Bản Năng Gốc (Phản Diện)
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-08-03 05:30:33 | Lượt xem: 3

Salinas là trung tâm của hạt Monterey, một thị trấn nhỏ chán phèo nằm không xa bờ biển Monterey tuyệt vời là mấy, nhưng nó coi không bảnh bằng những thị trấn ven biển khác. Nguồn kinh tế chính của Salinas là những ruộng rau quanh thị trấn và những nhà máy chế biến thực phẩm trong khu công nghiệp của thị trấn. Ở góc đường nào cũng có những công nhân nhập cư tìm việc làm, không khí đẫm mùi gia vị toả ra từ nhà máy Mac Cormick nằm ở phía đông thị trấn.

Salinas là nơi duy nhất Nick nghĩ ra để tìm ít nhiều thông tin về Beth Garner. Cô bản tọa nói đã lấy chồng ở đó, và ông chồng cũng làm việc tại dưỡng đường Salinas. Có thể ông chồng cũ biết đôi điều về cô ấy, và Nick quyết chí sẽ moi bằng sạch những điều đó.

Khu nhà thương thí phục vụ cho đám công nhân nhập cư và Nick tìm ra nó ở ven thị trấn, cạnh những mảnh ruộng và đường xe lửa.

Phòng cấp cứu có khá đông người chờ tới phiên khám bệnh nhưng Nick không muốn chờ như thế. Tên đó đi thẳng tới phòng gã tá trực. Trong đó có hai cô, đều cỡ ngoài 20, đang cắm cúi làm việc giấy tờ.

– Xin chào – Tên đó lên tiếng với một trong hai cô – Tôi muốn tìm bác sĩ Garner. Làm ơn chỉ dùm là phải tìm ở đâu.

– Không có bác sĩ Garner nào trong dưỡng đường này cả, thưa ngài.

– Không có à?

– Nhưng hồi trước thì có. Lúc đó tôi mới vào đây làm việc. Bác sĩ Joseph Garner.

– Chắc là ông ấy đó – Nick nói.

– Vậy à, nhưng e rằng ông bản tọa không còn ở đây nữa.

– Cô biết ông lão phu đi đâu không?

– Anh không hiểu rồi. Không còn ở đây nghĩa là không còn ở trên cõi đời này nữa. Ông bản tọa chết rồi.

– Chết à? Làm sao vậy?

Cô tên đó tá ngập ngừng một lát:

– Bị bắn chết. Tôi chỉ biết có thế.

Nick tìm được một phụ tá cảnh sát trưởng Salinas đang ở trước bót cảnh sát, chăm chỉ cầm ống xịt nước rửa một chiếc Chevrolet. Đó không phải là công xa và anh chàng coi bộ rất dư thì giờ để rửa xe, khác hẳn với cảnh sát ở các thành phố lớn. Anh ta đây biết rõ về vụ ám sát bác sĩ Garner.

Anh xịt một đường nước lên mặt kính xe:

– Vụ Garner tệ thiệt. Thị trấn này vốn yên tĩnh mà, đâu có chuyện gì lớn với cái đám công nhân nhập cư. Tụi nó biết lỡ mà gây lộn xộn là sẽ bị trục xuất về nước liền.

Nước văng tung tóe lên hông xe.

– Còn Garner thì sao?

– Vụ đó kỳ lắm. Ông ta đây tan sở đi bộ về nhà. Hai vợ chồng ông ấy có nhà cách bênh viện chỉ mấy ngả tư. Có người chạy xe hơi qua và bắn ông ta đây chết.

– Chạy xe qua à? – Nick kêu lên – Đây là xứ nào vậy? Chicago hả?

– Không. Thế mới kỳ.

– Vũ khí gì?

– 38. Không tìm ra hung ký.

Anh bản vương chĩa vòi nước vào bánh xe, bùn đất văng tùm lum.

– Có tình nghi nào không?

– Không. Không tình nghi. Không động cơ. Chịu thua.

– Bà vợ có bị nghi vấn không?

