Bán Lộ Cầm Quân
Chương 4
CHƯƠNG 4]
“Thiếu gia, trời đã tối rồi, chúng bản vương về thôi.”
Tây Ninh không ngừng thúc giục, Dịch Vân Trai cũng không buồn nhúc nhích. Giống như căn bản hắn lão phu không muốn rời đi.
“Thiếu gia, sắc trời quả thực đã tối lắm rồi, chúng ta đây mau trở về đi thôi.”
Tây Ninh cố ý nâng cao âm lượng, Tả Chấn Ngọc cũng hiểu ý tên đó, ai lại muốn ở lại nơi rách nát này, huống chi Dịch gia là nhà phú hào, cư nhiên càng thêm xem thường nơi này. TÊN ĐÓ khẽ cúi đầu, nắm lấy bọc thuốc trong tay, nhỏ tiếng nói : “Ta đây đây không tiễn.”
“Thiếu gia đi thôi.” Tây Ninh giục thêm lần nữa.
“Ngươi ta đây biết đánh đàn không ?” Dịch Vân Trai đột nhiên chỉ vào cây đàn hỏi Tả Chấn Ngọc.
Tây Ninh quả thực sắp té xỉu, thiếu gia sao còn không mau đi, vì cái gì lại muốn dây dưa một câu có một câu không cùng quái bệnh biểu thiếu gia kia nói chuyện.
Tả Chấn Ngọc lắc lắc đầu : “Bản tọa không.”
“Vậy để bản vương dạy ngươi bản vương.”
Thêm câu được câu chăng chuyện phiếm cũng được đi, thế nhưng thiếu gia lại thản nhiên muốn hướng hắn dạy đàn, nhất định là bị quỷ hoặc rồi. Trừ phi là bị ma mê quỷ ám, bằng không tuyệt đối không ai lại đi làm ra mấy cái hành động ngu xuẩn cỡ đó.
Tả Chấn Ngọc nắm chặt bọc thuốc trong tay, gã ngẩng đầu đối mặt với Dịch Vân Trai : “Thực xin lỗi, ta đây vừa rồi là nói dối, kỳ thật ta đây biết gảy đàn, chỉ là cầm nghệ không tốt. Dịch thiếu gia, đối phương không cần dạy ta đây, ta đây vốn biết rồi.”
“Người đàn cho ta đây nghe được chứ ?”
Tả Chấn Ngọc dứt khoát cự tuyệt : “Không, cầm nghệ của ta đây không tốt, đàn không hay, chỉ là tự mình gảy loạn mà thôi, không thể ở trước mặt khách quý bêu xấu.”
“Thiếu gia, muộn rồi, ta đây mau đi thôi.”
Tây Ninh thúc giục không ngừng, Dịch Vân Trai đành miễn cưỡng đứng dậy dời đi.
Tên đó khom người nói với Tả Chấn Ngọc : “Hôm đó đối với cậu thật thất lễ, bản vương thực không biết mình làm sao lại có thể làm ra những hành vi như vậy.”
Tả Chấn Ngọc quay đầu đi, với chuyện tên đó thất lễ hôm đó cũng không đáp lại.
“Trời đã tối, Dịch thiếu gia ra về cần thận.” TÊN ĐÓ thản nhiên nói.
Vừa về tới sương phòng, Tây Ninh vội vàng châm trà cho Dịch Vân Trai. Loại trà vừa rồi Tả Chấn Ngọc mời, mùi vị thực thấp kém.
Dịch Vân Trai tiếp nhận chén trà, tâm thần lộ vẻ không yên.
“Sao tên đó lại nói mình không biết đàn ?”
“Ân ?” Tây Ninh nhất thời không hiểu Dịch Vân Trai đang nói gì, mất một lát mới biết hắn còn đang bận tâm về lời nói của Tả Chấn Ngọc.
“Trên đàn không hề vương chút bụi bặm, nhất định là gã mỗi ngày đều đàn, tiếng đàn chúng bản vương nghe thấy trong này hẳn là do gã đàn, sao lại nói là cầm nghệ không tốt, rõ ràng là đàn hay như vậy …”
“Thiếu gia, làm sao mà chúng bản vương biết được hắn đang nghĩ gì ?” Hơn nữa Tây Ninh cũng không muốn biết a.
Dịch Vân Trai trầm tư nghĩ lại, phát hiện nhiều chuyện cũng không hợp lý.
