Bàng Môn Tả Đạo
Chương 14
Sắc trời âm trầm, tuỳ thời đều có thể mưa xuống.
Thiếu niên trẻ tướng mạo thanh tú ngồi ở đầu giường, trong tay thưởng thức một mảnh lá cây, rồi mới tiến đến bên môi, hết sức chuyên chú thổi một khúc – Kia làn điệu du dương triền miên, như khóc như tố, thập phần êm tai.
Một khúc dừng lại, Lưu Ngọc cúi đầu nhìn xem tuấn mỹ nam tử đang nằm trên giường, thân thủ nhẹ nhàng vuốt lên nếp uốn trên mi gian (giữa lông mày), thật nhỏ đến không thể nghe thấy khẽ thở dài.
Trương Triệu Huyền canh giữ ở ngoài cửa nhanh chóng tiến đầu vào dò xét, hỏi:
“Sao rồi? Hắn lão phu vẫn chưa tỉnh sao?”
Lắc lắc đầu.
Trương Triệu Huyền liền rõ ràng đẩy cửa mà vào, đồng dạng đi đến bên giường ngồi xuống, vỗ vỗ vai Lưu Ngọc, an ủi nói:
“Ngươi bản vương cũng biết Diệp Thanh nhà bản vương có bao nhiêu lợi hại, tên đó nói Bích Linh hôm nay thanh tỉnh, vậy nhất định sẽ tỉnh lại”
“Ân” Lưu Ngọc gật gật gật đầu, miễn cưỡng nở một nụ cười.
Ba ngày liên, Bích Linh bởi vì thống khổ mà mê man, Diệp Thanh ngay lập tức liền giúp hắn thi châm, lại hao phí yêu lực trói buộc thực khí hỗn loạn trong cơ thể, cuối cùng bảo vệ tính mạng hắn.
Chẳng qua…..
Lưu Ngọc cúi đầu, ánh mắt như trước dừng lại trên người Bích Linh, một mặt hy vọng tên đó mau một chút tỉnh lại, một mặt lại sợ hãi tên đó khôi phục trí nhớ.
HẮN cùng hắn lão phu chính là bởi vì cơ duyên xảo hợp (nhân duyên trùng hợp) mới có thể ghé vào cùng một chỗ, chưa từng chân chính yêu nhau, đợi sau khi người này thanh tỉnh, nhớ tới quá khứ đủ loại lừa gạt, cũng không biết sẽ sinh khí nhiều đến thế nào.
Nhưng ngay cả như vậy, gã cũng không cảm thấy hối hận.
Ít nhất, hắn là thật tâm chân ý mà……Thích người này.
Trương Triệu Huyền mắt thấy biểu tình cô đơn của Lưu Ngọc, không khỏi thu liễm tươi cười, sau khi do dự một lát, nghiêm mặt nói:
“Khụ khụ, tiểu Ngọc a, giao tình của bản vương cùng Bích Linh tuy rằng không tính là hảo, nhưng dù sao mấy trăm năm nhận thức, bản vương rất rõ ràng tên đó là loại người nào. Lúc trước bản vương cùng Diệp Thanh tương thân tương ái, lại chưa từng e ngại người nào, tên đó đều chạy tới phá hư, hướng chi là bị người lừa xoay vòng quanh…..”
Tên đó mấy ngày nay hao hết tâm tư hỏi thăm ra chuyện tình giữa Lưu Ngọc cùng Bích Linh, biết Lưu Ngọc nhân hậu si tình, bất giác đối với hắn tâm sinh hảo cảm, ngay cả chơi bời trước kia cũng không tái truy cứu.
Nghe vậy, Lưu Ngọc cười khổ một cái, nói:
“Bản vương hiểu được”
“Vậy cậu sao vẫn còn thủ tại chỗ này? Gia khoả này tuỳ thời đều có thể tỉnh lại, đến lúc đó xuống tay vô tình, đem cậu biến thành một con tử miêu (mèo chết), chỉ sợ ngay cả Diệp Thanh nhà ra cũng không thể nào cứu được cậu”
Lưu Ngọc vẫn là cười cười, thuỷ chung như vậy ngoắc ngoắc nhìn Bích Linh, ôn nhu nói:
“Lão phu đã đáp ứng tên đó, Đợi tên đó tỉnh lại, người thứ nhất nhìn thấy chính là lão phu.”
TÊN ĐÓ cũng biết hẳn nên thu thập gói bọc, thừa lúc còn sớm chạy trốn càng nhanh càng tốt, chính là cố tình luyến tiếc rời đi. Như thế thích người này, có thể nhiều hơn một chút nhìn thấy hắn cũng là tốt, sao vậy dễ dàng bỏ đi được?
Hơn nữa Bích Linh như thế tín nhiệm hắn, cho dù đang ngủ cũng gắt gao nắm chặt tay hắn, hắn có thể nào không tuân thủ lời hứa? HẮN sớm trong lòng đặt quyết tâm, sau này gạt người lừa quỷ, cũng tuyệt không tái lừa người trong lòng mình.
“Nhưng vạn nhất tên đó nổi giận…..”
Trương Triệu Huyền liên miên cằn nhằn nói không ngừng, đáng tiếc Lưu ngọc chỉ lo nhìn người nọ trên giường, căn bản không có thời gian để ý tới mấy lời vô nghĩ. Hắn không còn cách nào khác, chỉ phải sờ sờ cái mũi, lặng lẽ rời đi.
Trong phòng lại an tĩnh trở lại.
