Băng Hỏa Ma Trù
Chương 448: Chủ thần đánh lén
Trong lòng đột nhiên sinh ra ảo cảnh khiến cho Miêu Miêu vừa ngạc nhiên vừa hoảng sợ, nhưng cũng chỉ một lúc sau cô ấy đã tỉnh táo trở lại. Đồng thời cô ấy cũng cảm giác được khí tức của bốn người nọ đang tập trung bao vây mình, chỉ cần cô ấy có một chút động đậy là chúng sẽ nhanh chóng điên cuồng tấn công, bởi vậy cô ấy tuyệt đối không được vội vàng. Nhưng thân là một Ma pháp sư, thậm chí còn siêu việt cấp bậc của Ma pháp sư tự nhiên cô ấy phải có biện pháp. Miêu Miêu khống chế tinh thần lực lặng lẽ lan tỏa ra xung quanh. Mặc dù nơi này còn cách chỗ Niệm Băng một khoảng khá xa nhưng tinh thần dao động của cô ấy cũng đủ để truyền tới đó, đồng thời cô ấy cũng phát tín hiệu cầu cứu ra xung quanh. Loại tinh thần dao động này cực kì vi diệu, chỉ có những cường giả thực lực siêu quần mới có thể cảm giác được mà thôi.
Bốn đạo thân ảnh nhàn nhạt từ từ xuất hiện, trong đó một đảo thân ảnh đột nhiên biến mất, ba đạo còn lại phân làm ba hướng lao thẳng tới chỗ Miêu Miêu.
Sức mạnh tối cao của Triệu hoán Ma pháp sư chính là tức thì biến năng lực của linh thú triệu hoán thành năng lực của mình. Ba thân ảnh nọ vẫn luôn tập trung tinh thần phong tỏa Miêu Miêu, nhưng chỉ trong chốc lát cả ba đều cảm thấy vị trí mà mình chế trụ đã trở nên trống không. Không chút do dự cả ba người tức thì phát động sát phạt, hình ảnh thân thể Miêu Miêu tan nát hiện ra rất rõ ràng nhưng thật ra đó chỉ là ảo ảnh mà thôi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đột nhiên một con gián đồ sộ hiện ra trên mặt đất, hai mắt liếc nhìn ba vị chủ thần một cái thân thể chợt lóe sáng, tấm thân đồ sộ đột nhiên biến lại nhỏ xíu chui xuống đất rồi biến mất. Biến hóa đột ngột này khiến cho cả ba vị chủ thần đều kinh hãi. Chúng thâm nhập vào trong liên quân là để ám sát Niệm Băng, nhưng quân doanh rộng rãi vô cùng cực, muốn tìm được nơi trú ngụ của Niệm Băng tuyệt đối không dễ dàng. Với tinh thần lực của Niệm Băng tự tạo ra một tầng tinh thần chống đỡ thật quá đơn giản, cho nên bọn chúng muốn dùng phương pháp đơn giản nhất: bắt lấy một người tra hỏi nơi ở của Niệm Băng. Rất ngay nhanh chóng chúng phát hiện ra Miêu Miêu đang đi dạo một mình, đại quân sủng vật của Miêu Miêu lần trước đã để lại cho bọn chúng một ấn tương sâu sắc khó phai. Đối với những môn nhân phàm thường của đám thần nhân thì lực sát thương của đám sủng vật này hoàn toàn có thể so sánh với Long tộc. Dưới tác dụng k*ch th*ch đặc thù của hồ ly Na Na thì đám sủng vật lại càng thêm kh*ng b*. Ngoài một con Cửu trảo độc chu đã chết còn lại đều gây tổn thương nghiêm trọng cho Đám thần nhân.
Tứ đại chủ thần vừa nhìn thấy cô lão phu ngay lập tức đều cảm thấy may mắn, với năng lực của Miêu Miêu thì cô lão phu hoàn toàn có thể nằm trong tầng lớp lãnh đạo của Liên quân, tự nhiên là phải biết nơi ở của Niệm Băng. Hơn nữa cho dù không tìm được Niệm Băng thì giết được cô lão phu lão phu cũng có thể gây chấn động trong hàng ngũ Liên quân, gây uy h**p đến cao thủ của đối phương. Cho nên bốn người mới tính toán để Phách thần Cuồng Quân đứng ngoài giới bị, ba người còn lại toàn lực bắt giữ Miêu Miêu. Trong suy nghĩ của bọn chúng cho dù Miêu Miêu có thực lực mạnh mẽ tới đâu cũng không có khả năng đào thoát khỏi sự liên thủ của ba vị chủ thần.
Nhưng chúng đều quên mất một điều, Miêu Miêu không chỉ là một Triệu hoán sư mà còn là một Tinh thần hệ Ma pháp sư, ngay khi tinh thần lực do thám ra sự tồn tại của bọn chúng, Miêu Miêu đã ngay ngay lập tức triệu hoán ra con gián vĩ đại đó.
