Bách Thủ Thư Sinh
Chương 42: Uy quyền của lâm qui

Cập nhật lúc: 2026-08-31 10:00:55 | Lượt xem: 1

Ôm túi bên bánh bao nóng hổi, Lâm Tứ vừa định bỏ đi
thì ai đó ghịt vai tên đó lại. Bị người thịt vai, buộc Lâm Tứ phải quay ngoắc lại. TÊN ĐÓ nhận ra ngay bộ mặt đằng đằng luồng khí lạnh của Lâm Qui.

Lâm Tứ reo lên:

– Ô … Lâm thiếu gia … Tưởng đâu ai xa lạ, hóa ra lại là huynh.

– Gặp lại Lâm thiếu gia ngươi lão phu đang mừng hay ngươi lão phu đang sợ.

Lâm Tứ nhìn Lâm Qui. HẮN giả lả nói:

– Tất nhiên là mừng rồi. Sao lại sợ dược chứ?

Mặt Lâm Qui đanh lại:

– Thế đối phương có thể cho bổn thiếu gia biết vì sao đối phương mừng không?

Lâm Qui vừa nói vừa vỗ tay một cái. Ngay tức thì hơn mười hắn võ phu vây
quanh Lâm Tứ. Thấy bọn võ phu vây quanh mình, người nào cũng đằng đằng
sát khí những tưởng như Lâm Tú là cừu địch bất đội trời chung với họ.
Trong vòng vây của bọn võ phu, trước mặt là Lâm Qui, Lâm Tứ tự biết giờ
có muốn chạy cũng không được. HẮN giả lả cười nói:

– Có rất nhiều
nguyên nhân để tiểu đệ mừng khi gặp lại huynh. Nhưng ở đây tiểu đệ nói
ra chẳng tiện chút nào. Chúng bản tọa đi tìm một chỗ nào tâm sự chứ?

– Bổn thiếu gia chẳng muốn mất thời gian với thằng nhóc thúi như ngươi bản tọa đâu.
Bổn thiếu gia chỉ muốn nghe chút chuyện mà ngươi bản tọa nói xong sau đó ngươi bản tọa
biết thiếu gia sẽ làm gì ngươi bản tọa không Lâm Tứ xoa tay, giả lả lắc lắc đầu:

– Làm sao tiểu đệ biết được huynh định làm gì tiểu đệ.

– Bổn thiếu gia sẽ dùng cực hình tàn khốc nhất để hành xử ngươi ta đây đó. Ngươi ta đây nghĩ ra xem, cực hình nào sẽ khiến ngươi ta đây khổ đau nhất?

Lâm Tứ tròn mắt nhìn Lâm Qui:

– Cực hình đớn đau nhất thì gồm có lóc thịt lóc da. Cạo xương, tứ mã
phanh thây, lăng trì, bá đao đoạt sát, thiêu sống, quẳng xuống bàn chông … rất nhiều …

Nhưng tiểu đệ thấy mình đâu có tội gì mà huynh lại muốn dùng cực hình với tiểu đệ.

Lâm Qui trừng mắt giương thẳng tay phải chực tát vào mặt Lâm Tứ, nhưng Lâm Tứ thét lớn:

– Không phục … không phục.

Lâm Qui nghe hắn nói câu này buộc phải hạ tay xuống:

– Tại sao cậu không phục?

– Huynh nghĩ xem … tiểu đệ chưa biết mình đã làm gì mạo phạm đến huynh, thế mà huynh đã đánh tiểu đệ rồi. Huynh đường đường là một đại cao thủ
của võ lâm, ai nghe đến tên cũng phải sợ mất hồn, mất vía, chung quanh
lại có thuộc hạ nữa, lại ngang nhiên đánh tiểu đệ, một hắn thằng nhóc Cái
Bang chẳng có chút bản lĩnh gì cả thì hỏi sao phục được. Tiểu đệ đã
không phục thì tất nhiên thiên hạ cũng sẽ không phục huynh.

