Bán Lộ Cầm Quân
Chương 8
CHƯƠNG 8]
Tiêu gia lừa gạt lũ người kia, ý đồ trá hôn, mọi chuyện bại lộ khiến Dịch Vân Trai không muốn ở lại thêm nữa, ngay lập tức rời đi, cho dù Tiêu Hồng Nhi cùng Tiêu Hoa Nhi có gào khóc, hắn cũng mặc kệ, rời khỏi Tiêu phủ đến phủ thành, ở tại khách ***.
Một đêm biết được sự việc cũng là một đêm Dịch Vân Trai ngủ không ngon giấc. Tây Ninh đã xem qua thư của lão gia, tên đó cũng thoáng biết chút chữ, tự nhiên sẽ hiểu trong đó viết gì.
Giọt nước mắt của thiếu gia thấm lại trên trang giấy làm tên đó đau lòng. Thì ra Lan Huân tiểu thư đã sớm mất rồi, chỉ là lão gia thấy thiếu gia một lòng chờ đợi, không dám nói ra sợ thiếu gia thương tâm.
Nhưng là hôm nay, mọi chuyện đã không thể cứu vãn, lão gia đành nói ra sự thực. Dịch Vân Trai tâm cũng tan nát, nhưng nhờ vậy lại không trúng ác kế của Tiêu gia, cưới phải Tiêu Hồng Nhi giả danh Lan Huân tiểu thư.
“Thiếu gia, người ngủ một chút đi. Cả một đêm người đã không ngủ, cứ như vậy thân thể sẽ tổn thương mất thôi.” Tây Ninh không thể nhịn được cầu xin. Nếu thiếu gia chịu ngủ một chút, ít nhất nỗi thống khổ cực cùng cũng không hiện lên trên mặt. Sắc mặt tái nhợt của hắn lão phu lúc này, ai thấy cũng phải đau lòng.
“Chúng lão phu ngày mai ngay lập tức hồi kinh về nhà đi ! Lão phu không muốn ở lại nơi này.” Dịch Vân Trai hữu khí vô lực nói.
“Được, thiếu gia, chúng bản vương sẽ nhanh chóng về kinh.” Tây Ninh cũng không muốn tiếp tục ở lại nơi làm thiếu gia thương tâm này thêm một chút nào nữa.
Dịch Vân Trai hồi tưởng lại vừa rồi gã hỏi Tiểu Đại Nghiệp đã chôn Lan Huân ở nơi nào, Tiêu Đại Nghiệp ấp úng nói không rõ, chỉ nói ngày ấy mưa to, gã tùy tiện chôn cô lão phu ở đâu đó trong bãi tha ma, căn bản không biết là chỗ nào, bây giờ có muốn cũng không thể tìm lại nữa làm cho Dịch Vân Trai càng thêm đau lòng.
“Lan Huân … Lan Huân …” Tên đó thì thào gọi tên, cỡ nào hi vọng có thể cùng phương hồn của nàng ta đây gặp lại.
Vì cái gì cô bản tọa không chịu cùng hắn bản tọa gặp mặt ? Vì cái gì sau đêm đó cô bản tọa lại bỏ đi biệt tích ? Vì cái gì khi bên nhau, hai người rõ ràng tâm luyến tình thâm như vậy, cô bản tọa lại luôn mang vẻ mặt khinh sầu đó, giống như trong lòng có vô số nút thắt không thể gỡ bỏ ?
Cô ấy chẳng lẽ không hiểu được, bằng tài lực của tên đó, trừ bỏ không thể hái trăng đem xuống, nhưng vì cô ấy tên đó có thể chắn hết bão táp mưa sa sao ?
Trong lòng tên đó, nàng bản vương sẽ vĩnh viễn yên ổn, vì cái gì lại rời bỏ tên đó mà đi ?
Lại là một vấn đề đến vây giờ tên đó vẫn không thể thông suốt.
“Thiếu gia, mai chúng bản vương lên đường hồi kinh, mấy bức tranh mua của Tả Chấn Ngọc chi bằng bỏ đi được không ?” Tây Ninh đề nghị.
TÊN ĐÓ tâm phiền ý loạn chỉ khẽ gật đầu : “Bỏ đi !”