Thân ảnh nhoáng lên, Miêu Miêu đã chợt xuất hiện ở bên ngoài cách đó hơn mười trượng, ảo ảnh vừa mất bản thể chạy trốn của cô ấy ngay lập tức lộ ra. Trong lúc các Chủ thần đang ngạc nhiên, thân thể Miêu Miêu chợt tỏa ra một tầng sáng màu bạc cực kì nhu hòa, kim ngưu (trâu) Đạm Đạm, cúc hoa trư (lợn, heo) Quan Quan, mẫu tử ám ma thử (chuột) Điềm Điềm cơ hồ cùng lúc xuất hiện. Bên cạnh cô ấy kim quang chợt lóe, thân thể vĩ đại của Cửu vĩ long Tiểu Kết Ba dần hiện lên. Khoảng không gian trống trải trong phút chốc trở nên chật chội, không đợi cho ba hắn chủ thần kịp phản ứng bốn con linh thú ngay lập tức lao tới, đồng thời hai tiếng phượng gáy vang lên như muốn xé tan tầng không vậy.
– Mẹ nó.
Ngân thần Sắt An không cam lòng chửi một tiếng, ba tên đó chủ thần đồng thời xuất ra một quyền đánh tới bốn con yêu thú đang lao tới, bốn con yêu thú bị đánh bay về phía sau, trong khoảng không vang lên tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng va chạm nhục thể lịch bịch. Liên quân Ngưỡng Quang đại lục ngay khi nghe tiếng Phượng gáy đã nhanh chóng bừng tỉnh, chiến sĩ nhanh chóng gươm giáo tề chỉnh rời khỏi quân doanh.
Hai đạo quang ảnh màu hồng và màu lam đồng thời xuất hiện bên cạnh Miêu Miêu lạnh lùng nhìn ba tên đó chủ thần, hai loại khí tức băng – hỏa đối lập tức thì tràn ngập khoảng không. Phản ứng đầu tiên của tỷ muội Phượng Nữ – Lam Thần chính là bảo vệ Miêu Miêu, các nữ nhân ấy ngay tức thì tiến nhập vào đệ bát biến của Phượng Hoàng thân, hai đạo quang mang màu hồng và lam ngay tức thì tỏa ra đón lấy sát phạt của ba tên Chủ thần.
Bảy đạo quang ảnh không ngừng giao tranh khiến cho cả một vùng không gian rực sáng, chợt nhận được tín hiệu cầu cứu của Miêu Miêu, Niệm Băng ngay lập tức đình chỉ tu đạo dùng tốc độ nhanh nhất phi thân đến, đồng thời Thất vị đao hồn cũng xuất ra cơ hồ cùng lúc với Phượng Nữ – Lam Thần nhằm thẳng vào ba tên chủ thần. Niệm Băng dựa vào Thuấn gian – ma pháp di động theo sát ngay sau Thất vị đao hồn, nhưng ngay khi thất vị đao hồn vừa hiện lên ngay lập tức một bóng đen lao ra chặn trước mặt tên đó, nắm tay đồ sộ đánh thẳng vào ngực Niệm Băng. Ngay lập tức kim quang bùng phát bao phủ lấy người Niệm băng, Phách thần Cuồng Quân ẩn náu từ đầu tới giờ chính là để chờ đợi giây phút này.
Trí thần Nặc Á hét lớn:
– Trước hết g**t ch*t hai con Phượng Hoàng này đã.
Không thèm để ý tới Đao hồn đang bức bách ngay sau lưng, ba gã chủ thần trong thoáng chốc huyễn hóa thân thể, nhờ vào công dụng của linh huyệt đẩy tốc độ lên cực hạn, so với Phượng Nữ và Lam Thần còn nhanh hơn nhiều. Hoàng Cực huyệt nhanh chóng được phát động, một luồng kim quang vĩ đại tức thì lao vút vào hai con Phượng Hoàng đang múa lượn trên không trung. Nhanh chóng một cỗ năng lượng mêng mông tỏa ra bao phủ cả không gian, khiến cho cặp Phượng Hoàng ấy giống như đang mắc cạn vào trong một lớp bùn kết dính dày đặc, không thể thoát ra. Đương nhiên với đệ bát biến của Phượng Hoàng thân hai người hoàn toàn có thể tránh khỏi đòn liên hợp tấn công này, nhưng sau lưng hai cô ấy lại chính là Miêu Miêu! Miêu Miêu cho dù có Cửu vĩ tiểu long bảo vệ nhưng nếu trực diện đối mặt với tấn công của ba vị chủ thần thì cũng chỉ có một đường chết mà thôi! Phượng Nữ – Lam Thần tâm ý tương thông, trong thoáng chốc kích phát toàn bộ tiềm năng lượng băng – hỏa mang theo khí thế nhiếp nhân ngạnh tiếp một đòn liên kích của ba vị Chủ thần.
