Bàng Môn Tả Đạo
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-07-18 20:45:13 | Lượt xem: 2

Trương Triệu Huyền kinh hãi lắp bắp, vội hỏi:

“Ngươi bản vương có khoẻ không?”

Lưu Ngọc không đáp lại, chỉ khom lưng đi nhặt lược, nhưng tay hắn run rẩy đến lợi hại, thử nhặt vài lần cũng không được.

Cuối cùng vẫn là Trương Triệu Huyền giúp hắn nhặt lên, nói:

“Kỳ thật cậu cũng không cần quá lo lắng. Bản vương cùng Bích Linh quen biết đã lâu như thế, tối rõ ràng tính tình thối của tên đó, vô luận phượng tộc công chúa có si tình nhiều đến thế nào, tên đó cũng sẽ không động tâm…..”

“Nhưng hắn bản vương xưa nay tối tuân thủ các phép tắc, nếu thượng đế thật sự tự hôn, tất nhiên sẽ không cự tuyệt.”

“Ách, đúng vậy” Trương Triệu Huyền gật khẽ gật đầu, tiếp theo lại ngốc lăng một cái, nói:

“Di? Đối phương thanh tỉnh?”

“Bản tọa cho tới bây giờ đều thanh tỉnh” Lưu Ngọc khẽ cười, hai tay nắm lại

“ Chưa bao giờ thanh tỉnh như lúc này”

Ngữ khí khinh miêu đạm tả (hời hợt sơ sài), nhẹ nhàng bâng quơ, đôi con ngươi bản vương màu bích cũng sâu không thấy đáy, nhìn đến thập phần quỷ dị.

Trương Triệu Huyền trong lòng bắt đầu thấy không yên, thật cẩn thận mở miệng an ủi:

“Tiểu Ngọc, chính là “ thiên nhai nơi nào không có hoa cỏ”, ngươi bản tọa không tất yếu phải….”

Mới nói được một nửa, Lưu Ngọc đã đứng lên, bước đi ra cửa.

GÃ đi đến đứng bên cây đào ngoài phòng, ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn lại nhánh cây.

Chỉ cần nhắm mắt lại, có thể nhớ tới một ngày năm trước, Bích Linh khẽ gảy đầu ngón tay, mãn thụ hoa đào chớp mắt liền nở rộ, đoá hoa hồng nhạt phiêu đãng, lung lay lảo đảo rơi trên đầu ngón tay tên đó.

Căn bản chỉ là một giấc mộng của tên đó đi?

Hiện giờ đã muốn tỉnh, còn có lý do gì lừa gạt chính mình?

Người mà hắn vẫn chờ đợi, vĩnh viễn sẽ không trở về.

Lưu Ngọc hít sâu một hơi, thân thủ dựa lên thân cây, giống như chỉ có như thế, mới có thể phòng vệ thân thể của chính mình, rồi mới quay đầu nói:

“Trương ca ca, cậu có thể hay không giúp bản vương xuất môn một chuyến?”

“Ai? Cậu cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, tính toán đi ra ngoài du sơn ngoạn thuỷ?” Trương Triệu Huyền nhất thời mặt mày hớn hở, liên tục đáp lại hảo.

Lưu Ngọc cũng liền cười cười theo, nói:

“Bản tọa nghĩ lên toàn tiên sơn kia, đáng tiếc phá không được kết giới chung quanh, đành phải phiền toái Trương sư ca đối phương hỗ trợ vây.”

“Cái gì? Đối phương còn muốn đi tìm tên hỗn đản nào?”

“Bản tọa chỉ nghĩ muốn liếc nhìn hắn một cái.” Lưu Ngọc nhắm mắt, nặng nề nói rõ từng chữ, “Liếc mắt một cái là đủ rồi.”

“Gặp qua rồi tiếp theo sẽ thế nào?”

Lặng im.

Cách hồi lâu, Lưu Ngọc mới khẽ động khoé miệng, biểu tình cứng ngắc mỉm cười, ánh mắt vừa cô đơn lại vừa dứt khoát, nhẹ nhàng nhấn rõ từng chữ:

“……. Liền quên tên đó.”

Trương Triệu Huyền thấy vẻ mặt này của tên đó, làm sao có thể độc ác quyết tâm cự tuyệt? Nhanh chóng đôi mắt vừa chuyển, lại hướng Diệp Thanh nhìn lại.

Diệp Thanh thuỷ chung là bộ dáng cười khanh khách, âm thanh mềm mại nói:

“ Muốn đi thì đi đi. Đối phương nếu ngại phiền toái ra mặt, bản tọa cũng có thể làm thay, xem là muốn cưỡng hôn hay là muốn giết người, tất cả đều phụng bồi đến cùng.”

“Ách” Trương Triệu Huyền tuy rằng biết Diệp Thanh nói giỡn, lại vẫn có một chút khẩn trương, nhanh chóng kêu lên:

“Không được! Vẫn là ta đây bồi tên đó đi đi.”

