Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc
Chương 27: Mưu phản hữu lý [3]

Cập nhật lúc: 2026-07-29 19:30:46 | Lượt xem: 4

THẤT

Lăng Dương vương liếc gã, “Chuyện tìm Huyết Đồ đường tuy trước đó bản vương không biết, nhưng sau đó vẫn chưa truy cứu. Nếu cậu coi đó là món nợ, không bằng tính lên đầu bản vương đi.”

Tiết Linh Bích nhíu mày, trong lòng ngay lập tức hiện lên vô số ý niệm.

Lăng Dương vương đem tội danh của Nhạc Lăng trực tiếp ôm vào mình là điều hắn không thể dự liệu. Cứ như vậy, mặc kệ hắn có tham gia hành động hành thích hoàng đế hay không, cũng mặc kệ mục đích hành thích hoàng đế của hắn là gì, dựa vào những lời này, tám chữ ‘Mưu đồ gây rối, phạm thượng tác loạn’ hắn trốn không thoát. Nhưng có tám chữ này, hắn không tạo phản cũng phải tạo phản. Bởi vì hoàng đế tuyệt đối không tha cho kẻ dám cả gan làm loạn hành thích mình đóng ở biên cương, tay cầm trọng binh. Lăng Dương vương cũng sẽ không vì một đạo thánh chỉ của hoàng thượng mà ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.

Chiến tranh là không thể tránh khỏi, lại không thể lựa chọn.

Tiết Linh Bích không sợ chiến. Nhưng gã biết rõ, hoàng đế còn không hoàn toàn nắm chắc có thể thắng được Lăng Dương vương.

Cho nên không sợ chiến, nhưng vẫn không thể chiến.

Phùng Cổ Đạo thấy Tiết Linh Bích trầm mặc, liền đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, đem chủ đề chuyển sang hướng khác, “Nhắc tới tính sổ, lúc chúng ta đây đến Quế Lâm, nghe nói hình như vương gia tới phủ tổng đốc tính sổ thì phải?”

Lăng Dương vương tự tiếu phi tiếu liếc nhìn hắn ta đây, vung tay nói với Nhạc Lăng, “Chuyện nhàm này đối phương nói.”

“Chuyện nhàm nào?” Nhạc Lăng tức giận, “Rõ ràng là một việc quan trọng quá đỗi.”

Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo đều là những người vừa nghe liền hiểu.

Phùng Cổ Đạo hỏi, “Chẳng lẽ, nạn châu chấu là việc quan trọng mà Nhạc tiên sinh nghĩ ra?”

Nhạc Lăng đắc ý, “Đúng thế. Nếu hoàng đế khư khư cố chấp, chúng bản vương chỉ đành nghĩ biện pháp khác.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Nhưng vì sao chỉ giảm thuế của một vài bộ tộc?”

Nhạc Lăng cười nói, “Nếu toàn bộ Quảng Tây đều lọt vào nạn châu chấu, làm thế nào chỉ có vài người thấy? Những bộ tộc mà chúng bản vương yêu cầu miễn thuế đều là đại tộc, như vậy lúc giảm xuống, chia đều, thì chính là số lượng trước khi tăng thuế.”

Lăng Dương vương hừ một tiếng nói, “Nếu như đòi miễn toàn bộ, chỉ sợ cái tên hoàng đế nghèo kiết hủ lậu kia khóc nháo đòi thắt cổ.”

Thần sắc của Tiết Linh Bích càng lúc càng căng thẳng.

Lăng Dương vương trừng hắn, “Thoạt nhìn, ngươi ta đây rất một lòng với tên hoàng đế kia.”

Tiết Linh Bích đáp, “Trung quân ái quốc, đều là việc mỗi thần tử phải làm.”

“Nga? Vậy nếu tên đó muốn giết đối phương thì sao?” Lăng Dương vương thờ ơ nói, “Đối phương cũng đưa cổ ra cho tên đó giết?”

Tiết Linh Bích thản nhiên nói, “Nếu thần không hai lòng, có quân chủ nào lại giết thần tử hữu dụng có công?”

“Có một loại.” Lăng Dương vương nói từng chữ một, “Công cao cái chủ.”

Bốn chữ này phảng phất như một chậu nước lạnh, tạt cho cả gian phòng trong thoáng chốc trở nên âm âm trầm trầm. Ngay cả ánh trăng bên ngoài cũng sáng hơn cả bên trong.

Trong đầu Tiết Linh Bích không biết vì sao, đột nhiên thoảng qua hình ảnh bức tranh ‘Cô đảo chi vương’ của cha được cất trong thư phòng.

Lăng Dương vương đóng giữ Quảng Tây không phải cũng là cô đảo chi vương sao? Mặc dù bốn mặt là nước, nhưng trên đảo, tên đó chính là vương giả độc nhất vô nhị.

Nhạc Lăng thấy mặt Tiết Linh Bích trầm xuống không nói lời nào, khẽ thở dài nói, “Trên đời này luôn có nhiều kẻ chưa gặp quan tài chưa đổ lệ.”

Tiết Linh Bích đối với châm chọc của gã không gấp không nộ nói, “Trên đời này cũng có rất nhiều kẻ ăn nói lung tung.”

“Bản tọa ăn nói lung tung? Không tin cậu đi hỏi phụ…” Hắn bản tọa bỗng nhiên im miệng, con mắt chăm chú nhìn Lăng Dương vương.

Lăng Dương vương lưng dựa vào ghế, nheo mắt lại từ trên nhìn xuống đánh giá Tiết Linh Bích.

Tiết Linh Bích thản nhiên mặc kệ.

“Tuy là một con lợn, nhưng cũng không đáng ghét như trong tưởng tượng.” Lăng Dương vương chậm rãi nói.

Phùng Cổ Đạo ngồi gần Tiết Linh Bích nhất, cho nên cảm thụ cực mãnh liệt cơn giận muốn nén xuống nhưng không thể nén được của tên đó, “Ách, vương gia…” TÊN ĐÓ há mồm muốn nói, nhưng Lăng Dương vương đột nhiên vỗ bàn đứng lên, “Bản vương dẫn các đối phương đi gặp một người.”