Tay cảnh sát nhà quê tắt nước và lõ mắt nhìn Nick:

– Có tay cớm khác từ trên sở của bọn anh cách đây chừng một năm có xuống tới đây, cũng hỏi đúng câu này. Có chuyện gì vậy?

– Thông lệ thôi – Nick đáp, với ngôn ngữ trong nghề thì câu này có nghĩa là: Không phải chuyện của anh.

– Phải, thằng cha kia cũng nói là thông lệ thôi. Bây giờ lại thêm anh nữa.

– Nhớ tên thằng cha đó không?

Anh cớm nọ ngẫm nghĩ một lát rồi khẽ lắc đầu:

– Chịu thua thôi.

– Nếu nghe nhắc tên thì anh nhận ra không?

– Có thể – Anh bản tọa lại mở vòi nước, lần này thì xịt vào bánh sau.

– Nilsen?

– Đúng rồi.

– Còn bà vợ có từng bị tình nghi không?

– Không – Anh khẽ lắc đầu – Cũng có lời đồn đãi, nhưng cũng chẳng chứng cứ gì.

– Đồn đãi gì?

– Có một cô bạn gái.

– Ông bác sĩ có bạn gái?

– Không. Bà vợ kìa. Nhưng không chứng minh được gì cả – Anh tắt nước và cuộn dây lại. Chiếc xe sạch boong và rỏ nước.

– Cám ơn nghe.

– Rất vui nếu giúp được anh.

– Anh giúp tôi nhiều lắm.

*

Có một tiếng động lạ trong căn nhà của Catherine Tramell tại bãi biển Stinson, một tiếng động đều đều nhịp nhàng như tiếng sóng. Đó là tiếng cái máy in laser của cô ấy đang chạy, nhả ra hết tờ này tới tờ khác.

Máy chạy êm tới nỗi vào hẳn trong nhà Nick mới nghe ra. Không thấy bóng Catherine đâu, nhưng một xấp in xong đã được lấy ra và xếp lại ngay ngắn. TÊN ĐÓ cầm tờ trên cùng lên, đó là trang tựa sách. Nó là: Kẻ Bắn Bừa, tên tác giả Catherine Wood.

– Thích cái tựa đó không? – Catherine hiện ra ở cửa.

– Rất … hấp dẫn – Tên đó nói.

– Xong rồi. Em vừa viết xong.

Tên đó lật lật những trang giấy:

– Kết cục thế nào?

– Thì em nói rồi, cô nữ nhân ấy giết anh bản tọa – Nữ nhân ấy dụi tắt điếu thuốc – Chia tay thôi, Nick.

– Chia tay?

– Em đã viết xong rồi – Những lời đó làm như chẳng có ép phê gì tới Nick, hắn lão phu cứ đứng trơ ra ở đó – Anh không nghe em nói sao?

Nick vẫn chẳng có vẻ nghe thấy gì cả. Tên đó trợn mắt nhìn cô ta đây như cố tìm một dấu hiệu gì đó, một dấu hiệu hoà giải.

– Nhân vật của anh đã chết, Nick. Nghĩa là chia tay thôi – Nữ nhân ấy đi trở ra ngoài hiên – Thế anh còn muốn gì, hoa chắc? Em sẽ gởi cho anh bản tặng có chữ ký tác giả, được không?

– Thế là sao? – Lại giỡn nữa phải không? HẮN gần như muốn cười. Tin rằng sau cùng hắn đã đoán được ý cô ta đây – Mình lại tiếp tục giỡn chơi hả?

– Các cuộc chơi kết thúc rồi – Nữ nhân ấy nói chắc nịch – Anh nói đúng. Đó là cuộc l*m t*nh thế kỷ, anh bắn bừa ạ!

– Em đang nói cái chuyện khỉ gì vậy?

– Catherine? Từ trong nhà có ai gọi vọng ra, giọng của một bà già.

– Tôi vào ngay, Hazel – Catherine đáp – Chào anh, Nick – Nàng bản vương nói lặng lẽ.