Tình hình của Niệm Băng cũng không dễ chịu chút nào, bị năng lượng Hoàng cực huyệt của Phách Thần Cuồng Quân bộc phát phong tỏa, tên đó không có cách nào dùng được thuấn di. Dù nhục thể tên đó có mạnh mẽ tới đâu thì cũng chỉ là một tên đó Ma pháp sư mà thôi, nếu muốn so sức mạnh nhục thể với Chủ thần thì thật chẳng khác nào đem trứng chọi đá. Đối với nguy cơ trước mắt kinh nghiệm chiến đấu phong phú của tên đó ngay lập tức phát huy tác dụng, thân thể tên đó đột nhiên bộc phát kim quang đồng thời cả người tự động lui về sau nửa bước. Chỉ trong một chớp mắt tiếp đó ngay lập tức một đạo kim quang từ mi tâm b*n r* phối hợp với hai luồng hồng quang và lam quang từ hai tay hợp lại trước người tên đó.
Niệm Băng cũng có Chung cực Hoàng cực huyệt, bất quá hắn ta đây không thể sử dụng năng lượng này vào mục đích tấn công địch nhân mà thôi. Dưới sự uy h**p của Hoàng cực huyệt từ đối phương, lĩnh vực của Thiên nhãn đã không còn tác dụng, bởi vậy hắn ta đây chỉ đành chọn một cách trực tiếp nhất. Dưới sự bổ trợ của Tinh thần lực, Hoàng cực huyệt của Niệm Băng giống như một thanh lợi kiếm chọi cứng với chiêu công của Phách thần.
Trong chớp mắt khi hai cỗ năng lượng Hoàng cực huyệt giao tranh, nhất thời cả không trung tràn ngập kim quang. Dù sao Niệm Băng cũng là người bị động đối phó, hơn nữa Thiên nhãn huyệt cũng chỉ có tác dụng phụ trợ mà thôi, cho nên lực sát phạt không thể bằng Phách thần Cuồng Quân được. Huống chi Cuồng Quân đề tụ công lực nãy giờ chỉ chờ đúng lúc này dùng thế thiên quân nhất phát dồn hết công lực vào một quyền này, uy lực là không thể tưởng tượng nổi. Kim quang từ quyền của Cuồng Quân chỉ hơi chững lại một chút rồi chậm rãi thôn tính luồng kim quang phát ra từ mi tâm của Niệm Băng, tuy rằng sát phạt của Phách thần chỉ chậm lại trong một chớp mắt thôi nhưng thế cũng là đủ cho Niệm Băng xoay chuyển tình thế. Một chiếc băng lăng kính cực lớn đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt Niệm băng, kim quyền đánh vào nhanh chóng khiến băng lăng kính vỡ tan nhưng cũng phản xạ toàn bộ sát phạt Hoàng Cực huyệt của tên đó bắn lên trời, cả một vùng trời đêm đột nhiên sáng rực rỡ.
Vừa thoát khỏi một chiêu tất sát của Phách Thần nhưng trong lòng Niệm Băng không có chút vui sướng nào, hắn thất thanh kêu lên:
– Mau tránh ra!
Hai mắt Niệm Băng mở to nhìn thân ảnh ba tên đó chủ thần đang chập chờn lao vào hai tỷ muội Phượng Nữ – Lam Thần mà tâm trí như chợt rơi xuống vực sâu vạn trượng vậy. Thực lực của Chủ thần như thế nào tên đó rất rõ, nếu không có sự phụ trợ đắc lực của Hoàng Cực huyệt tên đó tuyệt đối không có khả năng ngạnh kháng với Chủ thần. Tốc độ của đao hồn tuy nhanh nhưng khoảng cách vẫn còn đến hơn mười trượng, dù chỉ trong vút qua là tới nhưng với các cao thủ cỡ họ, chỉ một vút qua đó thôi đã có thể làm được rất nhiều chuyện rồi.
Phách thần Cuồng Quân tung ra một đòn oanh tạc Niệm băng trong lòng cực kì đắc ý, trong suy nghĩ của hắn bản lĩnh lợi hại nhất của Niệm Băng chính là Thất vị đao hồn và Ma pháp phụ trợ lĩnh vực. Mà ma pháp phàm thường đối với sức mạnh đấu khí của hắn đã không còn tác dụng nữa rồi, cho nên khi nhìn thấy oanh tạc Hoàng Cực huyệt của Niệm Băng hắn cũng chẳng thèm để vào mắt. Chỉ là một tên thiếu niên trẻ mà thôi, cho dù thực lực có mạnh đến đâu, thiên phú tốt đến đâu cũng không thể so sánh với một Chủ thần hơn ngàn năm tu đạo như hắn, thế nhưng oanh tạc của hắn trước khi kịp chạm vào thân thể đối phương đã bị Niệm Băng xảo diệu hóa giải.