Tây Ninh rất muốn đem toàn bộ tranh đó rời khỏi Tiêu gia, chỉ tiếc là không có phương tiện mang theo. Trong đó có mấy bức thực sự rất đẹp, rất đáng mang về thưởng thức a.
“Bức họa hoa mai này thực tinh tế ! Thiếu gia, bản tọa mang tấm này về đuợc không ?”
Nhắc đến hoa mai liền gợi lại chuyện cũ thương tâm.
Dịch Vân Trai cũng thường đưa Tiêu Lan Huân đi ngắm hoa mai, nàng ta đây khi đó còn tươi cười dựa vào lòng gã. Quả thực là chuyện cũ khiến kẻ khác khó quên!
“Mang lại đây cho ta đây xem !”
Tây Ninh thấy thiếu gia phân tâm, ít nhất không còn bi thương chuyện Lan Huân tiểu thư nữa, tên đó cũng thấy cao hứng, mang bức tranh mình thấy là đẹp nhất đưa cho Dịch Vân Trai.
Bức tranh vẽ một cành mai kiều lệ đứng đơn độc giữ một vùng băng thiên địa tuyết.
Dịch Vân Trai toàn thân bỗng nhiên run lên : “Này giống như … giống như …” Giống như bút pháp của Tiêu Lan Huân vậy !
TÊN ĐÓ đứng bật dậy : “Những bức khác đâu ? Đều đưa cho ta đây xem !”
Tây Ninh không hiểu hắn nói [giống như] là có ý gì, nhưng thấy sắc mặt hắn đại biến liền vội vàng đưa lên mấy bức tranh khác.
“Thiếu gia, Tả Chấn Ngọc tuy rằng bệnh nặng, thái độ cũng kì quái, nhưng hắn ta đây vẽ tranh, viết chữ thực không tệ. Đáng tiếc hắn ta đây bộ dáng quái dị, làm người ta đây không dám mua đồ của hắn ta đây. Nếu bộ dáng hắn ta đây phàm thường một chút, hẳn sẽ có không ít người thưởng thức !” Tây Ninh cảm khái nói.
Dịch Vân Trai càng xem, sắc mặt càng tái nhợt đi, sau đó mang tất cả tranh mở ra.
Hắn lão phu một bên xem, một bên xem xong liền quăng xuống đất, khiến tranh chữ bày ngập trong phòng. Nhìn bộ dáng kích cuồng của hắn lão phu làm Tây Ninh nghĩ thiếu gia vì mất đi Lan Huân tiểu thư mà phát điên rồi.
“Thiếu gia, người làm sao vậy ? Đừng dọa bản vương a ! Bản vương chịu không nổi đâu …”
Dịch Vân Trai kéo tay Tây Ninh còn đang hồn kinh phách lạc, cao giọng hỏi : “Thư của cha đâu ? Cất đâu rồi ? Mau lấy ra đây !”
Tây Ninh bị dọa sợ tới mức vội vàng từ trong bọc quần áo lấy ra thư của Dịch lão gia. Bộ dáng điên cuồng của thiếu gia đã làm cho Tây Ninh sợ đến toát mồ hồi, lưng áo cũng ướt một mảng.
[ Ngay cả khi Tiêu Lan Huân còn sống đến giờ phút này, độc kia đặc tính mãnh liệt, chỉ sợ khiến nàng bản vương hoàn toàn thay đổi, không còn là Tiêu Lan Huân mà đối phương biết. Huống chi vị danh hắn trước kia cứu đối phương từng lén nói với bản vương âm độc này nếu ở trên người nam tử còn qua được vài năm, còn ở trên người nữ tứ, chỉ sợ không còn cứu được nữa.]
Dịch Vân Trai không ngừng lặp lại đoạn văn tự. Tây Ninh thấy thiếu gia thân mình lảo đảo, vội vàng đỡ lấy hắn ta đây.
“Thiếu gia, người tỉnh lại đi ! Người đã chết không thể sống lại, nhưng thiếu gia vẫn phải đối mặt với sự thật mà tiếp tục sống a !”
Dịch Vân Trai đẩy hắn ra, ngồi lên giường, không ngừng lẩm bẩm.
“Độc tính mãnh liệt … hoàn toàn thay đổi … sẽ không còn là Lan Huân mà bản vương từng thấy trước kia … nếu ở trên người nam tử có thể qua được vài năm …”
“Thiếu gia, người đến tột cùng là đang niệm cái gì vậy ?” Thiếu gia làm sao cứ lặp đi lặp lại mấy lời lão gia nói trong thư ? Tây Ninh tên đó thực sự không hiểu nổi.