Lâm Qui thở hắt ra một tiếng:

– Thế ngươi bản tọa có biết ngươi bản tọa phạm tội gì với Lâm thiếu gia không?

Lâm Tứ giả lả cười, khẽ lắc đầu:

– Quả thật tiểu đệ không biết à.

– Nếu cậu không biết thì Lâm thiếu gia sẽ nhắc lại cho cậu biết.

Lâm Tứ khom người ôm quyền khúm núm nói:

– Tiểu đệ xin được rửa tai để nghe Lâm huynh chỉ huấn.

Hừ nhạt một tiếng, Lâm Qui nói:

– Ngươi lão phu tên đó còn nhớ chuyện tại cổ miếu chứ?

Lâm Tứ reo lên:

– Tiểu đệ nhớ ra rồi … Tiểu đệ nhớ ra rồi Lâm Qui cướp lời Lâm Tứ:

– Đối phương đã nhớ ra giờ thì không còn gì để ngăn được Lâm thiếu gia hành xử đối phương.

Lâm Tứ khoát tay:

– Không không … Chính vì chuyện đó mà tiểu đệ rất vui sướng khi gặp lại huynh.

Lâm Qui tròn mắt nhìn Lâm Tứ:

– Ngươi lão phu nói nhăng nói cuội gì chứ? Chẳng lẽ vì chuyện tại cổ miếu thì
ngươi lão phu phải sợ khi gặp Lâm thiếu gia, nhưng sao lại gặp lão phu ngươi lão phu mừng
chứ?

Lâm Tứ ôm chiếc bánh bao, cười khẩy rồi nói:

– Huynh chắc chắn đã hiểu lầm tiểu đệ rồi.

Lâm Qui quắc mắt nhìn nhìn Lâm Tứ:

– Hiểu lầm đối phương … Đúng bản tọa hiểu lầm đối phương đó. Chính vì hiểu lầm nên bổn thiếu gia quyết định băm thây đối phương.

Lâm Qui toan vỗ tay để bọn võ phu xông vào Lâm Tứ, nhưng hắn đã thét lên:

– Khoan.

– Cậu còn có điều gì muốn nói nữa?

Lâm Tứ mỉm cười nói:

– Tiểu đệ có rất nhiều điều muốn nói với Lâm huynh. Nếu tiểu đệ nói gian
thì đất chỗ tiểu đệ đứng sẽ nứt toát ra làm hai, cho đệ chui xuống dưới
đi.

Lâm Qui gằn tiếng nói:

– Cậu có điều gì muốn nói với Lâm thiếu gia thì mau nói nhanh lên rồi bổn thiếu gia sẽ tống tiễn cậu về dưới địa phủ.

Lâm Tứ buông một tiếng thở dài một tiếng nói:

– Lâm huynh … Trước nhứt tiểu đệ muốn hỏi huynh … Tiểu đệ và huynh có phải là cùng một họ Lâm không?

Lâm Qui chau mày rồi khẽ gật đầu:

– Đúng … Bổn thiếu gia và đối phương cùng một họ. Cùng một họ thì có thì nói ra chứ … Chẳng lẽ đối phương muốn nhận bừa bổn thiếu gia.

– Tiểu đệ chưa nói ra mà huynh đã nói thay tiểu đệ. Phàm những người cùng một họ thì có quan hệ với nhau đấy. Khác họ đã họ đã có quan hệ huống
chi cùng họ. Có lẽ đệ và huynh có quan hệ rất gần gũi nhau. Nếu không
muốn nói là ruột thịt đấy.

Lâm Tứ nói xong. Lâm Qui ngửa mặt cười ngặt nghẽo. Hắn vừa cười vừa nói:

– Tiểu gia hỏa … Nghe cậu phát ngôn nhận bừa bản vương là người dòng tộc của cậu …

Lão phu không thể nào nhịn cười được đấy.

GÃ nói xong cười lên khanh khách.

Lâm Tứ chờ cho Lâm Qui cười dứt mới nói:

– Hẳn huynh đã nhận ra Lâm Tứ là người cùng dòng tộc nên đắc chí cười phải không?

