Băng Hỏa Ma Trù
Chương 446: Long Thần chi tử (cái chết của Long Thần)

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:45:36 | Lượt xem: 4

Niệm Băng bước đến trước mặt Long Thần, bởi vì dùng Tinh thần lực thật thể oanh tạc g**t ch*t cao thủ Thần Cấp, hơn nữa vẫn không ngừng tri triển Thiên nhãn lĩnh vực, nên thân thể hắn bản tọa lúc này đã yếu đi rất nhiều. Cho nên, hắn bản tọa chỉ có thể bước đi, mà không thể trong thoáng chốc Thuấn di đến trước người Long Thần.

Nhìn vị trưởng giả cao lớn trước mặt, Niệm Băng lau nước mắt trên khóe mắt. Tên đó tiếp xúc với Long Thần không quá nhiều, nhưng mà mạng của tên đó có thể nói là do Long Thần cứu. Lúc trước nếu không có Long Thần mang tên đó đến Thần Chi đại lục thì sợ rằng có lẽ tên đó vĩnh viễn là một Cương thi, sao lại có thành tựu như ngày hôm nay chứ?

Long Thần nhìn Niệm Băng, nói:

– Hài tử, đối phương thật dũng cảm. Đối mặt với quân đoàn Thần Nhân cường đại của Thần Chi đại lục như vậy, đối phương và đồng bọn của mình vẫn dũng cảm khiêu chiến. Lần đầu tiên lão phu nhìn thấy người, lão phu đã dự cảm được đối phương sẽ trở thành một trong những nhân vật vĩ đại nhất trong lịch sử Nhân loại. Khi đó, đối phương bằng Ma pháp cường đại của mình đã cứu mấy đứa con của lão phu. Từ lúc đó, đối phương đã có quan hệ mật thiết với Long Tộc chúng lão phu. Sau này, lão phu mang đối phương đến Thần Chi đại lục, sự phát triển không ngừng của đối phương khiến lão phu chấn kinh. Đối phương bây giờ đã chính thức phát triển thành anh hùng của Nhân loại. Nhưng lão phu nhắc nhở đối phương một chút, đối mặt đám Thần Nhân này, các đối phương nhất định phải cẩn thận nhiều hơn nữa

Niệm Băng gật gật gật đầu kiên định nói:

– Long Thần Đại nhân, sự hy sinh của ngài sẽ không uổng phí. Ngài đã giúp chúng ta đây tranh thủ được thời gian quý giá. Ta đây nhất định sẽ dẫn những Chiến sĩ dũng cảm của Ngưỡng Quang Phương trời đem đám Hỗn đản đó vĩnh viễn chặn lại bên ngoài Ngưỡng Quang Phương trời

Long Thần nhìn Niệm Băng thật sâu nói:

– Trận chiến tranh này, nếu các đối phương muốn giành được thắng lợi cuối cùng, vậy phải chú ý đến một điểm mấu chốt, đối phương có biết là cái gì không?

Niệm Băng nghĩ nghĩ, nói:

– Là Chủ Thần sao?

Tên đó đương nhiên biết, Chủ Thần có thực lực cường đại, cũng là bộ phận có tác dụng quyết định đến trận chiến này.

Long Thần miễn cưỡng lắc lắc cái đầu đồ sộ:

– không, không phải Chủ Thần, này mà là tên Chủ Thần kia. Đúng là Vua Chủ Thần Hi Giới đã giao thủ với bản tọa. Đám Chủ Thần khác mặc dù cường đại, nhưng các đối phương còn có thể chống lại. Nhưng Hi Giới thì khác. Thẳng thắn mà nói, hắn đã siêu việt hơn cả cường giả Chủ Thần. Đây không chỉ là hắn có Khiếu huyệt đạt đến cảnh giới cấp sáu Chung cực. Đồng thời, hắn đã hoàn toàn mở ra ba Hoàng Cực Huyệt. Bản tọa từng nói với đối phương, Hoàng Cực Huyệt không phải là duy nhất. Đây là nguyên nhân mà hắn có thể so sánh được với Thiên Nhãn Huyệt. Ba Hoàng Cực Huyệt, hơn nữa còn còn có năm Khiếu huyệt Chung cực khiến cho hắn đã đạt đến trình độ cấp 15. Nếu không, hắn làm thế nào có thể dựa vào thực lực của mình tiếp được tấn công của nhiều Ma Pháp sư như vậy. Thực lực của hắn thật sự quá cường đại. Nếu các đối phương không thể nghĩ ra biện pháp hủy diệt hắn, thì cho dù có g**t ch*t tất cả đám Thần Nhân còn lại cũng vô dụng. Đối phương phải hiểu được, chỉ một mình hắn, đã có thể hoàn toàn hủy diệt các đối phương. Số lượng trước mặt hắn, căn bản không có chút ưu thế nào

Cấp 15? Nghe thấy con số đó, trái tim Niệm Băng đập liên hồi. Nghĩ đến Kim quang bao phủ toàn thân Niệm Băng, nhớ đến khí phách xưa nay chưa từng có của hắn bản vương, trái tim Niệm Băng trầm xuống:

– Chúng bản vương nên làm thế nào để đối phó tên đó đây? Tên đó có ba Hoàng Cực Huyệt, chúng bản vương có thể đối phó sao?