“Vì cái gì Lan Huân năm đó lại không từ mà biệt ? Vì cái gì bản tọa muốn nói thú nữ nhân ấy, nữ nhân ấy lại cho rằng bản tọa đang nói dối ? Vì cái gì bản tọa càng nói yêu nữ nhân ấy, nữ nhân ấy lại càng rầu rĩ không vui ? Bởi vì nữ nhân ấy đã dối bản tọa một lần, rồi phải che đậy bằng lời nói dối thứ hai, lần thứ hai nói dối lại phải che đậy bằng lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm …” Dịch Vân Trai cúi đầu thì thầm nói.
Tây Ninh nghe không hiểu ra sao : “Thiếu gia, người đến tột cùng là đang nói cái gì ?”
Dịch Vân Trai một tay che mặt, một tay tức giận đập xuống bàn, gầm lên như phát cuồng.
“Làm sao cậu dám dối gạt ta đây ? Ta đây yêu cậu như vậy, vì sao cậu dám …”
Tên đó đứng lên, tức giận đến mức cổ họng muốn trào huyết. Thì ra Tiêu Lan Huân mà mấy năm qua tên đó tâm luyến yêu thương lại không phải là nữ tử, mà là một nam nhân !
“Trách không được ta đây vừa thấy cậu liền cảm thấy cậu là Lan Huân ! Trách không được ta đây mỗi lần thấy cậu liền mất hồn ! Cách cậu gảy đàn, cách cậu nói chuyện, cả bộ dáng hai mắt đẫm lệ nhìn ta đây đều giống ! Tả Chấn Ngọc, cậu cư nhiên dám lừa dối ta đây như vậy ? Cậu làm sao khiến ta đây trở thành kẻ cuồng dại như vậy ?”
“Thiếu gia, người đến tột cùng là đang nói cái gì ?”
“Không cần lại đây ! Bản tọa muốn đi tìm người tính sổ, tính món nợ suốt ba năm qua !” Bị vẻ mặt hung cuồng muốn giết người của Dịch Vân Trai nhìn tới, Tây Ninh sợ tới mức không dám đi theo.
Đến khi Dịch Vân Trai mở cửa lao đi, Tây Ninh vội vã đuổi theo, đã không thấy bóng dáng hắn, căn bản là không biết hắn đi đâu, Tây Ninh chỉ có thể đứng trước cửa khách *** mà dậm chân.
Dịch Vân Trai đến trước phá ốc, dùng sức đập cửa.
Tả Chấn Ngọc trong đêm ho khan vài tiếng, từ sau cửa nói vọng ra : “Là ai ? Lâm đại thẩm đó sao ? Trễ thế này còn đến tìm bản tọa làm gì, để mai bản tọa viết dùm ngươi bản tọa là được.,”
Tả Chấn Ngọc vừa hé cửa, nhìn thấy người đến là Dịch Vân Trai liền ngay lập tức xoay người khép cửa, Dịch Vân Trai lại dùng sức đẩy cửa, hại hắn thiếu chút nữa té ngã.
Kẻ kia một chút hảo ý cũng không có, hận ý lại bốc lên đến trời, làm cho Tả Chấn Ngọc trong lòng nảy lên dự cảm xấu, hắn chột dạ run rẩy.
“Dịch thiếu gia có chuyện gì sao ? Vì cái gì nửa đêm lại … Ngươi bản tọa không phải ở Tiêu gia sao ?” Tả Chấn Ngọc sợ hãi nhìn hắn.
“Đối phương khi đem trâm cài đầu đưa cho Tiêu gia đã cùng đám người kia trao đổi điều kiện gì ?”
Tả Chấn Ngọc ngẩn người, hắn không hiểu Dịch Vân Trai vì sao túm lấy vai hắn mà lay không ngừng, cơ hồ muốn đem thân hình gầy yếu của hắn mà đánh nát ra vậy.
Tại sao tên đó lại đối xử với hắn ta đây như vậy ? Làm hắn ta đây yêu đến khổ đau, kết quả lại phát hiện ra tên đó căn bản không phải là nữ tử mĩ mạo ôn nhu mà là một nam nhân ? Dịch Vân Trai nộ khí ngút trời, giận đến mức muốn đem người trước mặt mà g**t ch*t đi.