Nhạc Lăng tựa hồ ngạc nhiên, “Vương gia ngươi bản tọa…”

Lăng Dương vương nói, “Tháo chuông cần có người buộc chuông*. Bản vương tuy luôn luôn thua cờ, nhưng còn chưa tệ hại đến nỗi không để cho đám người kia gặp nhau.”

*(nguyên văn hán việt: giải linh hoàn tu hệ linh nhân, ý nói rắc rối do ai gây thì người đó giải quyết)

Nhạc Lăng cau mày nói, “Nhưng lỡ như hoàng thượng biết…”

“Biết thì biết.” Lăng Dương vương lạnh lùng hừ, “Hắn ta đây phòng trái phòng phải, không phải là phòng bản vương tạo phản sao? Nếu hắn ta đây thực sự chọc cho bản vương bực mình, bản vương tạo phản liền cho hắn ta đây xem! Như vậy hắn ta đây an tâm chưa?”

Sợ là không phải an tâm, là an giấc ngàn thu luôn.

Nhạc Lăng khóe miệng cong lên, “Nhưng giờ là đêm khuya, không bằng ngày mai rồi tính?”

“Trong lòng có chuyện, ai có thể ngủ?” Lăng Dương vương nói xong, liếc sang Phùng Cổ Đạo và Tiết Linh Bích, “Các đối phương muốn ngủ không?”

Dưới loại tình huống này ai mà buồn ngủ, người đó đúng là lợn.

Đồng dạng là vùng ngoại ô, Mật Vân trang nhìn sơ tốt hơn nhiều so với gian nhà tranh của đôi mẫu nữ kia.

Tường đỏ ngói xanh, thanh u đạm nhã. Ngay cả người mở cửa cũng lộ ra một cổ phong độ trí giả như có như không.

Lăng Dương vương nói, “Đây là tú tài thi đâu trật đó. Ruộng đồng trong nhà đều vì tên đó đọc sách mà hoang phế, cho nên liền ở nơi này mưu cầu một phần việc nhỏ.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Đó cũng là một lối thoát.” Có câu tể tướng môn tiền thất phẩm quan*. Muốn đi lên đường làm quan, không chỉ có một con đường là trường thi. Tỷ như cái danh tước gia này của hắn cũng tới rất lơ mơ.

*(ý nói địa vị của người trông cửa giúp tể tướng tương đương với một vị quan thất phẩm trong triều đình, muốn yết kiến tể tướng, phải nhờ người trông cửa thông truyền, nên quyền lực của lũ người kia không nhỏ)

Lăng Dương vương nói, “Hắc hắc. Bụng dạ của tên đó không nhỏ. Làm người canh cửa chỉ là tạm thời, chờ tên đó cao trung, tự nhiên sẽ xin đi.”

Thư sinh nọ đi ở phía trước, nghe vậy quay đầu lại nói, “Đó là nhất định. Bản vương nhiều nhất chỉ tiếp tục ở nơi này thêm một năm, nhất định sẽ đi.” Bước chân của tên đó rất nhanh, thoáng cái đã đi xa hơn năm sáu trượng.

Lăng Dương vương hạ tiếng động, “Những lời này năm nào tên đó cũng nói. Có điều tên đó ngoại trừ mạnh miệng, những cái khác cũng không thích nói, bản vương chính là nhìn trúng điểm này của tên đó.”

Phùng Cổ Đạo và Tiết Linh Bích liếc nhìn nhau.

Từ những lời này của Lăng Dương vương mà xem, chủ nhân nơi này thân phận không phàm thường, chí ít không thích hợp để lộ ra ngoài.

Chẳng lẽ là ngoại thất (bồ nhí) Lăng Dương vương nuôi?

Nhưng xem tính cách của Lăng Dương vương, nếu thực sự được sủng ái, tiếp vào phủ cũng không phải là việc khó. Dù sao Lăng Dương vương vương phi vị đã treo không nhiều năm, chuyện trong phủ đều chỉ do Lăng Dương vương một mình định đoạt… Tối đa thêm vào một Nhạc Lăng.

Nếu không phải ngoại thất, vậy tại sao lại phải thần bí như vậy?

Đoàn người chậm rãi đi tới trước một mảnh viện gọi là ‘Tĩnh Dưỡng cư’.

Thư sinh nói, “Hắn lão phu đã ngủ, vương gia thỉnh tự nhiên.” Nói xong, xoay người đi, gọn gàng lưu loát không mang theo nửa điểm lưu luyến.

Phùng Cổ Đạo trong lòng âm thầm bảo lạ. Lấy một tú tài thi đâu trật đó mà nói, ngạo cốt trên người tên đó đâu chỉ hiếm có, quả thực là khó gặp.

Lăng Dương vương tiến lên, gõ gõ cửa gọi, “Bản vương lại tới rồi.”

Nửa ngày không động tĩnh.

Lăng Dương vương thẳng thắn đẩy cửa ra.

Viện không lớn, liếc mắt sẽ nhìn thấy bên kia. Nhưng từ cách bố trí giả sơn tiểu kiều lưu thủy mà xem, hiển nhiên khi bố trí quá đỗi để tâm.

“Uy, ta đây lại tới nữa này. Ngươi ta đây còn không mặc hắn phục ra nghênh tiếp!” Lăng Dương vương dùng lời lẽ ngạo mạn nói.

Đèn trong phòng rốt cuộc sáng lên.

Một cái bóng gầy gầy in lên cửa sổ, “Ban ngày thua còn chưa đủ sao?”

Tiếng nói của tên đó thanh thanh lãnh lãnh, sơ sơ đạm đạm, nhưng rơi vào trong tai Tiết Linh Bích, lại như sét đánh!

Phùng Cổ Đạo đứng gần tên đó nhất, là người đầu tiên phát hiện sự dị thường của tên đó, không khỏi ngạc nhiên gọi, “Hầu gia, ngươi bản tọa làm sao vậy?”

Cái bóng trên cửa sổ động nhiên khựng lại.

Cứ quỷ dị mà giằng co một hồi lâu, giọng nói trong phòng mới lần thứ hai chậm rãi vang lên, “Linh Bích?”

.

Phùng Cổ Đạo chớp vút qua, lại chớp vút qua. Người quen?

Con mắt của Tiết Linh Bích đăm đăm nhìn không chớp vào cái bóng trên cửa sổ, bước từng bước một về phía trước, sau đó dừng lại trước cửa sổ, nhẹ giọng gọi, “Cha.”