“Không đúng, không đúng, tất cả đều không đúng.”
Tây Ninh thực sự không hiểu có chỗ nào không đúng, Có lẽ Tả Chấn Ngọc không muốn người khác nghe thấy tiếng đàn của tên đó, chuyện này cũng không có gì là lạ.
“Thiếu gia, cũng không có gì là không đúng, ngươi ta đây vừa đến đó liền như người mất hồn. Xem ra nơi đó quả thật là không sạch sẽ a.”
Không để ý tới lời của Tây Ninh, Dịch Vân Trai chỉ cảm thấy có nhiều chuyện không hợp với lẽ thường.
“Hắn bản vương vì sao không chịu gảy đàn cho bản vương nghe ? Vì sao cứ muốn bản vương tức thì rời đi? Ban đầu còn nói không biết đàn, vậy mà vừa nghe bản vương tỏ ý muốn dạy, hắn bản vương liền thay đổi cách nói … Này hết thảy đều không thích hợp đi ! Mọi người đều muốn nịnh nọt lấy lòng bản vương, vì sao hắn bản vương ngay cả gảy một khúc đàn làm bản vương vui lòng cũng không chịu ? Nhà hắn bản vương rõ ràng chỉ có bốn bức tường, cả nước trà cũng chẳng có mùi vị gì, huống chi bản thân chữa bệnh cũng cần có ngân lượng, nếu nịnh bợ bản vương, nói không chừng bản vương sẽ thay hắn bản vương tìm lương tên đó chưa bệnh. Vì lẽ gì hắn bản vương lại không chịu ?”
“Thiếu gia, người đừng nghĩ nữa, cơm nước xong liền đi nghỉ thôi.” Tây Ninh mở miệng khuyên ngăn.
Tây Ninh thực không muốn hắn nghĩ nhiều đến vị quái bệnh biểu thiếu gia kia. Căn bệnh hắn mắc phải đã là quái dị, lại để cho thiếu gia thấy hắn, nhớ đến hắn, thật là có đủ mạc danh kỳ diệu.
Nghỉ ngơi một đêm, trời vừa sáng, Dịch Vân Trai đã tên đó phục chỉnh tề. Tây Ninh dụi dụi mắt, trời còn sớm như vậy, nhưng là Dịch Vân Trai đã muốn rời giường, hắn cũng không đành mà đứng dậy.
“Thiếu gia, người hôm nay dậy sớm như vậy, là muốn dẫn Lan Huân tiểu thư đi chơi sao?”
Dịch Vân Trai nói : “Ngươi lão phu ngủ đi, lão phu muốn đến hậu viện tiểu ốc.”
Hậu viện tiểu ốc ? Không phải là chỗ quái bệnh biểu thiếu gia kia sao ? Tây Ninh trợn mắt há mồm hỏi : “Thiếu gia, người … người muốn đến nơi đó làm cái gì ?”
“Lão phu muốn nghe hắn lão phu đàn.”
Không lẽ thiếu gia điên rồi ? Nhưng mà nhìn tên đó thần thanh khí sảng, cũng không giống người điên, vậy thì sao lại làm ra cái chuyện điên rồ như vậy ? Tây Ninh giật mình nhìn Dịch Vân Trai.
“Nếu Lan Huân tiểu thư tìm người thì sao ? Người biết mỗi ngày sau khi tỉnh dậy, nàng ta đây sẽ đi tìm người mà.” Tây Ninh vội vã nhắc nhở, thực muốn đánh tỉnh tên điên kia.
Dịch Vân Trai thản nhiên nói : “Bảo ta đây đi ra ngoài, đừng để nàng ta đây làm phiền ta đây.”
Thiếu gia thực sự điên rồi, bằng không chính xác là bị quỷ hoặc rồi ! Tây Ninh ngoác miệng. Thiếu gia mặc kệ tiểu thư Lan Huân mà tên đó yêu thương để đi nghe quái bệnh nam nhân kia đánh đàn, thực sự là khiến người lão phu không tưởng tượng nổi. Không được. Không được. Hôm nay nhất định phải đến ngôi miếu gần đây xin bùa cho thiếu gia đeo cầu an mới được.
Vừa mở cửa liền thấy Dịch Vân Trai đứng trước mặt, Tả Chấn Ngọc bị dọa đến giật mình lùi lại sau vài bước. Thế nào cũng không tưởng tượng được hắn lão phu lại xuất hiện ở đây.