Lâm Qui trừng mắt nạt:

– Thằng nhóc thúi hồ đồ … Cậu còn nói một lần nữa cái ý nghĩ điên rồ đó
thì đừng trách sao bổn thiếu gia nóng gan phát lạc cậu mà không cho
cậu giãi bày.

Lâm Tứ sụ mặt xuống:

– Huynh không nhận đệ thì thôi. Thật làm oan ức cho Lâm Tứ này.

TÊN ĐÓ gãi đầu nói:

– Khi đệ nghĩ đến huynh mà huynh lại không bao giờ nghĩ đến tiểu đệ cả.

Lâm Qui nạt ngang:

– Cậu nghĩ đến thiếu gia mà lại phá bĩnh vào chuyện của ta đây ư?

Lâm Tứ khoát tay – Tiểu đệ nào dám phản bội huynh. Tiểu đệ không giúp người dòng tộc thì giúp ai chứ?

Lâm Qui nạt ngang:

– Lâm thiếu gia đường đường là người của phủ Cửu Thiên Tuế mà lại có quan hệ dòng tộc với một kẻ vô danh tiểu tốt như đối phương à? Những lời sàm ngôn hồ đồ của đối phương chỉ đáng để cho Lâm thiếu gia hành xử thôi.

Lâm Tứ buông tiếng khẽ thở dài nói:

– Nếu Lâm huynh đã nói vậy rời thì Lâm Tứ chẳng còn gì để nói nữa.

Lâm Qui gàn âm thanh:

– Vậy là đối phương nói hết rồi chứ?

Lâm Tứ tròn mắt, khẽ lắc đầu:

– Chưa …

– Thế ngươi bản vương còn gì để nói nữa nào?

– Lâm tiểu đệ còn biết bao nhiêu chuyện để nói với huynh … Tỷ như chuyện hôm đó … Thật ra hôm đó …

TÊN ĐÓ buông một tiếng thở dài một tiếng rồi ngồi thụp xuống bật khóc tức tưởi. TÊN ĐÓ cứ
khóc mãi mà không nói câu nào. Thấy Lâm Tứ khóc, Lâm Qui gằn tiếng động:

– Nhóc con. Đối phương sợ chết mà khóc phải không?

Lâm Tứ ngẩng mặt nhìn Lâm Qui:

– Lâm Tứ không phải sợ chết mà khóc đâu. Tại vì Lâm Tứ ấm ức quá mà khóc thôi.

Lâm Tứ nói dứt câu rống to lên. Tiếng khóc rống của gã khiến cho mọi người chung quanh tò mò bâu lấy.

Lâm Tứ thấy mọi người bâu lấy vì tò mò, cau mày gắt giọng quát:

– Các đối phương bâu đến để làm gì … có đi không. Mau đi đi, rời khỏi đây.

Mọi người ồ lên.

Nghe tiếng ồ của những người tò mò đó, Lâm Tứ càng rống to hơn nữa. Hắn vừa rống vừa nói:

– Các vị trưởng tôn ơi. Lâm Tứ này bị hàm oan mà chẳng thể nào nói được Tức chết đi thôi. Tức chết đi thôi.

GÃ nói xong rống to lên.

Từ trong đám đông một lão trượng bước ra nói:

– Tiểu gia hỏa … Ngươi ta đây có oan ức gì nói. Nếu thật sự tiểu gia hỏa bị oan thì ở đây mọi người sẽ không bỏ ngươi ta đây đâu …

Lâm Tứ nhìn Lâm Qui:

– Huynh cho đệ giãi bày chứ?

Lâm Qui gắt giọng:

– Được Đối phương cứ nói.

Lâm Tứ từ từ đứng lên. HẮN ôm quyền xá mọi người rồi từ tốn nói:

– Thằng nhóc là Lâm Tứ còn đây là Lâm Qui đương kim thiếu gia của phủ Thiên Tuế.