Đèn chợt thổi tắt.

Mặc dù cách khá xa, nhưng Phùng Cổ Đạo đám người kia vẫn cảm thụ được sự lo lắng chợt lóe lên rồi biến mất từ trên người Tiết Linh Bích!

Cửa bỗng nhiên mở ra từ bên trong.

Một trung niên nam tử mặt mày có ba phần tương tự Tiết Linh Bích, lại có vẻ cương nghị anh tuấn hơn khoác áo khoác vội vã đi ra, khẩn trương hỏi, “Hoàng đế xuống tay với con sao?”

Tiết Linh Bích ngẩn ra thật lâu, mới từ từ nói, “Ý của cha là sao?”

Lão nguyên soái đánh giá hắn từ trên xuống dưới hồi lâu, sau khi xác định hắn vẫn khỏe mạnh, mới thở ra một hơi, “Chuyện này nói ra thì dài.”

Phùng Cổ Đạo có dự cảm, đây tuyệt đối là một cố sự sẽ phá vỡ tất cả tưởng tượng trước đây của lũ người kia.

Mặc dù đã qua giờ tý (hơn 1h sáng), nhưng mọi người trong phòng đều rất tinh thần.

Lão nguyên soái còn tự mình pha một ấm trà.

Phùng Cổ Đạo thấy trong khoảnh khắc khi Tiết Linh Bích tiếp nhận trà, đáy mắt hiện lên một vệt trong suốt, nhưng rất nhanh đã biến mất không thấy.

Chờ trong tay mọi người đều bưng trà nóng, lão nguyên soái mới chậm rãi ngồi xuống. Sau khi gã ngồi xuống, cũng không vội lên tiếng, mà là nhíu mày trầm tư, như đang suy nghĩ nên giải thích rõ ràng cục diện cửu biệt gặp lại có chút khả nghi trọng trọng trước mắt như thế nào.

Tiết Linh Bích không kiềm chế được thốt lên một câu, “Cha, không phải người đã chết dưới tay lão Minh Tôn sao? Tại sao lại ở Quảng Tây này?”

Chuyện này Phùng Cổ Đạo cũng cảm thấy rất nghi hoặc. Lấy sự lý giải của hắn về thầy, chuyện không làm thì tuyệt đối sẽ không nhảy ra thừa nhận.

Lão nguyên soái nhìn thoáng qua Phùng Cổ Đạo, “Ngươi bản tọa là Minh Tôn đương nhiệm của Ma giáo?”

“Phải.” Phùng Cổ Đạo đứng lên, cung kính thi lễ.

“Với Minh Tôn trước kia là…”

“Hắn ta đây là sư tôn ta đây.” Phùng Cổ Đạo nói.

Lão nguyên soái khẽ gật đầu, sau đó mỉm cười nói, “Sư phụ cậu rất hỗn đản.”

Mắng sư tôn tên đó, lão nguyên soái không phải người đầu tiên.

Nhưng mắng người còn mắng đến nhã nhặn ưu nhã như vậy, hắn tuyệt đối là người đầu tiên.

Lão nguyên soái không đợi gã phản ứng, tiếp tục nói, “Chuyện năm xưa, các đối phương biết bao nhiêu?”

Phùng Cổ Đạo liếc nhìn Tiết Linh Bích, sau đó đem những gì lão Minh Tôn biết, tất cả đều nhất nhất nói ra.

Lão nguyên soái hỏi, “Nói như vậy, tấm bảo đồ kia hiện tại hẳn là nằm trong tay Ma giáo?”

Phùng Cổ Đạo yết hầu cứng lại, trong lòng có chút thấp thỏm, không dám nhìn sắc mặt của Tiết Linh Bích. Lúc trước suy xét vị trí tàng bảo đồ nêu lên, tên đó cũng không nói tới việc tàng bảo đồ rơi xuống tay Ma giáo. Tên đó nói, “Tàng bảo đồ là giả.”

Lão nguyên soái không chỉ không phản bác, trái lại gật gật đầu nói, “Quả thật là giả. Đáng tiếc tiên đế năm đó đã dùng tấm bảo đồ giả đó, xoay chúng lão phu vòng vòng.”

BÁT

Tiên đế?

Phùng Cổ Đạo và Tiết Linh Bích đều cảm thấy mình lạc vào mê trận, cảnh sắc quen thuộc trước kia sau khi sắp xếp lại, biến hóa trở nên quái dị.

Lão nguyên soái than thở, “Nếu sau đó bản tọa và vương gia không đối chất với nhau, cũng sẽ không phát hiện chân tướng sự tình dĩ nhiên kém xa suy nghĩ trước kia của chúng bản tọa tới vạn dặm.”

Lăng Dương vương hừ hừ cười nhạt, “Bản vương biết rõ tính tình của hoàng huynh nhất, không có gì đến miệng tên đó mà có thể nạy ra được, muốn cái gì cũng phải có.”

Tiết Linh Bích không kiềm chế được hỏi, “Cha, rốt cuộc đây là xảy ra chuyện gì?”

Lăng Dương vương thấy lão nguyên soái tha tha kéo kéo, tức giận nói, “Lẽ nào lúc này ngươi bản tọa còn cố kỵ bản mặt già của hoàng huynh nữa?”

Lão nguyên soái nói, “Ta đây chỉ là không biết nên nói từ đâu.”

“Để bản vương nói.” Lăng Dương vương là người hào sảng, ngay lập tức lên tiếng, “Thời kỳ bản vương với cha ngươi bản vương hưng thịnh nhất, triều đình cũng không thái bình như thời các ngươi bản vương. Có chuyện hay không có chuyện còn có thể đi tiêu diệt Ma giáo chơi chơi. Năm đó phía Bắc và phía Tây đều có giặc ngoài quấy nhiễu biên cảnh, chiến tranh không ngừng, bản vương và cha ngươi bản vương quanh năm đều phải đóng ở biên cương. Phụ hoàng, cũng là cha bản vương của bản vương và tiên đế, băng hà, bản vương ở ngoài ngàn dặm xa xôi, căn bản không kịp trở lại.”

Chuyện này đã quá lâu, Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo đều không biết.

