Bách Thủ Thư Sinh
Chương 38: Hành thực bóng xa

Cập nhật lúc: 2026-08-31 10:00:45 | Lượt xem: 1

Lâm Qui không thể nào ngờ được mình lại được sự tiếp
đãi nồng hậu mà tên đó nghĩ mình lầm mơ cũng không thể nào tưởng được. Nằm
duỗi đài trên tràng kỳ. Lâm Qui ngắm nghía miếng ngọc bội của lão tổng
quản Trừu Khả Hỷ. Tên đó ngửa mặt cười khanh khách. Vừa cười Lâm Qui vừa
nói:

– Bản vương đã phát tài rồi… Gặp thời vận rồi.

GÃ quá đắc chí đến nỗi quên bắn đi những gì mà gã đã gây ra tại Tụ Hiền trang.
GÃ thẩy miếng ngọc bội lên cao rồi bắt lại. Nhìn miếng ngọc bội Lâm Qui nói:

– Lâm thiếu gia đã đổi đời rồi … Bây giờ bản vương chẳng cần phải lệ thuộc vào con mụ chết tiệt Long Cơ Bà Bà nữa.

GÃ bật ngồi lên, tiến thẳng ra ngoại cửa gian thượng khách phòng, lớn tiếng:

– đ**m chủ đâu … đ**m chủ đâu?

HẮN đ**m chủ với bộ tạng như một tên đao phủ thủ, bệ vệ hối há chạy lên:

– Công tử cần chi xin cứ nói.

Lâm Qui chìa miếng ngọc bội hỏi hắn đ**m chủ:

– Cậu nhìn xem miếng ngọc bội của Lâm thiếu gia đáng giá bao nhiêu?

Nghe gã nói, gã đ**m chủ biến sắc lắp bắp nói:

– Nô tài không dám định giá… Không dám định giá ngọc phù của … của …

TÊN ĐÓ khẽ lắc đầu:

– Nô tài không dám… không dám. Xin Lâm công tử đừng bắt chẹt nô tài.

Lâm Qui khẽ gật đầu:

– Ngươi bản tọa không dám định giá miếng ngọc bội này, vậy Lâm thiêu gia hỏi ngươị. – Dạ Lâm công tử cứ hỏi … Lâm công tử cứ hỏi.

– Lâm thiếu gia thấy ngươi ta đây sợ miếng ngọc bội này như sợ cọp vậy. Ngươi ta đây sợ miếng ngọc bội này vậy có sợ Lâm thiếu gia không?

Tên đó đ**m chủ quỳ sụp xuống:

– Nô tài sợ chứ à? … Lâm thiếu gia có miếng ngọc bội kia thì là chủ nhân của nô tài rồi.

Lâm Qui cười khẩy gật gật đầu:

– Có thế chứ. Nhưng Lâm thiếu gia muốn biết đối phương sao đối phương lại sợ miếng ngọc bội này như vậy?

Hắn đ**m chủ bối rối nói:

– Lâm công tử đang giữ ngọc phù của… Dạ chuyện này nô tài không thể nói được.

Lâm Qui khẽ gật đầu:

– Thôi được … Ngươi ta đây không muốn nói thì Lâm thiếu gia cũng không hỏi. Ta đây chỉ muốn biết ngươi ta đây có chịu khuất phục Lâm thiếu gia không thôi.

– Lâm công tử có ngọc phù thì sai gì nô tài cũng phải nghe ạ.

Lâm Qui mỉm cười hỏi:

– Thế cậu tên gì?

– Nô tài họ Lục, tục danh là Ngao Hớn.

– Lục Ngao Hớn Lâm Qui lắc lắc đầu:

– Tên của đối phương nghe lạ quá.

Ngao Hớn nhìn Lâm Qui nói:

– Tên của nô tài do chủ nhân đặt cho ạ.

– Hề … Chủ nhân của ngơi là ai?

Lục Ngao Hớn bối rối:

– Công tử miễn thứ.

– Vậy là bổn công tử không được quyền biết tục danh của chủ nhân đối phương?

Ngao Hớn tĩnh lặng. Lâm Qui nhìn hắn cười khẩy rồi nói:

– Lục Ngao Hớn … Nếu như bây giờ bổn công tử bắt ngươi bản tọa đập đầu vào cột, ngươi bản tọa có chịu thực hiện lịnh của bổn công tử không?

– Nô tài không dám cãi lịnh.

HẮN hất mặt:

– Thế cậu làm đi nào.

Lục Ngao Hớn bước thẳng đến cầy cột, đập mạnh đầu vào thần cột.