Long Thần nói:

– bản vương không biết, vấn đề này bản vương không thể trả lời đối phương. Ngoại trừ Chân Thần ra, bản vương quả thật không nghĩ được biện pháp nào có thể hủy diệt hắn. Nhưng bản vương có thể nhắc nhở đối phương, là có lúc mạnh nhất thường thường cũng sẽ có điểm yếu nhất. Trong trận chiến đấu hôm nay, hắn mặc dù có tác dụng rất lớn, nhưng mà để giết bản vương, hắn cũng bị thương tổn rất nghiêm trọng. Với cá tính của hắn, trước khi khôi phục hoàn toàn sẽ không phát động sát phạt toàn lực. Nhưng thời gian này sẽ không quá mười ngày. Nên chuẩn bị như thế nào, thì phải phụ thuộc vào chính các đối phương. Kỳ tích thường chỉ xuất hiện khi con người có chuẩn bị. Bản vương tin rằng các đối phương có đủ dũng khí và quyết tâm làm được mấy chuyện này. Niệm Băng, đối phương vĩnh viễn là băng hữu của Long Tộc chúng bản vương

Trong tiếng nói của hắn đầy vẻ vui sướng. Tồn tại hàng vạn năm, hắn đã sớm giác ngộ với mất mạng. Lưu luyến nhìn thoáng qua Gia Lạp Mạn Địch Tư, Tạp Tiệp Áo Tây và đám Tộc nhân của Long Tộc ở bên cạnh. Chiếc đầu đồ sộ của Long Thần hạ xuống, mỉm cười rồi biến mất.

Cái chết của Long Thần, giống như một hòn đá lớn đặt trong lòng mỗi người của Long Tộc, khiến cho cuộc chiến tranh này thêm vài phần tang tóc. Long Thần dùng mạng của mình mang đến cơ hội tĩnh dưỡng cho Chiến sĩ Ngưỡng Quang Nhân gian. Cái chết của tên đó rất đáng giá, đều này Niệm Băng hiểu rất rõ. Nếu không phát Long Thần liều mạng, toàn lực khiến Hi Giới bị thương nặng, thì có lẽ trận chiến tranh này đã chấm dứt từ hôm nay. Đúng như lời Long Thần nói, Hi Giới dù chỉ có một mình, nhưng tên đó có năng lực hủy diệt tất cả.

Thật thể của Long Thần dựa theo tập quán của Long Tộc tiến hành nghi thức đơn giản, thân thể tên đó được đem đi hỏa thiêu. Long Phách và Long Châu tên đó để lại sẽ do con trai tên đó là Hỏa Long Vương Gia Lạp Mạn Địch Tư kế thừa. còn Long Giáp và Long Cốt của tên đó bị tổn thương không nhẹ thì do Tạp Tiệp Áo Tây Tư – Long Tộc đời tiếp theo kế thừa. Một khi Long Tộc tìm kiếm được nơi có khí tức tĩnh lặng, thì Long Cốt và Long Giáp sẽ được đưa vào trong Long Trủng.

Bi thương, nổi giận bao trùm cả liên quân, thấy được thực lực thực sự của đám Thần Nhân, đám người kia càng thêm hiểu được tầm quan trọng của cuộc chiến tranh này. Trướng nghị sự lâm thời vẫn là đại biểu bốn Đại đế quốc tập trung lại bàn bạc. Chỉ có điều, một phương trong số đó đã thay đổi người.

Trong mắt Dung Việt lộ ra vẻ lo lắng, khẽ thở dài một tiếng nói:

– Chúng lão phu chuẩn bị rất đầy đủ, không ngờ rằng vẫn tổn thất lớn như vậy. Xem ra chúng lão phu đã đánh giá thấp thực lực đám Thần Nhân này

Lạc Nhu cúi đầu nói:

– Đây là lỗi của lão phu, lão phu không tính được đến việc địch nhân mạnh đến như vậy

Niệm Băng miễn cưỡng nén lại nỗi bi thương bởi Long Thần mất đi, nắn nhẹ tay Lạc Nhu nói:

– không, điều này sao có thể trách nàng ta đây chứ? Nàng ta đây không làm gì sai hết, kế hoạch của nàng ta đây rất hoàn mỹ. Chỉ là, thực lực của kẻ địch hết sức cường đại mới có thể xảy ra tình huống như vậy. Nàng ta đây không cần tự trách mình, nếu không phải nàng ta đây lâm nguy không loạn chỉ huy. Sợ là tổn thất của chúng ta đây còn lớn hơn nữa. Đại bá, tình hình hiện tại của gia gia thế nào rồi?

