nói:
– Vãn bối cũng chẳng biết xuất thân của thân mẫu … nhưng trước khi thân mẫu vào lầu xanh làm kỹ nữ thì người đã bị người lão phu cưỡng h**p …
Chính vì bị cưỡng h**p mà thân mẫu đã chấp nhận làm thân kỹ nữ lầu xanh.
– Bị cưỡng h**p Lâm Qui gật gật đầu.
– Dạ … Không biết gã nào cưỡng h**p thân mẫu nên người phải sinh ra Lâm Qui này.
– Sinh ra ngươi bản vương?
– Thân mẫu của đối phương tục danh là gì?
– Dạ … tục danh của mẹ ta đây là Lâm Cát Ngọc.
Đôi chân mày của lão tổng quản Trừu Khả Hỷ nhíu lại. Lão nhẩm nói như thể
muốn lục lạo trong trí nhớ của mình xem có ai là Lâm Cát Ngọc hay không?
Thấy lão tĩnh lặng, Lâm Qui lên tiếng van xin:
– Lão tiền bối… Lâm Qui biết tội của mình, nhưng nếu được tiền bối tha
mạng lần này thì Lâm Qui nguyện sẽ kết cỏ ngậm vành, mãi.mãi ghi tạc ân
sâu.
– Lão phu không cần cậu thi ân của lão phu … mà chỉ muốn biết thực hư thân thế của cậu thôi.
Lão lại nhẩm nói:
– Lâm Cát Ngọc.
Buông một tiếng khẽ thở dài, lão tổng quản Trừu Khả Hỷ lấy luôn một miếng kim bài bằng ngọc thạch đặt vào tay Lâm Qui:
– Nhóc con … cầm lấy tấm kim bài này… đối phương hãy đến toà khách đ**m “Dạ Dĩ”.
trao cho lão đ**m chủ. Đợi lão phu ở đó.
Lâm Qui được mở sinh lộ, sụp lạy lão tổng quản như tế sao:
– Vãn bối đa tạ lão tổng quản.
– Đi đi …
Lâm Qui rối rít đứng lên, giả lả nói:
– Nếu sau này lão tổng quản có cần gì đến Lâm Qui xin cứ sai khiến ạ.
– Lão phu chỉ muốn cậu nhất nhất phải nghe theo lịnh của lão.
– Vãn bối không bao giờ dám cái lịnh của lão tổng quản.
– Cậu đi được rồi đó… đừng nhiều lời nữa, kẻo không kịp đâu.
– Vãn bối xin cáo từ … tiền bối bảo trọng.
– Không cần cậu phải lo cho lão phu. Nhưng nếu lão phu đến khách đ**m
Dạ Dĩ mà không gặp cậu ở đó thì cho dù cậu có trốn xuống đất, hay
thăng thiên lên trời thi lão cũng sẽ tìm.ra cậu đó.
– Dạ … vãn bối sẽ đến khách đ**m Dạ Dĩ chờ lão tiền bối.
Lâm Qui vừa nói vừa hối hả bước ra cửa của biệt phòng như thể muốn chạy
trốn sát thủ đang rượt đuổi sau lưng mình. Nhìn theo sau lưng Lâm Qui,
lão tổng quản Trừu Khả Hỷ nhẩm nói:
– Lâm Cát Ngọc … chẳng lẽ …