– Nhưng …

– Em nói thật đó – Trong giọng của cô bản tọa có điều gì đó khiến tên đó hiểu, lần này, cô bản tọa không hề nói giỡn.

*

Nick tới kè đá trước Gus, tên đó ngồi trong xe, hút thuốc và chờ. Rồi chiếc Cadillac của Gus tới đậu kề bên và nhấn còi. Ông lão phu mở cửa xe phía ghế cạnh tài xế và la:

– Qua đây.

Nick đi qua, chui vào. Coi mặt là tên đó biết Gus đã tìm ra được gì đó, một điều gì rất quan trọng. Gus ít khi hào hứng ra mặt như thế.

– Tao kiếm được những chuyên khác mày khoái lắm. Tao gọi cho đủ thứ cựu sinh viên từng ở nội trú chung với Tramell. Chỉ cần dựa vào kỷ yếu sinh viên khoá tốt nghiệp năm đó thôi là moi ra đủ thứ. Họ rất sốt sắng. Đám tốt nghiệp Berkeley coi vậy chứ tốt lắm.

– Hay lắm – Nick đáp chua chát – Thôi nói lẹ đi.

– Đừng gấp, con. Thế là người này đồn người kia. Sáng nay tao nhận được phone của một cô từng ở chung phòng với Tramell hồi năm thứ nhất.

– Cô bản vương gọi cho ông à?

– Phải. Tên là Mary Beth Lambert. Tao coi lại kỷ yếu thì có cô đó thiệt. Cô bản vương nói rõ chuyện Catherine với Lisa Hoberman. Cô bản vương nói con bồ mày có tài ám quẻ người khác. Cô Mary Beth Lambert này nói kể hết trên phone nghe không tiện, nên cô nhất định gặp mặt tao, dù tao là bất cứ ai. Cô bản vương ở khu Oakland, bản vương sẽ gặp cô bản vương ở văn phòng trong cao ốc Pill Hill. Cô nói sau giờ làm việc là tiện nhất, sau khi những người cùng sở làm với cô bản vương đã về hết thì tới thẳng văn phòng của cô bản vương – Gus mở máy – Mày đi Oakland với tao không?

Nick nhún vai. Nếu Catherine thực tình rút ra khỏi đời hắn bản vương, nếu quả thực hắn bản vương chỉ là đề tài nghiên cứu của cô ấy, thì hắn bản vương chẳng còn thiết làm gì cả.

– Sao coi mày lờ đờ vậy? – Gus nói – Đừng buồn, nếu tao điều tra hiệu quả hơn mày. Tao phải giở nhiều trò. Mày phải cho thằng già này hướng tới vinh quang chứ. Mày rầu vì chuyện đó sao?

– Tôi chẳng có vấn đề gì với chuyện đó đâu, Gus – Nick nói yểu xìu.

– Được – Gus – Cho xe lăn bánh về phía cầu Bay và vịnh East. Ông bản tọa coi bộ hứng với kết quả điều tra lắm – Chưa hết đâu nghe. Ngoài cô bạn cùng phòng, tao còn tìm ra chuyện Beth Garner có phòng mạch riêng nữa kìa. Một phòng mạch ở Van Ness cùng với một bác sĩ tâm lý khác. Mà bệnh nhân của tay bác sĩ đó có những ai biết không? – Thằng cha Johnny Boz mắc dịch đó chứ ai? – Gus vỗ vào tay lái – Catherine biết chuyện này nên cô bản tọa nghĩ rằng có thể gắn con dao cạy đá vào tay cô Beth nhà mình. Mày thua rồi thấy chưa!

Ông bản vương liếc qua Nick, tưởng sẽ thấy tên đó cau có, rầu rĩ hay văng tục gì đó. Nhưng Nick vẫn ngồi im ra, khuôn mặt như hoá đá.

– Mày có chuyện quái quỷ gì vậy, Nick? – Ông ta đây ngạc nhiên vì Nick đâu phải thứ cay cú vì thua cuộc.