“Tả Chấn Ngọc, đối phương vì cái gì lại không nói mình là Tiêu Lan Huân ? Đối phương chính là Tiêu Lan Huân mà Dịch Vân Trai lão phu thống khổ chờ đợi, điên cuồng tìm kiếm suốt ba năm ?”
Tả Chấn Ngọc đôi môi run rẩy.
TÊN ĐÓ muốn đẩy Dịch Vân Trai ra, nhưng là Dịch Vân Trai đang trong cơn thịnh nộ, khí lực thực sự lớn hơn hắn đến mấy lần, huống chi tên đó thân mình ốm yếu vô lực, căn bản không thể nào thoát khỏi tay hắn.
“Ta đây … ta đây là nam tử, sao có thể là Tiêu Lan Huân ? Người đùa quá xa rồi, Dịch Vân Trai. Ta đây diện mạo xấu xí như vậy, sao có thể là Tiêu Lan Huân xinh đẹp như tiên tử kia được.” Tả Chấn Ngọc bối rối, mãnh liệt lắc lắc đầu phủ nhận.
“Đối phương đến bây giờ còn nói dối ! Lão phu vì đối phương ba năm không thành thân ! Ba năm không thể an ổn ! Ba năm tán gia bại sản, chính là muốn tìm đối phương ! Đối phương có thể nào gạt lão phu như vậy ? Đối phương vì cái gì hơn ba năm trước nói mình là nữ tử, đối phương làm hại lão phu hảo thảm, hảo thảm !” Tả Chấn Ngọc hai mắt đẫm lệ, Dịch Vân Trai gần sát khuôn mặt tên đó mà rống giận. TÊN ĐÓ đến tột cùng còn muốn dối gạt tên đó tới khi nào ?
Tả Chấn Ngọc nghe hắn bản vương nói như vậy, biết mình không thể giấu diếm thêm nữa, không kiềm chế được che mặt khóc.
TÊN ĐÓ làm sao có thể nói vừa thấy tên đó đã nhất kiến chung tình ? TÊN ĐÓ lúc đó cũng không hiểu nổi bản thân vì sao lại nói mình là nữ tử, tựa hồ đến chính mình cũng không điều khiển nổi.
Bởi nếu Dịch Vân Trai biết hắn là nam tử, tên đó có lẽ sẽ không bao giờ để mắt đến hắn, cho nên hắn đã nói dối tên đó, nhưng cũng chính vì vậy đã khiến hắn phải dối tên đó không ngừng.
Cuối cùng, lời nói dối không thể trở thành sự thực, cho dù yêu Dịch Vân Trai như thế nào thì tên đó vẫn là một thân nam tử, vẫn sẽ phải đứng nhìn tên đó thú nữ nhân khác về làm vợ.
“Thực xin lỗi, Vân Trai ! Đừng hận lão phu ! Đừng hận lão phu !” Tả Chấn Ngọc hư nhuyễn anh anh khóc.
GÃ nâng lên hai mắt đẫm lệ, đưa tay muốn chạm tới khuôn mặt tên đó, Dịch Vân Trai lại căm hận đánh rớt tay gã. Cỗ hận làm tên đó đau lòng không thôi.
HẮN thống hận ! thống hận !
“Ngươi bản vương không có tư cách chạm vào bản vương ! Bản vương cả đời này sẽ hận ngươi bản vương !”
Tả Chấn Ngọc nghe xong, cảm giác trong tâm một mảnh vỡ vụn.
GÃ đã sớm hiểu Dịch Vân Trai sau khi biết được sự thật, gã đối với gã sẽ phản ứng như vậy, gã sẽ hận gã đến thấu xương, giống như trước kia càng yêu bao nhiêu, thống hận lúc này càng sâu sắc bấy nhiêu.
“Đừng hận lão phu được không ? Vân Trai, lão phu … lão phu thực sự yêu thương cậu …“ Tả Chấn Ngọc khóc đến thân mình cơ hồ muốn nát vụn. “Lão phu không có cách nào nói ra miệng. Lão phu biết cũng cậu sẽ không để ý đến một nam tử, là lão phu không biết thẹn mà yêu cậu, lão phu không có cách nào … không thể nào không yêu cậu …”
“Ngươi bản vương còn dám nói ? Tả Chấn Ngọc ngươi bản vương … nam nhân ti tiện ! Bản vương chỉ mong cả đời này chưa từng gặp ngươi bản vương !”