Nghe Lâm Tứ nói mọi người đổ dồn mắt nhìn Lâm Qui. Họ không phải nhìn hắn bằng sự ngưỡng mộ mà chẳng qua mới biết hắn là người của phủ Thiên Tuế. Trong
vòng người đó có kẻ vội vã ôm quyền xá Lâm Qui.

– Tham kiến Lâm thiếu gia.

Lâm Qui khẽ gật gật đầu:

– Tại hạ là Lâm Qui đương kim thiếu gia của phủ Thiên Tuế và tổng đàn võ
lâm minh chủ. Tên đó nhóc con kia và tại hạ chẳng có quan hệ gì cả.

Lão trượng lên tiếng:

– Nếu vì lẽ đó mà Lâm thiếu gia mới hành xử hắn?

Lâm Qui gật gật đầu:

– Không sai.

Lão trượng khẽ thở dài.

Lâm Tứ vội khoát tay:

– Không phải Lâm Tứ này nhận bừa nhận bãi gì đâu.

GÃ gãi đầu mếu máo nói:

– Cũng chỉ cái họ Lâm chết tiệt, ôn dịch mà Lâm Tứ đây mới mắc kiếp hoạ.

Nếu không có họ Lâm chết tiệt này thì Lâm Tứ đâu có đến nỗi khóc ròng trước mặt chư vị bá bá và bá mẫu.

Nghe tên đó nói câu đó, mọi người bật cười dòn dã. TÊN ĐÓ chửi nhưng lại không có tục danh phía sau vô hình trung chẳng biết Lâm Tứ tự chửi mình hay chửi Lâm Qui, chính vì thế mà người bản tọa mới bật cười. Lâm Qui nghe mọi người cười ngặt nghẽo tức giận:

– Im …

Những người váy quanh chợt im ắng. Lâm Qui nhìn Lâm Tứ:

– Lâm Tứ … Cậu chửi ai thế?

Lâm Tứ khúm núm ôm quyền:

– Tất nhiên tiểu đệ chửi tiểu đệ rồi. Chỉ tại vì tiểu đệ hồ đồ nên mới gặp kiếp họa này.

Tên đó tự vỗ đầu mình rồi nói tiếp:

– Chỉ vì tiểu đệ hồ đồ nghĩ mình và huynh có quan hệ dòng tộc cùng một họ Lâm, nên tiểu đệ mới tương kế tựu kế giúp huynh, không ngờ huynh lại
hiểu lầm tiểu đệ.

TÊN ĐÓ thở hắt một tiếng rồi nói:

– Các vị
bá bá, bá mẫu … Trước đây vì nhóc con Lâm Tứ này nghĩ hồ đồ, lại thấy
Lâm Qui tướng mạo khôi ngô, anh tuấn, chắc chắn là người đỉnh thiên lập
địa nên nhận bừa mà giúp huynh ấy.

– Cậu giúp gì bản tọa chứ?

Lâm Tứ nhăn nhó:

– Thì lần đó Lâm huynh định cưỡng h**p Diệp Hoàn cô gái, nhưng thử hỏi
cưỡng h**p thì đâu có thú vị gì. Chính vì thế mà đệ tương kế tựu kế
khiến cho Diệp Hoàn cô gái yêu thương huynh. Nay huynh đã có Diệp
Hoàn. Ợ. quên …

Diệp Tình Cung chủ chứ … Thì nay huynh đã có
Diệp Tình Cung chủ … Gặp lại huynh đáng ra huynh phải đền ơn tiểu đệ.
không ngờ gặp huynh đã muộn giết tiểu đệ …

Lâm Tứ đưa tay lên trời rống to lên:

– Các bá bá … bá mẫu … Lâm Tứ này có oan không chứ … có oan không chứ?

Lâm Qui nghe Lâm Tứ nói đến tức đỏ mặt. TÊN ĐÓ gầm lên:

– Lâm nhóc con … sàm ngôn …

Lâm Tứ nhìn lại Lâm Qui:

– Không phải sàm ngôn mà đó là sự thật. Nếu không phải sự thật huynh có
dám thề không … Huynh phải đã từng định cưỡng h**p Diệp Tình Cung chủ
Hương cung, nếu không có đệ thì hẳn bây giờ Diệp Tình đâu có đoái hoài
gì đến huynh.