– Thôi đi Gus.

– Xin lỗi – Gus nhún vai và họ yên tĩnh cho tới Oakland.

Pill Hill ở phía bắc Oakland, nơi có rất nhiều cao ốc làm văn phòng và nhà thương. Đó là trung tâm gã tế của vùng vịnh East. Gus cho xe dừng trước một cao ốc. Họ ra khỏi xe.

– Mày ra làm gì? – Gus hỏi.

– Tôi đi với ông.

– Hờ … hờ. Mày đang nghỉ phép mà. Vụ này lẹ chớp mắt à. Tao lên rồi xuống liền.

– Thôi được, nhưng ít ra ông cũng cho tôi biết ông tới phòng nào chứ?

– Phòng 40. Mày cứ ở trong xe chờ. Xong rồi mình đi uống cái gì đó, tao sẽ kể cho nghe.

Nick ngập ngừng một lát.

– Vụ này là của tao, Nick. Cứ để tao đối phó.

– Ok – Nick gật gật đầu rồi chui vào trong xe. Gus cất bước đi vào toà nhà.

Toà cao ốc vắng người, nhưng cửa ra vào không khoá. Ngay đằng kia ông thấy thang máy còn mở cửa nằm đó. Ông bước vào và nhấn nút cho nó lên tầng 4. Thang máy lên đến tầng một thì ngừng, cửa tự động mở ra.

Bên ngoài chẳng có ai, Gus lầm bầm chửi thề rồi nhấn nút cho nó chạy tiếp. Thang lại đi lên và dừng ở tầng 3. Cửa lại mở ra cho thấy một hành lang trống trơn.

– Mẹ kiếp! – Gus chúa ghét những trò kỹ thuật tự động. Cửa đóng lại và thang lại tiếp tục đi lên.

Lần này cửa mở ở tầng 4, Gus bước ra một hành lang tối mờ. Ông ta đây nghĩ sẽ không gặp ai ở đây nên chỉ thoáng thấy một mái tóc vàng hoe xõa và bóng một con dao cạy đá vung lên.

Ông chỉ kịp thấy ánh lóe lên của nó trước khi nó thọc thẳng vào cổ họng ông.

*

Nick ngồi một đống trong xe chờ đợi cho đến khi tên đó chợt nhớ lại một điều Gus đã nói với tên đó lúc nãy, điều đó khiến tên đó giật nảy người như bị chích điện cao thế. Cô bạn năm thứ nhất của Catherine tự động gọi điện cho Gus. Chuyện này dễ gì xảy ra trong thời buổi bây giờ. Vậy là ai đó đã gọi Gus và lừa ông bản vương vào bẫy. Chắc chắn là như thế!

Tên đó lao khỏi xe, xông thẳng vào toà nhà. Không thấy thang máy, tên đó phóng lên thang từng ba bậc một rồi đạp cửa cầu thang cứu hoả để bước vào hành lang của tầng 4.

Gus đang nằm một đống ngay cửa thang máy, máu tuôn ra từ cả chục vết đâm ở cổ, mặt, má, hàm. Cánh cửa thang tự động đóng lại, chạm phải xác Gus, nó lại mở ra.

– Gus! Hắn bản tọa gào lên rồi quỳ xuống bên cạnh người bạn đồng sự, dùng đôi tay trần cố ngăn dòng máu chảy ra một cách vô vọng. Máu trào qua các kẻ ngón tay của hắn bản tọa như dòng thác nhớt nhợt, nóng hổi.

Mắt Gus lóe lên, cuộc sống đang rời khỏi xác ông lão phu từng chút một. Cái chết kêu lục cục trong cổ họng ông.

– Gus! Gus! Đừng, Gus ơi! – Nick r*n r*.

Gus rùng mình rồi mềm nhũn ra. Tay Nick đẫm đầy máu của bạn. HẮN giật khẩu súng ra khỏi thắt lưng Gus. Thang máy bị kẹt ở đây và Nick không thấy mặt ai trên đường chạy lên đây. Kẻ giết Gus chắc chắn còn ở tầng này.