Bộp …

Trán hắn những tưởng bể ra bởi cái đập đó nhưng tuyệt nhiên chẳng hề thốt một tiếng than nào. Lâm Qui khoát tay nói:

– Thôi … thôi được rồi.

Lục Ngao Hớn nhìn Lâm Qui. GÃ dùng ống tay áo chùi máu ra ra từ vết thương rồi kính cẩn nói:

– Công tử cần sai nô tài gì nữa không?

Lâm Qui xoa tay, tủm tỉm cười nói:

– Đối phương còn phải hỏi nữa … Tất nhiên là cần rồi.

Lục Ngao Hớn cúi đầu trịnh trọng nói:

– Nô tài nghe công tử chỉ huấn.

Chấp tay sau lưng, Lâm Qui khinh khỉnh nói:

– Bổn công tử ở đây buồn quá … Bản tọa cần vài cô ấy a hoàn xinh đẹp hầu hạ …

Đối phương có giúp được cho bổn công tử không?

Lục Ngao Hớn ôm quyền khúm núm nói:

– Nếu công tử cần, Ngao Hớn cho những cô gái đến ngay để hầu hạ công tử.

GÃ nhướng đôi chân mày, châu hai cánh môi nói:

– Tốt quá … Bổn công tử chờ lão đưa các nữ nhân ấy hầu xinh đẹp đến đó.

TÊN ĐÓ bước vào biệt phòng, đóng sầm cửa lại rồi đến tráng kỹ nằm duỗi dài chờ đợi. Chân này vắt qua chân kia, Lâm Qui ngắm nghía miếng ngọc bội mà
cảm thấy thích thú hết sức. TÊN ĐÓ không ngờ với miếng ngọc bội này vẻ bề
ngoài chẳng có gì là đặc biệt cả thế mà lại biến tên đó từ một hắn đại đạo
hái hoa sống dưới bóng Long Cơ Bà Bà nay được người khác tuân phục.

Lâm Qui không dằn được, đưa miếng ngọc bội lên hôn. Hắn chặc lưỡi xuýt xoa nói:

– Ngươi ta đây đừng bao giờ bỏ Lâm thiếu gia nhé. Lâm thiếu gia còn quí ngươi ta đây cả sinh mạng mình nữa.

Tên đó nói xong lại hôn miếng ngọc bội.

Có ai đó bước đến đầu giường gã. Lâm Qui vẫn nhìn miếng ngọc bội nghiêm giọng nói:

– Các nàng lão phu đến lâu thế? Còn chờ gì nữa mà chưa đến đây vui vẻ với bổn công tử?

GÃ vừa nói vừa chìa tay ra chờ đợi những bàn tay nữ nhân đặt vào tay hắn.

Nhưng chẳng có bàn tay mỹ nữ nào đặt vào tay của hắn ngoài một bãi nước.

Lâm Qui cáu gắt chỏi tay đứng lên. Đập ngay vào mắt tên đó là bộ mặt nhẵn thín
chẳng có lấy một sợi râu. Đôi mắt sáng ngời mà Lâm Qui ngờ ngợ đã bắt
gặp ở đâu đó.

Lâm Qui nheo mày rồi nói:

– Đối phương là ai… Sao bổn công tử thấy quen quen?

Lâm Qui ngắm người đó từ đầu đến chân. TÊN ĐÓ nheo mày nghĩ thầm:

– “Cái tên đó này, nếu bỏ đi bộ trường hắn thêu rồng thêu phụng thì đúng là một tên hoạn quan trong nội cung”.

Lâm Qui ngẩng lên nhìn người nọ một lúc rồi dè bỉu nói:

– Ngươi ta đây là ai sao không trả lời bổn công tử?

Người đó cất giọng ồn tồn, thỉnh thoảng lại pha trộn những âm vực éo éo nghe chát chói tai:

– Đối phương đoán xem ta đây là ai?

Đôi chân mày nhạt phết của Lâm Qui nhíu lại. Tên đó gằn giọng nói:

– Bổn công tử có quyền hỏi cậu chứ cậu đâu có quyền hỏi bổn công tử.

Hắn vừa dứt tiếng người nọ ngửa mặt cất tiếng cười the thé. Tiếng cười của hắn
khiến Lâm Qui phải nhăn mặt bởi âm vực của tiếng cười đó đập vào thính
nhĩ hắn tạo ra cảm giác rát bỏng, tê buốt cả toàn thân.

Cắt ngang tràng tiếu ngạo, người nọ từ tốn nói:

– Bản vương là Tiểu Thuận … Được rồi chứ?