Dung Việt khẽ thở dài một tiếng một tiếng, nói:

– ngươi bản tọa nên biết, Hỏa Diễm Sư Tử Kỵ sĩ đoàn và Hỏa Diễm Ma Long Kỵ sĩ đoàn là tâm huyết cả đời của gia gia ngươi bản tọa. Lúc này, hai Kỵ sĩ đoàn đã bị hủy diệt hoàn toàn, đả kích này quá lớn đối với người. Hơn nữa người còn bị Ma pháp của đám Ma Pháp sư thuộc hạ cắn trả nên bị thương rất lớn. Mặc dù đã chữa trị qua, nhưng mà Người tuổi dù sao cũng đã cao, có lẽ trận chiến tranh lần này không thể nào ra sức được nữa

Vừa nghe Dung Việt nói vậy, thì thấy Dung Thân Vương hiển nhiên không có hiểm nghèo về tính mạng, trong lòng Niệm Băng mặc dù thoải mái hơn đôi chút. Nhưng hắn lão phu biết, trận chiến tranh này càng khó khăn hơn. Hít một hơi thật sâu, để tâm trạng mình trấn định một chút, nói:

– Bây giờ không phải là lúc bi thương. Nhu Nhi, chúng lão phu phải cẩn thận bàn bạc kế hoạch hành động tiếp theo. Đợt sát phạt đầu tiên của Thần Nhân mặc dù bị chúng lão phu đánh lui, nhưng điều này không có nghĩa chúng lão phu có cơ hội chiến thắng lũ người kia. Long Thần Đại nhân trước khi chết đã nói cho lão phu biết, muốn chính thức đánh bại mấy người này, thì phải g**t ch*t năm tên Chủ Thần kia. Nếu không, chỉ cần lũ người kia còn tồn tại, thì tai nạn của Ngưỡng Quang Phương trời sẽ có thể xuất hiện. Chúng lão phu thảo luận qua một chút về thực lực của đôi bên đi, bên phía lão phu tổn thất đã được hồi báo lại chưa?

Lạc Nhu lắc lắc lắc đầu nói:

– không thể nhanh như vậy. Tổn thất lần này quá lớn, cần phải có thời gian để thống kê rõ ràng. Đợi một lát nữa thì sẽ có. Còn cường giả bên phía ngươi bản vương thì sao?

Niệm Băng nói:

– cường giả bên phía chúng lão phu có thể nói là tổn thất rất ít, nhưng cũng có thể tổn thất rất lớn. Bên phía chúng lão phu, có thể đạt đến cấp 14 chỉ có mấy người mà thôi. Trong lúc chiến đấu với đám Chủ Thần và cao thủ Thần Cấp, mọi người mặc dù bị thương nặng nhẹ khác nhau, nhưng đều có lực tái chiến. Tình huống không ổn chỉ có Hỏa Long Vương Gia Lạp Mạn Địch Tư. Thương thế của tên đó khá nghiêm trọng, hơn nữa vì quá bi thương nên mặc dù lão phu đã chữa trị qua nhưng mà thân thể của Long Tộc đề kháng Ma pháp quá mạnh. Nếu mười ngày sau đám Thần Nhân tấn công trở lại, thì tên đó có lẽ không thể tham gia. Tổn thất lớn mà lão phu nói chính là Long Thần Đại nhân. Đó tuyệt đối là cao thủ mạnh nhất trong mấy người cấp 14 chúng lão phu. Người chết đi khiến thực lực phía lão phu giảm đi. Tuy nhiên, có hơn mười vị Cự Long của Long Tộc gia nhập, thì tổng hợp thực lực của chúng lão phu cũng không yếu đi quá nhiều. Ít nhất, lúc này chúng lão phu có thực lực đối mặt với đám Bán thần. Lũ người kia bây giờ đều đang dưỡng thương

Lạc Nhu gật khẽ gật đầu nói:

– Long Thần Đại nhân chết đi khiến chúng lão phu rất khó khăn. Nhưng lão phu không thể không nói, cái chết của người rất có giá trị. Long Thần Đại nhân là một vị Trưởng giả đầy trí tuệ. Ở tình huống đó, người kịp thời ngăn cản được người mạnh nhất của đối phương, cũng khiến tên đó bị thương nặng, mới khiến cho chúng lão phu có thể giết được rất nhiều Thần Nhân, suy giảm thực lực chúng. Bây giờ, có hai chuyện chúng lão phu phải làm trước tiên. Thứ nhất, chính là đề phòng đối phương đánh lén, đám Thần Nhân có lẽ không có tiếp tế, tiếp viện. Ở trên Vùng đất cằn cỗi này, chúng sợ là không thể bền bỉ được đến mười ngày sau mới sát phạt. Mặt khác, chính là phải bố trí một lần nữa, chuẩn bị lúc nào cũng có thể nghênh đón đợt sát phạt thứ hai của chúng. Niệm Băng còn nhớ rõ sự lo lắng của cậu không? Chúng lão phu còn phải chuẩn bị một chút, nếu chúng vòng qua một hướng khác đi đến Ngưỡng Quang Vùng đất chúng lão phu, thì chúng lão phu phải bố trí lại một lần nữa

Niệm Băng gật khẽ gật đầu nói:

– Đề phòng đánh lén là bắt buộc. Nhưng điều thứ hai mà nàng bản vương nói, bản vương không đồng ý. Nếu không có trận chiến hôm nay, thì bản vương vẫn còn lo lắng như vậy. Nhưng, qua trận chiến hôm nay, khiến bản vương hiểu được, chỉ cần vị Chủ Thần gọi là Hi Giới kia còn tồn tại, thì đám Thần Nhân sẽ không bỏ qua việc trực diện oanh tạc. Hôm nay, chúng bản vương mang đến cho bọn tên đó tổn thất rất lớn, chủ yếu là bởi vì trúng phải mai phục của chúng bản vương. Hơn nữa còn có thế lực của Long Tộc đột nhiên xuất hiện. Mới có thể tạo ra đả kích trầm trọng với chúng. Nhưng, tiếp theo sợ là sẽ không dễ dàng như vậy. Chỉ cần đám Chủ Thần và cao thủ Thần Cấp không tách ra với đám Thần Nhân. Thì có Siêu cấp cường giả như Hi Giới dẫn đầu, sợ là chúng bản vương rất khó chiếm được tiện nghi. Vì vậy, bản vương có kết luận là chúng vẫn sẽ trực diện oanh tạc. Chỉ có đánh bại chúng bản vương, thì chúng mới có thể tìm được tiếp viện mình cần một cách nhanh nhất

Dung Việt tán dương, gật khẽ gật đầu nói:

– không sai, lời Niệm Băng nói rất có đạo lý. Tình huống lúc ấy bản tọa cũng thấy được. Lấy cha cầm đầu phát động siêu cấp Ma pháp vẫn là thủ đoạn tấn công mạnh nhất của Dung gia chúng bản tọa. Bản tọa và cha cậu cùng hai vị Thúc thúc đều tham gia trong đó, hợp với nhiều Ma Pháp sư Hỏa hệ của chúng bản tọa như vậy phát động Siêu cấp Ma pháp, mà đối phương chỉ dùng một người có thể ngăn cản được, thật là đáng sợ. Thẳng thắn mà nói, trận chiến tranh này, bản tọa không có một chút tin tưởng nào. Tuy nhiên, chúng bản tọa bây giờ đã không có cơ hội lùi lại, chỉ có không nghĩ đến cái chết, mới có thể có một cơ hội

Bây giờ đương nhiên không thể rút lui. Chiến sĩ nhân loại mặc dù có không ít Kỵ binh. Nhưng ngựa sao có thể chạy thoát đám Thần Nhân thực lực cường đại chứ? Một khi lui lại, sĩ khí theo đó sẽ suy giảm, thì sẽ bị Thần Nhân giết sạch. Cho nên, bây giờ đám người kia đã không còn đường lui. May mà, Chiến sĩ Ngưỡng Quang Nhân gian không ngừng có được sự tiếp tế từ phía sau, thông qua khoảng không truyền tống mà Niệm Băng chế tạo tiến đến, lúc nào cũng có thể bổ sung. Giống như lời Lạc Nhu nói lúc trước, nếu vẫn tiếp tục tiêu hao như vậy, thì đối với Ngưỡng Quang Nhân gian không thể nghi ngờ chính là rất có lợi.

Mộc Tinh vẫn không mở miệng, đột nhiên nói:

– Chúng ta đây bây giờ nên làm như thế nào? Đám Thần Nhân đã đánh một trận với chúng ta đây, lần sau khi bọn hắn đến, có lẽ mai phục không còn tác dụng nữa. Chỉ có thể trực tiếp chống lại đối phương, nhưng mà, chúng ta đây có lẽ rất khó ngăn cản được sát phạt của lũ người kia

Niệm Băng vừa muốn nói chuyện, thì bên ngoài lại có mấy người đi vào. Trong đó có cả cha Niệm Băng là Dung Thiên và thuộc hạ của Lạc Nhu và Mộc Tinh. Còn có Đại tướng Tuyết Phách Nguyên soái và Ngân Nãng Đường chủ Băng Nguyệt Đường của Huyết Sư giáo.

Năm người phân biệt đi vào ngồi cạnh năm người nói nhỏ vài câu. Sau đó lại lặng lẽ lui ra. Dung Thiên liếc nhìn Niệm Băng, dùng ánh mắt cổ vũ con trai. Từ vẻ mặt tái nhợt của cha thì thấy lúc trước bị Ma pháp đánh trúng, lão đã bị tổn thương không ít.

Mục đích của năm người này, chính là thông báo tổn thất của bên mình.

Vẻ mặt mọi người trở nên ngưng trọng, nhất là Dung Việt, khuôn mặt anh tuấn trở nên méo mó, trong mắt hiện lên vẻ đau đớn.