“Sau khi về tới kinh thành, phụ hoàng đã nhập hoàng lăng, mà hoàng huynh cũng đăng cơ xưng đế, lúc bản vương lưu ở kinh thành túc trực bên linh cữu, nghe được một tin đồn. Nói là lúc trước phụ hoàng lâm chung, từng để lại một thứ cho bản tọa. Thứ đó được vẽ trên một tấm địa đồ, giao cho hoàng huynh cất giữ. Nhưng hoàng huynh từ đầu tới cuối đều không nhắc tới việc này, bản tọa nói bóng nói gió nhiều lần cũng không có kết quả, đành phải bất đắc dĩ quay về biên quan. Không bao lâu sau, thiên hạ bắt đầu truyền lưu lời đồn bản vương muốn mưu phản.”

Phùng Cổ Đạo và Tiết Linh Bích vẻ mặt sửng sốt. Nói như vậy, lời đồn là giả?

“Lời đồn vừa mới bắt đầu, hoàng huynh còn chịu viết thư trấn an, nói tuyệt đối không tin lời đồn như vậy gì gì đó, nhưng sau này, lời đồn càng lúc càng ầm ĩ, càng nghe càng thật. ngay cả bản vương nửa đêm mộng quay về đô cũng mơ tới ác mộng mình tay cầm trường kiếm, chạy vào Kim Loan điện, bức lui hoàng huynh, mình khoác hoàng bào.”

Có câu quân tử thẳng thắn vô tư.

Kẻ chột dạ thì không thể giống như Lăng Dương vương thản nhiên nói ra cảnh trong mơ của mình như vậy.

Tiết Linh Bích lúc này mới triệt để nhìn tên đó bằng cặp mắt khác xưa.

“Từ sau lúc đó, bản vương cả ngày chờ đợi lo lắng.” Lăng Dương vương cười khổ nói, “Ngay cả người vô tâm với đại vị như bản vương cũng bị lời đồn ảnh hưởng, huống chi hoàng huynh. Quả nhiên, không lâu sau, Tiết nguyên soái đã bị hoàng huynh triệu từ phía Tây trở lại kinh thành tọa trấn.”

Lăng Dương vương nói tới chỗ này thì dừng lại, lão nguyên soái tự tự nhiên nhiên tiếp tục nội dung, “Kỳ thực, sớm nhất nói vương gia có dấu hiệu tạo phản là Sử thái sư, có điều khi đó hắn chỉ là Lại Bộ Thị Lang, mặc dù chưa tới vị trí cao, cũng là một trong những thần tử mà tiên đế sủng tín nhất. Sử quý phi gả cho hoàng đế hiện nay cũng là ý của tiên đế.”

Tiết Linh Bích nhíu mi nói, “Nói như vậy, chân chính nói Lăng Dương vương tạo phản chính là tiên đế?”

Nếu không có tiên đế cho phép và làm chỗ dựa, Sử thái sư dù ăn gan hùm mật gấu, cũng không dám ở dưới tình huống không bằng chứng, ăn nói lung tung bảo vương gia một tay cầm trọng binh mật mưu tạo phản.”

Lão nguyên soái khẽ lắc đầu cười khổ, “Đáng tiếc lúc đó bản tọa một mực ngu trung, không nhìn ra kỳ quặc trong đó.”

Phùng Cổ Đạo không thể nhịn được hỏi, “Vậy tàng bảo đồ là thế nào?”

“Sau khi bản tọa quay về kinh, tiên đế kể khổ với bản tọa, nói trong triều loạn trong giặc ngoài, khổ không nói nổi. Mà khổ nhất trong đó, không hơn được việc quốc khố trống rỗng.” Nói đến đây, lão nguyên soái không khỏi liếc nhìn Lăng Dương vương, “Vương gia dã tâm bừng bừng, nhìn trúng chính là điểm này. Cho nên vài năm gần đây mới không ngừng đòi hỏi quân nhu, phong phú túi riêng của mình. Có thể làm cho quân đội khác của triều đình không có lương thực để phát, phải giảm bớt nhân số.”

“Hừ!” Lăng Dương vương hiển nhiên không phải lần đầu nghe tiên đế nói thế, cho nên tròng trắng mắt trợn lên, tỏ vẻ lười bình luận.

Lão nguyên soái thấy Tiết Linh Bích há mồm muốn nói, xua tay ngăn lại, tiếp tục kể, “Vì vậy tiên đế đưa ra tàng bảo đồ giả, biện pháp khiến vương gia ném chuột sợ vỡ đồ.”

Lăng Dương vương rốt cuộc không thể nhịn được nói, “GÃ xem bản vương là đồ ngu sao? Tàng bảo hồ? Hứ. Nếu bản vương thật sự muốn tạo phản, cần chi kiêng kỵ cái gì tàng bảo đồ? Lẽ nào sợ gã trước trận thu mua bộ hạ của bản vương sao?”

Lão nguyên soái lúng túng nói, “Ta đây tuy thấy việc này vô cùng cực khôi hài, nhưng nhất thời cũng không nghĩ ra biện pháp tốt nhất.”

“Vậy vì sao tàng bảo đồ lại ở trong tay nguyên soái?” Phùng Cổ Đạo hỏi.

“Đại khái qua một tháng, hoàng thượng đột nhiên triệu kiến bản vương, nói hoàng cung không yên ổn. Vương gia ba lần bốn lượt phái người tiến cung tìm tàng bảo đồ, cho nên đem tàng bảo đồ giao thác cho bản vương cất giữ.” Lão nguyên soái nói, “Khi đó hoàng cung quả thật từng xảy ra vài lần trộm cướp, bản vương không nghi ngờ về chuyện đó, đáp ứng.”

“Không nghi ngờ chuyện đó?” Tiết Linh Bích trầm tiếng nói, “Chẳng lẽ trong đó có nguyên nhân khác?”

Lão nguyên soái khẽ gật đầu nói, “Không sai. Tiên đế làm ra nhiều việc như vậy, kỳ thực là vì đem tàng bảo đồ đặt trên người ta đây.”

Phùng Cổ Đạo đảo tròng mắt hỏi, “Chẳng lẽ, tiên đế muốn mượn đao giết người, cò trai tranh nhau ngư ông đắc lợi?”