Dịch Vân Trai hung hăng kéo lấy bàn tay gầy yếu, ác ngoan nhìn hắn : “Lão phu thiếu đối phương một mệnh, hại đối phương hủy dung, sinh bệnh, lão phu sẽ trả lại cho đối phương. Về phần đối phương thiếu của lão phu, lão phu sẽ không dễ dàng bỏ qua cho đối phương !”
Dịch Vân Trai dùng sức lôi Tả Chấn Ngọc về khách ***. Tây Ninh lúc này đang trong phòng chờ đến sốt ruột, vừa thấy thiếu gia kéo Tả Chấn Ngọc trên mặt còn vương lệ trở về. Tên đó luống cuống còn không hiểu đã phát sinh ra sự tình gì, chỉ thấy thiếu gia vẻ mặt hung ác, còn Tả Chấn Ngọc trong mắt đong đầy nước cùng bộ dáng bi thương.
“Rời khách *** ! Tức thì lên đường trở về kinh thành, phái hạ nhân đi mời danh hắn của lão phu tới phủ đợi trước, lão phu muốn dẫn người về trị bệnh !”
“Thiếu gia ! Tên kia mỗi lần ra giá toàn là giá trên trời a ! Vì cái gì phải … phải …” Tây Ninh không dám nói thẳng, bỏ qua ý kiến cho rằng Dịch Vân Trai không cần vì Tả Chấn Ngọc mà mời kẻ kia đến.
“Đối phương không cần nói nhiều, chiếu theo lời ta đây mà làm, ngay lập tức thu dọn lên đường !”
Dọc đường trở về, Tây Ninh chỉ cảm thấy một bầu không khí quỷ dị mà không hiểu tại sao. Thiếu gia căn bản không cùng Tả Chấn Ngọc nói chuyện, so với bộ dáng như bị ma mê quỷ hoặc khi xưa còn đáng sợ hơn.
Còn Tả Chấn Ngọc thì suốt ngày lấy lệ tẩy mặt, yên lặng không nói gì. Mỗi lần thay tên đó đưa đồ ăn lên, tên đó liền mang nước mắt cùng đồ ăn nuốt xuống.
Tả Chấn Ngọc bệnh thể gầy yếu không thể đi nhanh, nhưng Dịch Vân Trai mặc kệ, ngay cả nửa đêm nghe tên đó ho đến kịch liệt cũng không sốt ruột muốn mua thuốc cho tên đó như trước kia.
“Thiếu gia, ta đây thấy cũng không cần thiết đi nhanh như vậy, thân thể Tả Chấn Ngọc tựa hồ không được …”
“GÃ phải phòng vệ được ! GÃ biết gã nợ bản tọa, không thể dễ dàng chết như vậy là hết nợ được !”
Dịch Vân Trai ánh mắt lãnh khốc nhìn thẳng vào Tây Ninh. Ánh mắt của hắn bản tọa làm Tây Ninh không khỏi cảm thấy lạnh thấu xương cốt, tự hỏi Tả Chấn Ngọc đắc tội gì với thiếu gia, khiến cho hắn bản tọa lộ ra ánh mắt kh*ng b* như vậy. Nhìn thiếu gia hảo đáng sợ a, Tây Ninh hắn bản tọa sẽ không dám nhắc tên Tả Chấn Ngọc nữa !
Trở về Dịch gia, Dịch Vân Trai nói với mọi người là dẫn theo một vị bạn hữu, nhưng hắn bản vương không đem Tả Chấn Ngọc an trí ở khách phòng mà chuẩn bị hậu viện, dìu Tả Chấn Ngọc đã đứng không vững vào, lại thỉnh danh gã đến xem bệnh, hơn nữa danh gã không tùy tiện nói, ngay cả Dịch lão gia cũng không hiểu hắn bản vương đang làm cái gì, chỉ có Tây Ninh hiểu được tính cách Dịch Vân Trai vì sao đại biến.
Tả Chấn Ngọc sau khi được chữa trị, khuôn mặt ngày càng hồi phục, Tây Ninh mỗi lần đưa đồ đến đều phải th* d*c chấn kinh mới dám nhìn mặt hắn.