Lạc Nhu nói:

– Để lão phu nói trước đi. Nước lão phu đã tổn thất khỏng 6000 Chiến sĩ trong trận chiến này, bị thương ba nghìn đều là trọng thương, rất khó có lực tái chiến. Bộ đội Ma tinh pháo mà lão phu bố trí đã bị tiêu diệt hoàn toàn, một trăm hai mươi tên Ma Pháp sư toàn bộ chết hết

Nghĩ đến đây, trái tim Lạc Nhu không khỏi nhói đau. Đó chính là siêu cấp Vũ khí mà Áo Lan Đế quốc dùng quốc lực để chế tạo ra. Lần này, một lần phóng ra đã tổn thất hoàn toàn, cô ấy sao không đau lòng chứ?

Mộc Tinh mặt không đổi sắc nói:

– Tương đối mà nói, nước ta đây tổn thất ít hơn một chút, 4000 Chiến sĩ đã chết, Ma Pháp sư bị Đấu khí cắn trả cùng với sát phạt của đám Thần Nhân nên chết hơn 70 tên. Chiến sĩ bị thương khoảng 3000 người, đều là bị trọng thương, không có lực tái chiến

Tuyết Phách nói:

– Chiến sĩ Băng Nguyệt Đế quốc tổn thất bảy ngàn tên, không khác mấy so với Áo Lan Đế quốc. Chỉ có điều Ma Pháp sư Băng Thần Tháp nước bản tọa ngoại trừ tiêu hao quá nhiều pháp lực ra, thì lực chiến đấu cũng không suy giảm. Đây có lẽ là tin tức tốt duy nhất

Lúc Hi Giới làm nổ đóa Băng liên, thì lúc trước vì hủy diệt Hỏa Diễm Cự Long nên đã tiêu hao rất nhiều năng lượng khiến cho thực lực yếu đi vài phần, huống chi hắn ta đây còn muốn nhanh chóng rút lui để đối phó với Long Thần. Vì vậy nên cũng lưu lại vài phần thực lực. Chỉ phá vỡ Ma pháp kia mà thôi, cũng không mang đến sự phản kích quá lớn đối với Ma Pháp sư Băng Thần Tháp. Dựa vào thực lực của đám Ma Pháp sư băng hệ này, có thể hoàn toàn phòng vệ được chút lực lượng đó.

Ánh mắt mọi người đều đặt lên người Dung Việt. Dung Việt cười khổ một tiếng nói:

– Nước bản vương tổn thất nhiều nhất trong trận chiến này. Toàn bộ Chiến sĩ tinh anh của chúng bản vương đã bỏ mình. Hai Kỵ sĩ đoàn tổng cộng hơn một vạn người, kể cả ngựa của chúng cũng đã chết. Chiến sĩ bình thường cũng có khoảng 3000 chết. Ngàn tên Ma Pháp sư Hỏa hệ chịu tổn thương nặng nhẹ khác nhau. Khiến cho thực lực quân đội mà chúng bản vương mang đến đây giảm đi hai phần ba. Mà đám Ma Pháp sư lúc nào mới có lại năng lực chiến đấu, bản vương cũng không có chút chắc chắn nào. Đây là khó khăn lớn nhất đối với chúng bản vương bây giờ. Ngay cả cha của bản vương là Dung Thân Vương cũng bị trọng thương, khẳng định không thể tái chiến

Tất cả mọi người đều im ắng. Chiến đấu không đến một giờ, mà liên quân Ngưỡng Quang Đại lục đã tổn thất hơn ba vạn Chiến sĩ tinh anh. Còn có cả siêu cấp cường giả là Long Thần.

Lúc này, tâm trạng của Niệm Băng cũng không hơn gì. Vừa rồi Ngân Nãng đã bẩm báo tổn thất của Huyết Sư giáo với hắn ta đây. Huyết Sư giáo tổn thất rất nghiêm trọng, nằm ngoài tưởng tượng của hắn ta đây. năm trăm Huyết Vệ, còn lại có hai trăm tên, Võ sĩ tinh nhuệ khác cũng có năm trăm người chết. Chiến sĩ Huyết Sư giáo đều có một đặc điểm, đó là chỉ có người chết mà không có người bị thương. Trong lúc chiến đấu, đám người kia đem tất cả lực lượng của mình để tiêu diệt kẻ địch.

Hai ngàn tinh anh, hai ngàn tinh anh đại biểu cái gì? Nếu chia theo đẳng cấp mà nói, thì tổn thất của Niệm Băng không thể kém gì so với Hoa Dung Đế quốc. Chỉ riêng năm trăm Huyết Vệ đã tốn rất nhiều tâm huyết của Huyết Sư giáo mới có thể bồi dưỡng ra. Mà chỉ một trận chiến tranh đã có ba trăm người biến mất. Hai ngàn tinh anh, chỉ còn lại một ngàn hai trăm người, thực lực giảm đi hơn phân nửa. Tổn thất như vậy trước khia Niệm Băng không dám tưởng tượng. Đồng thời, Ngân Nãng còn nói cho gã biết, Tru Thần Nỗ bây giờ chỉ có hơn một trăm cây còn có người khống chế. GÃ đã thương lượng qua với bảy vị Lão tiền bối, bây giờ đang điều động những cao thủ trong tay đám cường giả để huấn luyện. Tranh thủ thời gian này nắm giữ phương pháp dùng Tru Thần Nỗ và phối hợp với nhau. Chỉ có Trọng Nỗ siêu cấp này, mới có thể tạo ra thương tổn nặng nề cho đám Thần Nhân.