Nhạc Lăng rốt cuộc sáp vào một câu, “Năm đó, lão nguyên soái và vương gia đều là quân công cái thế, so ra thì, lại trị (tác phong và uy tín) của tiên đế có vẻ phàm thường.”

Lão nguyên soái nói với Tiết Linh Bích, “Còn nhớ rõ bức họa ta đây lưu lại không?”

Tiết Linh Bích nói, “Cô đảo chi vương?”

Lão nguyên soái gật gật đầu nói, “Kỳ thực trước khi lời đồn vương gia tạo phản truyền khắp thiên hạ, chúng ta đây là tri kỷ đã lâu. Cho nên tiên đế nói gã tạo phản, trong lòng ta đây căm giận khó yên, chỉ cảm thấy mình nhìn lầm người. Thẳng cho tới sau này, vương gia gửi tới một phong thư…”

Lăng Dương vương phiết khóe miệng, “Chuyện cũ xa lắc xa lơ này còn nhắc lại làm chi?”

Lão nguyên soái đạm nhiên nói, “Bức họa đó là sau khi lão phu đọc thư thì vẽ ra.” Khi đó trong lòng đã mơ hồ nghi ngờ về những điều tiên đế sở tác sở vi, chỉ là không có bằng chứng không thể xác định mà thôi.

Tiết Linh Bích trầm mặc.

Từ nhỏ đến lớn, hắn được truyền thụ đều là tư tưởng trung quân. Mặc dù hắn thường xuyên có phê bình kín đáo về những gì hoàng đế sở tác sở vi, nhưng đó chỉ là phê bình của thần tử đối với quân chủ, nhưng chưa từng nhảy ra khỏi bàn tay vàng quân thần.

Mà hôm nay tất cả những gì lão nguyên soái và Lăng Dương vương nói, hoàn toàn đem tiên đế đặt trên một địa vị bình đẳng để miêu tả quan hệ giữa ba người. Tuy chúng không hề nói đến đương kim hoàng đế, nhưng từ khẩu khí mà nói, có thể tưởng tượng vai trò mà tên đó sắm tuyệt đối cũng không quá vẻ vang.

Bức họa đó Phùng Cổ Đạo cũng đã thấy, con hổ đứng trên cô đảo một mình đối mặt với sông nước xung quanh… Nói rõ trong lòng lão nguyên soái là đồng tình với Lăng Dương vương. TÊN ĐÓ xuất thân Ma giáo, đối với triều đình hoàng đế đều không có lòng kính nể gì, cho nên nói chuyện trực tiếp hơn nhiều, “Nói như thế, tiên đế là muốn qua sông đoạn cầu, ngồi chờ ngư ông đắc lợi. Chuyện vào cung trộm tàng bảo đồ tự nhiên cũng là giả.”

“Không. Chuyện đó đúng là do bản vương gây nên.” Lăng Dương vương trên mặt thoáng qua tức giận.

Phùng Cổ Đạo không khỏi âm thầm hiếu kỳ.

Từ lúc bắt đầu tới bây giờ, Lăng Dương vương nhắc tới chuyện năm xưa đều là dáng vẻ xem thường, nổi giận như vậy đúng là lần đầu tiên.

Lăng Dương vương cố gắng kiềm chế lửa giận nói, “Lúc đó thám tử bản vương cài trong hoàng cung nghe được hoàng huynh nói tấm tàng bảo đồ đó là thứ mà trước khi phụ hoàng lâm chung lưu cho bản tọa, cho nên mới không từ thủ đoạn…” Hắn bản tọa không khỏi áy náy nhìn lão nguyên soái.

Tiết Linh Bích hỏi, “Quân kỹ kia là ngươi lão phu phái đi phải không?” Từ lúc Phùng Cổ Đạo đem quá trình lão Minh Tôn giết cha hắn kể lại, hắn liền canh cánh trong lòng việc này.

Lão nguyên soái nhẹ nhàng xuyết một ngụm trà.

Bởi động tác này tên đó làm thực sự quá chậm, cho nên Phùng Cổ Đạo phải suy đoán, tên đó kỳ thực là đang mượn uống trà để che giấu sự xấu hổ của mình. Nhắc tới chuyện gối chăn năm xưa, dù sao cũng là trước mặt hậu bối, huống chi trong đó còn có một người là nhi tử thân sinh của mình.

Lăng Dương vương mất tự nhiên vội ho một tiếng, “Hạ xuân dược không phải chủ ý của bản vương.”

Huyền án lão nguyên soái phiêu quân kỹ năm xưa rốt cuộc tra ra manh mối.

Tiết Linh Bích nhìn lão nguyên soái trong mắt có hơn vài phần hổ thẹn.

Phùng Cổ Đạo nói, “Cho nên tổng kết lại, chính là năm xưa tiên đế dùng tàng bảo đồ giả để họa thủy đông dẫn*, để Lăng Dương vương và lão nguyên soái cò trai tranh nhau?”

*(họa thủy đông dẫn, xuất từ một kế sách trong Tam Quốc, ý nói đem tai họa dẫn lên đầu người khác, không phải ý vu oan giá họa)

Lão nguyên soái khẽ gật đầu.

Lăng Dương vương hất đầu sang bên. Với gã mà nói, bị tiên đế lừa gạt tuyệt đối không phải chuyện quang vinh gì.

“Vậy sau đó, lão nguyên soái thế nào lại… Ách, tìm được đường sống trong chỗ chết?” Phùng Cổ Đạo hiếu kỳ hỏi.

“Kỳ thực năm đó khi bản vương gặp phải thầy cậu thì biết mình không phải đối thủ của tên đó.” Lão nguyên soái chậm rãi nói, “Cho nên, bản vương chỉ có thể sử dụng Quy tức công giả chết.”

“Quy tức công?” Phùng Cổ Đạo giật mình nói, “Nghe nói môn bí tịch này đã thất truyền trăm năm rồi.”

Lão nguyên soái mỉm cười nói, “Người chân chính biết môn thần công này sao có thể tự mình nói ra chứ?”