Lưu Ngọc hết sức chăm chú nhìn chằm chằm Bích Linh, mấy ngày liền sắc trời tối sầm xuống cũng không phát hiện, thẳng đến khi người nọ trên giường vừa động, hắn mới một trận tim đập nhanh, ngừng lại hơi thở.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, chỉ thấy Bích Linh chậm rãi mở to mắt, lộ ra con cậu sâu thẳm như nước. Ánh mắt tên đó có chút mê man, nhưng liền nhanh chóng trở nên lạnh thấu xương, giống như thanh kiếm, thẳng xuyên qua lòng người.
Lưu Ngọc trong lòng nhảy khiêu, vừa muốn mở miệng nói chuyện, liền cảm giác nhịp thở cứng lại, đúng là bị Bích Linh bóp lấy cổ.
Bích Linh một chút ngồi xuống trên giường, biểu tình không hờn giận trừng mắt nhìn Lưu Ngọc, lạnh giọng hỏi:
“Đây là địa phương nào? Ngươi bản vương là ai?”
Di?
Lưu Ngọc ngẩn ngơ, bật thốt lên nói:
“Cậu không nhận ra bản tọa?”
“Sao vậy?” Bích Linh con cậu nhíu lại, ngón tay bóp càng chặt, ngữ khí lạnh đến cực điểm như băng:
“Lão phu cần phải nhận thức ngươi lão phu còn thấp kém hơn cả yêu vật hay sao?”
“Ngô……” Lưu Ngọc suy nghĩ giãy dụa muốn nói, nhưng bởi cổ bị bóp chặt, căn bản không thế phát ra tiếng động.
Đối phó với loại tiểu yêu quái này, Bích Linh trước giờ đều không lưu tình, nhưng giờ phút này thấy biểu tình Lưu Ngọc thống khổ vặn vẹo, ngực tên đó thế nhưng lại nổi lên buồn bực, không tự chủ buông lỏng tay, hơn dùng một chút lực, đem người hung hăng quăng ra ngoài.
“Phanh!”
Lưu Ngọc thật mạnh ngã trên mặt đất, nhất thời chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, đau đến không thể đứng dậy. Nhưng vẫn như cũ cố gắng ngẩng đầu, hướng Bích Linh cái nhìn đầy tính ý.
Bích Linh bị gã nhìn như vậy, dứt khoát dũ phát hết phiền muộn, tay phải giương lên, tính toán lần nữa xuống tay. May mắn Diệp Thanh cùng Trương Triệu Huyền nghe thấy tiếng vang trong phòng, đúng lúc xông cửa vào, thu lấy lực chú ý của Bích Linh.
Lưu Ngọc tránh được một kiếp vừa thấy đám người kia tức thì kêu lên:
“Diệp công tử, hắn ta đây…..Hắn ta đây không nhớ rõ ta đây!”
“Cái gì?” Diệp Thanh không phản ứng, Trương Triệu Huyền lại ngạc nhiên kêu lên, hoang mang rối loạn nói:
“Không xong, quả nhiên đem người bệnh phá huỷ!”
Vừa nói vừa ôm chặt lấy thắt lưng Diệp Thanh, chặt chẽ bảo hộ ở trước người tên đó, rất sợ có người tìm mỹ nhân nhà mình tính sổ.
Diệp Thanh nhưng lại vô động vu trung (trong lòng không động), tiếp theo là ngoéo…..khoé miệng một cái, nhìn hướng Bích Linh cười dài.
Mà Bích Linh thần sắc cũng không hảo nhìn chằm chằm tên đó, lạnh lùng nói:
“Đối phương thành ma” Tiếp theo lại đem tầm mắt chuyển hướng Trương Triệu Huyền, nghiến răng nghiên lợi:
“Đối phương quả nhiên dùng định hồn chú.”
Lời nói mở đầu của tên đó không có tiếng đáp lại, mọi người ở đây nghe được cũng không hiểu ra sao, duy độc có Diệp Thanh có chút đăm chiêu trầm ngâm một lát, đột nhiên hỏi:
“Đối phương hiện tại có nhớ rõ cái gì?”
Bích Linh giật mình, chậm rãi nhăn mi, mơ hồ nhớ rõ chính mình đâm Diệp Thanh một kiếm, Trương Triệu Huyền vì cứu người, niệm ra định hồn chú cấm kỵ, chính mình một lòng tiến lên ngăn cản, kết quả lại bị một đoàn hào quang vây quanh…..
Di? Vậy sau rồi sao?
TÊN ĐÓ tựa hồ bởi vậy mà tiến vào một khoảng không khác, nhưng sau đến đã xảy ra sự tình gì, sao tên đó lại nghĩ không ra?
Bích Linh cầm quyền, chỉ thấy trong ý nghĩ hiện lên rất nhiều đoạn ngắn mơ hồ, nhưng hết lần này đến lần khác cái gì nhìn cũng không rõ ràng lắm. Ngực buồn bực lợi hại, giống như lơ đãng mất mác gì đó hết sức trọng yếu, nhưng hắn bản tọa chết tiệt hoàn toàn nhớ không ra!
Nghĩ, ánh mắt đảo qua chung quanh, không biết tại sao cuối cùng lại lạc trên người chàng trai tóc đen. Kia hé ra gương mặt thanh tú tinh xảo, tên đó tuyệt đối từng ở nơi khác gặp qua.
Bích Linh sau khi cẩn thận hồi tưởng một trận, cuối cùng có chút ấn tượng, lạnh lạnh mở miệng:
“Bản tọa nhận được cậu.”
Lưu Ngọc trong lòng vừa động, ngay lập tức đáo:
“Ta đây….”
“Đối phương là con miêu yêu ở chân núi” Bích Linh hừ nhẹ một tiếng, biểu tình lạnh lùng thảnh nhiên, tiếng nói như băng như tuyết:
“Nguyên lai ngươi bản vương còn chưa có chết.”