Yên lặng vẫn tiếp tục như trước, mọi người không biết nên nói gì. Tổn thất nặng nề như vậy, trước trận chiến chúng không thể nào tưởng tượng ra. Bất cứ là Thiên thời, ĐỊa lợi, Nhân hòa, chúng đều chiếm cứ ưu thế tuyệt đối. Còn chính xác nắm được thời gian đối phương tiến đến. Nhưng cho dù như thế, kết quả cuối cùng lại là như vậy, có thể thấy được thực lực đám Thần Nhân mạnh đến mức nào.

Thật lâu sau, vẫn là Niệm Băng đánh vỡ sự tĩnh lặng trước tiên, mở miệng nói:

– Tổn thất của chúng ta đây mặc dù rất lớn, nhưng tổn thất của quân địch cũng không nhỏ. Theo kế hoạch tấn công của chúng ta đây, tổn thất của chúng càng lớn hơn chúng ta đây. Dù sao, Thần Nhân đều là cao thủ, có thể g**t ch*t nhiều cao thủ Thần Nhân như vậy, là điều tự hào của chúng ta đây

QUả thật lần này liên quân Ngưỡng Quang Phương trời gây cho đám Thần Nhân tổn thất rất lớn. mặc dù bị chết đều là một ít Thần Phó và bán Thần, nhưng số lượng vẫn giảm đi rất nhiều. Chừng sáu ngàn tên Thần Nhân bỏ xác trên mặt đất. Đồng thời, bị tấn công của bọn Niệm Băng đánh trúng, nên có bốn hắn cao thủ Thần Cấp bị chết, một hắn Thần Cấp vì hai tay bị hủy nên mất đi năng lực Thần Cấp. Tính về số lượng, bây giờ đám Thần Nhân chỉ còn lại hai phần năm ban đầu, tổng hợp thực lực yếu đi một chút.

Vẻ mặt mọi người buông lỏng một chút, đám người kia đương nhiên biết thành tích như thế đã rất là không tồi. Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến thực lực cực mạnh của Hi Giới, đám người kia không thể nào cao hứng nổi. Năm tên Chủ Thần của đối phương vẫn còn nguyên. Lần tập kích tiếp theo, chỉ sợ không đơn giản như vậy. Mặc dù đối phương chết không ít người. Nhưng lực lượng trung kiên chính thức lại tổn thất không quá nghiêm trọng. Ít nhất, cường giả của đối phương chỉ tổn thất có mấy người, ngay cả đám Bán Thần đều tổn thương cũng không quá lớn.

Lạc Nhu nói:

– Bây giờ, chúng ta đây nên bắt đầu tính toán lại thực lực của hai bên, phải kịp thời điều chỉnh. Niệm Băng, cường giả bên ngươi ta đây tạm thời chia làm hai tổ đi. Tổ bị thương nhẹ chuẩn bị lúc nào cũng có thể ứng chiến. Người trọng thương thì mau chóng nghỉ ngơi, tranh thủ khôi phục. Hai tổ luân phiên nhau, lúc nào cũng chuẩn bị đối phó đối phương đánh nén. Mà bên phía ta đây, quân đội cũng phải điều động một lần nữa. Bây giờ chúng ta đây tuyệt đối không thể tập trung quân đội tại một chỗ. Nếu không, mấy tên Chủ Thần kia dùng toàn lực sát phạt, thì trận hình dày đặc của chúng ta đây càng bị tổn thất lớn hơn. Bây giờ bên phía chúng ta đây còn có 13 vạn Chiến sĩ, chỉ cần phối hợp thật tốt, chúng ta đây không phải không có cơ hội. Huống hồ, kẻ địch biết đánh lén chúng ta đây, chẳng lẽ chúng ta đây không thể tìm cơ hội đánh lén lũ người kia sao? Bây giờ ta đây có một suy nghĩ, muốn bàn bạc với các ngươi ta đây một chút

Niệm Băng gật gật gật đầu nói:

– Nữ nhân ấy nói đi Mặc dù trận chiến này liên quân bị tổn thất rất lớn, nhưng chỉ huy của Lạc Nhu được mọi người tán thưởng. Vị trí quân sư của nữ nhân ấy không có bất cứ kẻ nào có thể thay thế được.

Lạc Nhu mỉm cười nói:

– Bản tọa nghĩ tặng cho đám Thần Nhân thực vật và nước uống

– Cái gì? Nàng bản tọa điên rồi sao? Chẳng lẽ nàng bản tọa quên kế hoạch vốn có của chúng bản tọa sao?

Niệm Băng kêu lên thất thanh, Dung Việt, Mộc Tinh và Tuyết Phách phân biệt đại biểu cho ba Đại đế quốc đều nhíu mày. Để đám Thần Nhân ăn no, chẳng lẽ muốn chúng đến đánh mình sao? Lũ người kia bây giờ đang hoài nghi có phải Lạc Nhu bị k*ch th*ch quá nhiều nên rối loạn không.