Thấy bên ngoài gió thổi, Tả Chấn Ngọc có chút do dự ở trong phòng nói với tên đó : “Dịch thiếu gia, bên ngoài gió lạnh, đối phương vào trong ngồi đi.”
Dịch Vân Trai gật gật đầu bước vào phòng.
Tả Chấn Ngọc có chút khó khăn mở miệng nói : “Bản vương mỗi sáng đều trước bài vị của mẹ bản vương đánh đàn cho người nghe, nếu Dịch thiếu gia không chê nhao nhác thì mời ngồi.”
Dịch Vân Trai sống ở Tiêu gia đã vài ngày, sớm biết tiếng đàn là từ hậu viện vang lên, nhưng lại không biết gã dùng tiếng đàn để tế bái vong linh thân mẫu mình.
Tiếng đàn thanh thoát, tựa như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, không biết có phải là do người khác làm phân tâm hay không mà Tả Chấn Ngọc đàn sai không ít. Khúc nhạc vừa dứt, trên trán tên đó đã lấm tấm mồ hôi.
Tả Chấn Ngọc cầm khăn bố lau mồ hôi, thấy Dịch Vân Trai vẫn ngồi lỳ trong phòng chưa đi, tên đó đành pha một chén trà đặt trước mặt tên đó.
“Ngươi ta đây đàn thật dễ nghe. Từ sau khi Lan Huân rời xa ta đây, ta đây chưa từng được nghe tiếng đàn hay như vậy.”
Lời khen của Dịch Vân Trai làm Tả Chấn Ngọc trở nên bất an.
HẮN lại hỏi tiếp : “Đối phương đã dùng thử thuốc chưa ?”
“Đa tạ ý tốt của Dịch thiếu gia, tối qua đã dùng thử, cũng không còn ho nặng nữa.”
“Hữu hiệu là tốt rồi.”
Đám người kia cứ như vậy câu được câu chăng nói chuyện phiếm, phần lớn thời gian đều là hai người đều ngồi lặng im trầm mặc.
Những ngày sau đó, Dịch Vân Trai cơ hồ mỗi ngày đều đến tìm Tả Chấn Ngọc. Hơn nữa gần đây, đôi khi Tây Ninh dù không cam lòng cũng theo đi, nhưng hầu như là tên đó đi một mình.
Hiện giờ, Dịch Vân Trai yêu cầu Tả Chấn Ngọc đàn, hắn sẽ đàn, so với trước kia đã có phần thân thiết hơn, chỉ là khi nhắc đến bệnh trạng của hắn, hắn liền trầm mặc không nói, thẳng đến hôm nay, hắn mới nói nhiều hơn một chút.
“Bệnh này của ta đây có lẽ là do báo ứng, báo ứng ta đây phụ lòng vô tín.”
Nghe hắn nói vậy làm cho Dịch Vân Trai có chút hoang mang.
“Đối phương vì sao lại nói như vậy ?”
Tả Chấn Ngọc ngẩng đầu, cặp mắt đẹp hướng Dịch Vân Trai nhìn chăm chú. Dịch Vân Trai kìm lòng không đặng, thực muốn chạm vào khuôn mặt gã, nhưng là khuôn mặt kia bị tầng tầng sa mỏng bao phủ nên tên đó mới không làm ra cái hành động vô lễ kia.
“Bản vương từng có một người để yêu thương, nhưng lại đối với tên đó một lần gian dối. Nói dối lần thứ nhất ắt sẽ có thêm lần thứ hai. Không nói dối lần thứ hai sẽ không thể che đậy được lần nói dối thứ nhất, không nói dối lần thứ ba sẽ không thể che đậy được lần nói dỗi thứ hai … cho đến khi hàng trăm lời nói dối chồng chéo lên nhau, bản vương đã không còn can đảm nói ra lời nói thật nữa, bởi vì bản vương biết bản vương nói ra sự thật cũng là lúc bản vương mất đi tên đó.” TÊN ĐÓ kết thúc câu chuyện, trên mặt tràn ngập đau thương.
“Vì sao ngay từ đầu đối phương không nói thật với cô ấy ? Nếu cô ấy cũng thương đối phương …”
Tả Chấn Ngọc c*n m** d***, gục đầu bi thương : “Bởi nếu nói ra sự thật, hắn sẽ không cần lão phu nữa, hắn sẽ cả đời hận lão phu làm hắn rơi vào tình huống khó khăn như vậy.”