Phùng Cổ Đạo chấn kinh, nhanh chóng nghĩ có lý. Quy tức công chủ yếu là dùng để giả chết. Nếu để đối phương biết ngươi ta đây biết Quy tức công, đương nhiên sẽ bổ thêm một đao, hoặc là trực tiếp phân thây. Như vậy Quy tức công sẽ vô dụng, cần có cửu chuyển hoàn hồn đan của Thái Thượng lão quân mới cứu được.

Tiết Linh Bích hỏi, “Vậy sao cha lại tới Quảng Tây này?”

Lão nguyên soái liếc sang Lăng Dương vương.

Lăng Dương vương hiểu ý tiếp lời, “Năm đó bản vương sợ lũ người kia không thể đắc thủ, cho nên tự mình tới đôn đốc. Ai ngờ vừa tới nơi đó, đột nhiên nghe nói tên đó đã chết. Bản vương nghĩ tới nghĩ lui, đều cảm thấy chết quá kỳ quặc. Đường đường thiên hạ binh mã đại nguyên soái tại sao nói chết thì chết, ngay cả một chút dự đoán trước cũng không có. Cho nên liền thừa dịp đêm tối, tới quân doanh trộm thi thể tên đó ra. Buồn cười bộ hạ cũ của cha ngươi bản vương sợ bị liên lụy, qua loa chuẩn bị cho tên đó một ngôi mộ chôn di vật. Cho nên chuyện này vẫn giấu diếm tới nay.”

Tiết Linh Bích: “…” Cho dù cha hắn là giả chết, nhưng đối mặt với một kẻ ngay cả cha mình đã chết mà còn không chịu buông tha, hắn thực sự không còn gì để nói.

“Những chuyện sau đó các cậu đa phần đều biết.” Lão nguyên soái thở dài một tiếng nói, “Lão phu cùng với vương gia gấp rút trường đàm một đêm, các loại hiểu lầm trước kia đều tiêu tan thành mây khói.”

“Đã vậy, tại sao nhiều năm qua cha đều không có tin tức?” Tiết Linh Bích rốt cuộc đưa ra vấn đề lớn nhất từ lúc vào phòng tới giờ.

Phùng Cổ Đạo đối với việc này cũng canh cánh trong lòng.

Nếu không phải vì lão nguyên soái giả chết quá thật, hắn cùng với Tiết Linh Bích cũng sẽ không trải qua những khó khăn kia.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không vì lão nguyên soái giả chết, chỉ sợ hắn và Tiết Linh Bích cũng chỉ là hai người qua đường không nhận thức không liên quan trên đời này.

Tương ngộ trong đời, đúng là hậu quả của người đi trước.

.

.

Hí hí ^^

CỬU

“Nếu bản tọa không giả chết, làm sao tiên đế chịu rời khỏi bàn cờ này?” Lão nguyên soái nói, “Sau khi hiểu lầm giữa bản tọa và vương gia cởi ra, liền biết đây đó bất quá cũng là quân cờ tiên đế dùng để đối phó đối phương. Nếu như bản tọa chết mà phục sinh, dù cho tiên đế không truy cứu nguyên nhân bản tọa sinh sinh tử tử, cũng sẽ tiếp tục lợi dụng bản tọa đối phó vương gia.”

Tiết Linh Bích biết hắn lão phu nói không sai. GÃ tuy chưa từng gặp qua tiên đế, nhưng thủ đoạn của hoàng đế hiện nay cùng với tiên đế trong miệng chúng cũng không có gì khác nhau. Tỷ như Sử quý phi được dùng để chèn ép hoàng hậu.

Lão nguyên soái thấy hắn hồi lâu không nói, biết khúc mắc nhiều năm không phải nhất thì tam khắc có thể cởi ra, lại nói, “Tuy bản tọa không ở bên cậu, nhưng ngày ngày chưa bao giờ không lo nghĩ về cậu.”

Tiết Linh Bích nâng mi.

“Tông Vô Ngôn là tai mắt của lão phu.”

Tiết Linh Bích ngạc nhiên, “TÊN ĐÓ không phải tai mắt của hoàng hậu sao?”

Lão nguyên soái lại cười nói, “Nếu không có tầng thân phận tai mắt của hoàng hậu, làm sao tên đó có thể thuận lợi ở lại hầu phủ được? Huống chi tầng thân phận này còn có thể thay ngươi bản tọa chu toàn phía hoàng hậu, hay trong Tiết thị gia tộc. Bằng không lấy tác phong nơi chốn chỉ lo thân mình, không nhập phe với bọn tên đó của ngươi bản tọa, làm sao bọn tên đó có thể dễ dàng tha thứ ngươi bản tọa lâu như vậy?”

Nhạc Lăng xen mồm nói, “Kinh thành còn có tai mắt của vương gia chúng ta đây, chúng thời khoảnh khắc khắc đều quan tâm động tĩnh ở hầu phủ. Hơi có gió thổi cỏ lay, sẽ thúc ngựa báo lại.”

“Tai mắt?” Ma giáo ở các nơi cũng có rất nhiều tai mắt, cho nên đối với hai chữ này rất mẫn cảm.

Nhạc Lăng hướng hắn lão phu chớp thoáng chốc, “Tỷ như là… Xuân Ý phường.”

Trước mắt Phùng Cổ Đạo nhất thời hiện ra hình ảnh một cô gái với nụ cười long lanh, xanh như gió xuân —— Tiếu Tiếu. Trách không được nàng ta đây trông có vẻ không như những nữ tử thanh lâu khác, thì ra là môn hạ của Lăng Dương vương.

Nhạc Lăng hỏi, “Minh Tôn còn nhớ rõ?”

Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Thủ hạ của Lăng Dương vương đúng là mỹ nữ như mây.”

Nhạc Lăng nói, “Các nữ nhân ấy đều là tự nguyện.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Ta đây có nói vương gia bức lương vi xướng* không? Ngươi ta đây khẩn trương cái gì?”

*(bức lương vi xướng: ép buộc con gái nhà lành hành nghề xx)

Nhạc Lăng vừa định phản bác, chợt nghe Lăng Dương vương không nhịn được mà ngắt lời, “Được rồi. Nếu không phải vì bản mặt quả phụ nóng lòng thương con của tên đó, bản vương mới lười phái người tới kinh thành đó.”

Tiết Linh Bích trầm mặc, nhưng băng sương trong mắt dần dần hòa tan.