Lúc này không phải Cuồng Quân không muốn oanh tạc tiếp mà tên đó không thể tung đòn, Hoàng Cực huyệt của Niệm Băng quả thật là không bằng tên đó nhưng tinh thần lực lại siêu việt tên đó quá xa. Khi mi tâm Niệm Băng phát ra luồng kim quang nọ không đơn thuần chỉ là năng lượng của Hoàng Cực huyệt mà trong đó còn ám tàng một đạo tinh thần lực cực mạnh của tên đó. Đạo tinh thần lực này nhân lúc hai luồng năng lượng Hoàng Cực huỵệt giao tranh liền xuyên qua oanh tạc thân thể Cuồng Quân. Mặc dù một chiêu này không đủ trí mạng nhưng cũng khiến đại não Cuồng Quân thống khổ tưởng như tê liệt, tinh thần lực bị chấn động kịch liệt khiến thần trí của tên đó gần như trở nên mơ hồ. Cuồng Quân cảm thấy thân thể dường như đang đình trệ hơn trước, đồng thời tên đó cũng nhớ tới vài tên trung cấp thần nhân đã chết bởi oanh tạc Tinh thần lực của Niệm Băng liền vội vã ổn định tinh thần của mình, Cuồng Quân cẩn thận nhìn Niệm Băng, đề phòng tên đó lại dùng tinh thần lực oanh tạc mình một lần nữa.
Thân thể của Niệm Băng cũng chịu chấn động không nhỏ, sát phạt bằng Tinh thần lực chính là đả thương địch một ngàn, tự tổn tám trăm. Phách thần Cuồng Quân là chủ thần đứng sau Hi Giới, tinh thần lực của hắn lão phu có thể nói là cực kì kiên định, mặc dù sát phạt của Niệm Băng có thể gây ra thương tổn nhất định cho hắn lão phu nhưng bản thân mình cũng chịu khổ không ít. Mặt khác, mặc dù hắn lão phu phản xạ được toàn bộ sát phạt của Hoàng Cực huyệt nhưng dư chấn cũng đã làm tổn thương tới kinh mạch, cho nên Niệm Băng cũng chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi ói ra một ngụm máu tươi.
Nếu như có Thần thời gian ở đây thì hắn bản tọa có thể khiến cho vạn vật ngưng động trong chớp mắt, nhưng hắn bản tọa không có cái năng lực khống chế thời gian cho nên mọi việc vẫn tiếp tục diễn biến của nó. Khi hai tỷ muội Phượng Nữ – Lam Thần thúc đẩy Phượng Hoàng liệt diễm lên mức đỉnh cao, trong nháy mặt tiếp xúc với đòn oanh tạc của ba tên đó Chủ thần hai người tức thì hiểu ra, có trợ lực của Thiên nhãn lĩnh vực và không có hoàn toàn chênh lệch. Cao thủ mười ba giai và cao thủ mười bốn giai cách biệt rất lớn, huống chi đây lại là ba tên đó cường giả mười bốn giai oanh tạc hai người mười ba giai, kết cục chỉ có một – Miễu sát (g**t ch*t trong chớp mắt). Trí thần Nặc Á không thèm để ý tới Thất vị đao hồn đã đuổi sát sau lưng chính cũng là vì mục đích này – miễu sát tỷ muội Phượng Nữ – Lam Thần. Đao hồn có thể gây thương tích cho chúng nhưng tuyệt đối không thể dồn bọn chúng vào chỗ chết, mặt khác nếu có thể g**t ch*t đôi tỷ muội này thực lực của Liên quân Ngưỡng Quang nhân gian tất sẽ đại giảm. Huống chi sau lưng hai người này còn có Triệu hoán ma pháp sư duy nhất của Ngưỡng Quang nhân gian. Chỉ cần có thể g**t ch*t ba người này cho dù không thể giết Niệm Băng thì chúng cũng đã có thể coi là hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ.
Miêu Miêu nhìn hai vị tỷ tỷ thân thiết đang dũng cảm đương đầu với địch nhân mà mấy con sủng vật của nàng bản tọa lúc này lại sinh tử không rõ, trong khoảnh khắc mấu chốt nàng bản tọa không chút do dự nhanh chóng phát động tinh thần tấn công với ba tên đó chủ thần. Thân là Tinh thần hệ ma pháp sư nàng bản tọa trong chớp mắt nhanh chóng phân tinh thần lực làm ba đạo tấn công, mục đích chính là tạo ra cơ hội tránh né cho Phượng Nữ – Lam Thần. Nhưng Miêu Miêu cũng hiểu rõ nếu hai người đó tránh đi thì nàng bản tọa sẽ có kết cục gì, cho nên khi Niệm Băng kêu lên Miêu Miêu cũng nhanh chóng phát động tấn công vừa kêu lên gấp gáp.