Lâm Qui reo lên:

– A bổn công tử biết rồi … Hóa ra đối phương là một hoạn quan của nội cung được phái đến đây để hầu hạ bổn công tử …

Hắn khoát tay:

– Bổn công tử không cần đâu.

Chưa nói hết câu thì đã bị Tiểu Thuận khống chế hổ khẩu, rồi tát thẳng một cái vào mặt Lâm Qui. TÊN ĐÓ vừa tát vừa gằn tiếng nói:.

– Im miệng …

Mặt Lâm Qui đỗ bừng. Hắn ta đây lặp bặp nói:

– Đối phương dám. Chỉ là một hoạn quan mà dám …

Bốp …

Nhận cái tát thứ hai, mắt Lâm Qui nảy đom đóm. Tên đó té sấp lên tiếng kỹ. Khi
ngẩng đầu lên thì máu từ hai cánh mũi nhỏ xuống ròng ròng. Lâm Qui tức
uất đưa cao miếng ngọc bội:

– Cậu … cậu nhận ra ngọc bội này chứ?

Tiểu Thuận thộp lấy hắn miếng ngọc bội. Lâm Qui bối rối:

– Không được.. không được … Trả lại cho bổn công tử.

Tiểu Thuận gằn tiếng nói:

– Cậu biết miếng ngọc bội đó là gì không mà bắt bản vương trao lại cho cậu?

Lâm Qui nghe Tiểu Thuận hỏi cứng họng chẳng biết trả lời thế nào. Hắn cứ ậm ừ mỗi một lúc rồi mới nói:

– Miếng ngọc bội đó do lão tổng quản Trừu Khả Hỷ ban tặng cho bản tọa. Nếu đối phương ăn h**p bản tọa thì đối phương sẽ bị lão tổng quản …

Tiểu Thuận rít tiếng nói:

– Im …

Tiếng nói the thé của Tiểu Thuận như có uy lực buộc hai vành môi của Lâm Qui
bặm lại như hạt thóc, không nói được nửa lời. Nhìn Lâm Qui bằng ánh mắt
đầy uy quang, Tiểu Thuận nói:

– Miếng ngọc phù này là biểu tượng
quyền lực của Cửu Thiên Tuế. Mà Cửu Thiên Tuế lại chính là người đang
đứng trước mặt ngươi bản vương đó …

Lâm Qui há hốc miệng. Hắn bản tọa những tưởng như mình nghe lầm, lập bập nói:

– Tôn… Tôn giá là Cửu Thiên Tuế.

Thở hắt ra một tiếng, Cửu Thiên Tuế nhìn Lâm Qui:

– Bốn tọa trao cho đối phương miếng ngọc phù của bổn tọa không phải là để
đối phương dùng một cách bừa bãi … Đối phương biết tội của mình chưa?

Đôi mắt của Lâm Qui mở to hết cỡ. Tưởng chừng như hắn nghe mà cứ ngỡ như nghe nhầm. HẮN khẽ lắc đầu nhìn Cửu Thiên Tuế:

– Chẳng lẽ …

– Đối phương còn chưa tin nữa à?

c* Thiên Tuế vừa nói vừa lấy mái tóc bạc lẫn chòm râu bạc quẳng xuống chân Lâm Qui:

– Bây giờ hắn nhận ra bổn tọa rồi chứ?

Sắc mặt Lâm Qui biến đổi xanh nhờn xanh nhạt. GÃ từ từ quỳ xuống.

– Vãn bối không biết … Vãn bối không biết.

Lâm Qui vừa nói vừa sụp lạy như tế sao trên trời. Chờ cho hắn lạy một lúc, Cửu Thiên Tuế mới gằn tiếng nói:

– Đứng lên đi.

– Vãn bối tạ ân Cửu Thiên Tuế.

– Bổn tọa không cần những lời khách sáo đó của cậu. Lời nói của cậu chẳng khác gió thổi mây trôi.

– Vãn bối không dám xảo ngôn với Cửu Thiên Tuế.

– Đối phương dám hay không thì bổn tọa không cần biết.

Buông một tiếng thở dài một tiếng, Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận nói:

– Bổn tọa muốn nhìn lại hình xăm trên người cậu.

Lâm Qui khúm núm:

– Dạ dạ … Vãn bối xin được hầu phục Cửu Thiên Tuế… Hình xăm hoa huệ này do chính tay mẹ lão phu vãn bối xăm cho vãn bối.

Lâm Qui vừa cởi áo vừa nói:

– Vãn bối không dám ngoa ngôn với Cửu Thiên Tuế, mẹ của vãn bối
trước đây là một trang tuyệt sắc giai nhân. Nếu như người còn sống nhất
định vãn bối sẽ đưa mẹ đến hầu hạ Cửu Thiên Tuế.