Lạc Nhu cười nhạt, nói:

– Lão phu muốn làm đương nhiên có nguyên nhân. Đầu tiên, đám Thần Nhân bây giờ chỉ sợ cũng không có tiếp tế, điều này khiến cho bọn chúng phải toàn lực chiến đấu với chúng lão phu. Chỉ có thể như vậy, chúng mới có thể sống sót. Theo sự miêu tả của Niệm Băng về Thần Chi vùng đất thì thấy, thực lực của đám Thần Nhân này sở dĩ cường đại như vậy, đều là vì thích ứng với hoàn cảnh của Thần Chi vùng đất. Vì sinh tồn mà hình thành, điều này khiến cho chúng rất quý trọng tính mạng của mình. Vì mạng sống, chúng sẽ đem toàn lực chiến đấu, khi đó chúng lão phu sẽ bị tổn thất rất lớn là điều không thể nghi ngờ. Hơn nữa, thời gian oanh tạc của chúng cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều. Điều này khiến chúng lão phu không có thời gian nhiều để phản ứng. Cho dù có thể ngăn cản đợt oanh tạc thứ hai của chúng, thì đối với chúng lão phu mà nói cũng sẽ bị tổn thất rất lớn. Nhưng nế chúng có tiếp tế thì sao? Tình huống sẽ hoàn toàn khác, Chủ Thần và Thần Nhân hoàn toàn có thể đợi thương thế của mình khỏi hẳn mới lại tấn công. Như vậy chúng mới chắc chắn hơn. Trong trận chiến, bởi vì phía sau có tiếp tế, nên chúng đều nghĩ mình còn có đường lui, lúc chiến đấu nhất định sẽ không liều mạng như vậy. Sĩ khí có ảnh hưởng rất nhiều trong chiến đấu, điểm này các ngươi lão phu đều hiểu được. Nên lão phu mới có đề nghị này. Cho nên tiến hành hay không, thì sau khi chúng lão phu bàn bạc sẽ có quyết định

Nghe Lạc Nhu giải thích, mọi người đang kích động bình tĩnh trở lại, cô bản vương nỏi hiểu nhiên rất có lý. Niệm Băng nghĩ nghĩ nói:

– Dựa theo ý mà nàng bản tọa nói, chúng bản tọa chẳng những phải cho bọn hắn bản tọa thực vật và nước uống. Đồng thời, còn không thể để cho lũ người kia biết những thứ đó là chúng bản tọa đưa cho lũ người kia, đúng không?

Lạc Nhu mỉm cười nói:

– không sai, ta đây đúng là có ý này. Thực ra, chuyện này cũng không phải việc khó khăn. Ta đây nghĩ, chúng luôn luôn cố gắng để được sống, thì vào lúc này rất dễ dàng bị lợi dụng. Cậu không cần vội hỏi ta đây muốn làm thế nào. Đầu tiên, chúng ta đây phải thảo luận xem có thông qua đề nghị này hay không

Dung Việt gật khẽ gật đầu nói:

– Tể tưởng giải thích như vậy, lão phu hiểu được. Lão phu cũng là một tên đó tướng lĩnh chỉ huy quân đội, quả thật lúc không có hậu cần tiếp tế thì đám Chiến sĩ rất dễ dàng vì mạng sống của mình mà đem hết toàn lực mới có hy vọng, mà ngược lại chỉ có chết. Ở tình huống này, các Chiến sĩ thường sẽ phát ra tiềm lực lớn nhất. Lão phu nghĩ kế này thực hiện được

Mộc Tinh mỉm cười nói:

– Bản vương đương nhiên đồng ý với đề nghị của Tỷ Tỷ. Chúng bản vương có thể cho ít độc dược vào trong thực vật và nước uống không? Một khi đám người kia uống vào, vậy…

Lạc Nhu không đợi Mộc Tinh nói xong, đã tức thì lắc lắc đầu nói:

– Đây là chuyện không có khả năng. Với thực lực của đám Thần Nhân, đừng nói chất độc phàm thường rất khó có tác dụng với lũ người kia. Cho dù có thể có được chất độc gây sát thương, chỉ sợ lũ người kia cũng sẽ không dễ dàng ăn phải. Vì Những người đó đã sống sót được nhiều năm như vậy, lúc ăn uống sao có thể không cẩn thận chứ? Cho nên, chúng bản tọa không thể nào làm được việc đó. Huống hồ, nếu bản tọa bỏ thuốc độc vào trong thức ăn và nước uống đưa cho lũ người kia, sợ là chúng bản tọa cũng không được lợi gì

Nghe Lạc Nhu nói như thế, Niệm Băng ngay lập tức hiểu ra tại sao cô ấy phải làm như thế, gật gật đầu nói:

– Vậy được rồi, chúng ta đây chỉ có thể làm như thế. Hy vọng tâm lý chiến của cô ta đây sẽ đạt được hiệu quả. Mấy ngày này chúng ta đây phải hành động thật nhanh mới được