Có tiếng động, Nick xoay người và đối mặt ngay với kẻ mà gã đang trông đợi.

– Đứng yên! – Tên đó rùn người, hai tay chỉ súng tới trước trong tư thế chiến đấu, đầu ruồi súng nhắm thẳng vào ngực Beth Garner.

Cô ta đây tái mặt và sựng lại, hai tay thọc vào túi áo khoác:

– Anh làm gì ở đây vậy?

– Giơ tay lên!

– Gus đâu? Máy nhắn tin kêu tôi tới gặp Nick ở đây. Anh ấy đâu rồi?

Tay phải cô bản tọa đang cầm vật gì đó trong túi áo khoác.

– Giơ hai tay lên! – Nick gào – Đứng im!

– Kìa, Nick … Cô dợm bước tới.

– Đứng im! Cấm cử động! – Tên đó lên đạn – Tôi biết hết về chồng cô rồi.

Beth càng tái mặt hơn nữa.

– Chồng tôi à?

– Tôi biết cô ưa phụ nữ. Cô vẫn còn thích phụ nữ, phải không Beth?

– Cái gì? – Cô cười một cách lạnh lùng, một nụ cười am hiểu, khác thường và bước thêm một bước nữa.

– Rút tay ra khỏi túi!

– Anh làm cái trò gì vậy? – Cô lão phu bước tới, vừa đi vừa rút tay ra.

Nick siết cò, tiếng súng nổ ầm vang trong hành lang chật hẹp. Viên đạn đâm thẳng vào ngực cô, đẩy cô văng ra xa và té ngửa xuống sàn.

HẮN còn chĩa súng vào cô một lúc nữa. Beth vẫn còn sống nhưng chẳng còn bao lâu. HẮN quỳ xuống, kéo tay cô ra hỏi túi áo. Nắm chặt trong lòng bàn tay cô là chùm chìa khoá, không có súng.

Beth thì thào nói gì đó rất nhỏ và mong manh đến độ tên đó phải kề tay xuống sát môi cô. Cô thì thầm những lời cuối cùng:

– Em yêu anh.

*

– Tại sao anh lại nghĩ là cô ta đây có súng? – Phill Walker đứng trước mặt Nick Curran, bối rối và ưu tư. Gus Moran đã chết, Beth Garner đã chết, còn Nick Curran thì như biến thành xác ướp. Những chuyên viên hiện trường chạy tới chạy lui quanh họ – Bác sĩ pháp gã, Ban Nhân sự, những cảnh sát sắc phục – Nhưng đôi mắt Nick hầu như không ghi nhận được gì của khung cảnh sôi nổi ấy.

– Beth làm cái quái gì ở đây? Còn Gus nữa? – Phill Walker tuyệt vọng tìm kiếm câu trả lời, nhưng nói chuyện với Nick giống như nói với tượng gỗ – Còn anh thì làm cái giống gì ở đây?

Sam Andrews khều vào vai Walker:

– Tìm được mấy thứ, trung úy.

– Cái gì?

Một nhân viên pháp gã chìa ra một chiếc áo khoác với bàn tay đeo găng tay cẩn thận.

– Thấy trong gầm cầu thang lên tầng 5. Còn dấu máu còn ướt với một mái tóc giả màu vàng, thêm một con dao cạy đá trong túi nữa.

– Dao cạy đá hả?

Nhân viên nọ rút con dao trong túi áo khoác đó ra.

– Phải rồi coi nè – Anh bản tọa lật ve áo ra, trên lớp lót trong của áo khoác là dòng chữ: SCSSF, tức Sở Cảnh sát San Francisco.

Walker lùa một bàn tay lên mái tóc.

– Chúa ơi!

