Bàng Môn Tả Đạo
Chương 23
Bích Linh thần sắc cứng ngắc đứng tại nơi đó, hàn khí quanh thân mãnh liệt, ngực lại giống như thiêu đốt một đống lửa, thống khổ nóng rực trong cơ thể đấu đã lung tung, sao cũng không tìm thấy đường ra.
Là do một lòng thay đổi sao?
Hiện tại ngay cả trái tim này cũng vặn vẹo thống khổ, đến tột cùng là cảm thụ của ai?
Lưu Ngọc?
Hoặc là …….Chính hắn?
Bích Linh một ngụm hít sâu, cho dù bị trừng bị cắn bị nắm lấy quấy nhiễu, vẫn như cũ thân thủ kéo kéo lỗ tai kia hắc miêu, lầm bầm lầu bầu thấp giọng:
“Hắn ta đây vì cái gì phải cứu ta đây?”
“Đương nhiên là bởi vì thích ngươi bản tọa a.”
“Thích?” Bích Linh nhẹ nhàng niệm ra hai chữ này, sắc mặt đột nhiên trở nên phi thường khó coi, giọng nói lạnh lùng nói:
“Tình yêu là thứ gì, căn bản là gạt người, hoàn toàn không đáng tin tưởng…..”
“Có lẽ đi.” Trương Triệu Huyền cầm tay Diệp Thanh, quay đầu liếc nhìn hắn một cái, cười nói:
“Chính là, trên đời này nó người nguyện vì nó sinh ra, cũng vì nó mà chết đi.”
Nghe vậy, Bích Linh nhất thời tĩnh lặng.
Tên đó nhìn thẳng Lưu Ngọc, trên mặt biểu tình thiên biến vạn hoá, không biết suy nghĩ cái gì. Cách hồi lâu, mới một phen nhéo lây da lông Lưu Ngọc, lại đưa hắn ôm vào trong ngực.
“Meo!” Lưu Ngọc bắt đầu mãnh liệt giãy dụa.
Bích Linh không chút nào để ý, mặc gã trên tay mình vạch vạch trảo ngân, mặt không chút thay đổi hướng Trương Triệu Huyền nói:
“Bản tọa muốn dẫn hắn trở về.”
“Di?” Trương Triệu Huyền hoảng sợ, vội hỏi:
“Tiểu Ngọc đã biến thành bộ dạng này, ngươi ta đây cũng đừng tái gây sức ép với tên đó.”
Bích Linh ngay cả mí mắt một chút cũng không nâng lên, ánh mắt thuỷ chung dừng ở hắc miêu đang giương nanh múa vuốt trên người, giọng nói thoáng khàn khàn, không giống như phàm thường vô tình lạnh băng:
“Lão phu đã nói phải bảo vệ tên đó.”
“Ách?”
“Lời bản vương đã nói ra, tuyệt đối sẽ không đổi ý.”
Dứt lời, xoay người bước đi.
Bất quá, tên đó không thi triển pháp thuật quay về tiên sơn của mình, mà là một đường xuống núi Lạc Hà, tìm được một gian trúc ốc ẩn sâu trong rừng cây.
Phòng ở cong vẹo, giống như tuỳ thời liền có thể sụp xuống.
Cây đào giữ nhà đã mọc hết sức tươi tốt, nụ hoa đào đang đợi đến ngày nở tung.
Bích Linh nhớ rõ Lưu Ngọc thực thích hoa đào này, gã nếu nhìn thấy, chắc chắn sẽ thập phần vui vẻ đi?
Đáng tiếc, gã hiện giờ đã mất hết tâm trí, cái gì cũng không hiểu được.
Nghĩ đến đây, Bích Linh không khỏi cúi đầu nhìn nhìn hắc miêu trong ngực.
Lưu Ngọc vừa rồi om sòm kịch liệt một đường, lúc này có chút mệt mỏi, lại vẫn là đề phòng trợn to hai tròng mắt, tuỳ thời chuẩn bị há mồm cắn người. Bích Linh đẩy ra cửa phòng, thử đưa hắn đến đặt ở trên giường, nào biết hắc miêu uốn eo thân mình, liền tức thì nhảy xuống giường xông ra ngoài.
Bích Linh bất ngời không kịp phòng bị, cơ hồ bắt không được gã, sau đành vận dụng linh lực, chung quanh phòng bày ra một đạo kết giới, mới miễn cương đem hắc miêu đang tán loạn chung quanh kia bắt trở về bên giường.
“Meo meo ô ~” Lưu Ngọc không cam lòng khua khua móng vuốt, lại một ngụm cắn lấy tay Bích Linh.
Tay Bích Linh sớm đã máu tươi đầm đìa, lại từ hộ hồn nhiên không hề phát giác, chỉ nhăn mặt cau mày, hung tợn trửng trụ Lưu Ngọc.
Tên đó thật sự hận chết con miêu yêu này!