Nhưng mà, Phượng Nữ và Lam Thần khi phát hiện ba tên đó Chủ Thần cũng đã hạ quyết tâm. Các cô ấy thấy bảy vị Đao Hồn xuất hiện, cũng thấy thên thể ngắn ngủn của Tích Lỗ đang dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía này, Ma pháp của hai Sư tỷ Băng Linh, Băng Khiết cũng đang nổi lên, chỉ cần ngăn cản đòn sát phạt này của ba tên đó Chủ Thần, Miêu Miêu sẽ được bình an. Trong lòng Phượng Nữ và Lam Thần, Miêu Miêu vẫn là TIểu muội muội các cô ấy thích nhất, sự thơ ngây trong trắng của cô ấy khiến cho tất cả mọi người đều yêu thích. Huống hồ, cô ấy còn là người cuối cùng của Băng Nguyệt Thành. Nếu cô ấy mà chết đi, thì Băng Nguyệt Thành sẽ vĩnh viễn biến mất trên Vùng đất. Các cô ấy sao có thể để cho Miêu Miêu chết được chứ? Tiếng Niệm Băng gọi các cô ấy nghe được, tiếng gọi như khóc của Miêu Miêu các cô ấy nghe được. Nhưng các cô ấy vẫn đón nhận sát phạt của đám Chủ Thần. Trong thoáng chốc khi sắp va chạm vào làn Kim quang mãnh liệt, hào quang mà hai cô ấy toát ra đều dừng ở trên người Niệm Băng, không có bi thương, chỉ có quyến luyến.
Tinh thần Ma pháp của Miêu Miêu không kém, nhưng mà lúc Tinh thần Ma pháp của nữ nhân ấy chia làm ba để đối mặt với ba hắn Chủ Thần, nên tác dụng chỉ có thể khiến tốc độ sát phạt của ba người Nặc Á ngừng lại một thoáng mà thôi. Nhưng màn hào quang màu vàng này, vẫn cắn nuốt hai vầng hào quang Lam hồng, đã cắn nuốt hai dáng người xinh đẹp kia.
Nhìn thấy hai vợ mình biến mất, trái tim Niệm Băng ngừng đập, cho dù hắn ta đây có Sinh mệnh lực đồ sộ hơn nữa, có Ma pháp khôi phục có thể Cải tử hồi sinh cũng không thể nào làm cho vợ mình đã bị hóa thành bụi phấn sống lại được. Nỗi đớn đau trong giây phút truyền khắp cơ thể, hai mắt Niệm Băng trong chớp mắt biến thành màu đỏ như máu, không hề cố kỵ, Tinh thần lực đồ sộ tuôn ra, Tinh thần lực thật thể oanh tạc rốt cuộc mặc kệ kẻ đối mặt là ai, không hề giữ lại, b*n r* từ Thiên Nhãn Huyệt. Hào quang nhanh như tia chớp, làm cho Phách Thần Cuồng Quân căn bản không kịp né tránh, chỉ có thể cắn răng chịu đòn cùng với việc phát động oanh tạc. Màn hào quang màu vàng phân biệt xuất hiện trên người hai người. Có Kim quang oanh tạc mình, cũng có kim quang phóng đến đối phương. Đây là một cuộc chiến quái dị nhưng thảm thiết. Niệm Băng đã sử dụng hoàn toàn Tinh thần lực oanh tạc, căn bản không có ngăn cản năng lượng trong Hoàng Cực Huyệt của Phách Thần Cuồng Quân. Mà Tinh thần lực oanh tạc đã xuyên qua, trực tiếp tiến vào người Phách Thần Cuồng Quân. Mà một kích toàn lực của Phách Thần Cuồng Quân cũng trự tiếp đánh về phía Niệm Băng không hề chống đỡ. Trong nhát mắt, có lẽ bởi vì quá thống khổ, Hộ thể Phương Giáp huyệt của Niệm Băng tản mát ra một màn hào quang màu trắng đã nhanh chóng biến thành màu vàng. Ở giờ phút này, Khiếu huyệt của hắn ta đây đã tiến hóa, không chỉ có Phương giáp huyệt, đồng thời Tây Kinh huyệt cũng đã tiến hóa đến thực lực cuối cùng.
Nếu đổi lại là lúc phàm thường, đột nhiên cảm nhận được thực lực tăng lên rất nhiều, Niệm Băng nhất định sẽ mừng như điên. Nhưng trong lòng tên đó bây giờ chỉ có tuyệt vọng và bi ai. Trong tiếng nổ Ầm Ầm, thân thể tên đó bị b*n r* ngoài trăm trượng. Phách Thần Cuồng Quân cũng không phải chỉ có cái danh mà không có thực lực, Phương giáp huyệt Chung cực mặc dù đủ để ngăn cản rất nhiều tấn công, nhưng không thể nào có khả năng ngăn cản một kích toàn lực của tên đó. Kim quang ngưng kết lại như một chiếc chủy khổng lồ đập tan ngăn cản của Phương Giáp Huyệt, đánh vào trong ngực Niệm Băng. Trong thoáng chốc đó, Tiểu Long Vương Áo Tư Tạp trong cơ thể Niệm Băng không ngừng muốn lao ra trợ giúp Niệm Băng đỡ lấy tấn công chết người này, nhưng lại bị Tinh thần lực của Niệm Băng đè lại. Một kích của Phách Thần Cuồng Quân nếu do Áo Tư Tạp ngăn cản, thì mình có thể sống sót nhưng Áo Tư Tạp sẽ hoàn toàn biến mất trên phương trời này. Đã mất đi hai người vợ, Niệm Băng sao có thể mất đi Áo Tư Tạp được chứ?