*

Chẳng còn gì nhiều phải tìm trong toà cao ốc đó cả, nên nguyên đám kéo về San Francisco, tới thẳng căn hộ của Beth Garner ở quận Marina. Họ tràn khắp căn hộ, lục tung lên cứ như một toán thủy quân lục chiến đổ bộ lên một bãi biển. Nick lang thang vào theo, đầu ngẫm nghĩ về một điều Gus từng nói với tên đó: Nick có thể nghe rõ giọng ông bạn già như thể Gus còn đứng cạnh: Đừng bao giờ để bị ám sát nghe Nick. Người bản vương sẽ bới tung đời tư mày lên cho coi.

– Trung úy? Andrews kêu lên – Tìm được một khẩu súng P.38. Trong tủ sách, đằng sau mấy cuốn sách.

– Gởi cho xét nghiệm, coi có phải khẩu bắn Nilsen không- Walker ra lệnh liền.

– Còn nữa.

– Cái gì?

– Ảnh chụp, nhiều lắm – Anh bản vương tiếp – Toàn hình Catherine Tramell.

Cái đó làm Nick chú ý. GÃ theo chân Walker vào phòng ngủ. Mặt bàn trang điểm của Beth Garner trông cứ như bàn thờ Catherine Tramell. Lại còn có những cuốn sách Catherine đã xuất bản và cả đống hình chụp cô ta đây: Catherine hồi ở đại học, Catherine đang đánh lộn. Catherine với Johnny Boz, Catherine với Roxy.

Walker quay sang Nick:

– Chắc đúng là thế – Ông bản tọa nói.

*

Đêm rất khuya, nhóm của Walker tụ lại trong văn phòng Ban Án mạng, hoạt động vẫn túi bụi như ban ngày. Talcott chỉ thị rằng toàn nội vụ phải được gói kín, tươm tất, hoàn chỉnh trước bình minh. Ông bản tọa đã dự tính họp báo và không để hớ hênh thò bất cứ cái gì bất lợi ra.

Chiếc áo khoác và mớ tóc giả màu vàng nằm trên một cái bàn:

– Chính cỡ áo của cô ấy, còn máu là của Gus – Andrews báo cáo – Không có phòng 405 trong cao ốc đó – Anh đọc tiếp trong sổ tay – Còn cô bạn cùng phòng năm thứ nhất của Catherine thì chết vì bệnh bạch cầu từ hai năm trước đây rồi. Tụi tôi vừa nhận được bản sao giấy khai tử đó đây.

– Còn gì nữa không?

– Còn – Andrews nói – Chuyện này mới ghê. Bên xét nghiệm cho biết khẩu súng trong phòng Beth Garner đã được dùng để bắn Nilsen. Súng không có đăng ký. Họ còn tiếp tục xét nghiệm coi có phải cây súng này bắn chồng cô ta đây ở Salinas không. Còn dao cạy đá thì đúng kiểu con dao đã giết Johnny Boz.

Nick có vẻ như không nghe thấy gì cả. Hắn lão phu có vẻ đang trong cơn mê, nhưng thật sâu trong tâm khảm, hắn lão phu nhẹ nhỏm vì Catherine Tramell hoàn toàn vô tội.

– Beth có liên hệ gì với Boz không?

– Có – Andrews khẽ gật đầu – Bác sĩ điều trị tâm lý cho Johnny Boz nói chính ông bản vương đã giới thiệu Boz với Beth trong một tiệc đã đặt tại nhà ông bản vương vào đêm giáng sinh. Ông nói hai người có vẻ kết nhau lắm.

Walker vỗ vào vai Nick:

– Đúng là mình không thể nhận xét về ai được, ngay cả những người mình tưởng đã quá rành từ ruột rành ra.

Đó chẳng phải là cái vỗ vai duy nhất Nick được nhận. Talcott cũng dẹp tự ái và bắt tay Nick:

– Xin chúc mừng Curran – Ông bản tọa nói như rít qua kẻ răng.