“Lão phu không hiểu.” Dịch Vân Trai, thật sự nghe không hiểu đang nói gì.
Tả Chấn Ngọc v**t v* cây đàn, nhẹ giọng hỏi : “Dịch thiếu gia, Lan Huân mấy năm liền biến mất, chẳng lẽ trong lòng cậu một chút cũng không trách nàng bản vương, hận nàng bản vương sao ?”
“Ta đây không trách cô ấy, ta đây biết cô ấy nhất định là có nỗi khổ sở mới rời xa ta đây. Chúng ta đây trong thâm tâm đều biết, cô ấy thấu lòng ta đây, ta đây cũng hiểu lòng cô ấy.”
Nghe Dịch Vân Trai thâm tình trả lời, Tả Chấn Ngọc thất thần gảy loạn dây đàn, [ba] một tiếng, dây đàn xẹt qua tay hắn, tơ máu trong chớp mắt liền chảy ra.
Dịch Vân Trai vội vàng cầm bố khăn bọc lấy tay Tả Chấn Ngọc, thay gã cầm máu.
“Đau không ?” TÊN ĐÓ lo lắng hỏi.
Không trả lời câu hỏi của Dịch Vân Trai, Tả Chấn Ngọc ngược lại hỏi hắn : “Nếu sau này cậu cùng Hồng Nhi thành thân, bản vương có thể đến nhà cậu không ?”
Đôi mắt sáng lộ ra thần sắc bi thương vì thống khổ mà nước mắt tuôn rơi, giống như gã đang phải chịu một nỗi khổ đau xuyên thấy thân thể. Dường như chỉ có thể mới khiến Tả Chấn Ngọc mang câu hỏi chôn sâu trong lòng nói ra miệng.
Dịch Vân Trai trong lòng chấn động, Tả Chấn Ngọc nói đến khổ đau bi thiết, giống như đày đọa tâm can, làm hắn không kiềm chế được muốn đem hắn ôm vào trong lòng, hôn lên môi hắn, hôn tới từng giọt mắt của hắn, sau đó mang hắn ném lên giường mà liều lĩnh c**ng b*c.
h*m m**n đưa tay kéo Tả Chấn Ngọc vào trong lòng cơ hồ khó có thể khống chế, Dịch Vân Trai nếu không phải có khả năng tự chủ rất tốt chắc đã không thể ngăn mình lại.
Hắn lão phu đầu váng mắt hoa, thoái lui vài bước. Thực không hiểu nổi mình vì sao đối với một nam nhân diện mạo quái dị lại nổi lên loại ý tưởng đáng sợ này.
Tả Chấn Ngọc biết thỉnh cầu của mình có bao nhiêu phần kì quặc, như vậy chẳng phải là muốn đến nhà người bản tọa ăn trắng mặc trơn sao ?
“Thực xin lỗi, bản vương không phải ý này, bản vương chỉ là … chỉ là …”
Không thể nói ra lý do, Tả Chấn Ngọc hốc mắt đỏ lên như sắp khóc, mà Dịch Vân Trai một câu cũng không nói, nhanh chóng quay đầu bước nhanh ra khỏi phòng.
Tả Chấn Ngọc muốn đuổi theo nhưng được hai bước lại dừng lại, chỉ còn biết trơ mắt nhìn hắn bản vương rời đi.
TÊN ĐÓ giơ tay đánh mạnh vào ngực mình, giống như tự trách bản thân mình đã quá ngu xuẩn.
“Lão phu là nói cái gì vậy ? Lão phu sao có thể không biết xấu hổ, vẫn muốn nhìn thấy tên đó ? Lão phu … lão phu …” TÊN ĐÓ thở hổn hển, run rẩy cởi khăn che mặt.
Tả Chấn Ngọc vuốt khuôn mặt mình, không cần soi gương cũng biết mình hiện tại đã sớm trở thành bộ dáng người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Cho dù diện mạo có trở lại xinh đẹp như trước kia, tên đó và Dịch Vân Trai cơ bản vẫn là không thể cùng nhau được nữa.
Bởi vì tên đó hơn ba năm trước đã lừa dối nói với Dịch Vân Trai, rằng mình là thân nữ nhi. Thời gian ở bên tên đó càng lâu, cảm giác sợ hãi của tên đó càng tăng.
Nếu Dịch Vân Trai biết được nữ nhi tên Tiêu Lan Huân kia vốn không tồn tại, chỉ có nam nhân tên Tả Chấn Ngọc, hắn có thấu hận mình hay không ?