Khi Kim quang nhập vào trong cơ thể trong chớp mắt, Niệm Băng mới thả Áo Tư Tạp ra ngoài, đồng thời còn thả ra một cỗ Sinh mệnh lực mênh mông. Gần đây Áo Tư Tạp khổ luyện Long Thần Tâm quyết hết sức nhanh, thoát khỏi thân thể Niệm Băng mặc dù ảnh hưởng rất nhiều đến tốc độ tăng lên của hắn bản vương. Nhưng cũng không phải trí mạng. Vì vậy, ở tình huống này, Áo Tư Tạp bị Niệm Băng phóng ra, hắn bản vương tự nhiên hiểu Niệm Băng muốn một mình thừa nhận tấn công của đối phương. Tâm trạng tuyệt vọng cũng đồng thời xuất hiện trong lòng hắn bản vương. Từ sau khi sinh ra có được trí tuệ, nó chưa bao giờ tách ra khỏi Niệm Băng một ngày. Đối với nó mà nói, Niệm Băng là một người bạn, một người anh, cũng quan tâm hắn bản vương như Cha vậy. Mỗi lần Niệm Băng khổ luyện, đều tận lực ngưng tụ rất nhiều Niệm Băng đưa vào thân thể hắn bản vương. Nếu không, chỉ trong thời gian ngắn mà Long Thần Tâm quyết của nó lại tăng nhiều đến như thế?
Khi Tinh thần lực của Niệm Băng xông vào thân thể Phách Thần Cuồng Quân thì thân thể nó trong chớp mắt ngưng kết lại. Một cỗ sương mù màu vàng từ thất khiếu bay ra. Ánh mắt của hắn lão phu trở nên ngây ngốc, thân thể cao lớn chấn động mạnh. Hắn lão phu hét lên một tiếng điên cuồng, thất khiếu phun ra bảy vòi máu, nhiễm đỏ khuôn mặt đầy nổi giận của hắn lão phu. Bụng hắn lão phu chợt b*n r* một cỗ máu tươi, vĩ đại Hỏa thuộc tính khí tiên thiên chợt xông lên, điên cuồng tiến vào trong Đại Não của hắn lão phu, bây giờ chỉ có rất nhiều khí Tiên thiên mới chống lại được Tinh thần lực của Niệm Băng.
Oanh tạc mà Niệm Băng phát động lúc tuyệt vọng thật là đáng sợ, Phách Thần Cuồng Quân có Tinh thần gia tỏa rất kiên định bị phá tan hết. Vào giờ phút này, hắn đã không còn sự lựa chọn nào khác. Vì giữ lại tính mạng của mình, hắn không thể không lựa chọn Bạo phát Tây Kinh Huyệt. Dựa vào Khí tiên thiên trong thoáng chốc bốc lên thừa nhận áp lực cực lớn này. Hai mắt hắn lúc này đã biến thành màu đỏ như máu, màn Hồng quang mông mênh rất dọa người. Bạo huyệt có thể mang đến năng lực vượt xa thực lực bản thân. Mặc dù chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng khi Chủ Thần bạo huyệt, thì vô cùng cực đáng sợ. Mặc dù như vậy, Tinh thần lực của Phách Thần Cuồng Quân được Bạo huyệt hỗ trợ, vẫn liên tiếp thất bại, hắn lần đầu tiên có cảm giác sợ hãi. Mà cảm giác này càng về sau càng rõ ràng. Phách Thần Cuồng Quân khủng hoảng. HẮN rõ ràng cảm giác được Tinh thần lực nhảy vào trong Đại Não mình rất là ngưng tụ. Nhưng lại khiến cho Khí phách đặc biệt của Hoàng Cực Huyệt, máu, không ngừng thoát ra từ Thất khiếu. Một viên linh thạch màu đỏ hắn đeo trên cổ trong thoáng chốc bị vỡ tan, khí lưu màu đỏ từ bên ngoài đưa vào trong cơ thể. Siêu thần khí hắn cũng có, chính là Hỏa Tinh Chi Liên có Hỏa thuộc tính. Mặc dù sau khi có được Hoàng Cực Huyệt. hắn rất ít sử dụng Đấu khí Hỏa thuộc tính của mình, nhưng vào lúc này Siêu thần khí rốt cuộc đã cứu hắn một mạng.. Tinh thần lực dưới tác dụng của Bạo huyệt và vòng cổ phụ trợ, toàn lực ngăn cản Tinh thần lực của Niệm Băng. Nhìn thấy tên lùn đang bay nhanh về phía mình, cho dù Phách Thần Cuồng Quân cũng không thể không lùi bước. Dù sao, bảo vệ mạng mình mới là sự lựa chọn chính xác nhất. Địa Linh Huyệt dùng để chạy trốn quả thật là sự lựa chọn không tồi. Trong ảo ảnh nhàn nhạt, Phách Thần Cuồng Quân đã thể hiện ra truyền thống của đám Thần Nhân. Khi bị thương nặng hắn mặc kệ ba người khác, quay đầu tẩu thoát, để đến khi Tích Lỗ đuổi đến chém một Phủ vào khỏang không. Tích Lỗ không đuổi theo hắn, thân hình chuyển hướng về phía ba hắn Chủ Thần còn lại.