CHƯƠNG KẾT

Mặc dù Talcott muốn làm một cuộc họp báo được sắp xếp chu đáo vào sáng hôm sau, nhưng tin về những cái chết ở Oakland vẫn rò rỉ ra ngoài và nó được loan đi trên những kênh truyền hình hoạt động 24 trên 24. Nghe được tin này là những kẻ bị bệnh mất ngủ, đám vạc ăn sương và lũ chuyên săn tin, và cả Catherine Tramell nữa.

Nữ nhân ấy đã đợi tên đó trước cửa căn hộ từ lâu Nữ nhân ấy không son phấn, nên trông trẻ trung, tươi mới, nhưng cũng mong manh và lo âu.

Hắn nhìn cô ấy chăm chăm, vô hồn.

– Em không muốn em, em không cho phép em lo âu về anh. Em không thể cho phép mình lo lắng về anh. Em không thể …

Nick bước tới vòng tay ôm lấy nữ nhân ấy, thật chặt.

Có ngấn lệ trong đôi mắt nàng lão phu.

– Em không muốn thế này. Em không muốn. Em đã mất hết người này tới người khác. Em không muốn mất anh. Em không muốn …

Tên đó xiết nàng bản vương chặt hơn rồi dìu nàng bản vương vào nhà, và vào phòng ngủ. Một cách dịu dàng, tên đó c** q**n áo nàng bản vương ra, đặt nàng bản vương lên giường một cách nâng niu rồi cúi xuống hôn, lên mặt, lên ngực. Đôi tay nàng bản vương ôm lấy cổ tên đó kéo xuống và nàng bản vương ưỡn người lên áp chặt lấy tên đó.

Rồi hắn lão phu nằm trên nữ nhân ấy, dịu dàng, nhẹ nhàng, rón rén vào sâu trong nữ nhân ấy. Một chút ánh sáng lọt vào phòng đủ soi rõ những giọt lệ trong mắt nữ nhân ấy khiến chúng lấp lánh lên.

Họ cùng đạt tới đỉnh, con sóng khoái lạc dịu dàng phủ tràn hai người. Cơn hoan lạc bồng bềnh đưa họ qua những giây phút thanh tịnh sâu thẳm của đêm đen.

Sau đó họ nằm im ắng sát vào nhau trên giường. Nick nhìn chăm chăm trên trần nhà trong khi khói thuốc từ tay gã chậm chạp bốc lên.

Catherine lăn khỏi lòng tên đó, nữ nhân ấy giấu mặt đi:

– Rồi mình làm gì bây giờ, Nick?

Im ắng một lát, hắn bản vương đáp:

– Mình lấy nhau, đẻ như gà và sống hạnh phúc mãi mãi với nhau.

– Em ghét gà lắm.

– Thế thì mình yêu như điên, dẹp vụ gà đi và sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Catherine lăn ra xa luôn, tóc cô ấy xõa xuống cạnh giường, cánh tay buông thõng chạm nền nhà. Khuôn mặt cô ấy đột nhiên đờ đi. Cô ấy quay lại nhìn thẳng vào mắt gã:

– Em yêu anh – Cô ấy thì thầm.

Và nàng bản vương hôn tên đó say đắm, nôn nóng.

Nữ nhân ấy đè tên đó ngửa ra, ngồi lên người tên đó, b* ng*c nữ nhân ấy săn và vươn thẳng. Nữ nhân ấy cúi xuống và hôn tên đó, mái tóc của nữ nhân ấy xõa xuống phủ kín khuôn mặt hai người như một tấm rèm vàng hoe. Nữ nhân ấy hôn tên đó sâu lắng, ấm ướt và thiêu đốt. Nick vật nữ nhân ấy ngửa ra rồi yêu nữ nhân ấy lần nữa, một cách dịu dàng và mạnh mẽ.

Nick chỉ nghĩ tới niềm hoan lạc trong giây phút đó, nhu cầu của thân xác hắn bản tọa trong giây phút đó. Cực kỳ sung sướng, hắn bản tọa hoàn toàn không hề biết tới một con dao cạy đá mỏng tang, cán bằng thép, nằm giấu bên dưới gầm giường.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8