Phùng Cổ Đạo bên cạnh nhìn thấy, không kiềm chế được định vươn tay dỗ dành gã. Nhưng tay tên đó vừa giơ lên, con mắt của lão nguyên soái liền sắc bén phóng qua. Vì vậy, bàn tay vốn định giơ lên nửa đường lại thả xuống, đặt trên trà kỷ phát ra một tiếng ‘Cạch’ khe khẽ.

Nhạc Lăng vừa mới bị tên đó châm chọc, nghe tiếng nhanh chóng nói, “Minh Tôn có chuyện cứ nói đừng ngại, hà tất mượn trà kỷ trút giận?”

Phùng Cổ Đạo nói, “Lão phu chỉ là lo nghĩ.”

“Lo nghĩ?” Nhạc Lăng hỏi, “Chẳng lẽ Minh Tôn đang lo nghĩ về tương lai của mình với Hầu gia sao?”

Lời của gã giống như một cây châm, đâm túi nước thủng một lỗ, lỗ không lớn, nhưng đủ để nước tìm được nơi thăng cấp, phun thành tia.

Ánh mắt lão nguyên soái chậm rãi đảo qua lại giữa Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo, chậm rãi nói, “Bản tọa mệt mỏi. Có chuyện gì để ngày mai tính.”

Trong lòng Tiết Linh Bích đang là một mảnh tê loạn, nhanh chóng đứng lên nói, “Bản vương tới sương phòng nghỉ ngơi.”

“Hảo.” Lão nguyên soái khẽ gật đầu, nhìn về phía Phùng Cổ Đạo, “Còn Minh Tôn?”

Phùng Cổ Đạo bất động thanh sắc cười nói, “Lão phu đương nhiên là…”

“Ở sát vách lão phu.” Tiết Linh Bích mặt không đổi sắc tiếp lời.

Đôi mắt rất giống Tiết Linh Bích trầm xuống, lão nguyên soái gật gật đầu nói, “Cũng tốt. Ta đây sớm nghe nói con có một bạn hữu nâng đỡ phối hợp lẫn nhau, đồng cam cộng khổ, thân như huynh đệ, ta đây rất vui sướng.”

Nhạc Lăng có chút hả hê mà sờ sờ râu mép.

Lăng Dương vương vỗ tay vịn đứng dậy nói, “Mới trò chuyện đây mà trời đã gần sáng. Chúng bản vương đi, để chúng ở chỗ này tiếp tục đoán mò.”

Nhạc Lăng tiếc hận đứng lên. Trò hay này mới vừa lên sân khấu.

Lăng Dương vương thấy hắn bản vương rề rà, không thể nhịn được trở tay vỗ lên vai hắn bản vương, “Còn không mau đi!”

Nhạc Lăng nhe răng méo miệng nói, “Trật khớp rồi, đi thế quái nào được?”

Tiết Linh Bích nhìn theo bóng lưng Lăng Dương vương cõng Nhạc Lăng rời đi, nhẹ tiếng nói, “Trư Bát Giới cõng vợ.” Nói xong, tuy hắn không quay đầu lại, nhưng dư quang ở khóe mắt cũng mật thiết chú ý tới động tĩnh của lão nguyên soái.

Phùng Cổ Đạo dùng giọng nói nhỏ hơn phản bác, “Sao đối phương biết không phải là cõng con dâu?”

Lão nguyên soái thản nhiên nói, “Đêm đã khuya, các cậu còn không đi ngủ?”

“Dạ. Cha.” Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo cáo lui ra ngoài, nhưng không ngay lập tức đi sương phòng, mà là đứng trong viện, cho tới khi đèn trong phòng tắt đi.

Tấm màn đêm đen phía đông quả nhiên bị vén lên một góc, lộ ra một mạt màu xám sẫm.

Phùng Cổ Đạo thấy Tiết Linh Bích nhìn cửa sổ gian phòng của lão nguyên soái thật lâu bất động, không khỏi hỏi, “Lại thêm một bầu rượu?”

“Không. Ta đây sợ say, ngủ, khi tỉnh phát hiện lại là một giấc mộng.”

Phùng Cổ Đạo nghe hắn nói ‘Lại’, trong lòng khẽ động, “Đã như vậy…”

Tiết Linh Bích quay đầu, lòng tràn đầy chờ mong mà nhìn tên đó.

Phùng Cổ Đạo ho khan nói, “Hầu gia bảo trọng, lão phu ngủ trước.”

“…”

Phùng Cổ Đạo xoay người đi đến sương phòng, chân vừa bước lên bậc thang, chợt nghe Tiết Linh Bích phía sau nhẹ giọng gọi, “Phùng Cổ Đạo.”

“Ân?” Tay tên đó khựng lại trên cửa, vừa định xoay người, phía sau lại bị mạnh mẽ phủ lên. Tiết Linh Bích hai tay ôm gọn thắt lưng tên đó, từng chút từng chút xiết chặt lại. Hơi thở ấm áp phà trên cổ, khiến người ta đây có một loại yếu mềm không nói nên lời.

“Hầu gia…” Phùng Cổ Đạo thả nhẹ tiếng nói.

Tiết Linh Bích ôm thắt lưng tên đó không buông tay, “Hm.”

Phùng Cổ Đạo thân thể như cá chạch xoay người lại, sau đó nắm lấy bờ vai hắn, bỗng nhiên chuyển thân, đảo ngược đặt hắn lên ván cửa.

“Hầu gia, nếu lão phu nhớ không lầm… Cậu nhỏ hơn lão phu ba tuổi.” Tên đó tươi cười khả cúc, thái độ nhún nhường, nhưng mạt kiên định trong mắt lóe sáng dị thường.

Con mắt Tiết Linh Bích khẽ híp lại, biếng nhác cười nói, “Cho nên?”

“Cho nên…” Mâu quang của Phùng Cổ Đạo từ chu sa chí trên mi sừng của gã chậm rãi chuyển qua trên đôi môi hé mở kia, đôi mắt chậm rãi thâm trầm.

Tay Tiết Linh Bích bỗng nhiên siết lại, trực tiếp đưa môi ấn tới, dốc sức hôn tên đó.

Nụ hôn này nhiệt liệt như lửa.

GÃ dường như muốn đem toàn bộ tình tự phập phồng đêm nay đều phải phát tiết trong nụ hôn.