Trong thoáng chốc khi Niệm Băng bị làn kim quang đánh bay, khi tác dụng phòng vệ Chung cực của Phương Giáp Huyệt lần đầu tiên phát huy bị phá, hắn đã nghĩ sẽ đi theo Lam Thần và Phượng Nữ. Ở giây phút này, trong lòng hắn đã không còn tức giận và bi thương nữa, dường như tất cả đã không còn quan trọng. Có lẽ đi theo người con gái mà mình yêu thương nhất mới là hạnh phúc nhất. Nhưng khi thân thể hắn sắp bị sát phạt điên cuồng của đối phương làm biến mất. Thì hai cái quang cầu một đen một trắng trong Lệ trung huyệt đột nhiên chuyển động nhanh lên, một cỗ Sinh mệnh khí tức trong thoáng chốc bảo vệ thân thể hắn. Mà một cỗ Hắc quang tràn ngập chết chóc biến thành một tấm chắn cắc chắn, ngăn cản làn Kim quan của Hoàng Cực Huyệt ở bên người. Sinh mệnh khí tức làm dịu thân thể hắn, Bỏ mạng khí tức phòng vệ sát phạt từ bên ngoài. Trái tim Niệm Băng đột nhiên tiến vào một thực lực Không linh. tốc độ vận chuyển Ma pháp lực trong cơ thể tăng lên, mặc dù hắn vẫn phun ra một ngụm máu tươi, nhưng sau khi phá vỡ một Trướng bồng thì hắn đã ngừng lại. Mặc dù bị thương không nhẹ, nhưng không quá nghiêm trọng. Chỉ có Tinh thần lực cắn trả khiến Đại Não của hắn có cảm giác mê muội mà thôi.
Sinh Mệnh Chi Cầu và Mất mạng Chi Cầu ở giây phút nguy nan nhất đã bảo vệ thân thể Niệm Băng, Niệm Băng rơi trên mặt đất trong lòng có chút mờ mịt. GÃ thậm chí không biết kết quả của mình lại như vậy.
Bảy vị Đao Hồn cũng không rảnh rỗi. Khi cơ thể Lam Thần và Phượng Nữ bị ba hắn chủ thần sát phạt thành tro bụi, chúng đã đi đến sau lưng ba tên Chủ Thần. Phượng Nữ và Lam Thần dù sao cũng là Phượng hoàng, lúc sắp chết đã phát ra tiềm lực mạnh nhất của mình. Ba hắn Chủ Thần mặc dù hủy diệt được các cô ta đây, nhưng dưới tác dụng phản chấn của Băng và Hỏa, thân thể đều bị chấn động. Tốc độ lao tới trước nhanh chóng chậm hẳn lại. Bảy vị Đao Hồn có tâm ý tương thông với Niệm Băng. Sự thống khổ cực cùng trong lòng Niệm Băng cũng khiến chúng thống khổ cực cùng. Bắt đầu từ Hắc Vũ Hoàng, bảy đạo hào quang khác màu phân biệt nổ trên người ba hắn Chủ Thần. Vầng sáng lưu chuyển, lực chống đỡ siêu cường của Phương Giáp Huyệt cứu mạng ba hắn Chủ Thần. Nếu không phải có Phương Giáp Huyệt, chúng cũng sẽ không để cho bảy Đao Hồn đánh ở phía sau lưng mình.
Ba ngụm máu cùng phun ra, ba tên đó Chủ Thần dựa vào oanh tạc điên cuồng của bảy Đao Hồn bay thẳng đến chỗ Miêu Miêu. Việc xảy ra với tên Phách Thần Cuồng Quân ở bên kia lũ người kia đều cảm giác được. Mục đích của lũ người kia rất đơn giải, chỉ cần g**t ch*t Miêu Miêu, bọn gã có thể toàn thân trở ra. Mặc dù Cuồng Quân bị thương nặng, nhưng cũng không hiểm nghèo đến tính mạng. Cuồng quân dù sao cũng không phải là người mà Hạ Vũ có thể so sánh. Bạo một cái Tây Kinh Huyệt mặc dù khiến năng lực của gã giảm đi. Nhưng thực lực Chủ Thần vẫn còn giữ được. Chỉ có điều từ Chủ Thần đứng thứ hai, bị hạ xuống Chủ Thần yếu nhất mà thôi. Chỉ cần ba người lũ người kia hủy diệt được Miêu Miêu, có thể làm giảm đáng kể thực lực của đám cường giả Nhân loại, thì mục tiêu đánh lén lần này đã đạt được.