Bởi khuôn mặt tên đó ngày càng giống với Tiêu Lan Huân ngày trước, thậm chí còn giống hơn cả Tiêu Hồng Nhi. Kia thần vận, linh khí, căn bản chính là Tiêu Lan Huân.
Tuy nói Tả Chấn Ngọc là khách, nhưng Dịch Vân Trai đem hắn nhốt ở hậu viện không cho ra ngoài, ngay cả hắn cũng chưa từng đến xem qua, chỉ có Tây Ninh vẫn luôn một mình hầu hạ.
Sau khi nhất đẳng danh tên đó điều trị xong bệnh rời khỏi Dịch gia, Dịch Vân Trai mới lần đầu bước vào hậu viện. Khi nhìn thấy Tả Chấn Ngọc, hai mắt đẫm lệ cũng đang nhìn lại tên đó.
Cả hai người hầu như không nói gì. Dịch Vân Trai tựa như không chịu được khuôn mặt của gã, ngay lập tức lao ra ngoài, sau khi trở về phòng liền điên cuồng đập phá đồ đạc.
“Thiếu gia ! Ta đây cầu người ! Chúng ta đây không cần Lan Huân tiểu thư nữa … vậy hãy quên cô ấy đi … hãy coi như đó là một giấc mộng đi !”
Tây Ninh tức thì thông suốt chân tướng sự việc. Trách không được thiếu gia lúc ở Tiêu gia, chỉ cần nhìn thấy quái bệnh biểu thiếu gia liền bị mê hoặc đến thần điên hồn đảo, cũng trách không được Lan Huân tiểu thư năm đó biệt tăm biệt tích, không dám cùng thiếu gia tái hợp, bởi vì hắn là nam nhân, không thể danh chính ngôn thuận cùng thiếu gia thành thân. Tây Ninh đã thông suốt hết thảy, chỉ có thể ai thán lão thiên gia khéo trêu người.
“Muốn lão phu coi mọi chuyện như một giấc mơ ? Vậy lão phu đây yêu say đắm cái gì ? Như vậy tính là cái gì ?” Dịch Vân Trai tức giận gầm lên.
Nhưng ngày sau đó, Dịch Vân Trai trải qua nhưng ngày thanh sắc khuyển mã, thậm chí còn ở lại kĩ viện vài ngày. Chỉ cần tên đó hôm đó ban ngày gặp Tả Chấn Ngọc, đêm đó liền như kẻ điên lao đến kĩ viện phát tiết.
Tuy rằng bệnh của Tả Chấn Ngọc đã được chưa khỏi, khuôn mặt cũng đã hồi phục như xưa, nhưng là vẫn luôn u sầu, chỉ cần Dịch Vân Trai tới, hắn sẽ thương tâm khóc thảm.
Cuối cùng, Dịch Vân Trai thực sự đã quá mức hoang đường, hại Dịch lão gia tức giận đến mức ngã bệnh, hắn lúc đó mới thu liễm một chút.
GÃ không còn đến kĩ viện nữa, nhưng ở nhà lại dưỡng rất nhiều mỹ tỳ thị thiếp, cùng các cô bản tọa chơi đùa trước cửa hậu viện, khi thì trái ôm phải ấp, khi thì lớn tiếng cười đùa, giống như còn sợ Tả Chấn Ngọc không biết gã đang làm gì.
Tả Chấn Ngọc mỗi khi nghe thấy tiếng cười, tên đó liền thương tâm rơi lệ mà nói với Tây Ninh : “Tây Ninh, là bản vương không tốt ! Là bản vương đã hại thiếu gia nhà cậu !”
Tây Ninh đương nhiên cũng biết thiếu gia nhà hắn lão phu trở nên như vậy là do Tả Chấn Ngọc, nhưng nhìn trong đôi mắt thâm tình của gã lộ ra ánh nhìn thống khỏ cùng hối hận, đột nhiên Tây Ninh cái gì cũng không nỡ mắng.
Vì tên đó biết tình yêu của Tả Chấn Ngọc cũng khắc cốt ghi tâm như thiếu gia, chỉ là gã không thể nói ra, mà thiếu gia cũng sẽ không chấp nhận tình yêu của gã.