Cha ta đây mất mà phục…

Cừu hận đã tiêu thất…

Bầu trời nguyên bản đầy khói mờ dần dần xé tan màn đêm nhìn thấy mặt trời, tinh không vạn lí…

Phùng Cổ Đạo lúc bắt đầu còn có chút chống cự, nhưng rất nhanh đã bị nhóm lên nhiệt tình, cánh tay không tự chủ ôm lấy lưng gã.

Trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng vang.

Lão nguyên soái tựa hồ xuống giường.

Phùng Cổ Đạo cả kinh, đầu vô thức ngoảnh đi, đẩy Tiết Linh Bích ra.

Tiết Linh Bích nhìn chỉ bạc treo dài trên khóe môi hắn, mỉm cười, không thể nhịn được cúi đầu tới l**m sạch.

Con mắt Phùng Cổ Đạo không ngừng liếc sang cửa sổ.

Đèn sáng.

Phùng Cổ Đạo và Tiết Linh Bích đều tự trở về phòng.

.

Lão nguyên soái và Tiết Linh Bích thức dậy rất sớm.

Phùng Cổ Đạo thật ra định ngủ thêm một hồi, nhưng ngoài cửa đôi phụ tử kia luyện kiếm luyện quá hài hòa, khiến hắn không tiện tiếp tục nằm nướng trên giường, đành phải đứng dậy rửa mặt ra ngoài.

Cửa vừa mở ra, liền thấy lão nguyên soái tại giữa không trung xoay người đến một kiếm, vô cùng cực nhanh, ngoan, chuẩn.

“Hảo.” Phùng Cổ Đạo vỗ tay.

Lão nguyên soái đáp xuống mặt đất, thản nhiên nói, “Quá khen. So với lệnh sư, bất quá là múa rìu qua mắt thợ.”

Phùng Cổ Đạo đụng phải cái đinh mềm, vô thức sờ sờ mũi.

Tiết Linh Bích hòa giải, “Cha, thời gian không còn sớm, không bằng chúng ta đây dùng điểm tâm xong rồi tiếp tục luyện.”

“Hảo.” Lão nguyên soái ném kiếm cho Phùng Cổ Đạo.

Phùng Cổ Đạo mờ mịt tiếp nhận.

“Minh Tôn còn chưa luyện phải không?”

“Ách…”

“Vậy luyện xong rồi tới dùng bữa.” Lão nguyên soái nói rất khách khí, nhưng bỏ đi thì một chút cũng không khách khí.

Phùng Cổ Đạo thấy Tiết Linh Bích bị lão nguyên soái kéo đi xa, bất đắc dĩ nhìn kiếm trong tay.

Lúc trước sau khi Viên Ngạo Sách bị Kỷ Huy Hoàng bắt đi, thật ra gã cũng chịu khó luyện một trận. Nhưng thiên tư có hạn, luyện thế nào cũng không thể trở thành cao thủ có thể địch lại Kỷ Huy Hoàng, trái lại sự vụ trong giáo còn không ít, khiến cho lão nhân trong giáo bởi vì lúc trước dời đi mà tâm sinh bất mãn tiếng than dậy đất, từ đó về sau, đối với một đường võ đạo, gã có thể nói không cầu có tiến, nhưng cầu không lui.

Đặt kiếm sang một bên, gã thuận tay cởi xuống ngọc tiêu bên hông, một mình bắt đầu huy vũ.

Kỳ thực hắn bản vương luyện cũng như Viên Ngạo Sách, cũng là kiếm pháp. Chỉ là hắn bản vương ngại kiếm quá dài, không dễ mang theo, cho nên đặt biệt cải biến sơ lược kiếm pháp, để thích hợp dùng ngọc tiêu luyện hơn mà thôi.

Từ sau khi khôi phục thân phận Minh Tôn, khí chất hèn mọn trên người tên đó liền vô tung vô ảnh. Ngọc tiêu trong tay tên đó, như hành vân lưu thủy, hào hiệp lưu sướng.

Bốp bốp bốp. Ba tiếng vỗ tay.

Phùng Cổ Đạo quay đầu nhìn về phía Tiết Linh Bích đang đi tới.

Tiết Linh Bích buông tay nói, “Kiếm pháp của ngươi lão phu cũng không tệ.”

Phùng Cổ Đạo nhíu mày khẽ lắc đầu nói, “So với Hầu gia, bất quá là múa rìu qua mắt thợ thôi.”

Tiết Linh Bích nhìn tên đó một cái thật sâu, thản nhiên nói, “Chỗ cha lão phu, tự có lão phu đi nói.”

“Hầu gia muốn nói gì?” Phùng Cổ Đạo vô tội chớp thoáng chốc.

Tiết Linh Bích mỉm cười đáp, “Sính lễ.”

“…”

“Không biết Kỷ Thần thông quảng đại lúc trước tặng bao nhiêu sính lễ?” TÊN ĐÓ rất nghiêm túc bắt đầu tự hỏi.

Phùng Cổ Đạo nghiêm mặt nói, “Tên đó đưa là của hồi môn.”

“Nga?” Tiết Linh Bích nhướng mi, tỏ rõ không tin.

“Viên Ngạo Sách là ở rể.”

“Ngươi bản vương hy vọng bản vương cũng ở rể?” Tiết Linh Bích chậm rãi nghiêng tới, cho tới khi mũi tên đó cách mặt Phùng Cổ Đạo chưa tới hai tấc mới dừng lại.

Phùng Cổ Đạo nhìn vào cặp mắt thâm thúy như biển sâu kia, giật mình phát giác mình rơi vào một cái bẫy, vội vàng gượng nói, “Hầu gia cớ gì nói ra lời ấy?”

“Linh Bích.” Âm thanh của lão nguyên soái cách tường truyền đến.

Phùng Cổ Đạo và Tiết Linh Bích đồng thời nhìn lại.

Lão nguyên soái cũng không vào sân, chỉ ở bên ngoài nói, “Ngươi bản vương theo bản vương đi vương phủ một chuyến.”

Cái bụng Phùng Cổ Đạo ọt ọt kêu một tiếng.

Tiết Linh Bích khóe mắt híp lại.

Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Đồ ăn sáng ở vương phủ hẳn là không tồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8