Thậm chí nữ nhân ấy còn ghét huynh nữa.

Hắn hất mặt:

– Huynh dám thề không?

Hai hàm răng Lâm Qui nghiến lại phát ra những tiếng két két nghe buốt cả cột sống.

Lâm Tứ cao tiếng nói tiếp:

– Đệ có chết cũng nói ra sự thật. Nếu huynh lối không dúng thì huynh hãy
thề đi cho mọi người tin. Nếu huynh nói điều đệ nói không đúng thì cả
phủ Thiên Tuế của huynh …

Lâm Tứ bỏ lửng câu nói giữa chừng. Lâm Qui rít giọng:

– Tiểu gia hỏa thúi … Lâm thiếu gia sẽ cắt lưỡi đối phương.

Mặt Lâm Tứ méo mó:

– Huynh cắt lưỡi Lâm Tứ ư? Cắt lưỡi thì Lâm Tứ không thể nói được chứ gì?

Lâm Tứ chợt đanh mặt lại:

– Lâm huynh … Nếu huynh giết Lâm Tứ rồi không biết huynh có sống được bao nhiêu năm nữa.

Lâm Qui dấn bước đến một bộ:

– Đối phương nói vậy có ý gì?

Lâm Tứ mím môi rồi nói:

– Tiểu đệ báo cho huynh biết, Diệp Tình Cung chủ đã xem Lâm Tứ này như
tiểu đệ kết tình thủ túc rồi. Huynh giết đệ xem như đã cắt đứt tơ tình
với Cung chủ đó.

Lâm Tứ đôi co qua lại với Lâm Tứ, chẳng mấy chốc đã kéo cả một số đông người vầy quanh. Họ nhốn nháo bàn tán về những
điều Lâm Tứ nói thật là hỗn độn. Sự hỗn độn càng lúc càng dâng cao dần.
Người thì bênh vực cho Lâm Tứ kẻ thì theo hùa với Lâm Qui bởi biết tên đó là thiếu gia của phủ Thiên Tuế.

Lâm Tứ nghe mọi người đối kịch càng lúc càng tăng liền lớn tiếng quát nhóm người theo hùa với Lâm Qui:

– Lâm Tứ nhìn mặt các người là biết ngay một lũ chẳng biết thị phi, chỉ
biết theo đám ăn tàn thôi. Hôm nay các cậu theo Lâm huynh của ta đây, ngày mai thì lại theo Lâm Tứ này … Chẳng cần nghe các vị nói nữa.

Nhóm người đó như bị Lâm Tứ chế thêm dầu vào lửa gào lên:

– Lâm tặc đáng chết.

Họ ùa đến Lâm Tứ thì những người theo Lâm Tứ cũng gầm lên.

– Ỷ đông h**p người đâu có anh hùng.

Thế là hai nhóm người ào ào lao vào nhau ẩu đá. Nhân cơ hội hỗn độn đó, Lâm Tứ lòn lén như một con lươn qua chốn hỗn độn để đào thoát.

HẮN vừa mới chuồn qua khỏi đám đông toan đứng lên trốn chạy thì cổ bị đạp dí xuống đất.

Lâm Tứ trợn mắt, lè lưỡi, rống lên:

– Lâm thiếu gia không muốn chết … Lâm Tứ không muốn chết đâu.

Lâm Tứ vừa nói vừa cố ngẩng mặt nhìn lên. Đứng sừng sững ngay trên đầu Lâm
Tứ là vị chưởng môn phái Tuyết Sơn Ngô Tất Nhiên. Lão vận trường bào
trắng toát như lớp tuyết, râu tóc thì đen mượt.

Ngô Tất Nhiên nói:

– Tiểu gia hỏa đâu thể trốn được.

Lâm Tứ nằm dài dưới đất nhăn nhó nói:

– Tiền bối tha mạng cho vãn bối … Tha mạng cho vãn bối.