Từ trước vô công dồi nghề, chuyên đi con đường bàng môn tả đạo, lừa tên đó đ*ng t*nh động tâm, dễ dàng ưng thuận hứa hẹn cả đời gần nhau, hiện giờ càng làm chính mình vững tâm trao cho gã, làm tên đó – người vô tình nóng nảy, nguyện nhận lấy hết thảy tra tấn thống khổ cực cùng.
Là nha, gã nguyên bản tuyệt không tin tưởng tình yêu.
Cái loại nhàm chán gì đó, hắn bản tọa chưa bao giờ thèm ngoảnh đầu lại nhìn.
Nhưng trái tim con miêu yêu kia hiện tại đang trong cơ thể hắn, hắn cho dù muốn là như xưa nay hết thảy cái gì cũng không tồn tai, cũng không thể nữa rồi.
Tên đó nhỡ rõ chính mình mỗi ngày trào ngư cho tên đó.
Tên đó nhớ rõ chính mình đã nói hai chữ yêu mến.
TÊN ĐÓ nhớ rõ hoa đào chớp mắt nở rộ, thiểu nên dung nhan thanh tú nghiêng đầu mỉm cười.
Này miêu yêu thật giảo hoạt, làm cho hắn bản tọa không thể không thích.
“Cho nên, cậu phải chịu trách nhiệm.” Bích Linh nghiến răng nghiến lợi nói một câu, bàn tay chậm rãi phủ lên ánh mắt Lưu Ngọc, không hề báo trước thi triển pháp thuật.
“Meo…..” Lưu Ngọc kêu thảm một tiếng, liều mạng chống cự.
Nhưng gã khí lực quá nhỏ, đương nhiên không phải đối thủ của Bích Linh, rất nhanh liền bị hào quang màu vàng bao phủ, dần dần hình thành tay chân, biến thành bộ dạng thiến nên trước kia – do yêu lực không đủ, cái tai cùng đuôi vẫn như cũ bị giữ lại, nhìn có chút kì quái.
Bích Linh mắt cũng không chớp nhìn hắn, quá khứ rõ ràng trở lại trong đầu, hơi thở có chút hỗn loạn.
Lưu Ngọc cũng không có cảm giác, cũng không biết thân thể chính mình đã xảy ra biến hoá, một thoát ly từ trong tay Bích Linh, liền thật nhanh nhảy xuống giường.
“Phanh!”
HẮN còn không quen thân thể con người, mới vừa đi vài bước liền té ngã trên mặt đất, cực kỳ hoang mang lắc lắc cái đuôi. Nhưng ngay nhanh chóng lại khôi phục như thường, tuỳ tiện trên mặt đất lăn vài vòng, đuổi theo cái đuôi của chính mình chơi tiếp.
HẮN cái gì cũng không hiểu được.
Cho dù hoá ra hình người, bất quá cũng chỉ là một con hắc miêu phàm thường.
Bích Linh vì chuyện này liền cắn chặt răng, trong miệng tràn ngập cay đắng, bỗng nhiên bước tới, một phen lôi lên Lưu Ngọc đang té lăn trên mặt đất, gắt gao đưa gã tiến vào trong ngực.
“Meo!” Lưu Ngọc sợ hãi kêu ra tiếng, đỡ tốn hơi thừa lời, tức thì liền hướng trên cổ Bích Linh cắn lấy.
HẮN cắn càng mạnh, Bích Linh liền càng ôm chặt, chặt chẽ tựa cằm trên bờ vai hắn, khàn tiếng nói:
“Vì cái gì lại trốn ta đây?”
Lưu Ngọc hoàn toàn không hiểu lời tên đó nói, chính là hung hăng kêu “meo” một cái.
Bích Linh thuận lợi lùi lại một chút, thân thủ nắm lấy cằm hắn, đôi mắt trầm trầm âm thầm hỏi:
“Cậu sợ ta đây, có phải không?”
“Meo meo” Tiếng kêu của Lưu Ngọc chậm rãi mỏng manh, giống như đã muốn dùng hết khí lực, nhưng thuỷ chung không nhưng giãy dụa, răng nanh móng vuốt nhất tề ra trận, liều lĩnh muốn thoát ra.
GÃ ở bên Trương Triệu Huyền thật nhu thuận, vì cái gì vừa tiếp xúc với mình, liền phản ứng kịch liệt như vậy?
Bích Linh mị hí con cậu, trong lòng vừa tức vừa giận, đau đến không ra bộ dáng, nguyên bản khuôn mặt lạnh lùng càng thêm phần dữ tợn, nhưng động tác trên tay lại dị thường ôn nhu.
“Đừng sợ, đừng sợ.” v**t v* mái tóc dài đen, cầm lấy tay tên đó ấn lên trên ngực mình, giọng nói thấp trầm khàn khàn, nhẹ nhàng nói:
“Đã quên sao? trái tim ngươi bản tọa…….là ở nơi này.”