Chỉ nghĩ đến đó, tên đó đã sợ đến hồn kinh táng đảm.
Tả Chấn Ngọc không có cách nào tiếp nhận hận ý của Dịch Vân Trai, nhưng ngay cả tình yêu của tên đó đối với gã mà nói cũng là một loại tra tấn.
Người gã yêu không phải là mình mà là nữ tử tên Tiêu Lan Huân.
GÃ không dám ở trước mặt Dịch Vân Trai nói lời yêu, lại càng không dám để hắn bản tọa phát hiện ra thân phận nam tử của mình. GÃ hoảng sợ, sợ có một ngày Dịch Vân Trai phát hiện ra sự thật, sẽ đối với hắn bản tọa là nỗi căm hận đến tận xương tủy.
Nhưng là hai người yêu nhau ngày càng sâu nặng, ánh mắt Dịch Vân Trai nhìn tên đó luôn tràn đầy lửa nóng. Tả Chấn Ngọc biết tên đó muốn tên đó, tên đó cũng yêu tên đó thật sâu, hận không thể đem chính thân mình trao cho tên đó, nhưng tên đó không thể, thẳng đến một ngày kia.
Ngày đó Dịch Vân Trai thần trí mơ hồ, căn bản không thể phân biệt nam nữ, cho hắn cơ hội thực hiện tâm ý của mình, còn nguyện để Dịch Vân Trai vu hắn phụ lòng, từ nay về sau sẽ quên hắn đi.
Ngược lại Dịch Vân Trai không những không buông tha, còn thủy chung kiếm tìm Tiêu Lan Huân, mà chính mình ngày đó lại bị quái bệnh phát tác, ngay cả danh gã cũng kết luận gã không sống được bao lâu nữa.
“Lão phu yêu cậu, yêu cậu thật nhiều, nhưng lão phu không thể nói. Vân Trai, cậu có hiểu không ? Có hiểu không ?” Tả Chấn Ngọc thương tâm nói.
TÊN ĐÓ bệnh thể gầy yếu, căn bản không thể đợi Dịch Vân Trai cùng Tiêu Hồng Nhi thành thân xong rồi tới nhà gặp tên đó, huống chi vừa rồi Dịch Vân Trai chạy chối chết đã nói nên hết thảy là do chính tên đó si tâm vọng tưởng mà thôi.
Nước mắt nhẹ rơi, Tả Chấn Ngọc gục đầu xuống bàn khóc nức nở.
Trên đời này không có gì khổ đau bằng việc không thể nói ra tình yêu say đắm trong lòng, huống chi còn phải tự mình hai tay dâng người mình yêu cho kẻ khác.
Vì câu nói ngày đó của Dịch Vân Trai : “Không tìm được Lan Huân, không thành thân.” Tả Chấn Ngọc không đành lòng nhìn tên đó cô độc suốt quãng đời còn lại mới có thể dâng trâm cài đầu, liên hợp cùng người nhà Tiêu gia dối tên đó.
Tiêu Đại Nghiệp mắt thấy cơ hội [thấy người sang bắt quàng làm họ] liền không do dự mà đồng ý. Tiêu Hồng Nhi cũng vừa gặp Dịch Vân Trai đã một lòng muốn gả cho hắn lão phu. Kế hoạch của tên đó thuận lợi tiến hành nhưng tâm can vì sao lại một trận trống rỗng như vậy ?
Nhìn thấy tên đó mà không thể gọi, chính mình lại càng đau lòng không thôi. Nếu tên đó không đến căn phòng này, tên đó không biết chính tâm can mình có thể hay không sẽ lại càng đau đớn hơn.
Rốt cuộc phải làm sao mới tốt ?
“Thiếu gia, lão phu đã sớm khuyên người đừng nên đến quỷ ốc kia, người xem đây là sắc mặt gì ?”
Tây Ninh tự động đem [hậu viện tiểu ốc] sửa tên thành [qủy ốc], cũng bởi vì thiếu gia nhà tên đó bây giờ mỗi ngày đều đến đó ngồi cả buổi sang.
Tây Ninh đã đi cầu cả nắm bùa về bắt thiếu gia đeo trên người, nhưng thiếu gia vẫn ngày ngày đến đó nghe quái bệnh biểu thiếu gia kia đánh đàn, xem ra quỷ ở đó chắc chắn là rất lợi hại, ngay cả bùa chú cũng không trấn áp được.