“Chỉ đến khi lão phu chết, hắn lão phu mới có thể … mới có thể hồi phục như bình thường.”
“Cậu nói bậy bạ gì đó ? Lan Huân tiểu …” Tây Ninh vội vã sửa lời. “Tả thiếu gia.”
Tả Chấn Ngọc si ngốc nhìn ra cửa số, nước mắt lặng lẽ rơi.
“Là ta đây hại hắn ta đây ! Nếu hắn ta đây không gặp ta đây, nhất định sẽ sống thực vui vẻ. Là ta đây thương hắn ta đây mới khiến hắn ta đây đớn đau như vậy, hết thảy là ta đây sai, là ta đây gian dối, là ta đây đã lừa gạt tình cảm của hắn ta đây, hắn ta đây mới không thể buông tha được ta đây ! Nếu hắn ta đây biết ta đây chết, dù muốn hận cũng không có chỗ hận. Chỉ cần ta đây chết, hắn ta đây sẽ hồi phục lại như bình thường.”
Tây Ninh còn chưa biết trả lời như thế nào, ai ngờ Tả Chấn Ngọc vừa dứt tiếng liền bỗng nhiên dùng sức đập mạnh đầu vào cây cột, trên trán ngay ngay lập tức xuất hiện huyết sắc.
Tây Ninh kinh sợ thăm dò hơi thở của hắn, không ngờ lại không có. HẮN vội vã lao ra khỏi cửa, chạy vào trong viện kêu cứu.
“Thiếu gia … thiếu gia …” Tây Ninh sợ đến mức răng va vào nhau lập cập.
Dịch Vân Trai lạnh lùng liếc hắn một cái : “Nếu là chuyện Tả Chấn Ngọc, không cần bẩm báo.”
“Nhưng là … thiếu gia …”
“Cút ! Ta đây không muốn nghe chuyện của tên đó.”
Tây Ninh không thể nhịn được khóc ròng nói : “Thiếu gia, tên đó đập đầu vào cột tự sát ! Tả thiếu gia giống như không muốn sống nữa. Tên đó nói là do tên đó có lỗi, do tên đó làm cho thiếu gia quá thống khổ như vậy, tên đó hi vọng người có thể trở lại phàm thường, không cần vướng bận tên đó nữa.”
Dịch Vân Trai quát ầm lên : “Nói bậy ! GÃ không thể chết ! Kẻ vô sỉ đã lừa gạt bản vương, không lẽ nào lại dễ dàng chết như vậy ?”
HẮN vung tay đẩy Tây Ninh ra, không kìm đựoc run rẩy lao tới hậu viện, chỉ thấy Tả Chấn Ngọc nằm trên mặt đất, trên trán máu chảy không ngừng.
Dịch Vân Trai rống to : “Đi mời thầy thuốc ! Ngay lập tức mời thầy thuốc cho lão phu ! Mau đi !”
Hắn ta đây vội bế Tả Chấn Ngọc lên giường, dùng khăn lau đi vệt máu trên trán chảy xuống mặt. Máu chảy rất nhiều, phảng phất ý muốn tự vẫn mãnh liệt của gã, cả chiếc khăn giờ đều đã nhuốm đỏ.
“Lan Huân … Lan Huân …”
Cầm lấy bàn tay buốt giá của Tả Chấn Ngọc, Dịch Vân Trai bỗng nhiên lớn tiếng khóc.
Chỉ vì chính mình không thừa nhận tình yêu say đắm kia mà cư nhiên bức tử người mình yêu thương, mà gã trước khi tự vẫn còn tâm tâm niệm niệm tên đó, còn muốn tên đó có thể thanh thản như xưa … Chẳng lẽ gã không biết tên đó rốt cuộc không thể trở về như phàm thường được nữa sao ?
Hắn ta đây chỉ cần hắn là tình yêu ghi tâm khắc cốt kia sẽ lại trào lên, hắn ta đây sao có thể hồi phục phàm thường như trước nữa ? Như thế nào có thể ? Dịch Vân Trai thống khổ nghĩ.
“Thiếu gia, thầy thuốc đến rồi, mau để tên đó chữa trị …” Tây Ninh vội vã dẫn thầy thuốc đến.
Thực may là được khẩn cứu kịp thời, Tả Chấn Ngọc cuối cùng cũng thoát khỏi hiểm cảnh.
[