Niệm Băng đã đồng ý, thì Tuyết Phách Nguyên soái hiển nhiên sẽ không có ý kiến gì, nhất trí thông qua quyết định này. Sau đó, đúng là bàn bạc về việc bố trí và chiến thuật của quân đội. Niệm Băng cũng không tham dự việc bàn bạc tiếp theo này. Về phương diện quân sự, hắn ta đây kém xa so với những người ở đây. Hơn nữa, hắn ta đây cũng có việc phải làm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.Truyện FULL

Sau khi ra khỏi Trướng, Niệm Băng đi thẳng đến một trướng bồng cách đó không xa, đi đến trước trướng bồng, hắn bản tọa ngừng lại, nói:

– Bản tọa là Niệm Băng, bản tọa có thể vào được không?

Một tiếng nói trầm thấp vang lên từ trong Trướng bồng:

– Là đối phương. Vào đi

Niệm Băng kéo rèm cửa lên, lặng lẽ đi vào. Bên trong Trướng bồng đang có hai người. Một người đang ngồi trên mặt đất nhìn về phía Niệm Băng. Mà người còn lại đang luyện tập, hào quang màu xanh biếc trước người nàng lão phu không ngừng ngưng tụ vào trong cơ thể.

Hai người trong Trướng bồng này chính là U U và Bình Triều. Trong lúc chiến đấu, Vong Linh Ma pháp của U U mặc dù khiến cho hai phía đều chấn động, nhưng nữ nhân ấy rõ ràng khiến cho tổn thương của liên quân Ngưỡng Quang Đại lục giảm đi rất nhiều. Nếu không, con số thương vong đã không chỉ có 3 vạn người, mà sát thương cuối cùng với đám Thần Nhân cũng không lớn như vậy.

Bình Triều nhỏ tiếng nói:

– U U không sao, chỉ là Pháp lực và Tinh thần lực tiêu hao quá nhiều mà thôi. Ngươi bản tọa cũng biết, Vong Linh Ma pháp chính là năng lực Nghịch thiên. Nữ nhân ấy một lần khống chế nhiều TỬ linh như vậy, mặc dù mới chết không lâu, Linh hồn chưa tiêu tan, nhưng đối với bản thân nữ nhân ấy mà nói, tiêu hao thật sự quá nhiều. Có lẽ mất một thời gian không ngắn nữ nhân ấy mới có thể khôi phục. Yên tâm đi, ở đây đã có bản tọa hộ pháp cho nữ nhân ấy. Thực ra, U U cũng không hy vọng thi triển loại Ma pháp này, nhưng chiến đấu hôm nay ngươi bản tọa cũng thấy được. Nếu khi đó nữ nhân ấy không dùng Vong Linh Ma pháp thì bên phía bản tọa tổn thất sẽ lớn hơn nữa

Niệm Băng mỉm cười nói:

– Bản tọa không hề bài xích Vong Linh Ma pháp. Bất luận là năng lực gì, chỉ cần dùng vào lúc nên dùng thì nó sẽ mang đến hiệu quả rất tốt. Vong Linh Ma pháp mặc dù tràn ngập khí tức tà ác, nhưng U U đã có một đôi mắt trong sáng. Cho nên bản tọa vẫn luôn tin cô bản tọa. Thời gian này vất vả cho các ngươi bản tọa rồi. Tình huống của đám Di Dân bây giờ có xuất hiện vấn đề gì không

Nghe thấy những lời này của Niệm Băng, mặt Bình Triều giãn ra rất nhiều. nở nụ cười nói:

– Đám Di dân đều nói cuộc sống bây giờ như Thiên Đường. Dù sao, đám người kia rất cuộc không còn phải lo lắng vì cái ăn. Mấy Di Dân này mặc dù không có ký ức văn minh, nhưng năng lực tiếp thu sự vật mới của đám người kia rất mạnh mẽ. Chưa đến mấy ngày ta đây và U U dạy, đám người kia đã hiểu một vài thứ. Đã cơ bản hiểu được trước kia đã xảy ra chuyện gì. Nhất là Cung tiến thủ Tinh linh, đám người kia rất thông minh. Với Tiễn pháp của đám người kia, bây giờ lên chiến trường cũng không có vấn đề gì

Vừa nghe hai chữ Tinh Linh, mặc Niệm Băng không khỏi đỏ lên. Lần trước bị Mỹ nữ tinh linh kia yêu cầu giao phối, tên đó đến bây giờ vẫn không quên:

– Bình Triều huynh, đợi U U tu đạo chấm dứt thì phiền cậu nói cho cô ta đây biết. Bất kể sau này Di Thất Nhân gian do bốn Đại đế quốc khai hoang như thế nào, đều cũng sẽ có đường ra cho những Di Dân này. Ta đây nhất định sẽ nhờ bốn Đại đế quốc kiến thiết một thành thị cho đám người kia. Để Ải Nhân tộc và Tinh Linh tục tiếp tục sinh tồn

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8