Ngoài trời có chút mưa nhỏ, Tây Ninh thấy Dịch Vân Trai gặp mưa trở về, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, chắc chắn là bị quỷ ám rồi. Tây Ninh không khỏi lo lắng nghĩ.
“Tây Ninh, theo bản tọa đến phủ thành viện.”
“Ân … thiếu gia, lão phu có nghe nhầm không ? Người … người muốn tới viện di ?”
Dịch gia có nuôi vài sủng tì, Dịch Vân Trai đương nhiên không phải là kẻ không hiểu việc đời, huống chi tên đó vốn ôn nhu đa tình, bộ dáng lại anh tuấn tiêu sái, có thiếu nữ nào không muốn tận tình hầu hạ ?
Chỉ đến khi gặp được Tiêu Lan Huân, hắn ta đây mới bỏ hẳn mấy chuyện phong lưu, chuyên tâm đối đãi cô ấy.
Sau khi Tiêu Lan Huân mất tích, Dịch Vân Trai thất hồn lạc phách, tuyệt nhiên không màng tới nữ sắc. Không nghĩ đến sau khi tìm được Tiêu Lan Huân rồi hắn lại nói ra mấy lời này làm Tây Ninh chấn kinh không thôi.
Dịch Vân Trai túm lấy tay hắn bản vương, sắc mặt thực dọa người : “Đi ngay bây giờ, mau !”
Tây Ninh sợ hãi hỏi : “Thiếu gia người đến tột cùng là làm sao vậy ?”
Dịch Vân Trai sao có thể nói cho Tây Ninh biết nguyên nhân mình đối với một nam nhân bệnh sắp chết lại nảy sinh d*c v*ng mãnh liệt như vậy.
Nhìn thấy những giọt nước mắt của Tả Chấn Ngọc, hắn cư nhiên lại muốn vươn tay ôm lấy thân hình gầy yếu của hắn, hôn lên những giọt lệ kia. Dịch Vân Trai thậm chí còn muốn ở bên trong hắn mà bày ra nhiệt tình của mình, so với lúc trước thấy Tiêu Lan Huân còn muốn xúc động hơn, càng không nói đến Tiêu Hồng Nhi hiện tại làm hắn không thể hứng thú nổi.
Những chuyện như vậy sao hắn có thể nói cho Tây Ninh biết ? Chính hắn còn không tin chuyện quỷ dị này lại xảy ra với mình, nhưng hỏa nhiệt thống khổ nơi h* th*n lại khiến hắn khó có thể bỏ qua.
Tưởng tượng đến những giọt nước mắt của Tả Chấn Ngọc, toàn thân hắn bản vương như bị đại hỏa nóng rực, nóng cháy cực kỳ.
“Cậu rốt cuộc có đi hay không ?”
Dịch Vân Trai tức giận gầm lên, Tây Ninh sợ tới mức run rẩy.
“Bản tọa đi, ngay lập tức đi.” Bị thiếu gia quát lên như vậy còn dám không đi sao ? Tây Ninh ngay lập tức thu ngân lượng, mặc áo khoác cùng Dịch Vân Trai đi đến phủ thành.
Chúng tới trước phủ thành viện huyên náo, Dịch Vân Trai liền điểm mấy nữ tử hầu hạ. Tây Ninh thấy tên đó thần sắc quái dị, căn bản không giống như đi tìm vui, là đi phát tiết đúng hơn. Tây Ninh biết phận ngoan ngoãn im ắng đứng chờ ngoài cửa, không dám nói nửa câu.
Chỉ nghe trong phòng vang lên tiếng ngân khẽ của hoa nương quen hầu hạ nam tử, Dịch Vân Trai một người không đủ, liền đổi qua vài hoa nương khác hầu hạ.
Không biết thiếu gia có bị quỷ hoặc hay không mà bỗng nhiên trở nên quái dị như vậy ? Tây Ninh trầm tư suy nghĩ không thôi. Chỉ là cho đến sáng sớm giương mắt lên nhìn, thấy Dịch Vân Trai bước ra khỏi phòng, vẻ mặt vẫn quái dị như cũ. Tây Ninh phát run nhìn hắn lão phu, sau một đêm hoan hảo, nhìn thế nào cũng không thấy chút hớn hở phàm thường của nam nhân, thay vào đó lại là vẻ mặt tái nhợt không chút máu của Dịch Vân Trai.
[