Nghe hắn
thốt lên câu này, sắc mặt của Cửu Thiên Tuế không vui mà còn đanh lại
với những nét bất nhẫn. Buông một tràng khẽ thở dài Cửu Thiên Tuế nhìn Lâm
Qui nói:

– Cậu có thể đem bán cả mẹ của cậu ư?

Lâm Qui lắc lắc đầu:

– Vãn bối đâu đám bán mẹ ta đây của mình … Nhưng mẹ ta đây được hầu hạ Cửu Thiên Tuế là phúc đức cho mẹ ta đây rồi.

Cửu Thiên Tuế lắc lắc đầu:

– Bản vương không muốn nghe ngươi bản vương nói nữa.

Lâm Qui phanh áo phơi b* ng*c với hình xăm hoa huệ. Ngắm nhìn hình xăm trên ngực Lâm Qui một lúc thật lâu, Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận bất giác buông
một tiếng thở dài một tiếng.

Lâm Qui hỏi:

– Tôn giá thấy sao à?

Vẻ mặt của Cửu Thiên Tuế thoạt lộ những nét bất nhẫn. Lão lại buông tiếp
một tiếng thở dài một tiếng ảo não, rồi trả lại cho Lâm Qui miếng ngọc phù.

Nhìn Lâm Qui, Cửu Thiên Tuế nghiêm tiếng nói:

– Ngọc phù là tín vật của bổn tọa giao cho cậu… Cậu không được dùng nó bừa bãi.

Nhận lại miếng ngọc phù, Lâm Qui chẳng khác nào bắt được báu vật, tên đó quỳ thụp xuống:

– Vãn bối sẽ xem tín vật của tôn giá như chính bản thân mình. Xem tín vật của tôn giá như song đường tái sinh không bao giờ dám để cho nó ô uế.

Cửu Thiên Tuế gằn âm thanh:

– Ngươi ta đây nói nhiều quá.

Khẽ khẽ lắc đầu, Cửu Thiên Tuế nói tiếp:

– Lâm Qui … Nếu ngươi bản vương muốn phát dương quang đại, đỉnh thiên lập địa,
đứng giữa trời giữa đất không hổ thẹn với tông đường. Một lời nói ra bá
tánh phải nghe thì trước hết ngươi bản vương phải sửa lại phong thái của mình. Có
như vậy bổn tọa đây mới hy vọng vào ngươi bản vương.

Lâm Qui sụp lạy:

– Lâm Qui xin ghi nhận huấn thị của tôn giá … Nguyện làm theo chỉ huấn của người.

Cửu Thiên Tuế khẽ gật gật đầu nhưng lại buông tiếng khẽ thở dài ảo não. Lão rút sau lưng quyển kinh thư đặt vào tay Lâm Qui, nghiêm tiếng nói:

– Nam tử hán đỉnh thiên lập địa trước hết phải biết kinh văn. Bổn tọa muốn cậu đọc bộ kinh văn này.

Lâm Qui đón bộ kinh thư bằng hai tay, khúm núm nói:

– Dạ … Vãn bối sễ đọc thuộc lòng nó ngay. Chuyện này không khó với vãn bối.

Nhìn lại Lâm Qui một lần nữa rồi Cửu Thiên Tuế mới quay lưng bước ra ngoài.
Cửu Thiên Tuế khẽ khẽ lắc đầu. bâng quơ nhìn về phía trước. Lão bước đến
chậu hoa vừa mới nẩy mầm. Nhìn những nụ hoa chưa tụ sẽ để nở thành bông, lão với tay ngắt lấy một nụ hoa, vò trong tay mình rồi nói:

– Hậu duệ của Lương Trung Liệt lại như vầy sao?

Lão nhìn qua ô cửa sổ hình vòm đứng lên những tảng mây đang lãng đãng trôi lẩm nhẩm nói:

– Hổ phụ lại chẳng sinh được hổ tử. Tên đó chẳng là rồng là hổ mà lại là con dê non quái gở.

Cửu Thiên Tuế có biết đâu bấy giờ trong biệt phòng, Lâm Qui đang dằn dật
quyển kinh thư. TÊN ĐÓ quẳng quyển kinh thư lên tràng kỷ, nhìn quyển kinh
thư nói:

– Phải chi lão đưa nữ nhân ấy hầu đến cho ta đây … Không ngờ lại quẳng cái của ôn dịch này.

GÃ ngồi xuống tràng kỷ, vò đầu bứt tai lẩm nhẩm than thở:

– Diệp Tình ơi … Nàng bản tọa có biết Lâm công tử của nàng bản tọa khổ như thế nào không?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8