Đao Hồn dù sao cũng không phải người. Mặc dù lũ người kia có năng lực tự suy nghĩ, nhưng lúc Niệm Băng đang nổi giận, khi lũ người kia phát hiện ba tên đó Chủ Thần đồng thời tăng tốc lao về phía Miêu Miêu, thì đã không kịp ngăn cản. Kim quang lại xuất hiện. Lúc này, mục tiêu của Kim quang chính là Miêu Miêu và Tiểu Kết Ba. Nhưng Miêu Miêu lại rất bình tĩnh, cái chết của Lam Thần và Phượng Nữ, ánh mắt tuyệt vọng của Niệm Băng khiến cho tâm trạng của cô lão phu biến hóa rất lớn. Nhìn thấy ba tên đó Chủ Thần đánh về phía mình, đôi mắt của cô lão phu đã hoàn toàn biến thành màu bạc. Cô lão phu cũng không triệu Linh thú của mình ra. Đối với cô lão phu mà nói, mỗi một con Thú triệu về đều là tính mạng của mình, đã không thể ngăn cản tấn công của đối phương, vậy cần gì phải để chúng nó uổng mạng chứ? Trái tim Miêu Miêu rất yếu đuối, nhưng bây giờ trong tim cô lão phu như đang bị rắn độc cắn xé rất là đau đớn. Ánh mắt quyến luyến không rời mà Lam Thần và Phượng Nữ nhìn về phía Niệm Băng, đã làm rung động trái tim thuần khiết của cô lão phu. Cô lão phu vốn không muốn sống nữa, bởi vì cô lão phu không biết làm thế nào để đối mặt với Niệm Băng Ca Ca. Nếu không phải vì mình, hai vị Tỷ tỷ sao có thể chết được chứ? Ngân quang mờ nhạt ngưng lại trong mắt Miêu Miêu, ánh mắt đó phát ra hào quang thực chất. Tron lúc tuyệt vọng và bi thương cực độ, Tinh thần Ma pháp của Miêu Miêu rốt cuộc đã có phá cảnh. Trở thành một người có được Tinh thần lực thật thể tấn công sau Niệm Băng. Lúc này đây, cô lão phu chỉ chọn một mục tiêu chính là Trí Thần Nặc Á. Ngân quang từ trong mắt tụ lại trước người một thước, chợt lao về phía Nặc Á. Đã phải chết, tại sao lại không tranh thủ kéo thêm một người chết cùng. Lúc đó Miêu Miêu chỉ có một suy nghĩ, là báo thù cho hai vị Tỷ Tỷ.
Nhìn thấy màn hào quang màu bạc đó, Nặc Á sợ hãi, Tinh thần lực phát ra, gã rõ ràng cảm nhận được mục tiêu của Miêu Miêu là mình. Không hề do dự, gã ngay lập tức ngưng tụ Tinh thần lực của mình. GÃ cũng không biết Tinh thần lực của Miêu Miêu khác gì so với Niệm Băng. NHưng cái cảnh đám thủ hạ Thần Nhân bị Tinh thần lực oanh tạc mà nổ đầu vẫn luôn khắc sâu trong óc gã. GÃ tuyệt đối không muốn lại trở thành một vật hy sinh bởi Tinh thần lực thật thể oanh tạc. Vì đối phó Tinh thần lực thật thể oanh tạc của Niệm Băng, trước khi tiến đến tập kích gã đã chuẩn bị một chút. Đồng thời với xu hướng lao đến không thay đổi, tức thì lấy ra một Hạt Châu màu trắng trong ngực ra, một màn hào quang màu trắng nhất thời bao lấy đầu gã, mà lúc này Ngân quang trong mắt Miêu Miêu cũng đã tiến đến.
Hạt châu màu trắng này chính là một trong vài loại Khoáng thạch quý giá nhất trên Thần Chi nhân gian, có tên là HỘ Thần Tinh. Đám Chủ Thần lựa chọn những khoáng thạch quý giá này khác nhau. Cho dù là Hi Giới cường đại nhất trong bọn tên đó cũng chỉ có thể lựa chọn một loại, để chế tạo Siêu Cấp Thần Đao. Mà Trí Tuệ Chi Thần Nặc Á, là người duy nhất có Tinh thần lực có thể chống lại được Hi Giới. Vì để có thể đạt được thực lực ngang hàng với Hi Giới, tên đó vẫn cố gắng khổ luyện Tinh thần. Hy vọng có thể đạt được trình độ Tinh thần lực thật thể sát phạt. Vì vậy tên đó lựa chọn chính là Hộ Thần Tinh có thể chứa đựng Tinh thần lực này. Khối hạt châu màu trắng trong tay tên đó là Hộ Thần Tinh tinh khiết nhất đã trải qua vô số lần luyện chế mà thành, ở đó có Tinh thần lực mà tên đó đưa vào. Lúc này, tên đó dựa vào Tinh thần lực của bản thân và Tinh thần lực trên Hộ Thần Tinh ngăn được sát phạt của Miêu Miêu lại. Mặc dù Nặc Á cảm giác được Đại Não yếu đi, nhưng dù sao tên đó cũng đã thành công.