– Lão phu không có quyền tha mạng cho đối phương … Mà chỉ có Lâm thiếu gia mới có thể tha mạng cho đối phương được mà thôi.

Nghe Ngô Tất Nhiên nói câu này, tứ chi Lâm Tứ bủn rủn. TÊN ĐÓ nghĩ thầm:

– “Chẳng lẽ mình tới số thật rồi hay sao? Biết như thế này thì trước đây mình chẳng chọc ghẹo tên đó Lâm tặc này làm gì”.

Trong khi Lâm Tứ nghĩ thì cuộc ấu đả đã chấm dứt. Tất nhiên phần thắng thuộc
về nhóm người theo về với Lâm Qui vì họ được sự hỗ trợ của những cao thủ vận hắc tên đó.

Tất cả ùa đến vầy quanh Lâm Tứ, đồng loạt xướng lên:

– Giết tên tên đó thằng nhóc thúi … Giết tên tên đó thằng nhóc thúi.

Lâm Qui chặm rãi chấp tay sau lưng tiến đến bên Lâm Tứ:

– Đối phương quả là xảo quyệt. Muốn lợi dụng mọi người để kiếm đường tẩu thoát ư?

Nhưng số cậu đã tận rồi … Hôm nay sẽ là ngày chết của cậu, năm sau đúng ngày nay sẽ là ngày cúng tế vong hồn cậu.

Mồ hôi rịn ra trên trán Lâm Tứ. Tên đó miễn cưỡng nói:

– Lâm huynh à …

Lâm Qui gắt giọng quát:

– Thằng nhóc muốn nói nữa à? Đợi Lâm thiếu gia cắt lưỡi cậu rồi sẽ cho cậu nói:

Lâm Tứ nhăn nhó, thều thào nói:

– Cắt lưỡi rồi Lâm Tứ làm sao nói được nữa … Lâm thiếu gia đừng cắt
lưỡi Lâm Tứ … Tội nghiệp Lâm Tứ lắm … Nếu Lâm thiếu gia cắt lưỡi Lâm Tứ thì biến thành ma. Lâm Tứ chứng còn lưỡi để nói nữa. Không nói thì
là ma câm rồi.

– Cậu nói nhiều quá thì cũng nên biến thành ma câm đặng không còn nói nữa.

Lâm Qui nhìn lại chưởng môn phái Tuyết Sơn Ngô Tất Nhiên. Hắn ôm quyền giả lả nói:

– Lâm thiếu gia đa tạ sự hỗ trợ của Ngô chưởng môn.

Tất Nhiên ôm quyền đáp lễ:

– Ngô mỗ chỉ mong Lâm thiếu gia nói với Cửu Thiên Tuế một tiếng là được rồi.

Lâm Qui gật gật đầu cất tiếng cười khanh khách. Lời nói của chưởng môn Ngô Tất
Nhiên đủ minh chứng cho mọi người biết thân phận cao quí của hắn hiện nay như thế nào.

TÊN ĐÓ đắc ý nói:

– Được.. Bổn thiếu gia sẽ bẩm báo công lớn của Ngô chưởng môn với lão nhân gia.

– Đa tạ thiếu gia …

Lâm Qui chìa tay đến:

– Ngô chưởng môn cho bản tọa mượn thanh kiếm của người.

Chưởng học viện Tuyết Sơn rút ngay trường kiếm đặt vào tay Lâm Qui.

Lâm Qui hoành kiếm cao tiếng nói:

– Các ngươi bản tọa hãy nhìn đây … Với những kẻ dám xúc phạm đến bổn thiếu gia
thì phải chịu gia hình như thế này. Hôm nay gã nhóc con này sẽ là bài học để mọi người nhớ mãi sau này.

Lâm Qui hoành kiếm trở mũi nhắm
thẳng vào gáy Lâm Tứ. Sinh mạng của Lâm Tứ giờ còn trong chớp mắt,
tất cả đều tùy thuộc vào lưỡi kiếm thẳng tay Lâm Qui. Lâm Tứ rống lên
đến khản cả tiếng:

– Bản vương không muốn chết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8