Vừa nói vừa đi đến bên người Lưu Ngọc, một ngụm đáp ứng lời thỉnh cầu của gã, rất sợ Diệp Thanh thật sự chạy đi giết người phóng hoả.

Lưu Ngọc thật cũng không để ý, sau khi nói tạ ơn, tuỳ tiện thu thập chút đồ vật này nọ liền tính toán xuất phát.

Đáng tiếc, Trương Triệu Huyền tuy rằng cùng Bích Linh đều là thần tiên, bản lĩnh lại kém hơn hai điểm, hoàn toàn biến không ra pháp thuật chuyển biến thời không, cuối cùng vẫn là dưới sự giúp đỡ của Diệp Thanh, mới thuận lợi tới chân tiên sơn.

Lưu Ngọc tuy rằng muốn một mặt gặp Bích Linh, rồi lại không muốn bị phát hiện, cho nên lũ người kia hai người làm ẩn thân thuận sau đó liền trộm vào núi. Chẳng qua đi không đúng thời điểm, vừa lúc lại gặp Bích Linh cùng công chúa Phượng tộc đang cùng một chỗ du sơn.

Cô ấy kia mặc xiêm tên đó đỏ như lửa, bên hông bó một cái dây lưng nhiều màu, trên đầu không có vật trang sức gì, chỉ có một cây lông chim ngũ sắc nghiêng buông xuống dưới, nhìn qua thật xinh đẹp mà không lẳng lơ, dung nhan tuyệt lệ.

Nhưng cho dù đối mặt với mỹ nhân như vậy, Bích Linh vẫn thuỷ chung một thái độ lạnh lùng thản nhiên, vô luận đi tới chỗ nào, khuôn mặt vẫn cứng nhắc im hơi lặng tiếng, ngay cả lấy lệ người bản vương một chút cũng ngại phiền toái.

Mà công chúa Phượng tộc kia tính tình cũng thật sự hảo, từ đầu tới đuôi đều tự nhiên hào phóng, hữu thuyết hữu tiếu (có nói có cười), vừa không quá phận quấn người, cũng không đến nỗi tẻ ngắt.

Cho nên Bích Linh mặc dù không thích cô ấy, nhưng cũng không tốt nói đuổi người, chỉ đành bồi cô ấy đi một đường.

Mà Lưu Ngọc cũng lặng lẽ ở trên cây một đường nhìn theo.

Nguyên tưởng rằng lần này tái kiến, trong lòng hội đau đến lợi hại, nào biết khi chân chính nhìn thấy, nhưng lại cảm giác gì cũng không có.

Chỉ cảm thấy thật sâu mệt mỏi rã rời.

Trong đầu trống rỗng, giống như ngay cả linh hồn tí hon cũng bị tên đó hút đi, chút thống khổ cũng không phát giác được.

Thẳng đến khi công chúa Phượng tộc không cẩn thận vấp chân một cái, Bích Linh thân thủ đưa tay đỡ cô lão phu, thời điểm hai người cơ hồ ôm thành một khối, Lưu Ngọc mới phát giác trong lòng nhảy khiêu, mạnh c*n m** d***.

Cẩn thận nhìn đến, hai người này thực là một đôi bích nhân.

Mà hắn bất quá chỉ là ngu ngốc lừa mình dối người, vẫn còn lưu lại chỗ này làm gì?

Người kia trong hồi ức không hề có tên đó.

GÃ đến, chính là muốn tái kiến Bích Linh, hiện tại người đều đã muốn thấy, cần gì phải tiếp tục lưu luyến?

Cáp!

Huyết vị thản nhiên theo cổ họng tràn lên.

Lưu Ngọc lại cố tình nở nụ cười, cưỡng chế đầy miệng cay đắng, trong lòng bàn tay Trương Triệu Huyền viết vài chữ: dạy ta đây pháp thuật.

Pháp thuật gì?

Lưu Ngọc lại gần, nhỏ giọng nói mấy câu.

Trương Triệu Huyền hiểu ý gật khẽ gật đầu, quả nhiên dạy hắn, bất quá nhắc nhở riêng một câu:

“Này phát thuật tuy rằng dễ dàng, nhưng người dù sao cũng là mới học, hơn nữa tại đây là tiên núi, chỉ sợ không sử dụng được….”

Lưu Ngọc khẽ động đôi môi nhợt nhạt không sao cả, con ngươi lão phu chậm rãi hạ xuống, nhìn không ra là bi hay hỉ, chỉ cẳn răng một cái, hung hăng cắn đầy lưỡi chính mình.

Huyết màu đỏ sẫm theo khoé miệng chảy xuống.

Ngọc tay Lưu Ngọc dính huyết, chiếu theo lời nói của Trương Triệu Huyền, mặt không chút thay đổi ở giữa không trung vẽ một cái chú, rồi mới thật sâu nhìn theo Bích Linh, đem toàn thân yêu lực phóng ra.

Ba.

Sau một tiếng vang nhỏ, bỗng nhiên có cành hoa hồng nhạt từ trên không trung rơi xuống, phiêu phiêu đãng đãng rơi xuống dưới.

Đầy trời hoa đào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8